356. Nơi chốn ở dị giới
...Lạnh cóng.
Mùa đông cứ thế ngày càng sâu thêm. Hôm nay cũng vậy, từ nơi nào đó xa xăm, tiếng chuông chồng chéo lên nhau vọng lại rất nhiều. Cùng với âm thanh đó, hơi lạnh xuyên qua tai, len lỏi vào tận trong hộp sọ, một lớp màng băng mỏng dính chặt lấy não bộ.
...Suy nghĩ kẽo kẹt.
Chỉ là, dù đầu óc tôi có đóng băng đến đâu, thế giới mà tôi nhìn thấy lại ngày càng mở rộng. Nhờ việc cày cấp của Hitaki, 《Dimension》 của tôi ngày càng trở nên sắc bén hơn qua từng ngày.
Như muốn bôi đen thị giác, tri giác ma pháp ấy phình to ra. Nó rung lắc, nhòe đi không biết bao nhiêu lần. Như giọt nước rơi trên bức tranh, nó loang ra và tiếp tục lan rộng. Vô tận, đến bất cứ đâu.
Những thế giới chồng chéo lên nhau thực sự muôn hình vạn trạng.
Quang cảnh tôi giết chết thiếu nữ giống hệt mình tại tầng cao nhất của lâu đài Fuziyaz ở 『Bản thổ』.
Quang cảnh tôi đàm đạo vui vẻ với các Tông Đồ tại khu vườn của lâu đài Fuziyaz vào 『Một ngàn năm trước』.
Quang cảnh tôi nắm tay em gái đi dạo trên con phố yên bình của đất nước Fuziyaz vào 『Một ngàn năm sau』.
Quang cảnh tôi chiến đấu cùng đồng đội Dia tại Liên Hợp Quốc ở 『Vùng Khai Hoang』 đang bị kỷ băng hà nuốt chửng.
Và, thế giới gần nhất đang hiện ra trước mắt, là quang cảnh tôi đang chiến đấu với quái vật tại tầng 85 của 『Mê Cung』.
Thú thật, cảm giác như đầu óc đang bị tống vào máy bào đá vậy.
『Quá khứ』, 『Hiện tại』 và 『Tương lai』 hỗn loạn, tôi chẳng biết mình đang ở thời gian nào, địa điểm nào, đang làm cái gì... thật sự rất buồn nôn.
Nếu đây là cảnh giới cuối cùng mà một pháp sư không gian chạm tới, thì tôi nghĩ vẫn còn quá sớm đối với mình.
Tuy nhiên, sự mở rộng của tri giác quyết không dừng lại.
Ngay lập tức, tôi cố gắng vận hết công suất não bộ để xác nhận thời gian và nơi chốn thực sự của mình... nhưng với bộ não đã đóng băng đến tận lõi, làm sao mà suôn sẻ được.
Thất bại rồi.
Nhưng tôi chấp nhận điều đó với cảm giác quen thuộc: "A, lại bị phá đám rồi", như mọi khi.
Và rồi, tôi chấp nhận bản thân đang chạy trong 『Mê Cung』 gần gũi nhất này là thời gian và địa điểm của mình hiện tại.
Thời gian là vài ngày sau khi tiễn Dia đi.
Địa điểm là tầng 85 của 『Mê Cung』.
Trong thế giới ảo ảnh đó, đương nhiên Hitaki đang ở bên cạnh.
Anh em chúng tôi tiếp tục công lược từ tầng 80 đã đến trước đó, lặn xuống tầng 81, 82, Level cũng tăng lên từng bậc một cách thuận lợi... một cuộc thám hiểm vô cùng thuận lợi.
Hành lang tầng 85 của Mê Cung có diện mạo như phiên bản khổng lồ hóa của tàn tích tầng 81, biến thành một khu rừng đá với vô số công trình kiến trúc mục nát.
Trong hành lang ấy, nhiều con rắn đỏ khổng lồ đang trườn bò.
Chiều dài của lũ rắn dễ dàng vượt quá một trăm mét. Vảy của chúng không có thực thể, chập chờn, tỏa nhiệt và nung chảy đá xung quanh. Chỉ có thể gọi chúng là quái vật Rắn Lửa Khổng Lồ.
...Chỉ là, chúng không phải kẻ thù.
Thoạt nhìn thì hình dáng chúng chẳng khác nào kẻ thù của nhân loại, nhưng chắc chắn là đồng minh.
Bằng chứng là lũ quái vật đang bốc cháy trong cơ thể của lũ Rắn Lửa Khổng Lồ.
Tại tàn tích có đủ loại quái vật lang thang như chủng Golem, Gargoyle, Elemental... tất cả đều bị Rắn Lửa Khổng Lồ nuốt chửng, bỏ qua sức phòng thủ và đang bị tiêu hóa trong dạ dày.
Và rồi, sau khi hoàn thành nhiệm vụ, lũ Rắn Lửa Khổng Lồ từ từ trườn đi, vừa phá hủy tàn tích vừa quay trở lại bên chủ nhân.
Maria, người giờ đây đã trở thành hỏa pháp sư mạnh nhất thế giới, cất tiếng gọi lũ Rắn Lửa Khổng Lồ.
"Vất vả rồi. ...《Midgard's Blaze》."
Cô ấy gọi tên ma pháp để tán dương.
Tuy nhiên, lũ Rắn Lửa Khổng Lồ vẫn chưa biến mất, chúng túc trực xung quanh Maria như những hiệp sĩ bảo vệ chủ nhân. Dù đã ăn sạch quái vật tầng 85, hỏa lực của ma pháp vẫn chưa có dấu hiệu suy giảm.
Tôi nín thở trước độ hoàn thiện của ma pháp ấy.
"Tuyệt quá... Đây là sức mạnh thật sự của Maria hiện tại sao..."
Thấy vậy, gương mặt đang cảnh giác của Maria hơi giãn ra, đôi má ửng hồng. Rồi cô ấy vươn tay ra với vẻ hơi tự mãn, cù vào cổ những con rắn lửa xung quanh.
Được chủ nhân chạm vào, lũ Rắn Lửa Khổng Lồ cựa quậy như thể chúng có sự sống.
Điều khiến tôi thán phục hơn cả là chuyển động đó.
Hỏa ma pháp 《Midgard's Blaze》 được Maria tiến hóa chồng chất lên nhau dường như đã có ý thức tự chủ. Lũ Rắn Lửa Khổng Lồ được phóng ra khi thám hiểm tầng 85 đã rời khỏi Maria, tự động lùng sục hành lang xung quanh và ăn thịt lũ quái vật.
Tôi tò mò không biết liệu chúng có thực sự tự hành động hay không. Nhưng khi hỏi Maria, người thi triển, cô ấy chỉ đáp lại: "Là rắn thì chuyển động như thế là đương nhiên mà?", rất chi là cảm tính.
Thành thật mà nói, khả năng cao là Maria chỉ đang vô thức bắt lũ Rắn Lửa Khổng Lồ làm bộ (..) giống rắn mà thôi.
Nhưng biết đâu đấy...
Có thể Maria thực sự đã đạt đến cảnh giới tạo ra sinh mệnh ma pháp.
Giống như Thủy Tổ Kanami (tôi) ngày xưa.
Tôi vừa bước đi trong Mê Cung vừa nhìn ngắm lũ Rắn Lửa Khổng Lồ đang (có vẻ như) vui sướng khi được Maria xoa đầu.
Bên cạnh đó, em gái Hitaki đang nói chuyện vui vẻ với Maria.
"...Cơ mà, thật may mắn khi đúng lúc Maria tham gia thám hiểm. Anh em tôi có ít biện pháp đối phó với chiến thuật số lượng lớn. Thú thật, số lượng quái vật tầng 85 này chúng tôi không xử lý xuể."
"Hitaki-san cũng giống Kanami-san, chuyên về đấu tay đôi mà. Thật tốt khi tôi có việc ở Fuziyaz."
"Vâng, tôi nghĩ đó thực sự là một may mắn kỳ diệu. Quả không hổ danh là 『Người Dương Cao Thánh Diễm』 của lục địa Valencils. Không chỉ ma pháp, mà cả phép màu cũng nằm trong lòng bàn tay nhỉ."
