I Teach Self-Defense

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Slayers Đặc Biệt

(Đang ra)

Slayers Đặc Biệt

Hajime Kanzaka

Tuyển tập các truyện ngắn xoay quanh thế giới Slayers.

42 1799

Futsu Ota Hairimasen!: Gakeppuchi Seiyuu, Radio de Jinsei Restart!

(Đang ra)

Futsu Ota Hairimasen!: Gakeppuchi Seiyuu, Radio de Jinsei Restart!

Toi Yuki

Câu chuyện về màn lật ngược tình thế trong sự nghiệp lồng tiếng của Kanae bắt đầu từ chính chương trình radio ấy.

2 4

Nếu một nhân viên quèn chuyển sinh thành tam hoàng tử ở thế giới khác.

(Đang ra)

Nếu một nhân viên quèn chuyển sinh thành tam hoàng tử ở thế giới khác.

Rina

bản gốc được đăng trên https://ncode.syosetu.com/n0063lr/. mọi người muốn đọc bản nhật gốc thì lên trên này nhé.

20 65

Lãnh chúa độc tài của Thành phố Mê cung

(Đang ra)

Lãnh chúa độc tài của Thành phố Mê cung

Cherry Blossom Latte

"Kẻ nào dám phản đối chính sách của ta, ta sẽ dùng búa Doom Breaker đập nát đầu kẻ đó".

7 9

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

17 16

Web Novel - Chương 109

Chương 109

"Cảm ơn Quan trưởng đã trông Darae giúp em ạ!!"

"Không có gì. Darae ngoan và nghe lời lắm nên tôi cũng thoải mái. Thực ra là chơi cùng nhau thôi. Đúng không, Darae?"

"Vâng! Chị ơi, chị ơi! Cái bao cát lật đật kia vui cực! Với cả em còn được Quan trưởng dạy bài tập để xinh đẹp nữa!"

Khoảng 9 giờ 30 phút, Narae xong việc và lên võ quán. Vừa đến nơi cô ấy đã cúi gập người 90 độ để cảm ơn.

Tất nhiên tôi thấy vui đến mức nhận lời cảm ơn cũng thấy ngại. Cảm giác như được chữa lành (healing) theo một cách mới mẻ giữa những ngày tháng chìm đắm trong dục vọng.

Darae tính tình hoạt bát, ngoan ngoãn, nghe lời, nụ cười thì dễ thương, đúng là một cô bé xinh xắn đáng yêu.

Nếu tất cả trẻ con trên đời đều như Darae thì mọi ngành nghề liên quan đến trẻ em chắc chắn sẽ trở thành thị trường đỏ rực (cạnh tranh khốc liệt).

"Bài tập để xinh đẹp?"

"Vâng! Quan trưởng bảo tập chăm chỉ thì có thể xinh hơn cả chị Dami đấy!"

"... Quan trưởng?"

"Thì... khả năng đâu phải là 0% đâu."

Trước lời nói líu lo của Darae, Narae thoáng nhìn tôi với ánh mắt như nhìn kẻ nói dối tệ nhất trần đời... nhưng phải bảo vệ ước mơ của trẻ con mà.

"Với cả còn được ăn pizza nữa!"

"Thế à? Có ngon không?"

"Vâng! Ngon lắm. Ngon quá nên em để dành hai miếng cho chị đấy!"

"Thật là... em ai mà ngoan thế này! Cảm ơn em, Darae! A, Quan trưởng. Để em gửi tiền pizza ạ. Cái này nhất định ngài phải nhận. Ngài đã trông Darae giúp rồi mà còn thế này..."

"Ừ. Không nhận."

"Q, Quan trưởng?!"

"Tôi muốn mua nên mua thôi, không nhận đâu. Chỉ là thấy Darae dễ thương nên mua cho thôi."

"Đúng là Darae dễ thương nhất thế giới nhưng chuyện này thì...!"

"... Siscon (cuồng em gái) à? Dù sao thì tiền pizza khỏi cần, cứ bảo Darae thỉnh thoảng đến chơi là được. Con bé có vẻ thích tập thể dục. Tập thể dục từ nhỏ tạo thành thói quen thì tốt lắm."

