Jujutsushi Wa Yuusha Ni Narenai

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 855

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

54 263

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

35 98

Tôi trở thành tên phản diện mắt híp trong game

(Đang ra)

Tôi trở thành tên phản diện mắt híp trong game

Amadeus_

Vì một lý do nào đó, các nữ chính liên tục tỏ ra quan tâm đến tôi.

80 2096

Ta trở thành một chiến binh vĩ đại, nhưng đây lại là thế giới fantasy lãng mạn

(Đang ra)

Ta trở thành một chiến binh vĩ đại, nhưng đây lại là thế giới fantasy lãng mạn

Gấu rừng cây

Sao mấy gương mặt này trông quen thế nhỉ? Hình như tôi đã gặp ở đâu rồi?

12 36

Chương 1: Học viện Hakurei, Năm 2 Lớp 7 - Chap 1 - Năm hai Lớp bảy

Chap 1 - Năm hai Lớp bảy

Ngày 20 tháng 9, một ngày trong tuần. Tòa nhà khổng lồ của Học viện Tư thục Hakurei đang nuốt chửng những học sinh uể oải đến trường sau kỳ nghỉ ba ngày liên tiếp.

Chỉ còn mười phút nữa là chuông báo giờ học bắt đầu sẽ vang lên. Trong lớp học năm hai ban bảy nơi tôi theo học, quá nửa số học sinh đã ngồi vào chỗ, hoặc rời khỏi ghế, vừa tán gẫu với bạn cùng lớp vừa tận hưởng khoảng thời gian buổi sáng.

“Buhahaha! Hài vãi! Thế rồi sao nữa hả Kotaro?”

Cậu nam sinh có khuôn mặt tròn trịa, phốp pháp đang cười hô hố một cách kém duyên này là Saito Masaru, bạn từ thời cấp hai của tôi.

“Còn sao trăng gì nữa, tớ cứ thế giao lại cho hai người họ rồi về thôi.”

Tôi khẽ nhíu đôi lông mày hơi rậm của mình, kể lại chuyện xảy ra ngày hôm qua.

“Cái gì chứ, phí của giời thế. Mất công gặp được cái sự kiện ngon ăn như vậy, cố thêm tí nữa biết đâu dựng được flag rồi không!”

“Vào cái lúc Soma-kun và Tendo-kun xuất hiện thì làm cách nào để thiện cảm của người ta hướng về tớ được chứ. Với lại, đứng trước mặt mấy tay côn đồ hàng thật giá thật như thế, tâm trí đâu mà nghĩ đến sự kiện với chả không.”

Tôi vừa ném ánh mắt cá chết lườm thằng bạn đang có phần phấn khích, vừa đưa ra một ý kiến vô cùng xác đáng.

“Không nha, nhưng mà bốn tên đúng không? Tầm bốn tên thì nếu là tớ chắc cũng xoay sở được, má—thật là phí quá đi mất, biết thế hôm qua đi cùng Kotaro cho rồi.”

Có vẻ như tiếc nuối cái tình huống được cứu con gái nhà lành lắm hay sao mà Masaru cứ nói mãi chuyện này nãy giờ. Cậu ta hôm nay cũng sung sức thật đấy.

Dù tôi đang nhìn thằng bạn mắc chứng hoang tưởng về sức mạnh của mình bằng ánh mắt ngán ngẩm, nhưng với cái mã tuy chiều cao khiêm tốn nhưng bề ngang lại to như đô vật của Masaru, thì nếu thực sự xảy ra ẩu đả, ít nhất cậu ta cũng sẽ chiến đấu tốt hơn tôi nhiều.

Thanh mộc kiếm đoản đao mà cậu ta khăng khăng là để phòng thân và luôn giấu trong ba lô có lẽ cuối cùng cũng có đất dụng võ. Tuy nhiên, tôi không nghĩ mấy tuyệt chiêu học lỏm từ truyện tranh võ thuật mà Masaru vẫn hay chém gió là dùng được trong thực chiến sẽ có tác dụng gì đâu.

“Với tớ thì chỉ cần không bị ăn đấm là may rồi. Hơn nữa, quả nhiên hai cô bạn đó cũng đã được cứu an toàn còn gì.”

Tôi đưa mắt về phía nhóm nam nữ đang tụ tập trước bục giảng. Thành viên nào trong nhóm đó cũng có ngoại hình sáng sủa, dáng vẻ họ cười nói sảng khoái trông cứ như một cảnh trong phim truyền hình học đường vậy.

Soma Yuto đứng giữa những thành viên ấy mà cả gương mặt lẫn sự hiện diện vẫn nổi bật hơn cả, tỏa ra sức hút đến mức có thể nói là tỏa sáng theo đúng nghĩa đen. Dáng vẻ đó quả thực xứng danh nhân vật chính, dù người ngoài nhìn vào cũng sẽ nhận ra ngay cậu ta là trung tâm của mọi sự chú ý.

“Đúng là Soma có khác, cứu được tận hai cô gái, ngày nghỉ mà cũng làm anh hùng cơ đấy.”

“Không có gì to tát đâu. Chỉ là tình cờ đi ngang qua thôi, với lại có Ryuichi đi cùng nên mới giải quyết ổn thỏa được.”

“Nhưng mà Soma-kun dù có một mình thì cũng cứu được họ đúng không—?”

“Ừm, mà, quả thực nếu cỡ đó thì chắc không cần mộc kiếm tớ cũng thắng được.”

Chỉ cần hơi dỏng tai lên một chút là nghe được nội dung cuộc trò chuyện đó.

Câu “thắng được” của Soma-kun, nhờ vào thành tích đã cứu được các cô gái, nên mang sức thuyết phục mà Masaru không thể nào so bì được.

Tiện thể nói luôn, chuyện cậu ta nhắc đến mộc kiếm không phải là kiểu lúc nào cũng mang theo người và khăng khăng để phòng thân như ai kia, mà là vì cậu ta thuộc câu lạc bộ Kendo, một lý do cực kỳ chính đáng. Trong bao đựng kiếm trúc cậu ta luôn mang theo cùng cặp đi học hình như có cả mộc kiếm dùng để tập vung.

Đương nhiên cầm mộc kiếm sẽ mạnh hơn tay không, nhưng nếu đó là Soma-kun có trình độ chắc chắn lọt vào top cao trong các giải đấu toàn quốc, thậm chí nhắm đến chức vô địch, thì khả năng chiến đấu của cậu ta là áp đảo. Thêm nữa, vì hay đi cùng người bạn thuở nhỏ Tendo Ryuichi nên cậu ta thường xuyên bị cuốn vào các vụ ẩu đả, do đó kinh nghiệm thực chiến cũng vô cùng phong phú.

“Gừ gừ... m-mà, Soma thuộc hàng quái vật rồi, dĩ nhiên mấy tên côn đồ cỏn con không phải đối thủ. Đến tớ cũng chưa đánh lại hắn mà.”

“Thôi đi Masaru, so đo với Soma-kun thì cậu lép vế quá.”

Masaru khoanh tay gật gù ra vẻ hiểu biết. Là bạn bè thì tôi có nhiệm vụ phải phũ phàng chặn họng cậu ta lại.

“Tớ hiểu là cậu ghen tị.”

Khi tôi lại hướng mắt và tai về phía nhóm của Soma, quả thực một tình huống đáng ghen tị đang diễn ra ngay lúc này.

“Thật là, cứ rời mắt khỏi nii-san một cái là lại thế này, anh tém tém lại chút đi.”

“Ahaha, đừng lo lắng quá thế chứ Sakura. Anh không sao mà.”

