274+275. Nước đi đầu tiên
'Ngã tư số 11'.
Nơi đông người qua lại nhất Fuzuyazu, nơi tập trung các 'Tuyến Line' của cả nước.
Giao lộ nối liền những con đường rộng khoảng ba mươi mét có diện tích có thể gọi là đại quảng trường, đủ rộng để sử dụng ma pháp chiến đấu.
Vật cản chỉ có đài phun nước và tượng đá, nên cũng thích hợp để cảnh giới xung quanh.
Tất nhiên, đó là nếu không tính đến những người dân thường đang đi lại.
Hiện tại, tôi đang ngồi song song thân thiết với cô Tiara trên chiếc ghế dài mà một tuần trước tôi đã ngồi ăn trưa một mình.
Trước đây tôi bị nhiều người nhìn với ánh mắt kỳ quái, nhưng hôm nay vì có bạn đồng hành nên không bị lạc lõng giữa bầu không khí ngọt ngào đặc trưng của con phố này. Nói là vậy, nhưng trang phục của cô Tiara quá đỗi giản dị nên cũng không thể nói là hòa nhập hoàn toàn được.
Nhìn sang phải hay sang trái, toàn là những cặp đôi quý tộc ăn mặc lộng lẫy.
Cố nén cảm giác buồn nôn trước đám đông, tôi nỗ lực cảnh giới xung quanh.
Nhắc mới nhớ, hình như hôm nay là ngày lễ gì đó.
Cảm giác không khí ngọt ngào hơn vài phần so với tuần trước có lẽ là do ngày tháng.
Hẹn hò từ sáng sớm, thật đáng ghen tị.
Trong khi bên này đang chuẩn bị cho một cuộc giết chóc đẫm máu...
Ngay lúc tôi định buông lời than vãn, giọng nói bên cạnh vang lên.
"Chuẩn bị OK. ...Chỉ là, thế này là ta không cử động được nữa đâu nhé? Cậu có chắc là tự mình bảo vệ được không?"
Cô Tiara, người đã hoàn thành công việc chuẩn bị nhanh chóng theo kế hoạch, nhìn tôi lo lắng.
Có vẻ cô ấy đã kịp làm xong trước khi bị ai đó tập kích.
Phía bên kia chắc cũng không ngờ chúng tôi lại đường hoàng nghỉ ngơi ngay tại giao lộ lớn nhất đất nước. Nếu tìm kẻ đào tẩu thì ai cũng sẽ lục soát những con hẻm như lúc nãy.
"Ừ, dư sức. Vốn dĩ tôi đã định một mình cân cả Fuzuyazu rồi nên bình thường thôi."
"Trả lời tốt lắm. Vậy thì, chuyển sang trạng thái nghênh kích! Bệt xuống nào."
Đúng như kế hoạch, cô Tiara hoàn tất mọi chuẩn bị và rời khỏi ghế. Và rồi, cô gái thậm chí việc giữ cơ thể ngồi thẳng cũng khó khăn ấy, không màng dơ bẩn mà ngồi bệt xuống đất.
Thời gian của cô ấy thực sự không còn nhiều nữa.
Không chỉ cơ thể không còn sức lực, mà biểu cảm cũng không còn sinh khí. Mồ hôi ngừng chảy, hơi thở nông, cơ thể lạnh ngắt. Một cơ thể khiến người ta chỉ có thể nghĩ là đã hoàn toàn sẵn sàng cho cái chết.
Tôi đứng dậy khỏi ghế dài, dồn toàn lực cảnh giới xung quanh bên cạnh cô gái đang nằm sóng soài không phòng vệ.
Hai tay đặt lên song kiếm bên hông, tôi gia tăng áp lực ma lực trong cơ thể để có thể tung ma pháp bất cứ lúc nào.
Chỉ là, đương nhiên làm thế thì sẽ nổi bật.
Một cặp đôi đang ngồi ghế dài, bỗng một người ngồi bệt xuống đất, người kia đứng canh chừng. Bị nghĩ là đang làm cái quái gì thế cũng là chuyện hiển nhiên.
Những cặp đôi qua lại nhìn chằm chằm vào chúng tôi.
Có cặp nghi ngờ rồi tránh xa, có cặp không quan tâm bước đi, có cặp thì đứng bàn tán từ xa xem có nên bắt chuyện hay không.
Và rồi, vài chục giây sau khi chúng tôi chuyển sang trạng thái nghênh kích... một nam quý tộc tóc vàng có vẻ lịch thiệp bắt chuyện.
"...Có ổn không vậy? Có cần giúp một tay không?"
Phía sau người đàn ông đó, người phụ nữ đi cùng nhìn về phía này với vẻ lo lắng thật lòng.
Nói thẳng ra là chuyện này không nằm trong dự tính của chúng tôi.
Hơi cảm động vì dân trí của Fuzuyazu cao hơn dự kiến, nhưng tôi lắc đầu.
"Cảm ơn ý tốt của anh. Nhưng không sao đâu ạ. Nghỉ một lát là sẽ đỡ ngay thôi."
"Không, cô ấy thì vậy... nhưng sắc mặt cậu cũng tệ lắm. Hay là di chuyển đến chỗ nào yên tĩnh hơn? Nếu được thì chúng tôi sẽ giúp."
Anh ta hất cằm về phía người phụ nữ phía sau, ý bảo cô Tiara sẽ được người cùng giới dìu nên không cần lo lắng. Có vẻ là một người không chỉ tốt bụng mà còn biết quan tâm chi tiết.
Nhưng tôi vừa cười khổ vừa lắc đầu lần nữa.
"Xin lỗi. Cô ấy bảo chỗ này được rồi. Phải là chỗ này mới được ạ."
"Chỗ này sao...?"
"Vâng. Nên không cần giúp đâu ạ."
Hình dung ra thảm kịch sắp xảy ra, tôi kiên quyết từ chối và đẩy cặp đôi quý tộc tốt bụng ra xa.
"Vậy à. Chà, tôi lo chuyện bao đồng rồi. Hãy chăm sóc cô ấy cho tốt. Cậu cũng đừng quá sức nhé."
Không áp đặt thiện ý, người đàn ông quý tộc rút lui một cách dứt khoát.
Ánh mắt anh ta nhìn vào băng tay kỵ sĩ trên vai tôi. Có lẽ anh ta cân nhắc việc tôi là kỵ sĩ của Đại thánh đường nên phán đoán rằng mọi chuyện sẽ không đến nỗi nào. Thật may là gặp được người có khả năng quan sát và phán đoán tốt.
"Cảm ơn anh."
Sau khi cảm ơn, tôi nhìn theo bóng lưng của cặp đôi quý tộc tốt bụng đang rời đi.
Cùng với đó, vài cặp đôi đang nhìn chúng tôi từ xa cũng tản đi. Những người lo lắng nhưng không dám bắt chuyện có vẻ đã bỏ cuộc khi thấy cách ứng xử vừa rồi.
Có người yên tâm khi thấy băng tay của tôi, cũng có người thấy khả nghi nên đi báo cho hiến binh gần đó để chắc ăn.
Chẳng bao lâu nữa tin tức sẽ đến tai những kỵ sĩ truy đuổi, và nhóm Federt sẽ tới đây.
Tôi chờ đợi thời khắc cuộc tập kích đó diễn ra mà không hề lơ là một chút nào.
Mặt trời dần lên cao.
Đã đến lúc gọi là trưa thay vì sáng. Lẽ ra giờ này nghi thức đã kết thúc, và chúng tôi đang thưởng thức bữa ăn thịnh soạn tại Đại thánh đường.
Nhưng điều đó không còn thực hiện được nữa.
Nguyên nhân lớn nhất từ chối tương lai êm đềm đó đang đến.
Dù chưa thấy hình bóng, nhưng sự hiện diện quá đỗi đặc biệt đó đã khiến chúng tôi cảm nhận được điềm báo của sự viếng thăm.
"...Đến rồi. Theo kế hoạch, con gái ta sẽ đến trước. Đừng có nhầm thời điểm đấy."
"À, tôi biết rồi. Bên cô cũng nhờ cả đấy."
Giữa trưa nắng đẹp... dưới bầu trời quang đãng đó, 'Ngã tư số 11' chật kín người qua lại.
Dòng người đó đột ngột tách ra.
Từ giữa dòng người tách ra một cách không tự nhiên, một thiếu nữ xuất hiện.
Mái tóc vàng tung bay, dùng ma lực uy hiếp xung quanh, thiếu nữ hướng ánh mắt sắc bén về phía trước.
Tất cả mọi người đều sợ hãi khi đứng trước tầm nhìn của thiếu nữ đó. Kết quả là, một con đường đã được mở ra trước mặt cô, như thể được trải tấm thảm đắt tiền mà không ai dám giẫm lên.
Sự xuất hiện của thiếu nữ đi một mình... Rastiara Fuzuyazu đã thu hút mọi sự chú ý tại 'Ngã tư số 11'.
Cũng là đương nhiên thôi vì cô là thiếu nữ nổi tiếng nhất, cao quý nhất và xinh đẹp nhất Fuzuyazu hiện tại. Sự yêu mến dành cho Rastiara ở Fuzuyazu rất cao. Bất kể nam nữ, tất cả mọi người đều ngẩn ngơ ngắm nhìn dáng vẻ bước đi của Rastiara.
Nếu là bình thường, Rastiara sẽ cười hòa nhã và vẫy tay thân thiện với người dân, nhưng cô ấy hiện tại không có sự dư dả đó.
Cô ấy đang nghiêm túc.
Biểu cảm nghiêm nghị. Ma lực thường ngày bị kìm nén giờ cuộn trào, toát ra sự hiện diện đặc trưng của vĩ nhân. Sức hấp dẫn ma mị cưỡng đoạt sự quan tâm của tất cả những ai nhìn thấy đang tràn ra ngoài.
Tiếng xì xào xung quanh tăng lên.
Đâu đó vang lên những tiếng thốt "Đẹp quá". Những lời thì thầm khẳng định chắc chắn là người thật. Tuy nhiên, không ai dám bắt chuyện. Không có kẽ hở nào để bắt chuyện.
Đây cũng là sức mạnh của thiếu nữ tên Rastiara.
Sự cao quý quá mức của cô khiến người ta ngần ngại đến gần, ngần ngại chạm vào... thậm chí ngần ngại cả việc cất tiếng gọi.
Rastiara lặng lẽ bước đi trên con đường vừa được mở ra, đến ngay trước mặt chúng tôi.
Và rồi, cũng giống như người đàn ông quý tộc ban nãy, cô cất lời.
