Jujutsushi Wa Yuusha Ni Narenai

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 855

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

54 263

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

35 98

Tôi trở thành tên phản diện mắt híp trong game

(Đang ra)

Tôi trở thành tên phản diện mắt híp trong game

Amadeus_

Vì một lý do nào đó, các nữ chính liên tục tỏ ra quan tâm đến tôi.

80 2096

Ta trở thành một chiến binh vĩ đại, nhưng đây lại là thế giới fantasy lãng mạn

(Đang ra)

Ta trở thành một chiến binh vĩ đại, nhưng đây lại là thế giới fantasy lãng mạn

Gấu rừng cây

Sao mấy gương mặt này trông quen thế nhỉ? Hình như tôi đã gặp ở đâu rồi?

12 36

Chương 8 - Quyền lực của Vua - Chap 98 - Điều ẩn giấu dưới hồ nước ngầm

Chap 98 - Điều ẩn giấu dưới hồ nước ngầm

Hôm nay, tôi tiếp tục cày cấp cho Rando-san với sự hộ tống của Yoshizaki-san.

Mặc dù đã được Tendo cho phép ở lại, nhưng vì phải nhờ cậy Nonomiya-san và Yoshizaki-san giúp đỡ, tôi quyết định trả công xứng đáng cho họ. Đó chính là khoảng thời gian quý báu được ở riêng bên Tendo để tiếp cận cậu ấy.

Cả hai đều thực sự thích Tendo. Đương nhiên là họ muốn thân thiết hơn với cậu ấy rồi. Nhưng trong một nhóm có Rando-san, tôi, và dù có hợp tác thì Nonomiya-san cùng Yoshizaki-san vẫn là tình địch lớn nhất của nhau. Trong hoàn cảnh đó, cơ hội được ở riêng với Tendo là điều họ khao khát đến cháy bỏng.

Thế nên, tôi đã tự tiện dùng Tendo làm mồi nhử, lấy cớ luân phiên làm hộ vệ để tạo không gian riêng tư cho từng người.

Vậy nên, hôm qua là Nonomiya-san, còn hôm nay đến lượt Yoshizaki-san hộ tống.

“Oh~, ghê nha, đỉnh thật đấy Kyoko!”

“Hehe, từ giờ cấm ai gọi tui là cục nợ nữa nhé!”

“Ừ ừ, tớ sẽ dựa dẫm vào cậu nhiều đấy! Xin lỗi vì trước giờ nhé, Kyoko~!”

“Không có chi.”

Thấy Rando-san dùng 『Thạch Tiễn』 với uy lực như đạn súng trường cỡ lớn bắn nát lũ Zombie, Yoshizaki-san lập tức công nhận cô ấy.

Vậy là bộ ba Gyaru thân thiết Rando - Juri - Mari đã hoàn toàn tái hợp.

“Hôm nay thử xử lý cả Jira xem sao.”

“Okie.”

“Kyoko bây giờ thì mấy con cá đó chỉ là muỗi.”

Dù không nên chủ quan, nhưng đúng như Yoshizaki-san nói.

Tìm thấy một con Jira đang thảnh thơi bên mép nước, Rando-san ngắm bắn như một xạ thủ bắn tỉa, tung ra 『Thạch Tiễn』 thổi bay cái đầu cá gớm ghiếc kia. Tôi cứ nghĩ cơ thể Jira có vảy và cơ bắp thì sẽ cứng hơn lũ Zombie thối rữa, nhưng viên đạn đá chẳng quan tâm đến điều đó, xuyên thủng mục tiêu không chút nương tình.

“Tốt, giờ thử xử lý cả bầy xem.”

Được đà lấn tới, chúng tôi tấn công một nhóm Jira đang lảng vảng quanh mép nước. Mười con. Số lượng cũng kha khá.

Nhưng sau khi tỉa bớt vài con từ xa và bắn hạ thêm những con phát hiện ra chúng tôi đang lao tới―― khi chúng đến được bức tường phòng thủ tạm thời bằng tường đất và thương đá, số lượng chỉ còn lại bốn con.

Với sức mạnh chiến binh không thể chê vào đâu được của Yoshizaki-san, cùng Rem đang dần phát huy sức chiến đấu như một người có Thiên chức thực thụ, cộng thêm sự quấy rối từ xúc tu của tôi, bốn con Jira chỉ là đám tép riu bị tàn sát một chiều.

