Chương 23: Nói lên sự thật
□ [Hoàng Kỵ Binh] Ray Starling
Giữa thành phố đang chìm trong biển lửa, tôi đối mặt với một gã đàn ông.
Tên của hắn là [Ma Tướng Quân] Logan Godhart. Một trong những <Siêu Cấp> khét tiếng của Dryfe. Và khi nhắc đến khả năng chiến đấu, hắn được cho là còn vượt trội hơn cả tên Franklin.
Hắn là tên đứng đầu đạo quân ác ma, kẻ đã tự tay xóa sổ Đội Kỵ sĩ Hoàng gia trong cuộc chiến tranh vừa qua, và... tước đoạt sinh mạng của cha Liliana và Miliane. Ngay từ lúc nhìn thấy Quartierlatin bị tấn công bởi vô số ác ma, tôi đã phần nào đoán được kẻ chủ mưu.
Máy móc, hình nộm, và ác ma.
Quartierlatin đang phải gồng mình gánh chịu sự tấn công từ ba mối đe dọa, nhưng lý do lớn nhất khiến tôi có mặt ở đây chính là sự hiện diện của hắn. Tôi phỏng đoán rằng bên trong <Di tích>, việc Hoàng Ngọc Binh và đám hình nộm của Mario tiên sinh lao vào choảng nhau sẽ giúp câu thêm chút thời gian. Tôi cũng tin tưởng rằng anh Tom sẽ lo liệu ổn thỏa phía bên đó. Nhưng ngay cả khi không có những lý do đó, chắc chắn tôi vẫn sẽ lựa chọn đến đây. Bởi vì ngay từ cái khoảnh khắc tôi nhìn thấy [Ma Tướng Quân], hắn đã triệu hồi ác ma... mà thiêu rụi thành phố này.
"Mày là... Ray Starling đúng không."
Vừa ra lệnh cho một con ác ma thu hồi lại thanh đại kiếm đâm xuyên qua người ngài Beldorbell, [Ma Tướng Quân] vừa cất tiếng hỏi tôi.
"Hahaha, so với một tháng trước thì bộ dạng của mày cũng thay đổi nhiều đấy chứ. Rất hợp với phong cách của một tên ác nhân phản diện... cái loại sinh ra chỉ để làm nền cho chiến thắng của tao."
"............"
Bộ dạng của cái gã [Ma Tướng Quân] đang cười cợt đó... trông giống hệt nhân vật chính trong tựa game mà tôi từng chơi trước khi bước vào kỳ ôn thi khắc nghiệt. Từ bộ giáp mà tôi đoán là hàng thiết kế riêng, cho đến cái khuôn mặt mang phong cách "nếu được mô phỏng y đúc ngoài đời thực thì chắc sẽ trông như thế này", tất cả đều giống đến kỳ lạ. Chỉ tiếc là... nhân vật chính trong tựa game đó không bao giờ làm ra những chuyện hèn hạ như hắn. Cũng chẳng bao giờ thốt ra những lời độc ác như việc ném từng đứa trẻ cho ác ma ăn thịt.
"...Thật kinh tởm."
Trong cái đại sảnh của <Di tích>, tôi đã từng nhớ đến Băng đạo tặc Gouz-Maze. Hành động của đám máy móc đó có lẽ xuất phát từ hệ thống được lập trình sẵn. Thế nhưng, cái gã đang đứng trước mặt tôi lúc này... tâm địa của hắn giống hệt như tên [Đại Tử Linh]. Cái thói bạo hành kẻ yếu, và thái độ cợt nhả khinh miệt những ai dám đứng lên phản kháng, tất cả đều giống nhau như đúc. Điều đó khiến lồng ngực tôi bài xích đau đớn. Có lẽ... tâm trạng của tôi lúc này đang cực kỳ gần với cái khoảnh khắc dưới tầng hầm của pháo đài phế liệu đó. Tôi tự nhận thức được rằng, mình đang ở ngưỡng chực chờ bùng nổ.
"Kukuku, kẻ mang danh 'Bất Khuất' Ray Starling. Tao đã mong mỏi được gặp mày từ lâu rồi."
"Mong mỏi được gặp tao?"
Tự dưng lại nói cái quái gì vậy?
"Kể từ lúc Franklin giăng bẫy tóm gọn cái con bé Đội phó của Đội Kỵ sĩ Hoàng gia, tao đã luôn dõi theo từng trận chiến của mày. Bao gồm cả cái màn tiêu diệt [Demi-Dragworm] ở Cấp độ 0 đó."
