Infinite Dendrogram (WN)

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

(Hoàn thành)

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

Kawaisan

Khi đang cố gắng bảo vệ bí mật và thực hiện kế hoạch, Yuuma bất ngờ nhận ra mình đã bị cuốn vào một trận chiến tình cảm đầy hỗn loạn…

84 1735

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

16 767

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

30 0

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

1 0

Episode 2: Những quái thú bất tử (Vol 2) - Chương 3: Gacha

Chương 3: Gacha

□ Thành phố Quyết đấu Gideon – Cửa hiệu Alejandro - [Thánh Hiệp Sĩ] Ray Starling

Gacha – cái phương thức bán hàng ấy vốn đã tồn tại như một lẽ hiển nhiên ngay từ khi tôi còn là một đứa trẻ.

Đứng trước chiếc máy Gacha của bộ anime hay trò chơi mình yêu thích, nhét đồng 100 Yên vào rồi xoay nhẹ cần gạt. Thế là những món đồ chơi ngẫu nhiên sẽ lăn ra. Chính cái cảm giác hồi hộp vì không biết thứ gì sẽ xuất hiện mới là điều khiến ta mê mẩn. Đó quả thực là một mảnh ký ức tuổi thơ êm đềm.

Thế nhưng, một khi Gacha đã lấn sân sang thế giới trò chơi điện tử thì câu chuyện hoàn toàn rẽ sang hướng khác.

Từng có một thời đại của cái gọi là Social Game. Chúng hiện diện trên các thiết bị di động hay trình duyệt PC, và hầu hết đều trưng ra cái mác "free-to-play". Dòng game này có đủ mọi thượng thượng vàng hạ cám: từ kỳ ảo với đủ loại binh khí giáp trụ, nuôi dưỡng quái thú, dàn trận đội quân robot cho đến đào tạo thần tượng.

Tuy nhiên, để sở hữu những trang bị cấp cao, quái vật, robot hay thần tượng xịn nhất, người chơi bắt buộc phải nạp thêm tiền. Và công cụ "hút máu" điển hình nhất không gì khác ngoài "Gacha nạp tiền".

Cứ mỗi lượt quay tốn chừng 300 Yên, bạn sẽ nhận được một vật phẩm ngẫu nhiên. Ngặt một nỗi, vật phẩm lại phân chia độ hiếm, và những món "hàng ngon" thường có tỉ lệ drop cực thấp. Dĩ nhiên, sức mạnh của chúng cũng tỉ lệ thuận với độ hiếm ấy.

Người chơi lao vào vòng xoáy Gacha để chiến thắng, để khoe mẽ, hoặc đơn giản là vì tình yêu mãnh liệt với thần tượng. Họ quay điên cuồng. Nhưng rốt cuộc, tất cả cũng chỉ là dữ liệu. Dù người chơi có trúng giải lớn bao nhiêu đi nữa, nhà phát hành cũng chẳng mất một xu. Ngược lại, mỗi lần quay ra "rác", cơn khát trúng giải lại càng bùng lên, thôi thúc người ta tiếp tục nướng tiền vào đó.

Kết quả là, mang danh "free-to-play" nhưng thực tế chẳng thiếu những kẻ sẵn lòng ném vào đó hàng trăm ngàn Yên mỗi tháng. Thậm chí có những "whale thủ" bạo tới mức chi tới cả triệu Yên. Đó hoàn toàn là những câu chuyện kinh dị có thật từng xảy ra.

Nghĩ lại vẫn thấy rợn người...

Vậy nên, so với cái trò kinh dị kia thì máy Gacha trước mắt này dùng tiền Lir chứ không phải tiền thật, mình "thử vận may" một chút chắc cũng chẳng sao đâu nhỉ?

"…Tóm lại là tất cả những suy nghĩ nãy giờ đều là lời bao biện của anh đúng không hả Master?"

"Thì tại tôi muốn quay mà."

Cái máu mê quay Gacha với bóc túi thẻ bài nó ngấm vào máu tôi rồi.

Nào, giờ hãy xem chiếc máy Gacha đang được nhắc đến. Hình dáng của nó chẳng khác gì loại tôi vẫn biết, nhưng cơ chế thì có vài điểm khác biệt. Đầu tiên là số tiền bỏ vào có vẻ tùy ý. Trước máy là một hàng dài người đang kiên nhẫn chờ đợi; kẻ thì dùng đồng 100 Lir, kẻ lại chơi lớn bằng đồng vàng 10.000 Lir.

