Chương 8 - Quyền lực của Vua - Chap 99 - Trận công thủ tại Tháp Hồ Ngầm 1

Chap 99 - Trận công thủ tại Tháp Hồ Ngầm 1

Quân đoàn Jira vẫn còn mất chút thời gian để băng qua hồ và đổ bộ lên đảo. Tuy nhiên, lối thoát duy nhất của chúng tôi là cây cầu cũng đã bị bọn chúng vây kín, nên việc phá vây chạy trốn là bất khả thi. Tất nhiên, chúng tôi cũng không đủ lực lượng để chặn chúng ngay từ mép nước khi chúng đổ bộ. Dù tính cả Rem thì cũng chỉ có năm người. Làm sao mà bao quát được cả một vùng nước rộng lớn thế này.

Quả nhiên, chỉ còn cách chạy vào tháp cố thủ thôi.

“Đóng cửa nhanh lên!”

“Làm gì có cửa mà đóng!?”

Chạy vào trước một bước, cặp đôi Juri - Mari đang hoảng loạn ngay tại lối vào tháp trống hoác.

“Uwa, không có thật này, làm sao bây giờ Momokawa ơiii~”

Tôi và Rando-san chạy vào sau cũng xác nhận là không có cửa. Không giống như bị tháo mất cả cánh cửa, mà có vẻ thiết kế kiểu cửa cuốn shutter hơn. Không thấy bản lề hỏng hóc nào cả.

Dù sao thì cũng chẳng thấy tay nắm cửa cuốn nào để mà kéo xuống, nên coi như đây là lối vào mở toang hoác hoàn toàn.

“Rando-san, dựng tường đất ở đây đi.”

“Ah, phải rồi ha!”

Những lúc thế này thì combo Tường đất và Vĩnh viễn mới thực sự hữu dụng.

“Chỗ này, và chỗ này nữa, hai tấm. Chừa lại một chút phía trên. Chúng ta sẽ bắn từ đó để giảm bớt số lượng địch.”

“Ừ, ừm.”

“Nonomiya-san và Yoshizaki-san, hai cậu kiểm tra bên trong tháp đi. Xem có phòng nào cố thủ được không, có vũ khí hay thiết bị gì dùng được không. À, kiểm tra cả cầu thang xem có lên được tận sân thượng không nhé.”

“Hiểu rồi!”

“Đi ngay đây!”

Chạy thục mạng rồi mới phát hiện cầu thang bị sập thì đúng là chuyện cười ra nước mắt. Ít nhất cũng phải nắm được sơ qua tình hình bên trong tháp đã.

“Momokawa, thế này được chưa?”

“Ừ.”

Vừa dựng xong bức tường đất chặn lối vào, thì tốp Jira đi đầu cũng đã xuất hiện trong tầm mắt.

“Bắn đi.”

“『Thạch Tiễn』!”

Kèm theo tiếng gió rít lớn vút đi, viên đạn súng trường bằng đá được bắn ra. Với bầy Jira đông nghẹt lấp đầy tầm mắt đang lao tới, bắn đâu cũng trúng.

“Gyoa!”

Tôi thấy một con Jira ngã xuống với cái lỗ lớn trên ngực, nhưng ngay lập tức bị nhấn chìm bởi đồng bọn đang lao lên. Hạ được vài con cũng chẳng bõ bèn gì với cái đà này.

“Cứ bắn liên tục đi.”

“Ừm!”

Mỗi tiếng bắn vang lên là một con Jira rú lên ngã gục. Tuy nhiên, địch quá đông, ta quá ít. Tốc độ bắn 『Thạch Tiễn』 của Rando-san là 5 giây một phát. May mắn là lũ quái vật thủy sinh Jira chạy không nhanh lắm. Nhưng cũng chỉ chậm hơn tôi một chút. Mười giây là đủ để chúng chạy được năm mươi mét.

Chẳng bắn được bao nhiêu phát, quân đoàn Jira đã ập đến ngay trước lối vào.

