Chap 133 - Người đàn ông bản lĩnh
Ánh sáng dịch chuyển chói lòa dần tắt, khi tôi mở mắt ra, bầy đàn Goma với vẻ mặt hung tợn đã không còn nữa, thay vào đó là Quảng Trường Tinh Linh yên tĩnh.
“...Có vẻ mọi người đều đã dịch chuyển an toàn rồi nhỉ.”
Chậc, con nhỏ Reina này, canh đúng lúc mọi người dịch chuyển để chui về theo, khôn lỏi thật đấy.
Cô ả thực ra có thể quay lại sớm hơn nhiều, nhưng vì không muốn tham gia trận đấu trùm với bọn tôi nên mới cố tình đến muộn chứ gì.
Đừng có tưởng cái diễn xuất ấu trĩ kiểu “Vừa kịp lúc an toàn nè, phù~” đó mà lừa được tôi nhé.
“May quá, Reina-chan, cậu về được an toàn... thật sự là tốt quá đi mấttt!”
Cơ mà, tại cái tên Yamada đang mừng rỡ sự an toàn của Reina với cái khí thế y hệt ông nội nhìn thấy cháu gái đi chợ lần đầu mới về, nên bầu không khí cũng chẳng tiện để trách cứ cô ta.
Thôi được rồi, lần này tôi sẽ bỏ qua. Muốn vạch lá tìm sâu hay chỉ trích lỗi lầm của người khác thì cũng phải biết chọn thời điểm. Nếu không hiểu được điều đó, sẽ chỉ sinh ra những xích mích thừa thãi như Souma Sakura hay Kenzaki Asuna mà thôi. Aizz, ghét thật đấy, cái gọi là tinh thần chính nghĩa vô dụng ấy.
“Tạm thời thì mọi người vất vả rồi. Trước mắt hãy nghỉ ngơi đã nhé.”
Ăn uống hay tắm rửa gì để sau cũng được. Với tôi thì bây giờ tôi chỉ muốn ngủ ngay lập tức. Thực tế thì trận chiến cũng diễn ra vào giữa đêm mà.
“Momokawa-kun cũng vất vả rồi. Một mình cậu hạ gục con Boss, thật là tuyệt vời... nhưng mà, xin lỗi nhé, bọn tớ chẳng giúp ích được gì nhiều.”
“Mọi người đã cố gắng hết sức rồi. Lần này chỉ là do tớ tình cờ có phương kế khắc chế tốt thôi.”
Thực tế thì 『Độc tê liệt Nhện Ếch』 đã dùng hết sạch trong phát bắn đó rồi. Trừ khi được bổ sung, sẽ không có lần thứ hai đâu.
“Dù vậy thì Momokawa-kun vẫn rất tuyệt. Nếu chỉ có bọn tớ thì tuyệt đối không thể nào đi đến được tận đây.”
Mà, có lẽ là vậy thật. Với cái tình trạng tổ đội rời rạc và lầy lội kia thì trận nào thắng được cũng thành thua mất.
“Oáp...”
“Ah, xin lỗi vì cậu đang mệt nhé. Mọi người cứ để tớ trông chừng cho, Momokawa-kun cứ ngủ thoải mái đi.”
“Ah, xin lỗi, vậy tớ không khách sáo nhé.”
Tuy lượng ma lực tiêu hao không quá lớn, nhưng hơn hết thảy, việc vừa trải qua một canh bạc lớn được ăn cả ngã về không khiến cảm giác mệt mỏi và an tâm ập đến cùng lúc, cơ thể tôi đang gào thét đòi nghỉ ngơi. Aizz, tôi không muốn cử động nữa, cũng chẳng muốn suy nghĩ gì nữa.
Nghe theo lời Yamajun, chúc mọi người ngủ ngon nha.
—
“...Cảm giác cũng hơi lâu rồi mới gặp lại nhỉ.”
Khi tỉnh lại, tôi đã ở trong không gian thần thánh tối tăm. Lần trước đến đây là lúc tôi được ban cho 『Vật chứa Cổ Độc』 và 『Vạc Phù Thủy』 sau khi tiêu diệt Basilisk.
“Tín đồ của ta, Momokawa Kotaro.”
“Vâng, xin chào Ruinhilde-sama, đã lâu không gặp ạ.”