Theo bảng hướng dẫn, giải thưởng phân theo cấp độ từ S đến F.

Cấp C: Vật phẩm giá trị tương đương số tiền nạp.

Thấp nhất là cấp F: Vật phẩm chỉ đáng giá 1/100 số tiền bỏ ra.

Cao nhất là cấp S: Vật phẩm có giá trị gấp hơn 100 lần số tiền nạp.

Mức nạp tối thiểu là 100 Lir, tối đa là 100.000 Lir. Đúng chất "liều ăn nhiều", rủi ro cao thì lợi nhuận khủng.

"Nhưng hệ thống này có vẻ khó quản lý hàng hóa nhỉ?"

Sau khi thanh toán tại quầy, tôi tò mò hỏi nhân viên cửa hàng. Câu trả lời của anh ta khiến tôi khá bất ngờ.

"Thực ra cũng không hẳn vậy đâu ạ. Chúng tôi quản lý Magic Item này, nhưng lại hoàn toàn không can thiệp vào giải thưởng hay số tiền được nạp vào trong đó."

Nghĩa là sao?

Theo lời nhân viên, chiếc máy Gacha này vốn là một cổ vật quý hiếm được khai quật từ [Mê Cung Bia Mộ]. Hiệu ứng của nó đúng như bảng hướng dẫn: chỉ cần nạp tiền vào, nó sẽ tự động triệu hồi vật phẩm có giá trị dao động từ 1/100 đến gấp 100 lần.

Nghe nói cũng từng có vài máy Gacha tương tự được tìm thấy. Có kẻ tham lam định tháo tung máy để nẫng tay trên giải thưởng, nhưng kết quả là bên trong trống rỗng. Có vẻ như nó dùng tiền mặt làm vật tế để triệu hồi vật phẩm từ một không gian khác. Và dĩ nhiên, tiền đã nạp vào là "một đi không trở lại", nên cửa hàng chẳng hề lo ngại về việc thất thoát.

"Ông chủ chúng tôi cho rằng đây là công cụ thu hút khách cực tốt nên mới đặt ở đây. Chúng tôi cũng quy định chỉ những khách hàng mua sắm tại tiệm trong ngày mới được quay thôi."

Nước đi này của ông Alejandro quả là cao tay. Dòng khách ghé qua vì Gacha rồi tiện tay mua sắm món này món nọ đã tạo nên một hiệu quả kinh doanh vô cùng khả quan.

"Nhân tiện thì làm sao ông chủ có được nó vậy?"

"Nghe nói ông ấy đã mua lại nó sau khi chủ sở hữu trước đó bị phá sản ạ."

"…À, cho tôi hỏi thêm, lý do phá sản của chủ cũ có phải là..."

"…………Đúng như ngài dự đoán đấy ạ."

Hóa ra chủ cũ là vì "cơn nghiện" Gacha mà bị dẫn đến cảnh tan nhà nát cửa. Có lẽ vì thấu hiểu sự tình đó nên ông Alejandro mới chỉ sử dụng nó như một công cụ thu hút khách. Những thứ này một khi đã để "máu não" bốc lên thì đúng là không có điểm dừng.

Nhưng mà, tôi cũng bắt đầu thấy ngứa ngáy tay chân rồi. Tôi cảm ơn người nhân viên rồi lẳng lặng tiến về phía cuối hàng.

"Thế nào, anh định 'nướng' bao nhiêu vào đó đây?"

"100.000, hự..."

Vừa dứt câu trả lời cho Nemesis, tôi đã dính ngay một cú đấm vào bụng. Một cú thọc cực hiểm khiến người tôi gập lại thành hình chữ C.

"Master! Vừa nghe xong chuyện có kẻ phá sản vì cái máy này mà anh vẫn định vung ra số tiền lớn thế sao!?"

"Nhưng mà nhìn xem, một lần 100.000 Lir tuy đắt thật, nhưng nếu nổ được giải thì giá trị món đồ sẽ khủng khiếp lắm đấy."

"Ta thì chỉ ngửi thấy mùi của đống rác rưởi đang bay tới thôi."

Thôi thì nếu xui thật, coi như bỏ tiền mua lấy một câu chuyện cười làm quà vậy.

"…Chậc, đừng có mà hối hận đấy."

"Rõ!"

