I Teach Self-Defense

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Slayers Đặc Biệt

(Đang ra)

Slayers Đặc Biệt

Hajime Kanzaka

Tuyển tập các truyện ngắn xoay quanh thế giới Slayers.

42 1799

Futsu Ota Hairimasen!: Gakeppuchi Seiyuu, Radio de Jinsei Restart!

(Đang ra)

Futsu Ota Hairimasen!: Gakeppuchi Seiyuu, Radio de Jinsei Restart!

Toi Yuki

Câu chuyện về màn lật ngược tình thế trong sự nghiệp lồng tiếng của Kanae bắt đầu từ chính chương trình radio ấy.

2 3

Nếu một nhân viên quèn chuyển sinh thành tam hoàng tử ở thế giới khác.

(Đang ra)

Nếu một nhân viên quèn chuyển sinh thành tam hoàng tử ở thế giới khác.

Rina

bản gốc được đăng trên https://ncode.syosetu.com/n0063lr/. mọi người muốn đọc bản nhật gốc thì lên trên này nhé.

20 65

Lãnh chúa độc tài của Thành phố Mê cung

(Đang ra)

Lãnh chúa độc tài của Thành phố Mê cung

Cherry Blossom Latte

"Kẻ nào dám phản đối chính sách của ta, ta sẽ dùng búa Doom Breaker đập nát đầu kẻ đó".

7 3

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

17 16

Web Novel - Chương 108

Chương 108

"Hư hư hưng~ Hư hư, hôm nay thực sự cảm ơn cậu. Về cẩn thận nhé."

"Những gì học hôm nay nhớ áp dụng tốt với Jae-min nhé. Là đàn ông thì không thể không dính đâu."

"Phải thế chứ. Tớ sẽ cố gắng. Vậy thứ Năm... À, Seong-hyeon."

"Sao?"

"Liệu tớ có thể học thêm lớp này không? Nếu được tớ muốn nhờ cậu nữa."

"Làm thì được, nhưng ngày sớm nhất cũng phải tầm thứ Bảy tuần sau nữa. Cứ coi như khoảng 2 tuần một lần là được."

"2 tuần... Ra vậy... Chắc là nhiều người đặt lịch lắm... Vậy tớ đặt trước từ bây giờ được không?"

"Đương nhiên là được. Trước mắt cứ chốt thứ Bảy tuần sau nữa, nếu lúc đó Jae-min ở nhà thì tớ sẽ chuyển sang thứ Hai cho cậu. Vì là bất ngờ (surprise) mà."

"Ừ! Nhờ cậu nhé."

Lớp Học H Bí Mật kết thúc, nghỉ ngơi một chút, tôi rời khỏi nhà Jae-min khi đã hơn 4 giờ chiều.

Sau khi đã đặt lịch cho buổi học bí mật tiếp theo.

Thực lòng tôi muốn đợi đến khi Jae-min về, rồi cùng Yena đón Jae-min để xem tình huống thế nào... nhưng tôi đã kìm lại.

Dù sao tôi đến đây với tư cách là dạy lén những bài học khiêu gợi cho Yena để tạo bất ngờ cho chồng cô ấy mà.

Và trên đường về nhà.

─Kết thúc sớm hơn em nghĩ nhỉ. Biết thế này em đã gặp anh một chút rồi.

"Đúng thật. Tiếc quá. Giờ em đi học nhóm đúng không?"

─Vâng. Còn anh?

"Anh quay lại võ quán ngay để nhận khách đặt lịch hôm nay."

─Hưm... Hẹn với em thì anh hoãn lại, thế mà.

"Khụ... Xin lỗi..."

─Đùa thôi. Ngày mai hẹn hò anh bù cho em là được.

"Đương nhiên rồi. Em muốn gì anh chiều hết."

─Vậy chọn cho em bộ đồ bơi thật đẹp nhé. Em sẽ mặc bộ anh chọn.

Vừa đi về võ quán vừa nói chuyện điện thoại với bạn gái Yesol.

Cũng chẳng có việc gì quan trọng.

Đang nhắn tin thì biết cả hai đều rảnh, tôi định gọi ngay thì Yesol đã gọi trước.

Rồi chúng tôi nói những chuyện linh tinh. Nhưng vì là người yêu nên chỉ thế thôi cũng thấy lòng lâng lâng.

