Không thể nào, hóa ra màn kịch 'cô vợ hoàn hảo' đã sớm bị ngươi nhìn thấu sao?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Masquerade Confidence~ Sagishi wa Shōjo to Kamenjikake no Tabi o Suru

(Đang ra)

Masquerade Confidence~ Sagishi wa Shōjo to Kamenjikake no Tabi o Suru

Takinami Satoshi

Tại nơi hải ngạn tuyến ấy, sự thật trần trụi nào đang chờ đợi họ sau lớp mặt nạ cuối cùng?

4 6

Ma thuật là thứ tuyệt vời nhất!

(Đang ra)

Ma thuật là thứ tuyệt vời nhất!

두유하이볼

Tôi yêu ma thuật lắm luôn

192 564

Lắc cà rốt nếu bạn bị Ma Vương bắt giữ!

(Đang ra)

Lắc cà rốt nếu bạn bị Ma Vương bắt giữ!

Anh họ Jerry

Nhưng mà Ma Vương... có vẻ như đã rất cô đơn.

218 366

Monster? No, I'm a Cultivator!

(Đang ra)

Monster? No, I'm a Cultivator!

AStoryForOne

Chẳng biết bằng cách thần kỳ nào, gã cứ thế mà "số đỏ" đến mức không tưởng, thăng tiến thần tốc theo một cách chẳng giống ai.

31 59

Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

(Đang ra)

Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

Tam Phong 11

Lựa chọn đơn giản như vậy còn cần suy nghĩ sao? Đương nhiên là chọn 3 rồi.

845 3000

Tập 01 - Chương 48: Sử thi Anh hùng và những giấc mơ

Chương 48: Sử thi Anh hùng và những giấc mơ

Cả buổi chiều cứ thế trôi tuột đi trong cơn mơ màng, thực ảo chẳng phân.

Hay nói đúng hơn, Valder vẫn chưa thực sự hoàn hồn. 

Tâm trí anh cứ treo ngược cành cây, lửng lơ suốt một hồi lâu. 

Với cái đầu óc trên mây thế này thì làm việc sao nổi, anh quyết định dẹp đống hồ sơ sang một bên, với tay lấy vài cuốn tiểu thuyết trên giá sách để giải khuây.

Valder tất nhiên là có đọc tiểu thuyết. 

Anh đâu phải khúc gỗ mà đoạn tuyệt với thất tình lục dục. 

Đắm mình vào những trang sách hay thưởng thức một vở nhạc kịch vốn là thú vui tao nhã, một góc tâm hồn mà anh luôn chăm chút.

Nhưng vì dạo này bận tối mắt tối mũi, đã lâu rồi anh không ghé thăm nhà hát. 

Mà dù có đi, anh cũng thường chỉ đặt lưng xuống ghế rồi đánh một giấc ngon lành. 

Đến khi tỉnh dậy thì kịch đã tan, màn đã hạ, khéo miệng còn dính cả ruy băng giấy kim tuyến bắn ra lúc kết màn.

Thế nên, đọc tiểu thuyết vẫn là tiện nhất. 

Thích thì đọc, chán thì dừng, lỡ có ngủ quên thì tỉnh dậy lật lại từ đầu, kiểu gì chẳng xong.

Nghĩ là làm, Valder mở trang đầu tiên.

Nói toẹt ra thì anh đang mượn sách để dỗ giấc ngủ. 

Những câu chuyện dài dòng lê thê giờ đây lại trở thành liều thuốc an thần cực mạnh đối với anh. 

Mỗi khi lòng dạ bồn chồn không sao chợp mắt nổi, anh lại ôm cuốn sách vào lòng, chẳng mấy chốc là "thăng" ngay.

Quả nhiên, vừa lật mở trang đầu, mắt anh đã bắt đầu díp lại.

Anh cũng chẳng nhớ nổi lời giới thiệu bìa sách viết gì, chỉ biết nó "gây mê" cực tốt, lại vừa vặn giúp anh trấn tĩnh lại đôi chút. Có lẽ những cuốn khác cũng có tác dụng tương tự, chỉ là anh đã quen dùng cuốn này làm "gối kê đầu" rồi.

