Chương 113
"Dạo này em có xem chương trình gì không?"
"Hiện tại thì không ạ. Bạn em bảo 'Đầu bếp Trắng Đen' (Culinary Class Wars) hay lắm."
"A, cái đó. Anh cũng nghe bảo hay. Tí nữa ăn cơm xem cùng không?"
"Vâng. Mà anh ơi. Chuyện mình đi biển còn lâu mới đi đúng không ạ?"
"Chắc thế? Phải theo lịch của Jae-min... tức là chồng Yena ấy, cậu ta nhiều việc bận lắm. Nghe bảo kỳ nghỉ cũng bị lùi lại. Chắc phải cuối hè mới đi được quá?"
"Vậy mình đi chơi riêng trước đi."
"Đi biển á?"
"Biển hay đâu cũng được ạ. Đi tàu hay xe buýt nên đi gần cũng được."
"Tàu xe gì. Phải đi ô tô chứ."
"Anh có xe ạ?"
"A, anh chưa nói với em nhỉ. Sắp tới anh sẽ mua một chiếc SUV cũ. Để chở em đi chơi."
"......."
"Bố anh bảo chắc mua được ngay thôi. Đằng nào tuần này cũng chưa đi, tuần này lên kế hoạch rồi tuần sau đi thì lúc đó chắc có xe đi rồi?"
"......."
"Yesol à. Em cứ nhìn thế anh lại muốn đè em ra đấy... Hây a!"
"Á...!"
- Phập!
Thấy bạn gái nhìn mình với ánh mắt lạ lùng, tôi chồm lên ôm lấy cô ấy.
Và hôn tới tấp lên khắp khuôn mặt trắng trẻo của bạn gái.
"Ưm... Anh..."
Yesol bắt đầu phát ra giọng nói ướt át, tôi muốn lột sạch bộ đồ ngủ của cô bạn gái đã sẵn sàng bị ăn thịt này và dập nát lồn cô ấy.
Yesol cũng có vẻ đoán được và mong chờ điều đó, nhưng.
"Mình nói chuyện thêm chút nữa rồi làm nhé? Bắt đầu rồi là đến đêm không dừng được đâu."
"Hà... Vâng. Nói chuyện... thêm chút nữa."
Tôi hãm phanh lại.
Cứ cắm đầu vào làm tình thì dạo này làm nhiều quá rồi. Nên giờ tôi thèm khoảng thời gian trò chuyện tâm tình với bạn gái hơn.
Đằng nào thì làm tình lúc nào chẳng được.
Tôi nằm nghiêng chống tay, vuốt ve mông và đùi Yesol. Tận hưởng cảm giác đùi bạn gái căng nẩy và tiếp tục câu chuyện.
"Mẹ em bảo muốn chào hỏi anh, anh thấy sao ạ?"
"Bố anh cũng bảo thế. Bảo nhất định phải dẫn em về."
"Vậy về bên đó trước đi. Em cũng muốn chào hỏi hai bác."
"Nếu em không thấy bất tiện thì... khi nào rảnh mình cùng về. Còn mẹ em? Có nói khi nào đến không?"
"Mẹ bảo sau này sẽ cùng em ghé võ quán của anh."
"Cứ nhắn trước cho anh rồi lúc nào tiện thì đến. Nhưng mà cũng hơi hồi hộp đấy. Mẹ có cảm giác giống em không?"
"Khác em nhiều lắm. Tính cách khác... Mặt mũi thì nếu phải so sánh em giống bố hơn. Anh... Anh trai em giống mẹ nhiều hơn."
"Thế à? Tò mò ghê. Có ảnh gia đình không?"
"Có ạ. Đợi em chút."
Theo yêu cầu của tôi, Yesol lấy điện thoại cho xem ảnh. Bảo là ảnh chụp khi đi du lịch gia đình năm ngoái.
Vừa nhìn ảnh tôi đã mỉm cười.
Bố Yesol giờ tuy hơi phát tướng, nhưng nhìn đường nét rõ ràng thì hồi trẻ chắc chắn rất đẹp trai và phong độ. Đúng là Yesol giống bố thật.
