Chương 20: Đạo Quân của Địa Ngục
□ [Hoàng Kỵ Binh] Ray Starling
"Hoàng Ngọc Binh... !?"
Sự xuất hiện của hơn 1000 con Hoàng Ngọc Binh. Trước hung tin hoàn toàn nằm ngoài dự đoán này, chúng tôi không khỏi rùng mình kinh hãi.
"Bọn chúng kiếm đâu ra sinh vật để làm nhiên liệu chứ...!?????" Nemesis thắc mắc câu hỏi quan trọng nhất.
Nghi vấn của Nemesis là hoàn toàn có cơ sở. Nếu xét đến cơ chế "bắt buộc phải nhốt sinh vật vào trong để làm nguồn năng lượng" của Hoàng Ngọc Binh, chúng tôi đinh ninh rằng số lượng tối đa có thể hoạt động chỉ giới hạn ở những con đang lang thang trên núi. Dẫu cho trong kho có cất giấu hàng ngàn cỗ máy đi chăng nữa, thì nếu không thể khởi động cũng vô dụng. Dù cho có một số ít cỗ máy mang theo động cơ tự sản sinh MP như giả thuyết ngày hôm qua, thì phần còn lại không thể nào tự hoạt động mà không có nhiên liệu. Thế nhưng...,
『Nghe nói tất cả những con Hoàng Ngọc Binh vừa xuất hiện đều có những đường ống nối với sau lưng...!』
"Đường ống? ...!" Tôi thốt lên
Sau khi nghe xong, câu trả lời đó đã giúp tôi hiểu được lý do vì sao một lượng lớn Hoàng Ngọc Binh lại có thể hoạt động.
"Là cáp nguồn!!" Tôi chợt nhận ra điều gì đang xảy ra
Nói chính xác hơn thì phải là chúng đang dùng cáp ma lực, nhưng bản chất thì vẫn vậy. Lũ người máy lúc này không sử dụng sinh vật làm nhiên liệu... mà chúng đang trực tiếp lấy năng lượng để hoạt động từ chính <Di tích>. Chừng nào vẫn còn bị giới hạn bởi dây cáp, chúng sẽ không thể đi xa như con Hoàng Ngọc Binh đầu tiên mà tôi chạm trán. Thế nhưng, nếu chỉ quanh quẩn phòng thủ bên trong và ở lối vào của <Di tích> thì như vậy là quá đủ. Chỉ cần tận dụng nguồn năng lượng của chính <Di tích> — thứ vẫn còn tồn tại dai dẳng dù đã trải qua hai nghìn năm — thì việc kích hoạt hàng ngàn con Hoàng Ngọc Binh là chuyện hoàn toàn có thể.
"Chỉ cần cắt đứt đống cáp ở sau lưng, à không, đống đường ống đó...!" Tôi lên tiếng
『Nghe nói những người ở hiện trường đã thử làm vậy, nhưng bọn chúng không hề dừng lại ngay... và sau đó đã tự mình nối lại rồi.』
...Ra là vậy, hệ thống phòng ngự quá hoàn hảo. Hơn nữa, có vẻ như chúng vẫn có thể duy trì hoạt động thêm một thời gian ngắn dựa vào lượng ma lực đã được sạc từ cáp. Đúng là một cơ chế rắc rối...!
"...Vậy nhóm anh Tom Cat đang đột kích <Di tích> hiện tại ra sao rồi?"
Trước câu hỏi của Azurite, giọng nói của nhân viên Guild qua thiết bị liên lạc trở nên nặng nề.
『...Một nửa số <Master> đã gục ngã trước đợt tấn công ào ạt bất ngờ của Hoàng Ngọc Binh cùng hệ thống cạm bẫy liên hoàn. Những <Master> còn lại phần lớn không thể tiến xa hơn, và hiện đang rơi vào thế giằng co với lũ Hoàng Ngọc Binh.』
<Master> là một lực lượng chiến đấu hùng mạnh. Thế nhưng, khi phải chiến đấu ngay trên sân nhà của địch là bên trong <Di tích>, đối đầu với hơn một ngàn kẻ thù có sức mạnh ngang ngửa Demi Dragon, thì thất bại là điều khó tránh khỏi. Ngay cả khi có những <Master> sở hữu hỏa lực diện rộng, thì trong một không gian chật hẹp lại có đồng minh xung quanh, họ cũng khó lòng phát huy hết toàn bộ sức mạnh. Dẫu vậy, chúng tôi vẫn biết một người có khả năng càn lướt hoàn hảo ngay cả trong tình huống đó.
"’Phần lớn' có nghĩa là vẫn có người tiến lên được sao?" Tôi hỏi
『Nghe nói ngài [Miêu Thần] Tom Cat đã một mình tả xung hữu đột giữa bầy Hoàng Ngọc Binh đông đặc để tiến thẳng vào khu vực sâu nhất rồi.』
"Anh Tom...!" Tôi thốt lên. Quả nhiên, anh Tom vẫn bình an vô sự. Dù số lượng kẻ địch đông đảo hơn hôm qua gấp bội phần, anh ấy vẫn đang tiếp tục chiến đấu.