Chỉ riêng việc vừa nói chuyện điện thoại với bạn gái vừa về nhà đã thấy vui và hạnh phúc rồi.

Lại còn là cô bạn gái cực xinh và lồn cực ngon nữa chứ, không hạnh phúc sao được.

Cảm giác khác hẳn về bản chất so với việc gặp gỡ bạn tình ngoại tình hay người thứ ba.

─Em phải vào rồi... Xong em sẽ nhắn tin nhé, anh.

"Học chăm chỉ nhé. Fighting!"

─Huhu... Vâng. Anh cũng làm việc chăm chỉ nhé.

Đúng lúc về đến tòa nhà võ quán thì cuộc gọi với Yesol kết thúc.

"Giờ làm gì đây."

Không biết hôm nay công việc thế nào nên tôi đã để trống thời gian khá nhiều, giờ lại chẳng có gì làm.

'Hay gọi Cheon Dohwa đến ngay bây giờ nhỉ? Mai còn phải đi hẹn hò, hôm nay giải quyết nhanh 100 phút rồi ngủ sớm cho khỏe...'

Đang định nhanh chóng hoàn thành chỉ tiêu cưỡi ngựa gỗ của Cheon Dohwa rồi nghỉ sớm thì.

"Hửm?"

Một cô bé đang lảng vảng trước tường kính của quán cà phê tầng 1 lọt vào mắt tôi.

Bóng lưng trông quen quen. Chắc chắn là cô em gái nhỏ mà tôi thỉnh thoảng thấy đi cùng Narae.

Sao không vào trong mà lại đứng ngoài nhìn trộm thế kia?

"Khách đông thật."

Hôm nay khách quán cà phê khá đông. Narae đang di chuyển không ngừng nghỉ trong quầy bar.

Có vẻ cô bé đến gặp chị nhưng sợ làm phiền nên không dám vào.

Đứa bé này ngoan thật.

Có thể nói chỉ thế thôi thì ngoan nỗi gì, nhưng một đứa trẻ tiểu học lớp nhỏ mà biết suy nghĩ cho hoàn cảnh của người khác như vậy thì đã thuộc top 10% rồi.

Thấy vậy tôi cũng vui lòng, đằng nào cũng chẳng có việc gì làm nên tôi bước về phía đó.

Và cẩn thận, giữ một khoảng cách không quá gần để cô bé không sợ hãi, tôi ngồi xổm xuống và gọi.

"Này, nhìn chú một chút được không?"

"Dạ?"

Cô bé quay lại, khuôn mặt ngây thơ giống hệt cô Narae, mái tóc ngắn dễ thương.

Tay chân khẳng khiu, vóc dáng nhỏ nhắn... chắc tầm lớp 1, lớp 2 tiểu học?

Vừa thấy tôi, cô bé mở to mắt ngạc nhiên trước sự hiện diện của một người đàn ông to lớn, nhưng không có vẻ gì là sợ hãi.

Thấy vậy tôi yên tâm, nói giọng nhẹ nhàng nhất có thể.

"Em gái chị Narae đúng không? Chú thấy cháu đến quán cà phê vài lần rồi."

"Đúng ạ. Chú là ai ạ?"

"Chú là Quan trưởng võ quán ở tầng 2 đây. Cháu biết võ quán là gì không?"

"Vâng, cháu biết. Là nơi dạy mấy cái như Taekwondo đúng không ạ?"

"Đúng rồi. Là nơi như thế đấy. Thông minh quá."

Cô bé không tỏ ra cảnh giác đến mức khiến tôi hơi lo lắng. Dù sao tôi cũng là người lạ đột nhiên bắt chuyện.

Đã thế còn trả lời ngoan ngoãn nữa chứ... Ừm.

Quả nhiên để cô bé đợi Narae ở đây mãi thì cũng không yên tâm.

"Cháu đợi chị ở đây à?"

"Vâng. Cháu đến gặp chị nhưng thấy chị bận quá nên đợi ạ."

"Ngoan quá. Nhưng ở đây ngay sát đường xe chạy nguy hiểm lắm, hay là đợi ở chỗ khác nhé?"

"Chỗ khác ạ?"

"Ở võ quán của chú trên tầng 2 ấy."

