I became the heroine’s terminally ill older sister

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

435 21686

Heat the pig liver

(Hoàn thành)

Heat the pig liver

Takuma Sakai

Giờ thì, chú heo vốn chẳng thể sử dụng bất kì ma thuật hay kỹ năng nào, sẽ phải tận dụng tối đa tri thức, óc nhạy bén và cả khứu giác của mình để cứu lấy cô gái đang mắc kẹt giữa vòng xoáy định mệnh!

78 6

35-sai Dokushin Yamada, Isekai Mura ni Risou no Second House wo Tsukuritai ~Isekai to Genjitsu no Iitokodori Life~

(Đang ra)

35-sai Dokushin Yamada, Isekai Mura ni Risou no Second House wo Tsukuritai ~Isekai to Genjitsu no Iitokodori Life~

Izumo Daikichi

Yamada, một nhân viên bình thường của một công ty, đến thăm ngôi nhà gia đình được ông nội quá cố để lại làm thừa kế, và ở đó anh tìm thấy một cánh cửa dẫn đến thế giới khác!! Bên kia cánh cửa, anh gặ

30 96

Heart-pounding lily paradise

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

44 1273

Tanaka the Wizard

(Hoàn thành)

Tanaka the Wizard

Buncololi

Thế nhưng, mọi việc không như mong đợi. Ngay khi vừa ra đường, y đã bị lính gác coi là đáng ngờ và tống vào tù.

212 4832

Full - Chương 41 – Claire (2)

Chương 41 – Claire (2)

Kể từ đó, tôi đã vào phòng người phụ nữ đó thêm vài lần, nhưng cô ta chưa bao giờ có dấu hiệu tỉnh lại.

Rốt cuộc là bệnh gì vậy?

Có lời đồn rằng cô ta chưa tỉnh lại một lần nào kể từ khi đến dinh thự này.

Có khi nào cô ta mắc bệnh nan y thật không?

"Claire, cậu đang làm gì đấy?"

"Hả?"

Dòng suy nghĩ của tôi đột ngột bị cắt ngang bởi một giọng nói gần đó.

Haizz... tôi đang làm gì thế này...

Dạo này, có vẻ như tôi càng ngày càng nghĩ về người phụ nữ đó nhiều hơn.

Tôi quay đầu lại nhìn chủ nhân của giọng nói và thấy Annie, người duy nhất trong gia đình Bá tước mà tôi thỉnh thoảng nói chuyện cùng.

Chà, nói đúng hơn là Annie độc thoại với tôi thì đúng hơn.

Thật lòng mà nói, có bạn bè với tôi rất phiền phức, nhưng dù tôi có phớt lờ thì cậu ấy vẫn cứ bám theo, tôi cứ nghĩ cậu ấy sẽ bỏ cuộc nếu tôi cứ mặc kệ... nhưng giờ thì chúng tôi lại thành ra mối quan hệ này.

Mỗi khi cậu ấy bắt chuyện là tôi lại thấy phiền, nhưng riêng hôm nay, tôi có chút biết ơn Annie vì đã cắt ngang dòng suy nghĩ của mình.

"Cậu đang làm gì thế? Chỗ đó cậu lau rồi mà."

"À... xin lỗi."

Khi tôi đặt giẻ lau xuống, Annie tiến lại gần, nhìn tôi một lượt rồi hỏi lại.

"Dạo này cậu hay thế này lắm. Có chuyện gì à?"

"Ờ... không."

"Sao một người từng làm việc đâu ra đấy như cậu lại trở nên thế này? Có phải vì chuyện xảy ra gần đây không?"

"..."

"Cậu để tâm đến những chuyện như thế thì lạ thật đấy."

"Không phải thế."

"Thôi nào~ cậu có thể kể hết với tớ mà~ Thật lòng thì lúc đó tớ cũng hơi sợ."

"Đã bảo không phải mà."

"Dù sao thì, cố gắng thêm chút nữa đi. Nếu cứ tiếp tục thế này, cậu có thể được chọn làm hầu gái riêng cho Tiểu thư đấy."

