01 Quyến rũ hắn, giả chết rồi chuồn
“Bữa tiệc giao lưu... chắc là ở đây rồi.”
Thiếu nữ với mái tóc dài màu tím nhạt khẽ vén lọn tóc vương sắc trắng đang rũ xuống đôi mắt đỏ thẫm.
Đứng trước cửa kính trưng bày của một tiệm tạp hóa nhân người, hình ảnh phản chiếu lại trên mặt kính là một cô bé non nớt đang bĩu môi hờn dỗi.
Dù vẻ ngoài đáng yêu, vô hại đến mức ai nhìn cũng muốn véo má, nhưng danh tính thật sự của "cô nhóc" này lại thật kinh thiên động địa.
Tên thật của cô là Callus Lux — Đại Ma Vương Hắc Ám tối cao đang cai trị Lâu đài Ma Vương.
Thế nhưng, Ma Vương Callus lừng lẫy cùng toàn thể Lâu đài Ma Vương lại đang đau đầu vì một vấn đề nghiêm trọng.
***
“Ngươi nói... ma lực của Tháp không còn đủ?”
Lúc ấy, Callus ngồi trên ngai vàng giữa đại sảnh nghị sự, toàn thân bọc kín trong bộ giáp đen tuyền.
Dù lớp sắt thép che giấu mọi biểu cảm, nhưng giọng nói ồm ồm vọng ra cũng đủ cho thấy ngài đang phiền não đến thế nào.
“Bẩm Ma Vương đại nhân, quả thực là vậy. Cứ đà giao tranh với Bạch Kỵ Sĩ thế này, sớm muộn gì nguồn cung cũng đứt đoạn. Ma lực trong Tháp tuy vô tận nhưng tốc độ hồi chuyển có hạn. Cứ tiêu hao như nước chảy thế này thì chưa kịp hồi đã cạn sạch, chúng thần thật sự không cầm cự nổi!”
“Phải đó thưa ngài, chúng ta cần kế hoãn binh! Lũ nhân loại đang cố tình chơi trò xa luân chiến để bào mòn chúng ta. Giờ ta phải 'gậy ông đập lưng ông', thi gan với chúng. Chỉ cần tích lũy đủ ma lực trong một lần, lo gì không thể đấm nát gã mặc đồ trắng kia!”
Đám ma vật bên dưới bàn tán xôn xao, trút mọi áp lực lên vai khiến Callus thở dài thườn thượt.
“... Tóm lại, chúng ta cần thời gian.”
Giọng Ma Vương vang vọng sau lớp giáp dày, trầm thấp và uy nghiêm.
“Chính xác là vậy, thưa đại nhân. Ngài xem, tuổi thọ con người được bao lâu? Cùng lắm là trăm năm. Từ trẻ đến già, nhanh thì chục năm cũng đủ biến một thanh niên trai tráng thành lão già lọm khọm. Bạch Kỵ Sĩ hiện đang ở thời kỳ đỉnh cao phong độ nên mới khó nhằn. Nếu ta cầm chân hắn mười năm, sức hắn ắt suy, còn chúng ta lại tích được mười năm ma lực. Đến lúc đó, phần thắng chắc chắn nằm trong tay ta.”
Một con quỷ tri thức đẩy gọng kính, đưa ra phân tích sắc bén nhất. Những ác ma khác nghe xong cũng gật gù tán thưởng.
“Mười năm... chẳng bõ bèn gì. Với ma tộc, đó chỉ như một cái chớp mắt.”
Callus tóm tắt lại kế hoạch: Phải kìm chân Bạch Kỵ Sĩ, hoặc tìm cách triệt tiêu ý chí chiến đấu của hắn ngay trong giai đoạn hoàng kim này. Đợi hắn già yếu, lúc đó có muốn đánh cũng lực bất tòng tâm.
“Trong chúng ta, kẻ nào hiểu rõ lũ nhân loại nhất?”
Nói đoạn, Callus ngẩng đầu nhìn về phía Đại Mị Ma Lilith. Cả phòng họp cũng đổ dồn ánh mắt về phía nữ ác ma ăn mặc "thiếu vải" với lớp trang điểm đậm đà kia.
“Lilith, ngươi nghĩ sao về dục vọng con người? Ở đây, chỉ có ngươi và đám thuộc hạ là hay lượn lờ ở mấy thành trấn loài người nhất.”
Một ác ma cao lớn liếc nhìn Lilith nhỏ nhắn nhưng nóng bỏng. Hầu hết kẻ ở đây là chiến binh giữ thành, chỉ có mị ma như Lilith là chuyên thâm nhập vào xã hội loài người.
“Tôi ư? A ha ha, đại nhân, ngài hỏi đúng ngườ- à, đúng quỷ rồi đấy.”
