Hướng Tới Tầng Sâu Nhất Của Mê Cung Dị Giới

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 846

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 15

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 499

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

Hồi 07 - 277. "Tái Sinh"

277. "Tái Sinh"

"---Đồ dụ gái! Kẻ ăn bám! Đồ làm màu! Cuồng chị em gái! Biến thái! Cặn bã! Kẻ thù của phụ nữ! À không, kẻ thù của nhân loại! Đồ thiếu quyết đoán! Cứ làm người ta hy vọng rồi bỏ mặc, nên mọi chuyện mới tồi tệ đấy! Đồ đàn ông chỉ được cái mồm! Đồ hèn nhát! Nói thật nhé, ông chỉ sống thôi cũng đã gây phiền phức rồi! Những người xung quanh, hay đúng hơn là tôi đã khổ sở thế nào để dọn dẹp hậu quả chứ! Đồ vô dụng! Đừng có hễ thua là chạy trốn đến chỗ con gái! Đồ không có bản lĩnh! Cứ nhè lúc quan trọng mà thua cuộc! Đồ thua cuộc này--!!"

"Ừ, ừm, tôi hiểu rồi! Hiểu lắm rồi! Hiểu rồi thì làm ơn kết thúc..."

Trước hàng loạt lời mắng nhiếc quá đáng đó, Christ xanh mặt và định đầu hàng.

Nhưng chị Tiara vẫn không chút nương tay tấn công dồn dập dù kẻ thù đã định đầu hàng.

"Im đi, Sư phụ! Vì là lần cuối nên tôi sẽ nói hết! Sư phụ nên tập trung mục tiêu vào một người thôi! Đừng có đi lung tung chỗ này chỗ nọ!!"

"V-Vậy thì, mọi người đang tụ tập đông quá... ít nhất hãy đổi chỗ đi!"

Christ nhìn phản ứng xung quanh và giục di chuyển.

Hiện tại sự phấn khích của khán giả đã lên đến đỉnh điểm. Nghe được scandal của Anh hùng, họ dỏng tai lên nghe đầy thích thú và thì thầm to nhỏ với người quen. Nghe những lời vạch trần của chị Tiara, thật dễ dàng tưởng tượng ra họ đang thì thầm những gì sau lưng.

Thực ra, từ trong đám đông đã lọt ra những tiếng như "Quả nhiên đúng như lời đồn..." hay "Oa, tồi tệ thật". Có thể thấy đánh giá về Christ đang tụt dốc không phanh, và độ tin cậy của những lời đồn có từ trước đang tăng cao.

Và tôi cũng rất hiểu cảm giác muốn rời đi của Christ.

Hiểu thì hiểu, nhưng chạy trốn khỏi cô gái sắp tan biến đang nói chuyện ngay trước mặt là không thể tha thứ. Tôi lén chặn đường lui của Christ, mỉm cười dõi theo cuộc trò chuyện của hai người.

"Sư phụ! Đến nước này mà ông còn để ý ánh mắt xung quanh sao!? Chính vì thế nên ngàn năm trước ông mới toàn thất bại vào những lúc quan trọng đấy!!"

"Không, chuyện đó... nhưng mà, cứ thế này thì danh tiếng của tôi... Giờ chắc chắn nhỏ Snow đang nghe thấy... Thêm nữa thì nguy to...! Nguy to theo mọi nghĩa luôn ấy...!!"

"Quan trọng là bé Rastiara hiện tại chứ! Nếu ông chạy trốn ở đây, tôi sẽ đấm bay ông đấy!"

"---Hự, hiểu rồi! Hiểu rồi nhưng cấm dùng phép thuật nhé!! Cấm đấy!!"

Thấy chị Tiara tỏ rõ ý chí chiến đấu, Christ sợ hãi lùi lại về phía Rastiara, người mà cậu ta cho là đồng minh của mình.

Và rồi, với cái đà như sắp quỳ xuống xin lỗi đến nơi.

Có thể thấy cậu ta hoàn toàn bị khí thế của câu chuyện nuốt chửng.