Nữ sinh gọi Soma là nii-san kia cũng là một người nổi tiếng tại Học viện Hakurei, sánh ngang với cậu ấy. Không chỉ vì họ là anh em sinh đôi cùng mang họ Soma, mà bởi vì cô em gái Soma Sakura cũng là một nhân vật tràn đầy sức hút y như người anh trai.

Mái tóc đen dài óng ả cùng làn da trắng như tuyết. Bộ đồng phục thủy thủ bao bọc lấy thân hình cô ấy, tuy mảnh mai nhưng lại vẽ nên những đường cong gợi cảm ở những nơi cần thiết, đôi chân thon dài lộ ra dưới lớp váy xếp ly màu xanh thẫm.

Khuôn mặt nhỏ nhắn, đường nét thanh tú, các bộ phận trên gương mặt tinh xảo đến mức như thể được một nghệ nhân mang tên Thượng Đế dốc hết tâm huyết tạo tác nên. Đặc biệt, đôi mắt to và dài sắc sảo có độ hoàn thiện xuất sắc. Trong đôi mắt đen láy ấy ẩn chứa một sức hút đầy ma mị.

Cô ấy không chỉ ưu tú về ngoại hình. Đầu óc minh mẫn, thần kinh vận động siêu phàm, văn võ song toàn. Tại câu lạc bộ Cung đạo nơi cô ấy tham gia, cũng giống như người anh trai ở câu lạc bộ Kendo, cô ấy là gương mặt quen thuộc của các giải đấu toàn quốc.

Vậy mà cô ấy không hề kiêu ngạo về ngoại hình hay năng lực của bản thân, đối xử dịu dàng với bạn đồng trang lứa, lễ phép với bề trên—một hình mẫu phẩm hạnh đoan chính như bước ra từ trong tranh.

Danh xưng thần tượng của học viện quả thực rất xứng đáng với cô ấy. Là một Yamato Nadeshiko lý tưởng mà không gã đàn ông nào là không khao khát.

Tuy nhiên, lý do khiến chưa từng có một tin đồn tình ái nào về Soma Sakura kể từ khi nhập học là vì cô ấy dính anh trai mình như sam.

“Cơ bản là nii-san lúc nào cũng—”

Ngay lúc này, dáng vẻ cô ấy áp sát vào người anh trai ngay trước mắt tôi là một khoảng cách cực gần, khó mà gọi là khoảng cách nam nữ phù hợp. Chỉ nhìn cảnh này thôi cũng đủ thấy khoảng cách giữa hai người họ gần gũi cả về thể xác lẫn tinh thần đến mức nào. Không gian cá nhân là cái quái gì vậy?

“Haizz...”

Trước hình ảnh cặp anh em trai xinh gái đẹp trông chẳng khác nào đang tình tứ ấy, tôi thở dài quay mặt đi, nhưng cuộc trò chuyện vẫn cứ lọt vào tai.

“—Thiệt tình, anh cũng phải đặt mình vào vị trí của đứa em gái lúc nào cũng lo lắng này chứ.”

“Xin lỗi xin lỗi, lần sau anh sẽ chú ý.”

Nhìn sang thì thấy Masaru, vốn bình thường biểu cảm đã phong phú, nay lại đang trình diễn một khuôn mặt ghen tị đến mức nghe thấy cả tiếng nghiến răng ken két.

Chà chà, lỡ mê Soma Sakura thì đúng là Masaru không có cửa rồi. Tôi chẳng tìm thấy lời nào để an ủi thằng bạn đã cầm chắc thất bại ngay từ khi cuộc tình còn chưa bắt đầu.

Hồi mới nhập học, Masaru đã yêu cô gái ấy từ cái nhìn đầu tiên. Nhưng nghe chuyện đó tôi không tài nào cười nổi. Bởi vì số bệnh nhân trúng tiếng sét ái tình với Soma Sakura nhiều vô kể. Dẫn đến hiện tượng nam sinh đăng ký vào câu lạc bộ Cung đạo để theo đuổi cô ấy tăng đột biến trong năm ngoái và năm nay, và thành viên câu lạc bộ Cung đạo Saito Masaru cũng là một phần trong đó, nên tôi cũng không thể cười cậu ta được.

Tuy nhiên, giờ thì cậu ta là thành viên ma rồi.

Bảo từ bỏ thì dễ, nhưng lòng người đâu có dễ dàng như vậy.

Vừa suy nghĩ những điều có vẻ triết lý nhưng vô nghĩa đó, tôi vừa dõi theo ánh mắt của Masaru, ở đó là hình ảnh cô em gái Sakura đang cúi đầu, má ửng hồng khi được ông anh xoa đầu nói “Xin lỗi xin lỗi”.

Quả nhiên vẫn nên khuyên cậu ta bỏ cuộc thì hơn.

Cái không gian màu hường phấn mà cặp anh em xinh đẹp kia tạo ra khiến tôi cũng sắp quyết tâm tạt gáo nước lạnh thực tế vào mặt bạn mình.

Người con gái tên Soma Sakura rất nguy hiểm. Cô ta làm đảo lộn cuộc đời của biết bao gã đàn ông. Tôi không quan tâm đám tự xưng là Fanclub Soma Sakura trong thế giới ngầm sẽ ra sao, nhưng nghĩ đến việc bạn mình có nguy cơ sa chân vào bóng tối thì tôi cũng không ngần ngại can ngăn.

“Ah—! Sakura-chan chơi ăn gian, Yu-kun, xoa đầu cả tớ nữa—”

Thế nhưng, đúng lúc này, một thế lực thứ ba chen vào giữa hai anh em xuất hiện.

Một cơ thể nhỏ nhắn khủng khiếp, nhỏ đến mức so với chiều cao một mét năm mươi hai của tôi cũng chắc chắn là bé hơn, trông chỉ như học sinh cấp hai, không, khéo là học sinh tiểu học ấy chứ. Cô gái nhỏ bé ấy vừa cất giọng cao vút, chói lói tương xứng với ngoại hình, vừa sà vào ôm chầm lấy người Soma Yuto.

Chà, tôi cũng lờ mờ đoán trước được sẽ có màn can thiệp vũ lực vào thời điểm này, và đôi mắt mèo không chút dễ thương của tôi lại ném cho họ một cái nhìn nguội lạnh.

“N-nào Reina, thật là hết cách với em.”

“Ehehe—xoa nữa đi—”

“Nii-san, đừng có chiều hư Reina quá.”

Chẳng thèm bận tâm đến lời cằn nhằn của Sakura, cô gái đang sướng rơn khi được Soma Yuto xoa đầu như cún cưng kia là bạn thuở nhỏ của hai người họ, Reina Adelheid Ayase.

Cô ấy là con lai hay con một phần tư dòng máu ngoại quốc gì đó, tôi không rõ chính xác, nhưng đúng như cái họ, cô ấy mang trong mình dòng máu phương Tây. Với những đường nét lai tây như búp bê Pháp, cô ấy là một kiểu mỹ thiếu nữ khác biệt hoàn toàn với Soma Sakura.

Mái tóc vàng buộc hai bên lắc lư đầy sức sống trên đầu hoàn toàn là màu tự nhiên, và đôi mắt màu xanh da trời tuyệt đẹp kia cũng không phải do đeo kính áp tròng.

“Hự—Soma, tao thực sự không tha cho mày đâu, tao cũng muốn xoa đầu Reina-tan—”

“Masaru, bỏ đi em.”

Masaru còn lộ cả khí chất của một tên có sở thích Lolita. Mày thực sự là miễn gái xinh là ai cũng được hả.

