Không thể nào, hóa ra màn kịch 'cô vợ hoàn hảo' đã sớm bị ngươi nhìn thấu sao?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Masquerade Confidence~ Sagishi wa Shōjo to Kamenjikake no Tabi o Suru

(Đang ra)

Masquerade Confidence~ Sagishi wa Shōjo to Kamenjikake no Tabi o Suru

Takinami Satoshi

Tại nơi hải ngạn tuyến ấy, sự thật trần trụi nào đang chờ đợi họ sau lớp mặt nạ cuối cùng?

4 6

Ma thuật là thứ tuyệt vời nhất!

(Đang ra)

Ma thuật là thứ tuyệt vời nhất!

두유하이볼

Tôi yêu ma thuật lắm luôn

192 564

Lắc cà rốt nếu bạn bị Ma Vương bắt giữ!

(Đang ra)

Lắc cà rốt nếu bạn bị Ma Vương bắt giữ!

Anh họ Jerry

Nhưng mà Ma Vương... có vẻ như đã rất cô đơn.

218 366

Monster? No, I'm a Cultivator!

(Đang ra)

Monster? No, I'm a Cultivator!

AStoryForOne

Chẳng biết bằng cách thần kỳ nào, gã cứ thế mà "số đỏ" đến mức không tưởng, thăng tiến thần tốc theo một cách chẳng giống ai.

31 59

Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

(Đang ra)

Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

Tam Phong 11

Lựa chọn đơn giản như vậy còn cần suy nghĩ sao? Đương nhiên là chọn 3 rồi.

845 3000

Tập 01 - Chương 60: Tiệm cà phê tình yêu ~

Chương 60: Tiệm cà phê tình yêu ~

Lamia thích cái gì nhỉ? 

Valder thú thật là chịu chết, chẳng biết đường nào mà lần.

Thậm chí, ở trong Kỵ sĩ đoàn lâu quá rồi, riết rồi Valder cũng quên béng mất phụ nữ bình thường thì thích cái gì.

Hoa cỏ? Đồ trang trí xinh xắn? Trang sức đắt tiền? Váy vóc lộng lẫy? 

Hay là mấy khay bánh ngọt nhìn thôi đã chảy nước miếng...?

Không, không, không.

Chắc chắn là không rồi.

Mới nghĩ đến đó Valder đã vội lắc đầu quầy quậy, suýt chút nữa thì bị cái suy nghĩ theo lối mòn hại chết.

Phụ nữ ư? 

Không, Lamia đâu phải phụ nữ thường. 

Dù mang vỏ bọc của một nữ nhân, nhưng cô hoàn toàn khác xa khái niệm "phụ nữ" trong đầu anh.

Nghĩ đến đây, Valder bất giác nhớ lại dáng vẻ của Lamia, trong đầu vô thức vẽ lại đường cong "cực phẩm" ấy...

"Được rồi, dừng lại thôi."

Chẳng rõ đang nói với ai, anh đưa tay xua xua như muốn đuổi mấy cái "bong bóng màu hồng" đang lởn vởn trong đầu, kéo bản thân thoát khỏi mấy suy tưởng kỳ quặc.

"Chưa biết Lamia thích gì, nhưng dựa trên thông tin cơ bản: Là một Ma tộc, món khoái khẩu của cô chắc chắn phải là bột ma thạch."

May cái là ma thạch kiếm đâu cũng có, lại vô hại với người thường. 

Do thể chất đặc biệt sở hữu ma lực bẩm sinh, nên khi nếm bột ma thạch, Valder cảm nhận được phong vị rất riêng. 

Những hạt bột lạo xạo trên đầu lưỡi, tựa như một loại đường cát có vị lạ, hoặc giống kẹo nổ thì đúng hơn...

Với người có khả năng chuyển hóa ma lực như anh, nuốt bột ma thạch cũng bù được chút năng lượng, dù chẳng bõ bèn gì.

Còn người thường không tiêu hóa được thì ăn vào lại thải ra, cùng lắm là thấy hơi "cấn răng" mà thôi.

"Muốn mua bột ma thạch thì chắc phải ghé mấy tiệm bán ma đạo khí..."

