I became the heroine’s terminally ill older sister

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

435 21686

Heat the pig liver

(Hoàn thành)

Heat the pig liver

Takuma Sakai

Giờ thì, chú heo vốn chẳng thể sử dụng bất kì ma thuật hay kỹ năng nào, sẽ phải tận dụng tối đa tri thức, óc nhạy bén và cả khứu giác của mình để cứu lấy cô gái đang mắc kẹt giữa vòng xoáy định mệnh!

78 6

35-sai Dokushin Yamada, Isekai Mura ni Risou no Second House wo Tsukuritai ~Isekai to Genjitsu no Iitokodori Life~

(Đang ra)

35-sai Dokushin Yamada, Isekai Mura ni Risou no Second House wo Tsukuritai ~Isekai to Genjitsu no Iitokodori Life~

Izumo Daikichi

Yamada, một nhân viên bình thường của một công ty, đến thăm ngôi nhà gia đình được ông nội quá cố để lại làm thừa kế, và ở đó anh tìm thấy một cánh cửa dẫn đến thế giới khác!! Bên kia cánh cửa, anh gặ

30 96

Heart-pounding lily paradise

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

44 1273

Tanaka the Wizard

(Hoàn thành)

Tanaka the Wizard

Buncololi

Thế nhưng, mọi việc không như mong đợi. Ngay khi vừa ra đường, y đã bị lính gác coi là đáng ngờ và tống vào tù.

212 4832

Full - Chương 4 – Irene (1)

Chương 4 – Irene (1)

Góc nhìn của Irene

Chị gái tôi đã quay trở lại làm một người chị hiền lành như ngày xưa. Không, có vẻ như chị ấy đã bị mất trí nhớ thì đúng hơn.

Chị liên tục hỏi tôi về những điều chị không biết.

Tôi thích điều đó lắm.

Chỉ việc được chị nói chuyện, được chị cười với tôi thôi cũng đã là quá tuyệt vời rồi.

Cảm giác như người chị ngày xưa của tôi đã trở về, một người chị không hề đáng sợ chút nào.

Thành thật mà nói, tôi thích chị bây giờ hơn cả ngày xưa nữa.

"Em mong chị không bao giờ lấy lại được trí nhớ, Unni... Hự!"

Tôi lỡ buột miệng nói ra một điều tồi tệ mà không hề hay biết.

Tôi nhanh chóng đảo mắt nhìn quanh. May mắn thay, không có ai ở đó cả, kể cả chị tôi.

Lẽ ra tôi không nên nói thế...

Nhưng nếu chị nhớ lại, chị có thể sẽ trở lại làm người chị đáng sợ như trước...

Kể từ ngày chị tôi trở lại làm một người chị hiền lành, đêm nào tôi cũng cầu nguyện với nữ thần.

Xin hãy cho con được tiếp tục sống thế này bên chị.

Xin đừng để chị ấy nhớ lại.

Dù biết đó là điều ích kỷ, nhưng tôi vẫn không ngừng cầu nguyện.

Và thế là, mỗi buổi sáng, tôi lại chào đón chị với một trái tim lo âu.

Nữ thần đã chấp nhận lời thỉnh cầu của tôi sao?

Chị tôi vẫn là người chị hiền dịu của ngày hôm qua, và ngày hôm sau nữa cũng vậy nữa.

Thật là kỳ diệu. Tôi đã rất hạnh phúc.

Cảm ơn nữ thần.

Đúng như những gì tôi mong ước, chị luôn ngủ và thức dậy cùng tôi.

Và chị thường đọc truyện cổ tích cho tôi nghe.

Chị cũng hay chơi cùng tôi nữa. Ngày nào chúng tôi cũng ra cánh đồng chơi. Đôi khi chúng tôi còn ra cả hồ nước.

Tất nhiên, chị không thể chạy nhảy cùng tôi vì chị rất yếu, nhưng mỗi khi tôi nhìn chị, chị đều mỉm cười âu yếm và dang tay đón mỗi khi tôi lại gần.