"Ư, Hitaki-san... Đừng gọi thế nữa... Xấu hổ lắm."
"Fuffuffu. Không dừng đâu. Nếu đổi lại vị trí, Maria có dừng không? Ví dụ như có cơ hội trêu chọc anh hai chẳng hạn."
Chỉ là, sự thân thiết đó thực sự là mối đe dọa đối với tôi.
Maria nghe ví dụ Hitaki đưa ra, gật đầu thật sâu, khóe miệng giãn ra đồng tình.
"A, cái đó thì... Vâng. Tôi tự tin là sẽ không dừng lại đâu."
"Chính là vậy đấy. Thế nên lần này đành chịu khó để tôi trêu chọc đi nhé. Ngài 『Người Dương Cao Thánh Diễm』."
"Ư, a, mô... Haizz, đành chịu vậy. Lần này tôi sẽ chấp nhận. Vì để sau này còn trêu chọc Kanami-san nữa, chỉ lần này thôi đấy."
"Quyết định sáng suốt đấy. Mấy cái danh hiệu hay biệt danh kiểu đó, chắc anh hai là người có nhiều nhất rồi. Vì niềm vui trong tương lai, giờ phải nhẫn nhịn thôi. Maria."
Hai người họ lúc nào cũng nói chuyện vui vẻ... và chẳng hiểu sao, điểm đến của câu chuyện thường là tôi.
Và lần này, họ đã đi đến cam kết sẽ cùng nhau lôi biệt danh của tôi ra làm trò đùa trong tương lai.
Trước cái diễn biến vô lý đó, tôi rên rỉ.
"Hảaaa..."
Cả hai đứa, một khi đã nói là sẽ làm.
Tôi có thể hình dung ra cảnh hai người họ hớn hở thế nào khi cái tên ngớ ngẩn 『Aikawa Kanami Christ Eurasia Waltfuziyaz Von Walker』 kia được thêm vào một biệt danh mới.
""Fufufu.""
Hitaki và Maria nhìn nhau, tiếng cười hòa vào làm một.
Hai người nói chuyện đối mặt nhau, càng nhìn càng thấy giống.
Có lẽ do chất giọng giống nhau, trong khoảnh khắc tôi cứ ngỡ như tiếng cười của một người. Mái tóc đen đôi ấy khiến họ trông như chị em ruột.
Nghĩ đến hoàn cảnh nhận nuôi Maria thì cũng là lẽ đương nhiên, nhưng hai người họ thực sự rất ăn ý.
Trong suốt buổi thám hiểm Mê Cung này, họ bỏ mặc tôi và cứ nói chuyện mãi với nhau.
"...Hể. Thế là anh hai đi vào Mê Cung ngay lập tức sao? Mà lại còn cõng Maria nữa?"
"Vâng. Là cõng đấy, cõng. Không thể tin nổi."
Hôm nay có vẻ họ đang nói về chuyện lúc Maria gặp tôi.
Lần đầu tiên lập tổ đội hai người khiêu chiến Mê Cung, cái kế hoạch 『Cõng Maria chạy hết tốc lực trong Mê Cung』 để đảm bảo an toàn cho Maria level thấp đã bị lộ với em gái.
Tôi nhìn mặt Hitaki với tâm trạng như đang chờ chấm điểm bài kiểm tra.
Ở đó là gương mặt ngán ngẩm của cô em gái như muốn nói "Không thể nào". Trước khi bị nói móc, tôi vội lảng mắt đi, nhìn sang Maria đang hoài niệm quá khứ.
"Hồi đó, tôi ở Liên Hợp Quốc một mình... Chẳng biết gì cả, cô đơn lắm... Thế mà Kanami-san lại bỏ tôi lại một mình trong Mê Cung. Lúc đó thực sự sợ lắm luôn."
"N-Này, Maria. Giờ thì em hiểu rồi chứ...? Đó là sự tự tin nhờ có 《Dimension》 đấy."
"Vâng. Nhưng anh có thể giải thích thêm một chút mà? Lúc đó, Kanami-san chẳng giải thích gì đàng hoàng, cứ thế bỏ tôi lại ở 『Đường Ma Thạch (Line)』 trong khi tôi không thể chiến đấu."
"...Chuyện lúc đó, anh xin lỗi."
Tôi lập tức chọn phương án xin lỗi.
Thấy vậy, Maria cười khổ, ánh mắt hơi hướng về nơi xa xăm.
"Hoài niệm thật đấy... Thực sự..."
"...Đúng vậy. Hồi đó khác với bây giờ, thám hiểm Mê Cung căng thẳng lắm. Chẳng có dư dả để mà đàm đạo như bây giờ đâu."
Maria từng bị hạ gục chỉ sau vài phát 《Midgard's Blaze》, giờ đây đang vô thức điều khiển lũ Rắn Lửa Khổng Lồ mà không đổ một giọt mồ hôi.
Khi tôi và Maria đang nhớ về quá khứ chung, Hitaki có vẻ hơi dỗi liền lái sang chuyện khác.
"Vâng. Nghe kể thì đúng là tinh thần của anh hai lúc đó căng như dây đàn thật... Không ngờ mới bắt đầu cuộc sống mới chưa đầy một tuần đã mua một cô bé nô lệ cho riêng mình... Anh hai, nghe chuyện từ Maria xong, với tư cách là em gái, em thấy thất vọng lắm đấy?"
"C-Cô bé cho riêng mình cái gì chứ...! Không, anh không có mua Maria với ý đồ đen tối đâu! Thật đấy, thật mà!"
"Thật không đấy? Ví dụ như... nhân lúc em không có ở đó, anh đã làm cái này cái kia hoặc không làm?"
"Không có làm! Này, Maria!!"
Hitaki lái câu chuyện không chút khoan nhượng.
Tôi lập tức cầu cứu chính chủ Maria để bảo vệ phẩm giá của mình. Nhưng ở đó là Maria đang thở dài còn sâu hơn cả Hitaki.
"Nếu là người như thế thì mọi chuyện đã dễ dàng hơn nhiều rồi... Chính vì không phải nên tôi mới khổ sở thế này đây..."
"Fufu, đúng nhỉ. Em biết mà. Em hiểu cảm giác đó, Maria."
Hitaki trêu chọc tôi chán chê rồi lập tức đồng tình với Maria.
"Cảm ơn Hitaki-san. Để đáp lễ, tôi sẽ cố nhớ lại những câu thoại của Kanami-san lúc đó để kể cho Hitaki-san nghe nhé. Thật sự, Kanami-san hồi đó tệ lắm. Dùng tên giả là 『Christ Eurasia』, toàn nói dối..."
"Phụt... Fufufu. Nghe bao nhiêu lần vẫn thấy cái tên giả đó buồn cười. Rất giống anh hai, độc đáo lắm. 『Christ』 rồi lại 『Eurasia』... Giống quá mức khiến em không nhịn được cười."
Có được người thấu hiểu là Hitaki, hiếm khi Maria lại than phiền nhiều đến thế.
Nhưng những lời than phiền đó đối với tôi là quá khứ đen tối quá mức. Hitaki càng biết nhiều thì tư liệu để trêu chọc tôi càng tăng lên. Tôi dốc toàn lực để cắt ngang cuộc trò chuyện.
"Chuyện lúc đó bỏ qua đi!? Anh nghĩ nhắc lại chuyện đó không tốt đâu! Anh của lúc đó đang ở trong trạng thái cực kỳ đặc biệt mà!! Cả Maria nữa, cũng có nhiều cái không bình thường còn gì!!"
"Ưm, chà, cũng đúng. Quả thực chúng ta đều không bình thường. Lúc đó tôi hay ở cùng Alty-san, rồi dùng 『Lời xướng』 được dạy để đốt lung tung..."
Một trong những lý do được đưa ra là cái tên Alty 『Kẻ Đánh Cắp Lý Của Lửa』.
Theo tôi thì nguyên nhân đầu tiên hiện lên là Palinchron đời thứ hai 『Kẻ Đánh Cắp Lý Của Bóng Tối』, nhưng với Maria thì có vẻ khác.
