Chap 95 - Julia và Maria
Ra khỏi cống ngầm, trải ra trước mắt là một vùng đầm lầy ngập nước giống như đầm độc của Basilisk. Có điều, đất ở đây không có màu tím và nước cũng không đục ngầu đến thế, nên trông cũng chỉ như một đầm lầy bình thường.
Có lẽ hang ổ của bọn Jira nằm ở một trong những cái đầm lớn rải rác quanh đây, vì chúng xuất hiện thành từng nhóm đông đúc. Như muốn tuyên bố “Vùng này là lãnh địa của tụi tao”, chúng dùng đôi chân có màng lao rầm rập trên mặt đất khô ráo, tấn công về phía chúng tôi.
Số lượng đông đến mức nếu đi solo thì chắc tôi đã quay đầu bỏ chạy ngay lập tức, nhưng mà, có Tendo ở đây thì chuyện này cũng chỉ như trận đấu thủ tục.
Chỉ bằng một đường kiếm từ thanh Hỏa Long Kiếm, ngọn lửa đỏ rực bùng lên, thiêu rụi đám Jira đang lao tới từ phía trước, biến chúng thành món cá nướng ngay tức khắc. Tôi chỉ việc thong dong bước đi trên con đường rải rác xác chết đen thui, hít hà mùi cá nướng thơm phức.
“Hôm nay nghỉ ở đây.”
Đi bộ một quãng ngắn từ cửa cống ngầm, chúng tôi bắt gặp một Quảng trường Tinh Linh của khu vực đầm lầy. Kiến trúc ở đây có vẻ bề thế hơn so với cái ở đầm độc Basilisk. Nó là một tòa nhà bằng đá trông như một ngôi đền nhỏ.
“Tụi bây ở yên đây. Tao đi xem xét xung quanh.”
Juri và Mari định chạy theo bảo “Thế thì tụi tớ cũng đi cùng”, nhưng...
“Cả tụi bây nữa. Lo chuẩn bị cơm nước đi.”
Tendo ra lệnh dứt khoát, không cho phép phản đối, rồi một mình đi tuần tra cảnh giới xung quanh.
Có khi nào cậu ta mới học được kỹ năng mới sau khi hạ đám Jira nên muốn thử nghiệm một mình chăng? Tôi không thấy cậu ta ăn thịt chúng, nhưng mà thôi kệ. Tò mò soi mói hành động của Tendo chẳng khác nào tự cắm flag tử vong cho mình. Thông tin thì muốn đấy, nhưng nếu đánh hơi lộ liễu quá để rồi bị nghi ngờ thì mất cả chì lẫn chài.
“Oaa~, mệt quá đi~, mà hôi quá à~”
Rando-san vừa càu nhàu thiếu sức sống như mọi khi, vừa thả người ngồi bệt xuống bãi cỏ xanh mướt, chân duỗi ra đầy hớ hênh. Uầy, cái góc nhìn này, nguy hiểm quá.
“Tắm rửa không?”
“Tendo cũng không có ở đây, ừm, cũng đúng lúc đấy nhỉ?”
Có vẻ Juri và Mari cũng đồng tình với Rando-san. Đúng là sau khi lội bộ trong cái cống ngầm đó, cảm giác mùi hôi thối ám vào người và quần áo thật sự rất khó chịu. Đến tôi cũng muốn tắm nếu có thể.
“Rando-san, nếu mọi người định tắm thì tớ sẽ ra ngoài đợi. Xong thì gọi tớ nhé.”
“Momokawa, cấm nhìn trộm nha~?”
“Đừng đùa kiểu đó, làm ơn. Nonomiya-san và Yoshizaki-san đều có sức mạnh giết tớ dễ như chơi đấy. Một sự hiểu lầm ngớ ngẩn thôi cũng đủ tiễn tớ về chầu trời rồi.”
“Hả, ah, xin lỗi……”
Trước lời phản bác khá nghiêm túc của tôi, Rando-san có vẻ ngạc nhiên, rồi xin lỗi với vẻ mặt hơi hối lỗi. Chắc cô ấy không nghĩ xa đến thế. Thực ra nếu ở thế giới cũ, tôi cũng chỉ cười xòa coi như một câu đùa thôi.
