Chương 8 – Ngôi làng (1)
Cốc cốc cốc
"A! Chắc là Sharne đến đấy."
Tôi nghe thấy tiếng gõ cửa, bèn buông Ri ra và đi về phía cửa.
"Cậu đến rồi sao?"
"Chào cậu!"
Khi tôi mở cửa, Sharne đang đứng đó, nở nụ cười rạng rỡ.
"Vào đi!"
"Ừm...!"
Tôi né sang một bên, Sharne bước vào nhà với nụ cười tươi rói.
"Xin phép ạ..."
Khi Sharne bước vào, Ri lại nhìn cậu ấy với vẻ mặt vô cảm. Và Sharne cũng đáp lại y như vậy.
Cả hai đều cư xử như thế, nên tôi cũng chưa nói gì với họ. Dù sao đến giờ họ cũng chưa cãi nhau lần nào, nên tôi cứ để mặc vậy thôi...
Nhưng đã một tháng rồi mà họ vẫn cứ như ngày đầu mới gặp...
"Sharne này, cậu có đói không?"
Trước đây thì đó là một câu hỏi xã giao, nhưng giờ mỗi khi Sharne đến, nó đã trở thành câu cửa miệng.
"Hả? À, ừ... Xin lỗi nhé..."
"Không sao đâu! Lại đây ngồi đi. Bọn tớ cũng chuẩn bị ăn rồi."
Tôi hầu như chưa bao giờ thấy Sharne được ăn uống tử tế trước khi đến đây. Cứ như thể cậu ấy cố tình bỏ đói bản thân vậy.
Tôi nhanh chóng chuẩn bị bữa ăn ngay khi nghe Sharne bảo đói.
"Ừm... Tớ có thể giúp gì không?"
Sharne vừa nói vừa tiến lại gần tôi.
"Không cần đâu. Cứ ngồi đó đi, sắp xong rồi."
"Được rồi..."
Sharne thở dài và quay lại bàn ăn, có vẻ buồn bã vì lý do nào đó. Chẳng phải không phải làm gì thì tốt hơn sao?
"Ri, lại đây ăn tối luôn nào."
"Vâng ạ!"
Thú thật, dọn bàn ăn chẳng tốn bao nhiêu thời gian. Và cũng chẳng vất vả gì.
Tôi kiểm tra lại nguyên liệu còn sót lại cho bữa ăn.
Hừm... không còn nhiều lắm nhỉ...? Tôi nên sớm ghé qua làng một chuyến thôi.
Đầu tiên, tôi lấy ra ít rau củ và chỗ thịt thừa từ lần trước để bắt đầu nấu súp, một bên bếp thì hâm nóng lại bánh mì.
Bữa ăn hôm nay sẽ sang chảnh hơn tôi nghĩ đấy... Hì hì.
"Xong rồi đây~ Mời mọi người dùng bữa."
Tôi dọn súp và bánh mì ra cho họ rồi nói.
"Oa! Thịt kìa!"
Ri reo lên, mắt mở to khi nhìn thấy bát súp.
Em ấy thích thịt thật đấy...
Dù biết em thích, nhưng tôi vẫn thấy hơi chạnh lòng vì không thể mua cho em thường xuyên.
"Oa~ Cảm ơn cậu, tớ sẽ ăn thật ngon."
"Ừ~ Nếu muốn ăn thêm thì cứ tự nhiên nhé, Ri."
"Vâng ạ! Cảm ơn chị, em mời mọi người~"
Tôi nhìn hai người họ chấm bánh mì vào súp ăn ngon lành.
Mỗi lần nhìn Sharne ăn, tôi không khỏi nghĩ... cậu ấy ăn uống thật... thanh lịch, có thể nói là vậy. Cậu ấy ăn rất gọn gàng và sạch sẽ.
Điều đó khiến tôi tự hỏi liệu Sharne có phải là quý tộc không...
A, thật nực cười đúng không? Có quý tộc nào lại đối xử với con mình như thế chứ?
Nhất là con gái nữa... Nghĩ cũng thấy tội, nhưng đối với quý tộc, con gái giống như một món trang sức quý giá vậy.
Tất nhiên là không phải theo nghĩa tốt đẹp gì.
Chuyện quý tộc gả bán con gái là chuyện thường ngày ở huyện.
Nên việc đối xử tệ bạc với con gái như thế gần như là chuyện chưa từng nghe thấy, chuyện đó thường chỉ xảy ra ở những gia đình thường dân nghèo đói không đủ cái ăn thôi.
"Unnie! Em ăn thêm một bát nữa được không...?"
Ri đang ngồi cạnh tôi lúc đó, quay sang nhìn tôi và hỏi một cách thận trọng.
Tôi gạt bỏ những suy nghĩ kỳ quặc vừa nảy ra trong đầu.
"Tất nhiên rồi, sao lại không được chứ?"
Phải rồi, hỏi câu ngớ ngẩn thật đấy.
...
A... Hết sạch rồi sao...? Tôi đã ăn hết rồi à?
Tôi đang lục tung cả phòng mình lên.