Annie, như thường lệ, dường như chẳng nghe lọt tai lời nào tôi nói và cứ thao thao bất tuyệt những gì cậu ấy muốn nói.

Haizz... lại thế nữa rồi.

Biết rằng một khi cậu ấy đã bắt đầu nói thì chắc sẽ giữ tôi lại cả ngày, nên tôi chỉ chào tạm biệt rồi bỏ đi.

"Biết rồi. Tớ đi đây."

"Này! Này! Người ta đang nói thì phải nghe chứ!"

Tôi nghe tiếng Annie hét với theo từ phía sau, nhưng tôi phớt lờ và tiếp tục bước đi.

Khi giọng Annie nhỏ dần, tâm trí tôi lại một lần nữa tràn ngập suy nghĩ về người phụ nữ đó.

Bốp! Bốp!

"Tỉnh táo lại đi."

Tôi tự vỗ mạnh vào má mình, cố gắng thoát khỏi những suy nghĩ đó.

Tất nhiên, nỗ lực đó cũng vô ích khi hình ảnh người phụ nữ đó lại nhanh chóng lấp đầy tâm trí tôi...

...

"Haizz... nửa đêm rồi mình còn làm cái gì thế này?"

Tối nay Annie lại mò sang phòng tôi, tôi biết mình sẽ không ngủ ngon được, nên tôi rời khỏi phòng ngay khi cậu ấy vừa chợp mắt.

Chẳng hiểu sao thỉnh thoảng Annie lại sang phòng tôi, nằm ườn ra giường và đòi ngủ chung.

Tất nhiên, đâu phải tôi chưa từng cố từ chối.

"Nhưng từ chối thì được tích sự gì khi cậu ta cứ phớt lờ..."

Đúng lúc đó, một cơn gió lùa qua hành lang.

Tôi vòng tay ôm lấy mình.

Lạnh thật.

Dù nơi này ở phía nam ấm áp quanh năm, nhưng tháng Mười Hai và tháng Một vẫn hơi se lạnh.

Lẽ ra tôi nên mang theo cái gì đó để mặc.

Vừa xoa tay vừa đi dọc hành lang, tôi thấy có ai đó đang đứng phía trước.

Ai thế nhỉ?

Cơ thể tôi hơi căng cứng khi nghĩ đó có thể là kẻ xâm nhập, nhưng bóng dáng đó quá nhỏ bé so với một kẻ đột nhập... hả?

Tại sao cô ta...

Là người phụ nữ đó.

Người phụ nữ đã ám ảnh tâm trí tôi dạo gần đây đang đứng ngay trước mặt tôi.

Cô ta đang thở dốc, dựa người vào tường.

Chân cô ta run rẩy đến mức trông như thể chỉ cần chạm nhẹ là ngã quỵ.

Thấy vậy, chân tôi tự động bước về phía cô ta trước cả khi tôi kịp nhận ra.

"Cô không nên ra ngoài này với tình trạng thế này đâu."

Lại gần, tôi thấy cô ta đang toát mồ hôi đầm đìa và run rẩy.

"Đau quá..."

Cô ta lẩm bẩm rồi dựa vào người tôi.

Tôi vội vàng đỡ lấy cô ta.

Khi ôm cô ta, tôi mới nhận ra cô ta gầy đến mức nào.

Sao cô ta lại gầy thế này?

Vừa dựa vào tôi chưa được bao lâu, tôi cảm nhận được sức lực của cô ta đang dần cạn kiệt.

"Xin lỗi..."

"Không sao."

Cô ta chẳng nặng chút nào.

Nhưng sao cô ta lại ra đây?

Khoan đã, người phụ nữ này đi lại được từ khi nào vậy?

Chẳng phải cô ta vẫn hôn mê cho đến giờ sao?

Chẳng lẽ cô ta vừa tỉnh dậy đã mò ra đây?

Khi đầu óc tôi tràn ngập những câu hỏi về cô ta, tôi nghe thấy giọng cô ta.