“Ngay lúc này!”

“――『Thạch Pháo』”

Tức thì, một tiếng nổ lớn vang rền. Cùng lúc đó, âm thanh chát chúa của vô số đá dăm nghiền nát vảy và xé toạc thịt lũ Jira vang lên chồng chéo.

Đây là thổ ma pháp tiếp theo mà Rando-san học được trong quá trình luyện tập 『Thạch Tiễn』: 『Thạch Pháo』. Một loại đòn tấn công diện rộng. Chắc là phiên bản hệ Thổ của 『Băng Kết Phóng Xạ』của Lớp trưởng.

Nhưng khác với băng phóng ra hơi lạnh, cái này bắn ra vật chất vật lý là đá. Đạn nhỏ hơn 『Thạch Tiễn』 và tầm bắn cũng ngắn hơn, nhưng trong khoảnh khắc tung ra vô số đạn đá áp đảo phía trước, nó chẳng khác nào một khẩu shotgun.

Tầm xa thì có 『Thạch Tiễn』 như súng trường với uy lực, đạn đạo và tầm bắn ổn định. Tầm gần thì có 『Thạch Pháo』 như shotgun rải đạn diện rộng trong một phát bắn. Rando-san giờ đây chẳng khác nào được trang bị hai khẩu súng khác nhau, hỏa lực chắc chắn đã tăng lên.

Quân đoàn Jira lao vào cửa như lũ bạo loạn chẳng khác nào đang mời gọi “Xin hãy hốt trọn ổ chúng tôi đi”. Những viên đạn đá nhỏ bắn ra găm chặt vào cơ thể lũ Jira, hầu như không trượt phát nào.

Tuy nhiên, dù có ăn trọn cú 『Thạch Pháo』, cũng không thể nào chặn đứng được đà tiến công của chúng. Ma pháp này cũng không thể bắn liên thanh như súng máy. Thời gian hồi chiêu khoảng 7 giây, còn lâu hơn cả 『Thạch Tiễn』.

Trong nháy mắt, lũ Jira đạp lên xác đồng loại đã ngã xuống, lần này thì ập đến sát bức tường đất ở lối vào.

Được rồi, ở khoảng cách này thì cuối cùng cũng đến lượt tôi.

“Đến đáy nước đỏ nhớp nhúa mục rữa―― 『Đầm Lầy Thối Rữa』”

Thò tay qua khe hở, tôi bắn máu từ chú ấn ra. Những giọt máu tươi rơi xuống ngay bên kia bức tường đất lập tức lan rộng thành 『Đầm Lầy Thối Rữa』.

“Gyoo!?”

“Aaaaaaaaaaaaahh!”

Theo đà lao tới, lũ Jira đâm sầm vào vũng đầm độc có màu sắc nguy hiểm rõ rệt. Và khi chạm vào mặt nước đỏ rực có tính axit cực mạnh đó, chúng mới bắt đầu gào thét.

Lũ ngu. Đầm lầy độc của Ruinhilde-sama đâu có hiền đến mức dăm ba cái vảy của bọn bay chống đỡ được!

“Uwaaa, cái gì, cái gì thế này Momokawa!”

“Chú nguyền của tớ, đầm lầy axit đấy, tuyệt đối đừng chạm vào.”

Trước giờ chưa có dịp giới thiệu mà. Rando-san lần đầu thấy nên hoảng cũng phải. Nhưng mà đâu cần sợ đến thế.

“Kệ đi, bắn tiếp đi, chỗ này sắp tràn rồi!”

“U-uu, không chịu đâuuu!”

Vừa bắt đầu than vãn, Rando-san vừa tuyệt vọng nã 『Thạch Pháo』 vào lũ Jira đã tràn đến ngay trước mắt, chỉ cách một bức tường đất.

