Khóa Đào Tạo Của Hoshimi

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Khi Ve Sầu Mùa Hạ Cất Tiếng Khóc

(Đang ra)

Khi Ve Sầu Mùa Hạ Cất Tiếng Khóc

Trang Chu Đang Ngủ

Đây là một câu chuyện về lòng dũng cảm, về đúng sai, về sự cứu rỗi lẫn nhau, một chút bí ẩn, một chút lãng mạn và một chút bất chấp tất cả.

78 2

Con Đường Y Học Tại Tokyo

(Đang ra)

Con Đường Y Học Tại Tokyo

Tôi sẽ thấy đói khi thức dậy

Ba là, nghệ thuật quản lý thời gian là vô cùng quan trọng."

25 34

Sakuchishi: Lễ Tế Của Kẻ Dị Giáo

(Hoàn thành)

Sakuchishi: Lễ Tế Của Kẻ Dị Giáo

Nakanishi Kanae

Ngay khi chuỗi án mạng kỳ bí, tôn giáo, những giấc mơ cùng ký ức đã mất của chính Nui bắt đầu hé lộ những mối liên kết đan xen phức tạp, thì nghi lễ bản địa nhằm tế bái vị thần của làng Sakuchishi-sam

9 16

anh hùng giả mạo

(Đang ra)

anh hùng giả mạo

thất thập nhị biên

đào lại truyện cổ thật ra đây là truyện dịch đọc từ rất lâu rồi.

6 9

Tiểu Mục Sư Sao Lại Là "Bạch Nguyệt Quang" Của Nam Chính Bị Đuổi Khỏi Đội Cơ Chứ!

(Đang ra)

Tiểu Mục Sư Sao Lại Là "Bạch Nguyệt Quang" Của Nam Chính Bị Đuổi Khỏi Đội Cơ Chứ!

小v希

Sống ở thế giới này đã lâu, Letia vẫn luôn đinh ninh rằng đây chỉ là một thế giới giả tưởng phương Tây bình thường như cân đường hộp sữa. Còn cô, cũng chẳng qua chỉ là một mục sư bình thường trong một

389 3276

Công Chúa Phép Thuật Makina

(Đang ra)

Công Chúa Phép Thuật Makina

Trong hành trình cùng người bạn thanh mai trúc mã để khôi phục lại vương quốc, cô đã trải qua vô số cuộc "phiêu lưu dâm loạn" – những cuộc ân ái lén lút sau lưng anh ấy.

11 14

Tập 03 Trai giả gái cũng được phép trở nên dễ thương chứ? - Chương 2 Chiến dịch giả vờ hẹn hò

Chương 2 Chiến dịch giả vờ hẹn hò

1

"Chào buổi sáng, Mii-kun!"

"......"

Kể từ ngày hôm sau, thái độ của Mihane Miu thay đổi một cách rõ rệt.

Ngay cả trong lớp, cô nàng cũng bắt chuyện với tôi thường xuyên hơn trước, khoảng cách lại còn gần đến mức báo động. Bị cô ta tiếp cận một cách đường hoàng chính chính thế này, nếu tôi mà lảng tránh thì chắc chắn sẽ biến thành kẻ xấu trong mắt mọi người.

"......Chào."

"Ơ kìa, sao mặt mũi trông khó ở thế?"

"Ahaha."

Thấy Miu cười có vẻ thích thú, mấy đứa bạn cùng lớp bắt đầu ném những ánh nhìn tò mò về phía này.

"Mihane-san thân với Hoshimi thế nhỉ?"

"Ừm! Thực ra tụi tớ học chung lớp hồi tiểu học á."

"Hèn gì, thảo nào trước giờ thấy ít nói chuyện với nhau."

"À... chuyện đó là do lâu ngày không gặp nên tớ hơi căng thẳng chút thôi..."

Trước đám con gái đang xúm lại nhao nhao, Miu khẽ cụp mắt xuống, đôi má ửng hồng e thẹn. Đừng có tạo ra cái bầu không khí đầy ẩn ý đó chứ...!

"Hả! Thế nghĩa là...!"

Ngay lập tức, đám con gái trở nên phấn khích, vừa nhìn về phía này vừa thì thầm to nhỏ. Tôi chống cằm lên bàn, cố sống cố chết nhìn ra ngoài cửa sổ với vẻ mặt như muốn nói: Tôi hoàn toàn không liên quan nhé?

"Mihane-san thích Hoshimi từ xưa rồi á?"

"Nhưng mà Hoshimi với Kokone-san đang..."

"Biết đẩy thuyền nào bây giờ?"

...Nếu đã định thì thầm thì làm ơn nói nhỏ đến mức nhân vật chính không nghe thấy được không! Tôi nghe rõ mồn một đấy! Mà tôi với Kokone chẳng là gì của nhau cả, còn với Miu thì càng không có chuyện đó đâu.

"Ây da, bị đồn đại mất rồi kìa."

"Không, là do cô cố tình chứ gì..."

"Tớ cứ nghĩ là nếu lấp hào từ bên ngoài trước thì Mii-kun sẽ chịu thân thiết với tớ hơn chứ."

Rời khỏi đám con gái đang ồn ào bàn tán, Miu bước lại gần tôi, khóe môi nhếch lên để lộ chiếc răng khểnh khi cười tủm tỉm. Rốt cuộc nhỏ này muốn làm cái quái gì vậy...

"Cô cứ bám lấy tôi một cách phiền phức thế này là có ý gì hả?"

"Có ý gì là sao, tớ đã nói rồi mà? Tớ muốn thân thiết lại với Mii-kun."

"......Cô nghĩ là có thể thân thiết được thật sao? Xin lỗi nhé, nhưng tôi không nghĩ là bây giờ mình có thể làm bạn với Miu đâu."

Hôm qua tôi bị khí thế của Miu áp đảo nên không nói được, nhưng sau một ngày, cuối cùng tôi cũng bình tĩnh lại để truyền đạt rõ ràng quan điểm của mình.

Tuy nhiên.

"Hả? Tớ nghĩ tớ với Mii-kun của bây giờ có thể thân thiết hơn cả ngày xưa đấy chứ?"

Cô ta lại nói những lời đầy hàm ý như vậy. Câu chuyện cứ như ông nói gà bà nói vịt.

"A, Kokone-san tới rồi kìa!"

"Chết dở, sắp có biến rồi?"

Âm lượng của những lời thì thầm "tuyệt mật" kia lại tăng thêm một bậc. Tôi quay đầu lại thì thấy Kokone đang bước vào lớp.

"......? A, Hoshimi-kun, chào buổi sá..."

"Chào đằng ấy, Kokone-san!"

Trước khi tôi kịp trả lời, Miu đã lên tiếng chen ngang.

"!? Ch... Chào... bu...!"

"Hả, chả nghe thấy gì cả! Cậu không khỏe à? Hay bị tụt huyết áp? Có cần đi xuống phòng y tế không?"

"Tr... Trạm y tế á!? Ý cậu là... những kẻ u ám như tớ thì nên bị mang đi tiêu hủy sao...!?"

"Tớ không có nói thế."

Bề ngoài thì tỏ vẻ thân thiện, nhưng lại toát ra một áp lực vô hình khiến Kokone run rẩy bần bật như một chú chó Chihuahua tội nghiệp.

"Có biến rồi!"

"Chiến tranh nổ ra rồi!"

"Sắp có án mạng rồi!"

Đừng có vui sướng thế chứ, mấy người ngoài cuộc kia!

"......Ơ, ơ kìa? Sao cảm giác mọi người đang lảng tránh mình thế nhỉ."

"Chết, bị Kokone-san phát hiện rồi."

"Coi như không thấy, coi như không thấy."

Thấy Kokone có vẻ để ý đến đám người ngoài cuộc nãy giờ vẫn đang nhìn chằm chằm về phía này, cả đám đồng loạt quay mặt đi hướng khác như đã hẹn trước. Chuyển động thống nhất quá đấy. Quân đội à?

"......! Oa, sa, sao tự dưng lại nói xấu sau lưng tớ thế...!?"

Có lẽ hiểu lầm những lời thì thầm xa lánh kia, Kokone rưng rưng nước mắt nhìn tôi. Không, không phải đâu...

Suốt cả ngày hôm đó cứ diễn ra như vậy, hễ Miu dính lấy tôi là y như rằng tôi lại bị phơi mình trước những ánh nhìn kỳ lạ. Tôi thì cũng quen rồi, nhưng mà...

"Ư ư...... Cảm giác lúc nào cũng có ai đó đang nhìn mình......"

Kokone với đôi mắt trống rỗng, cứ năm giây lại ngoái nhìn ra sau một lần trông mới thật sự đáng lo. Thế này là bị rối loạn thần kinh luôn rồi còn gì...

"Này Hoshimi! Shii-chan trông cứ như nữ chính bị vong theo trong phim kinh dị ấy!? Chịu trách nhiệm chữa cho cậu ấy đi!"

"Trách nhiệm!?"

"Tức là hẹn hò hả!?"

Lời phản đối của Ibu trong lúc lắc mạnh vai Kokone lại vô tình đổ thêm dầu vào lửa cho những đồn đoán xung quanh, khiến tình hình càng thêm mất kiểm soát.

~*~

"Tóm lại, hiện giờ trong lớp đang chiếu show truyền hình thực tế 'Hoshimi, Shii-chan và Mihane-san'! Mọi người chia thành phe 'Lọ Lem Shii-chan lột xác nhờ Hoshimi', phe 'Mối tình đầu thuần khiết của cô bạn thuở nhỏ hội ngộ sau nhiều năm', và phe 'Kết thúc Bách hợp nơi Shii-chan và Mihane-san đến với nhau'! Tình hình đang cực kỳ hỗn loạn! Kiểu kiểu thế!"