"Oáp..."

Cuốn sách trên tay anh thuộc thể loại giả tưởng về kỵ sĩ, kể về một chàng kỵ sĩ cùng người yêu vượt qua muôn vàn gian khổ để chinh phạt cường địch. 

Sau khi bảo vệ hòa bình thế giới, anh ta lui về hưởng thụ cuộc sống hưu trí bình lặng bên vợ đẹp con khôn, chăn ấm nệm êm.

Đó cũng là điều mà Valder hằng ao ước: nửa đời đầu bôn ba sương gió, nửa đời sau an hưởng thái bình. Nếu có duyên may được "vợ đẹp con khôn, nhà cửa đề huề" thì còn gì bằng. 

Tuy vất vả, nhưng về cơ bản đều là do anh tự nguyện. 

Bởi anh biết mình sở hữu sức mạnh to lớn vượt xa người thường, mà năng lực càng lớn thì trách nhiệm càng cao, đúng chứ?

Tựa người vào tay vịn sofa, Valder đơn độc chìm vào giấc ngủ chập chờn.

Nhịp tim anh đã bình ổn hơn, hơi thở cũng không còn rối loạn vì những lời của Lamia nữa. 

À mà nhắc mới nhớ, không biết lúc này Lamia đang làm gì nhỉ?

Chắc là đang ăn cơm thôi. 

Suy cho cùng vòng lặp một ngày của con người cũng chỉ có thế: Thức dậy ăn sáng, đi làm thì đợi cơm trưa, về nhà thì mong ngóng cơm tối, rồi đi ngủ để bắt đầu một ngày mới y hệt.

Cuộc sống của Ma Vương cũng tẻ nhạt như vậy sao?

Không... mình nhớ cô ấy từng bảo, hình như đã lâu lắm rồi cô ấy không được ngủ một giấc tử tế...?

Haizzz... cái này thì mình chịu thôi. 

Hơn nữa mình là kẻ địch cơ mà, khiến cô ấy mất ngủ chẳng phải càng chứng minh "năng lực nghiệp vụ" của mình xuất sắc sao!

Thôi bỏ đi... lo bò trắng răng làm gì, cứ như thể mình được ngủ ngon lắm không bằng. 

Vì đám Ma tộc lẻ tẻ quấy nhiễu thị trấn, chẳng phải mình cũng phải thức khuya dậy sớm đó sao!

Sau khi tự trấn an lương tâm bằng những suy nghĩ đó, Valder chọn cách nhắm mắt lại. 

Hiếm hoi lắm mới có một ngày nghỉ, cứ buông thả bản thân nghỉ ngơi một lát đi...

...

"... Valder?"

... ?

Nhắm mắt không biết bao lâu, bên tai anh bỗng vang lên giọng nói quen thuộc.

Sofa hơi lún xuống, một sức nặng đè lên chỗ trống ngay cạnh anh. Không gian lạnh lẽo cô đơn chợt đón nhận hơi ấm từ một người khác.

"Bảo sao gõ cửa mãi không thấy tiếng, hóa ra là ngủ gật rồi."

Ngủ? Mình ngủ thật rồi sao?

Nếu đã không nghe thấy tiếng gõ cửa... thì chắc là vậy rồi. 

Nhưng Lamia tới đây làm gì nhỉ?

Thôi kệ, mình cứ vờ ngủ xem sao, để xem cô nàng định bày trò gì.

"Valder~ Valder~"

Thấy Valder không nhúc nhích, Lamia cũng chẳng nghi ngờ gì. 

Trong mắt cô, Valder chẳng có lý do gì phải giả vờ ngủ cả, thế nên cô đinh ninh là anh đã ngủ say như chết.

"Val~ der~ hì hì~"

Cô nàng thậm chí còn đưa tay chọc chọc vào má Valder, khiến đầu anh khẽ lắc lư, nhưng anh vẫn kiên quyết không tỉnh lại.

"... Ngủ say thật đấy..."

Thấy Valder trơ ra như khúc gỗ, Lamia chuyển sự chú ý sang cuốn sách trong lòng anh. 

Vì đang đóng vai xác chết nên Valder không hề kháng cự, cứ thế để mặc Lamia lấy cuốn sách đi.