Thỉnh thoảng... rất hiếm khi, chị có càm ràm tôi một chút, nhưng tôi vẫn thích chị lắm.

Vì thế, mỗi ngày trôi qua đều ngập tràn hạnh phúc và niềm vui.

Tôi ước thời gian cứ mãi dừng lại như thế này.

Vào một ngày nọ.

Hôm đó, như thường lệ, chúng tôi định ra cánh đồng chơi cùng nhau.

"Chị ơi, nhanh lên nào!"

"Được rồi. Đi chậm thôi em."

Tôi gọi với lại chị trong khi chạy trước, luôn bắt đầu chơi đùa trên cánh đồng trong khi chị tìm một chỗ nào đó để ngồi nghỉ.

Tôi mải mê đuổi theo những chú bướm và tận hưởng hương thơm của những đóa hoa.

Rồi, tôi tìm thấy một bông hoa.

Cánh hoa màu trắng pha chút tím nhạt, y hệt như chị vậy.

"Đẹp quá."

Tôi cẩn thận ngắt bông hoa và chạy về phía chị.

Và khi thấy chị đang mỉm cười rạng rỡ với mình, tôi đưa bông hoa cho chị.

"Unni! Em mang cái này về vì nghĩ nó hợp với chị lắm!"

Khi tôi đưa bông hoa cho chị, chị có vẻ cảm kích và mỉm cười.

"Oa~ Đẹp quá. Cảm ơn em nhé."

"Hì hì, chị còn đẹp hơn hoa nữa đó, Unni!"

Chị tôi khi cầm bông hoa trên tay trông đẹp đến ngỡ ngàng. Không, phải là lộng lẫy mới đúng.

Như nữ thần vậy! Đẹp quá đi mất!

Thấy chị vui vẻ với bông hoa làm tôi càng vui hơn.

Tôi ngắm nhìn chị cầm bông hoa một lúc rồi chạy ngược trở lại cánh đồng.

Mình phải hái thêm nữa vì chị thích chúng!

"Hừm... Đằng này có vài bông nữa nè... A! Tìm thấy rồi!"

Tôi hái thêm vài bông hoa nữa rồi quay đầu về phía chỗ chị ngồi...

"Hả..?"

Chị đang chạy về phía khu rừng.

"Chị ấy đi đâu thế nhỉ..?"

Tôi cầm hoa trên tay và đuổi theo hướng chị vừa đi. Nhưng vào trong rừng, tôi nhanh chóng mất dấu chị.

"Đâu... chị đi đâu rồi..."

"Sợ quá... hức..."

Dù trời vẫn còn sáng, nhưng việc ở một mình trong rừng khiến tôi sợ hãi vô cùng.

"Đâu... unni... chị đi đâu rồi... hức..."

Với bông hoa nắm chặt trong tay, tôi tiếp tục chạy xuyên qua khu rừng. Vừa chạy, tôi bắt đầu thấy hồ nước hiện ra đằng xa.

A! Đó là nơi chị và tôi thỉnh thoảng hay đến!

Giữa những nơi xa lạ, việc nhìn thấy một nơi quen thuộc khiến tôi an tâm hơn một chút. Và vì tôi biết đường từ hồ về nhà, nên tôi không còn lo lắng nữa.

"Tạ ơn trời... hức..."

Lau nước mắt, tôi chạy về phía hồ. Khi gần đến nơi, tôi bắt đầu thấy bóng dáng chị ở phía xa.

Chị ơi! Chị muốn ngắm hồ nước sao?

Chị tôi đang khom người một cách kỳ lạ, cơ thể chị hơi giật giật.

Chuyện gì thế nhỉ...?

Tôi cảm thấy hơi nghi ngờ về hành động của chị, nhưng sự nhẹ nhõm khi tìm thấy chị khiến tôi chạy ngay lại, miệng gọi tên chị.

"Unni!"