"Kiểu kiểu thế cái gì mà kiểu kiểu thế! Với lại cái phe cuối cùng là bọn quá khích ở đâu chui ra vậy!"

"Nhân tiện thì tớ thuộc phe Shii-chan nên cứ yên tâm nhé!"

"Đừng có hùa theo!"

Sau giờ học, bốn người chúng tôi gồm tôi, Ibu, Orito và một Kokone hồn xiêu phách lạc, mắt trắng dã, cùng ghé vào một cửa hàng thức ăn nhanh.

Ibu đắc ý thuyết trình. Quả không hổ danh là người nắm rõ mạng lưới thông tin của đám con gái.

"Chẳng biết từ lúc nào mà chuyện thành ra to tát ghê nhỉ, Jirou với Kokone-san ấy."

Orito vừa thản nhiên hút rột rột ly coca vừa nói. Cậu có thực sự nghĩ thế không đấy?

"Sao lại thành ra thế này... Tôi chỉ muốn sống một cuộc sống bình yên thôi mà...!"

"Đừng có nói mấy câu kiểu nhân vật chính bị cuốn vào rắc rối thế chứ."

"Người ta bảo bình thường mới là khó nhất đấy."

Dù tôi có ôm đầu đau khổ thì Ibu vẫn buông lời cay độc, còn Orito thì coi như chuyện nhà người ta.

"Cái gì chứ... Người ta đang khổ sở nhờ tư vấn..."

"Tư vấn hả... Thế cậu định trả Mihane-san bao nhiêu?"

"Không phải tư vấn đền bù hòa giải!"

Cái đùa về rắc rối tình ái đó dai quá đấy!

"......Cùng lắm thì tôi chịu đựng cũng được. Nhưng cứ đà này thì tinh thần của Kokone sẽ..."

"Hí... V, vừa rồi, có ai gọi tên tớ à...!?"

Kokone nãy giờ vẫn đang thẫn thờ nhìn vào hư không bỗng giật nảy mình, rung lắc cái ghế bần bật đầy sợ hãi. Chỉ nhắc tên thôi mà đã thế này thì bệnh nặng quá rồi...

"Bình tĩnh lại đi Shii-chan! Nè, uống sữa lắc đi!"

"A... Ngọt quá..."

"Kokone-san, ăn khoai tây chiên nữa này."

"A... Mặn quá..."

"Shii-chan, lại uống sữa lắc tiếp nào!"

"Ngọt rồi lại mặn... Tớ có thể ăn mãi thế này luôn...!"

Ánh sáng đã trở lại trong đôi mắt vô hồn của Kokone. ...Sao tự nhiên thấy lo lắng cho cậu ấy phí công ghê?

Nhìn Kokone đang ngậm ống hút sữa lắc với vẻ mặt giãn ra, Ibu khoanh tay suy tư.

"Đúng là để Shii-chan cứ như thế mãi thì tội nghiệp thật... Được rồi, vì Shii-chan, tớ đành phải ra tay nghĩa hiệp thôi!"

"Làm ơn vì tôi một chút nữa được không?"

Thấy Ibu thiên vị Kokone quá thể, tôi vừa nhồm nhoàm ăn khoai tây chiên vừa hờn dỗi.

"Cậu bảo ra tay nghĩa hiệp là làm gì hả Ibu?"

"Đơn giản thôi. Lấy độc trị độc, hiểu không? ...Hay đúng hơn là, đã lỡ ăn thuốc độc thì liếm sạch cả đĩa?"

"Thuốc độc á... Cậu không định làm gì kỳ quái đấy chứ?"

Từ ngữ nghe sặc mùi bất ổn khiến tôi nhớ lại buổi họp chiến lược hẹn hò giả với Ibu tại chính cửa hàng này lần trước.

Như để chứng minh linh cảm xấu của tôi là đúng, Ibu vừa lắc lắc miếng khoai tây một cách đầy ẩn ý, vừa tuyên bố với nụ cười nham hiểm:

"Shii-chan và Hoshimi, hai người hãy giả vờ đang hẹn hò đi!"

"Hả!?"

"!? Ặc khụ khụ!?"

"Này Ibu! Kokone-san giật mình sặc sữa lắc rồi kìa!"

"Oa oa, Shii-chan uống nước đi!"

"Đừng có cho uống thêm nữa! Cậu là quỷ à!"

"Ộc hự!"

"Shii-chan!"

"Kokone-san!"

"Kokone! Cậu ấy sắp chết đuối trên cạn rồi!"

Chỉ vì một câu nói bất cẩn của Ibu mà một góc quán đồ ăn nhanh yên bình bỗng chốc biến thành địa ngục A Tỳ. A, cũng may là Kokone vẫn còn giữ được cái mạng nhỏ.

2

"Chào buổi sáng, Mii-kun!"

"......Chào."

Trong lớp học trước giờ sinh hoạt chủ nhiệm buổi sáng, bị ai đó vỗ nhẹ vào vai, tôi quay lại thì thấy Miu đang đứng đó với nụ cười y hệt hôm qua. Cái gì đây, deja vu à?

"Nè Mii-kun, nếu được thì trưa nay ăn cơm cùng tớ nhé?"

"......Không, xin lỗi nhưng không được đâu."

"Ơ, tại sao?"

"Tại sao, thì..."

Tôi ngoảnh mặt tránh Miu đang sấn tới gần, rồi liếc mắt nhìn sang bàn bên cạnh. Ở hướng nhìn đó, Kokone gật đầu mạnh mẽ với vẻ mặt như muốn nói Cứ để đó cho tớ!, rồi đứng phắt dậy.

Sau đó, cô ấy lườm Miu một cái thật sắc, và...

"Ư, a, ơ n... n..."

Một giọng nói mỏng manh cất lên rồi chìm nghỉm vào sự ồn ào của lớp học. Giọng bé tí thế...

Miu đang quay về phía tôi nên chẳng có vẻ gì là nghe thấy tiếng cô ấy, còn Kokone thì nhìn tôi với vẻ mặt khó xử. Ờm, hay là cậu thử lại lần nữa xem...?

"......Ực."

Tôi gửi đi áp lực im lặng. Có vẻ không chịu nổi nữa nên Kokone quay phắt đi, và trớ trêu thay, cô ấy lại ngồi xuống ghế như chưa có chuyện gì xảy ra. Này! Đừng có coi như mình chưa từng bắt chuyện thế chứ! A! Lại còn lôi điện thoại ra nghịch nữa! Này, nhìn sang đây đi!

Đang bàng hoàng trước hành vi phản bội thì điện thoại trong túi tôi rung lên bần bật. Hửm?

Lấy ra kiểm tra thì thấy tin nhắn từ Kokone.

Nếu đã bắt chuyện một lần mà không thấy phản hồi thì bắt chuyện lại lần nữa cũng khó lắm đúng không? Tớ không biết là cậu ấy thực sự không nghe thấy hay là nghe thấy nhưng cố tình lờ đi, nếu là trường hợp sau thì càng khó bắt chuyện hơn, hay nói cách khác là...

......Tôi tắt màn hình điện thoại khi mới đọc được một nửa. Lý do lý trấu dài dòng quá đấy!

"Mii-kun? Tớ đang nói chuyện với cậu đấy nhé?"

Ngẩng mặt lên khỏi điện thoại, tôi thấy Miu đang phồng má lườm tôi. Uwa, gần quá.

"X, xin lỗi."

Tôi buột miệng xin lỗi theo phản xạ, khóe môi Miu khẽ cong lên thành nụ cười.

"Vậy, để chuộc lỗi thì trưa nay cậu phải đi với tớ đấy nhé?"

Nở một nụ cười mà tùy người nhìn sẽ thấy rất quyến rũ, Miu nhẹ nhàng đặt tay lên cánh tay tôi. Qua lớp áo đồng phục, tôi cảm nhận được những đầu ngón tay mềm mại của cô ấy đang bấu vào với một sức nặng rõ ràng.

Rốt cuộc tại sao cô ấy lại chấp nhất với tôi đến mức này? Đằng sau nụ cười xinh đẹp nhưng hời hợt ấy dường như ẩn chứa một điều gì đó khó hiểu.

Ngay khi tôi định lùi lại theo bản năng.

Cánh tay phía đối diện với bên bị Miu nắm lấy đột nhiên bị kéo mạnh một cái phựt.

Nhìn sang bên đó, tôi thấy...

"A, cái đó, h, hôm nay tớ có hẹn ăn trưa trước rồi, n, nên không được đâu ạ...!"

Là Kokone, đang túm lấy tay áo đồng phục của tôi với tư thế hơi khúm núm. Ánh mắt lườm nguýt của cô ấy không hướng về phía Miu mà chẳng hiểu sao lại dán chặt vào cổ tay áo tôi. Cậu đang nói chuyện với ai thế hả?

"Hưm?"

Miu nheo mắt lại vẻ nghi hoặc. Và rồi, cảm giác như các bạn cùng lớp xung quanh bắt đầu xôn xao.

"Vậy hôm nay bỏ qua cũng được. Ngày mai thì được chứ?"

Miu thay đổi sắc mặt cười nói, nhưng...

"Ng, ngày mai cũng không được, ạ."

"......Hả?"

Thấy Kokone trả lời ngay tắp lự, lần này thì đôi mắt đang nheo lại của Miu lộ rõ vẻ gay gắt.

"Gì thế, Kokone-san? Tớ đang nói chuyện với Mii-kun mà? Cậu có quyền gì mà bảo không được?"

Giọng nói trầm xuống một tông so với bình thường khiến Kokone giật nảy mình, sự run rẩy truyền qua tay áo đang bị nắm chặt.

"......A, cái đó, tớ..., t... t... t..."

"Hả? Chả nghe thấy gì cả."

"Hí...!"