"Cái đó không được đâu ạ."

"Không được sao?"

"Chị dặn là không được đi theo người lớn lạ mặt ạ."

Vừa thấy ngoan ngoãn xong lại từ chối dứt khoát, lý do cũng nói rõ ràng rành mạch, vừa đáng khen lại vừa cực kỳ dễ thương.

Chắc chắn là tôi thích trẻ con thật rồi.

Nếu kết hôn với Yesol, tôi muốn sinh ít nhất ba đứa... à không.

Một mình Yesol sinh nhiều thì vất vả lắm, Yesol một đứa, Yena một đứa, nếu được thì Yuna một đứa nữa... Được đấy chứ.

"Đúng rồi, đúng rồi. Tuyệt đối không được đi theo người lạ. Nhưng nếu là người quen thì được chứ nhỉ?"

"Người quen ạ?"

"Cùng vào trong hỏi chị cháu xem nhé. Chú biết rất rõ chị cháu đấy. Thế thì từ giờ chú cũng là người quen rồi đúng không?"

"Ư ưm..."

"Nếu không chắc thì cứ đi theo chú vào quán cà phê trước đã nhé? Đi gặp chị nào."

"Vâng ạ."

Cô bé nghiêng đầu với vẻ mặt đáng yêu, nhưng thấy tôi nói chuyện đường hoàng và đi trước dẫn đường nên cũng đi theo sau.

- Leng keng!

Mở cửa bước vào quán cà phê, các bàn bên trong đã chật kín khách.

"Kính chào quý khách!"

Dù bận rộn nhưng ngay khi nghe tiếng chuông cửa, giọng chào hỏi đầy sức sống của Narae vang lên.

Ngay sau đó, dường như vừa xong việc, Narae ngẩng đầu lên.

Đồng thời cô ấy hét lên kinh ngạc.

"A, Quan trưởng... Darae?! Sao em lại đi cùng Quan trưởng... Ưm!"

Giọng nói trong trẻo lọt vào tai khiến mọi ánh nhìn của khách hàng đổ dồn về phía cô ấy.

Narae vội vàng bịt miệng mình lại, nhưng ánh mắt vẫn nhìn chúng tôi với vẻ 'Chuyện gì thế này?'.

Tôi đến gần Narae và giải thích ngắn gọn tình hình.

"Tôi định lên võ quán thì thấy cô bé này lảng vảng bên ngoài. Thấy giống em gái cô nên tôi dẫn vào. Thỉnh thoảng tôi thấy hai chị em nói chuyện ở quán rồi mà."

"Vâng, vâng! Đúng là em gái tôi... Darae, em bảo hôm nay sang nhà cái Yun chơi cơ mà. Sao lại ở đây?"

"Nhà cái Yun đột nhiên đi gặp ông nội nên không chơi được. Chị ơi, chị biết chú này không?"

"Da, Darae à! Không được gọi là chú!! Không phải chú, phải gọi là Quan trưởng. Biết chưa?"

"Tôi không để ý đâu, không sao. Với trẻ con thì là chú đúng rồi còn gì. Mà hay là để tôi trông em gái giúp cô cho đến khi cô xong việc nhé? Bên ngoài có bãi đậu xe, xe cộ đi lại liên tục, để nó ở đó tôi lo lắm."

"Dạ?! Không được đâu ạ! Phải hơn 4 tiếng nữa tôi mới xong, thế thì phiền ngài quá..."

"Cô đăng ký hội viên rồi mà chưa đến võ quán lần nào. Vì quán cà phê nên chắc sau này cũng khó đến. Coi như tôi trông em gái thay cho cô vậy."

"Nhưng mà..."

"Cô biết trước đây tôi từng dạy Hapkido cho trẻ em mà? Đừng lo, cứ giao cho tôi."

"Chuyện đó thì đúng là vậy nhưng..."

Thực ra mối quan hệ giữa tôi và Narae là một mối quan hệ vi diệu khó gọi tên, trong tình huống đó đột nhiên giao em gái cho tôi khiến cô ấy lấn cấn chưa thể quyết định.

Tuy nhiên.

"Này em ơi, cho anh gọi món."

"A, vâng! Xin chờ một chút ạ! Ư... Vậy Quan trưởng. Hôm nay phiền ngài giúp tôi một chút được không ạ? Hôm nay người giúp việc nhà tôi cũng không đến..."