Lúc đó, người ảnh hưởng nhất là Alty... chính vì thế, qua biểu cảm của cô ấy, tôi cảm nhận được cô ấy coi Alty là 『bạn thân』 nhất.
Có lẽ Hitaki cũng cảm nhận được điều đó, không trêu chọc nữa mà nghiêm túc nhắc lại cái tên.
"Alty... Là 『Kẻ Đánh Cắp Lý Của Lửa』 đó sao."
Cuộc trò chuyện tạm thời ngưng lại.
Hòa cùng bầu không khí trở nên hơi nặng nề đó, tôi cũng nghiêm túc suy nghĩ.
Vừa rồi Maria nói đã được Alty dạy cho 『Lời xướng』. Tức là, Alty của một ngàn năm trước khả năng cao đã gặp tôi, người phát minh ra 『Lời xướng』. Trong lần 『Nhìn Thấu Quá Khứ』 gần đây, tôi đã dừng lại ngay trước khi đi gặp những 『Kẻ Đánh Cắp Lý Của Lửa』. Sau đó, liệu tôi có gặp Alty và dạy 『Lời xướng』 không...? Nếu đã gặp nhau từ một ngàn năm trước, tại sao Alty lại cứ gọi tôi là 『Christ』...
Tôi bắt đầu tò mò về thiếu nữ tên Alty.
"Này, Maria. Bây giờ Alty vẫn còn ở đó (trong em) chứ?"
Lúc chia tay, Alty đã nói "Tôi sẽ luôn dõi theo".
Tôi muốn biết chi tiết ý nghĩa của câu nói đó.
"...Nếu hỏi là có hay không, thì câu trả lời là không biết."
Maria chậm rãi lắc đầu.
Thấy vẻ thất vọng thoáng qua trên mặt tôi, cô ấy vội vàng nói tiếp.
"Xin lỗi anh. Nhưng thực sự cảm giác không thể nói là có hay không được... Trong lồng ngực này có một thứ gì đó ấm áp, cứ lâng lâng mãi, cảm giác như đang bảo vệ tôi vậy... Cảm giác là như thế."
"...Vậy à. Thế thì tốt rồi."
Câu chuyện rất trừu tượng, nhưng tôi lại dễ dàng nuốt trôi.
Không hiện hữu nhưng vẫn ở đó. Luôn bảo vệ. Cùng với linh hồn.
Có lẽ vì tôi cũng đang cảm nhận được thứ gì đó gần giống như vậy.
"Fufufu, Alty sao. Thú thật, đối với em đó cũng là một cái tên khá hoài niệm."
Khi tôi và Maria đang chìm trong suy tư, bất ngờ thay Hitaki lại tiếp lời.
"Cô ấy thực sự là một cô bé có cuộc đời bất hạnh... Em cũng từng nói chuyện với cô ấy, dù chỉ một chút."
"...!! Hitaki-san, cô biết Alty-san sao!?"
"Chỉ một chút thôi. Một ngàn năm trước, người phụ trách thuyết phục 『Kẻ Đánh Cắp Lý Của Lửa』 không phải em mà là anh hai."
Hitaki ném cho tôi một ánh nhìn đầy ẩn ý. Theo đó, ánh mắt Maria cũng hướng về phía tôi.
Tuy nhiên, tôi không thể đáp lại mong muốn của Maria.
"...Xin lỗi. Anh vẫn chưa nhớ lại đến đoạn đó."
"Hưm... Vậy thì, anh hai. Nếu có cơ hội lần tới, tốt nhất là nên dùng 『Nhìn Thấu Quá Khứ』 lên Alty. May thay, có Maria ở đây thì kỷ vật là quá đủ rồi."
Quả thực, chỉ cần có Maria, người đang giữ viên ma thạch của Alty, thì việc truy vết quá khứ sẽ không khó khăn gì. Tôi đồng ý với đề xuất của Hitaki và hứa với Maria.
"...Anh sẽ làm vậy. Maria, hãy đợi chuyện về Alty đến lúc đó nhé."
Nghe vậy, Maria cười tươi đáp "Cảm ơn anh, Kanami-san", sau đó quay sang Hitaki.
"Ano, Hitaki-san... Chỉ một chút thôi cũng được. Bây giờ, cô có thể kể cho tôi về Alty-san được không? Tôi muốn biết về 『bạn thân』 của mình nhiều hơn một chút, sớm hơn một chút."
"Vâng, tất nhiên rồi. Nếu cô không chê những gì ít ỏi tôi biết. ...Vậy thì, bắt đầu từ lần đầu gặp gỡ tại lâu đài Fuziyaz nhé..."
Dù đang ở trong Mê Cung, hai người họ lại bắt đầu tập trung kể chuyện.
Tôi đứng ngay gần đó dõi theo.
Vừa dỏng tai nghe, tôi vừa nhớ lại khuôn mặt cô ấy.
"Alty, à..."
Phút lâm chung, Alty không thể duy trì cơ thể lửa và tan biến.
Lúc đó, cô ấy đã hoàn thành 『Lưu luyến』 và mất đi sức mạnh.
Mượn lời của Diplacla-san thì, cô ấy đã tu sửa vết nứt của vật chứa linh hồn, và hoàn thành vai trò là 『Vật chứa thích ứng với Ma Độc』... đại loại thế chăng.
Hình như câu nói cuối cùng của Alty là "Tôi đã cố gắng rồi đấy".
Cô ấy đã nhắm đến điều gì, và cố gắng vì điều gì...
Alty từng khai báo 『Lưu luyến』 của mình là 『Hiện thực hóa mối tình bi thương』. Tuy nhiên, tôi cảm thấy điều đó không chính xác. Dẫu vậy, tôi cũng không thể đoán chính xác chi tiết về 『Lưu luyến』 đó. Để biết chắc chắn về 『Lưu luyến』 của cô ấy, chỉ còn cách nhìn lại một ngàn năm trước.
Để làm điều đó, đúng như Hitaki nói, dùng 『Nhìn Thấu Quá Khứ』 lên Maria là tốt nhất.
Khảo chứng bằng sách vở của Liên Hợp Quốc không đáng tin cho lắm. Lịch sử và văn thư còn lại trên thế giới này đầy rẫy sự giả dối, chính Titty 『Kẻ Đánh Cắp Lý Của Gió』, một trong những vị vua thời đó cũng đã nói vậy.
...Và rồi, trong khi tôi đang suy nghĩ về Alty, cuộc thám hiểm Mê Cung của chúng tôi cũng đến lúc tạm nghỉ.
Tôi đứng trước cầu thang mới, vừa thở phào vừa xác nhận với tổ đội.
"...Được rồi, thế là xong tầng 85 đúng như kế hoạch. Bản đồ cũng vẽ xong đẹp đẽ rồi, chúng ta quay về thôi."
Cũng không vội vàng gì, nên tôi đề xuất rút lui khi MP vẫn còn dư dả. Không ai phản đối, Hitaki bắt đầu thiết lập ma pháp gần cầu thang.
"Vâng. Vậy thì, em sẽ chuẩn bị 《Connection》. Điểm đến là Lauravia, căn cứ của 『Epic Seeker』 được không? Hình như hôm nay Maria nói có việc ở đó nhỉ?"
Kết nối không phải đến Fuziyaz hay Walt, mà là Lauravia nằm ở phía Tây Nam Liên Hợp Quốc.
Hitaki đang ý tứ muốn rút ngắn thời gian di chuyển cho Maria. Chỉ là, sắc mặt Maria không được tốt lắm.
"Vâng. Được đưa đến tận 『Epic Seeker』 thì giúp tôi nhiều lắm. Nhưng mà..."
Không hiểu lý do, tôi hỏi.
"Maria, có vấn đề gì sao?"
"Không, hôm nay ở Guild có Seri-chan và Agnes-san... nên là..."
"A, à. Hai người đó hả..."
Tôi mất một lúc mới nhớ ra.
====================
Vốn dĩ các thành viên của 'Epic Seeker' đã toàn những kẻ cá tính mạnh, nhưng hai cô bé này lại đặc biệt ồn ào.