Trước ánh mắt và giọng điệu lạnh lùng của Miu, Kokone nhìn tôi với khuôn mặt sắp khóc. ...Ừ, xin lỗi nhé? Kokone đã cố gắng lắm rồi nhỉ? Kém giao tiếp đến mức nói chuyện bình thường còn khó khăn thì mấy cái màn đấu trí này đúng là quá sức với cậu rồi.

Thầm cảm ơn sự dũng cảm của Kokone, tôi tuyên bố với Miu.

"Miu này, xin lỗi nhưng nếu nói về quyền thì Kokone có quyền hơn đấy."

"Hả? Ý cậu là sao... khoan đã, không lẽ nào."

Miu nghiêng đầu thắc mắc, nhưng rồi như nhận ra điều gì, cô ấy nhìn tôi rồi lại nhìn sang Kokone đang rưng rưng nước mắt run rẩy.

"Vì tụi tôi đang hẹn hò mà."

Nghe tôi nói vậy, đôi mắt đen láy của Miu mở to hết cỡ.

"Cá..."

Miu vừa định mở miệng nói thì...

"Đùa à! Hai người hẹn hò rồi á!?"

"Từ bao giờ, từ bao giờ thế!?"

Rầm rầm rầm, đám người ngoài cuộc nãy giờ vẫn im lặng quan sát tình hình bỗng ùa tới, đẩy chúng tôi dạt ra.

"Ai tỏ tình trước!? Kokone-san hả!?"

"Tỏ tình thế nào!?"

"Chúc mừng Kokone-san nhé!"

"A, a, ư ư..."

Bị vây kín và dồn dập hỏi han, Kokone quay cuồng chóng mặt, và rồi...

"......Ọe."

Cô ấy bịt miệng và bắt đầu tư thế chuẩn bị nôn. Oái oái oái!

"Kokone! Ít nhất thì ráng nhịn đến phòng y tế đi!"

"T, tiêu hủy thì đừng... ộp."

"Không phải đi trại súc vật đâu!"

Tôi gạt đám đông ra và vất vả lắm mới đưa được cô ấy đến phòng y tế an toàn. May quá...

~*~

"......D, dù sao thì tác chiến cũng thành công rồi nhỉ."

Ngồi trên giường bệnh trong phòng y tế, Kokone vẫn còn hơi xanh xao, mỉm cười yếu ớt "E hê".

"Đúng vậy. Xin lỗi nhé, bắt Kokone phải làm quá sức rồi."

Vốn là đứa hướng nội mà lại bắt phải đóng vai nổi bật giữa lớp thế này, tôi hối hận vô cùng. Thấy vậy, cô ấy lắc đầu nhè nhẹ.

"Hoàn toàn không quá sức đâu ạ... à không, cũng hơi quá sức... mà không, thật ra là quá sức lắm luôn..."

"......Ừ, tớ biết mà."

Thấy Kokone cứ sửa lời lại càng lúc càng yếu đuối, tôi gật đầu cái rụp. Thành thật là tốt.

"Vậy thì dừng kế hoạch này lại thôi. Dù hơi có lỗi với Ibu đã nghĩ ra nó..."

"K, không ạ! Tớ ổn mà! Với lại, Seira-chan cũng bảo là 'Ban đầu có thể bị chú ý, nhưng sẽ lắng xuống ngay thôi' mà...!"

"Ưm... Có thật là ổn không đấy?"

"V, vâng ạ! Vì Hoshimi-kun, tớ sẽ cố gắng 'giả vờ hẹn hò' thật tốt...!"

Nhìn Kokone hăng hái như vậy, tôi lại nhớ về cuộc họp chiến lược ở cửa hàng thức ăn nhanh ngày hôm qua.

~*~

"Giả vờ hẹn hò, tại sao?"

Thấy cả hai chúng tôi đều hiện rõ dấu chấm hỏi trên đầu, Ibu chĩa thẳng miếng khoai tây chiên vào mặt chúng tôi.

"Tại sao á, vì đó là cách tốt nhất để giải quyết vấn đề của cả hai người, Hoshimi và Shii-chan chứ sao. Nghe này? Chuyện tình tay ba trong lớp là chủ đề bàn tán sôi nổi và gần gũi nhất đấy. Nhưng mà nhé, hứng thú của mọi người 90% nằm ở quá trình thôi. Tức là, nếu một cặp thành đôi rồi thì người ngoài cuộc cũng sẽ nguội lạnh ngay! Phim truyền hình cũng thế, đoạn hấp dẫn nhất là trước khi yêu nhau mà! Cứ tung 'cơm chó' ngập mặt ra một thời gian là mọi người sẽ kiểu 'thôi kệ bọn nó' ngay! Rồi nếu coi như đã thành đôi với Shii-chan thì Mihane-san cũng đâu thể bám đuôi Hoshimi được nữa, đúng không? Thế là vẹn cả đôi đường!"

"Ồ... Quả nhiên là Seira-chan...! Tính toán ghê thật...!"

"Shii-chan? Cách nói chuyện có ổn không đấy? Cậu đang khen tớ đúng không?"

"Đúng là Ibu, người đàn bà sống bằng toan tính."

"Ai là đàn bà bụng dạ đen tối đầy toan tính hả?"

Ném nụ cười đầy sát khí về phía Kokone (người có lẽ đang khen thật lòng) và Orito (kẻ đang khen đểu), Ibu quay sang nhìn tôi.

"Sao nào, cậu tính thế nào, Hoshimi?"

"Tôi thì... nếu làm vậy mà cắt đuôi được Miu thì tôi thấy cũng được..."

Vừa nói tôi vừa quay sang nhìn Kokone bên cạnh. Chuyện này không thể do một mình tôi quyết định được.

Thấy ánh mắt dò hỏi của tôi, cô ấy đặt ly sữa lắc đang cầm nâng niu bằng hai tay xuống, mắt đảo lia lịa đầy bối rối nhưng rồi cũng gật đầu cộp một cái.

"T, tớ cũng thấy không sao đâu ạ...! C, chỉ là giả vờ thôi mà đúng không...!?"

Nói xong, có lẽ thấy bất an nên Kokone cuống quýt xác nhận lại.

"Đúng đúng, là giả vờ thôi, đợi mọi chuyện lắng xuống thì diễn cảnh 'chia tay rồi nhá' là xong. Mà lỡ đâu hai người cứ thế 'phim giả tình thật' luôn cũng được."

"Hả!? Th, thật á...!?"

Chỉ một câu thêm thắt tỉnh bơ của Ibu mà mặt Kokone đỏ bừng như bạch tuộc luộc. Rồi cả Ibu lẫn Orito đều cười nham nhở khi thấy cảnh đó. Đừng có trêu đùa Kokone nữa.

"Ibu, đừng có kích động Kokone thêm nữa."

"Xin lỗi xin lỗi. Vậy chốt lại là 'Chiến dịch giả vờ hẹn hò' sẽ được tiến hành nhé."

~*~

Theo đề xuất của Ibu, chúng tôi bắt đầu thực hiện chiến dịch "Tạm thời cứ dính lấy nhau đến mức phát ngấy và tung hint hẹn hò".

"Ch, chúng ta cùng ăn trưa nhé...! V, vì đang hẹn hò mà."

Dạo gần đây Kokone hay ăn trưa cùng nhóm Ibu, nhưng hôm nay vừa nghe tiếng chuông báo giờ nghỉ trưa, cô ấy đã kéo bàn rầm rầm lại ghép với bàn tôi. Tôi cố gắng lờ đi những ánh nhìn nóng hổi từ xung quanh.

"Cái đó, thực ra tớ có làm cơm hộp cho Hoshimi-kun nữa...... v, vì đang hẹn hò mà."

"Hả!?"

Nói rồi, Kokone chìa hộp cơm ra trước mặt tôi. Chết dở, bất ngờ quá làm tôi thốt lên giọng điệu bối rối thật luôn. Với lại đừng có dùng lời nói để trực tiếp "khẳng định hẹn hò" như thế.

"......Vừa rồi, trông cậu có vẻ không thích à?"

Kokone lườm tôi với đôi mắt nửa khép đầy nghi hoặc. Chết thật, tôi biết Kokone vụng về vì đã dạy cậu ấy trang điểm, nên chuyện nấu nướng thì... nhỡ đâu...? Nghĩ thế thì thất lễ quá nên khó nói ra được...!

"Không, không phải thế, tớ không ngờ là cậu lại cất công làm cho tớ nên giật mình thôi! Kokone biết nấu ăn cơ đấy...?"

Tôi vội vàng chữa cháy và xác nhận lại, Kokone có vẻ hơi ưỡn ngực tự hào.

"E hèm, bình thường tớ không hay làm đâu nhưng mà...!"

"Lại thấy điềm gở rồi..."

Đừng có tự hào về cái chuyện đó chứ.

"Cho nên, tớ đã làm món sandwich chỉ cần cắt bánh mì và kẹp nhân vào thôi."

"Ồ, tuyệt! Thế thì dù vụng về như Kokone chắc cũng không thể gây ra thất bại chí mạng nào đâu nhỉ!"

"......Cậu đang giả vờ khen để chê tớ đấy à?"

"A, đâu có đâu. Vậy tớ xin phép nhé!"

Tôi háo hức mở nắp hộp cơm, cầm lên một miếng sandwich được cắt hơi méo mó và đưa vào miệng. Và rồi...

"Ngọt quá!"

Vị ngọt bất ngờ lan tỏa trong miệng khiến tôi phải nhìn lại nhân bánh.

"C, cái này là...!?"

Bên trong kẹp đầy trái cây cắt nhỏ và kem tươi trắng muốt.

"Sao lại là sandwich trái cây!?"

"Ơ, tại vì, nó ngọt và ngon mà...! K, không ngon sao ạ...?"

"Không, ngon thì ngon!? Nhưng cái này giống đồ ngọt tráng miệng hơn là cơm trưa đấy!"