Tuy nhiên, cũng không thể gọi Masaru là biến thái chỉ vì cậu ta thầm thương trộm nhớ Reina A. Ayase. Cũng giống như Soma Sakura, số lượng nam sinh bị mê hoặc bởi sức hút của cô ấy cũng đông đảo vô cùng.

Quả thực, với tính cách ngây thơ hồn nhiên, tươi sáng, cộng thêm vóc dáng nhỏ nhắn mảnh khảnh khơi dậy khao khát che chở của đàn ông, ngay cả một người không phải Lolicon như tôi cũng thấy cô ấy hấp dẫn.

Nói là vậy chứ tôi không có tí cảm xúc nào muốn cổ vũ Masaru cả. Ít nhất hãy thể hiện sự chân thành bằng cách chốt hạ một người làm đối tượng chính đi chứ.

Và rồi, mặc kệ thằng bạn tôi đang bị ngọn lửa ghen tuông thiêu đốt, Soma Yuto đang tận hưởng trạng thái hai tay hai đóa hoa—à không, với cậu ta thì chắc là đang khổ sở vì bị kẹp giữa cô em gái hay cằn nhằn và cô bạn thuở nhỏ thích làm nũng. Nhưng kết quả là cậu ta đang dính chặt lấy hai mỹ thiếu nữ cực phẩm, lại còn được bao quanh bởi những người bạn thân thiết, cười đùa trông thật vui vẻ. Cái đó chắc gọi là thanh xuân đúng nghĩa nhỉ.

Tôi không phải là mê Soma Sakura, cũng chẳng phải thầm thương Reina A. Ayase, nhưng nhìn cái dáng vẻ được cả nam lẫn nữ yêu mến như Soma Yuto lúc này, tôi không khỏi cảm thấy chút mặc cảm tự ti dù không muốn.

Thôi, bỏ đi, suy nghĩ vớ vẩn. Nhà người ta là nhà người ta, nhà mình là nhà mình.

Đó chỉ là trường hợp đặc biệt thôi. Vì học cùng lớp nên ngày nào cũng phải chứng kiến cái không gian thân thiết màu hồng đó, khiến tôi suýt quên mất sự đặc biệt ấy. Hồi tiểu học hay trung học đâu có nhân vật nào khiến mình cảm thấy sự chênh lệch ưu việt áp đảo đến mức này đâu.

Trong lớp tôi cũng có bạn bè, ngày nào cũng tán gẫu mấy chuyện tầm phào và cười đùa vui vẻ. Ở câu lạc bộ văn học, vừa chạy deadline tạp chí câu lạc bộ vừa viết mấy cái Light Novel đậm chất chuunibyou cũng vui mà. Khi nhận thức lại rằng đời học sinh của mình cũng đã quá đủ đầy, cái cảm giác tự ti xấu xí vô nghĩa kia nhanh chóng tan biến.

Tuy nhiên, tôi vẫn muốn làm thân với mấy bạn gái dễ thương. Nhưng nghĩ rằng đó là nỗi niềm chung của đại đa số nam sinh Nhật Bản thì nó cũng chẳng còn là điều gì quá đau khổ.

“Hửm, sắp có chuông rồi nhỉ.”

Bất giác nhìn lên chiếc đồng hồ treo tường trong lớp, kim đồng hồ đã chỉ đến thời điểm trước khi chuông reo một phút.

Cũng có khi giáo viên chủ nhiệm xuất hiện ngay trước lúc chuông reo, nên tôi định đứng dậy quay về chỗ ngồi. Đúng lúc đó, cửa lớp học mở ra với tiếng rầm rầm lớn, hai bóng người như lăn vào trong.

“Đã bảooo, đừng có kéo nữa mà, Ryoko! Có sao đâu, muộn một tí thì chết ai!”

“Im đi Ryuichi, về chỗ mau.”

Vừa đôi co như vậy, lớp trưởng lớp năm hai ban bảy của chúng tôi, Kisaragi Ryoko, vừa nắm lấy cánh tay Tendo Ryuichi, mái tóc đen cắt ngang vai tung bay khi cô ấy bước rầm rập ngang qua trước bảng đen.

Là nữ giới nhưng cô ấy có chiều cao khá tốt, dáng người mảnh khảnh thon thả, cộng thêm vẻ đẹp sắc sảo với ánh mắt lạnh lùng sau cặp kính không gọng, Kisaragi-san đứng cạnh một mỹ nam to con như Tendo-kun mà không hề bị lép vế. Không, thậm chí có thể nói chính cô ấy mới là người xứng đáng đứng cạnh cậu ta.

“Chào buổi sáng Ryuichi, lại bị lớp trưởng tóm à?”

“Ờ, xui xẻo thay. Nhờ ơn ai đó mà tôi bị phá đám cữ hút thuốc buổi sáng đấy.”

Đáp lại lời chào bằng nụ cười sảng khoái của Soma-kun là khuôn mặt nhăn nhó như muốn nói “tôi đang cực kỳ khó ở” của Tendo-kun.

“Hút thuốc? Sao, cậu cầm thuốc lá à? Đưa đây, Ryuichi.”

“N-này, khoan đã, dạo này thuốc lá lại tăng giá, tịch thu luôn bao còn chưa bóc tem thì tha cho—”

“Rồi, tịch thu.”

Bao thuốc lá chưa mở trị giá mấy trăm yên bị Kisaragi-san dùng những ngón tay búp măng nhẹ nhàng rút khỏi túi ngực áo khoác đồng phục.

Tendo-kun, người bị cướp mất món đồ yêu thích dù đã kháng cự trong vô vọng, vẫn lầm bầm phàn nàn vì chưa cam tâm, nhưng Kisaragi-san vẫn giữ gương mặt vô cảm lạnh lùng như mặt nạ kịch Noh, hoàn toàn không thèm nghe lời kêu ca.

Chết tiệt, nay đen thế, cậu bạn thân thuở nhỏ Soma-kun đang buông lời an ủi Tendo-kun, người đang nguyền rủa sự xui xẻo của mình. Vẫn là bằng một nụ cười sảng khoái.

“Dù là cô ấy thích làm thế, nhưng sáng nào lớp trưởng cũng vất vả thật đấy.”

Nghe giọng điệu có phần ngán ngẩm của Masaru, tôi cũng chỉ biết gật đầu đồng tình.

Cảnh tượng lớp trưởng nghiêm túc lôi cổ tên học sinh cá biệt mạnh nhất trường vào lớp ngay sát giờ chuông reo là một màn kịch thường nhật gần như sáng nào cũng diễn ra ở lớp hai ban bảy này. Tendo-kun, người luôn tìm cách trốn học, sẽ bị Kisaragi-san tìm ra từ đâu đó và cưỡng chế điểm danh.

Chính chủ thì khăng khăng rằng vì là công việc của lớp trưởng nên cực chẳng đã mới phải lo chuyện bao đồng, nhưng nghĩ thế nào thì việc này cũng rõ ràng vượt quá phạm vi công việc của một lớp trưởng. Chính vì thế, chuyện cô ấy “thích” làm việc này là một sự thật công khai được chấp nhận ở lớp hai ban bảy, chỉ trừ chính đương sự là không biết.

Gác chuyện đó sang một bên, nhờ cô lớp trưởng hay lo chuyện bao đồng lôi tên côn đồ tóc vàng vào lớp mà toàn bộ học sinh lớp hai ban bảy Học viện Hakurei đã tập hợp đông đủ trước khi chuông reo.

Nhìn lại đồng hồ, vừa đúng lúc kim dài phát ra tiếng cạch nhỏ mang tính cơ học, chỉ vào thời khắc chuông reo. Giai điệu “King-kong-kang-kong” quen thuộc mà bất cứ học sinh nào cũng nghe đến mòn tai mỗi ngày trừ ngày nghỉ, thế nhưng—

Giggigigigg, Giiiiiiiiiiiiiiiiii!