Nguyền Thần Ruinhilde xuất hiện với bộ dạng bộ xương đen tuyền cùng lời gọi quen thuộc. Lần này ngay từ khi tỉnh lại ý thức tôi đã rất tỉnh táo, nên tôi đã thành công trong việc trả lời một cách lễ phép mà không bị khuôn mặt tử thần đáng sợ đó làm cho khiếp vía.
“Ừm, nhà ngươi đã tự mình hoàn thành những việc cần làm.”
“Vô cùng cảm ơn Ngài!”
Chắc là ý khen ngợi rồi, nên tôi to tiếng đáp lại lời cảm ơn đầy năng lượng.
Thú thật, tôi cũng tự thấy việc mình dẫn dắt được cái đám thành viên đáng thất vọng này vượt qua pháo đài Goma là một kỳ tích. Được công nhận nỗ lực thì tôi cũng thấy vui thật lòng.
“Hãy thực hiện điều nhà ngươi mong muốn.”
“Vâng.”
Giờ mới để ý, không biết việc tôn thờ Ruinhilde-sama có giáo lý hay điều cấm kỵ gì không nhỉ.
“Chính vì tự mình áp đặt nên lời thề mới trở thành sức mạnh. Dù là vua hay là thần, bị trói buộc bởi lời nói của chính mình cũng chỉ là xiềng xích mà thôi.”
Hừm, xem ra Ngài ấy tôn trọng tự do. Kiểu như nếu muốn tăng độ khó thì cứ việc tự mình chơi theo luật tự trói chân trói tay ấy hả.
“Ta ban cho ngươi lời nguyền mới.”
Cuối cùng cũng tới, tôi căng cứng người lại, thì Ruinhilde-sama nhẹ nhàng đặt tay lên hai vai tôi.
Ah, cái này, tôi có dự cảm chẳng lành— Rẹt!
“Hả...”
Khi nhận ra, tôi đang tự nhìn thấy chính mình. Cơ thể tôi đã bị chia làm đôi. Chỉ còn lại nửa thân phải và nửa thân trái. Trong trạng thái bị xẻ dọc làm hai mảnh.
Không, khoan đã, đùa nhau à. Lâu lắm rồi mới bị cái kiểu tàn bạo này—
“Uwaaaaaaaaa!?”
—
“Hộc!?”
Tỉnh dậy, điều đầu tiên tôi làm là an tâm khi thấy cơ thể mình vẫn còn dính liền.
Vụ, vụ này lâu lắm rồi mới có một cú nặng đô như thế... Chắc chắn là tôi đã bị xé toạc từ đầu đến háng trong tích tắc, cú sốc quá lớn đến mức tôi còn chưa kịp cảm thấy đau. Thật sự đấy, làm ơn tém tém lại mấy cái kiểu ban thưởng thê thảm này đi được không. Nhưng chắc đó là phong cách nghệ thuật của Ruinhilde-sama rồi, không đổi được đâu.
Muốn có chú thuật mới mạnh mẽ, nhưng lại ghét trải nghiệm tàn khốc, cái thế tiến thoái lưỡng nan này có lẽ tôi sẽ không bao giờ thoát khỏi chừng nào còn chiến đấu ở dị giới này.
Vượt qua trải nghiệm đau đớn đó, năng lực của lời nguyền mới mà tôi nhận được lần này là...
“Hửm?”
Tôi nghe thấy tiếng nói. Tiếng người nói chuyện.
Gì vậy trời, nói chuyện to tiếng quá đấy. Tôi đang chuẩn bị làm công việc quan trọng là kiểm tra chú thuật mới mà, vừa lầm bầm phàn nàn trong đầu, tôi vừa lờ đờ mở mắt nhìn về phía tiếng ồn khó chịu.
“...Hả?”
Ở đó, tôi nhìn thấy những bóng người lạ. Cái gì, ai thế kia.
Khoảnh khắc nhận thức được điều đó, cái đầu đang ngái ngủ của tôi bắt đầu quay cuồng với tốc độ chóng mặt. Đương nhiên rồi, khi đang ngủ say không phòng bị mà lại có kẻ lạ mặt xuất hiện, cảm giác nguy hiểm lập tức đạt mức MAX.
“Này, ai ở đó thế...”
“Hử?”
“A, dậy rồi đấy à, Momokawa-kun. Fufu, chào buổi sáng nhé, sâu ngủ.”