Chẳng mấy chốc đã đến lượt tôi. Vì không có đồng xu mệnh giá 100.000 Lir nên tôi lần lượt nạp 10 đồng tiền vàng 10.000 Lir vào máy. …Nếu giới hạn này là 1.000.000 thì chắc tôi phải đứng nhét tới 100 đồng mất.

Nạp tiền xong, tôi xoay cần gạt. Một chiếc kén lăn ra. Chỉ cần mở kén là vật phẩm sẽ hiện hình. Trên bề mặt kén ghi chữ "C". Có vẻ là "về vốn" rồi. Thôi thì cũng tàm tạm.

Tôi mở chiếc kén ra.

【Bạn nhận được [Giấy phép thám hiểm Mê Cung Bia Mộ]】

Nhìn vật phẩm trong tay kèm tiếng thông báo của hệ thống, tôi khụy xuống tại chỗ.

"Trời ơi là trời..."

Từ cái [Giấy phép thám hiểm Mê Cung Bia Mộ] đó, tôi dường như hoang tưởng ra tiếng ảo giác "Đã-lâu-hông-gặp~" vang lên trêu ngươi trong đầu.

"Trúng món mình đang có rồi kìa."

Đúng là cái này trị giá 100.000 Lir thật, nhưng mà, nhưng mà...

"Rook… tặng cậu này."

"Anh vừa mới quay trúng mà tặng em luôn sao?"

"Ừ, cái này mỗi người chỉ cần một cái thôi, mà tôi thì có rồi..."

Chưa kể tôi còn là [Thánh Hiệp Sĩ] nên ngay từ đầu đã chẳng cần đến nó làm gì...

"A, em cảm ơn anh. …Hay là lần tới chúng ta cùng đi thám hiểm nhé?"

"Cũng là ý hay đó..."

Tôi cũng mới chỉ đặt chân tới tầng một của nơi đó thôi. …………Thôi nào, xốc lại tinh thần!

"Làm thêm ván nữa!"

"Anh vẫn chưa chừa sao!?"

"Không! Chắc chắn không thể có chuyện ra [Giấy phép] hai lần liên tiếp được! Lần này nhất định sẽ nổ hũ!"

"Đó chính là suy nghĩ điển hình của mấy đứa tạch rate đấy!"

Tôi gạt đi sự phản đối của Nemesis để tiếp tục xếp hàng thử vận may lần hai. Lần này tôi cũng nạp vào 100.000 Lir. Tính cả phần tiền trang bị mới thì đây là cơ hội cuối cùng của tôi.

"Trời Phật phù hộ, làm ơn..." – chỉ những lúc thế này tôi mới bắt đầu cầu nguyện thành tâm và xoay cần gạt.

Và kết quả là...

"?"

Chiếc kén lăn ra. Thế nhưng, độ hiếm ghi trên đó không phải từ S đến F.

Nó ghi là "X".

Cái này nghĩa là sao? Nó còn cao hơn cả S ư? Hay thực chất nó là dấu "X" và có giá trị thấp hơn cả F? Tôi chịu chết. Chỉ thấy trên chiếc kén, ngoài chữ cái lạ lẫm đó còn có dòng chú ý: "Vui lòng mở ở nơi rộng rãi".

Tôi hỏi nhân viên thì anh ta giải thích rằng khi trúng những thứ chiếm nhiều diện tích như xe ngựa, máy sẽ đưa ra cảnh báo như vậy. Có vẻ món đồ bên trong có kích thước không hề nhỏ. Ngoài ra, độ hiếm "X" thì ngay cả nhân viên ở đây cũng chưa từng thấy bao giờ. Chắc có thể coi là trúng đậm rồi nhỉ.

Mà thôi, đã dặn mở ở nơi rộng rãi thì tôi sẽ không dại gì bung hàng ngay trong tiệm, cứ thế nhét nguyên chiếc kén vào hòm đồ cho chắc ăn.

Tuy nhiên, sau khi quay xong và cái đầu đã bắt đầu nguội bớt, tôi thử tính toán lại. Một lần quay tốn 100.000 Lir. Trong khi toàn bộ trang bị mới của tôi tổng cộng hết 110.000 Lir. ………Nghĩ đến việc một lần xoay cần bằng gần cả bộ trang bị mới, thấy cái giá này đúng là đắt thật. Dù tính theo độ hiếm thì chắc là không lỗ đâu.

"Tại anh dám vung tiền quay tới hai lần bằng cái mức đó đấy."