"Cứ giao cho tôi."

"Darae à. Nghe lời Quan trưởng, chơi ngoan cho đến khi chị xong việc nhé. Biết chưa?"

"Vâng ạ."

Cuối cùng cô ấy cũng nhờ tôi trông em gái.

Nhưng có vẻ vẫn chưa hết lo lắng, cô ấy cứ liếc nhìn về phía chúng tôi trong khi phục vụ khách.

Tôi cười nhếch mép ra hiệu đừng lo lắng với cô gái xinh đẹp, hoạt bát như cún con mà có lẽ trong tuần sau tôi sẽ lấy mất trinh tiết này.

"Giờ là người lớn quen biết rồi nhé? Lên trên chơi với chú đợi chị nhé?"

"Vâng ạ. Quan trưởng. Cháu cảm ơn ạ."

"Hừm. Gọi là chú cũng không sao đâu... Nhưng Quan trưởng nghe vẫn thích hơn."

Tôi dẫn Darae lên võ quán.

Vừa bước vào trong, thấy võ quán rộng rãi đủ để chạy nhảy, mắt Darae sáng rực lên.

"Oa... Sàn nhà mềm quá! Chỗ này lạ ghê!"

Nhìn cô bé ngạc nhiên dẫm chân lên sàn tập được thi công êm ái để đảm bảo an toàn, vẻ ngây thơ đó trông thật thích mắt.

Trẻ con quả nhiên là dễ thương.

Nếu võ quán Hapkido không bị phá sản thì có lẽ tôi đã vận hành nó tốt trong thời gian dài rồi.

Tự nhiên thấy con Cheon Dohwa đáng ghét hơn. Tí nữa phải đánh đòn mông nó thật đau mới được.

Mà chơi gì bây giờ nhỉ.

'Nếu là con trai thì chơi đùa mạnh bạo chút là được, còn con gái thì chơi kiểu gì cho tốt đây.'

Tôi suy nghĩ một chút trong khi nhìn Darae ngắm nghía võ quán. Darae trái ngược với vẻ ngoài trầm tính, cô bé chạy nhảy khắp các ngóc ngách võ quán khá năng động.

Chạy một vòng quanh võ quán xong, cuối cùng Darae dừng lại trước bao cát lật đật.

Và bắt đầu dùng tay đấm thùm thụp.

- Bộp, bộp... Lắc lư...

"Cái này lắc lư này! Quan trưởng ơi, cái này là gì ạ?"

"Cái đó hả? Gọi là bao cát lật đật, chơi bằng cách đấm vào nó như Darae đang làm ấy. Đấm mạnh cũng được, cháu thử xem?"

"Mạnh ạ... Hây a!"

- Bốp...!

"Không đổ! Cái này không đổ ạ!"

"Vì là lật đật mà. Dù đấm mạnh thế nào cũng không bao giờ đổ đâu."

"Hây a...! Hự!"

- Bốp, bốp!

Thấy thú vị với con lật đật không đổ, Darae vươn cánh tay mảnh khảnh ra đấm nhiệt tình.

Tư thế vươn tay trông cũng ra dáng lắm.

Hay là dạy vận động nhẹ nhàng một chút nhỉ?

Nếu thấy hứng thú với vận động và tập luyện đều đặn thì cũng tốt cho Darae.

"Darae à."

"Hây a! Dạ?"

"Trong lúc đợi chị, cháu có muốn học thể dục với chú không? Chú dạy cách đấm con lật đật giỏi hơn nhé. Tập chăm chỉ thì cơ thể khỏe mạnh hơn, sau này sẽ xinh đẹp như chị cháu đấy."

"Xinh đẹp ạ... Vậy có xinh đẹp được như chị Dami không ạ?"

"Hả? Chị Dami? Cô chủ quán ấy hả?"

"Vâng!"

Cái bà chị này đúng là...

Được đứa bé thế này gọi là chị... Dù ngoại hình đúng là gọi chị cũng không lạ.

Dù sao thì chuyện xinh đẹp lên tôi chỉ nói thêm vào thôi, không ngờ Darae hỏi lại nghiêm túc thế làm tôi phải khó khăn lắm mới trả lời tiếp được.