"Đã rõ, chúng tôi cũng sẽ lập tức chuyển sang thế trận phòng thủ." Azurite thông báo lại như vậy
『Đã rõ. Khi nào có diễn biến mới, tôi sẽ liên lạc ngay.』
Nói rồi, tín hiệu từ Guild ngắt kết nối.
"...Nằm ngoài dự tính, à không, lẽ ra chúng ta phải lường trước được điều này mới phải. Mối đe dọa từ hệ thống phòng ngự của <Di tích> ấy."
Giữ chặt thiết bị liên lạc trong tay, Azurite mang một vẻ mặt buồn phiền.
"Tình hình thế này, việc đột kích nhà máy chắc chỉ còn biết trông cậy vào anh Tom thôi." Nemesis nói.
"...Ừ."
Suy nghĩ "Dù là anh Tom thì một mình làm sao xoay xở nổi" và niềm tin "Nếu là anh Tom thì nhất định sẽ làm được" dựa trên những gì tôi chứng kiến ngày hôm qua đang đan xen lẫn lộn trong đầu tôi.
"...Hiện tại chúng ta chỉ có thể dọn dẹp dần lũ Hoàng Ngọc Binh đang tràn ra ngoài lối vào thôi." Tôi kết luận như vậy.
"Ừm." Azurite đồng tính với tôi.
Ngay lúc chúng tôi định xuất phát hướng về phía <Di tích> để càn quét lũ Hoàng Ngọc Binh —— thiết bị liên lạc vừa mới ngắt kết nối lúc nãy lại một lần nữa vang lên.
"Có chuyện gì vậy?"
『Ngài Azurite, chúng tôi vừa nhận được thông tin mới từ <Di tích>...!』
Giọng nói ấy có vẻ còn hoảng loạn hơn cả lúc nãy.
『Nghe nói từ phía sau nhóm đang chống trả Hoàng Ngọc Binh ở <Di tích>, những hình nộm bằng gỗ đang ồ ạt tổ chức đánh úp...!』
"...CÁI GÌ!?" Tôi sửng sốt.
Hình nộm. Khỏi cần nói cũng biết, đó chính là đám hình nộm đã hạ sát gần ba mươi <Master> trên núi. Và khả năng cao... chúng đang bị Mario tiên sinh điều khiển.
"Anh ta cố tình chọn thời điểm này để đánh úp sao...!?" Tôi thốt lên
"...Kế hoạch quá hoàn hảo. Nếu là bây giờ, chúng có thể tạo thế gọng kìm ép lực lượng của Vương quốc vào giữa lũ Hoàng Ngọc Binh. Có lẽ chúng đã tính toán kỹ lưỡng rằng sau khi quét sạch lực lượng của ta, chúng sẽ dọn dẹp nốt bầy Hoàng Ngọc Binh rồi tiến vào sâu bên trong." Azurite trả lời lại tôi
Đúng là cơ hội ngàn năm có một để chôn vùi toàn bộ lực lượng đột kích <Di tích> của Vương quốc.
『Ngài Azurite. Nữ bá tước vừa thông báo, Đội Kỵ sĩ của lãnh địa Quartierlatin đang————』
Ngay lúc giọng nói qua thiết bị liên lạc định thông báo thêm điều gì đó, kết nối đột ngột bị cắt đứt.
"...? Có chuyện gì vậy?"
Azurite cất tiếng hỏi, nhưng đáp lại chỉ là tiếng nhiễu sóng xè rè. Linh tính có chuyện chẳng lành, tôi nhìn về phía thành phố Quartierlatin, nhưng không có gì bất thường cả. Có vẻ như chỉ là tín hiệu liên lạc bị cắt đứt, chứ không phải Guild đã xảy ra chuyện gì.
"...Gây nhiễu sóng liên lạc sao."
Việc cắt đứt liên lạc đường dài mà chúng tôi đã biết rõ ràng là do Mario tiên sinh giở trò. Có lẽ anh ta đã chuyển từ việc chỉ chặn liên lạc đường dài sang chặn cả liên lạc cự ly ngắn. Lúc trước tôi cứ nghĩ anh ta để lại liên lạc cự ly ngắn là nhằm làm chậm trễ việc chúng tôi phát hiện ra liên lạc đường dài đã bị cắt, nhưng có khi chính bản thân anh ta cũng đang sử dụng nó. Và giờ, khi không cần thiết nữa, anh ta đã dập luôn cả liên lạc cự ly ngắn.
"Tóm lại, cứ đến <Di tích> đã. Nếu Dryfe đã chĩa mũi nhọn vào <Di tích>, thì chúng ta cũng phải... Azurite?"
Tôi lấy Silver ra, chuẩn bị hướng về <Di tích>. Thế nhưng, Azurite cứ đứng chôn chân tại chỗ, mắt trừng trừng nhìn về phía Quartierlatin. Không, nói chính xác hơn —— cô ấy đang nhìn xa hơn cả Quartierlatin.
"............Này, Ray."
Azurite hỏi tôi với một giọng run rẩy. Đó không phải là sự run rẩy vì sợ hãi... mà có vẻ như đang cố kìm nén một cơn thịnh nộ chực chờ bùng nổ.