Hai kẻ lạ mặt, đều là đàn ông. Cơn buồn ngủ đã bay biến, tôi mở to mắt cảnh giác xác nhận quang cảnh trước mặt.
Một người là nam sinh đầu đinh, ánh mắt sắc lẹm như con dao rỉ sét. Cậu ta toát ra bầu không khí hung hãn như mấy tên quái xế thời xưa, nhưng khác với Tendo-kun hay Higuchi, cậu ta là một người chơi thể thao có đạo đức đàng hoàng.
Đó là Oyama Daisuke của câu lạc bộ Karate.
Người còn lại cao hơn Oyama-kun vốn có chiều cao trung bình cả một cái đầu, là nam sinh to con nhất lớp. Cậu ta để kiểu tóc soft mohican vuốt keo rất chuẩn, nhưng đôi mắt sau cặp kính gọng tròn lúc nào cũng híp lại như đang cười, tạo ấn tượng ôn hòa trái ngược hẳn với Oyama-kun. Tuy nhiên, với chiều cao đó cộng thêm tạng người như gấu, dù có đang cười thì cậu ta vẫn toát ra một sự uy áp khó tả.
Đó là Sugino Takashi của câu lạc bộ Judo.
“...Tại sao hai người lại ở đây?”
“Hả? Mày đang nói mớ cái gì đấy. Bọn tao quay lại đây thì thấy lũ chúng mày đã tự tiện ở đây rồi còn gì.”
Oyama nhíu mày, lườm tôi cháy mặt rồi nói.
“Hưm, tớ đoán là trong lúc bọn tớ ra ngoài, các cậu đã dịch chuyển đến đây, đúng không?”
Ngược lại, Sugino vẫn giữ nguyên nụ cười có thể gọi là poker face đó, nhìn xuống tôi.
“À, ừ, đúng là vậy. Ra là thế, hai người đã đến đây trước rồi à.”
Tôi giả vờ không nhận ra ánh nhìn gay gắt của hai người họ. Trong khi giả vờ trò chuyện bâng quơ, tôi dốc toàn lực quan sát và suy tính.
Hiện tại thì có vẻ lời họ nói không có gì dối trá. Bộ đôi Oyama - Sugino đã đến khu vực này trước, và đang dùng Quảng Trường Tinh Linh này làm căn cứ để thám hiểm. Đúng lúc đó bọn tôi lại dịch chuyển tới và tưởng mình là người đầu tiên.
Bình tĩnh lại, nhìn kỹ quanh Quảng Trường Tinh Linh... đúng là ở góc kia có dấu vết sinh hoạt thật.
Chết tiệt, cảm giác an tâm khi dịch chuyển thành công đến vùng an toàn khiến tôi lăn ra ngủ mà chẳng thèm kiểm tra quảng trường cho đàng hoàng. Nếu kiểm tra trước và phát hiện ra dấu vết này, tôi đã có thể dự đoán được sự xuất hiện của các bạn cùng lớp... Nhưng bình tĩnh nào, cuộc đàm phán mới chỉ bắt đầu. Chưa bị cắt cổ lúc đang ngủ là may lắm rồi.
“Hừ, nhìn cái đống đó là biết chứ gì. Nếu còn buồn ngủ thì ngủ tiếp đi, Momokawa.”
“Ừ, chuyện trò thì có thể bàn với Yamajun cũng được. Momokawa-kun có vẻ mệt lắm rồi, đừng bận tâm đến bọn tớ, cứ ngủ tiếp đi.”
Họ đang coi thường tôi, hay đó là lòng tốt thực sự đây? Một Oyama lúc nào cũng như đang giận dữ, và một Sugino lúc nào cũng như đang cười. Thật lòng của hai người này đúng là khó đoán.
“Xin lỗi, ngại quá nhưng mà, một mình tớ thì không quyết định được. Vì trưởng nhóm của bọn tớ là Momokawa-kun mà.”
Người đứng ra đối mặt với hai người họ quả nhiên là Yamajun. Phía sau cậu ấy, bộ ba Thượng Trung Hạ đang quan sát tình hình với vẻ mặt hóng hớt vô tư lự, và sau nữa là Yamada đang đứng.
Và đúng như dự đoán, chỉ những lúc thế này là Reina lại lấy Yamada làm khiên thịt để trốn biệt tăm. Này, con nhỏ NEET kia, đừng có ru rú trong đó nữa, ê, ra đây mau, chào hỏi họ hàng cho đàng hoàng đi chứ.