"Ưm... Xinh đẹp như chị Dami thì có thể... cũng có thể không nhưng không thể nói là hoàn toàn không có khả năng... nhỉ?"

Darae giống hệt Narae, nhìn qua là thấy có tiềm năng khá lớn. Nhưng bảo có xinh được như chị Dami không thì thú thật khả năng không cao lắm.

Chị Dami không chỉ mặt đẹp mà dáng người còn thuộc hàng cực phẩm (thiên ngoại thiên).

Có vẻ Darae cũng giống Narae, coi Lee Dami là thần tượng (Wannabe), nên dù câu trả lời của tôi lấp lửng về khả năng, cô bé vẫn cười vui sướng.

"Vậy cháu học ạ! Cháu sẽ tập chăm chỉ."

"Được. Chú sẽ dạy những bài có thể tập ở nhà, nên mỗi ngày đừng quên mà phải tập đều đặn nhé. Thế thì chắc chắn sẽ xinh đẹp được như chị Dami thôi."

"Vâng, Quan trưởng!"

Và thế là đã lâu lắm rồi, tôi mới dạy thể dục cho Darae với 100% tâm hồn trong sáng.

Tôi không muốn và cũng không được phép có tà tâm với những đứa trẻ dễ thương thế này.

Trừ khi chúng trở thành người lớn thì không biết.

Yoon Narae vội vàng bắt đầu dọn dẹp ngay khi khách vãn lúc hơn 8 giờ.

Bình thường cô cố gắng dọn dẹp đúng 9 giờ, nhưng khi có việc như hôm nay thì đóng cửa sớm một chút cũng không sao.

Đúng 9 giờ, dọn dẹp xong xuôi, cô thay quần áo rồi chạy ngay lên tầng 2.

'Darae không mè nheo hay gây phiền phức cho Quan trưởng chứ?'

Cô lo lắng.

Quan trưởng Ju Seong-hyeon hiện là người nhận được rất nhiều sự quan tâm và ưu ái của Lee Dami, mà Yoon Narae lại là người thích và trung thành với Lee Dami, nên cô không muốn làm chuyện gì khiến Ju Seong-hyeon ghét bỏ.

Chính vì thế, sáng nay khi anh ta ghé quán cà phê, sờ soạng lồn cô qua quần lót, rồi xin quần lót, cô cũng ngoan ngoãn nghe theo.

Tất nhiên, bàn tay của Quan trưởng sờ vào lạ thay lại thấy thích, mỗi lần được sờ là lồn lại ướt...

'Không không không không!! G, giờ không phải lúc nghĩ chuyện đó! Hôm nay muộn rồi, lần sau phải làm gì đó để cảm ơn...'

Em gái cô vốn tính trầm, nhưng cô vẫn bất an không biết có lỡ thất lễ hay gây phiền hà gì cho Ju Seong-hyeon không.

Với tâm trạng đó, cô vội vàng lên võ quán.

"Ơ...?"

Qua cửa kính của võ quán.

"...~~...!"

"......─. ─...."

Cô nhìn thấy Ju Seong-hyeon và em gái Yoon Darae đang ngồi bệt xuống sàn ăn pizza rất vui vẻ.

Khuôn mặt vốn dữ dằn của Ju Seong-hyeon giờ đây nở nụ cười hiền hòa và hài lòng nhìn Yoon Darae, và Yoon Darae cũng cười rất tươi, huyên thuyên nói gì đó.

Không biết đã chơi trò gì mà cô bé còn duỗi thẳng cánh tay gầy như đôi đũa ra phía trước.

Là chị gái, cô cũng hiếm khi thấy dáng vẻ đó. Dáng vẻ em gái vui sướng và thích thú đến mức không biết làm sao.

Trông hai người như anh em... à không, giống như cha con hòa thuận. Giống như gia đình.

Hình ảnh hai người trông cực kỳ vui vẻ.

Hình ảnh hòa thuận đến mức khiến người ta cảm thấy chỉ cần nhìn thôi cũng mỉm cười, và cảm thấy có thể yên tâm giao em gái cho Ju Seong-hyeon bất cứ lúc nào.

"......."

Yoon Narae ngẩn ngơ nhìn một lúc lâu.

Không hiểu sao.

Cô không thể rời mắt được.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!