Nó lại vang lên khắp phòng học thành một âm thanh kim loại chói tai khó chịu như thế.

“Oái!?”

Không chỉ mình tôi mà toàn bộ học sinh trong lớp đều phản xạ bịt tai lại. Trong số các bạn nữ, lác đác vài người hét lên “Kya” đầy dễ thương.

Là tiếng rít của micro thỉnh thoảng vang lên như tai nạn phát thanh sao—không, dù vậy thì âm thanh này cũng quá sức chịu đựng! Ugh, buồn nôn quá...

Thứ tạp âm chói lói không hòa hợp vang vọng từ 360 độ xung quanh bên ngoài phòng học này là một âm sắc khó chịu đến mức gây buồn nôn. Trong mười bảy năm cuộc đời ngắn ngủi của tôi, chưa bao giờ tôi nghe thấy một âm thanh kinh khủng khiến ruột gan lộn tùng phèo đến thế.

Tuy nhiên, trước khi kịp nôn hay đổ bệnh thực sự, âm thanh đó đột ngột tắt lịm.

Âm thanh vừa rồi rốt cuộc là cái gì, ai nấy đều thốt lên những câu hỏi mang sắc thái như vậy, cả lớp bắt đầu xôn xao tiếng nói cười.

Ngay lúc đó, dị biến lại xảy ra lần nữa—phụt một cái, như thể có ai thổi tắt ngọn nến, toàn bộ ánh sáng trong lớp học vụt tắt.

“Hả, mất điện!?”

Bóng tối đột ngột bao trùm, mất đi mọi ánh sáng, tôi chìm vào màn đêm mà ngay cả khuôn mặt thằng bạn béo ục ịch trước mặt cũng không nhìn thấy.

Mất điện, đó là lời tôi tự thốt ra, nhưng xem xét tình huống bị bóng tối hoàn toàn phong tỏa này, tôi lập tức phủ nhận điều đó.

Bởi vì, bây giờ đang là buổi sáng. Thời gian là tám giờ bốn mươi lăm phút. Thời tiết tiếp nối ngày hôm qua, là một bầu trời thu trong xanh tuyệt đẹp. Dù không mở cửa sổ như mùa hè, nhưng rèm cửa màu trắng không hề được kéo lại, và ánh nắng mặt trời đang chiếu rọi rực rỡ qua những khung cửa sổ lớn của lớp học. Cho đến tận hai giây trước.

Vậy mà, tại sao, ngay cả bên ngoài cũng tối đen như mực thế này?

Trong lớp học, sự hỗn loạn bắt đầu dâng cao. Tiếng la hét không chỉ của nữ mà còn lẫn cả giọng nam. Hoặc là tiếng gào thét giận dữ.

Tôi không thể nói thêm lời nào sau câu thốt lên đầu tiên. Dù vậy, tôi nhận thức được mình đang ở trong một tình huống bất thường, mồ hôi lạnh chảy dài trên má.

“N-này, Kotaro, cái gì thế này, sao lại tối om thế? Camera giấu kín à?”

Giọng Masaru run rẩy vì lo lắng rõ rệt, nhưng tôi chẳng còn tâm trí đâu mà chỉ ra hay chế giễu cậu ta. Tôi cũng đang sợ chết khiếp đây.

“T-tớ không biết... nhưng mà chắc không phải camera giấu kín đâu.”

Nếu thực sự chỉ là mất điện thì vẫn nằm trong phạm vi có thể xảy ra trong thực tế. Thế nhưng, việc che chắn toàn bộ cửa sổ đang đón ánh nắng tự nhiên chỉ trong tích tắc và tạo ra bóng tối hoàn toàn trong lớp học là điều tôi không thể nghĩ ra cách thực hiện. Tức là, đây là một sự bất thường hoàn toàn không thể lường trước.

Đương nhiên, sự bất thường đó là gì, nguyên nhân và cách giải quyết ra sao tôi đều không biết. Làm sao mà biết được. Với sự náo loạn này, tôi cũng không nghĩ có ai trong lớp biết nguyên do.

Ngay khi lớp học sắp rơi vào trạng thái hoảng loạn, thì ánh sáng lại bất ngờ bật lên.

Những bóng đèn huỳnh quang trên trần nhà bắt đầu tỏa ra thứ ánh sáng trắng nhân tạo, như thể vừa được bật công tắc một cách hiển nhiên.

“Ah, có điện rồi.”

Tôi buột miệng thốt lên một câu ngớ ngẩn.

Tuy nhiên, phản ứng của các bạn cùng lớp khác cũng đại khái giống vậy, việc ánh sáng tràn ngập căn phòng tạm thời giúp nỗi sợ bóng tối vơi đi, và có thể thấy mọi người đã bình tĩnh lại đôi chút.

Nhưng có vẻ như mọi sự bất thường vẫn chưa kết thúc.

“Này, nhìn ra ngoài cửa sổ đi!”

Không rõ lời đó là của ai, nhưng dù không có tiếng nói đó, chắc mọi người cũng sẽ sớm nhận ra sự thay đổi.

“Tối đen, nhỉ.”

Đúng vậy, Masaru đáp lời. Những người ngồi phía hành lang như chúng tôi, cũng giống như các bạn khác, đang ngẩn người nhìn ra cửa sổ nơi phản chiếu một không gian tối đen như mực, hoàn toàn không có gì cả.

“Cái gì thế, chả thấy gì hết.”

“Mở cửa sổ ra thử không?”

“Đồ ngu, thôi đi, trông nguy hiểm bỏ xừ.”

Nhóm nam sinh tụ tập bên cửa sổ đang trao đổi như vậy. Không nên mở cửa sổ, đó có lẽ là ý kiến chung của cả lớp.

Cửa sổ lớp học như được quét một lớp sơn đen tuyền, hoàn toàn, tuyệt đối không phản chiếu bất cứ thứ gì.

Lớp học bắt đầu nhận thức được sự bất thường chắc chắn dù khó hiểu rõ ràng này, lại bắt đầu xôn xao vì bất an.

Khi những âm thanh hỗn tạp bắt đầu lấp đầy lớp học—nhưng lẫn trong sự ồn ào đó, cái gì thế này, âm thanh này... đúng rồi, từ chiếc loa dùng để phát chuông và thông báo của trường, tiếng rè như sóng nhiễu bắt đầu vang lên!

Một khi đã nhận ra, tiếng xì xào đó có thể nghe thấy rõ ràng. Không, âm thanh đang dần lớn hơn.

“Mọi người, trật tự một chút, có thông báo từ trường!”

Người chỉ dùng một câu nói để trấn an cả lớp không phải là tôi, mà là Soma Yuto. Có vẻ cậu ấy cũng giống tôi, thính tai nhận ra âm thanh phát ra từ loa.

Có điều, bên vai phải cậu ta có cô em gái xinh đẹp nép vào, tay trái thì bị cô bạn thuở nhỏ đáng yêu ôm chặt, so với tôi chỉ có thằng bạn béo ú bên cạnh thì đúng là hoàn cảnh sung sướng hơn hẳn.

Dù sao thì, nhờ tiếng gọi của cậu ấy, cả lớp đều nhận ra âm thanh từ loa, và bám víu vào một tia hy vọng rằng sẽ có thông báo hướng dẫn nào đó, mọi người bắt đầu dỏng tai lên nghe.

Lớp học im phăng phắc, âm thanh phát ra vẫn là tiếng rè xì xào như sóng nhiễu, nhưng lẫn trong đó, bắt đầu nghe thấy âm thanh giống tiếng người.

