Chương 89 Inkya đang tích đức
< Góc nhìn Seika >
Ể? Cậu ấy quen họ sao? Trại trẻ mồ côi… Tôi nhớ là vào khoảng thời gian bọn tôi tái hợp, những thứ cậu ấy làm ra thường được đem đi quyên góp. Vậy ra là mối liên hệ đó.
Như để xác nhận suy đoán của tôi, Kousei mỉm cười rồi giới thiệu hai đứa trẻ với tôi.
“Có lẽ tớ đã từng nói rồi, có một trại trẻ mồ côi thỉnh thoảng nhận đồ từ các sự kiện cộng đồng… Hình như bọn trẻ là từ đó đến. Lần cuối tớ tới đó chắc là khoảng ba năm trước? Tớ nghĩ vậy. Trí nhớ cũng hơi mơ hồ.”
“Bọn em cũng vậy… lúc đó anh nhỏ hơn bây giờ, nên bọn em không nhận ra ngay. Xin lỗi vì chuyện đó.”
Cả hai cúi đầu rất lễ phép, mái tóc đen buộc đuôi ngựa và cắt bob khẽ đung đưa. Đó là một cách sống có phần cô độc. Đừng tỏ ra thất lễ với những người cho đi và giúp đỡ. Có lẽ đó là điều các em được dạy. Những đứa trẻ này, có lẽ còn chưa lên cấp hai…
Tôi không khỏi nhớ lại thời mình ốm yếu và buộc phải dựa vào lòng tốt của người khác. Tất nhiên tôi biết ơn, nhưng đồng thời cũng không thể phủ nhận cảm giác rằng “Đâu phải tôi muốn bị ốm.” Có lẽ tôi đang kìm nén cảm xúc “Đâu phải mấy đứa trẻ này muốn trở thành trẻ mồ côi.”
“Không, không. Đừng bận tâm. Dạo gần đây, mỗi khi làm xong anh chỉ đưa cho một người trong hội khu phố rồi để họ lo phần còn lại.”
Vậy là có người thay cậu ấy nhận thay. Cậu ấy chỉ giao hết cho người đó.
“À, mấy con thỏ và mèo bọn em nhận được năm nay cũng rất được các em nhỏ yêu thích…”
“Bức Shimazu Yoshihiro bọn em nhận vào dịp Setsubun cũng rất dữ dội.”
Cái đó chẳng phải là thứ hoàn toàn khác sao?
“Ahaha. Anh khá là xấu hổ với Shimazu.”
Chắc là xấu hổ rồi. Cậu ấy là kiểu người làm xong rồi sau đó tự hỏi mình đã nghĩ gì mà.
“Vì mức độ hoàn thiện của nó thấp.”
Cậu lại nói về độ hoàn thiện à? Cậu nên xấu hổ vì sự diễn giải quá táo bạo của mình thì hơn ấy.
“À, ừm. Nhân tiện thì người kia là…”
“Hm? À, ra vậy. Seika-san. Cô ấy là bạn của anh. Cô ấy rất tốt bụng, nên thường chơi với anh.”
Cách nói nghe như một đứa trẻ được chơi với một chị lớn tốt bụng trong khu phố.
“Bọn mình ngang hàng nhé? Tớ cũng chơi rất vui, nên mới chơi với cậu.”
Để tránh hiểu lầm, tôi cũng giải thích với hai bé.
“Hôm nay chị cũng chơi bóng bàn rất vui. Khi thử rồi mới thấy nó khá co chiều sâu.”
“Vâng! Chỉ cần vợt là chơi được, nên bọn em định là khi lên cấp hai sẽ vào câu lạc bộ bóng bàn!”
Bé buộc tóc cười rất rạng rỡ. Có lẽ em ấy từng bỏ qua sinh hoạt câu lạc bộ vì tốn tiền. Nhưng rồi tìm được một câu lạc bộ ít chi phí, nên đã kể cho tôi nghe dù mới gặp. Dễ thương thật.
Còn bé tóc bob, người càng lúc càng ít nói, nhìn chằm chằm vào mặt tôi rồi,
“Ư-ừm… chị có phải là, Sei-san không ạ?”
Hỏi tôi như vậy. Sei là biệt danh của tôi khi làm người mẫu. Vậy bé này là… độc giả?
“Ể?! Người mẫu của Teen Bible?”
Bé buộc tóc cũng nói vậy, nhìn qua nhìn lại giữa mặt tôi và bé tóc bob. Rồi ánh nhìn lại quay về phía tôi, và,
“À, đ-đúng là vậy rồi!”
Nói hơi to. Tôi liếc nhìn xung quanh, nhưng có vẻ các cụ đều đã đi nghỉ giải lao, trông như một câu lạc bộ người cao tuổi. Không ai để ý đến bọn tôi.
Kiểu như, tôi tự ý thức quá mức đến mức lại thấy căng thẳng vì bị lộ là người mẫu độc giả của tạp chí nhỏ sao?
Tôi đành chấp nhận và gật đầu.
“Ừ, chị cũng có làm mấy hoạt động kiểu đó.”
Kousei nhìn tôi với vẻ lo lắng. Có lẽ cậu ấy rủ tôi ra ngoài là để giúp tôi xua đi cảm giác u ám từ công việc hôm qua. Tôi luôn nghĩ vậy, Kousei quả thật là người tốt.
“Oa! Bạn bọn em cho xem tạp chí rồi, ừm… bọn em là fan của chị ạ!”
“Vâng. Chị rất xinh, lại ngầu nữa!”
Hai bé nhìn tôi bằng ánh mắt lấp lánh.
Đúng là lại nói về người mẫu, nhưng kỳ lạ là tôi tiếp nhận một cách rất thẳng thắn. Có lẽ vì dù tôi mặc đồ thể thao, không trang điểm, vẫn có người chấp nhận tôi ở đây. Và cũng vì những bé này chỉ thể hiện thiện ý thuần khiết. Tôi đúng là thực dụng.
“Ư-ừm! Bọn em, cũng quan tâm đến trang điểm… nhưng khi tự làm thì lại thấy không ổn.”
Dù sao thì sắp lên cấp hai rồi. Đúng lúc bắt đầu nảy sinh hứng thú.
“Được thôi! Vậy thì chỉ lần này, chị lớn đây sẽ dạy cho.”
Vì vui sướng khi được nhờ cậy, tôi đã không kìm được mà hứa một cách bốc đồng như vậy.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Không phải người mẫu chuyên nghiệp toàn thời gian. Là độc giả bình thường của tạp chí, được mời lên làm mẫu vì ngoại hình, phong cách, hoặc độ nổi tiếng trong cộng đồng độc giả.