"Ơ, đồ ngọt sao tính là cơm trưa được chứ...?"

"Không được đâu! Mà Kokone này, bình thường cậu có chú ý cân bằng dinh dưỡng không đấy? Tớ biết cậu thích đồ ngọt nhưng cứ ăn toàn món mình thích là không tốt cho sức khỏe đâu! Muốn chăm sóc da thì việc nạp đủ dinh dưỡng qua bữa ăn cũng quan trọng lắm đấy nhé."

"Ư... Đ, đừng có can thiệp quá mức thế chứ!"

"Lại nói thế rồi! Tớ đang lo cho Kokone nên mới nói đấy!"

"N, người này còn lắm mồm hơn cả mẹ mình nữa...!"

"Này, ăn hộp cơm của tớ đi! Tớ có chú ý cân bằng dinh dưỡng đàng hoàng rồi đấy."

"Đừng có làm mấy cái hộp cơm còn 'healthy' hơn cả con gái thế chứ...!"

Sau đó, tôi cứ thế thuyết giảng cho Kokone về tầm quan trọng của thói quen ăn uống cho đến hết giờ nghỉ trưa.

"Ủa, sao giống phụ huynh với con cái hơn là hẹn hò thế nhỉ?"

"Chẳng thấy không khí ngọt ngào của mấy cặp đôi yêu nhau đâu cả?"

......Hình như ánh mắt của mọi người xung quanh đang trở nên nguội lạnh đi thì phải. Ơ kìa, chiến dịch có đúng hướng không đấy?

~*~

"Khoe mẽ chuyện hẹn hò kém quá! Thôi được rồi, ngày mai tớ sẽ chỉ định tình huống!"

Sau giờ học, Kokone và tôi bị Ibu mắng cho một trận, và quyết định là giờ nghỉ trưa ngày mai tôi sẽ dạy học cho Kokone ngay tại lớp.

"Tại sao lại là học?"

Tôi hỏi lại vì thấy nó chẳng giống cặp đôi yêu nhau chút nào thì nhận được câu trả lời:

"Không không, học cùng nhau là đặc quyền của các cặp đôi học sinh đấy, với lại cái tình huống đang tập trung làm bài rồi ngẩng mặt lên thấy khoảng cách giữa hai người thật gần rồi tim đập thình thịch là tình huống lãng mạn kinh điển chuẩn mực rồi còn gì!"

Chẳng hiểu sao nhỏ đó lại nói hăng say thế.

"A, Seira-chan, không lẽ đó là cảnh cực 'chạm' giữa nữ chính công chúa và gia sư hoàng gia trong tập mới nhất...!?"

"Kokone?"

Kokone đang nghe bên cạnh bỗng nhiên nhận ra điều gì đó và chồm người tới. Hình như là có cảnh tương tự trong cuốn tiểu thuyết thiếu nữ mà hai người họ theo dõi từ nhỏ.

"Đúng rồi đấy! Tớ thích cảnh đó cực!"

"H, hay lắm luôn ấy...! Nữ chính định hỏi bài tập không hiểu, vừa ngẩng mặt lên thì thấy mặt gia sư ở ngay sát bên nên giật mình..."

"Xong rồi làm rơi bút, luống cuống định nhặt lên thì tay chạm tay, rồi tim đập doki một cái..."

" 'Đáp án' cho cảm xúc này là gì? ...Đó!"

"Kyaaaa~"

Hai đứa nắm tay nhau phấn khích, nhưng tôi thì chẳng đồng cảm nổi chút nào. Rơi bút rồi định nhặt mà chạm tay nhau, tình yêu gà bông tiểu học à?

Và thế là giờ nghỉ trưa ngày hôm sau đã đến.

"Được rồi, tiện thể cũng đang có bài tập về nhà, chúng ta làm Tiếng Anh nhé. Kokone dở môn này mà."

"......Ư, vâng."

Trong lớp học ồn ào, chúng tôi ghép bàn lại, mở sách giáo khoa và vở Tiếng Anh ra. Tôi rào trước là nếu có chỗ nào không hiểu thì cứ hỏi, rồi cả hai bắt đầu làm bài tập.

Tiếng bút sột soạt của hai người. Khoan đã, bên cạnh im re. Thấy lạ, tôi quay sang nhìn thì thấy Kokone đang gục đầu xuống, hai tay ôm trán. Ít nhất thì cũng cầm bút lên đi chứ?

"......Kokone? Không hiểu thì cứ nói nhé?"

"A, nhưng mà ngay câu đầu tiên đã bảo không hiểu thì ngại lắm..."

Lại còn ngay câu đầu tiên nữa. ...Mà ở trình độ đó thì bình thường cậu làm bài tập kiểu gì thế? Có làm đàng hoàng không đấy?

"Không hiểu chỗ nào?"

"A, từ này nghĩa là gì..."

"Đâu xem nào."

Kokone quay mặt sang, và ánh mắt chúng tôi chạm nhau khi tôi ghé sát lại để nhìn vào tay cô ấy. Như hòn đá ném xuống mặt hồ tĩnh lặng, đôi mắt nâu sẫm khẽ dao động.

"A..."

Ở khoảng cách rất gần, đôi má Kokone ửng đỏ, và như bị phản ứng đó lây lan, tôi cũng bắt đầu bối rối không yên.

Không chịu nổi nữa, tôi lảng mắt đi. Và thứ đập vào mắt tôi lúc đó khiến tôi ngay lập tức nghiêm mặt lại.

"......Kokone."

"Hể, s, sao tự nhiên lại làm mặt nghiêm trọng thế, c, có chuyện gì...!?"

"Không, tớ bắt buộc phải nói với Kokone điều này."

"Hả, b, bây giờ luôn ạ...!? H, Hoshimi-kun...!?"

Thấy Kokone đỏ mặt tía tai đến mức sắp bốc khói, tôi nói cho cô ấy biết một sự thật vô cùng quan trọng.

"Kokone, từ tiếng Anh này là kiến thức cấp hai đấy."

"…………Dạ?"

"Thế nên là! Lớp 10 rồi mà từ trình độ này cũng không biết là nguy lắm đấy! Tớ không ngờ cậu lại dốt tiếng Anh đến mức này! Hôm nay sau giờ học phải ôn tập thật kỹ vào đấy nhé!"

"N, n,"

Nghe tôi tuôn một tràng về khả năng tiếng Anh tệ hại của mình, Kokone vẫn giữ nguyên khuôn mặt đỏ bừng nhưng khóe mắt đã rưng rưng nước mắt.

"Đ, đừng có dùng cách nói dễ gây hiểu lầm như thế chứ ạ!"

"Cái gì cơ!?"

"Hoshimi-kun, làm ơn đọc bầu không khí đi...!"

"Sao tự nhiên lại lôi môn Ngữ văn vào đây!?"

"T, tại sao cũng kệ tớ...! Đồ ngốc...!"

Thấy Kokone khua tay múa chân loạn xạ, tôi vội vàng lùi lại giữ khoảng cách. Cảm xúc kiểu gì thế này?

"Cảm giác không giống đang hẹn hò mà giống đang chăm trẻ hơn nhỉ?"

"Chẳng thấy tí rung động nào của tình nhân cả?"

Tiếng thì thầm bàn tán lại vọng tới từ xa xa.

......Ủa, hình như chiến dịch "khoe mẽ tình cảm" lại thất bại rồi hả?

3

"Giao hết cho hai người thì hỏng bét! Hôm nay tớ sẽ đích thân ra tay!"

Buổi chiều ngày hôm sau, Ibu hùng hổ tuyên bố như vậy khiến tôi và Kokone chỉ biết ngơ ngác nhìn nhau.

"Tóm lại là, hôm nay hai cậu phải hẹn hò sau giờ học, nhưng trước đó tớ cần 'tút tát' lại cho Shii-chan đã. Thế nên Hoshimi, cậu ra khỏi lớp đứng đợi đi!"

"Ơ, khoan đã..."

Vừa cảm giác bị một lực mạnh đẩy ra khỏi lớp, tôi còn chưa kịp phản kháng thì cánh cửa đã đóng sầm lại ngay trước mũi. Ý là bắt tôi đứng chôn chân ngoài hành lang này sao?

Chẳng còn cách nào khác, tôi đành tựa lưng vào tường, lắng tai nghe tiếng ồn ào vọng ra từ bên trong.

"A, anou, chuẩn bị là làm gì ạ...?"

"Là biến Shii-chan trở nên siêu cấp dễ thương trước buổi hẹn hò chứ sao! Nào, trang điểm thôi!"

"Ế, hôm nay Kokone-san hẹn hò sau giờ học hả? Vậy để tớ làm tóc cho!"

"A, tớ có mang máy uốn tóc mini này!"

"Tớ có móng giả đây, Kokone-san muốn thử không?"

"Được đấy, dễ thương lắm nha!"

...Ra là vậy, lôi kéo mọi người xung quanh vào cuộc để phô trương cái bầu không khí "đang hẹn hò". Quả không hổ danh Ibu, tính toán kỹ thật.

Dù thầm thán phục, nhưng khi nghe tiếng mọi người ríu rít xúm lại trang điểm cho Kokone, tôi bỗng thấy chạnh lòng như kẻ bị ra rìa.

...Lẽ ra việc làm cho Kokone trở nên dễ thương phải là nhiệm vụ của mình mới đúng.

Bất chợt, một cảm giác như thể sự chiếm hữu dâng lên trong lòng khiến tôi hoảng hốt xua đi. Mình đang nghĩ cái quái gì vậy! Việc Kokone có thể hòa đồng với nhiều người như thế này là chuyện tốt mà!

Trong lúc tôi còn đang ngạc nhiên trước cảm xúc vô thức của bản thân thì cạch, cánh cửa lớp mở ra.