"Thế thì Darae làm phiền ngài quá... A, hay là ngài nhận Darae làm hội viên đi ạ? Phí đăng ký em sẽ đóng."

"Thôi. Chỉ là tiện thể chơi cùng thôi chứ hội viên gì."

"Quan trưởng bảo em đến chơi cũng được mà chị! Chỉ cần gọi điện trước thôi!"

"Nhưng mà..."

"Tôi khó sắp xếp thời gian riêng cho Darae, nhưng lúc rảnh rỗi chơi cùng một chút thì không vấn đề gì đâu, cô đừng bận tâm. Đằng nào con bé cũng bận chơi với bạn bè, chắc gì đã đến thường xuyên được."

"Sao lại không bận tâm được ạ... Ư ư ưm... Đúng là Darae sẽ không đến thường xuyên... Sau này em sẽ gửi quà cảm ơn riêng... Hây a! Vậy em xin phép nhận sự quan tâm này ạ! Cảm ơn Quan trưởng! Sau này cũng nhờ ngài giúp đỡ Darae ạ!"

"Cảm ơn Quan trưởng ạ!"

Hai chị em thân thiết cùng cúi đầu.

Darae thì dễ thương.

Narae thì nứng.

Khi cúi người, chiếc áo lót màu xanh da trời lấp ló bên trong cổ áo phông, và đôi chân đẹp lộ ra nhờ chiếc váy ngắn hôm nay cô ấy mặc cũng khiến mắt tôi được giải trí.

Mà, vì có Darae ở đây nên hôm nay tôi cũng chẳng có ý định làm gì.

"Vậy Quan trưởng. Chị em em xin phép về trước ạ. Hôm nay thực sự xin lỗi và cảm ơn ngài!"

"Về cẩn thận nhé. Darae về nhé. Lưu số chú rồi đúng không?"

"Vâng ạ! Cháu chào chú! Lần sau cháu lại đến chơi ạ!"

Càng nhìn càng thấy hai chị em này giống cún con thật. Cả khuôn mặt cười rạng rỡ lẫn tính cách hoạt bát thường ngày.

Tôi vẫy tay tiễn hai người, Narae đi giày rồi mở cửa võ quán cho Darae ra ngoài trước.

Và, cô ấy lén quay lại nhìn tôi và nói.

"Quan trưởng. Tuần này... nhờ ngài giúp đỡ ạ."

Hai má ửng hồng, nói nhờ tôi giúp đỡ.

Cực kỳ dâm đãng và gợi cảm.

Khuôn mặt của người con gái đã quyết tâm dâng hiến trinh tiết của mình.

Cuối cùng Cheon Dohwa đến võ quán lúc hơn 10 giờ.

"Cảm ơn ngài đã gọi tôi dù muộn thế này."

Dù đã muộn, Cheon Dohwa đến nơi chỉ trong vòng 15 phút sau khi nhận được liên lạc của tôi.

Lại còn trang điểm đầy đủ, mặc áo blouse và váy chữ A đoan trang.

Nhìn Cheon Dohwa tỏa ra vẻ đẹp rạng ngời cùng nụ cười quyến rũ, tôi lại muốn dạy cho cô ta một lễ nghi mới.

"Cô Dohwa. Lần trước tôi chưa kịp nói, tôi sẽ dạy cô lễ nghi võ quán mà cô phải làm đầu tiên mỗi khi đến đây."

"Lễ nghi võ quán ạ?"

"Vâng. Đã đến võ quán thì vốn dĩ với tư cách là hội viên, cô phải chào hỏi Quan trưởng với sự tôn trọng và lễ phép."

"Ngài nói đúng. Tôi phải làm thế nào ạ?"

"Trước tiên hãy cởi hết quần áo ra. Cả đồ lót và tất da chân nữa. Rồi gấp gọn gàng đặt sang hai bên cạnh cô Dohwa."

"Tôi hiểu rồi."

