Chương 8 - Quyền lực của Vua - Chap 92 - Giao dịch vật liệu

Chap 92 - Giao dịch vật liệu

Trong lúc tôi đang mải mê tán gẫu quên cả thời gian với Rando-san, người hóa ra lại dễ nói chuyện hơn tôi tưởng, thì nhóm ba người đi trinh sát đã quay lại.

“Mừng về nha~, sao rồi?”

“Chả có gì, chẳng có con nào ra hồn cả. Diện tích cũng kha khá, phòng Boss thì còn xa lắm.”

Đáp lại câu hỏi hồ hởi của Rando-san bằng giọng điệu chán chường, Tendo ngồi phịch xuống mép đài phun nước. Ngay lập tức, hai cô nàng Juri và Mari sà xuống ngồi dính chặt lấy hai bên.

Tendo lộ rõ vẻ phiền phức ra mặt, nhưng có lẽ do kinh nghiệm nhắc nhở mấy lần cũng như nước đổ đầu vịt nên cậu ta cứ im lặng, mặc kệ những tiếng ríu rít chanh chua bên tai.

Ba người bọn họ hoàn toàn không đếm xỉa gì đến tôi, cứ như thể tôi không tồn tại…… nhưng với tôi mà nói, thế thì gay go lắm.

Trong mắt họ, Momokawa Kotaro chỉ là một thằng Otaku lùn tịt, yếu nhớt, thuộc tầng lớp đáy cùng của lớp học, chẳng ai kỳ vọng tôi làm được trò trống gì, dù là chiến lực hay hỗ trợ.

Bản thân tôi cũng chẳng mong chờ chuyện cứ im hơi lặng tiếng thì sẽ được Tendo bảo kê. E rằng cậu ta thực sự chẳng có chút hứng thú nào với tôi. Tôi sống hay chết, sao cũng được. Tôi cảm giác là vậy.

Tôi không oán trách cái thái độ đó. Đó là sự ung dung của kẻ mạnh, là tôn chỉ duy ngã độc tôn của Tendo. So với loại người tìm cách ăn thịt người khác như Higuchi hay Yokomichi thì cậu ta còn tốt chán. Mối quan hệ không thù cũng chẳng bạn, hay gọi là trung lập, có lẽ là chính xác nhất.

Thế nhưng, tôi muốn có một chiến lực bảo vệ mình chắc chắn hơn. Chuyện Tendo trở thành một cộng sự tuyệt vời như Mei-chan thì có nằm mơ cũng không thấy, nhưng ít nhất tôi muốn cậu ta đổi cái nhìn về tôi, từ “tên mob trung lập sao cũng được” thành “tên mob phe mình, tiện tay bảo vệ cũng không sao”.

Tóm lại, tôi phải tự chào hàng giá trị của bản thân với Tendo.

Đã quyết là làm, tôi lấy hết can đảm để bắt chuyện với cậu ta!

“Sao thế Momokawa, đổ mồ hôi đầm đìa kìa, nóng lắm hả?”

“Không, không sao, tớ ổn mà.”

Sự căng thẳng của tôi lộ rõ trên mặt đến thế sao. Mà thôi kệ, đằng nào tôi cũng chẳng giỏi giữ bộ mặt lạnh tanh hay cười xã giao. Cứ đường hoàng mang cái mặt tái mét đúng chất Otaku mà đi nói chuyện với trùm trường thôi.

Bỏ lại Rando-san đang nói mấy câu kiểu “Nếu thấy sốt thì nghỉ chút đi nha~” y như mẹ hiền, tôi đơn thương độc mã tiến về phía Tendo.

“Tendo-kun, tớ có chuyện muốn nói một chút, được không?”

“Hả?”

Một ánh nhìn sắc lẹm như thể hiện rõ từ tượng thanh đang xuyên thủng người tôi.

Hự, cái gì thế này, cảm giác này. Không thể giải thích đơn giản là do tưởng tượng hay bầu không khí được, tôi cảm nhận rõ ràng một loại áp lực, hay uy áp cực mạnh. Cảm giác như trái tim bị bóp nghẹt lại.