"A, Mii-kun đây rồi."

Người đang nheo đôi mắt đen thẫm nhìn tôi là Miu. Cô ấy khép cửa lại sau lưng rồi bước về phía này. ...Trong tình huống này mà lờ đi rồi bỏ chạy thì có vẻ hơi khiên cưỡng nhỉ.

"Cậu đang đợi Kokone-san à?"

"...Ừ."

"Nghe nói hai người hẹn hò sau giờ học hả? Thấy cô ấy bị mọi người vây quanh, hết nghịch mặt rồi lại nghịch tóc, trông luống cuống lắm."

Nói rồi, Miu đưa tay lên che miệng cười khẽ. Hình ảnh đó dễ dàng hiện lên trong đầu khiến gò má tôi cũng bất giác giãn ra.

"Vậy sao. Mấy chuyện đó cậu ấy chẳng thay đổi chút nào nhỉ."

Tôi lẩm bẩm buột miệng, Miu liền nhìn chằm chằm vào tôi và nói:

"Mii-kun, quả nhiên cậu thích Kokone-san nhỉ."

"Hả, sao cơ!?"

Câu nói bất ngờ đâm trúng lúc tôi đang lơ là phòng bị khiến tôi nghẹn lời trong giây lát. Nếu suy nghĩ bình tĩnh thì hiện tại chúng tôi đang giả vờ hẹn hò, bị hiểu lầm như thế càng tốt, vậy mà tôi lại cuống quýt hỏi lại.

"Hửm, thì nhìn là thấy mà?"

Cô ấy đứng tựa lưng vào tường hành lang, cách tôi khoảng một cánh tay, rồi nói như thể vừa chợt nhận ra điều gì.

"A, nhưng mà... tớ cũng từng nghĩ, liệu đó có thực sự là thích Kokone-san không nhỉ?"

Tôi bất giác nhìn trân trân vào cô ấy, bắt gặp đôi mắt đen láy đang nheo lại đầy thích thú phản chiếu hình ảnh mình. Ánh mắt như muốn soi thấu cả những góc khuất nội tâm mà chính tôi còn chưa nhận ra ấy khiến tôi cảm thấy có chút khó chịu.

"...Ý cậu là sao?"

"Kokone-san dễ thương mà nhỉ. Cái khí chất mong manh khiến người ta muốn che chở ấy. Lại còn hợp với kiểu trang điểm lấp lánh đáng yêu nữa, cảm giác đúng chuẩn 'con gái dễ thương' luôn."

Miu không trả lời câu hỏi của tôi mà tiếp tục ngân nga như đang hát.

"Này, người Mii-kun thích là Kokone-san? Hay là một sự tồn tại thay cậu trở nên dễ thương?"

Cô ấy ghé sát mặt vào như muốn thăm dò, giọng nói êm ái nhưng lại sắc nhọn đến lạ lùng, đâm thẳng vào tai tôi.

"...Cậu muốn nói gì hả Miu?"

"Thật sự không hiểu sao? Ý tớ là, tình cảm của Mii-kun dành cho Kokone-san không phải là tình yêu nam nữ đâu, mà chẳng qua chỉ là một hành vi bù đắp thôi, không phải sao?"

Hành vi bù đắp. Sự khô khốc trong âm hưởng của thuật ngữ ấy khiến tôi bối rối. Nụ cười vui vẻ trên gương mặt cô ấy khi nói ra điều đó dường như cũng đang che giấu cảm xúc thật sự bên trong.

"Mii-kun từng rất thích những thứ dễ thương mà. Nhưng vì là con trai, vì nhận ra nó không hợp với mình nên cậu mới muốn tìm một người khác thay mình thực hiện những điều cậu thích, đúng không?"

"...Làm gì có chuyện đó."

Tôi không thể thốt ra câu "không đời nào" một cách dứt khoát, chỉ biết cựa quậy người khi vẫn đang dựa vào tường. Đứng cạnh cô ấy, tôi cảm giác như ngay cả cảm xúc của mình cũng trở nên chông chênh.

Giống như bị giọng điệu khẳng định của cô ấy mổ xẻ cảm xúc rồi nhét vào cái khuôn mà cô ấy đã tạo sẵn vậy.

Nếu nói về đúng hay sai thì lời Miu nói là sai. Cô ấy không biết cũng phải thôi, nhưng vốn dĩ đến tận bây giờ tôi vẫn thích những thứ dễ thương và vẫn mặc đồ dễ thương. Thế nên việc làm cho Kokone trở nên xinh xắn chẳng phải là hành vi bù đắp hay gì cả.

Tuy nhiên, mỗi khi Kokone trở nên dễ thương hơn từng chút một, mỗi khi cô ấy khoác lên mình sự "dễ thương" mà tôi yêu thích không chút giấu giếm và được mọi người khen ngợi thì đúng là bên cạnh niềm vui, trong tôi cũng nhen nhóm một chút cảm xúc đen tối.

Khác với tôi, Kokone không cần phải che giấu mong muốn trở nên dễ thương của mình.

Tôi biết thật tồi tệ khi nghĩ như vậy, nhất là khi tôi biết rõ những nỗi đau cô ấy từng chịu đựng trong quá khứ và cả sự dằn vặt khiến cô ấy khó lòng bộc lộ mong muốn của bản thân.

Về mặt tình cảm, phần lớn trong tôi vẫn vui mừng vì cô ấy đã có thể hướng về phía trước. Nhưng thứ cảm xúc như vệt ố khô khốc bám chặt ấy dù thế nào cũng không biến mất.

Tôi đã cố gắng không nhìn vào nó, cư xử như thể nó không tồn tại, nhưng giờ đây lời nói của Miu như cố tình chiếu rọi ánh sáng vào để phơi bày nó ra, khiến tôi không thể hoàn toàn phủ nhận.

"Nhưng mà này, 'dễ thương' tàn nhẫn thật đấy nhỉ."

"...Hả?"

Đột nhiên, giọng nói đang cười đùa ấy pha lẫn chút độc địa như gai nhọn đâm vào da thịt.

"À không, chính xác hơn phải nói là cái xã hội nơi mà từ 'dễ thương' bị quy định bởi người khác này thật tàn nhẫn. Bởi vì trong cái xã hội này, chẳng ai có thể trở nên dễ thương theo ý mình thích được cả."

Chủ đề này quá mức lạc lõng giữa hành lang đang vang vọng tiếng cười đùa sau giờ học, khiến tôi bất giác nhăn mặt. Nhưng cái luận điểm "chẳng ai có thể trở nên dễ thương" ấy là thứ tôi không thể nào bỏ ngoài tai, nên đã phản bác lại theo phản xạ.

"Ý cậu là sao? Dù là quần áo hay trang điểm, cứ làm mình dễ thương theo ý mình thích là được chứ gì. Xã hội hay người khác thì có liên quan gì đâu."

Trước lời phản bác vô thức trở nên gay gắt của tôi, Miu mở to mắt ngạc nhiên, rồi bật cười như thể thấy chuyện này nực cười lắm.

"Không thể tin được, cậu thực sự nói thế sao? Không phải ai khác mà là Mii-kun?"

"Hả? Tại sao lại lôi tớ vào..."

"Bởi vì, chính Mii-kun là người trong cuộc, đã mặc bộ đồ 'dễ thương' mình thích và không được người khác công nhận còn gì?"

Trong đôi mắt của Miu khi nói câu đó ánh lên một sắc màu kỳ lạ. Một màu sắc lạnh lẽo, vừa giống như thương hại, lại vừa mang nét tự giễu.

Bị nói đến mức đó, cuối cùng tôi cũng hiểu ra điều Miu muốn nói. Cô ấy đang nhắc đến chuyện tôi từng mặc váy đến trường và hứng chịu những lời chế giễu. Và rồi, sự phản kháng chậm chạp trỗi dậy: Cậu mà cũng có tư cách nói điều đó sao.

"...Chính Miu cũng là người trong cuộc đã không công nhận tớ mà."

"Đúng là tớ đã nói những lời tàn nhẫn với Mii-kun. Nhưng lúc đó, những người xung quanh cũng chẳng ai công nhận Mii-kun cả. Điều đó có nghĩa là, giá trị quan đó là của số đông trong xã hội đúng không? Theo nghĩa đó thì không phải là tớ phủ nhận, mà là toàn xã hội đã phủ nhận cậu, không phải sao?"

Như để lảng tránh mũi dùi của tôi, Miu mỉm cười nhạt nhòa rồi đưa mắt nhìn ra xa ngoài cửa sổ.

"Chắc là chẳng có chuyện chúng ta hoàn toàn tự do lựa chọn theo ý mình mà không chịu bất kỳ ảnh hưởng nào từ xã hội đâu nhỉ? Giới tính chẳng phải là ví dụ điển hình nhất sao? Ngay từ khi bắt đầu có nhận thức, chúng ta đã bị phân loại, bị đối xử rạch ròi thành 'nam' và 'nữ'. Thế giới xung quanh cũng tràn ngập những thứ được thiết kế dựa trên sự khác biệt đó. Trang phục là ví dụ dễ thấy nhất. Sinh ra và lớn lên trong một xã hội quy định con trai có trang phục của con trai, con gái có trang phục của con gái, đại đa số mọi người đều coi đó là 'bình thường' và không chút nghi ngờ. Thậm chí những gì nằm ngoài khuôn khổ đó đều bị coi là dị biệt, bị dán nhãn 'không bình thường' rồi bị công kích, bài trừ. Nghĩ kỹ thì lạ thật đấy nhỉ? Ngay cả một trong những nhu cầu cơ bản của con người là ăn mặc, chúng ta tưởng như đang tự do lựa chọn nhưng thực chất tiền đề lớn nhất lại chịu ảnh hưởng sâu sắc bởi những gì xã hội cho là đúng đắn, hay gọi là bình thường, là thường thức cũng được."

