47 Tôi... đột nhiên thấy tràn trề sinh lực rồi đây!
Lamia đi tắm, Valder cũng rút về văn phòng riêng.
Miệng thì bảo về nhà để nghỉ ngơi, nhưng thực chất anh quay về là để trông chừng cô chứ chẳng phải vì ham hố gì đống công vụ kia.
Thực tế, anh đã soạn xong kế hoạch tập huấn cho Kỵ Sĩ Đoàn.
Mấy hoạt động thường niên này quanh đi quẩn lại cũng chỉ có thế, đa phần là huấn luyện, nội dung chẳng có gì mới mẻ, khác chăng chỉ là phần thưởng — từ vật phẩm cho đến mấy cái danh hiệu hão.
Chỉ cần phân bổ ổn thỏa mấy khoản này là coi như xong việc.
Thế nhưng, thứ thực sự khiến Valder đau đầu lúc này lại là chuyện đám cưới với Lamia.
Tối nay, lúc Geoffrey gọi anh đi họp, lão vẫn không quên càm ràm chuyện chuẩn bị hôn lễ.
Dẫu sao cả hai cũng đã ký vào khế ước hôn nhân, cứ để mãi mà không tổ chức nghi lễ thì chẳng ra làm sao. Geoffrey lo cho danh dự của Lamia.
Lão cứ cằn nhằn rằng nếu không có một đám cưới chính thức thì chẳng khác nào nhà trai thiếu tôn trọng cô ấy.
Bình thường, hôn lễ là cách để thông báo với bạn bè thân hữu rằng mình đã thành gia lập thất; nếu cứ lấp lửng thế này thì chẳng phải sẽ khiến cuộc hôn nhân trở nên mờ ám, không thể đưa ra ánh sáng hay sao?
Lúc đó Geoffrey còn bồi thêm một câu: Lamia là một cô gái tốt, đừng để mấy chuyện vặt vãnh này làm cô ấy chịu thiệt thòi, mang tiếng vô danh vô phận.
"...Cô gái tốt... Ha..."
Nghe đến đây, trong đầu Valder lại vang lên lời của thằng nhóc Zelin: "Nhìn là biết kiểu phụ nữ dịu dàng rồi".
Bọn họ rốt cuộc đã đeo cái kính lọc màu hồng dày đến mức nào mới có thể gán mấy từ "cô gái tốt" hay "phụ nữ dịu dàng" cho cô ta vậy?
Dùng mấy từ đó để miêu tả một Ma Vương sao?
Hoàn toàn không có khả năng.
Thật may là mình có thuật đọc tâm nên mới không bị che mắt... nếu không giờ này chắc tôi cũng đang ngất ngây trong hạnh phúc vì lấy được cô vợ hiền thục rồi.
"..."
Ha — đúng là mâu thuẫn hết chỗ nói!
Thôi, dẹp đi!
Càng nghĩ càng thấy rối, Valder dứt khoát bỏ cuộc.
Những lúc đầu óc không thông suốt thì tốt nhất nên dừng lại, cố quá chỉ tổ thêm phiền lòng.
Trong khi đó, ở phía bên kia, Lamia cũng đang khoan khoái tận hưởng bể tắm nóng
— Phù, sướng thật sự.
Cô tựa lưng vào thành bồn, xõa mái tóc dài để các hầu nữ chăm sóc.
Trước đây Lamia chưa từng nghĩ ngâm mình trong nước nóng lại là một kiểu hưởng thụ.
Trong ký ức của cô, nước nóng chỉ dùng để nấu nướng; cô từng thấy người ta luộc thịt ma thú trong nước sôi cho bớt cứng để dễ ăn.
Vì thế, cô luôn mặc định nước nóng là để chế biến thực phẩm, ai đời lại tự chui mình vào "nồi" bao giờ?
Nhưng sau khi đến đây, thấy con người xung quanh đều coi đó là chuyện thường tình, Lamia dù vẫn còn hơi e dè nhưng đã đánh liều thử một phen
— Và quả nhiên, liều ăn nhiều.