...Vụ của Liliana và Miliane, sự kiện đầu tiên mà tôi tham gia. Vụ đó cũng nằm trong âm mưu của Dryfe, nên việc hắn biết cũng chẳng có gì lạ.
"Và tất nhiên, tao cũng biết rõ chuyện Franklin đã vắt óc bày mưu tính kế ở Gideon rồi cuối cùng lại bị mày đánh bại. Vụ đó xem sướng mắt thật đấy."
Khuôn mặt của [Ma Tướng Quân] lộ rõ vẻ hả hê khi nhắc đến thất bại của đồng minh. Hay có lẽ, đối với hắn, dù cùng là <Siêu Cấp> của một quốc gia nhưng chưa chắc đã được coi là đồng minh.... Chà, chuyện này thì cũng giống như mối quan hệ giữa anh Figaro và Tiền bối Yêu Quái ở Vương quốc thôi.
"Và giờ đây, mày đang đứng trước mặt tao. Đã đến lúc kẻ từng hai lần đập tan âm mưu của Franklin như mày phải nếm mùi thất bại rồi. Đúng vậy, đánh bại mày chính là khao khát lớn nhất của tao lúc này!"
"...Để trả thù cho đồng minh sao?"
"Không! Để chứng minh rằng tao xuất sắc hơn tên Franklin đó!"
"............"
Những lời [Ma Tướng Quân] tuôn ra... thật khó mà thấu hiểu nổi. Thế nhưng, việc hắn tập trung toàn bộ lực lượng ở đây chỉ để hạ gục tôi là sự thật không thể chối cãi. Đưa mắt nhìn quanh, tôi thấy đám ác ma không hề di chuyển đi tấn công nơi khác mà chỉ chực chờ xung quanh [Ma Tướng Quân]. Chỉ cần kìm chân được lũ ác ma ở đây, thì dù đối phương có tăng viện cũng chẳng sao.
"Đích thân tao đã cất công đến tận Vương quốc này, và tình cờ lại chạm trán mày ở đây. Đã vậy, xung quanh chẳng còn kẻ nào kỳ đà cản mũi, chỉ có mỗi mình mày. Quả là một cơ hội ngàn vàng. Không có sự cản trở của các <Siêu Cấp> khác, tao có thể quang minh chính đại đường hoàng chiến đấu và nghiền nát kẻ đã đánh bại Franklin là mày."
"...?"
Những lời đó mang lại cho tôi một cảm giác Deja vu mờ nhạt.
"Cho tao nói một câu."
"Gì?"
"Mới vài ngày trước thôi, cũng có một cái PK Clan sủa y chang những lời này, và kết cục là bị quét sạch đấy."
Sự việc <Sol Crisis> bị một mình Tiền bối B3 tiễn về trời vẫn còn in đậm trong tâm trí tôi. Vì câu nói của hắn sặc mùi Deja vu nên tôi không thể không lên tiếng. Dù một nửa trong đó là để khiêu khích.
"ĐỪNG CÓ ĐÁNH ĐỒNG TAO VỚI DĂM BA CÁI CLAN RÁC RƯỞI ĐÓ...!"
Quả nhiên, câu nói đó đã chọc đúng chỗ ngứa của hắn, khiến sự thù địch hướng về phía tôi càng thêm gay gắt. Thế là tốt rồi.
"TAO ĐÂY CÙNG VỚI 2000 ÁC MA DƯỚI TRƯỚNG, LÀM SAO CÓ THỂ ĐỂ VUỘT MẤT MỘT TÊN LOW-RANK CỎN CON NHƯ MÀY ĐƯỢC!!"
"2000? Làm gì còn đến chừng đó?"
Nhờ sự phản kháng liều chết của ngài Beldorbell, đội quân ác ma ở đây đã hao hụt xuống chỉ còn khoảng 500 con. Số lượng ác ma còn lại có lẽ đang kẹt trong trận chiến với Đội Hiệp sĩ Quartierlatin. Đã vơi đi rất nhiều rồi.
"MÀY...!"
Mỗi lần bị tôi bóc mẽ, trán [Ma Tướng Quân] lại nổi gân xanh, khuôn mặt hằn học đầy phẫn nộ. Khả năng chịu đựng kém... hay nói cách khác là quá nông cạn. Dù cho Franklin có là một kẻ mang đến sự sợ hãi khó tả, hắn vẫn luôn giữ được sự ung dung điềm tĩnh, còn tên này thì hoàn toàn không có. Nhận ra điều đó, ngọn lửa tức giận trong lồng ngực tôi vẫn cứ cháy... nhưng tâm trí tôi lại dần trở nên lạnh lẽo.
