I Fixed a Gyaru’s Bicycle and She Became Attached to Me

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

(Đang ra)

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

天山雨骨

“Ưm… ưm… tôi tốt bụng giúp đỡ mấy người như thế, coi mấy người là chị em tốt… vậy mà mấy người toàn muốn ngủ với tôi là sao…”

10 0

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

1 0

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

9 29

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

(Đang ra)

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

Enju

Nhưng khi một con người bình thường chọn cuộc sống bình yên giữa các vị thần, liệu phía trước Minato còn những điều gì đang chờ đợi?

4 18

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

96 814

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

446 23087

WN ( 1-100) - Chương 69 Inkya bị vẽ hết lần này tới lần khác

Chương 69 Inkya bị vẽ hết lần này tới lần khác

<Góc nhìn của Seika>

“Rồi sau đó, cảnh của Ukita-san ấy,”

“Kho-khoan đã! Yokokura-san, dừng lại đi!”

Kousei vội ngăn Yokokura-san lại trước khi cô ấy thêm spoiler. Khoan đã, trong game đó còn có cả mid-boss à? Vậy thì chắc chắn còn có last boss nữa rồi. Dù không biết tôi có chơi tới đó được không, nhưng tôi muốn giữ nó làm cái cớ để sang nhà Kousei. Dù sao thì, cũng chỉ là chơi cho vui khi ở đó thôi, nên bị spoiler chút chắc cũng chịu được. Chắc là chịu được… không sao, không sao. Tôi chỉ khóc một chút thôi.

Kousei giải thích tình hình cho Yokokura-san. Khuôn mặt cô ấy lập tức tái đi rồi quay sang xin lỗi tôi.

“T-Tớ xin lỗi. T-Tớ không biết. Tớ thật sự xin lỗi .”

Cô ấy sợ hơi quá thì phải. Từ sau vụ Mushroom ở hội thao, mấy bạn cùng lớp trầm tính thường đối xử với tôi như thế này. Nhóm youkya thì lại mang cảm giác kiểu “làm tốt lắm” hơn. Tên đó bị ghét dữ thật nhỉ.

“Ừm. Không sao đâu. Chuyện ngoài ý muốn mà.”

Dù sao cũng giống tai nạn thôi.

“Quan trọng hơn, đã tới đây rồi thì cho tớ xem mấy cậu đang vẽ gì đi.”

Tôi đã lặn lội tới tận Câu lạc bộ Manga rồi, chỉ đứng giám sát xem Kousei có bị đối xử quá đáng hay không thì phí quá. Tôi muốn xem trình độ của họ.

“Ể? Không, tớ vẽ dở lắm, chắc chắn không làm được thứ gì khiến Mizoguchi-san hài lòng đâu.”

“Không, tớ cũng đâu phải chuyên gia gì.”

Ba cô gái nhìn nhau, rồi—

“V-vậy thì, bọn tớ sẽ bắt đầu phác họa Kutsuzawa-kun, nên Mizoguchi-san đứng phía sau bọn tớ nhé.”

Yokokura-san, người đại diện, nói vậy. Ba thành viên Câu lạc bộ Manga ngồi xuống ghế, còn tôi thì đứng và đi vòng phía sau họ, nhìn trộm các bức vẽ. Còn Kousei thì tất nhiên vẫn đứng yên ở giữa phòng. Tuy nhiên, thỉnh thoảng cậu ấy sẽ làm theo yêu cầu, chỉnh lại tư thế, vai hơi ưỡn ra. Có lẽ từ khi biết nhân vật là ai, cậu ấy cũng dễ nhập vai hơn.

Mà vì cậu ấy khá cơ bắp, kiểu tạo dáng đó cũng hợp thật. Kính râm che đi đôi mắt lúc nào cũng buồn ngủ, đúng là một điểm cộng lớn. Chỉ cần có thêm tự tin nữa thôi là chắc trông sẽ rất ngầu. Nhưng hiện tại thì vẫn chưa thoát khỏi cảm giác “bị mặc lên trang phục”.