Cảm giác được làn nước ấm áp bao bọc lấy cơ thể đúng là tuyệt hảo.
Sau này về lại lâu đài Ma Vương, mình nhất định phải sắm một cái "nồi" thật lớn!
Cứ hễ mệt là lại đun nước nóng rồi tự "thả mình" vào trong đó!
"Thưa phu nhân, hôm nay người đi chơi có vui không?"
Vừa chải tóc, cô hầu nữ vừa ân cần bắt chuyện.
Lamia mỉm cười, gương mặt lộ rõ vẻ hài lòng với những gì mình đã làm hôm nay, thậm chí còn có chút tự hào:
"Tất nhiên rồi, hi hi, rất vui là đằng khác."
Thấy Lamia vui, đám hầu nữ cũng nhẹ nhõm hẳn.
Suy cho cùng, tâm trạng của chủ nhân quyết định tất cả, từ không khí làm việc cho đến cả khoản tiền lương. Chủ vui thì mọi chuyện đều dễ dàng, biết đâu lại được thưởng thêm; còn chủ mà bực — thôi xong, không bị phạt trừ lương đã là phúc đức lắm rồi.
May mà Valder vốn là người ôn hòa, ít khi xử phạt người làm.
Chỉ cần họ làm tốt việc của mình, anh sẽ không nói gì nhiều.
Đây là một vòng tuần hoàn tích cực: họ làm tốt, chủ đối đãi tử tế; chủ tử tế, họ lại càng tận tâm hơn.
Bởi vậy, sự quan tâm của mọi người dành cho Valder và Lamia phần lớn là vì họ thực lòng yêu mến hai người, ai cũng mong cặp đôi này được ấm êm.
"Phải đó, Valder ấy mà, anh ấy đã nói thích tôi ngay tại Giáo hội đấy."
Có được chút ngọt ngào trong tay, Lamia không kìm được mà muốn khoe khoang một chút.
Cô tự hào kể lại với đám gái trẻ bằng giọng điệu đầy phô trương: Thế nào? Chủ nhân của các cô cứ mở miệng ra là bảo thích tôi đấy! Lần này thì vị trí phu nhân của tôi vững như bàn thạch nhé, thấy anh ấy yêu tôi nhường nào chưa!
Muốn trở thành người vợ hoàn mỹ thì phải chiếm trọn trái tim chồng, mình đã tiến được một bước rất dài rồi!
"Oa ——"
"Ghen tị với phu nhân quá đi mất!"
"Uầy, ngọt ngào thế!"
Đám hầu nữ đồng thanh reo hò phấn khích.
Cả phòng tắm chỉ có bốn người mà náo nhiệt chẳng khác nào một bầy chim sẻ.
"Thế phu nhân đã đáp lại ngài ấy thế nào?"
"Đúng rồi, bà có ôm ngài ấy không?"
"Hoặc là... hi hi, có hôn ngài ấy một cái thật lãng mạn không?"
Nghe đám gái ríu rít vẽ ra đủ khung cảnh lãng mạn tại Giáo hội, vị Ma Vương đang nỗ lực học yêu bỗng thấy lúng túng.
Lilith chỉ dạy cô vài chiêu đơn giản để nắm thóp đàn ông thôi, chứ đâu có dạy mấy cái này...
Chẳng lẽ bảo "Tôi cũng thích anh" là chưa đủ sao?
"Vậy... tôi nên làm thế nào mới đúng?"
Cạch.
Valder đóng nắp bút máy, thở dài nhìn bản kế hoạch trong tay
— Vẫn chưa viết nổi chữ nào!
Dù đã lên lịch trình phải xử lý xong kế hoạch rồi mới nghiên cứu chuyện đám cưới, nhưng dù "bản mẫu" có bày ra ngay trước mắt, anh cũng chẳng tài nào tập trung nổi.
Tờ giấy trắng bị anh vẽ bậy chằng chịt trong cơn thẫn thờ.
Hiện giờ anh chẳng khác gì một học sinh ngồi thẩn thơ trong giờ học, cầm bút cả buổi mà chẳng ra hồn cái gì.
"Ha..."
