I Fixed a Gyaru’s Bicycle and She Became Attached to Me

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2291

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 69

R-15

(Hoàn thành)

R-15

Hiroyuki Fushimi

R-15 kể về Taketo Akutagawa, một cậu bé theo học tại trường dành cho thiên tài: Học viện tư thục Inspiration. Taketo là một tiểu thuyết gia thiên tài và viết cả truyện khiêu dâm.

101 45

WN ( 1-100) - Chương 49 Tôi lên phòng Gyaru

Chương 49 Tôi lên phòng Gyaru

Tôi thay sang áo thun và quần nỉ rồi được cho vào nhà. Tôi nghĩ sẽ là phòng khách, nhưng lại đi thẳng qua đó và được dẫn tới một phòng riêng có cửa đóng kín. Đến trước cửa phòng, tôi được bảo “đợi chút”, rồi Seika-san vào trước. Bên trong vang lên tiếng sột soạt, tiếng cửa trượt (chắc là tủ quần áo) mở ra đóng lại, một lúc sau mới cho phép tôi vào.

Khi bước vào với chút căng thẳng, tôi ngửi thấy một mùi hương rất dễ chịu. Có lẽ là mùi kem nền, nước hoa và mấy thứ tương tự hòa lẫn với nhau. Tôi không dám hít sâu, chỉ lặng lẽ nhận chiếc đệm ngồi mà Seika-san thản nhiên đưa cho.

Căn phòng rộng khoảng sáu chiếu tatami, nội thất gồm bàn học và ghế, giường, bàn thấp mini và một kệ kim loại. Vì cô ấy còn chưa vứt cả chiếc xe cũ, tôi tưởng cô ấy thuộc kiểu giữ đồ nhiều, nhưng đồ lặt vặt lại ít một cách bất ngờ. Hơn nữa, tổng thể căn phòng khá trầm. Rèm cửa màu xanh navy, kệ kim loại dĩ nhiên là màu bạc, ga giường màu trắng, chăn mỏng màu đen. Đây là một căn phòng mang cảm giác ngầu hơn là dễ thương.

“Lần đầu vào phòng con gái mà… tớ lại bình tĩnh hơn tớ nghĩ nhỉ?”

Nếu xung quanh toàn màu hồng sặc sỡ thì chắc tôi đã căng thẳng hơn nhiều. Nghĩ theo một nghĩa nào đó thì thế này lại tốt.

“Ahaha. Chika bảo phòng này giống phòng sinh viên nam có gu mà.”

“Hả? Nhưng cái bàn trang điểm ấy? Gọi như thế đúng không?”

“Aa, cái đó ở trong tủ. Ở đây chật nên tớ chỉ mang ra khi trang điểm thôi.”

Tôi cũng hay đau đầu chuyện quản lý không gian khi làm nhiều thứ cùng lúc, nhưng xem ra Seika-san xử lý khá ổn.

“Ừm, vậy thì chọn cái chuông xe nhé. Kích thước đó đặt trưng trên kệ được, thế có ổn không?”

Trên tầng trên cùng của kệ là cặp chó Shiba anh em và thú bông Douguchi-san. Cách đó một chút là con thú bông mô phỏng tôi. Không hiểu sao chỉ riêng con của tôi lại đặt hơi xéo. Có lẽ bình thường nó ở chỗ khác và vừa nãy được dời vội. Dù sao thì, xét về chỗ trống, khoảng đó là hợp lý.

“Nhân tiện, tượng Kururu-chan đâu rồi?”

“Cũng trong tủ. Để nắng lâu quá nên phai màu rồi.”

“Aa, cái đó tớ cũng muốn sửa lại vào một ngày nào đó. À, k phải tớ ngại tiền đâu nhé? Coi như dịch vụ hậu mãi.”

“Ể? Nhưng…”

“Tớ đâu có bán rẻ tay nghề như cậu nói trước đó. Tớ đã nhận thù lao rồi. Chỉ cần biết cậu trân trọng nó như vậy là tớ thấy đủ rồi.”

“Kousei… cảm ơn.”

Có lẽ hơi sến. Nhưng đó là cảm xúc thật của tôi. Với con mắt hiện tại, tôi thấy nó còn nhiều chỗ vụng về, nhưng vẫn là một tác phẩm quan trọng mà khi ấy tôi đã dốc hết kỹ năng và đam mê. Dù vậy, tôi cũng đâu thể nói thế, vì chính tôi còn quên mất nó.

Mà nghĩ lại, những việc liên quan tới Seika-san, có trả công hay không, đúng là quá nhiều. Từ quà mừng hồi phục, đến việc chế tác từ chuông xe đạp, giờ lại thêm chỉnh sửa tượng. Tôi biết chứ. Là tôi tự nhận lấy hết. Vì sao ư? Rõ ràng rồi. Vì tôi vui. Khi tôi làm ra thứ gì đó, mắt cô ấy sáng lên và khen ngợi tôi. Vì tôi biết cô ấy thật sự thích những gì tôi tạo ra, giống như Meguru khi còn nhỏ.

Bởi vì từ sau chuyện đó, Meguru đã không nhờ tôi làm gì nữa… Chẳng lẽ tôi đang tìm nụ cười của Seika-san để thay thế sao? Không, chắc là không phải. Thật bực vì tôi không diễn tả được cảm xúc của mình. Nhưng khi so sánh nụ cười của cô ấy với của Meguru, tôi biết rõ—chúng khác nhau. Cảm giác như, nếu còn có thể làm gì cho cô ấy ngoài việc chế tác, thì tôi cũng muốn làm hết sức có thể.

“À, mưa kìa.”

Giọng Seika-san kéo tôi ra khỏi dòng suy nghĩ. Cô ấy đang nhìn bầu trời qua cửa sổ phòng. Tôi nhìn theo, thấy mây đã hé ra một khoảng nhỏ. Mưa dường như đã nhẹ đi khá nhiều.

“Có lẽ là lúc thích hợp rồi.”

Và thế là tôi quyết định chào tạm biệt.

Tôi thay lại bộ quần áo đã được sấy trong phòng tắm. Chúng vẫn còn hơi ẩm nên mặc khá khó chịu, nhưng tôi cố không để lộ ra mặt. Tôi mượn một chiếc ô phòng khi cần, kiểm tra xem có bỏ quên thứ gì không, rồi hướng ra cửa chính.

“Vậy thì, tớ mang xe về luôn nhé?”

“Ừ. Thật sự giúp tớ lắm. Cảm ơn. À, với cả cậu cũng không cần vội làm cái chuông đâu.”

“Ừ. Thế nhé, mai gặp.”

Cho tới khi cửa trước đóng lại, Seika-san vẫn tiễn tôi bằng nụ cười trên gương mặt xinh xắn. Khi cánh cửa khép lại, tôi thấy hơi buồn vì phải rời đi. Nhưng tôi cũng không thể cứ mãi như vậy. Tôi đã nhắn Rine cho chị rồi, nếu về muộn quá chắc chị sẽ lo.

Cô ấy bảo tôi không cần vội, vậy mà không hiểu sao người tôi cứ lâng lâng, ham muốn sáng tạo trào dâng không dứt. Chắc chắn chẳng bao lâu nữa tôi sẽ làm ra thứ mà chưa ai từng thấy. Tinh thần tôi cao một cách kỳ lạ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!