I’ll Become a Villainess That Will Go Down in History

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

570 4868

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

146 3102

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

536 31466

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

653 4231

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

(Đang ra)

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

jjangppareuntokki

Vậy mà tôi lại chuyển sinh thành một người như thế.

387 1853

Cẩm nang Speedrun của cô phù thủy

(Đang ra)

Cẩm nang Speedrun của cô phù thủy

Bu Luofeng

Chỉ là cô đặc biệt giỏi trong việc dập tắt hiểm nguy ngay trước khi nó kịp bắt đầu.

33 84

200 - 299 - Chương 295

Lời tôi nói có lẽ đã khiến Victor phật ý, anh ta lộ rõ vẻ bực bội. Chẳng lẽ vì là vương tử của một cường quốc mà anh ta chưa học được sự kiên nhẫn là gì sao?

“Ngươi có biết mình đang nói gì không?”

“Dĩ nhiên rồi.” Kể từ khi trở thành Alicia Williams, tôi biết rõ hơn ai hết mình đang ở vị trí nào và cần phải làm gì. “Ngay từ đầu, vương tử đã chẳng có quyền từ chối rồi. Bởi vì tính mạng của thần dân đang bị đe dọa kia mà.”

“Ngươi đang uy hiếp ta đấy à?”

“Đúng vậy.” Tôi đáp lời trong khi nở một nụ cười.

Ước gì có ai đó dùng máy quay phim đời mới nhất để ghi lại cảnh này của tôi nhỉ. “Người phụ nữ đang uy hiếp Nhị vương tử nước Raval!” Thật tuyệt nếu nó trở thành tin tức với cái tiêu đề như vậy…

“Ngươi định giúp kiểu gì?” Victor hỏi, giọng đã bình tĩnh hơn một chút.

“Ồ, vương tử bằng lòng nghe tôi nói rồi sao?”

“Tạm thời thì, ta chỉ nghe ngươi nói thôi.” Victor cau mày, trừng mắt nhìn tôi.

“Dễ thôi. Chỉ cần kiếm được một đóa Maddy, sau đó dùng Ám ma pháp để nhân bản nó là được.”

“…Dùng Ám ma pháp để nhân bản thì còn gì là dễ nữa chứ.”

“Tôi làm được mà.” Tôi tự tin đáp lại nụ cười khổ của Victor.

Vì đây là ma pháp đặc trưng của Ám ma pháp, nên ông lão cũng có thể làm được…

“Ngươi có vẻ vẫn chưa hiểu, nhưng đóa Maddy không phải thứ dễ kiếm đâu. Người ta nói nó mọc trên vách đá cao chót vót, nhưng ngươi không biết vách đá đó nguy hiểm đến mức nào đâu, phải không?”

“Nguy hiểm đến mức nào cơ?”

“Nếu ta nói nó còn nguy hiểm hơn cả Tử Vong Lâm thì sao?” Victor nhìn tôi với ánh mắt dò xét.

Còn phải nói nữa sao, điều đó chắc chắn sẽ khiến tôi phấn khích mà! Ác nữ thì phải luôn kề cận với nguy hiểm chứ!

“…………Sao mắt ngươi lại sáng rực lên như thế?” Anh ta nhìn biểu hiện của tôi, có chút lùi lại.

Thật thất lễ. Tôi muốn được khen là có chí tiến thủ mới phải.

“Ngươi có vẻ đang hiểu lầm gì đó, nhưng đóa Maddy có giá cao ngất trời ngay cả trong giới quý tộc. Mỗi năm chỉ nở vài đóa, nhưng tốt nhất nên nghĩ rằng chỉ thu hoạch được chưa tới một đóa thôi.”

“Tức là, vài năm mới kiếm được một đóa thôi sao?”

“Đúng vậy. Chính là như thế. Rất nhiều quý tộc đã phải bỏ mạng vì nó rồi.” Anh ta nói với vẻ mặt như nuốt phải trái đắng.

“Năm nay vẫn chưa thu hoạch đóa nào sao?”

“Đúng vậy. Nhưng đừng có vì bản thân khác biệt mà kiêu ngạo. Ngay cả ngươi, nếu đến vách đá đó để hái Maddy, cũng có thể mất mạng. Nếu chết chỉ để giúp người khác thì còn ý nghĩa gì nữa chứ?”

“…Anh đang lo lắng cho tôi sao?”

“Làm gì có chuyện đó! Tại sao ta lại phải lo lắng cho ngươi chứ!” Victor đột nhiên gắt lên.

Phải rồi, chúng tôi đâu phải những người bạn cùng nhau đi Tử Vong Lâm đâu. Lo lắng cho tôi một chút cũng đâu có sao.

…Chắc là, vì Victor nên trong thâm tâm anh ta vẫn lo cho tôi, nhưng lại ngại để tôi biết. Dù tôi mới quen Victor chưa lâu nhưng tôi cũng hiểu được điều đó.

“Cảm ơn vương tử.” Tôi cúi đầu thật trang trọng rồi định rời khỏi đó.

Tôi muốn thoát khỏi căn phòng này ngay bây giờ!