"Đám cưới... đám cưới..."
Miệng thì lẩm bẩm về hôn lễ, tay thì cầm bản kế hoạch công tác.
Nếu mục tiêu của Lamia là làm nhiễu loạn tư duy của Valder, thì cô đã thành công mỹ mãn.
Cộc cộc cộc.
Đúng lúc Valder lại vò nát một tờ giấy định ném vào thùng rác thì tiếng gõ cửa vang lên.
"Vào đi."
Valder trả lời theo bản năng, mắt vẫn đang nhắm chuẩn cái thùng rác, chỉ chờ vẩy cổ tay một cái là ——
"Chồng ơi ~?"
—— Sau đó "phạch" một tiếng, cục giấy bay vút đi, nhưng lại trượt mục tiêu cả dặm.
Valder ngẩn người nhìn Lamia.
Cô đang mặc bộ đồ ngủ rộng rãi, người vẫn còn vương hơi ẩm và thoang thoảng mùi sữa tắm dịu nhẹ sau khi vừa tắm xong.
"Khụ, chồng ơi."
"...Có chuyện gì vậy?"
Đến khi Lamia khẽ ho một tiếng, Valder mới sực tỉnh, vội thu hồi ánh mắt nhìn chằm chằm đầy bất lịch sự của mình.
Lamia hít một hơi sâu, mỉm cười thật tươi rồi vừa nói vừa làm động tác theo từng nhịp:
"Chồng à, em ——"
"Cũng ——"
"Yêu ——"
"Anh!"
Lúc nói "em" thì chỉ vào mình, lúc nói "cũng" thì giơ tay chữ V, đến chữ "yêu" thì hai tay tạo hình trái tim hướng về phía anh, và cuối cùng là chỉ thẳng vào Valder.
...Chuyện quái gì đang xảy ra thế này?
Valder sững sờ, theo bản năng nuốt nước bọt một cái rõ to giữa căn phòng im phăng phắc.
Còn Lamia, diễn xong một lèo thì quay người chuồn lẹ, không quên đóng cửa thật lịch sự.
"...?"
Chỉ còn mình Valder thẫn thờ nhìn cánh cửa nơi Lamia vừa biến mất.
"—— À đúng rồi, còn nữa."
Lúc này, Lamia đột ngột thò đầu vào lần nữa, mỉm cười tinh nghịch rồi đặt hai ngón tay lên môi:
"Chụt ~ Yêu anh nha ~"
Kèm theo một cú nháy mắt, Lamia cuối cùng cũng biến mất hẳn.
Valder nín thở chờ thêm một phút, thấy cô không quay lại nữa mới dám thở phào nhẹ nhõm.
Cô ấy... ý gì đây?
Căn phòng im lặng đến đáng sợ, như sự tĩnh lặng trước cơn bão.
Dù người đã đi, nhưng giọng nói, điệu bộ, nụ hôn gió và cả dáng vẻ thò đầu vào của Lamia cứ như in hằn vào đại não anh.
Vừa rồi vì quá sốc mà anh thậm chí quên luôn cả việc dùng thuật đọc tâm để xem cô đang tính toán gì.
Nhịp tim... nhịp tim...
Thình thịch.
Thình thịch, thình thịch, thình thịch ——
Tiếng lòng đã xuất hiện.
Nhưng không phải của cô, mà là nhịp tim đang đập loạn liên hồi trong lồng ngực anh.
Cơn bão cuối cùng đã ập đến.
Tiếng thở dốc hòa cùng nhịp tim rộn ràng khiến căn phòng bỗng chốc trở nên náo động.
"Hà... cái gì vậy...?"
Anh hít sâu một hơi.
Dù chẳng có chút va chạm thể xác nào, nhưng vành tai anh đã đỏ ửng lên từ lúc nào.
Chẳng lẽ cô ấy đang... đáp lại mình?
Đáp lại những lời tỏ tình lúc trưa sao?
Chẳng rõ nữa, nhưng...
Hà...
Zelin, cả lão già nữa...
Tôi... đột nhiên thấy tràn trề sinh lực rồi đây!
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