『Nghe... có... không...』

Không hiểu họ nói gì, nhưng chắc chắn có thể nhận ra đó là giọng người. Giống như dò đài radio, từng chút một, nhưng chắc chắn, âm thanh đó trở nên rõ ràng hơn.

『Có nghe thấy giọng ta không?』

Là giọng của giáo viên nam chăng. Một giọng nói trầm nhưng điềm tĩnh vang lên rõ ràng từ loa.

Dù bị hỏi có nghe thấy không, tất nhiên chẳng ai trả lời. Mọi người đồng loạt im lặng, tiếp tục lắng nghe giọng nói của người đàn ông.

『Tốt lắm, xem ra giọng nói đã được truyền đến không gặp vấn đề gì.』

Câu nói cứ như thể ông ta đang nhìn thấy tình hình bên này vậy. Nhưng tôi không phải là kẻ không biết đọc bầu không khí mà đi nói ra điều đó.

『Trước hết, hãy bình tĩnh lắng nghe. Các em hiện đang rơi vào một tình huống vô cùng nguy hiểm. Và đó không phải là các loại thiên tai thường thấy như động đất hay bão lũ.』

Sự dao động biến thành những tiếng xì xào nhỏ lan khắp lớp học.

Dù tôi đã phủ nhận việc đây là một trò đùa ác ý, nhưng khi được tuyên bố lại rằng đây là tình huống bất thường, tôi bị tấn công bởi cảm giác bất an và căng thẳng không thể diễn tả. Da gà nổi lên, người tôi run rẩy. mùa

『Các em hiện đang trên đường bị chuyển dịch từ nơi gọi là Nhật Bản trên Trái Đất sang một nơi hoàn toàn khác, một thế giới khác.』

“Hả?”

Tôi vô thức thốt lên. Nhưng phản ứng đó vẫn còn nhẹ chán, tiếng xôn xao trong lớp đang ngày càng lớn hơn.

『Đối với các em sống ở thế giới không tồn tại ma thuật, lời ta nói có lẽ khó mà tin ngay được. Tuy nhiên, hiện tại không còn thời gian nữa. Trước khi bị ném vào nơi nguy hiểm, hãy nghe kỹ chỉ dẫn của ta.』

Ơ, khoan đã, câu chuyện đang diễn biến theo hướng ngày càng có mùi nguy hiểm rồi đấy...

Tim đập thình thịch như trống dồn vì căng thẳng, toàn thân tôi run lên với dự cảm chẳng lành.

Thế giới khác? Ma thuật? Nơi nguy hiểm? Toàn là những từ ngữ xa rời thực tế. Nghĩ theo lẽ thường, người ta sẽ tưởng nhà trường đang tổ chức một hoạt động giải trí bí ẩn nào đó một cách đột xuất. Nhưng kể cả là diễn tập sơ tán thì cũng phải giải thích nguyên nhân thực tế hơn chút chứ.

Tuy nhiên, nhìn vào bóng tối đen kịt bao trùm ngoài cửa sổ, tôi buộc phải thừa nhận rằng đây là một tình huống bất thường xa rời cuộc sống hàng ngày, nơi không biết chuyện gì sẽ xảy ra.

Không ai có thể cười xòa trước lời giải thích hoang đường này.

『Các em có lẽ đang mang theo giấy và bút. Trước tiên, ta muốn các em chép lại hình vẽ, vòng tròn ma thuật và câu thần chú được vẽ ở đây.』

Nghe lời đó, ai nấy đều hiện lên dấu chấm hỏi trong đầu. Người đàn ông này có vẻ là nhân vật ở thế giới có ma thuật bên kia loa, nên không rõ ông ta có đang nói qua micro hay không, nhưng dù thế nào thì cũng không có phương tiện nào để truyền tải thông tin hình ảnh cả.

Nhưng thắc mắc đó lập tức được giải đáp. Đồng thời, bốn mươi mốt con người của lớp hai ban bảy, bao gồm cả tôi, ngay khoảnh khắc này đã được chứng minh sự tồn tại của ma thuật ngay trước mắt.

“Uầy, nó tự vẽ kìa...”

Ánh mắt cả lớp đều hướng về chiếc bảng đen, thứ mà chúng tôi nhìn ngắm nhiều nhất trong đời học sinh.

Ở đó, trên bề mặt màu xanh thẫm đặc trưng của bảng đen, những đường nét màu trắng đang tự mình nhảy múa.

Không phải do ai đó dùng phấn. Vốn dĩ những đường nét đang được vẽ ra kia tỏa ra ánh sáng mờ ảo, và việc ánh sáng ngự trên một tấm bảng đen bình thường chứ không phải màn hình CRT hay LCD quả thực mang đậm tính ma thuật.

Mọi người đều câm nín, chỉ biết ngẩn người nhìn bảng đen, nhưng chưa đầy một phút, tấm bảng ma thuật đã hoàn thành.

『Nào, hãy chép lại vòng tròn ma thuật và câu thần chú này. Chỉ cần có nó, dù các em đi đâu, cũng có thể nhận được sự hỗ trợ từ chúng tôi. Cách sử dụng sẽ được giải thích sau ba phút nữa. Bây giờ hãy tập trung chép chính xác vòng tròn ma thuật và câu thần chú này đi.』

Nói rồi, giọng nói từ loa ngắt quãng.

“Mọi người, tạm thời về chỗ, chép vào vở theo chỉ dẫn đi.”

Chưa kịp suy nghĩ phải làm sao, giọng nói bình tĩnh của Soma Yuto vang lên.

Khi đã tận mắt chứng kiến hiện tượng kỳ lạ thế này, độ tin cậy đối với lời giải thích của giọng nói bí ẩn kia tăng lên đáng kể. So với việc nghi ngờ lung tung rồi không làm gì, thì ngoan ngoãn làm theo chỉ dẫn có vẻ tốt hơn.

Không có ai đặc biệt phản đối, các học sinh nhanh chóng về chỗ, lần lượt lấy vở từ cặp ra và chép lại bảng, dáng vẻ quả đúng là học sinh Nhật Bản quen với việc hành động tập thể nhanh chóng. Đương nhiên, tôi cũng là một trong số đó.

Và thế là, sự tĩnh lặng y hệt như lúc làm bài kiểm tra định kỳ bao trùm lớp học.

Tôi ngồi ở chỗ của mình ở hàng cuối cùng phía hành lang, vừa chăm chú nhìn hình vẽ và ký tự ma thuật màu trắng trên bảng, vừa lia bút trên trang vở trắng tinh.

Hình vẽ không quá phức tạp nên chắc sẽ không vẽ sai đâu. Câu thần chú gì đó cũng được viết bằng tiếng Nhật rất chu đáo.

Được vẽ lớn ở chính giữa bảng đen là một vòng tròn ma thuật đơn giản dựa trên hình tròn. Ở trung tâm vẽ một hình giống chữ thập, và chạy dọc theo bốn phương cùng vòng trong và vòng ngoài của hình tròn là những ký tự trông giống bảng chữ cái. Tất nhiên, tôi chẳng thấy vòng tròn ma thuật này quen mắt chút nào.

Mặt khác, câu tiếng Nhật được cho là thần chú thì:

『Hỡi các vị thần trên cao, xin hãy ban cho con sức mạnh kỳ diệu để giúp đỡ và dẫn đường cho con. Con xin thề sẽ hoàn thành thiên mệnh tại đây.』

Một văn bản trông thế nào cũng là cầu xin sự giúp đỡ từ thần linh theo kiểu há miệng chờ sung. Lại còn viết chữ rất đẹp nữa chứ.

