I became the heroine’s terminally ill older sister

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

435 21686

Heat the pig liver

(Hoàn thành)

Heat the pig liver

Takuma Sakai

Giờ thì, chú heo vốn chẳng thể sử dụng bất kì ma thuật hay kỹ năng nào, sẽ phải tận dụng tối đa tri thức, óc nhạy bén và cả khứu giác của mình để cứu lấy cô gái đang mắc kẹt giữa vòng xoáy định mệnh!

78 6

35-sai Dokushin Yamada, Isekai Mura ni Risou no Second House wo Tsukuritai ~Isekai to Genjitsu no Iitokodori Life~

(Đang ra)

35-sai Dokushin Yamada, Isekai Mura ni Risou no Second House wo Tsukuritai ~Isekai to Genjitsu no Iitokodori Life~

Izumo Daikichi

Yamada, một nhân viên bình thường của một công ty, đến thăm ngôi nhà gia đình được ông nội quá cố để lại làm thừa kế, và ở đó anh tìm thấy một cánh cửa dẫn đến thế giới khác!! Bên kia cánh cửa, anh gặ

30 96

Heart-pounding lily paradise

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

44 1273

Tanaka the Wizard

(Hoàn thành)

Tanaka the Wizard

Buncololi

Thế nhưng, mọi việc không như mong đợi. Ngay khi vừa ra đường, y đã bị lính gác coi là đáng ngờ và tống vào tù.

212 4832

Full - Chương 6 – Người bạn mới (1)

Chương 6 – Người bạn mới (1)

Trong lúc chuẩn bị ra ngoài sau bữa sáng, tôi hỏi Ri.

"Này Ri, em có muốn ăn trưa ở ngoài không?"

"Có ạ!!"

Ri có vẻ vô cùng hào hứng, có lẽ vì đã lâu rồi chúng tôi không ra ngoài.

Đáng yêu quá đi mất.

"Hừm... lấy vài cái bánh mì... thêm chút đồ uống... và..."

Thấy tôi đang gom góp đủ thứ, Ri chạy đến bên cạnh và bắt đầu giúp tôi đóng gói đồ đạc.

Tôi cảm thấy hơi chạnh lòng khi thấy sự khác biệt của Ri so với những đứa trẻ khác, những đứa thường hay mè nheo và làm theo ý mình.

Có vẻ như Ri đã trưởng thành hơn nhiều so với tuổi thật của mình rồi.

Đáng lẽ ra, Ri phải lớn lên trong gia đình Bá tước Charlotte, được yêu thương chiều chuộng, muốn ăn gì thì ăn, muốn mặc gì thì mặc...

Ngay lúc đó, tôi thấy hơi oán trách tác giả của cuốn tiểu thuyết này.

"Unni, đi thôi chị!"

"Ri, đưa đây, để chị xách cho."

"Không, không sao đâu ạ. Em khỏe hơn chị mà, Unni!"

Nói rồi, Ri chạy biến ra ngoài.

"A! Ri! Đợi chị với!"

"Hì hì."

Và thế là, chúng tôi cùng nhau đi đến hồ nước.

...

Quãng đường từ nhà tôi đến hồ nước không xa lắm. Chắc chỉ khoảng 10 phút đi bộ...?

"Tới nơi rồi~"

"Oa~!"

"Lâu rồi mình không ra hồ, chị nhỉ?"

Tất nhiên là tôi có ghé qua một lát vào mấy ngày trước, nhưng Ri không biết chuyện đó.

"Ờ... ừ..! Đúng vậy ha!"

Gương mặt Ri thoáng chút bối rối trước câu hỏi của tôi, rồi em lắp bắp trả lời.

Sao thế nhỉ? Em ấy đã đến đây mà tôi không biết sao?

Tôi cảm thấy hơi nghi ngờ, nhưng nhanh chóng gạt đi và bắt đầu trải tấm vải xuống đất.