“Tiếp theo, side chest nhé~.”

“Si-? Hả?”

Thành viên B của Câu lạc bộ Manga là một kẻ cuồng cơ bắp chính hiệu. Cô ấy thường xuyên bắt Kousei gồng cơ nhị đầu rồi vẽ rất chi tiết. Thậm chí cả mạch máu nổi lên cũng được vẽ… trình vẽ của cô ấy đúng là ghê thật.

Trong khi đó, thành viên A lại vẽ Kousei theo phong cách hơi hai chiều, kiểu biến dạng nhẹ. Còn cuối cùng là Yokokura-san… ồ, cô ấy giỏi thật. Đường nét khuôn mặt được dựng trên những đường trục thường thấy trong phác thảo, và chỉ với vài nét, gương mặt Kousei dần hiện lên. Sống mũi cao, môi mỏng. Đôi mắt thì bị kính râm che lại.

“Cậu quen tay vẽ lắm rồi nhỉ?”

Tôi hỏi nhỏ.

“Vì tớ vẽ Kutsuzawa-kun khá nhiều.”

“Hả!?”

Cô ấy vừa nói cái gì ghê gớm vậy? Tôi hoảng hốt quay sang nhìn Kousei, nhưng lúc này cơ bắp của cậu ấy đang bị B săm soi nên có vẻ không nghe thấy.

“À, ừm. Tớ chỉ vẽ cho mục đích cá nhân thôi. À không, không có gì đâu. Xin hãy quên nó đi.”

Mục đích cá nhân? Vẽ cậu ấy? Không lẽ nào. Thật luôn? Là vậy sao? Một lá bài tẩy à… Không, cô ấy là một trong số ít người Kousei nói chuyện ở trường, vậy chẳng lẽ là đối thủ chính thức? Không, khoan đã. Tôi đang hoảng loạn rồi. Tình địch thật sự tồn tại ngoài đời sao? Không chỉ trong phim? À… nghĩ lại thì, có lẽ đúng vậy. Bình tĩnh lại đi, tôi ơi.

“Sao thế?”

Kousei nhận ra bầu không khí lạ, nên từ chối A và B rồi đi về phía chúng tôi. Một gã to con đeo kính râm bước nhanh tới tạo áp lực không hề nhỏ.

“K-không có gì. Ừm, chỉ là Yokokura-san vẽ giỏi quá nên tớ lỡ bị cuốn theo thôi.”

Tôi vô thức nói dối.

Kousei đẩy kính râm lên, đặt nó lên tóc như băng đô. Rồi cậu ấy cúi xuống nhìn bức vẽ ngay bên cạnh Yokokura-san đang ngồi.

“Ồ! Đúng thật.”

Kousei cười, để lộ hàm răng trắng. Tôi cảm nhận được sự thoải mái trong cậu ấy, kiểu “cậu giỏi thật đấy.” Quả nhiên nói chuyện với cô ấy dễ hơn với tớ sao? Cậu ấy còn chẳng dùng kính ngữ. Không ổn rồi… cảm giác này khiến tôi thấy bất an.

“Phần này là sao?”

“À, đó là cơ xiên bụng của cậu. Tớ không thấy được dưới quần áo nên chỉ vẽ theo tưởng tượng thôi.”

Nghe vậy, Kousei liền kéo áo tank top lên, để lộ phần hông.

“K-Kousei!?”

“Người tập luyện đến mức có rãnh như thế này thì đã ở trình độ vận động viên rồi, nên thực tế thì vẽ cỡ này là hợp lý.”

Có vẻ cậu ấy không nghe thấy giọng tôi, chỉ chăm chú nhìn bản vẽ với vẻ mặt nghiêm túc. À… công tắc của cậu ấy đã bật rồi. Và người bật nó lại là Yokokura-san. Nhận ra điều đó khiến tim tôi nóng lên. Là ghen tị. Tôi biết chứ, nhưng không dừng lại được.

Không công bằng. Tôi làm sao chen vào được sự đồng cảm giữa những người cùng lĩnh vực sáng tạo cơ chứ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!