Và như lời Yesol, ông anh trai giống mẹ nhiều hơn.
Chắc cũng có tuổi rồi, nhưng dáng người mảnh mai và khuôn mặt cười tươi tắn trông trẻ trung và xinh đẹp quá đỗi.
'Ông anh đẹp trai là do giống mẹ đây mà. Nhan sắc còn hơn cả tưởng tượng... Hừm.'
Tầm này thì...
Có thể (Possible).
"Lúc nào cũng được, nhất định phải mời bác đến nhé. Ngày nào cũng làm việc nhà vất vả, anh sẽ massage giải tỏa hết cho bác."
"Vậy thứ Bảy em sẽ đến cùng mẹ. Suất của em tuần này anh dùng cho mẹ giúp em nhé."
"Giúp gì chứ, em làm phần em, bác thì anh massage riêng cho bác. Đừng bận tâm mấy cái đó, cứ thoải mái đến. Massage cho mẹ vợ (nhạc mẫu) thôi mà, có gì đâu."
"... Mẹ vợ ạ?"
"A, lỡ mồm. Nhưng đúng mà. Anh thực sự mong là như thế."
"......."
Có vẻ ưng ý với cách gọi mẹ vợ, ánh mắt Yesol trở nên nóng bỏng. Khuôn mặt ửng hồng nở nụ cười.
Tôi biết được mình có một bà "mẹ vợ trẻ trung xinh đẹp đến mức làm dương vật phản ứng" - kiểu quý bà (milf) chỉ có trong tiểu thuyết, nên thân dưới tôi nhức nhối dữ dội.
Lén lút làm tình với mẹ vợ sau lưng bạn gái là tình huống thường thấy trong phim heo (AV).
Nhất định phải thử.
Dù sao thì, không khí đã nóng lên rồi.
Không khí làm tình đã được thiết lập đến mức này thì không thể không làm.
- Soạt
Tôi nhìn Yesol đắm đuối, bàn tay đang vuốt ve đùi Yesol định tuột cả quần ngủ và quần lót xuống cùng lúc...
- Rè rè...
Thì đúng lúc đó.
"... Xin lỗi anh."
"Không sao. Em nghe đi."
Cuộc điện thoại phá đám gọi đến.
Là bố.
Nếu là người khác thì tôi lờ đi rồi, nhưng nghĩ là chuyện xe cũ nên tôi nghe máy.
- Bíp
"Alo?"
─Seong-hyeon à.
"Vâng, bố."
Đúng như dự đoán, tuy thời điểm không tốt nhưng bố mang đến tin vui.
"Thứ Năm tuần này ạ? Ờ......... Vâng, được ạ. Không. Con về được. Vậy hôm đó con sẽ mang những thứ cần thiết về. Vâng vâng."
Bảo thứ Năm về nên tôi đồng ý.
Tuy có lịch hẹn với Yena, nhưng cái đó đẩy lên sớm hoặc lùi lại là được mà.
Hay là bảo bận rồi lùi sang tuần sau luôn... Yena có nứng đến phát điên vì chờ đợi không nhỉ?
Thế cũng hay.
"Bố anh ạ?"
"Ừ. Bảo chuyện xong xuôi rồi thứ Năm về nhà... Chuyện này để sau nói đi. Nhấc mông lên xem nào."
"Vâng..."
- Soạt... Chóp chép...
"Ướt nhiều thế? Dang chân rộng ra nữa xem nào? Anh làm bằng miệng cho."
"Ưt... Không cần đâu mà..."
"Em cũng làm cho anh trong nhà vệ sinh còn gì."
- Tách...
"Hư ức..."
"Liếm láp... Chụt...! Chùn chụt..."
"Ha ư ư ưt♡!! A, anh... Thích... quá... Chỗ đó...!"
Mà nhắc đến mẹ vợ...
Phải nhìn người thật mới biết được, nhưng nếu nhan sắc đúng như trong ảnh thì tôi định nhận làm hội viên.