Một người là chiến binh Seri-chan, người tôi từng đối đầu trong trận đấu đầu tiên khi gia nhập hội. Người kia là cựu học viên Agnes-chan, đối thủ của tôi tại vòng hai 'Đại Hội Vũ Đấu'. Cả hai, kể từ sau khi thua tôi, chẳng hiểu sao lại trở nên ngưỡng mộ tôi một cách kỳ lạ.
"Ra là vậy. Là những nạn nhân của anh hai nhỉ."
"Nạn nhân... Vâng, chị Hitaki. Đúng là như vậy ạ."
"Haizz. Anh hai lại đi tán tỉnh phụ nữ ở những nơi em không biết rồi..."
"Thật là hết thuốc chữa."
Chẳng hiểu sao, câu chuyện lại thành ra là tôi đã tán tỉnh hai cô bé đó. Maria, người lẽ ra phải biết rõ sự tình, lại không hề phủ nhận mà còn hùa theo tiếng thở dài ngán ngẩm của Hitaki.
"Hự... ......"
Dù cảm thấy rất oan ức, nhưng tôi không cãi lại nửa lời. Bởi vì giả sử có cãi nhau, tôi cũng chẳng cảm thấy mình có chút cơ hội thắng nào trước hai người này.
Và rồi, lợi dụng việc tôi không phản bác, hai cô gái cứ thế thoải mái tiếp tục câu chuyện.
"Em đã nghĩ từ lâu rồi, 'Epic Seeker' cũng có khía cạnh giống như một câu lạc bộ người hâm mộ của anh hai ấy nhỉ."
"Có đấy ạ. Hay đúng hơn, gần đây nó đã vượt qua cả mức độ fan club và bắt đầu phát triển thành một thứ gì đó mang tính tôn giáo rồi."
"Uwaa... Tôn giáo thờ anh hai sao. Nghĩ đến chuyện ngàn năm trước, điều đáng sợ là nó cũng không sai hoàn toàn đâu... Làm em nhớ đến vô số tôn giáo ở thế giới cũ quá. Vì anh hai cứ dùng tên giả rồi tạo ra nhiều thân phận khác nhau, nên càng giống thật hơn."
"Hể. Ở thế giới của hai người, tôn giáo cũng thịnh hành nhỉ. Nghe có vẻ thú vị đấy."
"Cũng là một thế giới hầu như không khác gì nơi này đâu. Dù có nói là khoa học hay ma pháp, thì rốt cuộc những gì con người làm đều y hệt nhau. Vâng, hoàn toàn giống hệt. Thật thú vị làm sao."
Trong lúc chuyện trò vui vẻ, <Connection> của Hitaki đã hoàn tất.
Tôi, người nãy giờ vẫn im lặng quan sát, bèn đưa ra đề xuất trước khi bước qua cánh cổng. Vì đây là chủ đề tôi không muốn họ bàn tán quá lâu, nên tôi cố tình cắt ngang một cách hơi gượng ép.
"Được rồi, <Connection> xong rồi đấy. ...Vậy thì, sau khi đưa Maria về, chúng ta mau chóng quay lại nhà trọ trước khi bị ai đó phát hiện nhé."
"Làm vậy đi ạ. Quán quân 'Đại Hội Vũ Đấu' như anh mà ở Lauuravia thì quá nổi bật—"
Ba người chúng tôi gật đầu với nhau—rồi với tâm thế vô cùng nhẹ nhàng, chúng tôi bước qua <Connection>.
Mở ra phía sau cánh cổng ma pháp ấy là một trong những phòng khách tại trụ sở chính của 'Epic Seeker', nơi đã được cơi nới và mở rộng trong suốt một năm qua.
Một chiếc bàn và ghế được chế tác chắc chắn, mang tính thực dụng cao được đặt trong phòng, trên tường bày biện các món đồ nội thất và vật trang trí. Về cơ bản, 'Epic Seeker' không chi tiền cho vẻ bề ngoài hào nhoáng.
Từ <Connection> ở góc căn phòng giản dị đó, chúng tôi bước ra—
『—Hả!? Vừa rồi là, giọng của Kanami!?』
Khoảnh khắc đó, từ những món đồ trang trí trong phòng khách vang lên giọng nói của một người phụ nữ.
Maria, người đi sau cùng, thốt lên tên của chủ nhân giọng nói.
"Đây là chị Snow? ...Là ma pháp rung động sao? Chị Snow cũng đã trở về rồi ạ. Nhiệm vụ 'Khai Phá' đã kết thúc rồi sao?"
Maria nói một cách thản nhiên, nhưng tôi thì há hốc mồm kinh ngạc.
Bởi lẽ, chúng tôi vừa nói chuyện vừa bước qua <Connection>, chỉ mới tốn chừng một giây.
Chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, Snow dù đang ở một căn phòng khác xa tít tắp, vẫn nhận ra sự hiện diện của tôi.
"Khoan đã, phản ứng của Snow chẳng phải quá nhanh sao...? Thế này thì hơi bất thường quá..."
"Gần đây, chị Snow lúc nào cũng dùng ma pháp rung động để cảnh giới xung quanh mà. Kể từ khi địa vị cao hơn, có vẻ chị ấy gặp nhiều vị khách rắc rối."
"À, ra là vậy... Không, dù thế thì cũng quá nhanh... Giữa bao nhiêu âm thanh hỗn tạp, tại sao cô ấy có thể bắt chính xác giọng của anh chứ? Chẳng lẽ cô ấy thêm vào thuật thức đặc biệt nào đó?"
"Đó là chị Snow mà lị. Chắc không phải thuật thức gì đâu, mà là dùng ý chí để làm được đấy ạ?"
"...V-Vậy sao. —<Dimension>."
Tôi cố gắng không suy nghĩ quá sâu xa và triển khai ma pháp không gian sở trường của mình.
Giọng nói vừa rồi là ma pháp của Snow, sử dụng ma thạch chứa ma lực làm vật trung gian để đàm thoại từ xa. Đoán rằng cô ấy đang ở đâu đó trong tòa nhà này, tôi bắt đầu dò tìm nguồn phát ma pháp.
Và rồi, tôi tìm thấy Snow ngay lập tức.
Cô ấy đang ở trong phòng làm việc trên tầng cao nhất của trụ sở 'Epic Seeker'.
Ở đó còn có những gương mặt quen thuộc khác.
"Hự, Lãnh chúa nhà Walker cũng đang ở cùng một chỗ..."
Lãnh chúa gia tộc Walker. Tức là đại diện của Tứ Đại Quý Tộc, một trong những nhân vật quyền lực nhất Liên Hợp Quốc, và là mẹ nuôi của Snow.
Vị Lãnh chúa đó và Snow đang ngồi đối diện nói chuyện với nhau.
Nhìn vào nhân sự và địa điểm, có thể đoán họ đang có một cuộc họp quan trọng. Thế nhưng, Snow lại đang phấn khích, mắt sáng rực, bật dậy khỏi ghế và làm ầm ĩ lên như một đứa trẻ.
『Mẹ! Vừa nãy bé Maria đã về rồi! Với cả, Kanami nữa!!』
『Snow, bình tĩnh lại nào. Chúng ta đang bàn chuyện rất nghiêm túc—』
『Nhưng mà, là Kanami đấy ạ!? Là Kanami, Kanami!!』
『...Haizz. Thôi được rồi. Nhưng mà, Maria thì không nói làm gì, cả cậu ta cũng đến sao? Đến Epic Seeker này?』
Vị Lãnh chúa đành bỏ cuộc trước sự quá khích của Snow, vừa ngán ngẩm vừa hỏi về tôi.
『Vâng, anh ấy đến rồi! Hội trưởng của nơi này, và là anh hùng của Liên Hợp Quốc, Kanami!』
『Haizz... Snow à, mối quan hệ giữa ta và cậu ta, nói thật lòng thì—』
『Con đi đón anh ấy đây!!』
Snow chẳng thèm nghe hết câu của Lãnh chúa.
Chứng kiến toàn bộ sự việc qua ma pháp không gian, hai anh em tôi nhìn nhau.