Có vẻ thỏa mãn vì đã áp đảo được Christ, chị Tiara dừng chuỗi mắng mỏ và ném ra kết luận của câu chuyện.

"Tóm lại, tôi không thích Sư phụ! Vì gã đàn ông này là tên khốn nạn lăng nhăng! Về mặt nam nữ là không thể nào! Chỉ có chút xíu sự tôn trọng dành cho người thầy là còn sót lại thôi!!"

Nghe vậy, Christ và Rastiara cùng lúc bị sốc.

Biểu cảm của cả hai lộ rõ mồn một. Hai người họ có cấp độ và năng lực vượt trội, là những tồn tại đáng sợ, nhưng về mặt tinh thần thì chẳng có gì to tát. Đặc biệt là trong chuyện tình cảm, tôi đã xác nhận từ trước là họ ở mức độ còn hơn cả ấu trĩ.

Hai người ngẩn tò te trước tuyên bố của chị Tiara. Người gượng dậy trước là Rastiara.

Cô ấy cố gắng an ủi Christ để lật ngược tình thế.

"K-Kanami, không được tin...! Nói dối đấy, là nói dối. Chắc chắn Tiara-sama chỉ đang định rút lui vì em thôi...!"

"Vậy sao...? Anh muốn nghĩ... cái vừa rồi là nói dối, nhưng nhìn Tiara không giống như đang nói dối chút nào..."

"Tự tin lên! Kanami rất ngầu mà! Chắc chắn Tiara-sama cũng phải mê... C-Có lẽ thế..."

"Sao cảm giác... em còn mất tự tin hơn lúc đầu vậy...?"

"Tại vì... quả thật là quá đáng mà..."

"A, à... Quá đáng thật..."

Hai người cố gắng gạt bỏ lời của chị Tiara, nhưng rốt cuộc vẫn bị nuốt chửng và ủ rũ.

Nhìn bộ dạng đó là biết họ tin lời chị Tiara từ tận đáy lòng.

Cả hai không chỉ có "Con mắt" nhìn chỉ số mà còn có khả năng quan sát ưu việt. Nhờ sức mạnh đó, họ đã nhìn thấu rằng không có sự dối trá nào.

Câu chuyện của chị Tiara có sức thuyết phục khiến người ta phải thốt lên "A, quả nhiên là vậy...".

Tuy nhiên, hai vị chủ nhân vô dụng đang cùng nhau ủ rũ kia cũng là những nhân vật đã vượt qua bao nhiêu tình huống thập tử nhất sinh.

Họ ngay lập tức giữ vững tinh thần, nói những câu như "Không, vẫn chưa biết được", "Có thể chỉ bị lừa bởi kỹ năng nào đó thôi" và định dựa vào nhau.

Thấy sự giãy giụa đó, tôi chửi thầm và bước lên một bước.

"Chậc, vẫn chưa hiểu sao...!!"

Tôi định bổ sung thêm lịch sử tình trường của Christ trong thời đại này mà tôi biết để củng cố câu chuyện của chị Tiara.

Chỉ cần nhìn vào tổ đội của Christ, bắt đầu từ Rastiara đang đứng đó, tôi không lo thiếu số lượng để bổ sung.

Ngay cả tôi cũng đủ sức tung đòn kết liễu.

Nhưng chị Tiara ngăn tôi lại.

"Không Liner, cứ để chị. Dù sao chị cũng là người lớn tuổi nhất ở đây. Dù đối thủ là Sư phụ, chị cũng biết rõ cách dồn ép. Hãy nhìn cho kỹ."

Và rồi, với ánh mắt của người thợ săn đang dồn con mồi vào góc, cô ấy nhe răng cười.

Khi cô ấy bắt đầu kể chuyện quá khứ của mình, tôi có chút lo lắng, nhưng chắc chắn Tiara hiện tại đang định vùi dập nhóm Christ.