Những từ ngữ tuôn ra trôi chảy từ miệng Miu khiến đầu óc tôi choáng váng. Thấy tôi bối rối vì không nhìn thấy điểm dừng trong câu chuyện của mình, cô ấy ném cho tôi một ánh nhìn thích thú rồi tiếp tục.

"Từ 'dễ thương' cũng thế thôi. Không, vì nó thường được thế gian sử dụng với ý nghĩa tích cực nên người ta khó nhận ra tính bạo lực vô thức của nó, thành ra lại càng ác ôn hơn."

Thế nên tớ mới ghét nó đấy, cô ấy buông lời nhẹ bẫng như đang nói chuyện phiếm.

"Tính bạo lực của sự dễ thương? Ý cậu là sao?"

Mấy từ đó nghe chẳng lọt tai chút nào, khiến tôi phải hỏi lại. Bởi vì với tôi, "dễ thương" là câu thần chú khẳng định bản thân mình. Không chỉ tôi, mà khi "đào tạo" cho Kokone hay Ibu, tôi cũng đã nói từ đó vô số lần để tiếp thêm động lực cho họ.

Cảm giác như điều đó đang bị phủ nhận, giá trị quan mà tôi tin tưởng đang bị lung lay khiến lòng tôi xôn xao khó tả.

Một nhóm nữ sinh cười nói vui vẻ đi ngang qua trước mặt. Mắt và má đánh phấn hồng ngọt ngào, môi tô son bóng tràn viền tạo cảm giác nũng nịu, tất cả đều trang điểm theo phong cách "Tenmei" ngọt ngào đang thịnh hành trên mạng xã hội gần đây.

Họ bước đi nhẹ nhàng xa dần, miệng ríu rít: "Liệu có trai đẹp đến không nhỉ? Tao đang muốn có bạn trai lắm rồi á!", "Mà tao nhìn có ổn không? Tự nhiên thấy lo ghê!", "Thế này đi! Cái gì ấy nhỉ... cái người tên là 'Nữ sinh không tồn tại' ấy? Hay bọn mình nhờ người đó 'tút tát' cho dễ thương hơn đi!"

"...'Nữ sinh không tồn tại'? Là gì thế? Mii-kun biết không?"

Thấy Miu bỗng nhiên tò mò hỏi, tôi hơi dao động.

"Ế, a, hình như là lời đồn? Trong đám con gái có tin đồn như thế thì phải? Tớ cũng không rõ chi tiết, nhưng nghe nói là đi mua sắm sẽ được người đó tư vấn quần áo hợp với mình các kiểu?"

"Hửm? Hôm nào thử hỏi ai đó xem sao."

Nữ sinh không tồn tại.

Đó là lời đồn mang tính truyền thuyết đô thị về việc tôi từng giả gái bằng đồng phục nữ (vốn là của chị tôi) để chọn quần áo và mỹ phẩm cho những cô gái đang gặp rắc rối.

Gần đây tôi đã hạn chế giả gái bằng đồng phục, vậy mà lời đồn vẫn còn sao... Tôi đang lo sốt vó vì không muốn Miu đào sâu vào chủ đề này, nhưng cô ấy dường như chuyển sự chú ý rất nhanh, mắt nhìn theo bóng lưng những nữ sinh đang đi xa dần nơi hành lang.

"Nè, Mii-kun."

Sau khi bóng họ khuất sau khúc quanh, Miu lại mở lời.

"Mấy cô bạn đó sẽ trang điểm như vậy đến bao giờ nhỉ?"

Miu quay lại nhìn tôi, nghiêng đầu hỏi. Mái tóc đen bóng mượt khẽ đung đưa đầy mê hoặc.

"Đến bao giờ là sao?"

"Thì đúng như nghĩa đen đấy. Bây giờ mấy bạn ấy đang ở độ tuổi mười mấy, nhưng rồi sẽ dần trở thành người lớn. Đến lúc đó thì đâu thể cứ mãi trang điểm kiểu 'dễ thương' như bây giờ được nữa đúng không?"

"...Nếu bản thân họ thích thì tớ nghĩ làm đến bao giờ cũng được chứ."

"Nói dối."

Giọng nói ấy như lưỡi dao cắt đứt sự do dự của tôi, nhìn thấu tâm can tôi. Miu khẽ thở dài qua kẽ môi.

"Tớ nghĩ Mii-kun phải hiểu chứ. 'Dễ thương' ấy mà, chỉ mỗi mình thấy thế thôi thì chẳng có ý nghĩa gì đâu."

Cộp, cộp, mũi giày trơn trong nhà của cô ấy gõ xuống sàn hành lang theo một nhịp điệu có phần kích động.

"Dù cậu có mặc quần áo hay trang điểm theo kiểu mình cho là dễ thương đến đâu, nhưng nếu người khác nhìn vào thấy không hợp thì nó sẽ trở thành 'không dễ thương'. Cái 'dễ thương' với người này nhưng với người khác lại không phải. Thứ mình từng thích rồi cũng sẽ có lúc không còn phù hợp theo thời gian. Thế nên mọi người mới liều mạng chọn quần áo, trang điểm sao cho hợp với bản thân lúc đó chứ? Nào là khung xương, màu sắc cá nhân, tạp chí thời trang phân loại theo độ tuổi... họ dùng những thước đo chung đó để đánh giá bản thân, cố gắng tô vẽ sao cho vừa mắt người khác. Người quyết định có 'dễ thương' hay không không phải là bản thân mình, mà lúc nào cũng chỉ là nhận thức chung của đại đa số trong xã hội này thôi. Cậu không thấy điều đó rất mất tự do và tàn nhẫn sao?"

Nói rồi, Miu nhìn thẳng vào tôi. Sâu trong đôi mắt ấy là một màu đen thẫm mà ngay cả ánh nắng chiều vẫn còn rực rỡ ngoài hành lang cũng không thể soi rọi.

"...Nhưng mà, mình vẫn có thể mặc những thứ không hợp mà. Và cả việc nỗ lực hay tìm cách để nó trở nên hợp hơn một chút cũng..."

"Nỗ lực để hợp? Tìm cách? Tư duy đó đã sai rồi còn gì? Vì nếu không có cái giá trị quan 'không hợp nghĩa là không dễ thương' thì làm gì nảy sinh ra mấy cái đó."

Giọng điệu sắc bén của cô ấy khiến tôi im bặt. Cảm giác như từng lớp vỏ bọc bảo vệ đang bị bóc trần, từng chút một phơi bày phần yếu mềm trong tim tôi qua từng lời cô nói.

Chính vì cứ để nguyên bản thân thì dù thế nào cũng không hợp với sự "dễ thương", nên tôi mới giả gái. Trong khi miệng thì nói với Kokone rằng cứ thoải mái trở nên dễ thương theo ý thích, rằng không cần bận tâm đến ánh mắt người đời, nhưng chính tôi lại...

"Vậy nên Mii-kun cũng đã vứt bỏ sự 'dễ thương' rồi đúng không? Vì cậu biết nó không hợp với mình. Không phải, là vì biết xã hội này, người khác sẽ không chấp nhận điều đó. Chẳng phải dáng vẻ hiện tại của Mii-kun là minh chứng rõ ràng nhất cho việc lời tớ nói là đúng sao?"

Như một lưỡi dao sắc lạnh cắm phập vào tâm can, nơi tôi vẫn luôn che giấu và bảo vệ bằng một lớp màng vô thức, lồng ngực tôi đau nhói. Tôi không thể thốt nên lời, chỉ biết cúi đầu, cắn chặt môi chịu đựng nỗi đau.

Có lẽ coi sự im lặng của tôi là lời khẳng định, Miu làm mềm giọng lại.

"Nè, chúng ta giống nhau đấy. Lý do Mii-kun vứt bỏ 'dễ thương', và lý do tớ trở nên ghét 'dễ thương'. Thế nên tớ đã nghĩ là mình có thể thân thiết lại với Mii-kun."

Khi tôi ngẩng mặt lên, Miu đang nhìn tôi cười, để lộ chiếc răng khểnh giống hệt ngày xưa. Nụ cười ấy càng làm dấy lên cảm giác sai lệch mà tôi từng cảm thấy trước đây.

"...Nè, Miu."

"Hửm? Sao thế?"

"Tại sao Miu lại ghét 'dễ thương'? Rõ ràng ngày xưa cậu thích những bộ váy, kiểu tóc hay phụ kiện dễ thương đến thế mà."

Nghe tôi nói, cô ấy tắt nụ cười, cau mày vẻ khó chịu và khẽ thở dài.

"...Tớ vừa nói rồi mà? Cậu không nghe à? Chúng ta là học sinh cấp ba rồi đấy? Sao có thể cứ mãi ăn mặc kiểu dễ thương trẻ con như thế được? Ý tớ là vậy."

"Tớ nghe rồi. Nhưng tớ muốn biết cái cớ sự gì đã khiến Miu suy nghĩ như thế."

"...Ư."

Vẻ mặt đang thoáng nét cáu kỉnh của cô ấy giật mình dao động. Cảm giác như tôi sắp nhìn thấy được tâm tư thật sự của cô ấy ẩn sau nụ cười đoan trang kia.

"...Chẳng có gì cả."

Tuy nhiên, Miu chỉ lầm bầm bằng giọng trầm thấp rồi bật người rời khỏi bức tường đang dựa.

"Sớm muộn gì cũng sẽ không hợp nữa nên tớ vứt bỏ sớm thôi. Thế chẳng phải khôn ngoan hơn sao?"

Nói rồi, Miu quay lại, trên môi đã nở nụ cười xinh đẹp được chau chuốt kỹ càng. Cảm xúc của cô ấy, thứ vừa suýt lộ ra, lại trôi xa tầm với. Từ trong lồng ngực đang dậy sóng trước biểu cảm đầy toan tính ấy, những lời lẽ không thể kìm nén đã trào ra.