"Aaa, chuyện này... Giờ mà bỏ đi thì sẽ bị coi là tránh mặt Lãnh chúa nhà Walker mất... Ít nhất cũng phải chào hỏi một câu..."
"Đúng thế thật. Nhưng mà, anh ngại bà ấy lắm..."
Dù sao thì, lần cuối cùng tôi gặp Lãnh chúa là khi bà ấy cưỡng ép bắt cóc cô con gái nuôi Snow đi.
Khi đó, tôi nhớ mình đã hiếm hoi nổi nóng và tuyên chiến trực diện với bà ấy.
『Ta nghe thấy đấy nhé, cậu bé khó ưa. Được rồi, mau đến đây đi.』
Giọng của Lãnh chúa vang lên từ món đồ trang trí.
Có vẻ như ma pháp liên lạc của Snow vẫn được duy trì.
"...Vâng. Tôi đến ngay đây."
Tôi trả lời vào món đồ trang trí, rồi vội vã di chuyển để không bắt bà ấy phải chờ lâu.
Rời khỏi phòng khách, tôi đi thẳng về phía phòng làm việc, và giữa đường thì chạm mặt Snow.
"Kanami!!"
Snow đang chạy dọc hành lang, không hề giảm tốc độ mà lao thẳng về phía tôi, chồm lên ôm chầm lấy.
Cú húc mà nếu là người thường thì chắc gãy xương đó, tôi dang rộng hai tay đón lấy, cố gắng nương theo lực để ngả về phía sau. Nhưng nghĩ rằng nếu cứ thế ném cô ấy ra sau thì tệ quá, nên tôi giữ chặt tay dưới nách cô ấy, xoay vài vòng tại chỗ để triệt tiêu lực quán tính của cú lao đó.
Nhờ việc xoay tròn, đà của cú húc giảm dần, và chân Snow đang lơ lửng cũng chạm xuống sàn.
Ở khoảng cách mà môi gần như chạm nhau, cô ấy cất tiếng.
"Kanami, anh đến gặp em, em vui lắm..."
Mái tóc mái của Snow khẽ đung đưa trong gió.
Đồng thời, đôi mắt cô ấy phản chiếu hình ảnh khuôn mặt tôi cũng đang rung lên, ầng ậc nước.
Hơi ấm từ đôi má ấy truyền tải cho tôi biết Snow đã mong chờ tôi đến nhường nào. Trước sự nồng nhiệt vượt quá tưởng tượng ấy, trái tim tôi cũng xao động. Chắc hẳn cô ấy ở hiện thực cũng đang mong chờ tôi như thế này.
"Ừ... Anh cũng rất vui khi được gặp lại em."
"Aaa, vui quá... Em vui lắm luôn..."
Snow, với nhan sắc dễ dàng vượt xa vẻ đẹp của tuyết trắng ngoài kia, vùi mặt vào ngực tôi.
Lúc đó, tôi chợt nhận ra và dùng <Dimension> để kiểm tra phía sau.
"Haizz."
"Thế này đây."
Hitaki và Maria đang đứng cạnh nhau, nhìn tôi bằng ánh mắt cá chết (jito-me).
Tôi tự trách cái thói xấu của mình.
Rõ ràng dự định là về ngay, thế mà hùa theo lời cô ấy, tôi lại đưa ra một câu trả lời 'lý tưởng' cứ như thể tôi đến đây chỉ vì Snow vậy.
Nhưng giờ có muốn đính chính cũng không được nữa rồi. Sau khi đã vùi mặt thỏa thích vào ngực tôi, Snow ngẩng lên nở một nụ cười rạng rỡ như thể làm tan chảy cả tuyết trắng ngoài kia.
"Ehehe..."
Làm sao có thể dập tắt nụ cười ấy được chứ.
Tôi không rút lại lời nói, mà giục Snow di chuyển.
"Đ-Đi thôi, Snow. Lãnh chúa đang đợi đấy."
"Vâng...!"
Dù hai cặp mắt phía sau châm chích đau điếng, tôi vẫn sánh bước cùng Snow đi về phía phòng làm việc.
Trên đường đi, Snow cứ ôm lấy tôi từ bên cạnh, kéo tay tôi đi.
Cứ thế bị lôi đi, tôi bước vào phòng làm việc.
Căn phòng có cùng phong cách với phòng khách nhưng sang trọng hơn một chút. Ở đó có hai gương mặt quen thuộc đang đứng, trừng mắt nhìn tôi khi tôi bước vào.
"Đến rồi sao... Khó khăn lắm Snow mới trưởng thành và trở về, thế mà ngươi vừa xuất hiện là hỏng bét hết cả... Thật đáng ghét..."
"Hự...! Tại tên biến thái kia mà ngài Snow oai phong lẫm liệt chỉ trong nháy mắt đã...!!"
Lãnh chúa và một người phụ nữ trẻ đang đứng đó. Qua giọng điệu ấy, tôi chắc chắn đó là Chloe Siddark. Khác với bộ quân phục trước kia, cô ta ăn mặc nhẹ nhàng hơn nên tôi nhận ra hơi chậm một chút.
Có vẻ như nhờ kinh nghiệm từng phò tá Snow khi cô ấy làm Quyền Tổng Tư Lệnh, nên giờ Chloe vẫn thường xuyên hành động cùng Snow.
Chloe cực kỳ sùng bái Snow, nên mỗi khi tôi xuất hiện, cô ta luôn tỏ thái độ khó chịu. Đúng như Lãnh chúa nói, hễ có tôi là Snow lại thả lỏng và vứt bỏ cái dáng vẻ anh hùng của mình.
"Bỏ qua cậu bé khó ưa đó đi... Maria, Hitaki. Mừng hai con đã đến."
Lãnh chúa gạt tôi sang một bên, quay sang chào hỏi hai người vừa bước vào sau.
Hitaki chỉ khẽ đáp lễ "Đã lâu không gặp", còn Maria thì bước lên trước tôi và cúi đầu thật sâu.
"Vâng, thưa Mẹ. Đã lâu không gặp Mẹ. Cả chị Snow nữa ạ."
Và rồi, Maria gọi Lãnh chúa là Mẹ.
"............"
Mẹ nuôi?
Ngạc nhiên, tôi lục lọi lại ký ức.
Và rồi, ký ức chứng minh cho cảnh tượng trước mắt hiện ra một cách dễ dàng.
Khi mọi cuộc chiến ở 'Lục địa chính' kết thúc và chúng tôi trở về Liên Hợp Quốc này—Maria đã được chào đón như một anh hùng cứu rỗi Đại Thánh Đô Fuziyaz.
Khi đó, thân thế cô độc của Maria bị lộ ra, và cô ấy bị cuốn vào cuộc đấu đá quyền lực giữa các quý tộc giống như tôi ngày xưa. Thế rồi, cũng nhờ nguyện vọng mạnh mẽ của Snow, cô ấy đã được đưa vào dưới sự bảo hộ của gia tộc Walker.
Tôi có ký ức như vậy.
............
...Bất ngờ thật.
Đây là tương lai 'lý tưởng' đối với Maria sao?
Dù biết khả năng tư duy (kỹ năng) 'Dự đoán tương lai' của Hitaki không sai, nhưng khác với trường hợp của Dia, tôi quan sát Maria với một chút nghi ngờ.
"Maria thật sự đáng yêu quá... Ta thấy hơi hoài niệm. Ngày xưa Snow cũng chỉ lớn chừng này..."
Lãnh chúa tiến lại gần Maria đang chào hỏi, nở nụ cười hiền hậu và đưa tay ra.
Maria không né tránh, chấp nhận để bà ấy vuốt ve mái tóc đen của mình.
"Fufufu... Chỉ là, dù kích thước giống nhau, nhưng sức mạnh của Maria còn vượt xa Snow ngày xưa... Với cơ thể nhỏ bé này mà sở hữu sức mạnh có thể san phẳng cả Liên Hợp Quốc... Maria đó lại là con gái nuôi của ta... Fufufu, fufufufu..."
Lãnh chúa thốt ra những lời vô cùng nguy hiểm ngay trước mặt đương sự.