Tiện thể, không phải tất cả các chữ Hán đều có phiên âm, nhưng chắc không có học sinh nào của Học viện Tư thục Hakurei danh tiếng lại không đọc được mấy chữ Hán này.

Thế rồi, nhanh chóng chép xong vòng tròn ma thuật và thần chú, tôi cất cuốn vở Campus vào cặp.

Buổi phát thanh của người đàn ông bí ẩn vẫn chưa bắt đầu lại. Còn dư khoảng một phút nữa chăng, tôi nhìn lên đồng hồ, nhưng kim vẫn dừng lại ở tám giờ bốn mươi lăm phút. Mà tôi cũng chẳng buồn mở điện thoại ra xem giờ. Cứ ngồi yên chờ đợi vậy.

Tuy nhiên, khi ngồi im không làm gì, sự chú ý tự nhiên hướng về trong lớp. Có vẻ mọi người cũng hầu như đã viết xong.

Phần lớn đã chép xong bảng, không còn thấy ai cắm cúi vào vở nữa, họ thì thầm trò chuyện với người bên cạnh, cũng có lác đác vài kẻ dùng smartphone chụp ảnh bảng đen.

Cầm điện thoại trên tay, đương nhiên họ cũng thử gọi điện, nhưng qua những cuộc trò chuyện bay qua bay lại, tôi biết được rằng màn hình của tất cả đều hiển thị biểu tượng ngoài vùng phủ sóng. Tôi cũng thử kiểm tra điện thoại của mình, và quả nhiên cũng tương tự. Nhân tiện thì là điện thoại cục gạch chứ không phải smartphone. Vì tôi là học sinh nghèo mà.

Nhưng mà, chuyện thế giới khác này càng lúc càng đáng tin rồi đây.

Vừa kìm nén nỗi bất an đang phình to trong lồng ngực, tôi vừa nhét điện thoại vào sâu dưới đáy cặp. Đằng nào cũng chẳng có ai gọi đến, tôi tắt nguồn luôn.

Đúng lúc đó, một vật nhỏ màu trắng lăn đến chân tôi. Thứ chạm vào giày trong nhà của tôi và dừng lại là cục tẩy của hãng mà tôi cũng đang dùng, với lớp vỏ giấy sọc đen trắng xanh.

Chắc là đồ rơi của bàn bên cạnh. Không nghĩ ngợi gì thêm, tôi phản xạ nhặt cục tẩy lên.

“Cái này, của Futaba-san hả?”

“A, c-cảm ơn cậu, Momokawa-kun.”

Người nhận lại đồ rơi với vẻ bối rối quá mức là nữ sinh ngồi bàn bên cạnh, Futaba Meiko.

Xét về nghĩa 『nổi bật』 trong lớp hai ban bảy này, cô ấy chắc chắn có sự hiện diện ngang ngửa với Soma Sakura hay Reina A. Ayase. Đó không phải là kiểu hào quang đến từ vẻ đẹp. Mà là, nói sao nhỉ, về mặt khối lượng ấy.

Futaba Meiko là một cô gái to lớn. Cả chiều dọc lẫn chiều ngang.

Futaba-san, người vừa nhận cục tẩy từ tôi, có chiều cao vượt trội hơn hẳn một cái đầu. Nếu nghĩ đến việc tôi cao một mét năm mươi hai, thì chiều cao của cô ấy chắc phải xấp xỉ một mét tám mươi.

Thêm vào đó, bề ngang cũng rộng ngang ngửa Saito Masaru, nên khi đứng cạnh một thằng nhỏ con tong teo như tôi, sự chênh lệch khiến người ta tưởng như sai tỉ lệ xích.

Mái tóc dài ngang lưng bồng bềnh, khuôn mặt tròn trịa phù hợp với vóc dáng cùng đôi mắt hiền lành có đuôi mắt rủ xuống, ngoại hình đó khiến tôi bất giác liên tưởng đến một chú bò. Bản thân các đường nét trên khuôn mặt, tôi nghĩ cũng khá dễ thương.

Nhưng trên hết, bộ ngực nảy nở còn hơn cả sự đầy đặn của cơ thể cũng là một nguyên nhân khiến tôi liên tưởng đến bò sữa. Khi tận mắt nhìn thấy phần ngực áo thủy thủ căng phồng ngay trước mặt, tôi mới thực sự cảm nhận được sự khổng lồ đó. Chắc nó to bằng đầu tôi mất—thú thật, tôi khá là rung động. Đàn ông ai mà chẳng yếu lòng trước ngực chứ. Đặc biệt là với người có tư tưởng càng to càng tốt như tôi.

Như để xua đi cảm tưởng không trong sáng ấy, tôi lảng tránh ánh mắt một cách tế nhị. Chừng đó liêm sỉ tôi vẫn có. Với cô bạn Futaba Meiko này, tôi không có mối quan hệ nào hơn mức bạn cùng lớp ngồi cạnh nhau. Nhớ lại thì, khoảnh khắc nhặt cục tẩy vừa rồi có lẽ là lần đầu tiên chúng tôi nói chuyện.

Tôi không có suy nghĩ gì đặc biệt về cô ấy ngoài bộ ngực, nhưng có lần tôi nghe thấy mấy nữ sinh trong lớp chỉ trỏ Futaba Meiko và gọi bằng cái biệt danh tồi tệ như Butaba (Lợn Futaba), khiến tôi vừa thấy con gái thật đáng sợ, vừa tự nhiên nảy sinh chút lòng đồng cảm.

Dù sao thì, có lẽ cũng vì chút lòng thương hại ít ỏi đó, nên ngay khoảnh khắc nhìn thấy trên cuốn vở đang mở trên bàn Futaba-san là những vòng tròn ma thuật méo mó bị xóa đi vẽ lại nhiều lần, tôi đã buột miệng.

“Này, cậu không vẽ được vòng tròn ma thuật hả?”

“Ơ, a... ừm.”

Khuôn mặt tuy tròn trịa nhưng có nét duyên dáng méo xệch đi vì buồn bã. Thực tế, đôi mắt tròn xoe của cô ấy đã rơm rớm nước mắt.

Chẳng cần phải hỏi kỹ, rõ ràng là sự hỗn loạn và sợ hãi trước tình huống hiện tại hòa trộn vào nhau khiến cô ấy không giữ được bình tĩnh. Dù cơ thể có to gấp đôi tôi, nhưng trái tim cô ấy vẫn là của một thiếu nữ mới lớn.

Có thể cô ấy cũng vụng về, nhưng tôi đoán cô ấy đang dao động đến mức không thể chép lại chính xác vòng tròn ma thuật lạ lẫm trên bảng đen.

“Cái này, cho cậu.”

Tôi lấy vở từ cặp ra lần nữa, xé trang giấy đã chép sẵn vòng tròn ma thuật và thần chú, đưa cho Futaba-san.

“Ơ, cái này, là sao...”

“Không biết chuyện gì sẽ xảy ra, tốt nhất là nên có nó.”

Đôi mắt tròn của cô ấy mở to, ngẩn ngơ. Nhưng không có thời gian để hỏi đáp. Tôi đặt trang giấy đã xé lên bàn Futaba-san, rồi lập tức bắt đầu chép lại phần của mình.

“C-cảm ơn cậu, Momokawa-kun!”

Dù vẫn ngồi, nhưng Futaba-san cúi rạp người xuống để bày tỏ lòng biết ơn. “Ừm”, tôi trả lời cộc lốc trong khi tay vẫn lia bút. Được con gái cảm ơn chân thành thì cũng không thấy tệ, hay nói đúng hơn là hơi xấu hổ.

