I’ll Become a Villainess That Will Go Down in History

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Khi Ve Sầu Mùa Hạ Cất Tiếng Khóc

(Đang ra)

Khi Ve Sầu Mùa Hạ Cất Tiếng Khóc

Trang Chu Đang Ngủ

Đây là một câu chuyện về lòng dũng cảm, về đúng sai, về sự cứu rỗi lẫn nhau, một chút bí ẩn, một chút lãng mạn và một chút bất chấp tất cả.

78 2

Con Đường Y Học Tại Tokyo

(Đang ra)

Con Đường Y Học Tại Tokyo

Tôi sẽ thấy đói khi thức dậy

Ba là, nghệ thuật quản lý thời gian là vô cùng quan trọng."

25 34

Sakuchishi: Lễ Tế Của Kẻ Dị Giáo

(Hoàn thành)

Sakuchishi: Lễ Tế Của Kẻ Dị Giáo

Nakanishi Kanae

Ngay khi chuỗi án mạng kỳ bí, tôn giáo, những giấc mơ cùng ký ức đã mất của chính Nui bắt đầu hé lộ những mối liên kết đan xen phức tạp, thì nghi lễ bản địa nhằm tế bái vị thần của làng Sakuchishi-sam

9 14

anh hùng giả mạo

(Đang ra)

anh hùng giả mạo

thất thập nhị biên

đào lại truyện cổ thật ra đây là truyện dịch đọc từ rất lâu rồi.

6 8

Tiểu Mục Sư Sao Lại Là "Bạch Nguyệt Quang" Của Nam Chính Bị Đuổi Khỏi Đội Cơ Chứ!

(Đang ra)

Tiểu Mục Sư Sao Lại Là "Bạch Nguyệt Quang" Của Nam Chính Bị Đuổi Khỏi Đội Cơ Chứ!

小v希

Sống ở thế giới này đã lâu, Letia vẫn luôn đinh ninh rằng đây chỉ là một thế giới giả tưởng phương Tây bình thường như cân đường hộp sữa. Còn cô, cũng chẳng qua chỉ là một mục sư bình thường trong một

389 3276

Công Chúa Phép Thuật Makina

(Đang ra)

Công Chúa Phép Thuật Makina

Trong hành trình cùng người bạn thanh mai trúc mã để khôi phục lại vương quốc, cô đã trải qua vô số cuộc "phiêu lưu dâm loạn" – những cuộc ân ái lén lút sau lưng anh ấy.

11 13

200 - 299 - Chương 291

Căn bệnh truyền nhiễm đang hoành hành khắp Vương quốc Raval…

“Bệnh Ban Điểm sao?”

“Ừm, đúng vậy.”

“Vậy nguyên nhân của bệnh Ban Điểm đúng là từ sông Dagon sao?”

Ngày trước, trong tiết học ở Học viện Ma pháp, Jill từng giải thích. Thuốc chữa bệnh Ban Điểm chính là một loài hoa tên Madi. Nhưng vấn đề là mỗi năm chỉ thu hoạch được vài bông mà thôi. Toàn bộ đều bị giới quý tộc cấp cao chiếm đoạt cả. Chẳng trách dịch bệnh cứ mãi không dứt.

“Cô biết rõ đấy nhỉ. Chắc chắn là do vi khuẩn trong sông Dagon, nhưng nguyên nhân chính xác vẫn chưa được xác định. Mà nói đi, những thông tin này cô lấy từ đâu ra?”

“Chỉ là tôi có tìm hiểu qua một chút ạ.”

“Một chút thôi ư? Vậy cô cũng biết về hoa Madi sao?”

“Vâng. Đó là loài hoa nở trên những vách đá cao chót vót đúng không ạ?”

Victor không hề rời mắt, chăm chú nhìn sâu vào đôi mắt tôi.

“Nghe đây, ở đất nước này, chỉ có giới quý tộc mới biết về sự tồn tại của hoa Madi. Dân thường thì cứ nghĩ rằng mắc bệnh Ban Điểm là cầm chắc cái chết. Chẳng có thuốc giải độc nào cả, họ chỉ có thể bị cách ly rồi chịu đựng đau đớn mà thôi.”

Anh ta đã nhìn thấu tôi không phải là một bình dân tầm thường.

“…Hoàng tử biết được bao nhiêu về thân phận thật của tôi?”

Trước câu hỏi của tôi, anh ta hít một hơi rồi mới đáp lời.

“Ta chỉ biết ngươi là một con nhóc ranh quỷ quái mà thôi.”

Làm gì có chuyện đó chứ… Hay là anh ấy nói vậy để không khiến tôi khó xử nhỉ.

“Đừng có nhầm tưởng là ta có hứng thú với ngươi đấy!”

"Từ nay con sẽ cẩn trọng lời nói hơn."

"Ừ. Bị người khác để ý không đâu cũng phiền phức."

Anh ấy nói rồi mở cửa phòng mình.

Anh ấy khéo léo dẫn mình vào phòng. ...Nhưng mà cứ đứng mãi trước cửa phòng nói chuyện bệnh truyền nhiễm cũng kỳ cục thật.

Tôi đi theo anh vào trong phòng. Căn phòng này khác với căn phòng lần đầu tôi gặp Victor.

Không có gì thừa thãi, chỉ có độc một chiếc giường trong căn phòng rộng thênh thang. Ôi chao, cái giường này sao mà "có mặt" thế không biết...

Ánh nắng chói chang từ ô cửa sổ lớn rọi thẳng vào phòng.

Con gái nhà lành chưa chồng mà vào phòng ngủ đàn ông thế này, có ổn về mặt đạo đức không nhỉ...? À mà thôi, đằng nào mình cũng chẳng được coi là con gái, nên chắc không sao đâu!

"Từ hôm nay, cô cứ ngủ ở đây."

"Con có thể ngủ trên tấm thảm mềm mại này cũng được ạ."

"Thường thì, dân thường sẽ mừng rỡ lắm khi thấy cái giường này đấy."

Dường như anh ấy cố ý nhấn mạnh mỗi chữ "bình thường". Có phải anh ấy muốn mình phản ứng như người bình thường không nhỉ?

Để sống sót ở đây, có lẽ mình phải diễn cho trót vai "thiếu niên bị trục xuất khỏi đất nước" chăng?

"Ôi chao! Thật là lộng lẫy! Đẹp đẽ và tráng lệ quá đi mất!"

Tôi đặt hai tay lên ngực, giả vờ xúc động mà nhìn quanh căn phòng.

...Mình còn thấy sởn da gà với cái màn kịch dở tệ này nữa là. Đúng là mình không có khiếu diễn xuất mà.

"Mắt cô trông vô hồn lắm."

"Đâu có thấy được đâu, vì bị vải che mà."

"Dù vậy vẫn biết."

Ối, không lẽ Hoàng tử cũng có mắt tinh như mình sao?