“Kết tóc xâm lấn máu thịt từ mặt nước đỏ nhớp nhúa―― 『Tóc đỏ Trói buộc』”

Không chịu thua kém, tôi cũng phóng『Tóc đỏ Trói buộc』từ『Đầm Lầy Thối Rữa』đã triển khai và từ chú ấn trên hai tay. Mất thời gian để giết, nhưng chỉ cần gây thương tích thôi là đủ. Đằng nào thì khi ngã xuống, chúng cũng sẽ bị đồng bọn phía sau giẫm đạp lên mà chết thôi.

Tôi dùng xúc tu axit quất vào bất cứ con Jira nào lọt vào tầm mắt, cố gắng trì hoãn thời gian chúng phá cửa xông vào dù chỉ một chút.

Nhờ những phát bắn tầm gần không khoan nhượng của Rando-san và đòn tấn công axit của tôi, xác chết chồng chất khá nhiều―― nhưng khi những cái xác đó lấp đầy hoàn toàn 『Đầm Lầy Thối Rữa』, giới hạn cũng đến.

Lấy xác đồng đội làm bàn đạp, lũ Jira lấy thân mình húc vào tường.

“Rút thôi, Rando-san!”

“Eiii!”

Giữa trận chiến ác liệt, Rando-san cũng hoảng loạn lắm rồi. Nhưng dù trả lời bằng cái giọng kỳ quặc, cô ấy vẫn nghe rõ chỉ thị của tôi.

“Dựng thương đá hướng ra cửa đi. Ngắn thôi cũng được.”

Với đà của chúng, phá được tường đất là chúng sẽ tràn vào như lũ quét. Dù có dựng thương đá sừng sững thì con đi đầu cũng sẽ bị đám phía sau đẩy vào mà xiên thủng thôi.

“Nonomiya-san, Yoshizaki-san, trên đó thế nào!”

Tôi ngước lên khoảng không thông tầng của tháp và hét lớn. Từ khoảng giữa cầu thang xoắn ốc chạy dọc theo tường tháp, hai người họ ló đầu ra.

“Cầu thang lên tới đỉnh vẫn ổn~!”

“Nhưng chẳng có phòng nào cả! Chỉ có đường lên thẳng sân thượng thôi!”

Nhìn bên ngoài cũng đoán được, nhưng lên tới đỉnh tháp mà chẳng có gì sao. Không có cái bẫy nào để đẩy lùi kẻ xâm nhập, hay ma pháp trận dịch chuyển để thoát thân nào xuất hiện đúng lúc cả.

“Bọn bên ngoài sắp tràn vào rồi. Giờ chúng ta sẽ chặn cầu thang lại, bắt đầu hiệp hai!”

“Tụi này phải làm gì đây~?”

“Theo sát Rando-san, bảo vệ cô ấy. Bọn chúng có thể ném vũ khí tới đấy.”

“Okie, Kyoko, tụi tui lo cho, cứ cố lên!”

“Cảm ơn, Juri, Mari!”

Thổ ma pháp của Rando-san là sinh mệnh của trận chiến cố thủ này. Không có tường đất thì không thể cầm chân địch được. Nếu lỡ sơ sẩy để cô ấy chết thì chúng tôi sẽ bị lũ Jira nuốt chửng ngay.

“Rando-san, lùi lại đi. Dựng tường chặn cầu thang ở chỗ này, và chỗ kia nữa.”

“Còn Momokawa?”

“Tớ tung thêm một đòn nguyền chú nữa rồi đi ngay.”

Điểm yếu lớn nhất của thổ ma pháp của cô ấy là tốn thời gian để tạo tường. Nếu không để cô ấy đi trước dựng tường thì e là không kịp.

Có vẻ cũng hiểu điều đó, Rando-san lập tức chạy về phía cầu thang.

“Nào, để tao cho tụi bay xem nguyền chú mới tao vừa nghĩ ra!”

“Gagaa!”

Rem đang bám sát tôi như vệ sĩ cũng kêu lên. Nguyền chú này có liên quan đến Rem, nên mong là nó sẽ cố gắng.