Nhưng tôi xin kiếu, không muốn lặp lại cái tình huống bị Kenzaki Asuna dồn vào chân tường lần nào nữa đâu. Lần đó là do tôi bị lộ chuyện tự sướng, nhưng nếu bị nghi ngờ nhìn trộm các cô gái tắm, chắc chắn tôi chết không kịp ngáp.
Có sức mạnh, chính là như thế. Không kể nam hay nữ, chỉ cần một chút xích mích nhỏ thôi cũng có thể dễ dàng giết người. Và một kẻ yếu ớt như tôi chắc chắn thuộc phe những gã ngốc xui xẻo bị giết nhầm vì sơ suất nào đó.
“Vậy, có gì thì gọi tớ.”
“Ừm, xin lỗi nha, Momokawa.”
“Chỉ cần cậu cẩn thận cho tớ là được rồi.”
Bỏ lại câu nói ra vẻ ngầu lòi và bước ra khỏi Quảng trường Tinh Linh, nhưng trong lòng tôi thì―― Muốn nhìn trộm các nàng tắm quá đi mất! Juri và Mari thì sao cũng được. Nhưng tôi cực kỳ muốn chiêm ngưỡng thân hình bốc lửa của Rando-san. Làn da nâu rám nắng cùng cơ thể đầy đặn đó chắc chắn mang một sức quyến rũ khác hẳn Mei-chan.
Aaaah, giá mà có thể chia sẻ tầm nhìn với Rem để nhìn trộm bên trong trót lọt nhỉ.
Tôi nghiêm túc suy nghĩ về điều đó đấy. Ừ thì mạng sống quan trọng thật, nhưng dục vọng cũng có kém đâu.
Kết quả là, tôi đành phải tâm bất biến giữa dòng đời vạn biến, gặm nhấm nỗi khổ sở của sự kìm nén.
“Haizz, đi tìm thảo dược vậy.”
Thôi không nghĩ bậy bạ nữa, đi dạo quanh đây giết thời gian. Tất nhiên là tôi sẽ không đi xa quá vài chục mét khỏi tòa nhà Quảng trường Tinh Linh.
Xung quanh là những bụi cỏ thấp, cây cối thưa thớt. Nếu bầy Jira có tấn công thì cũng dễ phát hiện. Dù vậy, vẫn phải cẩn thận.
Để Rem đứng canh gác, tôi bắt đầu vạch cỏ tìm tòi như mấy cô bé tiểu học đi tìm cỏ bốn lá.
“Ah, c-cái này là!?”
Và rồi, tôi có một phát hiện lớn.
“Rắn!”
Trong bụi cỏ, con vật đang xì xì đe dọa và thè lưỡi ra không phải là quái vật, mà là một con rắn động vật thuần túy.
Đúng vậy, chính là loài rắn đầy ắp kỷ niệm mà Mei-chan từng chém bay đầu, lột da và nướng lên ăn.
“Tóc đen Trói buộc!”
Không chút sợ hãi hay do dự, tôi tung tóc đen ra trói chặt nó. Thịt tươi quý giá, an toàn và đảm bảo có thể ăn được trong cái Dungeon này. Không cho mày thoát, đừng hòng thoát!
“Rem!”
“Gaga!”
Rem vung lưỡi hái bọ ngựa, chém bay đầu con rắn đang giãy giụa vì bị tóc đen quấn chặt.
“Tốt, làm tốt lắm! À ừm, tiện thể lột da luôn được không?”
“Gugaaa!”
Như muốn nói “Cứ để đó cho tôi”, Rem nhặt cái xác rắn mất đầu lên, dùng móng vuốt sắc lẹm móc vào rồi lột toạc lớp da ra một cách dứt khoát. Ôi Rem, mày trưởng thành thật rồi. Động tác y hệt Mei-chan hồi đó.
“Ngon rồi! Có thịt ăn rồi!”
Tôi treo con rắn lên cành cây gần đó để rút máu.
“Được rồi, Rem, tìm thêm rắn đi.”
“Gaga.”
“Biết đâu mùi máu rắn sẽ dụ bọn Jira hay quái vật khác tới, nên cứ cảnh giác nhé.”
“Guga.”
Và thế là, tôi say sưa lùng sục rắn với đôi mắt đỏ ngầu cho đến khi được Rando-san, vừa tắm xong với mái tóc ướt đầy gợi cảm, gọi về. May mắn là không có cuộc tấn công nào của quái vật.
Kết quả, bắt được bốn con. Tối nay sẽ là tiệc thịt rắn.