Cảm giác này hơi bất thường. Dù tôi có nhát gan đến đâu thì chỉ bị lườm thôi cũng không đến mức này.

Có khi nào cậu ta sở hữu kỹ năng dạng 『Uy Áp』 gây áp lực tinh thần lên đối phương khi lườm không?

Nếu vậy thì không cần sợ hãi vô cớ. Tôi cứ theo kế hoạch của mình mà nói chuyện thôi.

“À, ừm……”

“Mà, được thôi, nói thử xem.”

Hự, dù trong lòng đã biết có thể là do kỹ năng uy áp, nhưng đến lúc mở miệng thì lời nói cứ nghẹn lại trong họng. Thật thảm hại, à không, chắc chắn là có hiệu ứng gì đó đang tác động lên tôi rồi.

Ngay khoảnh khắc Tendo cho phép “Nói thử xem”, cảm giác đè nén đó lập tức tan biến.

“Mấy cô, đi ra chỗ khác một lát.”

“Hảaaa~”

“Nhưng mừ~”

“Đi nhanh lên.”

Trong lúc tôi còn đang hít thở để lấy lại bình tĩnh, Tendo đã đuổi khéo Juri và Mari đi chỗ khác. Xem ra cậu ta cũng định lắng nghe tôi một cách nghiêm túc.

“Tendo-kun chắc là đang giữ nhiều nguyên liệu và lõi của quái vật, nên tớ muốn giao dịch.”

“Không có thì sao?”

“Gì cũng được, tớ muốn cậu săn lũ quái vật quanh đây rồi cho tớ xin xác của chúng.”

Thứ tôi cần nhất lúc này là nguyên liệu để hồi sinh Rem. Nếu không có Rem, tôi sẽ phải tự mình đi thu thập nguyên liệu. Một Chú Thuật Sư như tôi mà có thể solo ổn định đám quái tép riu như Skeleton hay Chó Đỏ là hoàn toàn nhờ vào sự tồn tại của đầy tớ là Rem.

“Momokawa, mày có cái gì?”

Một thằng như tôi mà dám đường hoàng đề nghị giao dịch, chắc Tendo cũng đoán được là tôi phải có cái giá tương xứng.

Bình thường thì tôi hay hình dung Tendo sẽ ưu tiên cảm xúc bản thân hơn là lợi ích, kiểu sẽ từ chối thẳng thừng “Phiền phức bỏ mẹ”, nhưng mà…… trong tình huống sinh tồn trong Dungeon này, tôi đoán cậu ta cũng có thứ gì đó mong muốn.

Và thứ mà Tendo muốn, có thể tôi đang sở hữu. Chắc cậu ta nghĩ vậy nên mới chịu bắt chuyện ngay.

Mà, hy vọng món hàng tôi đưa ra sẽ lọt vào mắt xanh của cậu ta.

“Tớ có thuốc.”

“Cỏ bốn lá à?”

“Không, tớ dùng nguyên liệu khác ngoài cỏ bốn lá, kết hợp với năng lực của tớ để chế tạo Thuốc Trị Thương.”

Hừm, Tendo làm mặt không hứng thú lắm. Chắc cậu ta nghĩ với khả năng chiến đấu áp đảo kia thì cần quái gì thuốc hồi phục.

Không, dù gì thì cậu ta cũng không phải là tên ngốc tự tin thái quá đến mức đó.

“Hiệu quả cao hơn cỏ bốn lá nhiều. Tuy không thể chữa lành ngay lập tức, nhưng nếu có thời gian thì vết thương sâu cũng có thể lành lặn hoàn toàn, tớ nghĩ có nó phòng thân lúc nguy cấp cũng hữu ích…… hay là cậu có ma pháp trị liệu rồi nên không cần?”

Juri và Mari là 『Chiến Binh』 và 『Hiệp Sĩ』, còn Rando-san là 『Thổ Ma Thuật Sĩ』. Còn Tendo, tuy Thiên chức vẫn là ẩn số nhưng nhìn cậu ta triệu hồi thanh đại kiếm khổng lồ kia thì chắc chắn là hệ chiến đấu. Ít nhất thì không phải là 『Trị Liệu Sư』.

Tức là, cái tổ đội này không hề có Healer.