Tôi hiểu rằng cô ấy đang tiếp tục bài huấn luyện ngày hôm qua - nếu không thể thắng bằng sức mạnh thì hãy dùng lời nói để chiến thắng - nên tôi lùi lại một bước.

"Nào, giờ tôi sẽ chứng minh cho xem. Tôi không thích Sư phụ, và Sư phụ thích Rasti-chan. Ngay bây giờ, tôi sẽ dạy cho hai người hiểu một cách hoàn hảo--!"

Chị Tiara tiến lại gần.

Để kết liễu hai người đang dao động, cô ấy nói chuyện một cách tàn nhẫn nhưng dịu dàng, chậm rãi.

"Nghe cho kỹ đây, Sư phụ. Như đã nghe đấy, tôi biết rất rõ về Sư phụ của ngàn năm trước. Tất nhiên, không chỉ chuyện của Sư phụ, mà còn nhiều chuyện khác nữa. Khác với Sư phụ bị Tông đồ Legacy đánh bại, tôi - kẻ bất bại cả đời - đã sống rất lâu vào ngàn năm trước đấy. Nói toạc ra là, tôi đã đi đến 'Nơi Sâu Nhất' của mê cung trước một bước rồi đấy?"

Cô ấy thông báo việc mình đã hoàn thành tâm nguyện lớn nhất của Liên minh một cách rất nhẹ nhàng.

Và đó cũng là tâm nguyện của Christ.

"Cái gì--"

Christ, người đang nhắm đến 'Nơi Sâu Nhất' của mê cung, không giấu nổi sự kinh ngạc, tỏ ra bất ngờ đến mức dường như mọi chuyện vừa nói đều bay biến hết.

"Là người chiến thắng của ngàn năm trước, tôi đã hoàn thành tâm nguyện của mọi người trước bất kỳ ai. Tôi cũng đã chuẩn bị sẵn 'Phương pháp làm thế giới hòa bình' mà chị Sith mong muốn. Tôi cũng đã phát triển một 'Phép thuật làm mọi người hạnh phúc' mới nữa."

Bỏ mặc Christ, chị Tiara liên tiếp tung ra những sự thật mới.

"Chị Hitaki vẫn đang ngủ đúng không? Tôi biết cả cách đánh thức chị Hitaki dậy. Thậm chí, tôi còn biết rõ chân tướng của 'Căn bệnh' đó hơn cả Sư phụ. Đến 'Nơi Sâu Nhất' tôi mới dám chắc chắn."

Chẳng biết là thật hay giả, nhưng cô ấy nói mình có sức mạnh để giải quyết tất cả.

Không dễ gì tin được, nhưng chính vì là Tiara huyền thoại sống sót qua ngàn năm nên cô ấy mới có quyền nói ra điều đó. Nó mang lại cảm giác chân thực.

"Nếu giữ cho tôi - người đang sắp tan biến - được sống, thì cậu có thể biết được nhiều điều tiện lợi như thế đấy. A, nhưng nếu muốn nghe chi tiết đàng hoàng, thì phải hy sinh bé Rastiara cơ. Chuyện nào cũng không phải chuyện đơn giản có thể nói nhanh ở đây đâu nhé."

Thời gian còn lại của chị Tiara chỉ còn vài phút.

Christ hiểu điều đó qua Ma pháp Không gian "Dimension".

"Thế nên là, ngay tại đây, hãy chọn xem muốn ai sống sót - 'Rastiara-chan' hay 'Tôi'."

Cô ấy ép buộc lựa chọn một trong hai bằng cách quá thô bạo.

Lựa chọn đó không chỉ đơn thuần là chọn người mình thích.

"Tức là, 'Người mình yêu' hay 'Giải pháp cho tất cả những chuyện còn lại'. Một lựa chọn cực kỳ dễ hiểu và đơn giản đúng không?"

Đặt tất cả lên bàn cân, chị Tiara cười nhẹ nhõm.

Christ nghẹn lời trước điều đó.

Nhưng câu trả lời cho câu hỏi đó đến rất nhanh. Thật sự rất nhanh.