"Cái 'Nguyên Lão Viện' đáng nguyền rủa ở lục địa chính đã biến mất... Có thêm Maria, Snow cũng đã trở về, giờ đây gia tộc Walker là 'Mạnh nhất' trong Tứ Đại Quý Tộc... Chắc chắn là 'Mạnh nhất'...! Fufu, fufufufufu—"
"Đến đó thôi, thưa Mẹ. Con ở đây là để ngăn Mẹ không nổi cơn điên như thế đấy."
Đáp lại, Maria khoác lên mình ngọn lửa còn nguy hiểm hơn để đối kháng với Lãnh chúa.
Ở đó thể hiện quyết tâm rằng nếu họ định lợi dụng chúng tôi cho mưu đồ bất chính, thì dù là mẹ nuôi cô ấy cũng sẽ không nương tay.
Thế nhưng, nhìn thấy ngọn lửa bùng lên ấy, nụ cười của Lãnh chúa càng thêm sâu đậm. Với khuôn mặt như đang tan chảy vì sung sướng, bà ấy tiếp tục cưng nựng và ca ngợi Maria.
"Hơn nữa, khác với Snow đầu óc có chút vấn đề kia, Maria rất thông minh."
"Không, Mẹ có nghe con nói không đấy...!? Với cả vuốt ve nhiều quá rồi. Nóng lắm chứ bộ...!"
"Chỉ mức độ này mà nghĩ ta sẽ buông tay sao? Buông tha Maria đáng yêu, đáng yêu của ta ư? Không đời nào."
"...Vậy thì, con sẽ tăng hỏa lực cho đến khi Mẹ buông tay."
Maria không nương tay tăng cường ngọn lửa, nhưng Lãnh chúa dù bị thiêu đốt vẫn tiếp tục vươn tay ra.
Chứng kiến cảnh tượng kỳ quặc đó, Snow đứng bên cạnh cất tiếng cổ vũ nhỏ nhẹ.
"Cố lên~. Em gái của chị, Maria-chan~. Được Mẹ yêu quý hơn cả chị luôn~. Hãy nhận lấy toàn bộ tình yêu thương của Mẹ đi~."
Một cảnh tượng cho thấy rõ mối quan hệ hiện tại của ba người họ.
Nhìn thấy cảnh đó, tôi—
Quả thật, một sự cân bằng không tệ.
Tôi đã nghĩ như vậy.
Thành thật mà nói, Maria đã trở thành Bán Hộ Vệ (Guardian), dù hiện tại được coi là anh hùng, nhưng rồi sẽ có lúc bị coi là thứ kịch độc và bị bức hại. Tuy nhiên, nếu là Lãnh chúa nhà Walker đầy toan tính này, tôi có linh cảm bà ấy sẽ vừa tận dụng triệt để Maria, vừa bảo vệ cô ấy đến cùng. Tiện thể thì Snow cũng được nhờ không ít.
Dù nghĩ rằng tương lai này cũng không tệ, tôi vừa quan sát Maria và mọi người... vừa nảy ra một nghi vấn.
Nếu thế giới trong mơ này là một trong những tương lai 'lý tưởng'—
Thì vẫn thiếu một cái gì đó.
Tôi nghĩ vậy.
Cảm giác sai lệch mãnh liệt từ nãy đến giờ.
Khung cảnh rất đẹp, nhưng tôi có cảm giác như đang nhìn một bức tranh ghép hình đã hoàn thiện dù vẫn còn thiếu mảnh ghép.
Người lẽ ra phải ở đây lại không có mặt.
Trong lúc tôi đang suy nghĩ về lý do đó, Lãnh chúa sau khi kết thúc màn giao lưu gia đình liền cất tiếng gọi tôi.
"—Và cả cậu nữa, cậu bé khó ưa."
"A, vâng. Đã lâu không gặp, thưa Lãnh chúa Walker."
Tay phải của Lãnh chúa bị bỏng nặng, nhưng bà ấy bước tới như thể vết thương đó không tồn tại, và đưa tay về phía tôi với động tác đầy tao nhã.
Cái đó, không đau sao...
Tôi lo lắng và người cứng đờ lại, thấy vậy Lãnh chúa đổi giọng dịu dàng hơn.
"Cậu bé khó ưa, không cần phải khúm núm thế đâu. Trước đây ta cũng đã nói rồi, ta không ghét cái dáng vẻ anh hùng của cậu... Ta hoàn toàn không có ý định làm gì cậu khi cậu đến đây đâu. Đụng vào cậu, người có quan hệ thân thiết với Tứ Đại Quý Tộc nhà Aleis, Helvilshain và Siddark, thì dù là ta cũng sẽ thấy hơi phiền phức đấy."
Dù có hiềm khích nhưng bà ấy cư xử rất người lớn, không để bụng chuyện cũ, khiến sự căng thẳng của tôi giảm đi đôi chút. Thấy tôi thả lỏng cơ thể, Lãnh chúa nhẹ nhàng vẫy tay.
"Lại đây."
Tôi nghe lời bước lại gần, Lãnh chúa dùng bàn tay bị bỏng nắm lấy tay tôi và kéo sát lại. Nghĩ rằng nếu giằng ra mạnh sẽ làm bà ấy đau, nên tôi không dám phản kháng.
Và rồi, tôi bị xoa đầu y hệt như Maria.
"Ơ, bà làm gì vậy...?"
"Cậu sắp trở thành con rể của ta trong nay mai, nên cần phải làm quen với nhiều thứ."
"Hả? Không, tôi khác với Maria, tôi không cần người chống lưng hay gì cả... Nên chắc không có chuyện đó đâu..."
Khác với Maria, người sử dụng ma pháp không gian chuyên về chạy trốn và ẩn nấp như tôi không lo thiếu nơi trú ẩn, việc cắt đuôi những kẻ truy đuổi phiền phức cũng rất dễ dàng.
Kết thúc mọi cuộc chiến, tôi của hiện tại hoàn toàn tự do.
Nếu còn mục đích nào đó, thì chắc chỉ là cô em gái Hitaki đang ở phía sau kia thôi.
Tôi thể hiện sự phủ định mạnh mẽ trên khuôn mặt, nhưng Lãnh chúa lại bác bỏ điều đó là sai lầm.
"Vậy sao? Cậu nghĩ thế, nhưng bất cứ ai ở Liên Hợp Quốc cũng đều nghĩ khác đấy. Rằng bao giờ cậu và Snow mới thực hiện lời hứa hôn ước kia... Cái gọi là luồng không khí đó mang một sức mạnh rất lớn. Dù là cậu—không, chính những kẻ sở hữu sức mạnh to lớn như cậu lại càng không thể chống lại dòng chảy của lòng dân."
Bà ấy lôi chuyện hôn ước với Snow được tuyên truyền tại 'Đại Hội Vũ Đấu' ra.
Chuyện đó vẫn còn hiệu lực sao, nghe có vẻ hơi kỳ lạ.
Lẽ ra tin đồn phải tan biến và biến đổi thành thứ khác rồi chứ.
Bởi vì, tại Ngã tư số 11 ở Fuziyaz, trước sự chứng kiến của bao người, tôi và 'cô ấy' đã—
Với 'cô ấy'?
............
Rõ rành rành ra đó, ký ức của tôi lại bị khuyết thiếu.
Cảm giác thiếu mảnh ghép lúc nãy lại ập đến.
Lần này còn mạnh mẽ hơn. Nếu đây là bức tranh ghép hình phong cảnh bầu trời xanh, thì cảm giác như toàn bộ mảnh ghép phần mặt trời đã biến mất vậy.
Nhưng sự mất mát đó không thể dễ dàng lấy lại được.
Cực chẳng đã, tôi đành tiếp tục phủ nhận dựa trên những thông tin mình đang có.
"A, à. Chuyện hôn ước đó sao... Nhưng mà, chuyện đó là giả mạo, lẽ ra đã được truyền đạt tới nhiều người thông qua 'Đại Hội Vũ Đấu' rồi chứ..."
"Cỡ đó thì vô ích thôi. Ta đã sắp xếp nhiều thứ để biến hôn ước đó thành sự thật. Chính ta đây, ngay sau 'Đại Hội Vũ Đấu' đó. Đã dốc toàn lực đấy."