Giọng nói của cô ấy nghe dễ thương hơn nhiều so với vóc dáng, và việc bộ ngực vĩ đại vẫn khẳng định sự tồn tại áp đảo bất chấp vòng eo to lớn kia nảy lên “bưng” một cái đầy quyến rũ theo nhịp cúi đầu càng làm tôi thêm ngượng.

『Nào, đến giờ rồi. Nếu ai chưa viết xong thì cứ tiếp tục cũng không sao. Tuy nhiên, hãy chú ý đừng bỏ lỡ những lời giải thích sau đây.』

Ngay khi chương trình phát thanh bắt đầu lại, tôi cũng vừa vặn chép xong lần hai. Nguy hiểm thật, suýt thì không kịp.

『Cách sử dụng vòng tròn ma thuật này rất đơn giản. Chỉ cần đặt lòng bàn tay lên vòng tròn ma thuật đã vẽ, rồi đọc câu thần chú là được. Thử ngay tại chỗ này thì ma thuật cũng sẽ không kích hoạt đâu. Chỉ khi các em hoàn toàn đặt chân đến thế giới bên này, nó mới bắt đầu sử dụng được.』

Đã có vài người nhanh nhảu đặt tay lên vòng tròn ma thuật, nhưng nghe lời nhắc nhở đó, họ hơi ngượng ngùng gấp vở lại.

『Sử dụng ma thuật này, các em có thể nhận được thông tin từ chúng tôi dưới dạng văn bản hiện lên trên tờ giấy có vẽ vòng tròn ma thuật. Nói là giống như tin nhắn điện thoại chắc sẽ dễ hiểu hơn.』

Không phải điện thoại mà là tin nhắn, tức là không thể chỉ đạo trực tiếp bằng giọng nói sao. Mang tiếng là ma thuật nhưng có vẻ cũng không vạn năng nhỉ.

『Về cơ bản, nếu đi theo chỉ dẫn thì các em sẽ thoát ra được thôi. Tuy nhiên, để đến được nơi an toàn mà chúng tôi có thể bảo vệ các em, e rằng sẽ có vô vàn khó khăn đang chờ đợi. Điều đáng kể nhất chính là sự tồn tại của kẻ thù được gọi là “Ma vật”. Nhưng hãy yên tâm, các em đã trở thành cư dân của dị giới. Do đó, các em sẽ có được sức mạnh không thể có ở thế giới cũ. Ma thuật cũng là một trong số đó. Nếu sử dụng sức mạnh đó, chắc chắn các em sẽ đánh bại được ma vật và thoát khỏi nguy hiểm.』

Trước những lời lẽ mạnh mẽ của người đàn ông, vài nam sinh lạc quan thốt lên “Wa, nghe cứ như game RPG ấy nhỉ, thú vị phết”.

Không không, kèo này là game khó, nghĩ kiểu gì cũng thấy, nếu không dùng được sức mạnh thì chết chắc chứ còn gì nữa.

Lời của gã đàn ông ám chỉ nguy cơ chắc chắn sẽ đụng độ với thứ gọi là ma vật chuyên làm hại con người. Chỉ riêng việc phải sinh tồn ở vùng đất lạ đã đủ mệt rồi. Lại còn thêm lũ quái vật chủ động tấn công con người nữa thì... không đùa được đâu.

Đây không phải là game. Nơi chúng ta sắp đến là dị giới, tuyệt đối không phải là thế giới thực tế ảo chưa thành hiện thực đâu.

Muốn tấn công thì không có chuyện bấm nút chọn lệnh là tự động tung chiêu đâu. Thứ thực sự chuyển động là ý chí của bản thân, và chính cơ thể mình.

Dù nghe nói là có được sức mạnh, cũng chẳng có gì đảm bảo sẽ phát huy được 100% sức mạnh đó trong thực chiến. Huống hồ khi đối mặt với sự tồn tại đáng sợ như ma vật, khả năng cao là sẽ sợ đến mức không cử động nổi. Đặc biệt là với kẻ nhát gan như tôi thì càng chắc chắn.

Trong thế giới thực, kinh nghiệm đánh đấm người khác của tôi dừng lại ở thời tiểu học bé tí. Mới hôm qua thôi đứng trước bốn tên côn đồ tôi đã run cầm cập rồi. Vốn dĩ đừng nói đến ma vật, tôi còn tự tin mình thua cả một con mèo hoang khi nó nghiêm túc cơ.

Tuy nhiên, có vẻ như từ giờ trở đi, cái chuyện chiến đấu này là thứ không thể nào né tránh được.

Thôi xong, mình chết chắc...

Chắc chắn mặt tôi lúc này đang cắt không còn giọt máu, biểu cảm thảm hại chưa từng thấy. Sự thật là nếu không có người khác ở đây thì tôi đã khóc thét lên rồi.

Nhưng có vẻ không chỉ mình tôi có suy nghĩ đó. Mấy bạn nữ yếu đuối đã bắt đầu sụt sịt khóc. Trong số đó có cả Futaba Meiko đang run rẩy tấm thân khổng lồ ở bàn bên cạnh.

『Nào, thời gian sắp hết rồi. Cứ ở lỳ trong căn phòng này thì rất nguy hiểm. Hãy mang theo hành lý của mình và chuẩn bị lên đường đi.』

Lời của người đàn ông tàn nhẫn thông báo sự tiến triển của sự việc.

Đã đến nước này thì không thể bi quan mãi được. Tôi dùng chút dũng khí ít ỏi để kiểm soát cơ thể đang chực run rẩy, bắt đầu hành động. Khoảnh khắc cầm lấy chiếc cặp đi học đã cất cuốn vở ma thuật, tôi nhận ra.

Sắp tới phải sinh tồn và chiến đấu với quái vật, cần quái gì sách giáo khoa nữa.

Giấy có thể dùng làm mồi lửa quý giá, nhưng chỉ vì lý do đó mà mang theo đống đồ nặng trịch này thì thật không đáng. Lúc chạy trốn ma vật thì nhẹ nhàng vẫn tốt hơn.

Tuy nhiên, vì sự tồn tại của vòng tròn ma thuật và thần chú đã rõ ràng, nên cuốn vở để ghi chép thông tin có vẻ có giá trị sử dụng. Để không trở thành gánh nặng, chỗ này... được rồi, giữ lại hai cuốn trong cặp thôi.

Bất giác nhìn quanh, các bạn cùng lớp cũng đang bắt đầu cái gọi là chuẩn bị lên đường như gã đàn ông nói.

Tôi thuộc câu lạc bộ văn học, nên không có bao kiếm của Soma Yuto, cung của em gái cậu ta, hay gậy bóng chày của đội bóng chày, hoàn toàn không có hành lý liên quan đến câu lạc bộ.

Chết tiệt, mấy tên thuộc câu lạc bộ võ thuật lợi thế thật. Tôi thầm chửi thề trong lòng.

So với tay không thì có mộc kiếm hay gậy bóng chày vẫn yên tâm hơn, huống hồ là cung tên thì có thể tấn công an toàn từ xa. Thêm nữa, vì luyện tập ở câu lạc bộ mỗi ngày nên họ đã có kỹ năng sử dụng chúng rồi. So với dân nghiệp dư thì đây là lợi thế áp đảo.

Tuy nhiên, nói thế không có nghĩa là tôi có thể cướp bao kiếm từ Soma-kun ngay tại đây. E rằng cũng đã có vài kẻ nhận ra điều tương tự như tôi.