Mục đích chính của chuyến đi này là lùng mua bột ma thạch cho Lamia.

Đám người hầu cứ xì xào rằng phu nhân tuy bữa nào cũng "chén" sạch bách nhưng trông vẫn chưa "đã" lắm. 

Mấy tay đầu bếp nhà Valder toàn bậc thầy, cực kỳ nhạy cảm với thái độ thực khách, nên họ thừa biết Lamia ăn uống chẳng vui vẻ gì.

Cũng phải... 

Ăn thứ đồ vô vị như nhai rơm rác thì vui sao nổi.

Việc cô lịch sự ăn hết sạch phần ăn đã là một sự nhượng bộ rất lớn để cố gắng ngụy trang thành con người rồi.

Valder từng tính dùng chuyện ăn uống không hợp này để ép cô rời đi. 

Nhưng nghĩ lại thì... thôi bỏ đi. 

Cô ta đâu phải dạng vừa. 

Không phải vì anh, mà đơn giản vì cô là một Ma Vương. 

Đã làm gì là làm tới cùng, đời nào cô chịu bỏ cuộc giữa chừng chỉ vì cơm không ngon canh chẳng ngọt.

Hơn nữa...

Tiếng lòng mệt mỏi, gượng gạo của Lamia cứ văng vẳng trong đầu anh, muốn quên cũng không được.

Cảm giác đó, Valder thấm thía hơn ai hết.

Nó gợi nhớ về tuổi thơ của chính anh. 

Từ bé đã phải đi làm tay sai, đánh thuê kiếm sống. 

Khi chưa được ông nội dạy dỗ bài bản, anh đâu mạnh như bây giờ. 

Những trận ẩu đả dùng toàn sức trâu, thiếu kỹ thuật khiến anh nếm đủ đắng cay, nhưng vì sinh tồn, anh buộc phải dấn thân.

Bước ra từ khu ổ chuột hỗn loạn, anh chẳng màng đến việc tìm nghề ngỗng đàng hoàng, chỉ biết chỗ nào cần những tay lính đánh thuê "trẻ trâu" liều mạng là anh lao vào – công việc như thể "đo ni đóng giày" cho anh lúc đó.

Nhưng so ra thì Lamia còn cực khổ hơn nhiều.

Dù gì cô cũng làm Ma Vương suốt mấy trăm năm. 

Nếu nỗi mệt mỏi kia đã đeo bám cô lâu đến thế, thì nó phải sâu sắc gấp vạn lần mười mấy năm bươn chải ngắn ngủi của anh.

"......"

Mình mà cũng biết lo cho Ma Vương cơ đấy?

Rõ ràng cả hai phải là tử thù mới đúng chứ.

Chẳng lẽ mình bị nhiễm cái bệnh "Thánh mẫu" rồi sao —

Đang mải nghĩ ngợi, Valder chợt khựng lại, mắt vô thức dán vào tấm bảng hiệu ven đường.

"...... Cà phê bột ma thạch?"

Sợ mình nhìn gà hóa cuốc, anh lùi lại hai bước, trố mắt nhìn dòng chữ lòe loẹt trên tấm bảng đen.

"Hay là tên quán nhỉ?"

Valder nheo mắt nghi hoặc — Bột ma thạch pha cà phê? 

Con người bình thường nào nảy ra được cái ý tưởng quái đản này chứ?

Hôm nay Valder đặc biệt diện thường phục là để ghé chợ đen một chuyến.

Dù dân chợ đen nhẵn mặt anh, nhưng mặc kỵ sĩ phục và đồ thường mang ý nghĩa hoàn toàn khác nhau. Một bên là đi tuần, một bên là đi "săn" đồ cá nhân.

Anh định tìm ít hàng cao cấp cho Lamia. 

Mua ở chợ đen vừa kín tiếng, đỡ bị lưu sổ sách, tránh phiền phức sau này. 

Chẳng lẽ lại khai: "Nhà tôi nuôi một cô vợ Ma tộc cần tẩm bổ bằng thứ này"?

Quan trọng là Valder có chút "dây mơ rễ má" ở đó, vừa được giá hời, vừa tiện hóng hớt tin tức vỉa hè. 