"...Chậc! Nếu vậy... TAO SẼ CHO MÀY NẾM MÙI HỐI HẬN VÌ DÁM COI THƯỜNG TAO!"
Nói rồi, [Ma Tướng Quân] bắt đầu ra lệnh cho đám ác ma. Chắc hắn định tận dụng lợi thế số đông để bao vây và từ từ hành hạ tôi đây mà. Tuy nhiên, cái cách triển khai đội hình chậm chạp mang mục đích gieo rắc nỗi sợ hãi đó lại vô tình tạo điều kiện cho tôi kịp sắp xếp lại suy nghĩ, đúng là một ơn huệ không ngờ tới.
“Khiêu khích hắn thì cũng được thôi, Ray. Nhưng anh có phần thắng không đấy? Trông anh bây giờ cứ như đang để cảm xúc lấn át mà đứng chôn chân ở đây vậy.” Nemesis niệm thoại
Tôi không phủ nhận điều đó, nhưng không có nghĩa là tôi không có cửa thắng. Tôi có khoảng hai phương án có thể sử dụng.
“Hai phương án?”
Ngài Beldorbell đã đập nát cái [Brooch] của hắn ta. Do đó, hiện tại chỉ cần giáng một đòn chí mạng là có thể kết liễu hắn. Tôi có cách lách qua đội quân ác ma này để làm được điều đó. Cách này tôi cũng đã từng áp dụng một lần rồi.
“...Cách đó sao. Quả thực, đó là một nước đi khả thi. Vậy, phương án còn lại là gì?”
Át chủ bài.... Nếu bị dồn vào chân tường, tôi sẽ tung ra.
“Át chủ bài? Là <Retribution Beyond the Stars> sao? Nhưng mà, ta nghĩ chiêu đó không hiệu quả lắm với những kẻ thiên về chỉ huy như hắn đâu.”
"...Không, không phải chiêu đó."
Vừa trả lời Nemesis qua liên kết suy nghĩ, tôi vừa nhìn xuống hai bàn tay của mình —— [Găng Tay Chướng Diễm Gardranda]. ...Việc sử dụng thứ này, ở một khía cạnh nào đó, còn mạo hiểm hơn cả việc lao mình vào giữa bầy ác ma kia. Tốt nhất là không nên dùng đến nó. Thế nhưng, nếu thời cơ bắt buộc, tôi sẽ tung nó ra.
“Hừm, tuy hơi khó đoán, nhưng có vẻ như anh cũng có át chủ bài riêng. ...Nhưng mà, nếu phải đối đầu với cả một đạo quân thế này, và điều kiện chiến thắng là "lấy đầu tướng địch trước khi bản thân mất mạng", thì giá như có Silver ở đây có phải tốt hơn không.”
"...Tôi cho mượn Silver mất rồi."
Trước khi lần theo âm thanh để đến đây, tôi đã nhờ Azurite đến chi viện cho Đội Hiệp sĩ Quartierlatin đang giao chiến với một bầy ác ma khác. Vì khoảng cách bên đó xa hơn nên tôi đã cho cô ấy mượn Silver. Sau khi giải cứu xong Đội Hiệp sĩ, cô ấy sẽ vòng lại hỗ trợ bên này.
"Tốt nhất là... phải dứt điểm trận đấu này trước khi Azurite đến."
Lý do không phải vì cô ấy là một Tian, người chỉ có duy nhất một mạng sống. Mà là vì tôi e ngại rằng, khi phải đối mặt với [Ma Tướng Quân] — kẻ thù đã sát hại sư phụ mình — cô ấy sẽ làm ra những hành động bồng bột. Mối lo ngại này hoàn toàn có cơ sở nếu nhớ lại phản ứng của cô ấy khi lần đầu nhìn thấy bầy ác ma. Bởi vì qua những ngày ngắn ngủi tiếp xúc, tôi hiểu rõ cô ấy là một người lương thiện, luôn ôm đồm mọi trách nhiệm và tâm tư vào mình.
"Hahaha!! Cảm giác bị bao vây bởi ngần này ác ma thế nào hả?"
Có vẻ như vòng vây đã hoàn tất, [Ma Tướng Quân] cười lớn và hỏi vặn tôi.
"Nói cho mà biết, tất cả bọn chúng đều từ cấp Demi-Dragon trở lên đấy! Đừng hòng dùng mấy cái hỏa thiêu cỏn con mà mong quét sạch được chúng!"