“Kìa, Kyoko đỉnh thật. Đông một chút cũng vẫn dễ như ăn kẹo ha.”

“Nhưng mà, tui vẫn sợ tụi nó lại gần lắm~”

“Yên tâm đi, lúc đó thì để tụi tui lo.”

Để tránh việc Rando-san bắn nhầm, tôi đã ra lệnh cấm dùng 『Thạch Tiễn』 khi tiền tuyến bắt đầu giao chiến. Dù có thấy nguy hiểm thì với thực lực hiện tại của Yoshizaki-san, cô ấy có thể tự xoay xở được.

Hơn nữa, một người nghiệp dư trong chiến đấu như Rando-san khó mà phán đoán tức thời xem tình huống có thực sự nguy hiểm hay không. Theo quan sát của tôi, cả Yoshizaki-san và Nonomiya-san đều đã biết dùng đòn nhử hay cố tình để đối phương tấn công trước rồi phản công. Nếu Rando-san bắn yểm trợ lung tung thì còn nguy hiểm hơn.

Thay vào đó, Rando-san chịu trách nhiệm cảnh giới phía sau, nhưng đến giờ vẫn chưa thấy cuộc tập kích hay viện binh bất ngờ nào. Jira rốt cuộc cũng chỉ có trí tuệ ngang ngửa Gorma thôi.

“Cơ mà, tỉ lệ rơi Lõi có vẻ cao hơn Goma đấy nhỉ.”

Tôi hoàn toàn phó thác công việc bẩn thỉu là lấy Lõi cho Rem, thể hiện sự lười biếng triệt để. Mà tôi làm thì cũng vụng về, lại còn làm mòn lưỡi dao vô ích nữa chứ. Người nào việc nấy mà.

Rem, giống như Mei-chan, thành thục lấy Lõi từ xác Jira và thu thập lại. Nó còn nhặt những vũ khí trông có vẻ tốt về để tôi kiểm tra xem có dùng không. Thật sự, từ những sự quan tâm nhỏ nhặt cho đến những việc ngoài chiến đấu, Rem đang trưởng thành vượt bậc.

“Wa, cây thương này cũng khá đấy.”

Được rồi, tặng cái này cho Rando-san. Dù là Ma thuật sĩ thì cũng nên có một cây thương phòng thân. Coi như bùa hộ mệnh. Thật ra trượng phép thì tốt hơn, nhưng chưa tìm thấy rương kho báu nào nên cũng không hy vọng lắm.

Cho đến khi tìm được cây trượng ưng ý, cả tôi và Rando-san đành tạm dùng thương như trang bị phòng thủ tối thiểu vậy. Thế nên, tôi sẽ tặng cô ấy cây thương của Jira.

“Ah, Momokawa!”

“Hả, sao thế?”

Rando-san đột ngột quay lại với vẻ mặt nghiêm túc. Chẳng lẽ cô ấy chê thương của Jira nhớp nhúa nên không thích sao?

“Tui học được ma pháp mới rồi!”

“Ô, ngon lành!”

Rando-san đang trưởng thành một cách thuận lợi đến kinh ngạc. Thật sự khiến người ta phải ghen tị.

Kết thúc việc thử nghiệm ma pháp mới của Rando-san một cách vừa phải, chúng tôi quay trở lại Quảng trường Tinh Linh.

“Momokawa, Rando mạnh lên chưa?”

Qua một ngày, có vẻ Tendo đã bắt đầu sốt ruột, vừa mở miệng là hỏi ngay.

“Ừ. Nhờ ơn cậu, Rando-san giờ đã là một Ma thuật sĩ có sức chiến đấu đàng hoàng rồi.”

“Thế à…… Vậy tụi mày nghỉ ngơi chút đi rồi xuất phát.”

“Biết rồi.”

Chỉ vỏn vẹn một ngày, nhưng xét đến kết quả thì đó là một ngày vô cùng quý giá. Rando-san giờ đã là một Thổ Ma Thuật Sư sở hữu hỏa lực vượt xa tôi. Sự trưởng thành vượt ngoài mong đợi.