"Nhưng mà, Miu khác với tớ..."

Miu không phải là con trai, tôi nuốt ngược câu nói suýt vọt ra khỏi cổ họng ấy vào trong. Nhưng dù thế nào tôi cũng không thể tin lý do cô ấy vứt bỏ "dễ thương" lại giống tôi được.

"Bởi vì Miu, dù là ngày xưa hay bây giờ, cậu vẫn rất hợp với sự 'dễ thương' mà."

"Hả."

Tôi cũng tự ngạc nhiên với giọng nói buột miệng thốt ra của mình. Nhìn sang, Miu cũng đang há hốc mồm, mắt tròn xoe ngỡ ngàng.

...Đúng như cô ấy nói, là một thằng con trai, tôi không hợp với "dễ thương". Vì vậy bề ngoài tôi tỏ ra đã vứt bỏ nó, nhưng sau lưng thì lại giả gái vì muốn trở thành một bản thân phù hợp với sự "dễ thương" dù chỉ một chút.

Tôi buộc phải làm đến mức đó. Dù xã hội có hô hào sự đa dạng đến đâu thì cái thường thức dựa trên giới tính, cái quy chuẩn mà nhiều người gọi là "bình thường", vẫn tồn tại thâm căn cố đế.

Tôi và Miu, vạch xuất phát vốn dĩ đã khác nhau rồi. Vậy mà, cậu bảo cậu vứt bỏ "dễ thương" vì lý do giống tớ sao? Rằng đằng nào cũng sẽ không hợp nữa ư?

Đừng có nói những lời đó trước mặt tớ chứ, nhất là cậu.

Bởi vì, dù có bị nói những lời tàn nhẫn đến đâu, dù có nghĩ rằng không thể thân thiết lại được nữa thì người đầu tiên khiến tớ khao khát chính là cậu đang cười rạng rỡ trong chiếc váy hoa rực rỡ ấy.

Đó đã từng là... sự ngưỡng mộ của tớ.

Có lẽ vì vậy mà tôi muốn nói lại một câu với cô gái đã dễ dàng vứt bỏ sự "dễ thương" kia.

"Ơ, ừm... Mii-kun? Cái đó..."

Thế nhưng, chẳng hiểu sao Miu lại bối rối đưa hai tay lên gần tai, bắt đầu lóng ngóng vuốt tóc liên tục. Cảm giác như mặt cô ấy hơi đỏ lên thì phải.

"...Hửm?"

Ủa? Với tôi thì đó là những lời thốt ra từ cảm xúc gần giống với tức giận, nhưng nếu chỉ nhìn vào câu chữ thì...

"N-Ngoại tình... đấy ạ...?"

"Oái, Kokone!?"

Từ khe cửa lớp học đã mở ra một chút từ lúc nào, gương mặt Kokone với đôi mắt khép hờ lườm nguýt đang nhìn chằm chằm về phía này.

"A, Kokone trang điểm xong rồi à. Dễ thương quá!"

"Ế, a, cảm ơn ạ...!"

Cuối cùng cũng chịu mở hẳn cửa bước ra, Kokone cười bẽn lẽn "hê hê".

Làn da được đánh nền lì mịn màng như gốm sứ hơn mọi khi, mắt đánh phấn hồng kết hợp với nhũ bạc hạt lớn tạo điểm nhấn, hoàn thiện theo phong cách trang điểm "Junyoku" (Thuần Dục). Từ kiểu trang điểm giản dị khi đi học, cô ấy giờ đây toát lên vẻ trong trẻo, ửng hồng và quyến rũ.

"Tóc cũng uốn vểnh ra ngoài ha."

"A, vâng, bình thường tớ toàn uốn cúp vào nên muốn thử đổi gió một chút xem sao."

"Được đấy, dễ thương lắm!"

"K-Không dám, không dám... ấy chết, không phải chuyện đó!"

Kokone đang bối rối nâng lọn tóc lên bằng lòng bàn tay thì chợt "a" một tiếng, sực tỉnh.

"A-Anh vừa ngoại tình đúng không...!?"

"Không, ngoại tình là sao!?"

Tôi cứ tưởng có thể lảng sang chuyện khác, ai dè lại bị khơi lại. Sao tự nhiên nói gì thế?

"T-Tại vì vừa rồi rõ ràng anh đang tán tỉnh Mihane-san còn gì...!? R-Rằng là dễ thương các kiểu...!"

"Không phải, không phải!"

"Ế? Mii-kun, tức là cậu nói dối à?"

"Không phải! Chuyện tớ bảo Miu hợp với 'dễ thương' là thật lòng, ý tớ là..."

"Đ-Đúng là đang tán tỉnh còn gì...!"

"Đã bảo là không phải mà!"

Bị Kokone và Miu dồn ép từ hai phía, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng sau lưng tôi. Cái tình huống gì thế này! Vốn dĩ tôi với Kokone chỉ là giả vờ hẹn hò thôi mà, có phải ngoại tình đâu!

Đang lúc tôi loay hoay không biết làm sao để dọn dẹp cái mớ hỗn độn này, Miu nhếch mép cười đầy vẻ thích thú pha chút tàn nhẫn nhìn về phía Kokone.

"Nhưng mà Mii-kun có ngoại tình cũng là chuyện thường tình thôi, không phải sao? Vì Kokone-san ấy, người ngoài nhìn vào cũng thấy cậu toàn được Mii-kun chăm sóc chứ chẳng làm gì được cho cậu ấy cả, đúng không?"

Trước lời trêu chọc của Miu, gò má Kokone đỏ bừng lên.

"C-Chuyện đó..."

"Hôm nọ tớ thấy cậu được Mii-kun chia cho hộp cơm đàng hoàng này, rồi được chỉ bài cho này, trong giờ học lúc sắp bị gọi cậu cũng được cậu ấy cứu nguy nữa nhỉ?"

"Ư hự..."

Những lời chỉ trích của Miu bắn ra liên thanh khiến Kokone phát ra tiếng kêu như bị đấm vào bụng. Thôi xong, trúng tim đen toàn tập. Mà vụ trong giờ học tôi đã làm lén lút lắm rồi mà... Cơ mà tôi biết nhắc bài cho Kokone là không tốt, nhưng khi thấy cái mặt như tử tù chờ thi hành án cầu cứu bên cạnh thì tôi không thể làm ngơ được...

"A, cái mặt như kiểu 'có tật giật mình' kìa? Mối quan hệ chỉ một bên nhận như thế, cảm giác giống 'bảo mẫu' hơn là người yêu nhỉ?"

"B-Bảo mẫu..."

Cách diễn đạt quá mức phũ phàng đó khiến mặt Kokone tái mét. Cô ấy nhìn tôi với chuyển động cứng đờ như con búp bê hỏng, đôi mắt phủ một lớp màng nước mỏng, chực chờ trào ra.

"T-Tớ, quả nhiên, l-làm phiền cậu sao...? Cậu thất vọng vì tớ là đứa âm u vô dụng ngốc nghếch chỉ biết ăn đồ ngọt thôi sao...?"

Nhìn đôi môi căng mọng phủ lớp son bóng của Kokone run rẩy, tôi hoảng hốt xua tay phủ nhận.

"Không có, không có đâu! Cơ mà đúng là tớ muốn cậu hạn chế đồ ngọt một chút và cố gắng học hành hơn..."

"Đó thấy chưa!?"

"Tớ không biết nói dối..."

Quả thật có quá nhiều thứ đập vào mắt nên tôi không thể khẳng định hoàn toàn được. Thấy chúng tôi cãi qua cãi lại ỏm tỏi, Miu thốt lên "A!" như thể vừa nghĩ ra điều gì.

"Nè. Có khi nào Kokone-san thực ra không phải thích Mii-kun, mà chỉ cần một người giúp đỡ mình thôi không?"

Cô ấy nheo mắt nhìn thấu tâm can, chiếc răng khểnh trắng bóng lộ ra qua khe môi đầy vẻ trêu ngươi.

"Thực ra không phải là Mii-kun, mà chỉ cần là người giúp đỡ cậu thì ai cũng được..."

"L-Làm gì có chuyện đó...!"

Tiếng hét thất thanh vang vọng khắp hành lang khiến cả Miu và tôi đều bất giác nhìn Kokone chằm chằm. Có vẻ cũng ngạc nhiên vì âm lượng của chính mình, Kokone cụp mắt xuống vẻ ngượng ngùng.

"A... ừm, chuyện ai cũng được ấy, không có đâu ạ...!"

Dù cúi gầm mặt và toát ra vẻ khó xử, nhưng giọng nói của cô ấy lại mang theo sự kiên định lạ thường.

"Hừm... thế thì, Kokone-san thích điểm nào ở Mii-kun?"

"Hả!? Th-Thích á... ể, eehhh...!?"

"Sao thế? Chẳng lẽ không nói được à? Đang hẹn hò mà?"

Bị Miu dồn ép, mắt Kokone đảo như rang lạc, mặt đỏ bừng bừng, màu sắc trông ghê quá, có ổn không đấy?

"Anou, Miu này, đừng dồn ép Kokone quá..."

"L-Là mặt! Tớ thích mặt cậu ấy!"

"Hảaaa!?"

Thấy Kokone chỉ thẳng ngón trỏ vào mặt tôi hét lên, tôi cũng bị lây mà thốt ra tiếng kêu kỳ quặc. Tôi bất giác nhìn kỹ Kokone, bắt gặp ánh nhìn nóng bỏng của cô ấy.

...Sao cái ánh nhìn này, tuy là nhìn tôi nhưng lại như đang nhìn xa xăm. A, con nhỏ này, chắc đang ảo giác ra khuôn mặt phiên bản Jill của tôi ở phía sau chứ gì! Tiêu cự mắt lệch rồi kìa!