- Soạt

Cheon Dohwa cởi quần áo ngay lập tức. Không hề có chút do dự nào trong động tác đó, chưa đầy 3 phút một người phụ nữ đã trần như nhộng trước mặt tôi.

Trở nên trần truồng, cô ấy gấp quần áo gọn gàng đặt sang hai bên rồi đứng dậy.

"Xong rồi ạ, Quan trưởng."

Phô bày bộ ngực như hai quả dưa hấu và cái lồn trắng hếu (Bạch hổ) không che giấu, cô ấy cười mắt đầy ẩn ý và nhìn vào mắt tôi.

Tôi nói với cô ấy điều tiếp theo.

"Giữ nguyên trạng thái đó, hãy quỳ xuống như đang lạy tôi và cầu xin một cách cung kính. Nói là 'Cảm ơn Quan trưởng đã dành thời gian quý báu cho tôi─'."

"......."

Nghe thôi đã thấy hèn hạ, mệnh lệnh mà một hội viên là khách hàng tuyệt đối không bao giờ phải làm khiến Cheon Dohwa thoáng giật mình.

Bỏ ra số tiền không nhỏ, tận 1 triệu won để được massage, mà lại phải hèn hạ đến mức đó thì có thể khó chấp nhận.

Nhưng Cheon Dohwa chỉ tỏ ra bối rối một chút, chứ không có vẻ gì là tuyệt đối không chấp nhận.

"Nhanh lên."

Vì thế tôi dồn lực vào giọng nói và hối thúc.

Thấy vậy, khuôn mặt Cheon Dohwa ửng hồng. Khóe miệng cô ta hơi nhếch lên.

Ngay sau đó.

- Sột soạt

Cheon Dohwa cẩn thận quỳ gối xuống sàn võ quán.

Tiếp đó cúi cả thân trên xuống. Nằm rạp xuống đến mức trán chạm sàn.

Và nói.

"Quan trưởng. Cảm ơn ngài."

"Hừm."

"Vì tôi, mà hôm nay ngài cũng dành thời gian quý báu... thực sự cảm ơn ngài."

Một cô gái đến tuổi cập kê, trước mặt tôi, thực hiện cái gọi là Dập đầu khỏa thân (Naked Dogeza).

Nói lời cảm ơn.

Cái vẻ láo xược của ngày đầu tiên vẫn còn in đậm trong mắt tôi, thế mà mới gặp lần thứ ba đã sẵn sàng dập đầu (Dogeza), khiến lồng ngực tôi phấn khích.

"Đúng rồi. Phải biết ơn chứ."

- Dẫm...

"Ưt...♡ Cảm ơn ngài."

Dù đầu bị chân tôi dẫm lên vẫn nói cảm ơn.

Không chỉ cảm ơn suông, mà trong giọng nói còn cảm nhận được sự vui sướng vì hành động này.

Một người phụ nữ xinh đẹp, dáng ngon, thông minh, coi đàn ông... à không, coi người khác như rác rưởi lại đang như thế này.

Thật sảng khoái, và thú vị.

Tôi bỏ chân ra khỏi đầu Cheon Dohwa, đi vòng ra phía sau cô ta.

Và giáng một cú đánh tay vào cái mông to tròn, trắng nõn nà đến mức muốn vấy bẩn ngay lập tức của Cheon Dohwa.

- Chát!!!

"A hức...! Cảm... ơn ngài."

"Ừm. Làm tốt lắm. Từ giờ đến võ quán, dù có tôi ở trước mặt hay không thì cứ giữ tư thế này đợi ở đây. Đó là lễ nghi mà hội viên phải dành cho Quan trưởng."

"Vâng... Quan trưởng."

"Giờ đứng dậy đi. Hôm nay tôi sẽ cho cô cưỡi ngựa gỗ ngay."

"...! Cảm ơn ngài!"

"Haha, không có chi."

"Ha ức, a hư ưng... Ha ưt, ha a...!"

"Chùn chụt, chụt... Chóp..."

"Ơ hư ức♡ C, cảm ơn ngài... Massage ngực... Ư híc...♡"

- Chát!!