“Hả, Momokawa á? Này này, bọn mày đùa à, dựa dẫm vào cái thằng lùn tịt này, không thấy nhục nhã với tư cách đàn ông sao?”
“Hừm, nói vậy tức là cậu ta hẳn phải sở hữu một Thiên Chức cực kỳ mạnh mẽ nhỉ.”
Có vẻ như Oyama đang sỉ nhục tôi tơi tả, nghe đồn cậu ta là kiểu người rất ám ảnh với cái gọi là “nam tính”. Nếu vậy thì nhìn từ vẻ bề ngoài, một đứa chẳng ra nam chẳng ra nữ cũng không giống trẻ con như tôi, ngay từ đầu đã làm cậu ta ngứa mắt rồi.
Mà, ai cũng có người mình không ưa hoặc dị ứng về mặt sinh lý, nên cũng chẳng sao, nhưng bắt đầu trong tình trạng bị ghét bỏ vô cớ ở cái hoàn cảnh này thì không tốt chút nào.
Về phần Sugino, đúng như gương mặt, tính cách cậu ta cơ bản là ôn hòa, tuy không bằng Yamajun nhưng cũng khá hòa đồng. Về cơ bản là người tốt, chưa từng nghe tin đồn xấu nào.
Thế nhưng, cậu ta cũng là một trong những kẻ đã leo được đến tận đây trong Dungeon này. Rõ ràng là cậu ta đang cảnh giác với tôi.
“Ừm, đừng cảnh giác thế chứ, trước tiên chúng ta giới thiệu bản thân đi được không? Thiên chức của tớ là 『Chú Thuật Sư』, không có khả năng chiến đấu gì mấy đâu. Cái danh trưởng nhóm chỉ là... ừm, kiểu như mọi chuyện cứ tự nhiên thành ra thế thôi.”
“Tớ là 『Trị Liệu Sư』. Momokawa-kun đúng là sức chiến đấu hơi yếu, nhưng cậu ấy rất nhanh nhạy. Nhờ sự ứng biến của cậu ấy mà bọn tớ mới đến được tận đây, nên mọi người đều công nhận cậu ấy xứng đáng là trưởng nhóm cả trên danh nghĩa lẫn thực tế.”
Ây chà, không phải lúc để ngại ngùng đâu. Quả không hổ danh Yamajun, cậu ấy đã khéo léo biến màn tự giới thiệu đầy mùi khả nghi của tôi thành một cái gì đó rất thuyết phục. Vì là Yamajun nói, nên cái thuyết tôi dùng đầu óc để làm lãnh đạo mới trở nên đáng tin cậy.
“...Hả, thế à.”
“Ra là vậy, hừm hừm, coi như là tài năng bất ngờ của Momokawa-kun đã nở rộ nhỉ. Vậy thì, bọn tớ cũng xin giới thiệu Thiên chức nhé.”
“Ra là vậy” là câu của tôi mới đúng. Có vẻ như quyền chủ động trong cuộc hội thoại nằm trong tay Sugino. Oyama rõ ràng đã khựng lại một nhịp và chỉ nói mấy câu hùa theo qua loa.
Tức là, Oyama đã do dự xem có nên giới thiệu bản thân, hay nói cách khác là tiết lộ Thiên chức theo dòng chảy câu chuyện hay không.
Ngay sau đó, Sugino thản nhiên hùa theo màn giới thiệu.
Sugino không ngốc. Thành tích học tập trong lớp cũng thuộc top đầu, và hơn hết là cái bộ mặt poker face cười mỉm không chút dao động cảm xúc kia.
Không sai vào đâu được, cậu ta cũng giống như Higuchi, sở hữu sự cứng rắn đủ để không cho người khác biết trong bụng mình đang nghĩ gì, hay đang tính toán đến đâu.
Aizz, ghét thật, biến loại người này thành kẻ thù thì phiền phức to. Nếu được, không, bằng mọi giá, phải lái chuyện này theo hướng hợp tác vui vẻ mới được.
“Thiên chức của tao là 『Hỏa Ma Thuật Sư』.”
“Tớ là 『Trọng Chiến Binh』.”
Thiên chức của hai người họ nhìn chung đúng như dự đoán. Mà, nhìn bộ dạng kia thì ai cũng đoán được phần nào.