Thế nên, chỉ dựa vào mớ cỏ bốn lá khó kiếm hơn tưởng tượng kia thì rất bất an. Dù có sở hữu Potion nhặt được từ rương kho báu thì đó cũng là hàng quý hiếm, không thể dùng bừa bãi.

Vì vậy, thứ có thể kiếm được với số lượng kha khá và hiệu quả ổn định như Thuốc Trị Thương A của tôi chắc chắn là vật phẩm cần thiết cho những trận chiến với quái vật không thể tránh khỏi sắp tới.

Tôi tự tin rằng nếu cái giá chỉ là một mớ nguyên liệu từ lũ quái tép riu có thể hạ gục bằng một tay, thì đây là món hàng họ sẽ nhảy vào vồ lấy ngay lập tức……

“Đưa đây xem.”

Trước khi đồng ý thì phải kiểm tra hiệu quả đã sao. Khá là cẩn trọng đấy.

Nhưng tôi không phải tay lừa đảo đi chào bán kem trộn dưỡng da, tôi có thuốc mang năng lực chữa trị thật sự, nên cho cậu ta kiểm chứng thực tế còn hiệu quả hơn là đứng khua môi múa mép.

“Đây, cái này.”

Tôi đưa ra hộp Tupperware, vốn là hộp cơm của Takashima-kun, chứa thứ Thuốc Trị Thương A sền sệt bên trong. Không hề nhíu mày trước mùi hăng hăng bốc lên, cậu ta nhìn chằm chằm vào thứ thuốc đó với ánh mắt nghiêm túc.

“Xạo đấy.”

Ánh mắt sắc bén chuyển từ hộp thuốc sang phía tôi. Bất giác, dù không làm gì sai tôi cũng suýt buột miệng xin lỗi vì áp lực đó, nhưng riêng chuyện này thì tôi không có ý định xin lỗi.

Dám phán thứ Thuốc Trị Thương A đã cứu mạng cả tôi và Mei-chan là 『Xạo』, mắt cậu để trưng à. Hay là đang tính đánh đòn tâm lý?

“Không xạo đâu, nó có hiệu quả hồi phục đàng hoàng. Nếu cậu nghi ngờ, tớ có thể tự rạch tay rồi chữa cho cậu xem tận mắt.”

“Thuốc là thật. Nhưng cái này đéo phải tạo ra từ năng lực của mày.”

Tôi mất một nhịp để hiểu Tendo đang nói gì.

“Tao không biết là lá của Hồ Đào Tinh Linh và mấy bông hoa trắng mọc đằng kia lại làm được thuốc trị thương đấy. Trông có vẻ còn trộn thêm cái gì nữa…… à nhớ rồi, là cái loại lá răng cưa giống bồ công anh đúng không.”

“C-Cái gì, sao cậu……”

Không lẽ nào, cậu ta nhìn thấu nguyên liệu của thuốc!? Tại sao, không, khoan đã, là kỹ năng Thẩm định sao!

“Trộn mấy thứ y hệt nhau thì thằng nào chả làm được thuốc. Cảm ơn nhé Momokawa, mở mang tầm mắt rồi.”

C-C-Chết tiệt! Cái quái gì thế này, không ngờ cậu ta lại biết tỏng bản chất của Thuốc Trị Thương chỉ qua một cái liếc mắt. Đến cả Mei-chan tôi còn giấu công thức…… Tệ thật rồi. Còn tệ hại hơn cả việc bị trộm mất thuốc. Lộ công thức đồng nghĩa với việc giá trị tồn tại với tư cách là người cung cấp hồi phục của tôi coi như về mo.

Cảm giác hệt như một nhà khoa học ngớ ngẩn bị ăn cắp phát minh thế kỷ rồi còn bị đối thủ đăng ký bằng sáng chế trước vậy.

“Thế, chuyện có nhiêu đó thôi hả?”

Tendo dường như chẳng có tí cảm giác tội lỗi hay ý định cảm ơn nào về việc đã đánh cắp công thức thuốc mà tôi dày công bảo mật. Giờ đây, thuốc của tôi chẳng còn giá trị gì nữa. Chỉ cần biết nguyên liệu, cậu ta có thể tự làm bao nhiêu tùy thích. Không, cậu ta có thể bắt Juri hay Mari làm, thậm chí chẳng cần tốn công tự tay thu thập và pha chế.