Cảm giác như ánh sáng hy vọng đã được thắp lên cho hành trình chinh phục Dungeon sắp tới.

“Đi thôi, tụi bây.”

Sau khoảng một giờ nghỉ ngơi, tôi chuẩn bị xong xuôi và chúng tôi rời khỏi Quảng trường Tinh Linh vùng đầm lầy.

Vì đã trinh sát trước một lần nên Tendo dẫn đầu không chút do dự. Chúng tôi cũng đã chạy khắp đầm lầy cả ngày nên cũng nắm được địa hình. Có thể thấy cậu ta đang đi theo con đường ngắn nhất để vượt qua khu vực này.

Xuyên qua rừng cây, chúng tôi đến được cái đầm lớn nhất nằm sâu trong khu vực mà không gặp bất kỳ trận chiến nào. Và tại đó, tôi đã hiểu lý do tại sao chúng tôi đến được đây suôn sẻ.

“Uwa, một đại quân Jira! Không lẽ chúng mai phục sẵn sao!?”

Gần một trăm con Jira đang tụ tập trong đầm. Tất nhiên, tất cả đều cầm vũ khí và sát khí đằng đằng. Nếu cứ thế đi ra khỏi rừng và phơi mình trước mặt chúng, chắc chắn đôi mắt cá đục ngầu kia sẽ vằn lên tia máu và lao vào tấn công điên cuồng.

“Nè, số lượng này hơi bị căng đấy~?”

“Ừ, chắc chắn là căng.”

“Ưm, hay là tui bắn thử nhé?”

“Đồ ngốc! Dừng lại ngay, Kyoko!”

“Bắn lắt nhắt thế thì được tích sự gì!”

Chẳng cần tôi can ngăn, bộ đôi Juri - Mari đã phối hợp nhịp nhàng chặn đứng Rando-san nông nổi. Mà, làm hòa rồi thật tốt quá.

Nhưng mà, tính sao đây. Muốn đi tiếp thì buộc phải qua chỗ này mới tới được lối ra. Nhưng với số lượng Jira thế này, dù Tendo có một mình chiến đấu thì cũng mất thời gian để tiêu diệt hết. Nếu một nửa trong số đó ùa vào tấn công chúng tôi thì…… nguy to.

“Tendo-kun, tạm thời rút lui để lên kế hoạch―― ơ, khoan đã!”

Mặc kệ lời tôi nói, Tendo cứ thế một mình lầm lũi tiến lên.

“Gyoa!”

“Gyogyoeeeeeee!”

Đúng như dự đoán, quân đoàn Jira đã phát hiện ra Tendo đang nghênh ngang xuất hiện. Thôi xong, không tránh được trận chiến này rồi!

Ngay khi tôi quyết định liều chết, thì.

“――Phiền phức vãi.”

Vừa nghe thấy tiếng lầm bầm chán nản của Tendo, khoảnh khắc tiếp theo, một vụ nổ lớn vang trời.

Vùng nước nông nơi bầy Jira tụ tập bùng lên cột nước khổng lồ, và cùng với đó là ngọn lửa đỏ rực còn lớn hơn thế. Một vụ nổ kinh hoàng. Đương nhiên, lũ Jira ở tâm chấn không thể nào toàn thây. Lẫn trong những tia nước bắn tung tóe là những mảnh vây xanh và thịt vụn văng tứ tung.

“C-Cái này là…… ma pháp lửa……”

Nhìn kỹ thì trên tay Tendo đang lơ lửng một quả cầu lửa rực cháy hừng hực. Kích thước còn lớn hơn cả quả bóng rổ. Cậu ta khẽ đưa tay, quả cầu lửa bay vút đi như mũi tên, kéo theo cái đuôi ánh sáng đỏ―― và rồi, nổ tung.

Trước sức phá hoại áp đảo và màn tàn sát đỏ rực ấy, tôi không nghĩ đó chỉ là ma pháp lửa phát nổ đơn thuần…… mà bất giác liên tưởng đến hơi thở của rồng. Đúng vậy, chủ nhân của chiếc vảy rồng đỏ thẫm lấp lánh trên ngực Rem chắc chắn là kẻ đã tung ra quả cầu lửa có uy lực tuyệt đối này.

“Gyoaaaaa!”

“Aaaaaa!”