Nữ mị ma cười khúc khích, giọng nói nũng nịu pha chút lười biếng. Cô chống cằm, thản nhiên thả đôi gò bồng đảo mềm mại "thịch" một tiếng lên mặt bàn gỗ.
Cảnh tượng này đủ khiến đàn ông bình thường xịt máu mũi, nhưng với đám ma vật ở đây – kể cả Ma Vương Callus – thì chẳng có chút tác dụng nào.
Trong mắt chúng, đẹp là phải to khỏe, cơ bắp cuồn cuộn.
Một kẻ như Callus thì trông giống bộ giáp biết đi bốc khói đen hơn là người.
Kẻ duy nhất có ngoại hình chuẩn nhân loại để trà trộn vào đám đông chỉ có Lilith.
Thế nên khi cô bảo "hỏi đúng quỷ", chẳng ai phản đối.
“Con người ấy mà, tham lam lắm: công danh, lợi lộc, quyền lực, tiền bạc... Nhưng tôi nghĩ, vị Bạch Kỵ Sĩ kia hẳn chẳng thiếu mấy thứ đó... Vậy nên, phải dùng đến hàng 'độc' hơn...”
Lilith lấp lửng, nở nụ cười bí hiểm. Thấy mấy gã khổng lồ bên cạnh sốt ruột, cô mới giơ một ngón tay lên:
“— Tình cảm. Đó là tử huyệt của con người.”
“... Tình cảm?”
Callus thốt lên đầy nghi hoặc trước khái niệm xa lạ.
“Chuẩn luôn. Ác ma chúng ta chỉ quan tâm sức mạnh, nhưng con người là loài sống bầy đàn, họ cần gia đình, người thân. Đám thuộc hạ của tôi kể rằng, mấy gã đàn ông si tình sẵn sàng dâng hiến tất cả cho người mình yêu. Và khi bị bỏ rơi, lũ người đó sẽ đau khổ tột cùng. Đặc biệt là chiêu 'giả chết' – ôi chao, khối kẻ suy sụp đến mức trầm cảm, ốm liệt giường, sống dở chết dở. Tôi thích nhất là ngắm nhìn vẻ mặt tuyệt vọng đó, thú vị cực kỳ!”
Dù lời lẽ tàn nhẫn, gương mặt Lilith vẫn tươi roi rói như đang kể chuyện hài, ánh mắt ánh lên sự thích thú bệnh hoạn.
“Vậy, ý ngươi là?”
Callus bắt đầu thấy xuôi tai. Nếu có thể phế bỏ Bạch Kỵ Sĩ chỉ bằng cách đó thì quá hời.
“Hãy trở thành người tình của Bạch Kỵ Sĩ, nhấn chìm hắn trong bể tình, dùng sự dịu dàng để mài mòn nhuệ khí chiến đấu. Nuôi hắn cho béo tốt, rồi 'bùm' một cái biến mất. Đảm bảo hắn sẽ thành một phế nhân u uất, chẳng còn sức đâu mà vác kiếm bảo vệ thế giới nữa.”
Cả phòng họp gật gù tâm đắc. Kế sách không tốn một binh một tốt mà hiệu quả khôn lường.
Nhưng ai sẽ làm việc này?
Đối thủ là Bạch Kỵ Sĩ hùng mạnh, lính lác tôm tép sao đủ trình?
Nhiệm vụ quan trọng này, chỉ có Ma Vương vĩ đại đích thân xuất chinh mới đảm bảo thắng lợi.
Yêu hắn, trở thành người nhà của hắn, vỗ béo hắn để hắn quên đi đao kiếm, cuối cùng giả chết để hắn sụp đổ hoàn toàn.
Dùng thứ tình cảm quý giá nhất của nhân loại để hủy diệt hắn.
Nếu tiện thể sinh luôn một đứa con thừa hưởng sức mạnh của cả hai phe, thì Lâu đài Ma Vương lại có thêm một mãnh tướng tương lai.
Một mũi tên trúng hai đích!
***
Trở lại với ván cờ thực tế.
Callus trong lốt thiếu nữ đang đứng trước cửa lớn hội trường.
Theo tình báo từ thuộc hạ, Kỵ Sĩ Đoàn tổ chức buổi giao lưu hoành tráng tại đây để các kỵ sĩ trẻ và tiểu thư làm quen.
Tuy chưa chắc đã gặp ngay Bạch Kỵ Sĩ, nhưng đây là cơ hội vàng để thu thập thông tin.
“... Phù.”
Callus hít sâu một hơi, lúng túng chỉnh lại bộ váy xòe nhỏ xíu mà Lilith đã nhiệt tình dúi cho.
“Được rồi... Vì đại nghiệp của Ma tộc.”
Nắm chặt tay lấy tinh thần, Đại Ma Vương Callus Lux hiên ngang bước qua cánh cửa định mệnh.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