"A hít...! Cảm ơn ngài...!"

Leo lên ngựa gỗ tam giác, hôm nay Cheon Dohwa vẫn chảy nước miếng và nước lồn ròng ròng, miệng hét lên lời cảm ơn.

Tôi không cưỡng lại được sự cám dỗ của bộ ngực ướt đẫm mồ hôi và quả trái cây màu hồng, vừa mút ngực cô ta vừa tiếp tục massage.

Cảm giác thớ thịt đè lên môi tôi đúng chuẩn ngực tự nhiên đã thấy thích rồi.

Thêm vào đó, dùng lưỡi đảo quanh đầu vú đang cương cứng như sắp phun sữa, mút chùn chụt làn da pha lẫn vị mồ hôi, không gì hạnh phúc hơn thế.

Chủ nhân của nó tuy láo xược, nhưng bộ ngực này thì vô tội.

Đang ngon lành cắn mút cơ thể Cheon Dohwa, massage cho đến khi toàn thân cô ta đầy dấu tay tôi thì.

Một cuộc điện thoại gọi đến.

Vào giờ muộn thế này.

Tưởng Yesol gọi trước khi ngủ nên tôi kiểm tra, hóa ra không phải Yesol mà là bố tôi.

Giờ này có chuyện gì nhỉ, nhưng trước tiên tôi vỗ vỗ vào má Cheon Dohwa và dặn.

"Tôi đi nghe điện thoại, cô đợi ở đây nhé."

"Vâng, vâng ạ... Ơ ức...!"

- Phập...

Chẳng cần động tay vào, chỉ riêng việc ngồi lên ngựa gỗ đã cực kỳ đau đớn, và nỗi đau đó sẽ sớm biến thành khoái cảm nên chắc cô ta tự chơi một mình cũng vui thôi.

Tôi bỏ mặc Cheon Dohwa và đi vào văn phòng.

Lỡ đâu tiếng rên của Cheon Dohwa lọt vào điện thoại thì không hay.

- Bíp

"Alo, bố ạ. Giờ này có chuyện gì thế ạ?"

─Bố có chuyện muốn nói. Giờ con đang ở nhà à?

"Không, con vẫn ở võ quán. Còn chút việc chưa xong."

─Thế à? Có vẻ bận rộn nhỉ. Hay để mai bố gọi lại?

"Không sao, không sao ạ. Con đang nghỉ giải lao một chút nên không sao. Mà có chuyện gì thế bố?"

─Con có nhớ chú Tôm không? Ngày xưa hay đi du lịch cùng gia đình mình ấy.

"Bạn bố ấy ạ. Đi đâu chơi cũng gọi tôm to (đại hà) ăn. Con nhớ mang máng. Nhờ chú ấy mà hồi nhỏ con được ăn tôm ngập mồm."

─Con nhớ cả việc chú ấy có con gái chứ?

"Ờ... A! Có ạ. Cái đứa con gái sợ con nên đi du lịch cùng cũng toàn chơi riêng ấy."

─Nhớ được mấy cái đó làm gì... Dù sao thì con bé đó định đổi sang xe nhỏ (xe cỡ nhỏ/morning), nên định bán cái xe đang đi. Hôm nay gặp chú Tôm bố có xem qua, tình trạng xe còn tốt lắm.

"Thật ạ? Xe loại gì thế bố?"

─Axante. Màu trắng. Đời xe cũng mới.

"Hả, đúng loại con đang tìm luôn?"

─Nên bố mới gọi. Con có định mua không?

"Đương nhiên là có ạ. À không, bố cứ thấy không có lỗi gì thì bảo con sẽ mua giúp con nhé. Con cần mua gấp mà cứ bị chứng khó lựa chọn nên mãi chưa quyết được."

─Thế à? Vậy để bố nói khéo xin giá rẻ chút cho, chốt cái đó nhé. Chở bạn gái đi cũng ổn đấy.

"Cảm ơn bố."

─Vậy chốt mua xe nhé... Việc võ quán ổn chứ? Nghe bảo dạo này làm ăn được lắm.