"...Ngài Tiara, trông ngài có vẻ đau đớn quá. Ngài có sao không? Để con giúp một tay nhé. Nếu cần thiết, con sẽ cho ngài mượn cả cơ thể này."
====================
Vẻ mặt tương tự, lời nói cũng tương tự... nhưng quyết tâm thì hoàn toàn khác biệt so với gã đàn ông khi nãy. Dù có bị cự tuyệt là lo chuyện bao đồng, tôi cũng tuyệt đối không bỏ cuộc... đó là sự giác ngộ đánh cược cả sinh mạng.
Tuy nhiên, phía này cũng vậy thôi.
Tôi và Tiara-san cũng đang đặt cược mạng sống vào ván bài này.
Quyết tâm không lùi bước, tôi đứng chắn trước mặt Rastiara và tuyên bố:
"Muốn có Tiara-san thì bước qua xác tôi đã."
"Liner, tránh đường."
"Câu đó phải để tôi nói mới đúng."
Cùng với việc đập tan ý chí thù địch, để khẳng định sẽ chiến đấu tại đây, tôi rút thanh 'Sylph Luf Bringer' và 'Kiếm Hiệp Sĩ' cắm xuống đất. Sau đó, tôi cầm lấy cặp song kiếm 'Song Cánh nhà Helwilshine' và chĩa mũi kiếm về phía trước.
Trước chiến ý đó, Rastiara nheo mắt nhìn quanh.
"...Chẳng lẽ cậu đang mai phục sẵn sao? Tưởng rằng có mắt người ngoài thì ta sẽ không dám làm liều à?"
Một nửa số cặp đôi đang đi dạo tại 'Giao lộ số 11' đã dừng bước, chăm chú nhìn vào hành động của chúng tôi. Vị Hiện Nhân Thần trong mơ xuất hiện và tỏa ra bầu không khí sặc mùi thuốc súng. Cũng chẳng trách họ tò mò đứng lại xem.
"Ngây thơ quá, Liner. Ta thuộc tuýp người càng có khán giả lại càng hăng máu đấy."
"Có ổn không đấy? Làm loạn ở đây thì lập trường quản lý Đại Thánh Đường của cô sẽ ra sao..."
Đáp lại chiến ý của tôi, Rastiara cười và tỏa ra chiến ý còn lớn hơn gấp bội.
Đó không phải nụ cười của vị Hiện Nhân Thần quản lý Đại Thánh Đường, mà là nụ cười của một Thám hiểm giả Rastiara.
Phấn khích tột độ khi thấy phần thưởng lớn trước mắt và sẵn sàng vượt qua mọi rủi ro. Đó là nụ cười điên loạn của kẻ nghiện cảm giác mạnh.
"Lập trường chẳng là cái thá gì. Dù sao sau khi hồi sinh Tiara-sama, ta cũng định giao hết cho Federt mà... Hơn nữa, ở đây có thứ còn quan trọng hơn chuyện đó. Với ta lúc này, dù có vứt bỏ tất cả Fuzuyazu thì ta cũng muốn có được nó."
"Cô định nhường cho tên Federt đó sao..."
"Xét thực tế chứ không phải lý tưởng, thì Federt mới là kẻ nên cai trị Fuzuyazu. So với mấy lão già ở Viện Nguyên Lão nhìn thôi đã thấy ghét thì hắn còn... Thôi, không nói chuyện vô ích nữa. Không còn thời gian đâu..."
Nếu được thì tôi muốn câu giờ bằng cách nói chuyện, nhưng đời không như mơ.
Câu chuyện bị cắt ngang ở đoạn thích hợp.
Rastiara muốn phân thắng bại trước khi Tiara-san đang hấp hối làm điều gì đó dại dột. Trước khi cuộc hội thoại kết thúc, cô ấy bước lên một bước và lớn tiếng tuyên bố:
"...Mọi người xung quanh ơi, xin lỗi nhé! Bây giờ bọn này sẽ đánh nhau! Tránh xa ra chút đi!!"
Dứt lời, Rastiara đạp mạnh xuống đất.
Cô ấy lao thẳng vào tôi - người đang lăm lăm song kiếm - bằng tay không mà không chút do dự. Tất nhiên, tôi vung kiếm... tuy nhiên, vì không thể giết đối thủ nên mục tiêu là chém vào tay... Rastiara đã đọc vị hoàn toàn ý định đó.
Rastiara vặn mình, né hai thanh kiếm bằng những chuyển động tối thiểu đẹp mắt.
Và rồi, chỉ trong tích tắc, lợi thế về tầm đánh của kiếm bị phá vỡ, nắm đấm của kẻ địch choán hết tầm nhìn và lao tới.
Tôi cũng vặn mình để né nắm đấm đó.
Đồng thời, một cơn chấn động chạy qua cái chân đang bị thương.
Trong khi cơ thể loạng choạng sang ngang, tôi hiểu ra mình vừa bị quét trụ cùng lúc với cú đấm.
Khi tư thế của tôi hạ thấp xuống, nắm đấm của Rastiara lại tấn công lần nữa. Lần này là cú đấm phải giáng từ trên cao xuống.
"...<Wind>."
Phép thuật hệ gió đã chuẩn bị từ trước được kích hoạt.
Đối với Hiệp sĩ Gió, tư thế bị phá vỡ không phải là sơ hở.
Với tôi, người có thể dùng gió làm điểm tựa, mọi tư thế đều là tư thế hoàn hảo. Trong khi gượng ép né cú đấm phải của Rastiara, tôi tung một cú đá cao (high kick) nhắm vào đầu. Khác với kiếm, dùng thể thuật thì không cần phải nương tay. Đây là cú đá toàn lực trong toàn lực.
Rastiara lãnh trọn cú đá cao ở tư thế và góc độ không tưởng đối với con người vào thái dương. Cùng lúc đó, nắm đấm phải cô ấy giáng xuống cũng đập thẳng vào mặt đất.
Những âm thanh va chạm lớn nhỏ chồng lên nhau.
Mặt đất rung chuyển như động đất, một vết nứt lớn không tưởng do bàn tay con người gây ra chạy dọc 'Giao lộ số 11'.
Lợi dụng phản lực của cú đá, tôi nhảy lùi lại.
Khoảng cách lại được giãn ra, ngăn cách bởi mặt đất nứt toác như mạng nhện.
Lúc này, nhiều tiếng la hét xé vải vang lên từ xung quanh.
Cứ tưởng chỉ là xô xát nhỏ, ai ngờ lại là cuộc va chạm bạo lực có thể dễ dàng gây chết người. Đám đông quan sát từ xa vội vã tản ra như ong vỡ tổ để giữ khoảng cách. Tuy nhiên, cũng có người phụ nữ ngã bệt xuống vì mặt đất rung chuyển, hoảng sợ đến mức không đứng dậy nổi. Có người thì hoảng loạn đến mức sắp phát điên.
Chỉ với chấn động của một cú đấm, 'Giao lộ số 11' đã rơi vào hỗn loạn nhỏ.
Tuy nhiên, mặc kệ tình hình xung quanh, tôi và Rastiara vẫn phóng chiến ý vào nhau.
"Cậu làm được đấy chứ... Vậy thì, xử lý Liner trước nhé. Xin lỗi nhưng cậu ngất đi giùm cái...!"
"Làm được thì cứ thử xem...! Cái đồ điên này...!"
Tôi buông lời khiêu khích thô lỗ không quen miệng để tập trung sự chú ý của địch vào mình.
Rút kinh nghiệm từ trận chiến với Nosphi trước đây, tôi đang tìm cách chiến đấu để không bị ngó lơ.
Đơn giản là tôi không muốn Tiara-san bị nhắm đến, và cũng vì tôi không muốn mặt đất bị phá hủy bởi sức mạnh như vừa rồi. Nơi này rất quan trọng cho kế hoạch sắp tới.
"Liner!!!"
Rastiara hét lên và lao tới theo đường cong.
Đáp lại, tôi đứng chắn trước Tiara-san, thủ thế song kiếm. Tôi biết kẻ địch đang tìm sơ hở để bắt Tiara-san đi. Tôi thủ thế bảo vệ, quyết không cho cô ta lại gần.
Rastiara lao vào, né mũi kiếm của tôi trong gang tấc ngay trước mũi, rồi lùi lại. Tuy nhiên, ngay lập tức cô ấy chỉnh lại tư thế và cố gắng thu hẹp khoảng cách từ một góc độ khác.
Ra vào liên tục.
Hiểu rõ bất lợi về sải tay, cô ấy không hề làm liều mà đang thử nhiều cách tấn công khác nhau, lợi dụng việc tôi không thể rời khỏi Tiara-san. Rastiara trông có vẻ mất bình tĩnh, nhưng về khoản chiến đấu thì vẫn ở đẳng cấp hàng đầu.
"Chậc. Cứ thế này thì không ổn... vậy thì kiếm vũ khí gì đó...!!"
Rastiara từ bỏ việc đột kích, di chuyển đến công trình kiến trúc gần đó.
Công trình nằm ở trung tâm 'Giao lộ số 11'... đài phun nước và các bức tượng đá.
Và rồi, cô ta thô bạo bẻ gãy bức tượng đá từ tận gốc.
"Cái...?!"
Tiếng la hét của người dân xung quanh càng lớn hơn.
Rastiara tìm vũ khí, và cô ấy chọn ngay bức tượng đá được trang trí ở đó trước tiên. Tiếng la hét lớn hơn cũng phải thôi. Dùng tay không đấu với kiếm, ưu tiên khối lượng hơn độ sắc bén cho vũ khí... nói thẳng ra, đó là tư duy của quái vật chứ không phải con người.
Giữa sự hỗn loạn như thể quái vật xuất hiện giữa phố, Rastiara nhảy lên, hai tay giơ cao bức tượng đá quá đầu.
Rõ ràng là đang kiệt sức mà di chuyển tốt thật.
Đó là sự bạo lực áp đảo đến từ chỉ số Sức mạnh và Thể lực. Năng lực thể chất của Rastiara vượt trội đến mức khiến những thứ tôi vừa học gần đây như 'chỉ số không hiển thị bằng con số' trở nên nực cười.
Sự áp đặt năng lực nghiền nát mọi yếu tố nhỏ nhặt như mưu mẹo, khả năng đọc tình huống, may mắn hay cơ hội.
Đó chính là cách chiến đấu của Rastiara.
"Ăn nàyyyy...!!"
"...<Wi>, <Wind>!"
Rastiara dễ dàng nhảy lên ngay trên đầu tôi và ném bức tượng đá trên tay xuống.
Một nước đi quá hiệu quả đối với tôi, kẻ không thể né tránh mà chỉ có thể đánh chặn.