Có vẻ như chỗ tôi uống lúc nãy là những viên cuối cùng rồi...
Tôi không thể tìm thấy viên Lev cuối cùng trong túi áo, viên mà tôi định để dành cho lúc sau.
"Mình định ngày mai mới đi chợ mua thức ăn, nhưng xem ra phải đi ngay hôm nay rồi... Haizz..."
Tôi phải luôn có Lev dự trữ phòng khi cần thiết. Nó quan trọng như mạng sống của tôi vậy...
Tôi phủi bụi trên đầu gối và bước ra khỏi phòng.
"Ri, Sharne, chị đi ra làng chút đây. Hai người có muốn đi cùng không?"
"Có ạ!!"
"Ừ... Tớ đi nữa!"
"Được rồi, vậy chuẩn bị đi thôi."
Mặc dù an ninh trong làng không phải là tốt nhất, nhưng những tội ác nghiêm trọng như giết người hay bắt cóc chủ yếu xảy ra ở vùng ngoại ô. Một khi đã vào trong làng thì tương đối an toàn.
Hơn nữa, ở đó cũng có khá nhiều thứ để xem và làm.
Lâu lắm rồi tôi mới được ngắm người qua lại thỏa thích~
...
"À! Nhắc mới nhớ, Sharne này."
"Hả?"
"Nhà cậu ở đâu thế?"
Tôi buột miệng hỏi Sharne khi chúng tôi đang trên đường đến làng.
Quen biết Sharne hơn một tháng rồi mà tôi vẫn chưa biết nhà cậu ấy ở đâu...!
"Cậu sống trong làng à?"
"Hả? Ờ... không..."
"Thật sao? Thế cậu sống ở đâu?"
"Ờ... ừm..."
Trái ngược với câu hỏi bâng quơ của tôi, Sharne lại ấp úng không trả lời được.
Hay là cậu ấy không biết chính xác nhà mình ở đâu?
Chắc là khó diễn tả bằng lời... Ừ... cũng đúng thôi...
Cứ nhìn nhà chúng tôi mà xem, làm sao mà mô tả được bằng lời chứ...
Thấy Sharne mãi không trả lời, tôi cố giúp bằng cách chỉ tay về một hướng.
"Có phải ở đằng kia không?"
"Hả?"
"Nhà cậu ở hướng đó à?"
"Ờ... ừ! Đúng rồi!"
Sharne gật đầu khi nhìn theo hướng tay tôi chỉ.
Nhưng hướng tôi chỉ là hướng về phía dinh thự của lãnh chúa mà...
Chà, có lẽ nhà cậu ấy nằm trên đường đi đến đó thôi~
Ở đây, lãnh chúa cũng có một cô con gái, nhưng cô ấy tóc nâu chứ không phải đen, và nghe đồn cô ấy là một đại mỹ nhân đấy~
À, nhân tiện thì vị lãnh chúa này là một nam tước.
Ông ta trông giống hệt một quý tộc điển hình~ béo tròn và không được đẹp trai cho lắm.
Tôi từng đọc qua một đoạn mô tả ngắn về ông ta trong sách. Vị lãnh chúa này là kiểu quý tộc điển hình chỉ biết vơ vét cho đầy túi tham mà chẳng quan tâm gì đến đời sống của người dân trên lãnh địa của mình.
Thảo nào dân làng ai cũng oán thán ngút trời... Hừ...
Tôi lắc đầu thở dài và tiếp tục bước đi.
Sau một quãng đường dài dằng dặc, cuối cùng tôi cũng thấy ngôi làng hiện ra trước mắt.
Hừ... Không xa cũng chẳng gần, cái khoảng cách lửng lơ này... ghét thật đấy...
Nhất là với cái cơ thể nặng nề này, đi đi về về trên con đường này quả là cực hình.
"Tới nơi rồi... Hộc..."
"Unnie... Chị mệt không?"
Khi tôi hít một hơi thật sâu, Ri đang nắm chặt tay tôi đi bên cạnh ngước lên hỏi.
Ôi...! Em ấy dễ thương quá đi mất... Chị được tiếp thêm sức mạnh nhờ em đấy, Ri à...
"Ưng, không, chị không mệt đâu."
Tôi mỉm cười mãn nguyện với Ri. Đúng lúc đó, một giọng nói khác vang lên bên cạnh.
"Ừm... Yurisiel, nếu cậu mệt thì cứ nói nhé. Tớ cõng cậu được mà..."
"Cái gì?"
"Tớ khỏe lắm đó!!"
Sharne nhìn tôi với đôi mắt sáng lấp lánh.
Chà, Sharne to con hơn tôi, nên chắc là cõng được. Nhưng mà nhìn cảnh đó thì...
"Không sao đâu mà~"
"Được rồi..."
Có vẻ như Sharne luôn xụ mặt mỗi khi tôi bảo mình ổn. Tại sao thế nhỉ?
Vừa suy nghĩ vẫn vơ, chúng tôi vừa bước vào làng.