Tôi cứng họng, chẳng còn lời nào để phản bác.

Trong lúc tôi đang thanh toán xong xuôi thì Rook cũng tò mò quay thử. Có vẻ cậu ta thấy tôi làm nên cũng nảy sinh hứng thú.

"…Nhưng mà cậu không cần phải 'mạnh tay' ném hẳn 100.000 Lir vào như tôi đâu đấy."

Tôi vừa nhìn vừa thầm nghĩ nhỡ cậu ta hụt thì mình cũng thấy có lỗi... Tôi đang nhìn... và... cái gì thế này?

「「「!?」」」

Cú sốc đó, chắc chắn tất cả mọi người có mặt tại đó, trừ Rook, đều cảm nhận được. Tôi, Nemesis, nhân viên tiệm và cả những vị khách khác đều đứng hình như nhau.

Chiếc kén trên tay Rook tỏa ra sắc màu cầu vồng. Chỉ riêng cái kén làm từ quặng cầu vồng đó thôi trông đã giống như một vật phẩm siêu hiếm rồi. Và trên bề mặt nó ghi một chữ rất lớn —— "S".

—— Ngay phát súng đầu tiên mà cậu ta đã hốt ngay giải siêu đặc biệt rồi sao?

"A, anh Ray! Hình như em trúng cái gì đó rồi nè!"

"Chúc... chúc mừng cậu nhé!"

Vì quá kinh ngạc nên giọng tôi cũng run lên bần bật.

"Rook ơi, mở nhanh đi thôi~"

"Đúng đó! Phải xác nhận xem rút cuộc là trúng cái gì chứ!"

Babi thì vẫn thong dong như mọi khi, còn Nemesis thì háo hức hẳn lên. 100.000 Lir mà trúng gấp 100 lần, nghĩa là món đồ đó trị giá ít nhất 10.000.000 Lir. Không chỉ chúng tôi, mà những vị khách khác và nhân viên cũng đang đứng từ xa dán mắt vào đây không rời.

Vì kén của Rook không có dòng cảnh báo nên cậu ta mở ngay tại chỗ.

"[Găng Tay Đoạn Vịnh Valthur]……?"

Nghe Rook lẩm bẩm, tôi nghiêng đầu thắc mắc. Cách đặt tên đó nghe rất giống với cái [Găng Tay Chướng Diễm Gardranda] của tôi. Thế nhưng, Rook nhìn vào thông số của —— [Găng Tay Đoạn Vịnh Valthur] —— và mặt cậu ta bỗng cứng đờ lại. Có lẽ đây là lần đầu tôi thấy Rook lộ ra vẻ mặt như vậy.

"Rook, món trang bị đó thế nào vậy?"

Chiếc [Găng Tay Đoạn Vịnh Valthur] là loại găng tay dài che đến tận khuỷu tay, làm từ chất liệu da màu xanh thẫm với những hoa văn bằng kim loại vàng rực rỡ. Vấn đề là áp lực bất thường tỏa ra từ nó. Hơn nữa, không chỉ Rook mà vài vị khách xung quanh —— có lẽ là những Master hoặc Tian có kỹ năng giám định cấp cao —— cũng đều đang tái mặt.

Rốt cuộc nó là thứ quái quỷ gì vậy?

"Kết luận lại thì, đây chính là Phần thưởng MVP của một <UBM> ạ."

"Thật sao?"

"Vâng. À, chuyện từ đây về sau chúng ta nên ra chỗ khác nói thì hơn."

Rook nói rồi dẫn tôi ra ngoài tiệm. Tôi chào ông Alejandro một câu rồi đuổi theo Rook. Liếc nhìn lại, hàng người chờ quay Gacha càng thêm đông đúc, mức tiền nạp của mỗi người hầu như đều cố định ở con số 100.000 Lir. Cơn sốt Gacha đã bị đẩy lên mức đỉnh điểm. Có vẻ như việc phát hiện ra có khả năng trúng cả Phần thưởng MVP đã khiến mọi người phát cuồng.

…Cầu cho không có ai phải phá sản.

Nơi tôi và Rook đi tới là căn phòng trong nhà trọ mà cậu ta đang thuê. Có vẻ Rook đã biết được điều gì đó cực kỳ hệ trọng mà không thể để người khác nghe thấy.

"Kết luận là, đây là một Phần thưởng MVP không còn chủ sở hữu."

"Nghĩa là sao?"