Chỉ với hai vụ nổ lớn, bầy Jira bị tóm gọn trong một mẻ lưới. Cả đàn bị thổi bay, số sống sót còn lại chưa đến vài chục con.

Dù trí tuệ chỉ ngang Goma, chúng cũng nhận ra đây là đối thủ nguy hiểm không thể địch lại. Chúng bì bõm bơi trối chết ra xa để chạy trốn.

“Tụi bây cũng chán đánh nhau với lũ cá rồi đúng không. Đi tiếp thôi.”

Ngoái lại nói một câu duy nhất, Tendo tiếp tục bước đi như chưa có chuyện gì xảy ra.

“Quả nhiên Tendo siêu ngầu luôn~”

“Ừ, mạnh vô đối thật.”

Xúc động trước hình dáng hùng dũng của người thương, cặp đôi Juri - Mari hớn hở đuổi theo lưng Tendo.

“……Nè, Momokawa.”

“Sao thế, Rando-san.”

“Có khi nào ma pháp của tui…… hơi bị tầm thường không?”

“Không có chuyện đó đâu.”

Chắc là sau khi trưởng thành, cô ấy cũng có chút tự tin nào đó. Thấy Rando-san hỏi với vẻ mặt nghiêm trọng, tôi nhẹ nhàng khuyên giải.

Rằng đừng phí công so sánh với Tendo làm gì.

Bởi vì cậu ta là anh hùng của Năm 2 Lớp 7 chúng tôi, sánh ngang với 『Dũng giả』 Souma Yuuto. Thực lực của Tendo Ryuichi sở hữu Thiên chức bí ẩn vẫn là một cái đáy không thể dò thấy.

Sau đó, chúng tôi đi qua một đoạn đường cống ngầm khá dài, vượt qua một khu đầm lầy nhỏ…… chẳng biết từ lúc nào, con đường đã chuyển thành một đường hầm hang động ngập nước. Gọi là đường hầm, hay đúng hơn là một dòng suối chảy trong hang động. Những vách đá thô kệch và bề mặt đất lộ thiên gợi nhớ đến Hang Côn Trùng.

“Phù, cuối cùng cũng tới. Bắt đi bộ lắm thế không biết.”

Cùng với lời than vãn của Tendo, tầm nhìn của chúng tôi đột ngột mở rộng. Cuối cùng cũng thoát khỏi hang động dài dằng dặc, chúng tôi đã đến đích, tức là phòng Boss của khu vực này.

“Uwa, tuyệt thật…… Đây là hồ ngầm sao.”

Cấu trúc tổng thể giống như một cái giếng trời khổng lồ, nơi Rook Spider từng xuất hiện. Nhưng quy mô thì lớn hơn gấp bội. Và nổi bật hơn cả là một hồ nước tròn lớn trải rộng ngay chính giữa, cảm giác như nơi ở của Thủy Long.

Dòng suối trong hang động chúng tôi vừa đi cũng đổ vào hồ, ngoài ra còn có nước chảy từ các nhánh hang tương tự, có vài dòng thác đổ xuống hồ từ độ cao hàng chục mét.

Là tạo tác nhân tạo hay kỳ quan thiên nhiên? Cảnh sắc hồ ngầm vừa kỳ dị vừa hùng vĩ đến mức không thể phân định khiến chúng tôi nín thở.

“Đi nhanh lên.”

Tendo chẳng tỏ vẻ xúc động, cũng chẳng thèm cảnh giác, cứ thế đi phăm phăm về phía hồ ngầm mà la bàn ma pháp trận chỉ dẫn.

“Nè Momokawa, cái đảo nhỏ ở giữa kia trông giống ma pháp trận không?”

“Ừ, tớ cũng nghĩ vậy.”

Theo hướng Rando-san chỉ, có một hòn đảo tròn nằm ngay chính giữa hồ ngầm. Từ đây không nhìn rõ, nhưng dễ dàng đoán được đó là phiến đá có khắc ma pháp trận dịch chuyển. Nhớ lại thì khu vực hồ nước nơi chúng tôi đánh bại con ếch khổng lồ cũng có cấu trúc tương tự.

“Hình như có cái gì giống ngọn hải đăng xây trên đó nữa?”

“Ừ, có xây.”