Với tư cách là bạn trai của Yesol, tôi nhất định phải cho mẹ vợ nghe xem con gái mình rên rỉ thế nào khi bị đàn ông mút lồn.
Và cho Yesol xem mẹ mình thở hổn hển thế nào khi bị đàn ông dập cặc vào.
Chà, tò mò cái đó thật.
"Chóp chép...! Ực..."
"A ha a ang! Lưỡi anh... ở bên trong... A ang♡!"
Vị nước lồn ngọt như mật của Yesol, và vị nước lồn của mẹ vợ đã sinh ra Yesol.
Sẽ khác nhau thế nào nhỉ.
"Cái này là gà rán Purinkle khu Tresville đúng không ạ?"
"Vâng!! Cậu mang cái đó đi là được!!"
Nhận gà từ quán gà rán nhượng quyền, Jeon Jun-seop bỏ túi vào thùng giữ nhiệt xe máy và xuất phát.
Gần 10 giờ đêm muộn.
Chỉ riêng hôm nay cậu ta đã làm thêm giao hàng được 6 tiếng rồi.
'Giao nhiều đơn (multi-delivery) chắc vất vả lắm. Gần nên giao nhanh rồi bắt đơn mới vậy.'
Hai mươi tuổi.
Kỳ nghỉ hè đại học đầu tiên trong đời, nhưng Jeon Jun-seop vừa thi xong đã mượn xe máy của họ hàng để đi làm thêm giao hàng.
Mỗi ngày, bận rộn đến mức không có thời gian suy nghĩ linh tinh.
Tuy được gia đình cho tiền tiêu vặt nhưng không đủ để đi chơi với bạn bè. Làm để bù vào đó cũng là một lý do, nhưng còn một lý do lớn hơn.
Đó là, để quên đi một người con gái.
'Ha... Jeong Yesol...'
Dù làm việc bận rộn, nhưng chỉ cần rảnh một chút là tạp niệm lại len lỏi vào đầu.
Suy nghĩ về Jeong Yesol, cô bạn cùng khoa đại học và cũng là người con gái cậu ta thích.
Jeon Jun-seop gặp Jeong Yesol lần đầu ở buổi định hướng (OT), và đã yêu cô ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Chiều cao vừa phải, mái tóc ngắn gần như tóc bob.
Khuôn mặt xinh đẹp trắng trẻo với đường nét rõ ràng.
Bề ngoài có vẻ khó gần với ánh mắt sắc sảo và biểu cảm vô cảm.
Nhưng bất ngờ thay lại rất lễ phép, giữ đúng hẹn, tính cách thẳng thắn biết nói không là không, và không bao giờ cậy mình xinh mà chảnh chọe vô lý.
Một ngày chỉ thấy một lần là cùng, nụ cười mỉm cùng ánh mắt cười híp lại đẹp không sao tả xiết.
Nhìn tướng mạo thì tưởng là dân chơi (iljin) hồi cấp 2 cấp 3, nhưng tìm hiểu thì lại là kiểu con gái gương mẫu.
Đó chính là Jeong Yesol.
Tất cả đều đúng gu của Jeon Jun-seop.
Thực ra, nhìn Jeong Yesol thì hầu hết đàn ông đều sẽ bảo là đúng gu mình.
Jeong Yesol xinh đẹp đến mức những điểm vốn không phải gu cũng có thể chấp nhận là gu, và thân hình gầy nhưng ngực to đúng là gian lận (hack game).
Jeong Yesol là niềm vui trong cuộc sống đại học của Jeon Jun-seop.
Chỉ cần nhìn thấy mặt ở giảng đường là mắt đã thấy vui, tình cờ chào hỏi hay nói chuyện phiếm ngắn ngủi thôi cũng đủ để gặm nhấm cả ngày.
Khi được xếp cùng nhóm, ngay cả bài tập nhóm khốn nạn cũng có thể làm một cách hạnh phúc.
Đúng nghĩa là vitamin của cuộc sống.
Thậm chí khi nghe tin những tiền bối hay bạn cùng khóa nổi tiếng đẹp trai trong trường tỏ tình với Jeong Yesol đều bị từ chối, cậu ta càng thấy thế.