"Ế, a, là mặt hả..."

Ngay cả người hỏi là Miu cũng hơi sốc. Tôi cũng sốc, hay đúng hơn là hơi buồn. Điểm tốt của tôi chỉ có mỗi cái mặt thôi sao... Mà, đúng là tôi giả gái thì siêu cấp dễ thương thật...

"Không còn gì khác à?"

"Ế, khác... a, ừm, quần áo nữa! Cậu ấy mặc rất hợp nên tớ thích...!"

Nhỏ này cả đời chỉ nói về ngoại hình thôi sao...

"...Mii-kun, à ừm, chia buồn nhé?"

Miu đừng có xin lỗi. Càng thấy trống rỗng hơn đấy.

"Nè, Kokone-san? Còn gì nữa không? Tính cách chẳng hạn."

Chẳng hiểu sao Miu lại quay sang gỡ gạc giúp tôi khiến tôi thấy ngại muốn chết.

"Tính, cách...?"

Kokone đưa tay lên miệng, vẻ mặt đầy bối rối. Và rồi:

"Tính cách thì hơi... khó nói ạ..."

Cô ấy vừa liếc nhìn tôi vừa nói với vẻ hối lỗi. ...Tớ khóc được chưa?

"...Nè Mii-kun? Hay là nghỉ chơi với nhỏ này đi? Kiểu người hời hợt chỉ nhìn bề ngoài này là 'cờ đỏ' đấy?"

"K-Kể cũng đúng...?"

"C-Cờ đỏ á!? S-Sao Mihane-san lại nói nặng lời thế ạ...!? Mà Hoshimi-kun cũng phải phủ nhận đi chứ!"

Thấy Miu thì thầm vào tai tôi với âm lượng "cố tình để cho nghe thấy", Kokone làm vẻ mặt sốc nặng. Không, cái này là tự làm tự chịu thôi.

Kokone phồng má nhìn chúng tôi đầy bất mãn. Ơ hay sao cậu lại làm vẻ nạn nhân thế? Tớ mới là người bị đâm mấy nhát đây này?

Có vẻ sự bất mãn đó cũng hiện lên mặt tôi nên Kokone nhìn tôi bằng ánh mắt như nhìn kẻ phản bội.

"Q-Quá đáng... Cậu đã làm chuyện ấy và chuyện nọ với tớ bao nhiêu lần, vậy mà sau lưng lại nghĩ tớ là đứa âm u mê trai 'cờ đỏ' sao...!"

"Chuyện ấy và chuyện nọ...? Mii-kun?"

Nhìn Kokone đang sụt sùi buông lời oán trách rồi lại nhìn sang tôi, Miu làm vẻ mặt như đang nhìn thứ gì đó trong cống rãnh.

"Không, khoan đã, Kokone? Cậu nói thế người ta tưởng tớ làm chuyện gì không thể nói với cậu..."

"Th-Thì đúng là chuyện không thể nói với người khác mà...!"

"Mii-kun..."

"Đã bảo là hiểu lầm mà!"

Đúng là tôi đã làm chuyện ấy (dạy trang điểm) và chuyện nọ (chọn quần áo cho), và đúng là chuyện không thể nói với người khác! Nhưng cách nói cũng quan trọng lắm chứ bộ!?

"...Hửm?"

Đang lúc cố gắng trấn an Kokone, tôi nhận ra xung quanh bỗng ồn ào một cách kỳ lạ. Ngẩng lên nhìn quanh, tôi thấy những người đứng xem từ xa ngoài hành lang và cả đám con gái trong lớp đang lén nhìn qua khe cửa, hàng tá ánh mắt đang chĩa vào chúng tôi.

"Đánh ghen à?"

"Hình như thế. Nghe bảo Hoshimi làm chuyện không thể nói với Kokone rồi đi ngoại tình."

"Vãi chưởng?"

"Hiểu lầm đang lan truyền với tốc độ chóng mặt!"

Tôi rùng mình trước trò chơi tam sao thất bản đang thì thầm lan rộng. Cái cảnh tượng chỉ những tiêu đề giật gân được lan truyền mà chẳng cần biết sự thật thế nào đúng là mô hình thu nhỏ của xã hội hiện đại.

"Không ổn rồi, Hoshimi."

"Nhìn mặt hiền lành thế mà..."

"Không, hai người đừng có hùa theo mà cứu tớ đi!"

Miệng thì nói "ghê quá cơ" như mấy bà hàng xóm, nhưng Ibu và Orito rốt cuộc cũng không thể đứng nhìn. Này, chúng ta là bạn mà đúng không?

Bên cạnh tôi đang ngẩn tò te, Kokone khi nhận ra ánh mắt của mọi người liền run rẩy.

"...Đ-Đừng có coi chúng tôi là trò cười."

Cô ấy nắm chặt nắm đấm, phản đối. Là nói với tôi.

"Không, cậu nói với tớ làm gì? Nhìn kiểu gì thì tớ cũng đang bị nhốt chung chuồng với cậu mà? Chúng ta là bạn diễn xiếc thú cùng nhau đấy?"

"Hai người vất vả ghê ha? Có ổn không thế?"

"Sao giọng Miu cứ như người ngoài cuộc thế..."

Miu thu lại vẻ mặt tàn nhẫn lúc nãy, hạ lông mày xuống vẻ lo lắng. Tuy nhiên, cô ấy bước lại gần Kokone một bước, ghé sát vào tai cậu ấy với nụ cười nhếch mép mà người khác không thấy được, thì thầm:

"Nhưng mà nè, Kokone-san lúc nào cũng được Mii-kun chăm bẵm, trông giống thú trong lồng thật đấy, hợp làm trò cười lắm."

Giọng nói bí mật ấy những người đứng xa không nghe thấy, chỉ có tôi và Kokone là loáng thoáng nghe được. Sức công phá của lời khiêu khích quá lớn...

"Hả!? C-Cái... ư, ư ư...!"

Có lẽ vì tức giận và xấu hổ đến cực điểm, Kokone rưng rưng nước mắt, phát ra tiếng gầm gừ không thành lời. Nắm đấm trước ngực run bần bật, có thể thấy cô ấy đang liều mạng kìm nén cảm xúc.

...Cơ mà tiếng gầm gừ đó càng giống thú hơn đấy, thôi đi được không?

"Hừm, trêu nhiều quá cũng tội, khán giả cũng đông lên rồi, tớ về đây. Bái bai nhé, Mii-kun. A, cả Kokone-san nữa."

"Đ-Đừng có coi tớ là đồ khuyến mãi đính kèm...!"

Nhìn Miu vẫy tay chào rồi thản nhiên ra về, Kokone đáp trả bằng tiếng gầm gừ trong cổ họng. ...Có lẽ vì thái độ của Miu quá hiếu chiến nên cơn giận đã lấn át nỗi sợ, khiến Kokone có thể nói chuyện bình thường, lạ thật. ...À không, cuộc hội thoại này đâu có bình thường chút nào. Bình thường là gì nhỉ?

Sau khi Miu về, Ibu xua đám đông "Thôi thôi giải tán, đánh ghen xong rồi. Về đi về đi", chỉ trong vài chục giây hành lang đã vắng tanh.

Còn lại ở đó là tôi và Kokone đang phồng má giận dỗi, cùng với Ibu và Orito đang giữ thái độ Phần còn lại hai người tự xử nhé.

Ờ thì...

Trong lúc tôi đang phân vân không biết nói gì, Kokone ném cho tôi cái nhìn trách móc ướt át.

"Anou, chúng ta giả vờ hẹn hò là vì Hoshimi-kun muốn giữ khoảng cách với Mihane-san đúng không ạ? Thế sao cậu lại nói chuyện vui vẻ với Mihane-san chứ...?"

"Không, lúc nãy đâu phải là vui vẻ..."

"V-Vậy hai người đã nói chuyện gì...?"

Bị đôi mắt dò xét của cô ấy nhìn chằm chằm, tôi không thể nhìn thẳng lại mà lảng tránh ánh mắt.

Tôi không biết phải truyền đạt câu chuyện với Miu như thế nào cho phải. Hay đúng hơn là nên nói hay không.

Với một Kokone gần đây đã không còn e ngại việc trở nên dễ thương nữa, nếu nói cho cô ấy biết những điều Miu nói, rằng sẽ có lúc sự dễ thương không còn phù hợp nữa, thì liệu có khiến cô ấy thêm hoang mang không cần thiết không.

Bởi vì tôi muốn Kokone hãy cứ mãi vô tư với sự "dễ thương" mà mình yêu thích.

Có vẻ sự im lặng bao trùm giữa hai đứa trong lúc tôi đang do dự đã bị hiểu lầm, Kokone bĩu môi giận dỗi.

"L-Là chuyện không thể nói ạ...?"

"Không, không phải thế..."

"...Nhưng cậu đâu có nói cho tớ."

Lầm bầm một câu trách móc, Kokone quay ngoắt lưng lại, kéo tay Ibu đang đứng xem về phía hành lang.

"Chúng ta về thôi...!"

"Shii-chan, được không đấy?"

"Được ạ."

Thấy Kokone vừa nói với giọng pha chút giận dữ vừa liếc lại phía này, tôi vội vàng hỏi.

"A, khoan đã! Thế rốt cuộc buổi hẹn hò sau giờ học? Không đi nữa à..."

"Tầm này mà còn đi cái gì nữa!?"

Tiếng hét lớn nhất trong ngày của Kokone vang vọng như hát bè trong hành lang yên tĩnh.

Cũng phải thôi.

"...À ừm, thế hay là cậu đi với tớ thay cho nhỏ nhé?"

"Có mà điên mới đi ấy?"

"Ơ, phũ thế..."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!