“Khoác lên mình máu thịt độc axit, hãy trỗi dậy từ đáy nước đỏ――”

Bên kia bức tường đất, tiếng cào cấu phá hoại vang lên kèn kẹt. Lũ ngu xuẩn đó chắc đang nghĩ nhờ xác đồng loại lấp đầy đầm lầy độc dưới chân mà chúng đã có chỗ đứng an toàn.

Nhưng tao sẽ cho tụi bay biết, dưới chân tụi bay, mặt nước kịch độc thối rữa sục sôi vẫn còn đó.

“――『Hình Nhân Bùn Nhơ Thối Rữa』”

Khoảnh khắc đó, tiếng nước bắn tung tóe dữ dội vang lên. Qua khe hở, tôi thấy lũ Jira đang bám vào tường đất bị thổi bay bởi sức ép.

Và giờ đây, đứng trước bức tường…… chỉ còn một hình nhân bùn khoác lên mình lớp thịt bùn đỏ đen.

Đúng vậy, tôi đã hoàn thiện kỹ thuật tạo ra Rem bằng cách lợi dụng 『Đầm Lầy Thối Rữa』 trong trận chiến với bọ ngựa hồi mới bắt đầu solo, biến nó thành một nguyền chú mới.

『Hình Nhân Bùn Nhơ Thối Rữa』: Hình nhân bùn chứa axit và độc tố sinh ra từ đầm lầy ăn mòn.

Có lẽ Ruinhilde-sama cũng công nhận, nên đã ban cho cái tên và dòng mô tả đó. Đây là nguyền chú gốc thứ hai của tôi sau 『Tóc đỏ Trói buộc』. Mà, cũng có thể nó chỉ được thiết lập sẵn là chiêu thức phái sinh từ đầu thôi.

Dù sao thì nhờ nó, tôi có thể tận dụng triệt để hơn『Đầm Lầy Thối Rữa』 vốn gần như bị vô hiệu hóa khi bị xác chết lấp đầy. Bằng cách để chính đầm độc hóa thành hình người và quậy phá, tôi có thể tống lượng axit cực mạnh đó vào nhiều kẻ địch hơn.

Từ lúc hội quân với Tendo, lý do tôi chỉ tạo mỗi Rem mà không tạo Số 2 không chỉ vì thiếu nguyên liệu. Mà là để giữ Rem làm hộ vệ quan trọng, đồng thời để trống quyền kiểm soát Số 2 nhằm thi triển 『Hình Nhân Bùn Nhơ Thối Rữa』.

『Hình Nhân Bùn Nhơ Thối Rữa』 xuất hiện được tính chung vào loại 『Hình Nhân Bùn Nhơ Nhuốc』 mà Rem đang kiểm soát. Nên nếu tạo Số 2 theo cách thông thường thì sẽ không thể kích hoạt 『Hình Nhân Bùn Nhơ Thối Rữa』.

Định bụng sẽ thử nghiệm sớm thôi…… ai ngờ lại phải dùng trong tình huống ngàn cân treo sợi tóc thế này.

“Được rồi, đi thôi Rem. Cứ để Số 2 quậy phá thỏa thích ở đó.”

“Gaga!”

Dẫn theo Rem đang gật đầu như đã hiểu ý, tôi cũng chạy lên cầu thang đuổi theo Rando-san. Tôi kịp lách người qua ngay trước khi bức tường cô ấy tạo ra chặn kín hoàn toàn cầu thang.

“Momokawa!”

“Vẫn còn chút thời gian trước khi chúng tràn vào. Bình tĩnh, tranh thủ lúc này gia cố phòng thủ cầu thang đi.”

Nói là để trấn an Rando-san, nhưng thực ra chính tôi cũng cần bình tĩnh để suy nghĩ cách dựng chướng ngại vật sao cho hiệu quả.