Chắc là vậy rồi. Lũ ác ma hứng chịu ngọn lửa ban nãy của tôi, dù có bị thương, vẫn có thể quay lại chiến đấu bình thường. Quả nhiên, nếu muốn thiêu rụi quái vật cấp Demi Dragon bằng <Purgatory Flame>, tôi phải duy trì hỏa lực trong một thời gian nhất định thì mới có tác dụng. Nhưng mà...
"............Tốt rồi."
Nhìn quanh quất, không còn bóng dáng một ai. Dù có thể lờ mờ thấy bọn trẻ đang sợ hãi lén nhìn ra từ trong trại trẻ mồ côi phía sau, nhưng khoảng cách là đủ xa, và chúng cũng đang ở trong nhà. Nếu vậy thì... có thể dùng được.
"NÀO! NẾU MUỐN VAN XIN THA MẠNG THÌ CỨ NÓI, TAO SẼ RỬA TAI LẮNG NGHE ĐÂY, 'BẤT KHUẤT'!"
"Không biết mày có tự nhận thức được không, nhưng những câu thoại của mày nghe cứ như mấy tên ác nhân rẻ tiền ấy. Khuôn mặt và bộ giáp đó chắc đang khóc thét lên vì nhục nhã."
"...!!"
"Nhưng mà... tao cũng có vài điều muốn nói đây, vểnh tai lên mà nghe cho rõ."
Nói rồi, tôi lấy tay trái túm lấy vạt áo [Hắc Triền Sáo] che kín miệng, tay phải giơ cao chiếc găng tay sắt.
"—— <Hellish Miasma>, phun trào."
Ngay lập tức, một luồng chướng khí màu đen tím phun trào từ chiếc găng tay. [Kịch độc], [Say xỉn], và [Suy nhược]. Một Skill trang bị vô cùng tàn độc, giáng ba hiệu ứng bất lợi cùng một lúc lên kẻ thù.
"Cái gì!! Mày dám dùng khí độc ngay giữa lòng thành phố sao!?"
Nhờ ơn vị tướng quân nào đó quậy tung lên, nên xung quanh làm quái gì còn ai nữa.
Và nhờ việc chúng tự nguyện tạo thành vòng vây, nên gần như toàn bộ ác ma đều nằm gọn trong phạm vi ảnh hưởng. <Hellish Miasma> phát huy tác dụng lên toàn bộ lũ ác ma xung quanh, khiến chúng đồng loạt quỵ gối, cử động trở nên chậm chạp và quằn quại trong đau đớn.
Đúng như lời [Ma Tướng Quân] nói, bọn chúng quả thực có đẳng cấp ngang với Demi Dragon. Thế nhưng, nhớ lại trận chiến với [Đại Chướng Quỷ Gardranda], Marilyn đã hoàn toàn gục ngã trước <Hellish Miasma> này. Điều đó chứng tỏ chướng khí này vẫn phát huy hiệu quả với Demi Dragon. Điều duy nhất khiến tôi bận tâm là liệu ác ma có khả năng kháng độc hay không, nhưng ngay cả Undead như [Gouz-Maze] còn bị dính, thì xác suất ác ma trúng đòn cũng rất cao. Và —— kể từ đây, mọi thứ sẽ diễn ra giống hệt trận chiến với [Gouz-Maze].
"Khà!!?"
Tôi tiến lại gần một con ác ma đang oằn mình rên rỉ —— cắn xé một mảng thịt trên cánh của nó..., rồi nuốt chửng. Ngay tức khắc, tôi hứng trọn ba hiệu ứng bất lợi mà con ác ma đang mang, cộng thêm hiệu ứng bất lợi hệ Nguyền Rủa có lẽ là do ăn thịt ác ma. Thế nhưng,
“Form Shift —— [Hắc Kỳ Phủ Thương – Flag Halberd]!”
Nemesis biến đổi hình thái thành Hắc Kỳ Phủ Thương, và kích hoạt <Reverse as a Flag>.
Khoảnh khắc đó, toàn bộ hiệu ứng bất lợi đều bị lật ngược. [Kịch độc] gây sát thương HP liên tục biến thành Hồi phục liên tục, [Say xỉn] làm nhiễu loạn cảm giác thăng bằng biến thành Cảm quan nhạy bén, Và [Suy nhược] làm giảm một nửa toàn bộ chỉ số biến thành Nhân đôi chỉ số.