Oyama có lẽ đã vứt cái áo học sinh ở đâu đó rồi, thân trên chỉ mặc độc một chiếc áo ba lỗ màu đỏ chói. Bình thường mặc đồng phục thì khó thấy, nhưng cơ thể cậu ta đúng chất câu lạc bộ Karate, không, phải nói là được rèn luyện đến mức hiếm thấy ngay cả với dân Karate cấp ba bình thường. Phần ngực áo ba lỗ căng cứng bởi cơ ngực săn chắc, từ vai trần xuống bắp tay là những thớ cơ cuồn cuộn đẹp mắt. Vậy mà nhìn tổng thể vẫn gọn gàng săn chắc, cộng thêm cái khí thế sắc bén kia, trông cậu ta cứ như nhân vật chính trong phim Kungfu vậy.
Sở hữu cơ thể được tôi luyện là thế, nhưng trên người Oyama không có vũ khí nào. Áo ba lỗ với quần đồng phục, trông không giống có chỗ giấu dao. Nếu là người dùng ám khí thì chắc chắn phải mặc áo khoác học sinh để có chỗ giấu chứ.
Nếu không phải kiểu triệu hồi vũ khí như Tendo-kun, thì phong cách chiến đấu của Oyama tự nhiên sẽ thiên về hướng không dùng vũ khí. Và nói đến Thiên Chức không vũ khí, khả năng cao nhất là hệ Ma Thuật Sư. Nếu lời giới thiệu của cậu ta không phải nói dối, thì ừm, đúng là nằm trong dự tính.
Còn về người bạn đồng hành Sugino, bộ dạng của cậu ta... thú thật nhé, tôi thấy như thằng dở hơi ấy.
Áo khoác học sinh, áo sơ mi, thậm chí cả áo lót cũng không có nốt, ở trần hoàn toàn. Dĩ nhiên là vẫn mặc quần đồng phục, nhưng thân trên thì hoàn toàn khỏa thân.
Cái cảm giác nguy hiểm khiến tôi tỉnh ngủ ngay lập tức chủ yếu là do cái thời trang bán khỏa thân này của Sugino.
Dù tôi đã cố nhịn không châm chọc để nói chuyện đến tận đây... aah, may mà không buột miệng châm chọc thật. Vì ít nhất cái bộ dạng đó cũng có lý do hợp lý.
Thiên chức của Sugino là 『Trọng Chiến Binh』, giống với Yamada. Nếu vậy, đương nhiên cơ thể đó phải có lớp bảo vệ kiên cố nhờ vào hai tầng kỹ năng phòng ngự. Bản thân cơ thể đã cứng như thép nên chẳng cần quần áo hay giáp trụ gì sất.
Nhưng mà, dù thế thì mặc cái áo phông vào cũng được chứ nhỉ. Có khi nào sau một trận chiến ác liệt, quần áo đã rách nát đến mức tằm ngụy trang cũng bó tay không sửa được chăng? Nhưng mà không, kiếm tạm miếng giẻ rách của bọn Goma khoác lên cũng được mà.
Trái ngược với Oyama, cơ thể được rèn luyện để phát triển cả về bề ngang của cậu ta tráng kiện không thua kém gì các vận động viên Judo trên truyền hình Olympic.
Vừa phô bày cái body lực lưỡng đó, cậu ta vừa vác một cây chùy khổng lồ trên lưng. Chỉ có sợi xích sắt dùng để cố định là quấn chéo qua người cậu ta... ừm, nhìn kiểu gì cũng thấy giống biến thái...
“――Và ba người này lần lượt là 『Kiếm Sĩ』, 『Chiến Binh』, 『Thủy Ma Thuật Sư』.”
Thay cho tôi, Yamajun giới thiệu Thiên chức của mọi người. Trong lúc đó, tôi suy nghĩ về nước đi tiếp theo.
“Hừm, mà, cũng đúng như vẻ bề ngoài thôi.”
“Còn Yamada-kun cũng là 『Trọng Chiến Binh』.”
“Ồ, lần đầu tiên gặp người cùng Thiên chức đấy.”
“Và cuối cùng là Ayase-san, 『Tinh Linh Thuật Sư』.”
“Gì cơ, vẫn còn một người nữa à. Đừng có trốn nữa, ra đây.”