Giữa đảo có một tòa tháp nhỏ. Chắc chắn là một phần di tích của Dungeon này.

Có thể ma pháp trận nằm trong tháp. Mà, ma pháp trận phòng Boss cũng chẳng giấu giếm gì, kiểm tra là biết ngay.

Xung quanh hồ ngầm đá tảng lởm chởm, phải đi đường vòng nên mất hơn năm phút mới xuống tới hồ.

Trên hồ có một cây cầu dẫn ra đảo giữa. Cầu đá đã sập sệ nhưng vẫn đủ để chúng tôi đi qua. Và thế là, không gặp khó khăn gì, chúng tôi đến được hòn đảo, thì――

“Ra mặt rồi đấy.”

Rầm! Một tiếng nước lớn vang lên cùng cột nước bắn tung tóe, một bóng đen khổng lồ lao ra từ mặt hồ.

Đáp xuống hòn đảo với tòa tháp sau lưng là một con cá sấu khổng lồ…… không, nó đứng bằng hai chân, dáng vẻ hơi giống người, có lẽ nên gọi là tộc Lizardman.

Lizardman gốc cá sấu có thân hình đồ sộ, chân tay ngắn nhưng to như thân cây cổ thụ. Ngón tay ngón chân có màng giống Jira. Rõ ràng là hình thái thích nghi dưới nước. Thực tế thì nó cũng vừa chui từ dưới hồ lên.

“Uwa, cái gì thế kia, siêu to khổng lồ!?”

“C-Cái này thì hơi……”

“Tụi mình chắc không có cửa đâu.”

Đúng như phản ứng của các cô gái, con Boss Lizardman cá sấu vừa xuất hiện có kích thước khủng khiếp. To gấp đôi con Gấu Giáp. Đây là kaiju chứ không phải quái vật nữa rồi.

Và cơ thể to lớn đồng nghĩa với lớp vảy bao phủ cũng to và dày. Lớp vảy màu lam sẫm ánh lên sắc kim loại lạnh lẽo kia, thú thật tôi không nghĩ 『Đầm Lầy Thối Rữa』 của mình làm tan chảy nổi, hay 『Thạch Tiễn』 của Rando-san có thể gây ra vết nứt nào.

“Tụi bây không ăn được đâu. Đứng yên trong góc đừng có vướng chân tao.”

“Trăm sự nhờ cậu!”

Tôi lập tức đồng ý với lời tuyên bố loại khỏi vòng chiến của Tendo. Nghĩ thế nào thì đây cũng không phải sân khấu của chúng tôi. Nhảy vào chỉ tổ vướng chân Tendo, tệ nhất là bị nó nhắm làm mục tiêu rồi chết bất đắc kỳ tử.

Nhìn cái miệng khổng lồ của nó kìa. Bị cái đó táp một phát là đăng xuất khỏi server ngay.

“Lâu rồi mới gặp con hàng to…… làm tao vui lên chút đi, cá sấu con.”

Nói rồi, Tendo cầm thanh đại kiếm đỏ rực lao thẳng vào con Boss. Tốc độ kinh hoàng. Chỉ là chạy thẳng thôi mà trong khoảnh khắc tôi đã mất dấu cậu ta.

Gooooooooooooaaaaaa!

Gầm lên một tiếng trầm đục rung chuyển cả lồng ngực, con Boss nghênh chiến Tendo đang lao tới――

“Uwa!?”

Khoảnh khắc va chạm, một vụ nổ bùng lên. Cậu ta kích nổ ma pháp lửa ở cự ly gần sao. Liều lĩnh quá. Không, có khi cậu ta có năng lực vô hiệu hóa sát thương lửa cũng nên.

Tôi ngoảnh mặt đi trong tích tắc vì luồng gió nổ, khi nhìn lại thì cả hai đã biến mất.

Thay vào đó, cột nước bắn lên y hệt lúc con Boss xuất hiện.

“Không thể nào, Tendo rơi xuống nước rồi!?”

“Này, thế thì nguy to rồi còn gì!?”

Ừ, dù Tendo có mạnh đến đâu, bị lôi xuống nước thì không có cửa thắng. Con người đâu được cấu tạo để di chuyển tự do trong nước. Cầm theo thanh đại kiếm thì chỉ tổ làm cục tạ nhấn chìm nhanh hơn.