Tuy bản thân không thể với tới, nhưng vẫn vui vì cô ấy không trở thành người phụ nữ của người đàn ông khác.
Và, vì chưa là của ai nên có thể hy vọng vào một phép màu vạn nhất.
Biết đâu... chuyện không tưởng nhưng gu của Jeong Yesol lại là kiểu đàn ông như mình, may mắn thì có thể hẹn hò không chừng─kiểu vậy.
Jeon Jun-seop từng ngày tưởng tượng như thế và hạnh phúc, nhưng.
"Mẹ kiếp... Chắc nó đang chơi với bạn trai rồi?"
Rốt cuộc, giấc mơ tan vỡ.
Một ngày nọ, ảnh đại diện của Jeong Yesol được cập nhật. Jeon Jun-seop, người ngày nào cũng kiểm tra ảnh đại diện của cô cả trăm lần và ngắm ảnh selfie, biết ngay lập tức.
Nữ thần của cậu ta đã có bạn trai.
Lại còn là một gã bạn trai to như gấu với cơ bắp cuồn cuộn.
Vừa nhìn thấy đã tuyệt vọng.
Ghen tị muốn giết người, và ghen tị muốn chết đi được.
Không thể quay "hạnh phúc ảo" (copium) rằng đó là anh em họ hàng được.
Bởi vì Jeong Yesol nằm trong vòng tay người đàn ông đó đang cười quá đỗi hạnh phúc.
Chỉ cần nhìn là biết khuôn mặt của người phụ nữ đang hạnh phúc bên bạn trai.
Lần đầu tiên Jeon Jun-seop biết Jeong Yesol cũng có thể làm ra vẻ mặt đó.
Việc người làm cô ấy có vẻ mặt đó là người đàn ông khác chứ không phải mình khiến nước mắt tuôn rơi.
Nhờ thế hôm đó.
Jeon Jun-seop say bí tỉ. Cậu ta tụ tập với những người bạn thân cùng khóa, những người chắc chắn cũng có tình cảm với Jeong Yesol, uống rượu thâu đêm suốt sáng.
Và nói xấu Jeong Yesol cùng gã bạn trai mà họ không có được.
'Jeong Yesol chắc trước mặt thì giả vờ thế thôi chứ chơi bời cũng ác liệt lắm? Bạn trai nhìn tướng mạo cũng là dân chơi (iljin) du côn còn gì. Ngưu tầm ngưu mã tầm mã rồi yêu nhau thôi.'
'Cởi ra khéo có hình xăm cũng nên?'
'Hình xăm cái đéo gì, vãi... Có cái đó thật thì tụt hứng vãi lìn.'
Dù biết là không phải nhưng say rượu nên cứ nói bừa. Tất nhiên Jeon Jun-seop không nói xấu đến mức vô lý như thế, nhưng cũng hiểu được tâm trạng đó.
Tuy hèn hạ nhưng không xả ra như thế thì không chịu nổi.
Cứ thế uống rượu đến mức nằm liệt giường mất hai ngày. Sau đó mỗi ngày đều mệt mỏi. Di chứng của tình đơn phương kéo dài.
Để quên đi chút ít, Jeon Jun-seop tìm việc để tập trung.
Đó là làm thêm giao hàng, nên dù đã bắt đầu kỳ nghỉ hè, Jeon Jun-seop vẫn kéo xe máy đi quanh khu vực trường đại học.
Mỗi ngày giao hàng gần 10 tiếng nên rất mệt. Nhưng Jeon Jun-seop nghĩ lựa chọn này là đúng đắn.
Tuy thỉnh thoảng vẫn nhớ đến Jeong Yesol, nhưng tần suất chắc chắn đã giảm đi.
Tiền cũng kiếm được kha khá.
"Haizz... Quên nhanh đi thôi. Ôm tương tư một mình thì được cái tích sự gì. Thế giới này đâu phải chỉ có mỗi Jeong Yesol là con gái. Kiếm tiền rồi đi biển chơi với lũ bạn vậy."