Đúng đấy, đừng có trốn nữa con nhỏ NEET.
“Mà, nếu chỉ có một cô gái thì chuyện sợ hãi trốn đi cũng là lẽ thường thôi mà.”
Này, đừng có nói mấy lời chiều hư con nhỏ Neet đó chứ. Nó sẽ được đà lấn tới ngay lập tức cho xem.
“Vậy thì, bọn tớ đang tính cùng nhau thoát khỏi Dungeon này, nên đang hành động cùng nhau. Nếu được, tớ muốn mời Oyama-kun và Sugino-kun gia nhập nhóm――”
Rốt cuộc, tôi quyết định đi thẳng vào vấn đề.
Hai người này, dù thế nào cũng phải kéo vào nhóm. Chỉ riêng việc hai người họ đang ở đây đã chứng minh được thành tích chinh phục Dungeon rồi. Mà kể cả không có thành tích đó, tôi cũng cảm nhận được từ Oyama và Sugino một khí phách, hay nói đúng hơn là sự đáng sợ, khác hẳn với Yamada hay bộ ba Thượng Trung Hạ.
E rằng nếu đánh nhau thì bọn tôi thua chắc. Trừ khi Reina tung hết sức, còn không thì không thắng nổi đâu.
Vậy, khi gặp kẻ mạnh hơn mình thì phải làm sao? Có hai lựa chọn: bỏ chạy hoặc nịnh nọt. Và nếu đã đối thoại được như thế này, thì nảy sinh thêm lựa chọn thứ ba là đàm phán.
Ở đây, nếu hai người họ đồng ý với cái đại nghĩa danh phận mà đến cả Souma Sakura cũng phải gật gù là “cả lớp cùng giúp đỡ nhau thoát ra ngoài” đầy tình thương mến thương, công lý và hòa bình, thì mọi chuyện sẽ êm đẹp. Tình thế ngàn cân treo sợi tóc sẽ đảo chiều, việc thám hiểm Dungeon sắp tới sẽ tươi sáng hơn nhờ có thêm thành viên mạnh.
Thêm nữa, nếu là Sugino, có khi cậu ta sẽ thay tôi làm một người lãnh đạo có cả sức mạnh lẫn trí tuệ. Thú thật, tôi mệt mỏi với cái vị trí này lắm rồi. Cho đến giờ tôi vẫn cố xoay xở để giành quyền chủ động bằng mồm mép và mấy trò khôn vặt, nhưng tôi yếu nhớt nên lúc nào cũng nơm nớp lo sợ bị đảo chính. Liệu tôi có thể khéo léo khiến mọi người phục tùng mãi được không, chính tôi còn đang nghi ngờ điều đó.
Nhưng nếu đúng như trực giác của tôi là Sugino rất mạnh, thì cậu ta sẽ là người có khả năng lãnh đạo đủ sức áp đặt cả những điều vô lý. Cấu trúc thống trị càng đơn giản thì càng vững chắc mà.
Bỏ qua những toan tính của tôi, câu trả lời của hai người họ là...
“Hừ, xem ra mày vẫn còn ngủ mơ nhỉ, Momokawa.”
“Ừm, tớ nghĩ đó là một mối quan hệ hợp tác tuyệt vời đấy... nhưng đáng tiếc, bọn tớ e là không thể hợp tác được rồi.”
“Nếu bọn tớ đã lập tổ đội từ 5 người trở lên thì việc đánh lén cũng đâu còn ý nghĩa gì nữa.”
“Hả? Mày đang lảm nhảm cái gì thế.”
“Bọn tớ không có đề phòng các cậu đặt bẫy hay phản bội đâu.”
“Vậy thì――à, ra thế, quả nhiên là các cậu đang nhắm đến suất thoát hiểm nhỉ.”
“Đoán đúng rồi đấy. Quả nhiên là Momokawa-kun, cậu đúng là xứng đáng làm trưởng nhóm.”
Nụ cười của Sugino càng sâu hơn. Đồng thời, một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng tôi. Giống như ánh mắt của loài thú ăn thịt hung tợn nhìn con mồi... không, không phải, đây là ánh mắt đe dọa dành cho đối thủ cùng loài cạnh tranh sinh tồn.
Tôi đã quá vội vàng đốt cháy giai đoạn. Lẽ ra nên giả ngu thêm chút nữa. Nhờ ơn đó mà Sugino đã không còn chút lơ là nào khi đối mặt với tôi.