Với một người hùng chuyên sắm vai "công lý" như anh, mấy tin gầm giường này hữu dụng phết.

Nhưng giờ lòi ra một quán bán cà phê bột ma thạch, đương nhiên anh phải vào ngó xem thế nào.

Hơn nữa — cái này chắc chắn không phải quán của nhân loại. 

Người thường nghĩ sao ra được món này? 

Chỉ có thể là do Ma tộc mở.

Nhìn mặt tiền thì quán có vẻ mở được vài năm rồi. 

Chỉ là bình thường anh chẳng bao giờ liếc mắt tới mấy cái quán tên sến rện kiểu "Tình Yêu Đong Đầy", vả lại khu Vương thành anh quản lý cũng hơi xa chỗ này nên không để ý.

Máu thám tử nổi lên, Valder dẹp vụ chợ đen sang một bên, quay người bước vào cái quán cà phê hường phấn nhìn thôi đã thấy ngấy tận cổ.

"— Kính chào quý khách, xin hỏi anh đi mấy người..."

Ngay cửa, một gã đàn ông mặc đồng phục trắng phối hồng nhạt lừ đừ tiến ra. 

Giọng điệu uể oải, nghe như thể bị ép đi làm không lương vậy.

"...... Hửm?"

Ban đầu Valder còn mải soi cái không gian ngọt ngào đến "sâu răng" bên trong, chẳng thèm nhìn nhân viên. 

Nhưng nghe giọng gã kia khựng lại đầy kinh ngạc, anh mới thấy quen quen. 

Valder quay sang nhìn gã tóc ngắn màu nâu đỏ...

"...... Kaze?"

Đây chẳng phải em trai Lamia sao? 

Tính ra là... em vợ mình?

"......"

Vừa thấy mặt Valder, mày Kaze lập tức nhíu chặt, mặt nhăn như bị táo bón.

"Ở đây không chứa chấp anh. Vui lòng cút giùm."

"...... Ha......"

Dỗi rồi kìa. 

Cái thái độ lồi lõm này đúng chuẩn mấy thằng em trai cuồng chị gái.

"A á á á————————!!!!"

"——?!"

Không khí đang căng thẳng thì một tiếng hét chói tai vang lên, xé toạc màng nhĩ.

Giọng nữ cao vút ngân nga, rồi một bóng đen lao vút tới cạnh Valder trong chớp mắt.

"Đây chẳng phải là ~ em rể ~ yêu quý của ta sao ~~"

"......"

Valder lùi lại nửa bước, nhìn người phụ nữ tóc đen cũng đang diện đồng phục hồng trắng. 

Không lệch đi đâu được, Đại Mị Ma Lilith — kẻ chuyên xúi bẩy Lamia làm mấy chuyện tào lao.

"Chào mừng cậu ghé chơi nha ~~"

Chưa kịp để Valder mở miệng, Lilith đã sấn tới, định bụng áp sát ở cự ly gần nhưng anh đã nhanh chân né được.

"Nếu không muốn bị vợ tôi vật qua vai thì làm ơn giữ khoảng cách hộ cái......"

Chắc ấn tượng lần trước quá sâu đậm nên Valder phải lôi ngay "nóc nhà" ra dọa để cô ta bớt bám dính.

"A ~~❤"

Nghe nhắc đến Lamia, Lilith vỗ tay đen đét, rú lên đầy phấn khích.

"Ân ái quá đi mất ~ Thật là mỹ vị ~"

"...... Cô tởm vừa thôi Lilith."

Kaze đứng bên cạnh nhìn Lilith như nhìn đống rác.

"Đáng ghét ghê, tôi cứ tưởng ở cạnh tôi mấy ngày thì gu thẩm mỹ của cậu sẽ khá lên chút chứ."

"Xin lỗi, cái đó quá sức tôi rồi."

"......"

Valder đảo mắt nhìn hai kẻ trước mặt, đặc biệt là Lilith.

Mị ma đi mở quán cà phê...?

Vụ này... tầng trên chắc không phải động bán "hoa" chứ? 

Chỗ này có "trong sáng" không đấy? 

Hay là kiếm cớ niêm phong quách cho rồi...

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!