"Hả? Unni, ai ở đằng kia thế ạ?"

"Hả?"

Lúc đó, Ri vỗ nhẹ vào tôi và chỉ tay về phía đối diện. Tôi hơi ngạc nhiên vì không giống như khi đi ra làng hay ra đồng, chúng tôi hiếm khi gặp ai quanh hồ nước này.

Mang theo thắc mắc đó, tôi nhìn theo hướng Ri chỉ và thấy một cô bé có mái tóc đen dài đang ngồi bó gối bên bờ hồ.

Tại sao lại có người ở đây? Mà lại là một cô bé nữa chứ? Vì không có nhà dân nào gần đây và mọi người cũng hiếm khi đến chốn này, tôi không thể hiểu nổi.

"Ri, mình có nên ra nói chuyện với bạn ấy không?"

"Ưm... Em thích chơi một mình với chị hơn..."

Dễ thương ghê chưa~

"Thật sao?"

"Ưm... nhưng nếu Unni muốn đi..."

"Vậy thì đi thôi. Chúng ta có thể kết thêm bạn mới mà."

"Vâng ạ~"

Ri trả lời và bắt đầu thu dọn đồ đạc.

Thế là, tôi cùng Ri tiến lại gần cô bé ở phía bên kia.

"Chào bạn gì ơi... ừm..."

Khi tôi lên tiếng, cô bé đang cúi gằm mặt từ từ ngẩng lên nhìn tôi.

Khi nhìn thấy khuôn mặt đó, đầu óc tôi bỗng trống rỗng...

Wow... cô ấy xinh thật đấy...

Tôi ngẩn ngơ ngắm nhìn cô, và cô có vẻ bối rối trước cái nhìn chằm chằm của tôi.

"Ai vậy...?"

"À... chào bạn! Mình là Yurisiel."

Tôi vội hoàn hồn trước câu hỏi của cô ấy và mỉm cười giới thiệu bản thân. Cô bắt đầu nhìn tôi chằm chằm, không chớp mắt...

Hừm... mặt mình dính gì sao ta...?

"Vậy... tên bạn là gì?"

Sau một thoáng ngập ngừng trước câu hỏi của tôi.

"Tôi là... Sharne..."

"Vậy sao? Tên đẹp y như khuôn mặt bạn vậy đó~"

Ôi thôi chết, tôi vừa nói to suy nghĩ của mình ra rồi sao?

"Thật ư...?"

"Hả? Ừ, thật mà~"

"Hì hì... cảm ơn..."

Cô ấy không biết là mình xinh đẹp đến nhường nào sao...? Sao trông lại vui thế kia...?

Khi tôi tiếp tục hùa theo lời Sharne, bỗng có điều gì đó thu hút sự chú ý của tôi.

Hả? Cô ấy khóc sao...?

Lúc nãy tôi mải mê ngắm nhan sắc của Sharne nên không để ý kỹ, nhưng giờ tôi có thể thấy mắt cô hơi sưng và đỏ hoe.

"Cơ mà... Sharne này?"

"Sao?"

"Cậu khóc à...?"

"Hả...? À... không, không có khóc!"

Sharne có vẻ hơi bối rối trước câu hỏi của tôi, rồi nhanh chóng che mặt và hét lên.

Gì... gì thế này..?

Cô ấy xấu hổ vì bị tôi bắt gặp đang khóc sao..? Nhưng phản ứng thế này thì hơi quá nhỉ...

"Ờ... được rồi..."

Tôi quyết định trấn an Sharne trước đã.

"Sharne... Xin lỗi nhé, mình quên chuyện đó đi ha."

Nhưng Sharne vẫn vùi mặt vào đầu gối và có vẻ không có ý định ngẩng đầu lên.

Đúng lúc đó.

Ọt ọt...

Tôi nghe thấy tiếng bụng réo ở đâu đó.

Ồ... Ít nhất không phải là tôi...