Chết tiệt, chết tiệt, làm sao đây. Nếu cuộc nói chuyện kết thúc tại đây, e rằng Tendo sẽ chẳng bao giờ thèm đếm xỉa đến tôi một cách nghiêm túc nữa.

Tôi vừa bị rò rỉ thông tin quý giá một cách đơn phương, lại vừa chẳng nhận được dù chỉ một mẩu xương vụn của con Skeleton nào.

Khốn kiếp, đùa kiểu gì vậy. Sao có thể rút lui như thế này được.

“V-Vẫn…… vẫn còn nữa.”

“Sau thuốc trị thương thì định giới thiệu thuốc độc à?”

“Thuốc lá.”

“……Cái gì.”

“Tớ có thuốc lá, tớ đang giữ nó.”

Mắt Tendo mở to hết cỡ. Cảm giác lần đầu tiên tôi thấy cậu ta có phản ứng bình thường đến vậy.

“Thật không.”

“Thật. Chỉ một bao thôi. Hàng mới chưa bóc tem.”

“Hãng nào?”

“Wild Seven.”

“Chốt.”

Vừa tuyên bố chốt đơn, Tendo vừa giơ tay phải lên, triển khai một ma pháp trận tỏa sáng vàng kim. Chính là cái cậu ta dùng để lấy thanh đại kiếm đỏ rực ra.

Nhưng thứ tuôn ra từ vòng tròn vàng kim lúc này không phải thanh đại kiếm chém đôi Goliath, mà là một đống hổ lốn nguyên liệu quái vật đổ ào ào ra ngoài. Quái, cái gì thế này, số lượng khủng khiếp quá vậy!?

“Cho mày hết. Nhiêu đây đủ chưa?”

“Đủ rồi, cảm ơn cậu.”

Tôi cố nặn ra nụ cười kinh doanh tươi nhất có thể, lục đáy cặp sách lôi gói thuốc lá ra.

“Momokawa, mày cũng hút à?”

“Không, cái này là của Takashima-kun.”

Đúng vậy, tôi không hút thuốc. Chưa từng đưa lên miệng và cũng không có ý định hút. Lý do tôi có thuốc lá là vì tôi đã thu hồi nó từ cặp sách của Takashima-kun, nạn nhân đầu tiên tôi tìm thấy ở dị giới này, người đã chết trong rừng.

Hộp cơm của Takashima-kun đã trở thành vật phẩm MVP giúp tôi hạ gục Gấu Giáp, nhưng không ngờ gói thuốc lá tôi tiện tay nhặt cùng với Pocari và Calorie Mate lại hữu dụng ở nơi này đến thế.

Không, thật sự cảm ơn cậu, ân nhân cứu mạng của tớ, Takashima-kun. Một lần nữa cầu nguyện cho linh hồn cậu được siêu thoát.

“Vậy à, của Takashima sao…… Thằng đó, chết rồi à?”

“Ừ, lúc tớ tìm thấy thì cậu ấy đã chết rồi.”

Lúc đó bị Gấu Giáp truy đuổi nên tôi hoảng loạn, nhưng chắc chắn Takashima-kun đã chết tại thời điểm đó. Mắt mở trừng trừng, huyết lệ, máu mũi, máu miệng, máu chảy ra từ mọi lỗ trên khuôn mặt, một cái chết khá thê thảm.

Nhưng khoan đã. Rốt cuộc phải chết kiểu gì mới ra nông nỗi ấy. Ít nhất thì trông không giống bị quái vật tấn công. Cả thi thể lẫn cặp sách đều không có dấu hiệu bị lục lọi.

Nếu vậy, nguyên nhân cái chết của Takashima-kun có thể là…… bị côn trùng hay rắn độc cắn chăng? Ở cái dị giới này, có loại độc gây ra cái chết kinh khủng như vậy cũng chẳng lạ.

“Hai đứa cậu thân nhau lắm à?”