Tuy nhiên, chị dường như không nghe thấy tiếng tôi gọi, không nhìn về phía tôi và vẫn tiếp tục khom người.

Chị không nghe thấy sao?

Tôi ngừng gọi và tiến nhanh hơn về phía chị.

Nhưng...

Khi đến gần và nhìn rõ dáng vẻ của chị, bước chân tôi khựng lại.

"Hả...?"

"Khụ... Ọc...!"

Ở khoảng cách gần, tôi thấy chị đang co giật và nôn ra máu.

"Tại sao... tại sao... tại sao lại có máu..."

Tôi khuỵu xuống đất vì quá sốc trước cảnh tượng chị đang quằn quại đau đớn, miệng nôn ra máu.

Gương mặt chị nhăn nhúm vì đau đớn khi tiếp tục nôn. Lượng máu trào ra nhiều khủng khiếp. Mỗi lần chị ho, máu lại bắn tung tóe xuống đất.

Tôi chỉ biết trân trân nhìn vũng máu loang lổ trên mặt đất.

Nôn ra máu thì sẽ thế nào?

Chuyện gì sẽ xảy ra với chị vậy?

Chị tôi sắp chết sao?

"Không... chị không thể chết được..."

Nước mắt lại dâng lên trong mắt tôi.

Tôi biết sức khỏe của chị rất yếu từ lâu rồi. Nên tôi cũng biết chị hay bị ốm. Chị đã ốm yếu từ trước kia rồi.

Vì vậy, ngay cả khi chị sốt cao, tôi cũng chỉ nghĩ đó là cảm cúm nặng thôi.

Nhưng tôi chưa bao giờ tưởng tượng mọi chuyện lại thế này.

Chị luôn bảo tôi là chị ổn. Chị luôn cười với tôi và không hề tỏ ra đau đớn chút nào.

Nên tôi thực sự... thực sự... nghĩ rằng chị vẫn ổn.

Hay đó chỉ là điều tôi hy vọng thôi...?

"Hu hu... hức... Em phải làm sao đây... Phải làm sao đây... hức..."

Đáng sợ quá.

Tôi không muốn chị bị đau. Tôi sợ chị chết lắm.

Dù tôi có lau nước mắt bao nhiêu lần, chúng vẫn cứ tuôn rơi làm nhòe cả tầm nhìn.

"Hức... hức... Em phải làm gì bây giờ..."

Nhìn lại phía chị, có vẻ chị đã kiệt sức, ngồi đó thở dốc.

Trông chị tiều tụy vô cùng.

Khi lau nước mắt và nhìn chị, một suy nghĩ bất chợt lướt qua tâm trí tôi.

Có phải chị cứ cố gắng chịu đựng với cơ thể ốm yếu đó là vì tôi không...?

Nghĩ đến việc chị có thể đã phải khổ sở hơn vì tôi làm tôi càng thêm buồn bã.

Có khi nào bệnh tình trở nặng là do tôi không?

Hoàn toàn có thể.

Trước đây dù chị có ốm, tôi chưa bao giờ thấy chị nôn ra máu cả...

Có vẻ như chị đã quá sức vì tôi.

Lẽ ra chị nên nghỉ ngơi ở nhà, nhưng ngày nào chị cũng ra ngoài chơi cùng tôi, dù tôi cứ làm phiền chị suốt...

"Là tại mình... hức... hức... Là lỗi của mình..."

Dù trông chị cần nghỉ ngơi thêm, nhưng chị lại đứng dậy, rửa sạch máu dưới hồ, và có vẻ như định rời đi.

Tôi định đi theo khi chị rời khỏi hồ.

Nhưng...

"Đi tìm Ri thôi. Phải nhanh lên mới được."

Nghe những lời đó, tôi càng chắc chắn rằng chị đang cố quá sức vì tôi.

Chị đau hơn là vì tôi.

Nếu không có tôi ở đó, thì...