“Ughhh…… Không được không được, cái này thật sự không được đâu, Momokawa ơiii~”
“Hả, Rando-san thuộc kiểu hoàn toàn không biết nấu ăn à?”
“Tui nấu được, nhưng đã bảo là rắn thì chịu mà!”
Tôi hớn hở khoe chiến lợi phẩm là mấy con rắn với Rando-san, và nhận lại phản ứng này đây. Cứ như con mèo cưng tự hào tha con chuột vừa bắt được về khoe chủ vậy.
“Nhưng thịt rắn ngon lắm, cố lên nào.”
“Uuu, tui cũng muốn ăn thịt lắm, nhưng mừ……”
Thôi được rồi, Rando-san cầm con dao làm bếp mà cứng đờ cả người thế kia thì cứ để cô ấy lo việc nấu nướng sau vậy…… Tôi sẽ tranh thủ lúc Tendo vắng mặt để nói chuyện với Juri và Mari.
Nếu Rando-san thực sự không làm được thì tôi sẽ tự tay sơ chế. Đằng nào cũng chỉ là nướng thịt, cắt đại khái chắc cũng ổn thôi.
“Này, tớ có chuyện muốn nói với hai cậu.”
“Hả?”
“Tụi này chả có chuyện gì để nói với Momokawa cả?”
Lạnh lùng cự tuyệt là đây sao. Nếu là tôi trước kia, bị con gái phản ứng lạnh nhạt thế này chắc sốc đến mức nghỉ học ba ngày mất…… Hừ, nhưng đừng hòng gây sát thương cho tôi hiện tại chỉ bằng lời nói. Dù sao thì tôi cũng là thằng con trai bị con gái đánh hội đồng vì lộ chuyện tự sướng cơ mà. Mấy lời lạnh nhạt cỡ này chả thấm tháp vào đâu.
“Tớ muốn hợp tác với hai cậu. Nếu chúng ta thảo luận được với nhau, đôi bên có thể hỗ trợ nhau tốt hơn đấy.”
“Tụi này đếch cần.”
“Momokawa yếu nhớt mà phải không? Có thêm ông thì được tích sự gì?”
“Đúng là tớ chỉ có sức mạnh tối thiểu để tự vệ. Nhưng tớ có thể chế tạo Thuốc Trị Thương.”
Phản ứng “Hừm” đầy hờ hững của hai người họ giúp tôi tin chắc vào chiến thắng.
Bởi vì nếu họ đã nhận được thuốc từ Tendo thì họ sẽ nói là đã có rồi.
“Thực ra, Tendo đã biết nguyên liệu và cách làm thuốc của tớ rồi, nhưng hai cậu chưa được nhận thuốc đúng không?”
“……Chưa. Mari có không?”
“Cũng không.”
Đương nhiên là vậy rồi. Cái tên Tendo đó đời nào lại làm mấy chuyện ân cần như tự tay chế thuốc rồi chia cho hai cô gái bám đuôi mình.
Nói trắng ra, trong mắt Tendo, Nonomiya Junai (Juri) và Yoshizaki Hakua (Mari) cũng chẳng được quan tâm hơn tôi là mấy. Mắng cậu ta là gã đàn ông lạnh lùng cũng vô ích. Có lẽ, kẻ sở hữu năng lực mạnh nhất nhì lớp như Tendo có quyền làm theo ý mình. Trong Dungeon này, sức mạnh là tất cả.
“Thuốc của tớ không có tác dụng tức thì như Potion, nhưng hiệu quả hơn cỏ bốn lá và tớ có thể cung cấp số lượng kha khá. Với hai người thường xuyên chiến đấu ở tiền tuyến như các cậu, tớ nghĩ có thuốc phòng thân sẽ rất hữu ích đấy.”
“Thì, ừm, cũng đúng.”
“Có thuốc vẫn hơn chứ~”
Tốt, cắn câu rồi. Lần trước với Tendo, tôi đã thua ngay khi chìa hiện vật ra, nhưng lần này tôi sẽ đàm phán đúng nghĩa dựa trên giá trị của thuốc hồi phục.
“Nhưng với tớ, thuốc trị thương cũng là đồ quý. Không phải dùng ma pháp tạo ra cái một được, tớ cần nguyên liệu và số lượng cũng có hạn. Không có nhiều đến mức phát chấn cho ai cũng được đâu.”
“Gì, ý là không đưa cho tụi này á?”