Dù có chém bức tượng đá bằng kiếm, động năng của các mảnh vỡ vẫn không dừng lại. Chỉ cần một mảnh vỡ trúng Tiara-san thôi là đại họa. Tôi chết cũng được, nhưng việc cô ấy đang làm bị gián đoạn thì rất tệ.
Cực chẳng đã, tôi chọn dùng phép thuật trong tích tắc, cố gắng đẩy khối đá đang rơi lệch sang bên.
Tất nhiên, Rastiara xuất hiện từ phía sau bức tượng đá đó, áp sát ngay lập tức mà không cho tôi thời gian lấy hơi hay tái cấu trúc phép thuật.
Tôi định vung kiếm để đẩy lùi cô ta, nhưng bị cô ta nắm lấy tay ngay khi vừa cử động. Tôi dùng chuôi kiếm còn lại định đập vào thái dương Rastiara, nhưng cô ta còn lấn sâu vào lòng tôi hơn và né được.
Hoàn toàn bị lọt vào tầm đánh của kiếm.
Dù tôi cố lùi lại để giãn khoảng cách, Rastiara đã đoán trước và lao tới. Và rồi, thay vì cặp song kiếm sắc bén, cô ta dùng mu bàn tay gạt phăng hai cổ tay an toàn của tôi.
Tôi cố lên gối trong tuyệt vọng, nhưng kẻ địch gạt đi và di chuyển tay không chút động tác thừa, chặn đứng ngay từ pha ra đòn đầu tiên.
"Hự!"
Thế mạnh của kiếm bị triệt tiêu, tôi bị ép vào thế đấu thể thuật.
Hiểu rằng cầm kiếm ở khoảng cách này là bất lợi, tôi định buông tay... nhưng quyết định đó đã quá muộn. Khoảnh khắc tôi buông kiếm, cùi chỏ tay phải của Rastiara đâm thẳng vào chấn thủy, toàn bộ không khí trong phổi tôi bị tống ra ngoài.
"Khụ...!!"
Chưa hết, từ tư thế đánh chỏ đó, cú đấm trái tay (backfist) bên phải lao thẳng vào mặt tôi. Tôi cố gắng nghiêng mặt sang phải để tránh cú đánh trực diện, nhưng cánh tay trái như roi quất của Rastiara đã tát mạnh vào chính diện khuôn mặt.
Mục tiêu là đòn làm mù mắt không khoan nhượng. Không cần chọc ngón tay vào, chỉ cần tát mạnh vào diện rộng khuôn mặt cũng đủ cướp đi thị lực của tôi trong chốc lát.
...Không xong rồi.
Thể thuật quá đẳng cấp.
Tôi chỉ dùng được mấy món thể thuật học ở Học viện, còn phía bên kia tung ra những chuyển động tôi chưa từng thấy bao giờ.
Khoảnh khắc tầm nhìn bị cướp mất, tôi từ bỏ việc thắng bại.
Cùng lúc đó, chấn động và đau đớn chạy dọc cằm và đùi, hai chân tôi rời khỏi mặt đất.
Khi mở đôi mắt đau nhức ra, Rastiara đã vòng ra sau lưng và khóa chặt tôi.
"Hộc, hộc...! Được rồi, bắt được rồi! Giờ thì..."
Rastiara phả hơi thở rối loạn vào tai tôi, tin chắc vào chiến thắng và định chuyển sang hành động tiếp theo.
Lúc đó, tôi nhìn quanh trong phạm vi mắt có thể thấy.
Và rồi, xác nhận được sự hiện diện của mục tiêu ở góc tầm nhìn... tôi chửi thề để câu giờ cho khớp thời điểm.
"Buông ra, đồ đàn bà tay to...!!"
"Nói trước nhé, dù cậu có cho nổ phép thuật thì ta cũng tuyệt đối không buông đâu. Ta sẽ siết cho cậu ngất đi là xong."
Đúng như Rastiara nói, cho nổ phép thuật ở cự ly gần cũng vô nghĩa. Tôi nhớ hồi 'Đại hội Vũ đấu', tôi từng làm thế với Christ nhưng vẫn bị anh ta tóm chặt và chiếu tướng.
Nhưng thế là được rồi.
Trận đấu tay đôi giữa tôi và Rastiara, tôi thua cũng chẳng sao.
"Vậy thì tôi sẽ dùng sức phá ra...!!"
"Vô ích thôi. Khóa hoàn toàn rồi."
Tôi biết là đã bị khóa chặt.
Mục tiêu của tôi bây giờ không phải là thoát khỏi sự khống chế.
Mục tiêu vẫn như cũ... vô hiệu hóa Rastiara. Chỉ vậy thôi.
Nói thẳng ra, Rastiara quá tập trung vào tôi.
Có lẽ do thể trạng không tốt nên khả năng tư duy bị giảm sút.
Rastiara cũng giống như những người khác, đang nôn nóng và vội vàng muốn thắng.
Đây chính là lợi thế của tôi... chỉ mình tôi là kẻ mà thất bại không phải là thất bại chí mạng. Vì thế, tôi có thể bình tĩnh chờ thời cơ. Dù đang bị siết cổ, tôi vẫn có thể bình tĩnh quan sát xung quanh.
...Tôi thấy cuộc tập kích của kẻ địch đang diễn ra suôn sẻ.
Và rồi, nhờ người chơi thứ ba trên bàn cờ, thế chiếu tướng của Rastiara bị phá vỡ.
""""...Ma pháp Cộng hưởng <Inviolable Ice Room>!!!!""""
Tiếng hô đồng thanh vang lên từ bốn phía.
Và rồi, tầm nhìn tràn ngập ma lực màu xanh nhạt. Cùng lúc đó, lực siết cổ của Rastiara lỏng ra. Chính xác hơn là cơ thể của Rastiara và tôi bị ma lực cưỡng chế làm cho bất động.
Không nghi ngờ gì nữa, đây là kết giới ma pháp mà tôi, Christ và Tity đã từng nếm mùi vài tuần trước. Có lẽ đám 'Jewelcrus' đã trà trộn vào đám đông bao vây và kích hoạt phép thuật trót lọt.
Sau khi chúng tôi bị phép thuật làm cho không thể cử động, một gã đàn ông mới đủng đỉnh bước ra từ đám đông.
"Hahahaha, gà nhà đá nhau, buồn cười thật đấy!"
Hắn để các hiệp sĩ hộ vệ hai bên, đứng cười lớn từ vùng an toàn.
Tuy nhiên, hắn tắt nụ cười ngay, trở lại bộ mặt công việc và nói với những khán giả xung quanh rằng phe mình là chính nghĩa.
"Thưa quý vị, Hiệp sĩ đoàn chúng tôi đã đến đây thì xin hãy yên tâm. Những kẻ gây rối tại Fuzuyazu này sẽ bị Hiệp sĩ đoàn trấn áp. Dù đối phương có là ai đi nữa, những kẻ làm hại người dân đều không có ngoại lệ."
Theo sau phát ngôn đó, thêm nhiều hiệp sĩ nữa xuất hiện.
Nhìn sơ qua thì có khoảng năm mươi người. Trong đó có vài 'Jewelcrus'.
Có lẽ các hiệp sĩ của Federt đã bao vây chúng tôi từ trước khi Rastiara đến. Tuy nhiên, họ chờ đợi cho đến khi lực lượng tập hợp đủ và tình hình biến chuyển. Nhờ đó, họ đã ngư ông đắc lợi vào thời điểm tốt nhất.
Thật sự... là thời điểm tốt nhất.
Đối với cả tôi nữa...
--------------------
"Ái chà... nhưng nhìn kỹ thì hung thủ gây rối lại là vị Hiện Nhân Thần của chúng ta. ...Fufu, chuyện thường ngày ấy mà. Sự nghịch ngợm của công chúa nhà ta thì quý vị cũng biết rồi đấy! Với tư cách là trung thần của Hiện Nhân Thần, Federt tôi đành phải cắn răng làm việc công thôi!"
Federt huênh hoang nói rồi búng tay.
Ngay lập tức, tất cả các 'Tuyến Line' chằng chịt tại 'Giao lộ số 11' bắt đầu phát sáng.
Phép thuật đang được kích hoạt bằng ma thạch của 'Tuyến Line'.
Rastiara lập tức nhăn mặt, trừng mắt nhìn tên Federt đang cười nhếch mép.
"C-Cảm giác uể oải này...!"
"Fufu, có vẻ vận may đang đứng về phía tôi! Nơi các người bắt đầu xô xát lại chính là 'Giao lộ số 11'!"
Đúng vậy.
Có thể nói 'Giao lộ số 11' này là nơi tập trung mật độ 'Tuyến Line' dày đặc nhất thế giới.
Liên Hợp Quốc có sản lượng ma thạch lớn nhất thế giới, trong đó Fuzuyazu là quốc gia giàu có hàng đầu, và 'Giao lộ số 11' lại là giao lộ nằm trong khu vực một con số dành riêng cho quý tộc.
Không chỉ 'Tuyến Line', mức độ an ninh ở đây cũng thuộc hàng top thế giới.
"Kết giới của 'Tuyến Line' vừa được kích hoạt. Tôi biết rõ bước sóng ma lực của ngài hơn ai hết. Việc kích hoạt kết giới để áp chế cơ thể ngài là chuyện dễ như trở bàn tay."
Hắn đã thay đổi thiết lập kết giới của 'Tuyến Line' vốn để ngăn chặn quái vật sang chỉ áp chế cá nhân Rastiara. Với quyền hạn và kỹ thuật của Federt thì việc thay đổi thiết lập đó là khả thi. 'Tuyến Line' chỉ cần truyền ma lực vào là kích hoạt rất hợp với Federt.
Đúng như dự đoán, sau khi để chúng tôi thoát khỏi Đại Thánh Đường, Federt đã chọn cách truy đuổi và bắt giữ bằng 'Tuyến Line'.
Trên 'Tuyến Line' đang được sử dụng đúng mục đích sau một thời gian dài, Rastiara cố gắng cử động vượt quá giới hạn.
Tuy nhiên, do chịu tác động kép của <Inviolable Ice Room> và kết giới, ngay cả Rastiara cũng phải nhăn mặt đau đớn.
"C-Cái này...!"
Cô ấy buông tôi ra, định lao về phía Federt.
Từng bước, từng bước mạnh mẽ tiến lên... nhưng giữa chừng Rastiara kiệt sức và quỵ gối xuống.
Cô ấy thở dốc đau đớn như sắp thổ huyết đến nơi.
