Chương 53 Tôi gặp mẹ của Inkya
< Góc nhìn của Seika >
Không chút do dự, Kousei uống cạn phần trà còn lại (thực ra cũng chẳng còn bao nhiêu), rồi lại bắt đầu lơ mơ ngủ. Cảm giác như cậu vẫn đang ở trong mơ, chỉ tỉnh dậy trong chốc lát vì khát nước. Tôi đều đặn vỗ nhẹ lên ngực cậu, chẳng mấy chốc cậu đã lại ngáy khò khò. Đúng là như một đứa trẻ con vậy.
Tôi rời khỏi giường một chút, định cho chai nhựa rỗng vào túi thì tay khựng lại ngay trước khi làm vậy. Không, không được. Đây đúng là ranh giới mà tôi không nên vượt qua. Tôi cầm chai nước đó lên, và…
“Em sẽ bị cảm đấy.”
“UHYAAAA!!”
Tôi thật sự nghĩ tim mình sắp ngừng đập. Khi quay lại, tôi thấy chị Haru đang ló đầu nhìn tôi qua cánh cửa hé mở, giống hệt lúc nãy.
“Suỵt.”
Chị đặt ngón trỏ lên môi. Không, chính chị mới là người làm em giật mình mới phải.
Tôi lặng lẽ nhìn về phía giường, nhưng Kousei vẫn chìm hẳn trong giấc mơ, không hề động đậy. Phù, may quá.
“Ngủ say thật rồi nhỉ. Chắc quả tỳ bà để ăn sau vậy.”
Chị Haru ra hiệu gọi tôi. Có vẻ như buổi thăm đến đây là kết thúc. Tôi theo chị, đặt chân lên cầu thang… rồi ngoái nhìn lại phòng của Kousei một chút. Trong lòng thầm nhủ: Mau khỏe lại nhé.
.
.
.
Tôi không muốn làm phiền quá lâu nên định về luôn, nhưng đúng lúc vừa xuống đến tầng một thì nghe thấy tiếng mở khóa cửa chính. Ngay sau đó, cửa mở ra.
“ Mẹ về rồi~”
Một người phụ nữ khoảng ngoài bốn mươi, chắc là mẹ của cả hai chị em, bước vào. Bà có mái tóc nâu, dáng người mảnh mai, không trang điểm. Mũi không quá cao, nên có lẽ họ giống bố hơn.
“Ơ? Có khách à?”
“À, cháu là bạn cùng lớp của Kousei-kun, Mizoguchi ạ. Cháu xin phép làm phiền ạ!”
Tôi cúi đầu tự giới thiệu, đôi mắt của cô lập tức sáng lên.
“Bạn của Kousei sao? Cháu đến thăm à? Trời ơi, cảm ơn cháu đã lặn lội tới đây. Bác là mẹ của thằng bé, Akina.”
“Seika-chan mang quả tỳ bà tới, để lát nữa cho Kousei ăn ạ.”
“Ôi trời, còn mang quà nữa sao? Cảm ơn cháu nhiều lắm.”
Bác ấy cúi đầu. Tôi chỉ mang thứ nhỏ nhặt để đáp lễ, vậy mà khi cô khiêm nhường như thế, ngược lại tôi lại thấy ngại.
“Vào đi, vào đi. Chẳng có gì cả, nhưng cứ vào trong nhé.”
Vừa nói, bác vừa dẫn tôi vào phòng khách. Không áp đảo như mẹ tôi, nhưng vẫn rất có lực. Có phải hầu hết các bà mẹ đều như vậy không nhỉ.
Tôi ngồi xuống bàn theo lời mời, Akina-san ngồi đối diện. Chị Haru thì vào bếp pha trà.
“Thật là, không ngờ nó lại có một người bạn còn đến thăm thế này. Không biết từ bao giờ nữa.”
Bác ấy nói rất chân thành. Bạn bè của cậu ấy hiếm đến vậy sao? Nghĩ lại thì cũng không quá lạ, xét theo cách Kousei cư xử trong lớp.
“Ở trường thằng bé thế nào? Ngoài Seika-chan ra, nó còn có nhiều bạn không?”
Uwaa. Một câu hỏi khó bay tới. Tôi chỉ có thể chọn giữa nói dối hoặc làm cô buồn.
“Mẹ, làm sao mà có được. Mẹ nên mừng là thằng bé có được một người bạn, dù chỉ là Seika-chan thôi.”
Có lẽ không nỡ nhìn tôi lúng túng, chị Haru đã ném cho tôi một chiếc phao cứu sinh từ phía quầy bếp.
“Đúng vậy nhỉ. À mà này, như Haru nói, Mizoguchi-san… bác gọi cháu là Seika-chan được không?”
“Dạ, được ạ.”
“Bác phải cảm ơn cháu, Seika-chan. Cảm ơn cháu rất nhiều.”
“Dạ không, không có gì đâu ạ.”
Thấy cô lại định cúi đầu, tôi vội vàng xua tay. Tôi hiểu cảm giác của Chika một chút rồi. Tôi thích Kousei, và chỉ đơn giản là ở bên cậu ấy vì tôi thấy vui, nên thực sự không phải chuyện gì để được cảm ơn.
“Kousei là đứa trầm tính, có hơi kỳ lạ, nhưng rất tốt bụng. Mong cháu hãy thân thiết với nó nhé.”
“Dạ. Ở bên Kousei rất vui ạ.”
Tôi trả lời ngay lập tức. Akina-san mỉm cười nhẹ nhõm. Tôi thấy xấu hổ nên vô thức quay mặt đi… rồi nhận ra cánh cửa trượt cạnh phòng khách đang mở. Bên trong là một phòng tatami.
Trên chiếc bàn tròn trong đó, có một thứ giống như cuốn album đang mở ra. Những chỗ khác đều gọn gàng, sao chỉ có mỗi thứ đó để như vậy?
“À, đó là album. Hình như là đầu tháng này. Kousei tự nhiên mang nó ra.”
“Heeh.”
Tôi muốn xem. Kousei hồi nhỏ chắc hẳn rất dễ thương. Dù sao thì tôi cũng không còn nhớ rõ ký ức tám năm trước nữa.
“Thằng bé nhìn nó không phải kiểu say mê, mà giống như đang bế tắc vậy. Từ đó trở đi, thỉnh thoảng nó lại đem ra xem, nên cô quyết định đặt tạm ở phòng tatami. Ở đó chỉ có bàn thờ Phật, cũng không dùng tới.”
…Ngay lúc đó, sự tò mò tôi cảm thấy khi nãy hoàn toàn nguội tắt.
Cuối cùng, câu chuyện về album cũng dừng lại ở đó. Sau đó, tôi vừa uống trà vừa trò chuyện nhẹ nhàng, rồi rời khỏi nhà Kutsuzawa.
────
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