“Đừng có nhờn, Momokawa à.”
“Tớ chưa từng nói chuyện tử tế với Nonomiya-san và Yoshizaki-san lần nào. Tớ vẫn chưa biết hai cậu là người như thế nào cả.”
Là địch hay là bạn. Trong cái trò chơi sinh tồn khắc nghiệt với lời đe dọa chỉ có ba người thoát được này, chỉ cái mác bạn cùng lớp thôi là chưa đủ để tin tưởng.
“Trước đây, tớ từng bị bạn cùng lớp tấn công rồi. Nhưng nếu hai cậu chịu hợp tác đàng hoàng, cùng nhau chiến đấu, thì tớ sẽ tin tưởng, cung cấp thuốc trị thương, và trong lúc chiến đấu tớ cũng sẽ hỗ trợ bằng lời nguyền, dù chỉ là chút ít.”
“Nguyền chú nghe cứ ám muội kiểu gì ấy.”
“Nhưng mà tui cũng muốn có thuốc.”
Được rồi, tốt lắm. Dù gì thì họ cũng đã thừa nhận sự hữu dụng của thuốc.
“Tớ không đòi hỏi phải làm bạn bè, nhưng ít nhất, với tư cách là đồng đội cùng chiến đấu, tớ muốn chúng ta có sự giao tiếp tối thiểu.”
“Khúc đó cứ nói toẹt ra là làm bạn đi cho rồi.”
“Bảo sao không có gái theo, Momokawa.”
Hự, đâm thấu tim gan. Quả nhiên trong lớp tôi bị coi là thằng ế chỏng chơ! Không, biết là thế rồi, nhưng bị tát thẳng sự thật vào mặt tàn nhẫn quá.
Chết tiệt, cứ tưởng trải qua bao sóng gió thì tinh thần đã thép hơn, không bị lời nói của con gái làm dao động nữa chứ, ai ngờ vẫn tổn thương như thường!
“Ơ, thế thì, hãy bắt đầu từ tình bạn nhé.”
“Ehh~, Momokawa thì hơi……”
“Không phải gu của tui~”
“Này, sao nghe như tớ vừa bị đá thế hả!”
Lấy hết can đảm nói ra mà nhận lại thế này đây. Đừng có đùa, đúng là con gái…… chết tiệt……
“Ahaha, Momokawa phản ứng cũng được đấy chứ.”
“Ừ ừ, thế này trông dễ thương hơn nè~”
“Thôi đi, tớ không phải nhân vật thích bị trêu chọc đâu nhé.”
Nhưng mà, nhờ việc tôi bị hai cô nàng trêu chọc đến mức bào mòn chút tinh thần lực ít ỏi còn lại, cảm giác như sự cảnh giác và thờ ơ của họ đã giảm đi chút ít. Coi như kết quả tốt đẹp vậy. Dù tính theo mức độ tổn thương tâm hồn thì có vẻ hơi lỗ.
“Thế tóm lại~, Momokawa muốn làm gì?”
“Hợp tác hả~, cứ như bây giờ không được à~?”
“Là vì Tendo mạnh đúng không?”
“Đúng dồi, Tendo siêu mạnh luôn mà.”
“Ừ, mạnh vô đối luôn ấy~”
Đúng là tôi cũng không nghĩ Tendo sẽ dễ dàng thua lũ quái vật. Chắc chắn vẫn còn những con quái mạnh hơn, nhưng kẻ địch càng mạnh thì năng lực của cậu ta càng có không gian để phát triển.
Nhưng chính vì thế, chúng ta không được dựa dẫm hoàn toàn vào Tendo. Có điều, nói thẳng ra như vậy thì hai người họ sẽ không chấp nhận đâu.
Chắc hẳn trước khi gặp Tendo, hai người họ cũng đã rất vất vả. Lại còn phải gánh thêm quả tạ Rando-san nữa. Thế nên khi gặp được Tendo với sức mạnh áp đảo, độ tin cậy của cậu ta trong mắt họ là cực lớn. Nếu tôi lỡ lời nghi ngờ sức mạnh của cậu ta, chắc chắn sẽ bị họ xử đẹp ngay.
“Nè, hai cậu nghĩ sao về Tendo?”
“Nghĩ sao á, thì thích chứ sao.”
“Không mê mới là lạ đó.”