Với cơ thể loạng choạng sau nghi lễ, cô ấy đã chiến đấu rất giỏi rồi.
Thấy Rastiara không thể cử động, tôi cũng bắt đầu di chuyển.
Nhưng tất nhiên điều đó cũng không được phép.
"Ái chà. Liner Helwilshine cũng vậy thôi. Tuy không bằng Hiện Nhân Thần, nhưng tôi cũng biết rõ ma lực của cậu. Với cơ thể tàn tạ hiện giờ của cậu thì..."
Đúng như lời Federt, cơ thể tôi nặng trĩu như đang vác một khối sắt.
Không chỉ cơ thể nặng nề, sự tuần hoàn ma lực cũng bị rối loạn nghiêm trọng.
Bây giờ dù có cố cấu trúc phép thuật gió thì cũng sẽ thất bại do kết giới tác động từ 'Tuyến Line'.
Tôi dừng bước giống như Rastiara.
Cố quá thì vẫn được, nhưng lúc này không nên làm liều.
Thấy vậy, Federt tuy có chút nghi ngờ nhưng vẫn ra chỉ thị cho xung quanh.
"Hừm. Có vẻ như Liner cũng thực sự không cử động được. Vậy thì, cảnh giác cao độ, trước tiên hãy thu hồi 'Máu'. Các vị 'Jewelcrus', hãy nới lỏng phép thuật ra một chút."
Từ trong đám đông, những 'Jewelcrus' bao gồm cả Emily xuất hiện.
Nếu cứ duy trì <Inviolable Ice Room> làm đông cứng không gian thì Emily và các hiệp sĩ không thể tiếp cận, nên phép thuật được nới lỏng. Tuy nhiên, dù có nới lỏng thì vẫn còn kết giới của 'Tuyến Line'.
Rastiara, người chịu ảnh hưởng của kết giới nhiều hơn tôi, dường như còn không đứng dậy nổi.
Emily tiến lại gần Rastiara đang bất động, giả vờ khống chế nhưng thực ra là định tiếp tục phép thuật kia.
"Thất lễ, Rastiara-sama."
"M-Máu của Tiara-sama..."
Phần tiếp theo của 'Chuyển Máu' vốn đang thực hiện tại thần điện Đại Thánh Đường lại tiếp tục diễn ra.
Trong lúc đó, Federt tuyên truyền với xung quanh. Hắn không quên củng cố sự chính nghĩa của phe mình: "Xin quý vị hãy yên tâm. Nhờ có 'Tuyến Line' ưu việt của Fuzuyazu, có vẻ như cuộc ẩu đả nội bộ đã kết thúc. Chỉ cần còn chúng tôi - các Hiệp sĩ và 'Tuyến Line', Fuzuyazu tuyệt đối an toàn...!" hắn hét lên.
Chẳng mấy chốc, các hiệp sĩ đã đeo còng áp chế ma lực vào tay Rastiara. Rastiara vặn vẹo cơ thể bất động để kháng cự, nhưng năm lớp khóa đã được tròng vào tay chân, cuối cùng cô ấy hoàn toàn không thể cử động.
Song song đó, việc 'Chuyển Máu' cũng đã xong.
Emily cảm nhận sức mạnh tràn trề trong cơ thể, nhìn xuống Rastiara đang nằm trên đất và lẩm bẩm.
"...Thế là xong Rastiara-sama. ...Giờ chỉ còn anh Liner."
Và rồi, cô bé trừng mắt nhìn về phía tôi và Tiara-san.
...Được rồi.
Vậy là kẻ phiền phức nhất cái thành phố này - Rastiara - đã bị chặn đứng.
Đúng như dự tính.
Cảm ơn nhé, Federt và Emily.
Vô hiệu hóa đẹp lắm.
Nhưng mà, các người hết giá trị lợi dụng rồi.
Tôi cố nén nụ cười sắp trào ra, tiếp tục giữ vẻ mặt nhăn nhó.
Federt vừa cảnh giác vừa ra lệnh bắt giữ.
"Vậy tiếp theo hãy khống chế Liner và cô gái kia. ...Tuy nhiên, để chắc ăn, chỉ những tinh anh mới được vây bắt."
Dẫn đầu là Emily, khoảng mười hiệp sĩ có vẻ cấp cao bước đi đầy cảnh giác.
Trước mặt là Emily đã được cường hóa bởi 'Máu' của Tiara-san. Và xung quanh là các hiệp sĩ bao vây cắt đứt đường lui.
Đáp lại, tôi chậm rãi đứng dậy, trừng mắt nhìn thẳng vào Emily.
"Với cơ thể đó mà anh định đấu với em của hiện tại sao?"
Emily lo lắng cho tôi từ tận đáy lòng.
Có lẽ cô bé tự tin rằng đã có sự chênh lệch sức mạnh áp đảo.
Khác với các chủ nhân, tôi không có cách nào để kiểm tra chỉ số (status) của người khác. Tuy nhiên, tôi hiểu rằng Emily sau khi thu thập rất nhiều 'Máu' của Tiara-san đã khác một trời một vực so với chỉ số ngày hôm qua.
Cô gái từng là một trong những thám hiểm giả tầm trung, giờ đây có lẽ đã đạt được tài năng bước một chân vào huyền thoại.
Mật độ ma lực có thể nhìn thấy bằng mắt thường cũng không phải dạng vừa.
"À. Tất nhiên."
Dù vậy tôi vẫn gật đầu.
Ma lực còn lại rất ít, cơ thể thì tàn tạ.
Đặc biệt là chấn thương ở hai chân rất tệ. Bị tên xuyên qua, lại còn bị phép thuật nổ tung khiến bên trong nát bấy.
Hơn nữa, chịu ảnh hưởng của phép <Inviolable Ice Room> và kết giới 'Tuyến Line', tay chân chẳng cử động theo ý muốn.
Nhưng tôi nắm chặt lại kiếm, quyết không bỏ cuộc.
Tôi tỏ ra cứng rắn rằng không có lý nào lại thua một đối thủ cỡ Emily.
"Vậy thì em sẽ không nương tay đâu. ...<Growth>."
Đáp lại chiến ý của tôi bằng một câu duy nhất, Emily bước lên.
Cô bé cho rằng với đối thủ là tôi hiện tại thì cận chiến không thành vấn đề, sau khi chuyển hóa lượng ma lực tràn trề thành ma pháp cường hóa, cô bé lao tới bằng tay không giống như Rastiara.
May quá.
Di chuyển đôi chân trong tình trạng này cực hình lắm.
Và rồi, khi cô bé thản nhiên tiến lại gần, tôi vung kiếm.
Giống như lúc đối đầu với Rastiara, một đường kiếm nhắm vào tay.
Nhưng dù cùng một mục tiêu, tình huống lại quá khác biệt. Cái chân bị thương không thể bước lên, nên tôi không thể thực hiện cú dấn người quan trọng trong kiếm thuật.
Nói thẳng ra, đó chỉ là một cú chém bằng tay không hơn không kém.
Emily với cơ thể được cường hóa dễ dàng né tránh đường kiếm đó, thu hẹp khoảng cách và vươn tay ra.
Tôi vặn mình định từ chối, nhưng đôi chân thậm chí không thể lùi lại khiến tôi không thể chạy thoát.
Sau vài lần kiếm và tay không giao nhau... cổ tay tôi bị đánh mạnh một cách dễ dàng, khiến tôi buông rơi song kiếm. Tiếp đó, hai tay cô bé túm lấy cổ áo tôi và nhấc bổng cơ thể lên.
Một tư thế thảm hại khi bị một cô gái nhỏ tuổi hơn nhấc bổng chân lên trời.
Hơn nữa, Emily bắt chéo hai tay, dùng cổ áo siết chặt cổ tôi.
"Hự, ư, á...!"
"Thế là nghi lễ kết thúc. Anh vất vả rồi, anh Liner. Hãy ngủ đi thôi."
Có lẽ tin chắc vào chiến thắng, Emily tuyên bố ngay sát mặt tôi.
Đáp lại, thay vì thở, tôi chọn cách trả lời.
"E-Emily... Anh cũng không phải không hiểu cảm xúc của em..."
Cổ họng bị siết chặt, chỉ phát ra được giọng nói nghẹt mũi.
Dù vậy, tôi vẫn truyền đạt rõ ràng.
Phản công đâu chỉ có kiếm và phép thuật.
Tôi biết ngôn từ cũng là một chiến thuật lợi hại.
Khiêu khích hay đe dọa, hãy dùng tất cả để chiến đấu, vị sư phụ sau lưng vừa mới dạy tôi gần đây thôi.
"Nhưng mà, có ổn không đấy? ...Đang bị nhìn đấy?"
Chỉ một câu thôi.
Tôi gửi đến tai cô bé.
"Bị nhìn?"
Và rồi, tiếp theo tôi di chuyển mắt.
Không phải tay hay chân mà tôi di chuyển nhãn cầu, hướng ánh nhìn về một góc trong đám đông.
Bị cuốn theo, Emily cũng nhìn theo hướng đó.
Ở đó có một thiếu niên...
"Emily! Chuyện này là sao! Tại sao lại làm thế với anh Liner?!"
Là Al, cộng sự của Emily.
Cậu ta đã rẽ đám đông, thở hổn hển chạy đến chiến trường này.
Hơn nữa, cậu ta đến đúng vào thời điểm tồi tệ nhất khi Emily đang siết cổ tôi.
Trước thời điểm quá sức tồi tệ đó, mặt Emily tái mét.
"Al?! Sao... cậu lại ở đây?!"
Sao cái gì chứ...?
Là do gọi đến chứ sao nữa.
Tiara-san đã gọi cậu ta, người đang kiên nhẫn chờ đợi gần Đại Thánh Đường.
Cách thức rất đơn giản.
Cơ thể Tiara-san không cử động được. Phép thuật cũng không dùng được.
Nhưng ma lực thì vẫn chuyển động.
Vậy thì thứ để sử dụng cũng giống như Federt, là 'Tuyến Line'.
Một kẻ không biết chiến đấu và không dùng được phép thuật như Federt còn dùng được, thì chẳng có lý do gì một Thánh nhân như Tiara-san lại không dùng được.
Mà nghe Tiara-san nói thì vốn dĩ 'Tuyến Line' là thứ do cô ấy phát minh ra. Tóm lại, cô ấy có thể truyền ma lực và gửi giọng nói đi.
Ở khu vực 'Tuyến Line' dày đặc này, chắc chắn có đường dây nối đến Đại Thánh Đường.
Chẳng có gì lạ cả.
Tuy nhiên, Emily đang hoảng loạn.
Dao động trước tình huống ngoài dự tính, cô bé buông cổ áo tôi ra.