"Anh nhìn thấy... thứ kia là gì?"
Azurite chỉ tay về phía bầu trời... phía trên ngọn núi đằng sau thành phố Quartierlatin. Dưới bầu trời âm u đó...
◇◇◇
□ Quartierlatin - Nhà Trọ
"Phù. Chuồng trại dọn dẹp thế này là ổn rồi."
Trước khi trời sáng, Lefty - một nhân viên của nhà trọ nơi nhóm Ray đang lưu trú - đã dậy sớm hoàn tất việc dọn dẹp chuồng và cho lũ quái vật trông giống gà ăn. Đó là một trong những công việc thường nhật của cậu, và Lefty cũng xem đó như khởi đầu cho một ngày mới.
"Tiếp theo phải dọn dẹp nhà tắm trước khi mở cửa mới được."
Lefty từng được ông chủ nhà trọ cứu mạng trên chiến trường.
Kể từ đó, cậu được ban cho một cái tên mới và được cho ở lại làm việc tại nhà trọ này. Tuy mang một cơ thể tàn tật, mất đi ký ức và cánh tay phải trên chiến trường, cậu vẫn được giao phó những công việc vừa sức. Lefty lờ mờ nhận ra rằng những công việc hằng ngày này có lẽ không phải là thứ mà cậu của trước khi mất trí nhớ và cánh tay phải từng làm. Thế nhưng, cậu vẫn cảm thấy mãn nguyện. Cậu tìm thấy sự thỏa mãn trong việc làm việc chăm chỉ tại nhà trọ này.
Và hơn hết thảy, cậu yêu mến những con người nơi đây... và yêu Shirley. Dù luôn mơ mộng một ngày nào đó có thể cùng Shirley chung tay gánh vác nhà trọ này, nhưng cậu lại tự ti cho rằng một kẻ mất tay, mất đi khuôn mặt như mình thật không xứng với cô bé. Cậu đâu hề hay biết rằng, trong thâm tâm Shirley cũng có tình cảm với cậu, và cả cha mẹ cô bé lẫn những nhân viên khác đều đang mỉm cười dõi theo mối tình chớm nở của hai người.
Cứ thế, nếu những ngày tháng bình yên tiếp tục trôi qua, mặc cảm về cánh tay và khuôn mặt của cậu rồi cũng sẽ phai nhạt dần, và việc đôi trẻ thành đôi có lẽ chỉ còn là vấn đề thời gian.
Nếu như những ngày tháng bình yên ấy... cứ thế tiếp tục trôi qua.
"Hừm, hôm nay............ ơ?"
Khi Lefty ngước nhìn bầu trời lúc bình minh vừa ló dạng, thầm nghĩ "Hôm nay xui xẻo thay lại là một ngày nhiều mây",
"...Hả, gì vậy?"
—— Thứ đó đã lọt vào tầm mắt cậu.
Dưới bầu trời u ám... từ <Di tích> nằm đối diện với ngọn núi nơi nhà trọ tọa lạc, qua bên kia thành phố Quartierlatin, vô vàn bóng đen đang bay lên. Cơ thể của thứ đó mang một màu xám xịt u tối. Thứ đó mang ngũ quan hình người, nhưng lại mọc thêm đôi cánh. Thứ đó mang một khuôn mặt cực kỳ gớm ghiếc. Thứ đó... tụ tập thành một bầy đàn khổng lồ lên tới hai nghìn con.
"A, a..."
Nhìn thấy thứ đó, trong tâm trí Lefty... một cảnh tượng quen thuộc bỗng ùa về. Đó chắc chắn là những ký ức từ trước khi cậu mất trí nhớ.
—— Cảnh tượng cậu sát cánh cùng Đội Kỵ sĩ Hoàng gia khoác trên mình những bộ giáp trắng muốt.
—— Cảnh tượng cậu mừng rỡ khi được [Thiên Kỵ Sĩ] mà cậu vô cùng tôn kính cất tiếng gọi.
—— Cảnh tượng hai đạo quân lao vào cấu xé nhau ngay sau khi cuộc chiến nổ ra.
—— Cảnh tượng những người lính nơi tiền tuyến bị vô số quái vật tàn sát.
—— Cảnh tượng hơn ba nghìn thứ đó từ trên trời lao thẳng về phía quân ta.
—— Cảnh tượng những hiệp sĩ giáp trắng bị thứ đó bâu kín và xé xác.
—— Cảnh tượng thứ đó cắn đứt cánh tay phải và lột lớp da mặt của cậu.
"A, AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA!?"
Thứ đó chính là những gì mà Lefty của ngày xưa —— Arthur British Jr. —— đã từng chứng kiến trên chiến trường.
Thứ đó... chính là Ác ma.
◇
Và thế là, ba đạo quân đã tập hợp đầy đủ.
Ba ngàn cỗ máy.
Một ngàn hình nộm.
Và, hai ngàn ác ma.
Vào buổi sáng ngày thứ ba kể từ khi Ray đặt chân đến đây, Quartierlatin đã bị bủa vây bởi mối đe dọa từ ba đạo quân ấy.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