Không một nếp nhăn giữa mày, cũng không chút do dự.

"---Ừ, một lựa chọn đơn giản. Chỉ riêng điều đó tôi sẽ không sai. Tôi sẽ không bao giờ sai nữa."

Đúng như chị Tiara nói, cậu ấy khẳng định rằng nó dễ hiểu, đơn giản và không thể sai lầm - rồi nói ra câu trả lời cho bài toán khó.

"Tôi chọn 'Rastiara'. Tôi không chọn 'Tiara'."

Không phải Tiara đang đối mặt, cậu gọi tên người cần bảo vệ đang đứng bên cạnh.

Nghe thấy thế, người trong cuộc lắc đầu trách cứ.

"Kanami!!"

Nhưng Christ không hề lung lay.

Cậu đã lựa chọn bằng ý chí kiên định - vì thế, cậu tiếp tục nói rằng sẽ không bao giờ lật lại hay hối hận.

"Tuyệt đối không có chuyện tôi bỏ mặc Rastiara. ...Nhưng nói vậy không có nghĩa là tôi dễ dàng từ bỏ tất cả những thứ khác đâu nhé."

Nói rồi, cậu ấy nở một nụ cười tương tự về phía chị Tiara.

Hai người đối mặt nhau với nụ cười như đang soi gương. Một tấm gương phản chiếu cho thấy họ đang chia sẻ cùng một cảm xúc, cùng một ý chí và đang đi trên cùng một con đường.

Việc chia sẻ cảm xúc khiến chị Tiara lộ vẻ an lòng.

"Phù, phù phù. Khá lắm. Ngạo mạn thật đấy. Ông thay đổi thật rồi--"

Chị Tiara nhận được câu trả lời mong muốn, mọi thứ lẽ ra đều đúng theo kế hoạch, nhưng trông cô ấy có chút thoáng buồn. Điều đó giống như việc quyết định tiễn đưa bóng lưng của người bạn đã cùng đi trên một con đường nhưng giờ lại đi trước một bước...

Nhưng rồi, cô ấy hét lên, xóa tan nỗi buồn bằng một nụ cười lớn hơn vì cảm xúc đó không phù hợp lúc này.

"Quả không hổ danh Sư phụ! Thời đại này rồi mà còn hy sinh người yêu để bảo vệ thế giới thì lạc hậu cả ngàn năm! Bảo vệ người yêu, bảo vệ cả gia đình và đồng đội quan trọng, rồi trên hết là bảo vệ thế giới! Đó mới là Happy End tối cao!"

Cô ấy khẳng định đó chính là "kết thúc hạnh phúc" mà Rastiara đã chủ trương lúc nãy, đồng thời kết thúc tuyên bố chiến thắng của mình.

Rastiara mất đi đồng minh, bám víu xác nhận lại với Christ bên cạnh.

"K-Kanami..., anh nghiêm túc chứ...?"

"Anh nghiêm túc. Vì anh thực sự thích em nên không có gì phải do dự cả."

Không còn một thoáng do dự nào nữa.

Được trả lời ngay lập tức mà không cần suy nghĩ, Rastiara cắn môi vẻ buồn bã. Và rồi, cô ấy quay sang nói với chị Tiara.

"Thế này Tiara-sama thực sự ổn sao...? Tại sao... Người vẫn có thể cười được?"

"Cười được chứ. Vì điều tôi mong cầu ở Sư phụ chỉ là 'hãy là Sư phụ' thôi mà. Tôi thỏa mãn vì Sư phụ đáng tự hào của tôi đã thực sự trở thành một người thầy mạnh mẽ. ...Tôi thực sự nghĩ rằng cuối cùng mình đã trả được ơn huệ lúc đó. Tôi nói bao nhiêu lần rồi, ở đây người thích Sư phụ chỉ có mỗi Rasti-chan thôi? Tôi đã viên mãn từ lúc còn sống rồi mà?"

Lần này cũng là một câu trả lời ngay lập tức không chút do dự.

"C-Chỉ có mình tôi... thích...?"