"...C-Cái này là... Al. Không phải đâu..."
Cô bé dang hai tay ra, ý muốn nói việc siết cổ tôi là hiểu lầm.
Đáp lại, tôi vừa cười vừa nói:
"Haha, ngốc à. Đương nhiên là anh đã khai hết mọi chuyện rồi."
Tôi đã nói cho Al biết chuyện phản bội ở Đại Thánh Đường.
Nghe vậy, Emily nổi giận.
"C-Cái tên Liner Helwilshine nàyyy...!!"
Nhưng người đang điên tiết là tôi đây này.
Đối mặt với Emily đang quay lại, tôi cười khẩy... và cấu trúc phép thuật.
Việc không dùng được phép thuật không hẳn là bất lợi đối với tôi.
Bởi lẽ, sự bùng nổ do thất bại phép thuật mới là đòn tấn công sở trường nhất của tôi.
Lúc này Emily đã buông tay, nhưng ngược lại tôi đã túm lấy người cô bé.
Cự ly cực gần này chính là cơ hội thắng của tôi.
"Chân thì hỏng rồi, nhưng tay vẫn còn. Ở khoảng cách này thì phép thuật thất bại cũng có tác dụng đấy, cẩn thận."
Tay phải tôi ôm chặt lấy Emily, tay trái áp vào bụng kẻ địch.
Và rồi, tôi cấu trúc phép thuật với uy lực cao nhất bằng toàn bộ sức bình sinh.
Tất nhiên, phép thuật sẽ không thành công. Thể trạng tồi tệ cộng với kết giới 'Tuyến Line' khiến ma lực rối loạn tùng phèo.
Sự 'thất bại' của phép thuật đó đã rõ mười mươi.
Nhưng tôi cũng thấy rõ sự 'thất bại' đó là một 'thất bại được phép xảy ra'.
"...Ma pháp <Tausend Schuss Wind>!!"
Đại ma pháp được kích hoạt... và thất bại thảm hại.
Đương nhiên, lượng ma lực được trút vào ồ ạt như lũ vỡ đê sẽ phát nổ.
Cùng với âm thanh như tiếng trống khổng lồ vang lên "Rầm", lượng ma lực gió khổng lồ phát nổ ngay tại bụng Emily. Tiện thể cánh tay trái của tôi cũng nổ tung.
Thú thật, tay tôi còn bị thiệt hại nặng hơn cả Emily. Sát thương gây ra cho kẻ địch chắc chỉ bằng một phần mười so với ban đầu. Tuy nhiên, vụ nổ ở cự ly không đó cũng đủ xung lực để khiến cô bé bất tỉnh.
"...Ư!!"
Vụ nổ đánh trực diện vào chấn thủy của Emily, cô bé trợn ngược mắt, toàn thân mất hết sức lực.
Hướng về ý thức đang dần xa xăm của cô bé, lần này tôi ném lời tuyên bố chiến thắng vào mặt.
"Chỉ chừng này mà đã dừng lại thì sao tao thua được. Vì có hối tiếc nên mới ra nông nỗi ấy. Tự tin lên rồi hãy quay lại."
Cứ thế, tôi dồn sức vào cánh tay phải đang túm lấy Emily, ném mạnh cô bé về một góc đám đông.
"Này! Đỡ lấy, Al! Bảo vệ cô ta một lúc đi!!"
Tôi cố tình ném Emily đang chứa 'Máu' ra xa.
Một phần vì tôi chỉ còn đủ sức bảo vệ mỗi Tiara-san, nhưng hơn hết là tôi muốn phân tán kẻ địch. Mà Al đã cất công đến đây thì tội gì không dùng.
Tôi cười với những hiệp sĩ còn lại để khiêu khích bọn chúng.
"Tiếp theo là bọn mày. Thằng nào muốn ăn phép thuật của tao thì xếp hàng đi..."
Tôi chỉ bằng cánh tay trái đã phế.
Cánh tay trái hy sinh để hạ Emily trông thật thảm hại. Giống như chân, vài ngón tay bị gãy gập, móng tay bong tróc, máu đỏ tươi nhỏ tong tỏng từ vô số vết rách.
Bị ngón tay đó chĩa vào, các hiệp sĩ bao vây nín thở.
Có lẽ họ cảm thấy sợ hãi trước tôi, kẻ đã hy sinh cả hai chân và tay trái, người đầm đìa máu mà chiến ý vẫn bùng cháy.
Chính vì là những hiệp sĩ biết rõ nỗi đau hơn người thường qua huấn luyện, họ mới hiểu rõ nỗi đau từ những vết thương như đùa của tôi.
Nhìn tôi cười giữa cơn đau đó, có lẽ họ đang cảm thấy ghê tởm.
Có hiệp sĩ còn lùi lại một bước.
Định khiêu khích mà lại thành ra hăm dọa mất rồi.
Là đồng nghiệp, tôi thấy thật thảm hại.
Sợ cái gì chứ.
Đây là hiệp sĩ.
Đổ máu, lóc thịt, vứt bỏ linh hồn để chiến đấu vì chủ nhân... đó mới là hiệp sĩ.
Bây giờ tôi đang làm việc như một hiệp sĩ, nên các người cũng làm việc đi chứ.
Mà đừng có sợ mấy cái này.
Chân tao đau lắm, bọn mày tự lao vào đây đi...!
Tuy nhiên, mong muốn đó thật hão huyền, Federt từ xa ngăn các hiệp sĩ lại.
"Mọi người, chờ chút."
"Chậc."
Giá mà cứ thế này lần lượt đánh ngất từng tên định bắt tôi thì nhàn, nhưng có vẻ không được rồi.
Federt cười nhạo cái tặc lưỡi của tôi.
"Hừ, tôi không mắc bẫy khiêu khích đâu. Cũng chẳng vội vàng gì. Đừng có tưởng bở khi mới ăn được một quân cờ bảo hiểm. Chừng nào còn lấy 'Giao lộ số 11' làm chiến trường thì lợi thế của bên này vẫn không đổi. Chúng tôi chỉ cần thong thả tốn chút thời gian để khống chế cậu là xong."
"Rồi lại định bắt con tin để uy hiếp nữa hả?"
"Không. Đã bị lộ là tôi không thể giết Rastiara-sama hay Franleule-sama rồi mà. Tôi từ bỏ phương án bảo hiểm đó."
Bình tĩnh thật.
Federt vừa nói vừa sắp xếp lại tình hình xung quanh. Bằng cách cho các hiệp sĩ nghe thấy, hắn lan truyền sự bình tĩnh đó cho toàn quân.
"Tuy nhiên, dù bảo hiểm không thành công nhưng cũng đã làm tiêu hao sức lực của cậu đủ rồi. Giờ cậu toàn thân thương tích, không dùng được cặp song kiếm tự hào. Đừng nói là chạy, đi bộ còn khó khăn. Ở nơi 'Tuyến Line' dày đặc lại bị phơi mình trước kết giới, cậu chẳng thể dệt nên phép thuật ra hồn. Trong tình trạng đó, sau lưng còn phải bảo vệ người khác, lại phải đối đầu với số lượng này. ...Thực sự là quá đủ rồi."
Hắn có chút tự mãn.
Federt vui vẻ nói ra việc đã dồn tôi vào đường cùng đến mức này.
Mấy gã kiểu này hễ tin chắc mình thắng là nói nhiều.
Cũng đúng kế hoạch... câu giờ tốt lắm.
Tôi nhún vai, đồng tình với lời của Federt.
"Đúng thật. Một mình đối đầu với các người trong tình trạng này thì tôi hơi thiếu tự tin đấy."
"Hơi...? Fufu, mạnh miệng vô ích thôi! Tôi thấy hết đấy! Chỉ số (status) của cậu! Những người từng giữ chức thần quan, hãy bình tĩnh xác nhận trạng thái kẻ địch đi! Gã đàn ông này không còn là mối đe dọa nữa!"
Federt coi lời nói của tôi là sự mạnh miệng.
Và rồi, hắn định dùng đặc quyền chỉ dành cho thần quan để phơi bày hiện trạng (status) của tôi. Trong số các hiệp sĩ, không ít người từng tích lũy kinh nghiệm làm thần quan. Ngay lập tức, thông tin về việc tôi không còn dư lực lan truyền giữa các hiệp sĩ.
"À, nhắc mới nhớ ông là thần quan nhỉ. Chắc ông nhìn rõ kết quả chuyển đổi (status) của tôi lắm ha."
"Tất nhiên, lượng ma lực còn lại của cậu cũng hiện rõ mồn một! Fufu, gần về không rồi còn gì! Dù có dùng được thì cũng chỉ là mấy phép thuật liều mạng kèm theo 'Cái giá' phải trả thôi chứ gì?! Nhưng trong tình huống này, tôi sẽ không cho cậu thời gian thong thả 'Niệm chú' đâu! Lần này thì kết thúc thật rồi! Nào mọi người, hãy dệt phép thuật ở ngoài tầm kiếm và bắn toàn lực vào! Không ngừng nghỉ! Tất nhiên, các 'Jewelcrus' cũng không được lơ là, hãy duy trì phép thuật!"
Federt thận trọng đưa ra chỉ thị tối ưu cho tình hình hiện tại.
Các hiệp sĩ xung quanh bắt đầu cấu trúc phép thuật ở khoảng cách an toàn theo chỉ thị. Có kẻ còn đang thực hiện 'Niệm chú'. Dù là tôi đi nữa, nếu trúng trực diện lượng và chất phép thuật đó thì cũng mất mạng.
Tuy nhiên, trong tình huống này kỹ năng 'Ác Cảm' vẫn chưa kích hoạt.
Không hề có cảm giác khó chịu bám lấy, nó báo cho tôi biết trạng thái hiện tại là 'Thành công'.
Tôi tự tin tuyên bố kết thúc.
"Ừ, lần này thì kết thúc thật rồi. Các người quá tập trung vào tôi đấy. Xin lỗi nhé, bên này có hai người lận. ...Vốn dĩ, các người nghĩ người đứng sau lưng tôi là ai hả?"
Tôi quay mặt lại, nhìn Tiara-san đang ngồi bệt dưới đất.
"Làm tốt lắm, Liner. Cảm ơn vì đã câu giờ."
Cười toe toét, Tiara-san nãy giờ vẫn bất động ngẩng mặt lên.
Hướng về khuôn mặt đó, tôi giới thiệu cô ấy với tất cả mọi người xung quanh.
"Người đang ở đó chính là Thánh nhân của đạo Levan trong truyền thuyết ngàn năm trước.