Ngày nghỉ thì xem phim về tình đơn phương hoặc nghe nhạc, tự đắm chìm vào bản thân đang đau khổ vì thất tình.
Vừa hài lòng với số dư tài khoản tăng lên.
Chịu đựng nỗi đau thất tình, cậu ta bước tiếp từng bước theo cách riêng của mình.
Và hôm nay cũng vậy, Jeon Jun-seop lái xe máy đến một tòa nhà.
"Địa chỉ đúng, Tresville đúng... Mật khẩu cửa chính là... có đây rồi."
Dựng xe máy qua loa ở bãi đậu xe tầng 1 đang trống, vừa kiểm tra đơn hàng và địa chỉ vừa đi vào trong.
Đi thang máy lên và bấm chuông.
"... Mẹ kiếp."
Nhưng không có ai ra.
Thở dài. Đành phải đợi trước cửa một lúc.
Dạo này nhiều người yêu cầu để đồ ăn trước cửa rồi gõ cửa hoặc nhắn tin, nhưng nhà này không tích vào mục đó nên đành phải đợi.
"Đang trong nhà vệ sinh à? Không lẽ đang ngủ?"
Cảm giác bất an ập đến. Trên đời này lắm loại người kỳ quặc.
Đi ỉa nên ra muộn còn là may. Có khi đang ngủ, hoặc đôi khi quên mất đã đặt đồ ăn mà đi ra ngoài.
Tất nhiên chuyện đó không nhiều, nhưng gặp phải thì đúng là đau đầu.
Không phải giao nhiều đơn nên không bị áp lực thời gian. Nhưng tốn thời gian vô ích cũng chẳng vui vẻ gì.
Trời nóng, người cũng nóng nên Jeon Jun-seop tạm cởi mũ bảo hiểm ra. Và lấy điện thoại ra. Nếu muộn thêm nữa sẽ yêu cầu tổng đài liên lạc giúp.
May thay, lúc đó có tiếng động từ bên trong cửa. Tiếng bước chân ngày càng gần.
'Phù...'
Jeon Jun-seop yên tâm lùi lại một bước để cửa mở được.
Tuy hơi bực mình nhưng kết quả là không phải đợi quá lâu nên cũng nguôi ngoai.
Chỉ cần cửa mở ra không có chuyện gì, đưa đồ ăn, rồi chia tay gọn gàng là tuyệt nhất.
Ngay sau đó.
- Cạch
Cửa mở.
"Của anh chị đây ạ."
Đồng thời Jeon Jun-seop quay nửa người lại và đưa túi gà ra.
Không cần thiết phải nhìn mặt người đặt. Chỉ đưa tay ra, mắt đã hướng về phía thang máy.
Vừa nhìn màn hình điện thoại để bắt đơn tiếp theo thì.
"Cảm ơ... Ơ, Jeon Jun-seop?"
"!!"
Giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau. Khoảnh khắc đó toàn thân cậu ta nổi da gà vì vui sướng.
Giọng nói không thể nào không biết.
Ở trường đại học, chỉ cần nghe thấy giọng nói này là toàn thân phản ứng ngay lập tức hướng về phía đó.
- Phắt!
Cơ thể phản ứng nhanh hơn não, quay lại phía cửa.
Ở đó, có người con gái cậu ta thích.
Mối tình đơn phương đã từ bỏ, nhưng khi đối mặt trực diện vẫn khiến tim đập thình thịch như muốn nổ tung.
Khuôn mặt hoàn toàn không trang điểm (mặt mộc), nhưng lại pha chút nét thanh thuần nên trông càng xinh đẹp hơn.
Khác với trang phục thường mặc đến trường, cô mặc chiếc áo phông quá khổ (oversize) không hợp với vóc dáng, nên hôm nay trông cực kỳ dễ thương.
Bờ vai trái trắng ngần lộ ra ngoài và khuôn mặt hơi ửng hồng tạo cảm giác gì đó rất gợi tình.
"Jeong... Yesol?"
Có Jeong Yesol ở đó.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