"Xin lỗi... cô có biết Ri đang ở đâu không?"

"...Vâng, tôi biết."

Không thể nào... cô ta vừa tỉnh dậy đã đi tìm Tiểu thư sao?

Với tình trạng này á?

Chỉ cần nhìn thôi cũng thấy cô ta thậm chí còn không đứng vững. Cô ta nghĩ mình đi được đến đâu chứ?

"Cô có thể làm ơn... chỉ đường cho tôi được không?"

"Tiểu thư Irene hiện đang ngủ."

Thực ra, nếu Tiểu thư biết người phụ nữ này đã tỉnh, cô ấy chắc chắn sẽ bật dậy và lao tới bất kể đang ngủ hay thức. Nhưng tôi không thể dẫn cô ta đi được.

Nếu cô ta cố đi gặp Tiểu thư trong tình trạng này, chắc chắn cô ta sẽ ngã gục giữa đường.

Ngay cả khi may mắn đến được phòng, cô ta chắc chắn sẽ ngất xỉu ngay khi nhìn thấy Tiểu thư.

Làm sao tôi có thể dẫn cô ta đi trong hoàn cảnh như vậy chứ?

Tuy nhiên, dù có hiểu tình trạng của mình hay không, người phụ nữ đó trông thật thất vọng và chỉ lặng lẽ dựa vào tôi sau khi nghe câu trả lời.

Thở dài thườn thượt, tôi nói tiếp.

"Ngày mai, Tiểu thư Irene sẽ đến phòng của cô Yurisiel."

Nếu tôi không nói, có vẻ như cô ta sắp khóc đến nơi rồi.

Phải, sẽ phiền phức lắm nếu cô ta khóc. Không phải vì tôi lo lắng cho người phụ nữ trông thảm hại này đâu. Hoàn toàn không.

Khi tôi nói, khuôn mặt cô ta sáng bừng lên, và cô ta nói với tôi.

"Cô cứ gọi tôi là Yurisiel là được. Và cô có thể nói chuyện thoải mái với tôi..."

"Tôi không thể làm thế."

Dù là thường dân, nhưng hiện tại cô ta là khách trong dinh thự này.

Nhưng với tình trạng này, cô ta sẽ không thể tự mình về phòng được.

Tôi có nên giúp cô ta về không?

Phải, tôi nên làm thế.

Khi tôi định nhấc cô ta lên...

"Ừm... cô có thể giúp tôi về phòng được không...?"

Cô ta thực sự nghĩ tôi sẽ bỏ mặc cô ta mà không giúp sao?

"Tất nhiên rồi."

Tôi lập tức bế cô ta lên.

"K-Không... cô không cần phải... bế tôi đâu..."

Bị nhấc bổng lên đột ngột, cô ta có vẻ hơi bối rối và nhìn chằm chằm vào tôi, nhưng tôi phớt lờ ánh mắt đó và bắt đầu bước đi.

"Thế này nhanh hơn."

Vì phòng cô ta ở gần đây, tôi bế cô ta dù có hơi mệt, chỉ để đến đó cho nhanh...

Cái quái gì thế này... sao cô ta nhẹ bẫng thế?

Cô ta có phải người không vậy?

Rồi tôi nghe thấy cô ta lầm bầm.

"Tôi nhẹ đến thế à...?"

"Vâng, khá nhẹ đấy."

"Hả...?"

Khi tôi trả lời, cô ta nhìn tôi với vẻ hơi ngạc nhiên và nói lại.

"Tôi vừa nói to suy nghĩ của mình ra sao...?"

"Vâng, cô vừa nói đấy.."

Sao nói rồi còn hỏi tôi có nghe thấy không? Ý cô ta là không muốn tôi nghe thấy à?

"Tôi thực sự nhẹ lắm sao...?"

"Vâng, rất nhẹ."

Nghe câu trả lời của tôi xong, cô ta không nói gì nữa.

Gì thế này? Cô ta không thích câu trả lời của tôi sao?