“Không hẳn. Tao còn chẳng biết nó hút thuốc. Cái bọn câu lạc bộ bóng chày, thế mà được à.”

Vừa nói, cậu ta vừa xé bao thuốc với động tác thuần thục, rồi ngậm một điếu lên miệng.

Tách, cậu ta búng tay ngay đầu điếu thuốc, một ngọn lửa nhỏ hiện ra. Và giây tiếp theo, điếu thuốc bắt đầu cháy xèo xèo.

Cái gì đấy, cách châm thuốc siêu ngầu. À không, là ma pháp thuộc tính Hỏa sao? Lúc chém Goliath cũng thấy lửa cháy.

Nhưng tôi không nghĩ Tendo chỉ đơn thuần là 『Hỏa Ma Thuật Sĩ』. Năng lực lửa chắc chỉ là phụ thôi.

Tổng hợp lại thì năng lực của Tendo rất đa dạng.

Đầu tiên là sức mạnh vung thanh đại kiếm đỏ rực. Kể cả Thiên chức 『Kiếm sĩ』 hay 『Chiến binh』 cũng khó mà làm được thế, kỹ năng rất điêu luyện. Thêm vào đó là hỏa lực cực lớn thiêu rụi Goliath, và khả năng điều khiển lửa tinh vi đến mức châm được thuốc.

Nhưng thứ đáng sợ nhất, hơn cả khả năng chiến đấu…… là kỹ năng Thẩm định nhìn thấu thuốc của tôi chỉ trong một nốt nhạc, và cái Kho đồ ma pháp trận vàng kim chứa được lượng lớn nguyên liệu kia.

Nó giống như tái hiện nguyên xi mấy chức năng tiện lợi trong game ra ngoài đời thực vậy. Không chỉ dừng lại ở mức tiện lợi đâu. Giá trị của nó là vô lượng.

Thứ ghê gớm nhất trong năng lực của Tendo có lẽ không phải kỹ năng chiến đấu, mà là các kỹ năng hỗ trợ như Thẩm định hay Kho chứa đồ. Biết đâu thanh đại kiếm đỏ rực kia không phải vũ khí hiếm nhặt được từ rương, mà là do cậu ta tự tạo ra. Nếu vậy thì cậu ta còn sở hữu năng lực Luyện thành vũ khí vượt xa cả Takanashi-san.

Thêm nữa, nếu phỏng đoán không có căn cứ, thì có khả năng Tendo cũng sở hữu năng lực cướp đoạt kỹ năng giống Yokomichi, và kỹ năng trực giác giống Higuchi.

Ngọn lửa cậu ta dùng có thể không phải từ Thiên chức gốc, mà là kỹ năng cướp được sau khi hạ lũ quái phun lửa như Chó Đỏ hay Cerberus.

Về kỹ năng trực giác, là do lúc Tendo đi trinh sát về, cậu ta trả lời Rando-san rằng “Phòng Boss còn xa lắm”, khiến tôi nghĩ cậu ta có khả năng cảm nhận độ rộng của khu vực Dungeon, kiểu kỹ năng Bản đồ của đạo tặc. Trong cái Dungeon không có bản đồ này, làm sao biết được đi bao xa nữa mới tới phòng Boss nếu chỉ đoán mò. Ngay cả la bàn của ma pháp trận cũng chỉ chỉ hướng chứ đâu có đo được khoảng cách.

Nếu suy đoán của tôi là đúng, và cậu ta hội tụ đủ tất cả những năng lực này…… thì ừ, hack game toàn tập rồi, cảm ơn rất nhiều.

Nghĩ đến thôi cũng thấy ngu người.

Mà thôi, giờ thay vì soi mói năng lực của Tendo, việc ưu tiên hàng đầu là lục lọi cái núi nguyên liệu đống sù sụ trước mắt này đã.

“Fu, fufufu…… Có ngần này thì mình có thể tạo ra một Rem hoàn thiện chưa từng có.”

Chờ đấy nhé, Rem. Tao sẽ hồi sinh mày với trang bị xịn xò nhất!

Thề độc trong lòng như vậy, tôi bắt tay vào việc tuyển chọn nguyên liệu quái vật với sự phấn khích và kỳ vọng dâng trào.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!