Vốn dĩ, là người mà toàn thể hiệp sĩ Fuzuyazu chúng ta phải phụng sự và đánh cược mạng sống để bảo vệ.
...Tiara Fuzuyazu-sama.
Không cần phải khúm núm đâu, cứ nếm thử sức mạnh đó cho kỹ vào."
Khi tôi tuyên bố người sẽ giải quyết tình huống này không phải là tôi mà là cô ấy, Federt cười khẩy và hét lên tiếp tục chiến đấu.
"Tiara Fuzuyazu...? Haha, nói nhảm cái gì vậy! Đó chỉ là một 'Jewelcrus' tầm thường được chuẩn bị cho nghi lễ thôi! Không có vấn đề gì cả!!"
Tiếp theo lời hắn, phép thuật từ các hiệp sĩ xung quanh được phóng ra.
Giống như ở Đại Thánh Đường, vô số mũi tên phép thuật đa dạng lao về phía tôi.
Vì e ngại Tiara-san ở phía sau nên số lượng mũi tên có ít hơn, nhưng bù lại độ chính xác cực cao, bay đến chuẩn xác để kết liễu một mình tôi.
Chắc chắn với tôi hiện tại thì không thể đỡ hết mật độ tấn công này.
Nhưng sau lưng tôi đã có Tiara-san.
Chẳng có gì phải lo lắng cả.
"Cậu Federt! Dùng cái 'Tuyến Line' gần như chẳng thay đổi gì so với ngàn năm trước là dở rồi? Với người phát minh ra nó như ta thì cái này chỉ là chuyện nhỏ! ...Chú thuật <Line React>!!"
Tiara-san đang chống hai tay xuống đất ở phía sau hét lên.
Và rồi, ma lực tỏa sáng từ hai tay cô ấy truyền xuống, xâm nhập vào 'Tuyến Line' dưới đất.
Lượng ma lực xâm nhập chỉ rất nhỏ, nhưng đủ để làm rối loạn hoạt động của nó. Không phải là chiếm quyền kiểm soát toàn bộ 'Tuyến Line'. Chỉ là thay đổi đối tượng của kết giới mà Federt đã giăng ra.
Chỉ cần thế thôi, toàn bộ tình thế đã đảo ngược.
Việc Tiara-san làm rối loạn 'Tuyến Line' khiến ma lực của các hiệp sĩ xung quanh bị nhiễu loạn. Tuy chưa đến mức phát nổ, nhưng uy lực phép thuật đã bị giảm sút.
Sự giảm sút đó không quan trọng lắm.
Quan trọng hơn là phép thuật của tôi đã được giải phóng.
"...Chiếu tướng."
Tôi tuyên bố chiến thắng đáp trả.
Và ngay lập tức, tôi vượt qua giới hạn ma lực, bào mòn sinh mệnh để cấu trúc phép thuật.
Cảm giác như dùng dao xẻo linh hồn biến thành nhiên liệu.
Một cảm giác khiến người ta phát điên về mặt sinh lý, nhưng tôi thực hiện không chút do dự.
Đại ma pháp lần này không phải là 'thất bại'. Là phép thuật gió thực sự.
"Xả hết ở đây! Tất cả bọn bay hãy bị nuốt chửng đi!!! ...Ma pháp <Wind Madness>!!"
Phép thuật đánh đổi bằng sinh mệnh để phóng ra... nhờ sự huấn luyện điên rồ đến mức chết đi sống lại của Tiara-san mà tôi đã quen với cái chết, nên tôi có thể cấu trúc nó trơn tru giống như chủ nhân Christ.
Phép thuật dùng mạng sống làm cái giá phải trả đó mạnh mẽ hơn bình thường.
Đột nhiên, một cơn bão nhỏ nổi lên tại 'Giao lộ số 11'.
Cơn bão lấy tôi làm trung tâm, dễ dàng thổi bay tất cả phép thuật tấn công từ bốn phía, và nhờ khả năng kiểm soát ma lực chính xác, nó không cuốn người dân vào mà chỉ nuốt chửng kẻ địch vào vòng xoáy.
Nó nhấc bổng cơ thể kẻ địch lên, đập chúng vào những tên khác ở gần, có khi dùng gió lắc mạnh đầu chúng, lần lượt khiến từng tên ngất xỉu.
Cơn bão nhỏ hoành hành tại 'Giao lộ số 11'... và chỉ vài giây sau, tất cả đã nằm rạp xuống đất.
Chỉ với một phép thuật, hầu hết chủ lực của địch đã bị vô hiệu hóa.
Federt ngẩn người trước sự việc diễn ra trong chớp mắt.
Tôi lê đôi chân đau nhức, nhặt thanh kiếm gần đó và chậm rãi tiến lại gần hắn.
"Nào, giờ thì thoáng đãng rồi đấy. Hiếm khi có Thánh nhân đại nhân chứng kiến. Là tín đồ đạo Levan đầy tự hào, kết thúc bằng trận đấu tay đôi đường đường chính chính đi. Federt..."
"H-Hii..."
Trước yêu cầu quyết đấu của tôi, Federt định bỏ chạy.
Nhưng tôi không để hắn thoát.
Mặc kệ cơ thể đang gào thét, tôi niệm phép thêm lần nữa.
"...<Wind Sky Runner>."
Dùng gió hỗ trợ chân, tôi nhảy lên.
Tất nhiên, những hiệp sĩ trực thuộc Federt còn sót lại lao vào cản đường. Tuy nhiên, trong kết giới mà chỉ mình tôi dùng được phép thuật một cách đơn phương, sự bảo vệ đó mỏng manh như tờ giấy.
Tôi dùng sống kiếm đập vào chúng khi lướt qua, lần lượt đánh gục từng tên... và cũng đấm thẳng vào mặt tên Federt đang méo xệch mặt mũi.
Cuối cùng tôi cũng đập nát được cái bản mặt cười cợt của Federt, cảm giác thỏa mãn bao trùm.
Nhưng không lơ là, tôi cẩn thận dùng chuôi kiếm đánh vào bụng hắn cho ngất xỉu, kề mũi kiếm vào cổ hắn rồi nhìn quanh.
Đại tướng bị bắt, vài hiệp sĩ còn sót lại không dám cử động.
Đó là những kẻ tôi chưa kịp hạ trong cú đột kích và phép thuật bão tố vừa rồi.
Tuy nhiên, chiến ý đã mỏng manh lắm rồi.
Có lẽ do 'Tuyến Line' khiến ma lực của họ gặp trục trặc. Hơn nữa, đối thủ lại là tôi, kẻ đã đánh tan nát một nửa hiệp sĩ đoàn. Tự mình nói thì hơi kỳ, nhưng trong mắt người khác tôi thường bị coi là kẻ đầu óc có vấn đề.
Đến Nosphi còn phải e dè tôi, thì các hiệp sĩ Fuzuyazu không lý nào lại không chùn bước.
"Vẫn muốn đánh thì tao chiều... nhưng có thật sự muốn đánh không?"
Vừa xác nhận chiến ý, tôi vừa cử động cánh tay trái đẫm máu chỉ vào Federt.
Tôi đang hỏi xem họ có thực sự muốn đi theo tên này và đánh cược mạng sống hay không.
Qua trận chiến đến giờ, chắc họ đã hiểu rõ tính cách của Federt. Chắc chắn phải có điểm nào đó không phục. Chắc chắn phải có chỗ nghi ngờ liệu lợi ích có còn đồng nhất hay không.
Tôi dùng lời nói để lung lay sự bất mãn đó.
Bài học hôm nay tôi vừa học được, nói thôi thì đâu có mất tiền.
"Giờ tôi chỉ đang hành động để xóa bỏ mầm mống rắc rối là 'Máu của Thánh nhân Tiara' mà thôi. Chỉ cần thứ đó biến mất, sẽ chẳng còn ai cần phải tranh giành nữa. ...Mà nói đúng hơn, tình hình đã thế này rồi. Thay vì ra tay vụng về để rồi suýt chết, tôi nghĩ đứng im quan sát sẽ khôn ngoan hơn đấy."
Vì không bảo vệ được chủ nhân Federt nên hãy thừa nhận thất bại đi.
Nếu không, tôi nhấn mạnh rằng đối thủ của họ sẽ là tôi đây, và chúng ta sẽ phải giết nhau.
Các hiệp sĩ nhận được lời khuyến cáo liền xác nhận tình hình xung quanh.
Những tinh anh đã ngã gục xuống đất và đang rên rỉ. Tôi đã định nương tay, nhưng trong số đó chắc chắn có kẻ gãy xương, có kẻ sẽ mang di chứng. Thậm chí, có khả năng tôi đã lỡ tay giết chết ai đó cũng nên.
Tám phần mười quân lực phe họ đã sụp đổ.
Nếu tuân theo nguyên tắc hiệp sĩ, họ nên ưu tiên rút lui và báo cáo thay vì lao vào một trận chiến liều lĩnh.
Thế là, sau khi đã cân nhắc kỹ lưỡng thiệt hơn, các hiệp sĩ bắt đầu tra kiếm vào vỏ. Chỉ cần một người mất ý chí chiến đấu, tất cả những người còn lại cũng sẽ buông xuôi ngay lập tức.
"Cảm ơn."
Trong số đó cũng có người quen thời học viện của tôi.
Tôi nói lời cảm ơn cho quyết định có lẽ pha trộn cả tình nghĩa lẫn toan tính ấy, rồi thả Federt ra. Phía các hiệp sĩ đã mất ý chí chiến đấu cũng thả Rastiara, cuộc trao đổi con tin diễn ra nhanh chóng.
Các hiệp sĩ thậm chí còn chẳng buồn đỡ chủ nhân dậy.
Có lẽ họ hiểu rằng, dù có bắt đầu lại trận chiến một lần nữa, họ cũng không có cơ hội thắng trên 'Tuyến Line' này.
Tôi vừa cõng Rastiara vừa quan sát tình hình, xác nhận mọi thứ đã an toàn.
"Kết thúc rồi sao..."
Vừa tận hưởng dư vị chiến thắng, tôi vừa đưa Rastiara đến chỗ cô Tiara.
Từ trên lưng, tiếng Rastiara vang lên: "Liner, thả ta ra..." nhưng tôi lờ đi. Tôi cần cô ấy cứ bị khóa và giữ nguyên trạng thái bất động bởi 'Tuyến Line' như thế này.
Tôi đi đến chỗ cô Tiara đang ngồi bệt xuống, cả hai cùng chúc mừng chiến thắng.
"Dòng chảy đẹp thật đấy. Tuổi thọ vẫn còn kha khá nè. Yeah, thắng lợi hoàn toàn!"