Lối vào làng vẫn mang lại cảm giác không mấy thân thuộc. Có rất nhiều người ăn xin ở đây, ngửa tay xin tiền người qua đường.
Và chuyện những người như thế tấn công ai đó vì đói hay vì tâm trạng tồi tệ cũng chẳng phải chuyện hiếm.
Liệu có ai can thiệp không? Khó lắm...
Tốt nhất là đi qua đây càng nhanh càng tốt. May mắn là giờ không có nhiều người quanh đây, nên chúng tôi có thể đi qua nhanh chóng.
Khi vào đến trung tâm ngôi làng, bầu không khí u ám lúc nãy biến mất hoàn toàn, trông nó như bao ngôi làng bình thường khác.
Đứng giữa trung tâm làng, tôi đưa cho Ri một tờ giấy ghi chú và một đồng bạc rồi dặn dò.
"Ri, em đi mua những thứ ghi trong này rồi quay lại đây nhé?"
"Hả? Còn chị thì sao, Unni?"
"Chị sẽ ghé tiệm thảo dược, nên em đi cùng Sharne nhé."
Con bé liếc nhìn Sharne một chút rồi trả lời.
"Vâng ạ..."
"Sharne, cậu đi cùng em ấy giúp tớ nhé~"
"Hiểu rồi..."
Sao hai người họ lại có biểu cảm giống nhau thế nhỉ...
Tất nhiên, đó chẳng phải là biểu cảm vui vẻ gì. Tôi vội vàng lùa họ đi rồi rẽ hướng đến tiệm thảo dược.
Leng keng~
"Kính chào quý khách."
"Cháu chào chú~"
"Ồ, là Yurisiel đấy à! Lâu rồi không gặp."
Khi tôi bước vào tiệm thảo dược, người đàn ông trung niên ngồi sau quầy chào tôi niềm nở khi ánh mắt chúng tôi chạm nhau.
"Ồ, chào cháu! Ha ha, lại hết thuốc giảm đau rồi hả?"
"A, vâng... Ha ha, tiếc là vậy ạ."
"Trời ạ, còn trẻ thế mà đã đau ốm thế này rồi sao?"
"Ha ha, vâng ạ..."
"Vẫn lấy loại cũ chứ?"
"Vâng, cho cháu loại cũ ạ."
Nghe tôi trả lời xong, chú ấy bốc một nắm lá thuốc cho vào túi nhỏ rồi đưa cho tôi.
"Oa... Nhiều thế ạ..."
"À, cứ cầm lấy đi. Chú vẫn lấy giá cũ thôi."
"Ôi, cháu cảm ơn chú nhiều lắm."
Tôi gật đầu cảm kích với người đàn ông.
"Có gì đâu mà khách sáo? Mấy thứ này cũng chẳng đắt đỏ gì."
"Dù sao cháu cũng rất cảm ơn chú ạ."
Chà, mạng sống của cháu phụ thuộc cả vào mấy thứ rẻ tiền này đấy chú ạ.
Khi tôi đưa cho chú một đồng bạc và quay người định rời đi, tôi nghe tiếng chú gọi với theo.
"À, đợi chút!"
"Dạ?"
Người đàn ông nắm lấy tay tôi và lôi ra một cái túi nhỏ từ dưới quầy, dúi vào tay tôi.
"Cầm lấy cái này nữa."
"Cái này để làm gì ạ...?"
Khi mở túi ra, tôi thấy bên trong có một ít thảo dược.
"Chú cho cháu cái này đặc biệt đấy vì chú hiểu hoàn cảnh của cháu mà."
"Hả?"
"Cháu biết là Lev không có tác dụng giảm đau nhiều, đúng không? Sắc cái này uống thay đi. Hiệu quả lắm đấy."
"Ôi... Cháu cảm ơn ạ..."
"Không có gì đâu. Chú chỉ giúp được đến thế thôi."
Người đàn ông này, người đã trở nên khá quen thuộc sau những lần trò chuyện suốt tháng qua, lại cho tôi thứ này sao?
"Cháu cảm ơn..."
"Được rồi. Giờ thì mau về đi nhá."
Khi tôi còn đang rối rít cảm ơn, chú ấy lẩm bẩm gì đó rồi đẩy tôi ra khỏi cửa hàng.
"Trời ơi, bất ngờ thật đấy."
Giá cả các loại thảo dược chênh lệch rất lớn tùy thuộc vào hiệu quả của chúng. Những loại đắt tiền thì nằm ngoài tầm với của tôi.
Khi tôi liếc nhìn lại vào trong tiệm, tôi thấy người đàn ông đang ngồi phịch xuống ghế, vò đầu bứt tai.
Lắng tai nghe kỹ thì...
"Áaa!! Thật tình... Mình sẽ làm gì nếu đưa cho con bé cái đó đây... Hừ... Không, nhưng mà..."
Người đàn ông cứ hét lên rồi lại lẩm bẩm một mình.
"Có vẻ như thứ này đắt lắm đây... Cảm ơn chú."
Tôi thầm cảm ơn chú ấy lần nữa rồi đi về phía trung tâm ngôi làng.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