Tường đất và thương đá của cô ấy muốn bao nhiêu cũng có, nhưng tốn thời gian. Không biết có cầm cự được thêm 5 phút trước khi Jira tràn vào đây không. Nếu xây dựng sơ sài thì sẽ bị chúng phá vỡ trong nháy mắt.

Làm sao đây, hình dạng nào là tốt nhất để chặn đứng đà tiến công của chúng và câu giờ? Cứ đắp tường dày lên một cách vô tri? Hay kết hợp với thương tạo bẫy giết địch, hay dựng tường nghiêng làm dốc trượt cho chúng ngã…… Ừ, phải rồi, thay vì bày vẽ công phu thì cứ tận dụng tối đa thời gian để làm tường dày lên là tốt nhất. Rando-san cũng có thể tập trung thi triển ma pháp hơn.

“Tường xong rồi, giờ làm gì nữa!?”

“Lên chỗ kia, rồi từ đó dựng tường liên tiếp. Cứ làm tường thật dày vào để câu giờ.”

“Hiểu rồi!”

Tòa tháp này cao khoảng bốn tầng. Cầu thang cũng không dài lắm. Không có không gian để chia ra xây dựng nhiều tuyến phòng thủ.

Cầu thang xoắn ốc chạy dọc theo tường trong của tháp. Ở giữa là khoảng không thông tầng, chỉ có tay vịn đơn sơ.

“Nonomiya-san, Yoshizaki-san, có phá được tay vịn chỗ đó không?”

“Chờ chút―― Uraaa!”

“Oraaa!”

Hét lên những âm thanh chẳng giống con gái chút nào, hai người họ tung cú đá toàn lực vào rào chắn có vẻ làm bằng kim loại mỏng. Cú đá hào sảng tung ra từ đôi chân thon thả dẻo dai khiến váy tốc lên ngoạn mục, ah, thấy quần lót rồi. Màu đỏ và đen.

“Momokawa, được đấy.”

“Dùng thêm rìu nữa là một phát ăn ngay.”

“Phá hết tay vịn quanh đó đi!”

Tiếng Rầm rầm, Keng keng vang lên chát chúa, tay vịn nhanh chóng bị bóp méo, mất đi chức năng vốn có.

Đằng nào thì cũng chỉ có lũ Jira leo lên. Tôi chẳng có ý định đảm bảo an toàn cho chúng đâu. Cứ để chúng chen lấn xô đẩy nhau rồi tự rơi xuống là tốt nhất.

“Guga, go, gaga!”

“Hả, Số 2 sắp đến giới hạn rồi à?”

“Gugaaa!”

Nhìn thái độ của Rem, tôi lờ mờ đoán được 『Hình Nhân Bùn Nhơ Thối Rữa』 cũng đã bị số lượng áp đảo của Jira nuốt chửng.

Sắp tới rồi.

“Gyoooaaaaaaaaaaaa!”

Phá vỡ tường đất, lũ Jira tràn vào như thác lũ. Đúng như dự đoán, những tên ngu ngốc bị xiên thủng bởi rừng thương đá dựng trước cửa, nhưng chỉ vài con bị xiên là xác chúng lại chồng lên nhau làm vô hiệu hóa bẫy.

Chúng tôi quan sát cảnh tượng đó từ gần tầng cao nhất, nơi cầu thang đã bị tường đất chặn lại.

“Uwa, đến rồi……”

“Từ đây trở đi không còn đường lùi nữa. Cố lên, Rando-san―― Lên nào.”

“Ư, ừm―― 『Thạch Tiễn』!”

“『Đầm Lầy Thối Rữa』!”

Rando-san nã đạn vào đám Jira đang lúc nhúc tràn vào và bắt đầu leo lên cầu thang. Tôi cũng kích hoạt 『Đầm Lầy Ăn Mòn』 từ những vệt máu đã rải sẵn trên cầu thang. Một lần nữa, lũ Jira bị tàn sát một chiều bởi đạn đá và vũng nước axit.