Lời giải thích của Rook như sau: Thông thường, Phần thưởng MVP chỉ người sở hữu mới dùng được và không thể chuyển nhượng. Tuy nhiên, vẫn có ngoại lệ. Đó là khi chủ sở hữu là một Tian và người đó đã qua đời. Trong trường hợp đó, Phần thưởng MVP sẽ bị thu hồi và trở thành vật phẩm rơi cực hiếm ở tầng sâu của các Dungeon Thần Tạo... hoặc trở thành giải thưởng của những máy Gacha nạp số tiền lớn như thế này.

…Nghe đến đây, tôi cũng hiểu ra vấn đề nằm ở đâu.

"Nếu chuyện này bị lộ ra, có khả năng sẽ có kẻ đi săn lùng các Tian để giết sao?"

"Vâng."

Không biết có bao nhiêu Tian đang sở hữu Phần thưởng MVP, nhưng không thể loại trừ khả năng có những Master sẵn lòng sát hại họ để tăng dù chỉ một chút cơ hội sở hữu những món đồ đó. …Ít nhất thì, chúng tôi không muốn mình trở thành ngòi nổ cho chuyện đó. Đó là lý do Rook không nói chuyện này ở chỗ đông người.

"Nhưng có ổn không? Những người có kỹ năng giám định có nhìn thấy điều đó không?"

"Không ạ, lời giải thích này hiện lên dưới dạng thông báo hệ thống dành cho em chứ không nằm trên thông số vật phẩm. Chắc chắn không ai biết đâu."

Vậy thì tốt rồi. Mà suy đi tính lại, chắc cũng chẳng có ai ngu mà đi mạo hiểm như thế. Giết Tian sẽ bị truy nã gắt gao, mà món đồ bị thu hồi đó cũng chẳng chắc chắn sẽ rơi vào tay kẻ giết người.

"Thông số của nó đây ạ."

Rook đưa cửa sổ hiển thị thông số của [Găng Tah Đoạn Vịnh Valthur] cho tôi xem.

[Găng Tay Đoạn Vịnh Valthur]

[Ancient Legendary Arms]

Báu vật hiện thực hóa khái niệm của kẻ được mệnh danh là [Kẻ Diệt Ma Thuật Sư]. Tăng mạnh Ma lực và Kỹ lực cho chủ nhân, đồng thời mang lại kháng tính cực mạnh đối với các trạng thái bất thường hệ tinh thần và ma pháp tấn công.

Chỉ số trang bị:

MP + [Tổng Level người trang bị] × 10

SP + [Tổng Level người trang bị] × 10

Kháng trạng thái bất thường hệ tinh thần + 100%

Kháng ma pháp tấn công + 100%

Skill trang bị:

Chant Break

??? (Skill chưa mở khóa)

Ồ, mạnh thật. Đặc biệt là phần kháng tính. Nói đơn giản là khả năng phòng thủ trước ma pháp và trạng thái bất thường sẽ tăng gấp đôi.

"Vậy skill trang bị đó có hiệu ứng gì?"

"Thú vị lắm anh ạ. Nó có thể hủy bỏ các kỹ năng hệ ma pháp đang trong giai đoạn chuẩn bị trong phạm vi ảnh hưởng."

"Hồ."

Giai đoạn chuẩn bị nghĩa là sao nhỉ?

"Ví dụ như khi đối thủ đang niệm chú hoặc đang trong trạng thái chờ kích hoạt ma pháp, mình có thể xóa sổ ma pháp đó ngay lập tức. Tuy nhiên, nó không thể can thiệp vào các kỹ năng không có thời gian niệm chú hoặc những ma pháp đã được phóng ra rồi."

Cái này đúng là thiên địch của ma thuật sư, và có vẻ sẽ có rất nhiều tình huống cực kỳ hữu dụng. Cứ hễ niệm chú là bị hủy ngay đúng không? Các nghề thiên về ma pháp mà đấu một chọi một thì coi như phế luôn. …Hơn nữa, bên cạnh Rook còn có Babi, Marilyn và Audrey hỗ trợ nữa.

"Người sở hữu món này trước đây có vẻ là một Tian... hiểu rồi."

Có lẽ, <UBM> gốc của [Găng Tay Đoạn Vịnh Valthur] là [Valthur] vốn chuyên trị tiêu diệt các Job ma pháp. Vì vậy, nó đã bị một Tiân thuộc loại "mạnh mà không cần ma pháp" đánh bại. Rồi vì lý do nào đó mà vị Tian ấy qua đời, dẫn đến việc món đồ này rơi vào tay Rook. Mọi chuyện nghe chừng đều hợp lý cả.