"À, đúng là thắng lợi hoàn toàn. Cứ liên tục né tránh những viễn cảnh 'Thất bại' chập chờn hiện ra, không ngờ lại suôn sẻ đến thế. Tôi không nghĩ là mọi chuyện lại hoàn hảo thế này đâu nhưng mà..."
"Liner trưởng thành rồi đó. Ây dà, tất cả là nhờ vị sư phụ dạy dỗ giỏi giang này đây."
"Đúng vậy. Tôi rất biết ơn."
Tôi muốn tận hưởng dư âm chiến thắng thêm chút nữa, nhưng không có thời gian để đùa giỡn ôn hòa thế này.
Thời gian còn lại của cô Tiara rất ngắn.
Cô ấy cũng hiểu điều đó, nên ít nói hơn thường lệ và tiến hành ngay vào vấn đề chính.
"Nào nào nào, vậy thì mau chóng chuyển hết những gì có trong người Emily sang đây đi."
"Đúng thế. -- Al! Đưa Emily lại đây! Tôi sẽ lấy lại phần 'Máu' bị trộm!!"
Tôi gọi Al, người đang ôm Emily đứng quan sát, lại gần.
"Vâng! Tới ngay!"
Al, người chẳng hiểu sao lại tin tưởng tôi một cách kỳ lạ, ngoan ngoãn nghe theo.
Dù cô Tiara đã thông qua chuyện này chi tiết từ trước, nhưng tôi nghĩ thằng bé nên nghi ngờ thêm một chút thì tốt hơn. Dù sao thì những lời thuyết phục tôi chuẩn bị sẵn cho tình huống này cũng thành công cốc rồi.
Và thế là, tại một góc của 'Giao lộ số 11', ba 'Jewelcrus' cần thiết cho nghi thức đã tập hợp đông đủ.
Cô Tiara nắm lấy tay Rastiara và Emily, vừa truyền ma lực vừa bắt đầu ngâm xướng. Có lẽ cô ấy đang sử dụng thuật thức có trong máu của hai người họ để tái khởi động nghi thức.
-- Vài phút sau, dù mồ hôi tuôn như tắm, cô Tiara vẫn mỉm cười hoàn thành việc 'Chuyển Huyết'.
Tôi cứ tưởng sẽ có ai đó xen vào phá đám, nhưng các hiệp sĩ xung quanh không hề động đậy. Có lẽ họ ưu tiên việc quan sát kết cục của sự việc để sau này báo cáo chi tiết hơn.
Đám đông xung quanh cũng trong trạng thái tương tự. Dù sợ hãi tôi - kẻ vừa quậy tưng bừng, nhưng sự tò mò muốn xem kết cục thế nào đã giữ chân họ lại.
"Được rồi! 'Máu' của tôi, Complete! Giữa chừng có làm rớt một ít, cảm giác hơi thiếu thiếu, nhưng vẫn trong phạm vi sai số! Ít nhất thì tôi đã thu hồi toàn bộ phần nằm trong hai người này rồi! Độc quyền luôn!!"
Dù không cử động được chút nào nhưng giọng cô ấy vẫn khỏe khoắn thật.
Tuy nhiên, tôi hiểu cảm giác muốn kết thúc bằng một nụ cười vì đây là giây phút cuối cùng. Tôi không làm mặt ủ rũ mà cũng cười đáp lại niềm vui thành công đó.
"Làm được rồi. Bõ công làm liều."
"Giờ chỉ còn việc để Liner-chan kế thừa tất cả chỗ này là xong. Phía Đại Thánh Đường cũng xong xuôi cả rồi, nhanh thôi. Vậy nhớ, chị mượn thuật thức đã hoàn thành trong người Rasti-chan nhé."
Việc chuyển giao sức mạnh có vẻ sẽ diễn ra rất nhanh.
Vì Emily đã nhắm vào sơ hở lúc nghi thức sắp kết thúc, nên hầu hết các thuật thức dường như đều đã hoàn thiện.
Tức là, điều đó cũng đồng nghĩa với việc cuộc chia ly với cô Tiara sẽ đến ngay lập tức.
"Vậy nhé, Liner-chan. Còn lại nhờ cậu đấy."
Có lẽ cô ấy cho rằng những lời từ biệt đã nói đủ rồi.
Toàn bộ quá trình luyện tập suốt một tuần qua chính là di ngôn, nên cô ấy có vẻ không cần nói thêm gì nữa.
"Ừ, tôi hiểu rồi. Ơn nghĩa tôi nhận, tôi nhất định sẽ trả."
Tôi cũng có cùng tâm trạng.
Tôi đã nói chuyện đủ với cô Tiara, và cũng đã nhận đủ những thứ quan trọng.
Tôi không hề do dự khi đặt dấu chấm hết.
-- Chỉ là, có một người không chấp nhận điều đó.
Là Rastiara, người nãy giờ vẫn rên rỉ dù không thể cử động.
"-- Kh, không được... Thế là không được. Tuyệt đối không được...--!"
Khi sự biến mất của cô Tiara đã cận kề trước mắt, Rastiara dồn hết sức lực cố gắng thoát khỏi trói buộc.
Dù không thể phá khóa, nhưng cô ấy vẫn vặn vẹo cơ thể như một con sâu.
"Đừng quậy nữa. Không được đâu, Rastiara. Bỏ cuộc đi."
"Oa, oa oa. Liner-chan, giữ Rasti-chan lại. Nếu được thì cậu đè phần gáy xuống ấy, sẽ dễ làm nhiều thứ hơn."
"Ừ, hiểu rồi. Kết thúc nhanh thôi."
Nếu kéo dài, thể lực của Rastiara có khả năng sẽ hồi phục. Tôi làm theo chỉ dẫn của cô Tiara, dùng tay phải tóm lấy sau gáy của Rastiara đang oằn mình và đè chặt xuống đất. Còn tay trái thì đang nắm lấy tay cô Tiara để kế thừa sức mạnh.
Ngay lập tức, cô Tiara nhắm mắt lại và bắt đầu quá trình chuyển giao.
Ánh sáng thần thánh bắt đầu rò rỉ, bao trùm lấy 'Giao lộ số 11'. Trước bầu không khí trang nghiêm ấy, khán giả xung quanh chỉ biết đứng nhìn. Họ xôn xao khi thấy Rastiara đau đớn, nhưng những người vừa chứng kiến cơn bão bạo lực lúc nãy không ai dám bước lên một bước. Dù có lòng muốn cứu, họ cũng chỉ biết đưa mắt nhìn nhau trông chờ vào người khác chứ chẳng ai có vẻ định hành động.
Trong lúc đó, Rastiara vẫn dồn sức cử động.
Nhưng lực phản hồi lại tay phải đang đè gáy của tôi rất yếu ớt.
Chắc chắn việc thoát ra là bất khả thi.
Cứ thế này, cô Tiara sẽ biến mất.
Sức mạnh đó sẽ được chuyển sang tôi, và Rastiara sẽ không thể dâng hiến cơ thể mình được nữa.
-- Kết thúc rồi.
Từ đây, dù có chuyện gì xảy ra cũng không thể đảo ngược tình thế.
Dù là Rastiara mạnh mẽ một cách phạm quy hay là bất cứ ai, cũng không thể lật ngược kết cục này.
Tuy nhiên, Rastiara vẫn không bỏ cuộc.
"Ta không thừa nhận...! Tuyệt đối không! Kết thúc kiểu này, ta tuyệt đối không thừa nhận...!!"
Cô ấy cựa quậy, lẩm bẩm, kháng cự đến giây phút cuối cùng.
Nhưng tôi dốc toàn lực đè chặt xuống, dập tắt mọi khả năng.
Nhận ra việc tự mình thoát ra là không thể, Rastiara hướng mắt ra xung quanh.
"Không được đâu, thế này thì... Tiara-sama sẽ không được cứu rỗi. Chẳng phải là một kết thúc hạnh phúc chút nào. Thế này không được... Mọi người...!"
Cô ấy nhìn các hiệp sĩ xung quanh để cầu cứu.
Nhưng ở đây chỉ có những hiệp sĩ đã chọn Federt thay vì Rastiara. Không ai muốn đáp lại nguyện vọng đó đến mức phải đánh bại kẻ thù là tôi.
"Ai đó... Ai đó hãy giúp ta... Al-kun...!"
Al lắc đầu.
Cậu ấy biết nếu nghe theo, Rastiara sẽ chết. Cô Tiara đã dạy cậu ấy điều đó rất rõ ràng. Chính vì mang ơn Rastiara, cậu ấy mới không thể gật đầu trước yêu cầu đó.
Rastiara thấm thía việc không có đồng minh, cô ấy cụp mắt xuống.
Trán cọ xuống mặt đất, cô ấy cầu cứu như đang nức nở.
-- Và rồi, ở tận cùng tuyệt vọng, cô ấy thốt lên một câu.
Cô ấy gọi một cái tên.
"Ai đó... Làm ơn, hãy cứu Tiara-sama...
Làm ơn đi mà, cứu với...
Cứu em với... -- Kanami..."
Một cái tên không có ở đây.
Một cái tên tuyệt đối không thể xuất hiện.
Một cái tên dù có gọi lên cũng vô nghĩa -- lẽ ra là vậy.
Thế nhưng, rợn người --
Cảm giác khó chịu nhất trong ngày hôm nay đè nặng lên lưng tôi.
Kỹ năng 'Ác Cảm' báo cho tôi biết một 'Thất bại' cấp độ lớn nhất -- và giọng nói đó vang vọng khắp 'Giao lộ số 11'.
"-- Ma thuật Không gian <Default>."
Ma thuật Không gian được kích hoạt.
Lượng ma lực khổng lồ -- khổng lồ đến mức khiến ma lực của tôi và cô Tiara lúc nãy trở nên nhỏ bé -- tràn ngập 'Giao lộ số 11'.
Đồng thời thế giới bị bóp méo.
Khoảnh khắc nhận thức được sự méo mó đó, khung cảnh trong tầm mắt tôi xa dần.
Cùng lúc đó, cơ thể Rastiara và cô Tiara đang ngồi ngay bên cạnh cũng xa dần, lực phản kháng yếu ớt của Rastiara truyền đến tay tôi biến mất.
Chẳng biết từ lúc nào, chỗ ngồi của tôi đã thay đổi.
Bên cạnh không có cô Tiara. Bên dưới cũng không có Rastiara.
Tôi đang quỳ gối một mình ở một nơi chẳng liên quan gì.
"-- Hả?"
Không phải bị thổi bay.
Tất nhiên, cũng không phải tôi tự ý di chuyển.