Tên nam sinh Higuchi Kyoya, một kẻ không hành xử côn đồ lộ liễu như Tendo Ryuichi nhưng lại ra vẻ ta đây là dân anh chị, đang lườm anh em nhà Soma bằng ánh mắt hằn học rõ rệt. Mà, chắc hắn cũng chẳng dám tấn công Soma-kun thật đâu.

Higuchi Kyoya cũng có chiều cao và thể hình khá tốt, nhưng chỉ thế thôi thì không thể dùng sức mạnh cơ bắp để khuất phục Soma Yuto được.

Mặc kệ cái tên đầu trâu mặt ngựa đó, giờ cứ ngoan ngoãn, đến nơi rồi nhờ Soma-kun hay Tendo-kun bảo vệ thì sáng suốt hơn. Để được thế, cần tránh những hành động gây mất đoàn kết với họ, và rộng hơn là với cả lớp.

Vừa nghĩ vậy, tôi vừa thu hồi túi đựng bộ đồ thể thao ở kệ phía cuối lớp. Sắp tới có thể phải sống cuộc đời sinh tồn, có thêm một bộ quần áo vẫn tốt hơn.

Cặp đi học nhờ vứt bỏ đống trọng lượng thừa thãi nhất là sách giáo khoa và tài liệu tham khảo nên đã có đủ chỗ trống. Tôi nhét nguyên cả túi đồ thể thao vào đó.

Thấy hành động đó của tôi hay sao mà các học sinh khác cũng bắt chước lấy đồ thể thao ra. Tuy nhiên, ngoài đồ thể thao, liệu có cần thiết phải mang theo cả bộ đồng phục bóng đá ngắn tay ngắn chân không nhỉ?

『Sau đây, ta sẽ mở cánh cửa để ra ngoài. Khi ta ra hiệu, hãy rời khỏi căn phòng này.』

Trong lúc cả lớp đang xôn xao chuẩn bị, cùng với tiếng thông báo của người đàn ông vang lên, cửa trước và cửa sau của lớp học trượt mở cái rầm. Đương nhiên, giống như cửa tự động, chúng tự mở ra mà không ai chạm vào.

Phía bên kia cánh cửa trượt, không còn là hành lang trường học quen thuộc, mà là bóng tối mịt mùng không nhìn thấy gì trước mắt, giống hệt như ngoài cửa sổ. Ngồi ở vị trí cuối cùng phía hành lang, tức là gần cửa sau nhất, tôi đứng ở vị trí nhìn vào độ sâu của bóng tối đó gần hơn bất kỳ ai.

Eo ôi... nhảy vào cái này có ổn không đây? Ít nhất cũng vẽ cái vòng tròn ma thuật ánh sáng hay gì đó cho ra dáng chút chứ.

Khoan nói đến chuyện vòng tròn ma thuật, có vẻ như nỗi bất an trước bóng tối quá đỗi rùng rợn này là nhận thức chung của cả lớp.

Tất cả chỉ ngẩn người nhìn ra ngoài cửa, không ai có đủ can đảm lẫn sự liều lĩnh để tiên phong nhảy vào.

“Này, cái này, vào thật có sao không đấy?”

Nói rồi, Masaru bắt chuyện với tôi, có lẽ vì lo lắng cho tôi đang đứng ở vị trí gần cửa thoát hiểm phía sau nhất.

Masaru, giờ đây đã thuộc câu lạc bộ về nhà, cũng chỉ có cặp sách và đồ thể thao giống tôi, nhưng trong cặp cậu ta chắc chắn có thanh mộc kiếm hộ thân. Nuốt xuống câu châm chọc rằng không ngờ có ngày phái song kiếm đoản đao thực sự hữu dụng... tôi nhìn lại lối ra đầy yếu tố bất an trước mắt.

“Ừ, đúng là chẳng thấy gì. Tớ chẳng muốn nhảy vào tí nào.”

Ngay khi tôi vừa nói lên cảm nghĩ đó.

『Nào, khẩn trương xếp hàng trước cửa. Sự sụp đổ sắp bắt đầu rồi, nhưng tuyệt đối không được hoảng loạn, hãy chờ hiệu lệnh của ta.』

Lời giải thích với nội dung đầy bất ổn của người đàn ông vang lên.

S-Sụp đổ là cái quái gì... ngay khoảnh khắc tôi vừa nghĩ thế, những học sinh ngồi phía cửa sổ, bất kể nam nữ đều hét toáng lên.

“Kyaaaaaaaa! Sập rồi, cái gì đó đang sập kìa!?”

“Vãi chưởng! Cái này vãi chưởng thật rồi!”

Sụp đổ, đúng y như nghĩa của từ đó. Nhìn sang thì thấy những vết nứt đen ngòm xuất hiện trên cửa sổ, tường và sàn nhà, rồi chúng vỡ vụn và bị bóng tối bên ngoài nuốt chửng. Bức tường có cửa sổ sụp đổ trong nháy mắt, tấm rèm trắng phấp phới bay phần phật rồi biến mất vào cõi hư vô thăm thẳm, trông ấn tượng một cách kỳ lạ.

Mối nguy hiểm cuối cùng cũng hiện hình, lớp học vốn đang âm ỉ sự bất an và căng thẳng bỗng chốc rơi vào trạng thái hoảng loạn tột độ.

Đặc biệt là những học sinh gần cửa sổ bắt đầu tranh nhau chạy về phía hành lang.

“Mẹ kiếp, tránh ra con mập kia!”

Bên tai tôi nghe thấy tiếng quát tháo lớn nhất từ nãy đến giờ.

Higuchi Kyoya, người ngồi gần cửa sổ, với vẻ mặt như ác quỷ đang lao về phía này, và đứng chắn trước mặt hắn—không, chỉ là do cô ấy sợ cứng người trước nguy hiểm thôi—tóm lại, cơ thể khổng lồ của Futaba Meiko đang ở đó.

Higuchi nhìn Futaba-san như nhìn đống rác, hắn lấy đà đẩy mạnh cô ấy, đang chỉ là chướng ngại vật đối với hắn.

“Kyaa!”

Tiếng hét thất thanh vang lên cùng lúc cơ thể cô ấy lảo đảo lùi lại một hai bước.

Vị trí đứng của cô ấy là bên cạnh chỗ ngồi của tôi. Tức là, ngay trước mắt tôi. Nếu cứ thế lùi lại phía sau thì—

“Ơ.”

Trước tấm lưng của Futaba-san đang ập tới, trong đầu tôi chợt hiện lên đoạn video mô tả sự khủng khiếp của tai nạn giao thông chiếu trong giờ học an toàn giao thông hồi tiểu học, cảnh chiếc xe tải mười tấn húc bay hình nộm.

Trong đầu chỉ có hình ảnh đó, tôi không thể phản ứng kịp trước sự việc bất ngờ.

Tôi chỉ thấy cái mông to lớn đang lao về phía mình với tốc độ kinh hoàng như những thước phim quay chậm.

“Guh!”

Kêu lên một tiếng thảm thiết như con mèo bị giẫm phải đuôi, tôi bị cái mông khổng lồ của Futaba-san húc bay cái vèo một cách lãng xẹt.

“Ah, Kotaro!?”

Tiếng gọi kinh ngạc của thằng bạn nghe sao mà xa xăm quá. Và đó là âm thanh cuối cùng tôi nghe được trong lớp học.

Trong mắt tôi phản chiếu ánh sáng từ lối ra của lớp học đang xa dần với tốc độ khủng khiếp. Nó nhanh chóng trở thành một điểm sáng rồi bị bóng tối hoàn toàn nuốt chửng.

Không nhìn thấy gì, không nghe thấy gì. Không cảm thấy gì. Trong sự tĩnh lặng tuyệt đối, cuối cùng tôi đánh mất cả ý thức của mình.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!