Hai người họ không ngần ngại bày tỏ tình cảm với Tendo. Ra là vậy, không phải chỉ là cảm nắng hời hợt, mà có khi là nghiêm túc thật. Chính trong cái hoàn cảnh sinh tồn đặt cược cả mạng sống này, đàn ông mạnh mẽ mới phát huy sức hút thực sự.
“Nhưng mà, Tendo có vẻ hoàn toàn không hứng thú với tớ, và cả hai cậu nữa.”
“...!”
“Này!”
“Đừng hiểu lầm, tớ không bảo là hai cậu không có sức hấp dẫn hay gì đâu. Chỉ là, tớ cảm giác Tendo không hứng thú với bất kỳ ai, ai sống chết sao cũng được. Không phải kiểu ích kỷ hay vô cảm, mà là... cậu ta chỉ thấy giá trị ở những thứ cậu ta công nhận. Tớ cảm thấy tính cách cậu ta là như vậy.”
Tôi không nghĩ mình có con mắt nhìn người. Tôi là Chú Thuật Sư chứ không phải thầy bói. Cũng chẳng có kinh nghiệm sống phong phú hay tiếp xúc với nhiều người.
Nhưng ngay cả tôi cũng có thể lờ mờ nhận ra Tendo là kiểu người như thế. Theo một cách nào đó, cậu ta rất dễ hiểu.
“Ừ thì, cũng……”
“Cũng có cảm giác đó thật, nhưng mà……”
Hai người họ cũng hiểu chứ. Dù họ có ra sức đon đả, bày tỏ tình cảm lộ liễu đến thế nào, Tendo vẫn chỉ coi họ như những nhân vật quần chúng không hơn không kém.
Là con gái, nhạy cảm với những rung động của cảm xúc hơn, hai người họ làm sao mà không nhận ra điều đó. Chắc chắn, những người tổn thương và trăn trở nhất về sự vô tâm của cậu ta chính là họ.
“Thú thật, tớ luôn lo sợ không biết khi nào Tendo sẽ bỏ rơi mình. Có thể cậu ta không có ác ý. Chỉ là, đột nhiên cậu ta sẽ bảo: ‘Mày đừng đi theo nữa, vướng chân lắm’.”
Khả năng bị tống cổ cao nhất, chắc chắn là tôi. Giờ bí kíp chế thuốc quý giá đã bị lộ, tôi chẳng còn bao nhiêu giá trị.
“Dù là Tendo thì chắc cũng không đến mức đó đâu.”
“Tớ nghĩ là không……”
“Nonomiya-san và Yoshizaki-san đều mạnh. Nhưng Tendo còn mạnh hơn, mạnh hơn rất nhiều. Khi xuất hiện một con Boss mà hai cậu không thể đối phó, tớ nghĩ Tendo sẽ không ngần ngại mà đi tiếp một mình.”
Đúng vậy, không chút bận tâm, không ngoảnh lại nhìn những kẻ không theo kịp, chỉ đơn độc bước đi trên con đường của mình. Tôi cảm nhận được ý chí đó từ tấm lưng rộng lớn của cậu ta.
“Không biết lúc nào Tendo sẽ bỏ đi một mình. Vì vậy, không thể dựa dẫm hoàn toàn vào cậu ta được. Tớ muốn khi bị Tendo bỏ lại, chúng ta vẫn có thể tự mình tiến bước, dù chỉ là từng chút một.”
Vẻ mặt hai người họ trầm ngâm.
Thực ra, chẳng cần phải suy nghĩ nhiều. Họ chắc chắn còn cảm thấy bất an về tương lai bị Tendo bỏ rơi hơn cả tôi.
“Thôi, đừng nghĩ phức tạp quá. Chỉ là mọi người hãy hòa thuận với nhau thôi mà.”
“Hừm, ra thế, cũng đúng ha.”
“Tụi này cũng đâu muốn gây gổ gì, cũng được thôi.”
Tốt rồi, tạm thời coi như đã thiết lập được mối quan hệ hợp tác.
Mà, cái khó là ở chỗ này đây……
“Trước mắt, tớ có việc muốn nhờ hai cậu.”
“Gì đó?”
“Đừng có đòi hỏi quá đáng nha~”
Có thể là không được. Nhưng nếu không bắt đầu từ đây thì chẳng còn ý nghĩa gì cả.
Tôi quyết tâm, đưa ra lời thỉnh cầu với hai người họ.
“Tớ muốn hai cậu làm hòa với Rando-san.”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