Tức là, ngay từ đầu đã không có chỗ cho việc đàm phán với hai người này. Bởi vì họ hành động dựa trên đại tiền đề là 3 suất thoát hiểm. Sugino chắc chắn đã quyết tâm sẽ chỉ cùng Oyama, hai người bọn họ, thoát khỏi Dungeon này.
Nếu đúng là vậy thì, à, ra là thế... tin đồn hai người này là cặp đôi đam mỹ hàng thật giá thật tiến triển khá xa là có thật à...
“Hiểu rồi, bọn tớ sẽ không làm phiền hai cậu. Bọn tớ sẽ rời khỏi Quảng Trường Tinh Linh này ngay. Hay là các cậu muốn xuất phát trước?”
“Cậu muốn tránh những cuộc tranh chấp vô ích, ý là vậy hả?”
“Chắc đằng ấy cũng nghĩ vậy thôi.”
“Cái đó thì chưa chắc à nha.”
“Thiên chức của tớ là 『Chú Thuật Sư』. Nếu giết tớ, tớ có những lời nguyền có thể kéo đối phương chết chùm.”
“Ây dà, yên tâm đi Momokawa-kun. Bọn tớ đâu có muốn giết sạch bạn bè cùng lớp đâu chứ.”
Cái bộ mặt poker face mỉm cười vẫn không hề rạn nứt. Chết tiệt, đây là điểm thỏa hiệp quá hiển nhiên rồi mà sao cậu ta không chịu chấp nhận. Sugino, rốt cuộc tên này định đánh nhau với bọn tôi, hay định bỏ qua đây.
Trong bụng hắn đang toan tính cái gì――
“Này! Đừng có lải nhải mấy chuyện vô nghĩa mãi thế, Momokawa! Khôn hồn thì bọn mày nôn hết tất cả Lõi ra đây!”
Ra là vậy, đến nước này rồi sao. Trước khi tôi kịp đưa ra kết luận, tên Oyama nóng tính đã cho tôi câu trả lời.
“Mà, nói đơn giản là như thế đấy. Sao nào Momokawa-kun, ở đây các cậu có thể ngoan ngoãn nhường lại toàn bộ Lõi đã thu thập được cho bọn tớ không?”
Dễ bị cuốn vào việc chinh phục Dungeon hay đánh trùm trước mắt, nhưng dự kiến là cuối cùng sẽ phải thu thập một lượng Lõi tương đối lớn. Nếu họ đang tính đến việc thoát ra bằng Cổng Thiên Tống một cách đàng hoàng, thì việc thu thập Lõi để kích hoạt cổng là một trong những ưu tiên hàng đầu.
Dĩ nhiên, bọn tôi cũng đã thu thập kỹ càng ở những chỗ cần thiết. Đặc biệt là tôi còn có thể dùng nó để cường hóa cho Rem. Dù dự định là thoát ra cả nhóm, nhưng không thể dễ dàng buông tay số Lõi đã thu thập được như vậy.
“...Một nửa thì sao.”
“Fufu, tham lam quá cũng không tốt đâu nha, Momokawa-kun. Khó khăn lắm mọi chuyện mới có thể giải quyết trong hòa bình mà――”
Câu nói còn chưa dứt, bóng dáng Sugino đã nhòe đi, và trong khoảnh khắc, cậu ta đã biến mất khỏi tầm mắt.
Nh, nhanh quá!? Với cơ thể khổng lồ đó mà tốc độ kinh hoàng vậy sao. Tôi đưa mắt tìm kiếm Sugino vừa bất ngờ chuyển động.
“Uwa!”
“Oái!?”
Sugino lao đi, hất văng Ueda và Nakai đang đứng hóng hớt ngẩn ngơ nhẹ nhàng như một cú tackle bóng bầu dục. Chắc cậu ta không có ý định tấn công, hai người đó không có vẻ bị thương, chỉ bị đẩy ngã lăn ra thôi.
Vậy thì, mục tiêu của Sugino là――
“Uwa! Gì, cái gì thế này hả trời!?”
Khi nhận ra, Yamada đã bị Sugino tóm gọn. Cánh tay to khỏe của cậu ta siết chặt lấy cổ Yamada như đòn kẹp cổ, và Yamada đã lộ vẻ đau đớn.