Thêm vào đó, những Debuff từ hiệu ứng bất lợi hệ Nguyền Rủa cũng bị vô hiệu hóa, một số thậm chí còn chuyển hóa thành Buff. Đây chính là chiến thuật tôi từng sử dụng trong trận chiến với [Oán Linh Ngưu Mã Gouz-Maze]. Một thủ đoạn tà đạo: ăn thịt kẻ địch đang dính hiệu ứng bất lợi, sau đó dùng năng lực lật ngược để biến chúng thành Buff cho bản thân. Dù lúc đó tôi từng tự nhủ sẽ không bao giờ dùng lại chiêu này nữa, nhưng trong hoàn cảnh hiện tại, không còn chút mảy may do dự.
"Nhanh!!"
Với đôi chân đã được cường hóa, tôi đạp mạnh xuống mặt đường lát đá, lao vút qua bầy ác ma đang rên rỉ. Tiện tay chém bay đầu vài con cản đường, tôi xuyên qua làn chướng khí đen tím, áp sát [Ma Tướng Quân] đang đứng ngoài vòng vây.
"Hả!?"
"—— Hây!!"
Cùng tiếng gầm thét, tôi vung mạnh lưỡi Hắc Kỳ Phủ Thương, [Ma Tướng Quân] vội vàng đưa thanh đại kiếm lên đỡ. Thế nhưng,
"!?"
Lưỡi Hắc Kỳ Phủ Thương trượt dọc theo bề mặt thanh đại kiếm, để lại một vết chém nông trên khuôn mặt giống hệt nhân vật chính trong game của hắn.
"Mày...!"
Tốc độ phản xạ và động tác phòng thủ của hắn lúc này còn nhanh hơn cả tôi dù tôi đã chồng cả mớ Buff. Đó là sự chênh lệch chỉ số do Superior Job mang lại, có lẽ tôi không thể thu hẹp khoảng cách hơn được nữa. Dù vậy, tôi tin chắc rằng khoảng cách đó không đến mức khiến hắn trở thành kẻ bất khả chiến bại. Hơn nữa, chuyển động của [Ma Tướng Quân]...
"Ra tay cũng hèn hạ ra phết đấy... Ray Starling!!"
Tôi né tránh nhát chém từ thanh đại kiếm mang đầy sự cuồng nộ của [Ma Tướng Quân] do bị thương, đồng thời phản đòn và đáp trả câu nói của hắn.
"...Nói đúng ra phải là, chính mày đã tạo kẽ hở cho tao dùng chiêu này." Tôi đáp trả hắn
"Cái gì?"
Thực ra, từ trước đến nay tôi luôn cố tình tránh sử dụng cái chiến thuật "ăn thịt địch" này... nhưng trước đó, dù có muốn dùng thì tôi cũng không thể.
Đó là trong trận chiến với chiếc [RSK] của Franklin. Lúc đó, đối sách của hắn gần như hoàn hảo. Con quái vật đó kháng nhận hiệu ứng bất lợi của tôi và được bảo vệ bởi <Material Barrier> khiến tôi không thể cắn xé được. Franklin đã lường trước, phân tích kỹ lưỡng chiến thuật này của tôi và khóa chặt nó hoàn toàn trước khi trận chiến bắt đầu.
Nhưng tên [Ma Tướng Quân] này thì không. Miệng thì leo lẻo khao khát đánh bại tôi, nhưng khả năng thu thập thông tin và sự chuẩn bị của hắn so với Franklin đúng là một trời một vực. Tất cả những gì tôi thấy ở hắn chỉ là sự kiêu ngạo tột độ "Chỉ cần tao ra tay là thắng chắc". Khác xa một trời một vực với cái tên <Siêu Cấp> luôn mang nỗi ám ảnh thất bại, khao khát chiến thắng đến điên cuồng, và dù luôn tỏ ra cợt nhả nhưng thực chất lại nghiêm túc hơn bất kỳ ai.
"...Nước cờ của mày quá non."
"Hả!?"
Chính vì thế. Câu nói tiếp theo tuôn ra khỏi miệng tôi một cách vô cùng tự nhiên. Nó thậm chí chẳng liên quan gì đến sự căm phẫn dành cho kẻ đã chà đạp Quartierlatin, kẻ đã xóa sổ Đội Kỵ sĩ Hoàng gia năm xưa, hay kẻ đã làm hai chị em kia phải rơi lệ... Đó chỉ là một nhận xét bật ra từ chính suy nghĩ của tôi. Đó là ——
"Mày, còn yếu hơn cả Franklin."
—— chỉ là một lời... nói lên sự thật.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