"Nhưng mà Rook này. Cậu đúng là cái loại may mắn đến đáng hờn đấy."

Tôi cũng nghĩ vậy. Chuyện của Marilyn, Audrey, rồi đến cả chuyện này, Rook luôn gặp may mắn. Chắc là do cách ăn ở hàng ngày chăng?

"Nhưng anh Ray cũng trúng giải mà."

"À, nhắc mới nhớ tôi còn cái này."

Tôi lấy chiếc kén độ hiếm X ra. Nếu bên trong là xe ngựa hay thứ gì đó thì không thể mở trong nhà được, nên lát nữa tôi sẽ ra ngoài Cổng Bắc để mở.

"Tôi định đi mở đây, Rook có đi cùng không?"

"Dạ không, từ nãy giờ hệ thống cứ thông báo nhắc nhở nên em phải đăng xuất về thực tại một chút."

"Hử? Có khách đến nhà hả?"

"Dạ không, là [Đói bụng] và [Thiếu ngủ] ạ. Từ hôm qua tới giờ em cứ mải mê cày cuốc trong rừng suốt. Ăn uống thì chỉ ăn đồ trong này thôi còn ngủ thì chưa ngủ tí nào."

"Cậu ăn cơm đi tắm rồi đi ngủ ngay cho tôi nhờ!!!"

"A ha ha... em sẽ làm vậy. Em sẽ dậy đúng giờ để kịp cuộc hẹn ngày mai."

"Nhớ giữ gìn sức khỏe đấy~"

Rook đăng xuất nên tôi cũng rời khỏi phòng trọ của cậu ta. Nhưng mà cái thằng nhóc này, mải mê săn bắn đến mức quên ăn quên ngủ thì đúng là một kẻ "nghiện" game chính hiệu rồi. Chắc vì cậu ta cũng là học sinh và đang trong kỳ nghỉ xuân nên mới chơi bạo được như vậy chăng?

Sau khi rời khỏi nhà trọ của Rook, nơi "rộng rãi" đầu tiên tôi nghĩ đến là [Đồng bằng Nex] như hồi sáng, nên chúng tôi đang hướng về phía Cổng Bắc vào Vương quốc Altar.

"Này Master. Hình như cũng đến giờ cơm trưa rồi thì phải."

"À, đúng rồi nhỉ. Ăn cái gì đó rồi mới ra Cổng Bắc nhé."

Mở hũ xong có khi tôi sẽ đi săn luôn. Đang giờ ăn trưa nên quán xá nào cũng đông đúc, nhưng tôi đã chọn được một quán tương đối vắng vẻ để vào. Tôi thầm hy vọng lý do nó vắng không phải vì đồ ăn dở tệ. Vừa bước vào quán, tôi liền thấy một cảnh tượng đập vào mắt.

Đó là một nhóm người đang vây quanh chất vấn chủ quán. Họ đều mặc bộ giáp trắng đồng bộ, khoác áo choàng có thêu huy hiệu của Vương quốc Altar. Một người đang cầm tờ giấy trông như ảnh chụp và hỏi dồn dập gì đó. À, hóa ra đây là lý do quán không có khách sao?

Tôi vừa quan sát vừa suy nghĩ. Người đang chất vấn có vẻ mặt cực kỳ nôn nóng, lời lẽ với chủ quán cũng rất gay gắt. Anh ta trông như đang tuyệt vọng, còn chủ quán thì chỉ biết lắc đầu với gương mặt đầy khó xử. Sau đó, một người phụ nữ trong nhóm có vẻ là đồng đội đã tiến lại can ngăn anh ta... à.

Gương mặt quen thuộc.

"Liliana?"

"Ơ? Là Ray đấy à?"

Phó đoàn hiệp sĩ cận vệ Vương quốc Altar, [Thánh Hiệp Sĩ] Liliana Grandria. Kể từ lần gặp gần [Rừng Noz] bị cháy rụi, chúng tôi lại tình cờ tái ngộ tại Thành phố Quyết đấu này.

"…Ta đánh hơi thấy mùi phiền phức phảng phất đâu đây rồi."

Cùng với lời nói đầy điềm gở của Nemesis truyền qua thần giao cách cảm.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!