"Đang tốt lắm ạ, bố đừng lo. Bận đến mức không có thời gian về nhà luôn mà."

─May quá. Seong-hyeon à. Vậy thì tầm tháng sau......

Tôi đã nói chuyện rất lâu với bố, người vừa mang đến tin vui. Dạo này ít về nhà nên có nhiều chuyện để nói.

Thỉnh thoảng tôi cũng gọi cho mẹ, nhưng lâu lắm rồi mới nói chuyện với bố thế này.

─Với cả con gái chú Tôm sắp kết hôn... Ôi trời, đã 1 giờ rồi á? Bố giữ con lâu quá. Thôi tắt máy đây, mau dọn dẹp rồi về đi. Nghỉ ngơi cho khỏe.

"Vâng ạ. Sắp tới con sẽ ghé về nhà một lần."

─Không dẫn bạn gái về thì đừng có về.

"Bố quá đáng thế."

Nhờ thế mà gần hai tiếng đồng hồ trôi qua cuộc gọi mới kết thúc.

Tôi quay lại võ quán.

"Hư ư ưt... A hư ư...♡"

- Run lẩy bẩy... Tí tách...

Nghĩ là bỏ mặc hơi lâu nên tôi vội vàng ra, thấy Cheon Dohwa đang run bần bật trên ngựa gỗ.

Tuy tôi ra hơi muộn, nhưng so với thời gian đó thì tình trạng cô ta có vẻ khá tệ.

"Cô Dohwa. Mệt lắm à?"

"...! Q, Quan... trưởng... N, nhà vệ sinh... A hưt... Nhà vệ sinh..."

"A, nhà vệ sinh."

Nhịn tiểu nên mới thế này đây mà.

Có vẻ nhịn khá lâu rồi nên cô ta thở rất khó nhọc.

Đằng nào hôm nay cũng đủ chỉ tiêu rồi, cho đi vệ sinh cũng chẳng sao, nhưng mà.

Thái độ láo xược quá.

"Cô Dohwa."

"Nha, nhanh lên... Ư cứt... G, gấp..."

"Bây giờ cô đang yêu cầu Quan trưởng một cách láo xược đấy à? Tôn trọng, học lại từ đầu nhé?"

"Khoan... Hí... G, giờ cái đó...!"

- Chát!!!

"Ư ô ô ô ô ốc♡!! Ơ hức... Íc... K, không... Hư gư ưt...♡"

Bị đánh vào mông, Cheon Dohwa rên rỉ thô tục, nước mắt chảy ra, cắn chặt môi.

Nhìn mặt là biết cô ta đang nhịn đến giới hạn thực sự rồi.

"Cô Dohwa. Nói lại xem nào. Gì cơ?"

"Ư hư ức... Nhà, nhà vệ sinh... Q, Quan trưởng... Cho tôi... Hưt... đi nhà vệ sinh..."

"Vào nhà vệ sinh làm gì."

"Đ, đái... Đái... Hư hức...! Muốn đái... ạ..."

"Làm tốt thế này sao nãy lại thế. Từ giờ cứ thế này nhé. Biết chưa?"

"Vâng, vâng... Ư ư ưt...!"

"Nhịn thêm chút nữa đi. Tôi cho xuống đây."

Tôi luồn tay vào nách Cheon Dohwa, nhấc cô ta xuống khỏi ngựa gỗ.

Tuy ướt đẫm mồ hôi, nhưng vì đã tắm ở nhà trước khi đến nên lúc mới ngồi lên ngựa gỗ nách vẫn khô thoáng, nên tôi không thấy bẩn.

Cho Cheon Dohwa xuống ngựa gỗ xong, tôi dìu cô ta đang đi đứng không vững vào nhà vệ sinh.

Và.

"Đ, đây là..."

"Khi ở võ quán, cô Dohwa bắt buộc phải đái ở đây. Đái đứng tốt cho cơ bắp của cô Dohwa hơn đấy. Biết chưa?"

"Ư ức... Vâng, vâng... Biết... rồi ạ..."