Tôi liếc nhìn ra sau. Hả? Ri đi đâu rồi?

Nhìn quanh, tôi thấy Ri đang chạy nhảy bên bờ hồ, có vẻ như thấy cuộc trò chuyện của chúng tôi với Sharne thật nhàm chán.

Vậy là chỉ có hai người ở gần đây... Nếu không phải tôi, thì người còn lại là...

"Ừm... Sharne, cậu đói à...?"

Khi tôi hỏi, người Sharne khẽ run lên.

Trúng phóc~

Tôi lấy ra một ổ bánh mì mang từ nhà đi và đưa cho Sharne.

"Này, ăn chút không?"

Khi mùi thơm của bánh mì lan tỏa, Sharne từ từ ngẩng đầu lên.

"Tôi... tôi ăn được thật sao...?"

"Được chứ~ Cứ ăn đi~ Đây nè."

Khi tôi đưa bánh lại gần Sharne, cô ấy do dự một chút rồi nhận lấy.

"C-Cảm ơn..."

Sharne đang ăn ngấu nghiến bỗng dừng lại nhìn tôi, rồi xé một miếng bánh đưa cho tôi.

"Cậu cũng ăn đi..."

"Nghĩ cho mình sao? Cảm ơn nhé, nhưng cậu cứ ăn đi."

"Tại sao? Nếu không ăn thì cậu sẽ đói đấy..."

"Tớ mang theo mấy ổ lận, nên còn nhiều lắm~ Nếu cậu cần thêm thì cứ bảo tớ. Bánh mì thì không thiếu đâu."

"Ừm..."

Sharne trả lời rồi tiếp tục ăn.

"Ăn chậm thôi kẻo nghẹn đấy nhé."

"Ưm..."

Tiện thể, nhìn qua quần áo của Sharne, có vẻ cô ấy xuất thân từ một gia đình khá giả. Vậy tại sao lại ở đây trong tình trạng này?

Thực ra, quần áo của Sharne không thuộc tầng lớp quý tộc cao cấp, nhưng cũng đủ tốt đối với tầng lớp hạ lưu quý tộc. Liệu cô ấy có giống Ri không...?

Trong lúc tôi đang mải suy nghĩ, Sharne đã ăn xong cái bánh và đang nhìn tôi.

"Nuốn ăn nữa không?"

"Thôi được rồi..."

Sau một hồi chần chừ, tôi hỏi Sharne.

"Ừm... Sharne này, cậu bị lạc mất cha mẹ hay… không biết nhà mình ở đâu sao...?"

Mặt Sharne trở nên khó hiểu trước câu hỏi của tôi, và câu trả lời của cô ấy là...

"Không hề?"

"Hả? Thế sao cậu lại đói meo như thế này?"

"Ừm... chuyện là… tôi không nghe lời cha..."

"Hả...?"

Hả? Chuyện vớ vẩn gì thế này?

Vậy là vì em không nghe lời mà ông ta bỏ đói đứa trẻ này sao?

"Vậy lúc nãy cậu khóc là vì bị cha mắng hả?"

"Tôi không có khóc!"

"À, được rồi~ Thế ông ấy có mắng cậu không?"

"Hưm... có..."

Sharne trả lời, phồng má lên như cố gạt đi chuyện tôi nhắc đến việc cô ấy khóc lúc nãy bằng một câu trả lời miễn cưỡng.

Không thể tin được...

Không, khoan đã...

Vẫn có khả năng Sharne đã làm sai điều gì đó rất nghiêm trọng...

Nhưng dù thế nào thì bỏ đói một đứa trẻ thế này là không đúng!!

Dù sao thì, tôi nên tìm hiểu xem tại sao cô ấy bị mắng trước đã...

"Vậy tại sao cậu lại bị mắng?"

Phải rồi... có thể có lý do chính đáng nào đó...

"Là vì... tôi muốn mặc váy..."

"Hả?"