Cầu thang này đủ rộng cho hai người tránh nhau thoải mái. So với cầu thang thông thường thì khá rộng, nhưng vẫn không tránh khỏi hạn chế về địa hình. Tự nhiên lũ Jira phải xếp thành hai hàng để tiến lên. Rando-san nhắm bắn vào tốp đi đầu.

“Gyoa!”

“Aaaaa……”

Một con trúng đạn ngã xuống thì con chạy ngay sau vấp phải xác nó mà ngã theo. Con phía sau nữa cũng thế, tạo thành hiệu ứng domino, nhưng chiến ý điên cuồng của chúng vẫn không hề suy giảm. Ngã thì bò, miễn là cứ tiến lên.

Nhưng trên cầu thang còn có 『Đầm Lầy Thối Rữa』 do tôi triển khai, nên chúng cũng chẳng dễ dàng gì mà bò lên được.

“Tóc đen Trói buộc…… Ku, tầm này mà đông thế này thì nặng thật……”

Để tận dụng tối đa 『Đầm Lầy Thối Rữa』, tôi dùng Tóc đen Trói buộc tóm lấy những cái xác đang ngã chồng chất lên nhau và ném xuống tầng dưới. Nhờ cặp đôi Juri - Mari đã phá hủy tay vịn kha khá nên việc dọn xác cũng dễ hơn đôi chút.

Tuy nhiên, khoảng cách hơi xa, cộng thêm lũ Jira cứ liên tục ngã xuống, tốc độ xử lý của xúc tu không theo kịp.

Chết tiệt, xét về địa hình và năng lực thì phe ta phải có lợi hơn chứ…… Quả nhiên, số lượng áp đảo vẫn ép chết được tất cả.

“Cẩn thận, Momokawa!”

“Uwa!?”

Tiếng kim loại va chạm chát chúa vang lên ngay trước mặt.

Không nhìn rõ lắm, nhưng có vẻ Nonomiya-san đã dùng thương gạt phăng vũ khí mà con Jira ném tới.

“Á! Này, nguy hiểm quá đấy!”

“Kệ đi, Kyoko, cứ bắn đi! Tui bảo kê cho!”

Lũ Jira cũng bắt đầu ưu tiên nhắm vào tôi và Rando-san đang tấn công một chiều từ trên cao. Chúng ném vũ khí trên tay lên một cách loạn xạ. Chỉ một phần bay tới đây, nhưng cũng có những cú ném đi vào quỹ đạo hiểm hóc. Lý thuyết lấy số lượng bù chất lượng.

“Cái bọn cá chết tiệt này, chết đi!”

“Dai như đỉa ấy!”

Nhặt những vũ khí leng keng mà Jira ném tới, Nonomiya-san và Yoshizaki-san ném trả lại như để đáp lễ. Quả không hổ danh hai người có Thiên chức chiến đấu, chỉ ném vũ khí thôi cũng uy lực kinh hồn. Khác với kiểu ném không kiểm soát của Jira, vũ khí bay đi với khí thế như tên bắn, găm phập vào cơ thể bọn chúng.

“Rem, nhặt vũ khí cho hai người họ đi.”

“Ga!”

Nhờ tên đạn từ phía bên kia bay tới mà hỏa lực bên này cũng tăng lên. Cú ném của hai người họ mạnh đến mức một cây thương xuyên táo hai con Jira cùng lúc, cực kỳ lợi hại. Đến Rem hiện tại cũng chưa chắc tung ra được sức mạnh cỡ này. Nên tôi để nó chuyên tâm làm hỗ trợ, nhặt vũ khí đưa cho họ để tăng tốc độ tấn công.

Sự đáp trả quyết liệt của bốn người chúng tôi đã biến không biết bao nhiêu con Jira thành xác chết. Nhưng vẫn như muối bỏ bể.