"Hả..."
Biết được Lãnh chúa đã âm thầm hành động sau lưng mình, tôi rên rỉ.
Vẫn như trước kia, đúng là một người chuyên phớt lờ ý muốn của người khác.
Tôi đưa mắt nhìn Maria ngay gần đó để cầu cứu. Nhưng thấy vậy, Lãnh chúa lại hiểu lầm tai hại về sự quan tâm của tôi.
"Vợ lẽ thì bao nhiêu người cũng được. Ta cũng có thể chuẩn bị bao nhiêu cô gái xinh đẹp tùy thích cho cậu. Chỉ là, nếu sinh ra những đứa trẻ ưu tú, ta muốn chúng mang họ Walker."
Tôi muốn lớn tiếng nói rằng vấn đề không phải ở chỗ đó và giải thích cặn kẽ. Nhưng tôi biết chắc chắn sẽ không thể truyền đạt được.
Lãnh chúa đang nói chuyện với tôi 'với tư cách một quý tộc' nhưng bằng sự chân thành từ tận đáy lòng, tôi hiểu điều đó qua biểu cảm và cử chỉ của bà ấy. Và cái 'tư cách quý tộc' đó tuyệt đối sẽ không chạm tới được tôi.
Tôi tiếc nuối vì không thể hiểu nhau, nhưng vẫn cố gắng tiếp tục câu chuyện một cách êm thấm.
"Tóm lại, thưa Lãnh chúa. Tôi không có dự định đó. Dù bà có nói là ý dân, tôi cũng không định tuân theo."
"...Chắc là vậy rồi. Mà, ta cũng biết cậu sẽ trả lời như thế."
Lãnh chúa đón nhận sự từ chối của tôi một cách nhẹ nhàng.
Có vẻ phía bên kia, bằng con mắt quan sát của mình, cũng hiểu rõ sự khác biệt về giá trị quan giữa chúng tôi. Tuy nhiên, Lãnh chúa vẫn tiếp tục bám riết.
"Nhưng mà, ta nổi tiếng là người cố chấp và dai dẳng đấy. Một ngày nào đó, chắc chắn ta sẽ biến cậu thành con rể. ...Đúng không, Snow?"
Đến đây, Lãnh chúa chuyển lời sang Snow.
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Snow, cô ấy nhìn tôi rồi lại nhìn mẹ nuôi, ấp úng nói.
"Hả? A, vâng. Không, nhưng mà con không muốn bị Kanami ghét... Ép buộc kết hôn thì còn hơi sớm... Con cảm thấy cứ như hiện tại là đủ rồi..."
"...Vẫn như mọi khi, ngoài công việc ra thì quá nhu nhược. Chính vì thế nên con lúc nào cũng thất bại, hối hận rồi khóc lóc đấy biết không?"
"Ư... V-Vâng, con xin lỗi..."
Snow ủ rũ cúi đầu, Lãnh chúa nhìn cô ấy bằng ánh mắt nghiêm khắc.
Ở đó không còn cảm giác hiểm ác tồi tệ như lần đầu gặp mặt. Thay vì sự trói buộc cưỡng ép, đã có một chút, dù chỉ là một chút, sự giao tiếp ấm áp của gia đình.
Thời gian trôi qua kể từ 'Đại Hội Vũ Đấu' đó, cộng thêm việc Maria đứng giữa làm cầu nối, có vẻ họ đã hòa giải thành công. Thấy vậy, tôi lùi lại một bước khỏi gia tộc Walker.
Tôi trở về đứng cạnh Hitaki, người nãy giờ vẫn im lặng, và xem xét lại vị trí của mình.
—Nơi tôi nên thuộc về.
Khi tôi bắt đầu suy nghĩ về điều đó, phòng làm việc xuất hiện những vị khách mới.
"Masteeeerrrrr!!!!"
Cùng với giọng nữ cao vút, cánh cửa bật mở, hai thiếu nữ mà tôi từng lo ngại trong mê cung ùa vào như thác đổ.
Kiếm sĩ trẻ tuổi nhất của Guild 'Epic Seeker' Seri-chan và tân binh cựu học viên Agnes.
Hai người họ phấn khích lao tới gần tôi, nắm lấy tay tôi.
"Master, cuối cùng ngài cũng về rồi! Hãy đấu với em một trận như hồi đó đi! Từ đó đến nay em đã mạnh lên kinh khủng rồi, em muốn Master xem thử!"
"Ngài Kanami! Ngài còn nhớ tôi không ạ!? Tôi là Agnes, người đã đấu với ngài ở 'Đại Hội Vũ Đấu'! Agnes Clunner ạ! Tôi đã gia nhập Guild rồi!!"
Và phía sau hai thiếu nữ đó, bên ngoài căn phòng, một chiến binh to lớn đang vươn tay ra.
"Aaa, chết tiệt! Bọn mày không nhịn thêm một chút được à!!"
Là Volzark, một trong ba phó hội trưởng của 'Epic Seeker'.
Phía sau anh ấy, các thành viên Guild vẫn đang chờ đợi. Trong khi những gương mặt thân quen đang tụ tập lại, hai cô gái bên cạnh tôi vẫn tiếp tục làm ồn.
"A, xin hãy bắt tay em...!"
"Hả, bắt tay...?"
Hơi bối rối một chút, nhưng tôi nắm lấy bàn tay đang đưa ra.
So với bàn tay của Lãnh chúa ban nãy, tay này dễ nắm hơn gấp nhiều lần.
"...!! Đ-Đ-Được rồi...! A, nếu được xin ngài hãy ký tên vào đây...!!"
Agnes vừa bắt tay vừa khéo léo rút từ trong ngực áo ra một cuốn sách dày và bút lông.
Đầu tiên tôi ngạc nhiên vì có cả văn hóa xin chữ ký người nổi tiếng, sau đó nhớ lại ký ức từ 'Quá khứ thị' trước kia thì thấy cũng không lạ lắm, và rồi tôi lại ngạc nhiên lần nữa khi nhìn thấy tựa đề cuốn sách.
Trên bìa da dày có thêu dòng chữ lớn: 'Kịch bản Vuaruhuura: Anh hùng Aikawa Kanami Christ Eurasia Valtofuziyaz von Walker, Con đường của Kiếm Thánh'.
Mặt tôi suýt thì méo xệch, nhưng tôi cố gắng che giấu sự dao động, dùng mực Agnes đã chuẩn bị sẵn để ký tên vào chỗ trống ở trang đầu tiên.
Ký đàng hoàng bằng chữ viết của Liên Hợp Quốc. Cỡ này thì không cần dùng đến <Dimension> nữa.
Khi tôi ký xong, hai thiếu nữ vui vẻ reo lên.
"A, thích thế! Chị Agnes! Em cũng muốn!"
"Được chưa nào, Seri. Tại em bình thường không chuẩn bị sẵn đồ xin chữ ký nên mới thế đấy. Fuffuffu, có thể tự hào cả đời rồi...! Phải đem khoe ở học viện mới được...!!"
Trong lúc tôi đang nghĩ liệu họ có thể hài lòng mà ra về chưa, thì Volzark với vẻ mặt khổ sở bước vào phòng làm việc.
Là một người trưởng thành điềm tĩnh, anh ấy cúi đầu thật sâu trước những vị khách có mặt trước trong phòng.
"Chuyện đó, vô cùng xin lỗi... Hình phạt cho hai đứa này, xin tùy ý định đoạt..."
Lãnh chúa đáp lại bằng một nụ cười mỉm.
Trông bà ấy có vẻ tâm trạng đang tốt.
"Không, không sao đâu. Các thủ tục cần thiết ở đây đã xong hết rồi. Chỉ còn lại việc mời cậu ta đi tiệc trà hay dạ hội thôi... nhưng ta biết cậu bé khó ưa này chắc chắn sẽ không gật đầu. Thú thật, ta đang khó xử không biết nên kết thúc cuộc trò chuyện với cậu bé khó ưa này thế nào đây."
"Ngài nói vậy giúp tôi đỡ quá..."