“Tendo-kun!”

Đến tôi cũng thấy lo, bất giác nhìn về phía mặt nước nơi cậu ta rơi xuống, nhưng――

“Quả nhiên mày phải ở dưới nước mới tung hết sức được hả.”

Tendo đang đứng sừng sững trên mặt hồ.

Thật luôn. Đứng trên mặt nước, kỹ năng gì thế này.

“Được thôi, tao chiều.”

Và giây tiếp theo, cậu ta tự mình đạp mặt hồ, lao xuống nước. Trong hồ, chỉ thấy bóng đen khổng lồ của con Boss đang uốn lượn bơi lội đầy quỷ dị.

“A~, tạm thời cứ giao con Boss cho Tendo đi.”

Cậu ta tự nguyện xuống sân nhà của Boss để chiến đấu. Chắc chắn là cậu ta tự tin với năng lực của mình thì sẽ thắng được cả thủy chiến.

Chưa bao giờ tôi thấy lo lắng thừa thãi như lúc này.

“Ừ, tán thành~”

“Tớ tin Tendo mà!”

“Đúng đúng, Tendo đời nào thua con cá sấu chỉ được cái to xác đó!”

Dưới đáy hồ, chắc hẳn cuộc chiến khốc liệt giữa Tendo và con Boss đang diễn ra. Những tiếng nổ trầm đục “Đùng, Đoàng” vang lên từ đáy nước, lan tỏa những vòng sóng trên mặt hồ tĩnh lặng.

Quả nhiên, cứ để Tendo lo. Sau khi thống nhất ý kiến, chúng tôi nghe lời cậu ta, ngoan ngoãn đứng đợi ở một góc.

Định bụng nhanh chóng di chuyển vào góc thì đúng lúc đó.

Gyo, Gyo, Gyoaaaaaa!

Tiếng kêu quen thuộc, hay nói đúng hơn là đã quá quen tai gần đây vang lên.

“Jira!?”

Nhìn xem, à không cần nhìn cũng biết. Bên bờ hồ, những tên người cá màu xanh lần lượt xuất hiện.

Chúng vượt qua các tảng đá từ bốn phương tám hướng, ùn ùn kéo đến như muốn bao vây cả cái hồ. Số lượng còn đông hơn cả bầy đàn mà Tendo vừa thổi bay. Hai trăm, ba trăm, thú thật nhìn qua không đếm xuể.

“Chết tiệt, vẫn còn một bầy lớn thế này sao……”

“N-Nè, Momokawa, làm sao đây!? Cái này nguy lắm, à không, chết chắc rồi!”

Khỏi cần nói cũng biết là chết chắc.

Cứ như thể chúng đến để cứu viện cho Boss vậy, nhưng giờ có suy đoán lý do cũng vô nghĩa. Quân đoàn Jira, những kẻ đã hoàn toàn xác định chúng tôi là mục tiêu, đang ở ngay trước mắt. Thứ cần thiết lúc này là một giải pháp thực tế để phá vỡ tình thế.

“Này, đông thế này thì chịu! Còn nhiều hơn lúc nãy nữa!”

“Momokawa! Tính sao bây giờ!”

Tính sao à…… Không biết Tendo mất bao lâu để hạ Boss. Có thể cậu ta sẽ hạ gục nó rồi quay lại ngay, nhưng với cái kiểu nói chuyện giống mấy gã cuồng chiến hơn là chuunibyou đó, khả năng cao là cậu ta sẽ tận hưởng trận thủy chiến với Boss chán chê rồi mới quay lại.

Tendo đang ở dưới nước, e rằng sẽ không nhận ra tình cảnh chúng tôi bị quân đoàn Jira bao vây tứ phía trên cạn. Không thể trông mong cậu ta quay lại cứu ngay lúc này được.

Tức là, chúng tôi phải tự mình chống chọi với tổng lực tấn công của quân đoàn Jira trong một khoảng thời gian.

“Chạy vào tòa tháp kia! Chúng ta sẽ cố thủ ở đó cho đến khi Tendo quay lại!”

Khi quân đoàn Jira bắt đầu lao xuống hồ và tiến công, chúng tôi dốc toàn lực chạy thục mạng về phía tòa tháp trước mắt.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!