“Nghe này, Momokawa-kun. Giao toàn bộ Lõi ra đây ngay.”
“N-nàyyy, dừng lại, khó thở... u-ugh...”
Cổ bị siết chặt kêu răng rắc, chỉ trong nháy mắt Yamada đã trợn ngược mắt trắng dã và bất tỉnh.
“Fufu, nhìn qua thì thấy trong nhóm các cậu, người có khả năng chiến đấu cao nhất là Yamada-kun nhỉ? Độ cứng của Trọng Chiến Binh, tớ đây rành rẽ lắm mà.”
Đúng là như võ sĩ chuyên nghiệp đấu với tay mơ, một chiến thắng áp đảo. Đến cả tôi cũng không ngờ Yamada lại bị vô hiệu hóa trong chớp mắt như vậy.
“Mà, cũng vì thế nên tớ biết điểm yếu. Dù cơ thể có cứng đến mấy thì vẫn phải thở, máu vẫn phải chảy. Chỉ cần siết cổ lại thì, đấy, như thế này đây.”
Sugino buông tay ra, Yamada đổ gục xuống từ đầu gối bất lực, nằm sóng soài trên mặt đất.
“Hiểu rồi, Lõi sẽ đưa hết cho các cậu.”
“Cảm ơn nhé, Momokawa-kun, quyết định sáng suốt đấy. Nhờ vậy mà bọn tớ cũng không phải mang tiếng cướp bóc bạn cùng lớp.”
Nhìn cảnh Yamada bị hạ gục, không ai dám không nghe theo yêu cầu của Sugino. Ít nhất trong đám người bình thường bọn tôi, không ai có sức lực hay tinh thần để chống lại sức chiến đấu của cậu ta. Những lúc thế này, nếu có mấy kẻ cứng đầu như Souma Sakura ở đây thì chuyện chỉ càng thêm rối rắm và thiệt hại càng lớn, giống hồi ở đường ngang vậy.
Không nghĩ thế thì khó mà nuốt trôi cái nỗi nhục nhã khi phải ngoan ngoãn dâng hiến Lõi như thế này.
Chết tiệt, khốn kiếp... Đã hạ được Higuchi rồi, mà không ngờ lại bị kẻ khác nẫng tay trên thế này...
“Hừm, ít hơn tớ tưởng, nhưng với sức của các cậu thì chắc chỉ được thế này thôi nhỉ.”
“Này, chúng mày không còn giấu cái nào đấy chứ hả?”
“Đó là tất cả rồi. Nếu nghi ngờ thì cứ lục soát cho đến khi vừa ý đi.”
“Ăn nói bố láo gớm nhỉ, Momokawa.”
“Thôi nào thôi nào, cậu ấy đã ngoan ngoãn đáp ứng rồi, tớ cũng không muốn làm gì mạnh tay hơn đâu.”
Thấy Oyama hung hăng, Sugino cười cười đặt tay lên vai can ngăn. Một động tác bình thường thôi, nhưng cái cách tay Sugino vuốt ve vai Oyama sao mà gợi tình thế không biết. Ah, vừa nãy ngón tay cậu ta mới lướt qua xương quai xanh đúng không? Mấy cái cử chỉ đó, cảm giác đúng là hàng thật nên đáng sợ quá đi mất...
“Chậc, đành chịu thôi, tha cho lần này đấy.”
“Tớ nói điều này hơi thừa, nhưng nếu được thì tớ cũng không muốn chiến đấu với bạn bè cùng lớp, cũng không muốn phải giết chóc. Thế nên, hãy từ bỏ số Lõi này và cố gắng lại từ đầu nhé.”
“Biết rồi. Bọn tôi không có ý định đòi lại đâu.”
Nếu làm thế, lần sau tao sẽ giết, đó là lời tuyên bố ngầm. Không muốn giết là lời nói thật lòng, nhưng nếu thấy nguy hiểm thì sẽ giết không tha. Không phải làm màu đâu, Sugino thực sự là gã đàn ông có thể làm được điều đó.
“Vậy thì, bọn tớ đi đây. Cầu chúc cho cả lớp, bao gồm cả các cậu, có thể an toàn thoát khỏi Dungeon này từ tận đáy lòng.”
Chỉ để lại câu nói đó, chẳng biết là mỉa mai hay chân thành, hai người họ bỏ đi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