“Chậc, chỉ là lũ cá mà cũng khôn lỏi gớm……”

Dần dần chúng cũng hiểu ra cấu trúc cầu thang của tháp và chiến thuật 『Đầm Lầy Thối Rữa』 của tôi. Trong đám Jira, có những con bắt đầu công kênh nhau để leo lên cầu thang xoắn ốc tầng trên ngay trên đầu, hòng tránh đầm lầy độc ở cầu thang. Cũng có kẻ ném dây thừng có móc sắt từ dưới lên để leo. Tuy nguyên thủy, nhưng chúng đang thử đủ mọi cách để leo lên tháp.

“Aaaa, chết tiệt, đừng có lên đây, 『Thạch Pháo』!”

Cuối cùng, lũ Jira cũng bắt đầu chạm tới bức tường phòng thủ chồng chất nhiều lớp tường đất. Rando-san ngừng bắn tỉa từ xa, chuyển sang dùng 『Thạch Pháo』 để quét sạch lũ đang ở ngay trước tường đất.

Tôi cũng đánh giá không còn dư dả để tung nguyền chú vào chỗ khác nữa, bèn thả 『Tóc đỏ Trói buộc』 ra quấy rối.

“Gugyoo!”

“Gyoa!”

Lũ Jira cứ thế ngã xuống trước bức tường. Xác chúng nhanh chóng tràn ngập cầu thang, và giống như trò chơi đẩy xu ở khu vui chơi, chúng bị những kẻ phía sau đẩy dần ra và rơi xuống dưới.

Nhưng số lượng của chúng chẳng có dấu hiệu giảm đi chút nào.

“Aaaah, khốn kiếp…… Dám dùng khiên à, lũ cá chó chết!”

Sự ranh ma của chúng khiến tôi cũng phải nổi điên.

Chúng vác xác đồng loại làm khiên để bảo vệ cho đồng bọn đang phá tường đất. Không, chúng đang tận dụng số xác chết đó, chồng chất lên nhau như bao cát về phía tay vịn đã bị phá.

“Momokawa! Blast không xuyên qua được!”

“Tch, bên này cũng phải dùng thương mới xuyên được!”

“Rìu với dao găm bị xác chết cản lại rồi!”

Toàn thân phủ vảy, Jira cứng hơn con người một chút. Bức tường thịt cấp tốc này vậy mà lại đủ hiệu quả để phong tỏa một số đòn tấn công của chúng tôi.

Chết tiệt, giá mà có hỏa lực gây nổ lớn như hơi thở rồng của Tendo thì cái đám Jira này…… Thôi, than vãn đòi hỏi những thứ không có cũng vô ích.

“Rando-san, lên sân thượng trước đi. Đó là tuyến phòng thủ cuối cùng, vây kín lối vào bằng thương đá rồi dựng tường lên.”

“H-Hiểu rồi, tui làm ngay!”

Rando-san quay người chạy lên sân thượng tháp. Vì cô ấy chạy thục mạng lên cầu thang mà không thèm che chắn phía sau cái váy ngắn cũn cỡn, nên chiếc quần lót da báo ôm trọn cặp mông đầy đặn đã―― được thôi, trong tình cảnh ngặt nghèo thế này, chút may mắn đó là xứng đáng!

“Chết đi, Oraaa!”

“Tởm quá đi, cái lũ mặt cá này!”

Sau đó, tôi, Nonomiya-san và Yoshizaki-san đã chiến đấu cật lực cho đến khi bức tường đất sắp bị phá vỡ. Nói vậy chứ cũng chỉ câu giờ được chừng năm phút là cùng.

“Thứ được kế thừa không phải ý chí mà là thử thách. Thứ được vun đắp không phải cao quý mà là số mệnh. Nếu là định mệnh không được chọn, ta sẽ tự khắc dấu chân mình―― 『Huyết Mạch Đen』”

Cuối cùng, sau khi nhỏ máu xuống cầu thang trước sân thượng để gài 『Đầm Lầy Thối Rữa』, tôi cũng leo lên sân thượng, tuyến phòng thủ cuối cùng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Terra Blast