"Khoan. Chưa được đái vội."

Tôi bắt cô ta đứng trước bồn tiểu nam.

Ban đầu cô ta giật mình tỏ vẻ cự tuyệt, nhưng nghe tôi nói xong liền chấp nhận ngay và đứng trước đó.

Sinh ra là phụ nữ chắc cả đời chưa bao giờ đái vào bồn tiểu nam, thế mà Cheon Dohwa lại tự nhiên làm động tác đẩy phần thân dưới ra.

Tay bị trói ra sau, đẩy lồn ra định đái vào bồn tiểu nam, dáng vẻ đó thật thô tục và nực cười.

Tất nhiên dù vậy nhan sắc kia vẫn không bị lu mờ, nhưng sự xinh đẹp và nực cười cùng tồn tại khiến nó càng buồn cười hơn.

Tôi nhẹ nhàng ôm lấy Cheon Dohwa từ phía sau. Rồi dùng tay xoa nhẹ bụng dưới của cô ta và nói.

- Xoa, xoa...

"Hí ư ức...♡"

"Chưa. Chưa được đái."

"Ch, chưa... L, làm ơơn..."

- Xoa, xoa...

"Ơ ư ức♡ Quan trưởng... Tay... Thích quá... Ư gư ư ức...♡"

Cảm giác xoa bụng dưới trơn láng đang run lên bần bật vì bàng quang căng cứng của người phụ nữ xinh đẹp đang cố nhịn tiểu thật là.

Khiến tôi cảm thấy một sự hưng phấn âm ỉ.

"Tay tôi thích không? Xoa bụng dưới cho cô Dohwa ấy?"

"Thích... ạ... Thí... ch... Ơ ức... Hác... K, không được... Không được, không được...! Hư ức...!"

"Không nhịn nổi nữa à?"

"K, không nhịn nổi... L, l, làm ơn... Cho, cho phép... Ư hí... Làm ơơn...!"

"Cô Dohwa. Sau khi cô đái sướng xong ở đây, câu đầu tiên phải nói là gì nào? Trả lời đúng tôi cho đái."

"Héc, hê ức... C, cảm... Cảm ơn... Cảm ơn ngài..."

"Cảm ơn cái gì?"

"Đ, đái... Cho đái... Ư hức... Cho phép... Cảm ơn ngài...!"

"Chà, một lần là đúng luôn này. Tốt lắm. Giờ đái được rồi đấy. Đái cho sướng đi."

"C, c, cảm... Cảm ơn... Hư ư a a a a a ang...♡"

- Rào... Rào rào rào............!!!!

Dòng nước tiểu màu vàng tuôn xối xả từ giữa cái lồn trắng hếu (Bạch hổ).

"Ê hê... A hư... Ha ư ư ư ư...♡"

- Run rẩy...!

Cảm nhận rõ ràng cơ thể cô ta đang run lên vì khoái cảm khi bài tiết. Đầu ngửa ra sau dựa vào tôi, miệng há hốc với khuôn mặt ngập tràn hạnh phúc.

Tôi tiếp tục xoa bụng dưới cô ta, tay kia vuốt ve cằm cô ta như vuốt ve cún con.

Và nói với cô ta.

"Cô Dohwa, đái xong thấy sướng không?"

Trước câu hỏi thì thầm vào tai của tôi, Cheon Dohwa đáp.

"Cảm... ơn ngài... Đái... Cho phép đái... Cảm ơn ngài, Quan trưởng..."

Nói lời cảm ơn tôi.

Tuy không phải câu trả lời cho câu hỏi của tôi, nhưng là câu trả lời khiến tôi hài lòng.

"Sau này làm gì cũng phải xin phép tôi hết. Đó là nghĩa vụ của hội viên Dohwa."

"Tôi hiểu... rồi... Hít...♡ Ạ..."

Con nhỏ này càng tỏ ra phục tùng như nô lệ thì càng thấy dễ thương.

Nô lệ khổ dâm (M) đúng là nghề trời sinh rồi, nghề trời sinh.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!