"Dù cha bảo không được, nhưng tôi vẫn muốn mặc..."

Tôi điên tiết khi nghe thấy Sharne bị bỏ đói chỉ vì muốn mặc váy. Nhưng đồng thời, tôi cũng không thể hiểu nổi lý do của cha Sharne.

Thế giới này khác với Trái Đất nơi tôi từng sống. Ở Trái Đất, chuyện phụ nữ mặc quần là bình thường, và đàn ông mặc váy...

Tuy không phổ biến, nhưng cũng chẳng phải chưa từng nghe qua...

Dù sao đi nữa!

Ý tôi là ở thế giới này, sự phân chia vai trò và kỳ vọng đối với nam và nữ rõ ràng hơn nhiều so với Trái Đất.

Chà... cứ coi như nó giống thời Joseon đi.

Nhưng cha cô ấy không cho mặc váy ư? Chứ ông ta đâu có cấm cô mặc quần đâu nhỉ?

"Váy á? Tại sao?"

Sau một hồi ngập ngừng, Sharne trải lòng.

"Cha bảo lẽ ra tôi phải sinh ra là con trai... Cha không vui vì tôi là con gái..."

"Cái gì...?! Chuyện nhảm nhí gì thế này?"

Tất cả những lời Sharne nói khiến tôi chết lặng. Sao cha mẹ có thể nói những lời như thế với con ruột của mình chứ...?

Rồi Sharne, người nãy giờ vẫn nhìn chằm chằm vào tôi, lên tiếng.

"Nếu tôi xinh đẹp như cậu, Yurisiel, liệu cha có chấp nhận tôi là con gái không...?"

Cái gì...?

Tôi giận tím người khi nghe những lời của Sharne và hét lên.

"Vớ vẩn! Cậu rất xinh đẹp mà!"

"Hả...?"

"Và từ giờ trở đi, hãy mặc kệ những lời nói nực cười đó và sống cuộc đời của cậu! Rốt cuộc thì đó là cuộc đời của chính cậu mà! Tại sao lại để những điều vô lý đó làm mình buồn phiền cớ chứ?"

"...."

"Sao chứ! Cha cậu có chịu trách nhiệm cho cuộc đời cậu đến lúc chết không? Hoàn toàn không!"

Khi tôi bùng nổ cơn giận và hét lên, Sharne chỉ biết mở to mắt nhìn tôi.

Sharne tiếp tục nhìn tôi chăm chú, rồi bật cười thành tiếng và mỉm cười với tôi.

"Cảm ơn~"

"Hừ... Bỏ nhà đi cho rồi!"

Sharne có vẻ thấy thú vị mỗi khi tôi nổi nóng và cười mỗi khi tôi nói.

Cô ấy không biết giận sao...?

"Cảm ơn... Chưa bao giờ có ai đứng ra bênh vực tôi như thế này, nhất là khi phải chống lại cha tôi."

Sharne vẫn tiếp tục cười với tôi, có vẻ rất vui vẻ.

"Hừ... Sharne này, nếu cha cậu lại bỏ đói cậu lần nữa, cứ đến đây nhé. Tớ có thể không có nhiều thứ, nhưng ít nhất cũng có thể cho cậu một bữa ăn."

"Được rồi~!"

Hừ... Cơ mà, nhà cô ấy không có gương sao...?

Sao cô có thể nói tôi xinh hơn cô ấy được chứ...?

Rõ ràng là xinh hơn nhiều... mà lại không nhận ra... đúng là lừa người mà!

Ngay lúc đó.

"Unni, em đói rùi~"

"Hả? Vậy mình đi ăn nhé?"

"Vâng vâng!!"

Khi tôi quay lại nhìn Ri, em chạy vụt tới chỗ tôi.

Hả? Chuyện gì vậy?

Vừa nãy... hình như Ri... đang lườm Sharne thì phải...?

A~ Chắc là mình nhìn nhầm rồi ha~

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!