Tôi muốn chạy đến ôm chầm lấy chị ngay lập tức, nhưng tôi kìm lại và chỉ biết ôm chặt lấy đầu gối mình.

Chị nhanh chóng biến mất khỏi tầm mắt tôi.

Khi bóng chị khuất dần, tôi bắt đầu thấy hơi sợ.

Sợ... nhưng mà...

Tôi muốn đi theo chị ngay bây giờ, nhưng tôi không thể.

Tôi là gánh nặng của chị...

"Hu hu..."

Tôi vùi đầu vào đầu gối, quá sợ hãi để ngẩng lên.

Không biết bao nhiêu thời gian đã trôi qua như thế...

Khi tôi ngẩng đầu lên lần nữa, mặt trời đã lặn rồi.

Khi bầu trời tối dần, nỗi sợ hãi trong tôi càng tăng lên.

"Sợ quá... hức... hức..."

Mặt trời lặn, trời càng lúc càng lạnh hơn.

Không biết là do lạnh hay do sợ, tôi ôm gối chặt hơn, người run lên bần bật.

Rồi, tôi chú ý đến bông hoa trong tay mình.

Bông hoa giống hệt chị.

Bông hoa mà chị thích.

Bông hoa tôi hái để tặng chị.

"Hức... Em nhớ chị, Unni... hức..."

Tôi áp bông hoa vào ngực và bắt đầu nức nở không kìm được.

"Hu hu... hức..."

Tôi khóc đến rát cả họng.

Rồi, chuyện đó xảy ra.

Từ phía xa, một giọng nói quen thuộc bắt đầu vang vọng.

"...i...! R... I...! Ri! Ri!"

"Unni..?"

Giọng nói ấm áp, thân thương...

Giọng nói mà tôi không bao giờ quên được...

Đó là giọng của chị tôi.

Ngay khi nghe thấy tiếng chị, tôi định chạy về phía đó, nhưng cơ thể tôi đông cứng lại.

Tôi là gánh nặng của chị. Liệu tôi có nên ở bên cạnh chị không...?

Tôi không muốn chị bị đau...

Nhưng nếu tôi ở đó, chị sẽ càng đau hơn...

"Ri! Em đâu rồi! Ri!!"

Cuối cùng tôi lại ngồi phịch xuống chỗ cũ.

"Mình... là... gánh nặng của Unni... Mình không nên ở bên chị..."

"Nếu có mình... Unni sẽ đau hơn... hức..."

Kìm nén khao khát được chạy đến ôm chị, tôi vẫn ngồi yên đó.

"Ri!! Ri! R... i...!"

Dần dần, tiếng gọi của chị xa dần.

Lắng nghe giọng chị tan biến vào hư không, tôi ôm lấy đầu gối và nhắm mắt lại.

Nếu mình ở bên cạnh chị...

...

"...i...! R... I...! Ri! Ri!"

Tôi cảm thấy ai đó đang lay mình dậy. Chắc tôi đã ngủ quên mất.

Khi mở mắt ra, ánh nắng ban mai đã chan hòa khắp nơi.

Tôi nhìn về phía trước và xác nhận người đang gọi mình.

"Unni..?"

Chị tôi mồ hôi nhễ nhại đang lay tôi dậy.

"Ri!!"

Nhận ra tôi đã tỉnh, chị lập tức kéo tôi vào một cái ôm thật chặt.

"Ri!! Em có biết chị đã tìm em... bao lâu rồi không?! Hu hu..."

Chị ôm chặt lấy tôi và khóc nức nở.

Cả người chị ướt đẫm mồ hôi.

Chị đã tìm tôi suốt cả đêm sao...?

Những điều tôi làm để bảo vệ chị lại chỉ khiến chị khổ sở thêm.

Tôi chỉ biết ôm lấy chị và cùng khóc theo.

"Unni... hức.. Unni.. hu hu..."

Cứ thế, chúng tôi đã ôm nhau khóc suốt một hồi lâu.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!