Cảm thấy hơi khó chịu... hả? Tôi á? Khó chịu? Tại sao?

Không, không phải tôi khó chịu, chỉ là... mệt thôi. Phải. Tôi chỉ mệt thôi.

Hôm nay tôi chẳng ngủ được tí nào vì Annie.

Tự biện minh như thế, tôi bắt đầu bước nhanh hơn.

...

"Chúc ngủ ngon."

Dù mệt đến mấy, ít nhất tôi cũng có thể chào tạm biệt.

Nói xong và định rời khỏi phòng, tôi cảm thấy cô ta đang kéo tay áo mình.

"Ưm..."

"Vâng."

Tôi trả lời trong khi nhìn vào tay áo bị cô ta nắm lấy.

Cô ta chỉ nắm hờ vào mép tay áo.

Cô ta ghét chạm vào tôi sao?

Tôi hơi cau mày trước cảnh tượng đó.

"Làm ơn đừng nói là tôi đã tỉnh lại nhé... Tôi muốn tự mình nói với em ấy."

"Vâng, tôi hiểu rồi."

Cảm thấy ở lại thêm chút nào nữa chỉ khiến tôi khó chịu hơn, tôi trả lời nhanh gọn rồi vội vã ra khỏi phòng.

Cạch...

Vừa ra khỏi phòng, tôi dựa lưng vào tường.

"Haizz..."

Tôi bị làm sao thế này...

Tôi vẫn luôn tự hào về khả năng giữ bình tĩnh tốt hơn bất kỳ ai.

Nhưng hôm nay, tôi không biết sự bình tĩnh đó đã bị phá vỡ bao nhiêu lần rồi.

"Cơ mà... mắt cô ấymàu tím..."

Dưới ánh trăng dịu nhẹ, mắt cô ấy ánh lên sắc tím nhạt êm dịu.

Đôi mắt của người phụ nữ tôi gặp lần đầu trong trẻo hơn tôi tưởng...

Đẹp thật...

...

"Cậu có biết tại sao hôm nay chúng ta bị triệu tập không?"

"Không."

"Thật á? Cậu có nghĩ là để chọn hầu gái riêng cho Tiểu thư không?"

"Tớ không biết. Trật tự đi."

"Cậu thật là..."

Tôi bịt tai lại trước Annie, người cứ lải nhải bên cạnh.

Chẳng bao lâu sau, hầu gái trưởng bước vào.

Tôi không chắc là dịp gì, nhưng hầu gái trưởng đã tập hợp tất cả hầu gái lại.

Thú thật, tôi không quan tâm lắm.

Hầu gái riêng cho Tiểu thư... Tôi từng muốn vị trí đó, nhưng giờ thì không hứng thú lắm.

"Hôm nay chúng ta sẽ chọn hầu gái riêng."

Ngay khi hầu gái trưởng dứt lời, căn phòng bùng nổ những tiếng xì xào phấn khích.

Và ngay bên cạnh tôi...

"Claire! Cậu nghe thấy chưa?! Họ đang chọn hầu gái riêng đấy!! Được làm việc như hầu gái riêng của Tiểu thư thì tuyệt biết bao~"

"Trật tự đi."

"Sao thế~ Cậu cũng muốn mà~ Và Tiểu thư cũng rất tốt bụng, không như những quý tộc khác. Đây là cơ hội tuyệt vời đấy!"

"Haizz..."

Tôi nên im miệng thì hơn.

Nếu tôi đáp lại Annie, mọi chuyện chỉ càng ầm ĩ hơn thôi.

"Trật tự! Trật tự! Hôm nay, chúng ta sẽ chọn hầu gái riêng cho cô Yurisiel."

Ngay khi hầu gái trưởng nhắc đến Yurisiel và hầu gái riêng cho cô ta, bầu không khí ồn ào bỗng chốc im bặt.

Nhưng chỉ trong chốc lát, căn phòng nhanh chóng trở nên hỗn loạn hơn cả lúc trước.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!