Chỉ là, vị trí đã bị thay đổi -- chỉ có thể diễn tả hiện tượng đó như vậy.
Người bị hiện tượng đó tấn công không chỉ có tôi, mà có vẻ cả cô Tiara nữa. Cô ấy cũng ở trong tình trạng giống tôi, đang ngẩn người ra ở một nơi hơi xa.
Và rồi, giọng nói tiếp tục vang lên.
"-- Kịp rồi."
Tại nơi tôi và cô Tiara vừa ở lúc nãy, thay vào đó là một người đàn ông đang đứng.
Chuyện này cũng diễn ra từ lúc nào không hay.
Người đàn ông với giọng nói dịu dàng như vuốt ve sau vành tai, vung kiếm chém đứt chiếc khóa đang trói buộc cơ thể Rastiara. Hơn nữa, anh ta còn ôm lấy cơ thể loạng choạng của cô ấy như để bảo vệ.
Trong vòng tay người đàn ông đó, Rastiara lẩm bẩm.
Cái tên mà cô ấy vừa thốt lên.
"Ka, Kanami?"
"Ừ, đúng là anh đây."
Người đàn ông có mái tóc đen bóng rủ xuống, mang đôi mắt đen thẫm màu.
Tóc đen mắt đen hiếm thấy ở lục địa này. Dáng vẻ ấy mềm mỏng, biểu cảm ôn hòa. Ấn tượng đầu tiên là một người tốt bụng -- một thanh niên tử tế trông có vẻ chẳng liên quan gì đến chuyện đấm đá, đến mức bộ đồng phục Hội quán chỉn chu khoác trên người trông cũng không hợp.
Nhưng chỉ cần nhìn qua là biết đánh giá đó sai lầm.
Trước hết, ma lực dày đặc đến mức có thể nhìn thấy bằng mắt thường. Và tất cả những gì anh ta mang trên người đều là vũ khí trang bị thượng hạng. Bất cứ ai nhìn vào cũng thấy rõ người đàn ông này là một khối sức mạnh phi lý.
Những họa tiết chứa ma lực được thêu trên đồng phục. Găng tay chiến đấu, giày, phụ kiện trông rõ là đắt tiền. Và hơn hết là thanh kiếm. Một thanh bảo kiếm lộng lẫy đến mức đoạt hồn người khác đang đeo bên hông.
Không thể nhầm lẫn, đó là phong thái của một anh hùng.
Một phong thái khiến tất cả mọi người ở đây đều phải tin chắc vào điều đó.
Không sai vào đâu được.
Kanami -- tức là, chủ nhân Christ của tôi.
Đến nước này rồi mà Christ lại xuất hiện.
Nhận thức được sự thật đó, máu trong người tôi rút sạch.
Ngược lại, Rastiara vô cùng phấn khích, ôm chầm lấy Christ vui mừng khôn xiết.
"Kanami! Kanami Kanami Kanami! Anh đến rồi!!"
"Vì có thư nên anh đã vội vã từ Viacia trở về. Quan trọng hơn, cơ thể em có sao không? Có đau ở đâu không?"
"Ừm, em không sao... Cảm ơn anh... Kanami, thật sự cảm ơn anh...!"
"Giờ thì yên tâm được rồi. Có anh ở đây là an toàn rồi."
Rastiara xúc động tột độ, vùi mặt vào ngực người mà cô ấy vừa đá một cách hoành tráng cách đây không lâu.
Christ hơi đỏ mặt vì hành động đó... nhưng ngay lập tức anh ta lấy lại tinh thần, tìm kiếm kẻ thù đã làm khổ người thương của mình, vừa ôm cô ấy trong lòng vừa nhìn quanh.
"Bất cứ lúc nào anh cũng là đồng minh của Rastiara."
Và rồi, anh ta rút mũi thanh bảo kiếm đó ra, làm màu.
Thấy Christ cố gắng thể hiện ngầu nhất có thể trước mặt người mình thích, tôi bắt đầu thấy sôi máu.
Tuy nhiên, dù có tức giận đến đâu, tôi cũng không thể thốt nên lời nào.
Ma lực pha lẫn sát khí của Christ áp đảo đến mức đó.
Không gian như bị thống trị hoàn toàn, lấp đầy bởi ma lực thuộc tính Thứ nguyên không chừa một kẽ hở. Chỉ đứng trong đó thôi cũng cảm thấy khó thở. Sự chênh lệch ma lực áp đảo khiến tôi suýt quỵ gối.
Dù không nhìn thấy bảng trạng thái, tôi vẫn biết anh ta lại mạnh lên một bậc nữa.
So với lúc rời khỏi đây, tôi cảm thấy ma lực của anh ta đã tinh luyện hơn.
Chắc hẳn ở lục địa chính Viacia, anh ta đã chiến thắng Aid, cô em gái 'Chúa Tể (Lord)' và Tông đồ Sith. Kinh nghiệm đó đã đưa Christ, kẻ vốn đã mạnh một cách vô lý, lên một tầm cao mới.
Thật nực cười.
Sự tăng trưởng chỉ số thực tế như đang chế nhạo những 'chỉ số không hiển thị' mà tôi đã khổ luyện suốt hai tuần qua.
Đây chính là Christ.
Kẻ mà Nosfy gọi là 'Kẻ đánh cắp lý lẽ của Thứ nguyên'.
'Người ngoại lai' Aikawa Kanami.
Khi đối mặt trực tiếp mới hiểu ra được.
Thanh kiếm này không thể chạm tới hắn.
Đừng nói là cả đời, dù có đánh cược cả kiếp sống, cũng tuyệt đối không chạm tới.
Tôi cảm thấy như đó là điều đã được quy định bởi lý lẽ của thế giới này.
Theo những gì tôi biết, 'Kẻ đánh cắp lý lẽ của Thứ nguyên' có khả năng bẻ cong chiều không gian, nhìn thấu tương lai và thu hút thế giới tốt đẹp nhất về phía mình -- Christ đó đang bảo vệ Rastiara.
Vượt qua hắn để bắt giữ Rastiara --?
Làm sao mà được.
Một phần vạn cũng không có.
Khả năng bằng không.
Bất khả thi.
Aaa, từ nãy đến giờ kỹ năng 'Ác Cảm' cứ kích hoạt liên tục trong đầu tôi.
Tôi chỉ toàn nhìn thấy 'Thất bại'.
Tiếng gào thét inh ỏi của kỹ năng 'Ác Cảm' cảnh báo đừng có chiến đấu với kẻ trước mặt.
Có lẽ, ngay từ lúc hắn đứng ở đó, tôi đã 'Thất bại' rồi.
Hiện giờ tôi đang ở ngay giữa một 'Thất bại' quá đỗi khổng lồ. Không thể chạy thoát khỏi đó.
Bản năng mách bảo tôi điều ấy.
Và rồi, trước mặt tôi đang ngẩn ngơ, hắn hét lên.
"Liner, cậu đang làm cái gì vậy! Tại sao lại trói Rastiara!?"
Một giọng nói hiếm khi pha chút giận dữ của Christ.
Đương nhiên là phải thế rồi. Nhớ lại cảnh tượng ngay trước đó, trông chẳng khác nào tôi đang tấn công Rastiara cả.
Ấn tượng trong mắt Christ, người cực kỳ yêu thích Rastiara, giờ là tệ nhất.
Hiểu rằng tình thế đã hoàn toàn đảo lộn, tôi nghiến răng.
"Ch, Chết tiệt, lại đến đúng cái lúc phiền phức nhất...! Thời điểm tồi tệ nhất...!!"
Chỉ còn chút nữa là giải quyết xong mọi chuyện, thế mà kẻ phiền phức nhất thế giới lại đến.
Lúc quan trọng thì không thấy đâu, những lúc không đâu thì lại mò đến.
Vẫn cái kiểu sai thời điểm đến mức như bị nguyền rủa.
Tất nhiên, từ đây tôi có thể bình tĩnh giải thích sự tình. Nhưng cô Tiara không có thời gian cho việc đó. Vậy thì, dùng phép thuật <Distance Mute> để cậu ta tự hiểu sự tình ư? Không, không được. Rastiara đang lườm tôi bên cạnh Christ chắc chắn sẽ phá đám để ngăn cản điều đó.
Vì Christ thích Rastiara, nên đương nhiên cậu ta sẽ thiên vị Rastiara hơn tôi. Chuyện hiển nhiên.
Các mối quan hệ giữa người với người đang khiến việc giải thích trở nên khó khăn.
Tóm lại, ngay lúc này tại nơi đây, Christ quá vướng víu.
Tôi hét lên với một người đồng đội như để trút giận.
"Cô Tiara! Cô không biết sao!? Rằng Christ đã đến ấy!!"
Là người nắm giữ 'Tuyến Line' của Fuzuyazu, cô ấy lẽ ra phải nhận ra sự xuất hiện của Christ chứ.
Nếu báo trước một tiếng, tôi đã có cách xoay sở.
Tôi định trách móc, nhưng bộ dạng của cô Tiara ở đằng xa có chút kỳ lạ.
"Sư phụ..."
Cô ấy lẩm bẩm, nhìn chằm chằm vào Christ với ánh mắt nóng bỏng.
Ánh mắt đó như thể vừa tái ngộ người bạn đời yêu dấu đã sinh ly tử biệt... một ánh mắt không bình thường chút nào.
Nhìn bộ dạng đầy sơ hở đó của sư phụ, cảm giác 'Thất bại' trong tôi càng lúc càng mạnh mẽ.
Vừa mới nãy cô ấy còn làm chủ tình hình, vậy mà giờ tôi thấm thía rằng đã hết cách cứu vãn.
Những diễn viên chính của Levan Giáo đã tề tựu tại 'Giao lộ số 11'.
Huyền thoại ngàn năm trước, Thủy tổ Kanami.
Và cô Tiara, cùng vật chứa hiện đại của cô ấy là Hiện Nhân Thần Rastiara.
Có thể nói là không còn nguy cơ ai bị thương nữa.
Với sự chênh lệch chiến lực áp đảo, trận chiến không thể diễn ra nên chẳng ai có thể bị thương được. Ngoại trừ cô Tiara đã hết tuổi thọ, có thể nói sự an toàn của tất cả mọi người ở đây đã được đảm bảo.
Trận chiến đã kết thúc.
Kết thúc rồi nhưng... giờ mới bắt đầu.
Trực giác đã trưởng thành ít nhiều của tôi đang mách bảo rằng từ đây mới là trận chiến thực sự.
Trận chiến tô điểm cho giây phút cuối cùng của Thánh nhân Tiara bắt đầu.
--------------------
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