Cầm cuốn sách trên tay, Lamia áng chừng sức nặng rồi nhìn mấy chữ lớn trên bìa.

"...《Bạch Ngân Kỵ Sĩ và Thanh Kiếm Bảo Vệ Thế Giới》...?"

"Cái gì đây? Tiểu thuyết của nhân loại sao?"

Lúc nãy khi đang tắm, Lamia có nghe mấy cô hầu nữ bàn tán về kịch nghệ gì đó. 

Lamia chưa từng xem qua, cũng không có thói quen tu tâm dưỡng tính kiểu đó, nên cô có chút tò mò không biết thứ gì lại khiến những thiếu nữ kia phải phấn khích đến vậy.

Ngay cả mấy cử chỉ lúc nãy cô dùng với Valder cũng là những "chiêu trò" kỳ quái mà đám hầu nữ học được từ trong sách. 

Chẳng biết có tác dụng gì không, chứ cái tên này thậm chí còn chẳng buồn đuổi theo, cũng chẳng thèm nói với cô lấy một câu.

"Chẳng phải họ bảo dùng mấy động tác 'thả thính' này có thể khiến Valder vui hơn, thậm chí là hưng phấn hơn sao... Xem ra công cốc rồi, làm gì có ai hưng phấn đến độ lăn ra ngủ như chết thế này chứ."

"..."

Nghe thấy lời này, hàng mi của Valder khẽ run lên vì ngượng ngùng.

Thực ra chủ yếu là vì anh đã quá phấn khích, phấn khích đến mức phải tìm mọi cách ngủ thiếp đi để giữ cho bản thân bình tĩnh lại.

Phản ứng của anh từ trước đến nay đều quá dữ dội... rõ ràng lý trí luôn kháng cự, nhưng hành động lại cứ lao vun vút theo chiều hướng ngược lại. 

Cái vẻ lúng túng gà mắc tóc này khiến anh cảm thấy chính mình cũng đang dao động, chẳng còn chút phong thái kiên định nào của một kỵ sĩ nữa.

"Phù... để ta xem thử truyện này kể về cái gì nào... Ừm — 'Kỵ sĩ bạc' sao? Trông cũng khá giống tên này đấy chứ, hay là truyện viết dựa trên cuộc đời của hắn?"

Thực tế trong xã hội nhân loại, dù Bạch Kỵ Sĩ hiếm khi lộ diện trước dân chúng, nhưng vì anh đã tới Lâu đài Ma Vương như đi chợ, lại từng cứu mạng vô số binh sĩ, nên hình tượng của anh từ lâu đã trở thành một huyền thoại. 

Không thiếu người lấy Bạch Kỵ Sĩ làm nguyên mẫu để viết tiểu thuyết anh hùng.

Valder tất nhiên cũng mua một cuốn, coi như là vì tò mò muốn xem thiên hạ thêu dệt gì về chính mình.

Loại truyện này luôn rất ăn khách, mọi người đều thích mô-típ anh hùng chính nghĩa chiến thắng tà ác. 

Vì vậy, sức nóng của đề tài anh hùng cộng thêm danh tiếng của Bạch Kỵ Sĩ đã khiến dòng tiểu thuyết này nở rộ như nấm sau mưa. 

Dẫu không phải cuốn nào cũng viết sát nguyên mẫu, nhưng cốt truyện thì thường đại đồng tiểu dị.

Nam chính đẹp trai mạnh mẽ, phản diện ác độc và dai dẳng như lũ gián, cùng với nữ chính dịu dàng hết mực yêu thương nam chính và những người đồng đội kề vai sát cánh. 

Những yếu tố đó tạo nên một người anh hùng, một chuyến phiêu lưu huyền thoại của kỵ sĩ.

Lamia chăm chú đọc câu chuyện trong sách. 

Cô thấy kỵ sĩ chiến đấu với ác quỷ, thấy cuộc sống hạnh phúc của những người đồng đội, thấy người vợ hiền và tổ ấm êm đềm của nam chính —

"Rốt cuộc, mình sẽ là nhân vật nào trong câu chuyện này nhỉ?"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!