Rõ ràng là những lời lẽ nể mặt 'Epic Seeker'. Có thể thấy ý muốn giữ mối quan hệ tốt đẹp với Guild của Lãnh chúa.
"Đã đến lúc ta phải trở về nhà Walker rồi. Có ta ở đây, cậu bé khó ưa chắc sẽ không thể thoải mái điều hành 'Epic Seeker' được."
Với những động tác khoan thai, Lãnh chúa rời khỏi phòng.
Chloe Siddark cũng đi theo sau bà ấy.
"Vậy thì, hẹn gặp lại. Kanami."
Tôi vội vàng cúi chào thật sâu để tiễn khách.
Gần đó, Snow và Maria vẫy tay, nói chuyện với nhau.
"Ủa? Chị Snow không đi theo sao?"
"Ừ, Maria-chan. Chị xong việc rồi mà."
"Quả không hổ danh chị Snow. Chị hoàn thành nhiệm vụ đó chỉ trong một nửa thời gian dự kiến nhỉ."
"Chỉ là thổi bay quái vật đi thôi mà, dễ ợt ấy."
Trước khi đến đây, Maria có nói Snow đang làm nhiệm vụ 'Khai Phá'.
Từ nội dung câu chuyện, có thể đoán đó là công việc đuổi quái vật quanh Liên Hợp Quốc để mở rộng phạm vi sinh sống. Snow từng là Quyền Tổng Tư Lệnh trong chiến tranh, nhưng thời bình lại được giao những công việc khá tẻ nhạt. Không, với tính cách của cô ấy, khả năng cao là cô ấy tự chọn việc nào nhẹ nhàng cho mình thì đúng hơn.
Tôi vẫn cúi đầu chờ Lãnh chúa đi khuất.
Sau khi đã đủ thời gian, Hitaki nãy giờ vẫn im lặng mới lên tiếng.
"Chào hỏi suôn sẻ hơn em nghĩ đấy, anh hai. Cá nhân em không ghét Lãnh chúa nhà Walker đâu."
"Chắc vậy rồi... Rõ ràng anh thấy em và bà ấy rất hợp nhau."
"Vậy, giờ tính sao đây ạ?"
"Chuyện đó thì—"
Câu trả lời được quyết định bởi những người mới bước vào phòng còn nhanh hơn cả lời nói của tôi.
Một người phụ nữ mặc trang phục pháp sư vạt dài và một người đàn ông nghiêm nghị đầy sẹo.
Hai phó hội trưởng còn lại của 'Epic Seeker', Teiri và Rail.
"Kanami-kun, cậu đến rồi à!"
"Nhóc con, lâu rồi không gặp."
Tiếp đó, các thành viên Guild cũng kéo đến.
Chắc họ nghe tin tôi đến nên tập trung lại. Việc vị khách quý là Lãnh chúa rời đi giống như phá vỡ con đập, khiến họ ùa vào như lũ lụt.
"Hội trưởng đây rồi! Nghe đồn ngài lúc nào cũng về ngay! Hôm nay bọn tôi không để ngài thoát đâu!"
"Fufufu, tôi có lời hứa tái đấu với Master ở 'Đại Hội Vũ Đấu' đấy nhé. Lần này, tôi sẽ khiến ngài ít nhất cũng phải trầy da."
"'Đại Hội Vũ Đấu' hả, hoài niệm thật! Haha, dáng vẻ của Master lúc đó đúng là bi nguyện của chúng tôi! Cho chúng tôi xem lại lần nữa đi! Một năm một lần thôi cũng được!"
Những gương mặt quen thuộc vây quanh tôi, ném vào tôi những câu chuyện cũ.
Tất nhiên, trong đó cũng có những gương mặt lạ lẫm. Là những người mới của Guild từng coi tôi là gián điệp. Họ nhân cơ hội này cúi đầu tạ lỗi.
"Hội trưởng! Chuyện trước đây, xin lỗi ngài!!"
"Dáng vẻ trong kịch khác xa quá, nên tôi không nhận ra... chuyện đó, tóm lại là vô cùng xin lỗi ngài!!"
"Từ nay tôi sẽ cẩn thận hơn!!"
Tôi lập tức lắc đầu bảo không để bụng, nhưng thái độ co rúm như nhân viên mới gặp chủ tịch của họ vẫn không sửa được. Những người mới này, khác với đám thành viên kỳ cựu đầu óc có vấn đề, họ thực sự rất nghiêm túc và đàng hoàng.
Nghĩ kỹ thì, người phỏng vấn nhập đoàn đã đổi từ Palinchron sang những phó hội trưởng có thường thức. Đây có lẽ là sự thay đổi đương nhiên.
Trong lúc tôi đang cười gượng, tôi nhìn thấy một người đàn ông đặc biệt thân thiết trong 'Epic Seeker' ở phía xa. Thợ rèn Alibars, người tôi hay gặp nhất vì tôi chủ yếu tập trung vào thám hiểm mê cung.
Alibars đứng từ xa, khẽ giơ tay chào tôi.
Nghe nói, người thăng tiến nhanh nhất trong 'Epic Seeker' hiện tại chính là anh ấy. Kể từ khi nhìn thấy một phần của 'Thần Thiết Rèn' từ tôi, tay nghề anh ấy ngày càng lên cao, mở rộng xưởng rèn, và nghe đâu sắp trở thành thợ rèn số một Liên Hợp Quốc.
Alibars từ bỏ việc giao lưu với tôi (vì bức tường người bao quanh tôi quá dày), và bắt đầu nói chuyện với Maria ở gần đó.
"Yo, Maria. Gặp được Master tốt quá ha. ...À nhắc mới nhớ, trang bị mới cho cô xong rồi đấy. Lát nữa tôi mang qua cho."
"Anh Alibars, lúc nào cũng cảm ơn anh. Người mới như em mà được anh giúp đỡ nhiều thế này..."
"Không, nói là người mới chứ. Cô là đồng đội của Master, lại là người có thực lực nhất nhì Guild. Tôi cũng được nhờ vì cô kiếm được khoáng sản hiếm từ vùng nguy hiểm mà. Không ưu tiên cô mới là lạ đấy."
Alibars tiếp xúc với Maria bằng ánh mắt rất dịu dàng.
Các thành viên Guild có vẻ là đệ tử rèn của Alibars cũng tiếp lời.
"Đúng đấy, Maria-chan. Đừng khách sáo thế chứ~"
"Bọn này lúc nào cũng được ngọn lửa của Maria cứu mà. Với cả, cô chỉ huy toàn cục rất giỏi. Nói thật, tôi thấy tính cách cô còn hợp làm Hội trưởng hơn cả mấy người như ông Rail đấy."
"Lần tới đi mê cung, nhớ đi cùng bọn này nhé."
Có vẻ như trong lúc tôi vắng mặt, Maria đã thắt chặt mối quan hệ với 'Epic Seeker'.
Trước kia khi ở cùng tôi, cô ấy là 'cô bé đáng thương bị mất thị lực vì hỏa hoạn', nhưng giờ đây thực lực của cô ấy đã được biết đến, và được công nhận là một thành viên của Guild.
Cứ thế, phòng làm việc chật kín các thành viên Guild.
Câu chuyện chuyển sang việc tổ chức tiệc chào mừng Snow và tôi lâu ngày trở về, khiến chúng tôi hoàn toàn lỡ mất thời điểm ra về.
Thấy vậy, Hitaki thở dài vẻ vừa vui vừa bất lực.
"Hết cách rồi. Anh hai, bỏ cuộc đi thôi."
"Đành vậy... Dù sao thì cũng không có việc gì gấp..."
"Vâng. Chúng ta chẳng còn việc gì phải vội nữa cả."
Thực ra, không phải là không có.
Nhưng tôi đã nghe theo đề xuất của Hitaki. Bị Snow kéo tay, cùng cười đùa với các thành viên bao gồm cả Maria—tôi vừa suy nghĩ về ý đồ của Hitaki khi cho tôi xem cảnh này, vừa đón nhận sự tiếp đãi nồng hậu của 'Epic Seeker'.
--------------------
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