Cuối cùng Rastiara cũng lặp lại những lời đó.

Cô ấy nghiền ngẫm những lời đã được lặp đi lặp lại nãy giờ.

Có lẽ cô ấy đang dần hiểu ra đó không phải là nói dối mà là sự thật. Biểu cảm thay đổi liên tục.

Từ khuôn mặt buồn bã sang khuôn mặt bối rối. Từ bối rối sang thắc mắc. Từ thắc mắc sang vui vẻ. Từ vui vẻ sang xấu hổ - khuôn mặt xinh đẹp hoàn hảo đó méo mó liên tục, và rồi cô ấy tìm ra câu trả lời.

"---A, a (..)"

Cô ấy không lắc đầu nữa.

Không từ chối hay phủ nhận là "Không được", sự điên cuồng trong người cô ấy tan biến.

Và rồi, cuối cùng cô ấy cũng để lộ biểu cảm đúng với lứa tuổi.

Trẻ trung và ngây thơ, trẻ trung và không thể thành thật, ngọn lửa tình yêu trẻ trung và nồng nhiệt đã được thắp lên.

Đôi má trắng ngần dần ửng hồng. Như thể hiện cảm xúc của Rastiara lúc này, dòng máu nóng tuần hoàn, nhuộm đỏ dần dần. Nhuộm đỏ không giới hạn.

"Aaa..., aaaaa, aaaaaaa--!!"

Cô ấy há hốc miệng, rũ mái tóc vàng dài và bắt đầu quằn quại.

Khuôn mặt đó nóng đến mức tưởng chừng như bốc hơi, chỉ trong vài giây đã đỏ bừng.

Có thể thấy tình cảm yêu đương bị kìm nén bấy lâu nay đã phình to gấp nhiều lần và bộc lộ ra ngoài.

Đối mặt với sự thật mà mình luôn lảng tránh, sự xấu hổ chắc hẳn đang đạt đến đỉnh điểm.

Thấy sự thay đổi đột ngột đó, Christ ở ngay bên cạnh lo lắng lại gần, nhưng...

"Rastiara, em không s-- Ơ, sao lại chém anh!?"

"Đ-Đừng có nhìn qua đâyyyy--!!"

Rastiara vung thanh kiếm trên tay để xua đuổi, bắt đầu khè khè đe dọa như một con mèo. Với khuôn mặt đỏ bừng.

Thú thật, phản ứng thái quá đó không giống Rastiara chút nào. Đây là lần đầu tiên tôi thấy cô ấy phấn khích đến mức mất kiểm soát như vậy.

Nhưng, vốn dĩ đây mới là phản ứng cô ấy nên có.

Là cảm xúc phù hợp với độ tuổi tinh thần mới lên một con số.

Cười nhạt, lùi lại một bước, cổ vũ cho những cô gái xung quanh - những chuyện đó quá không giống trẻ con.

Đây mới chính là tình cảm thật sự ẩn giấu trong lòng Rastiara.

A, cuối cùng cũng đến được bước này. Đáng đời lắm.

Tôi đã lôi người phụ nữ luôn nhìn thế giới một cách khách quan như một câu chuyện vào ngay trong chính câu chuyện đó. Đẩy lưng, chặn đường lui, và bằng cách nào đó đã đuổi cô ấy từ cánh gà ra giữa sân khấu.

Và rồi, tất nhiên, nhân vật chính của chúng ta bắt chuyện với nữ chính ở giữa sân khấu.

"Thế thì... anh không chịu đâu. Vì anh thích em, nên dù có bị ghét anh chắc chắn vẫn sẽ nhìn em cho đến lúc chết."

Ừ, ừm...

Tôi thấy câu thoại đó hơi có vấn đề.

Christ có nhận ra là mình đang nói những lời y hệt như gã Long nhân hay cô ả nô lệ cũ mà cậu ta không ưa không? Hơn nữa, khi Christ - người có thể dùng Ma pháp Không gian "Dimension" - nói ra, câu thoại đó càng trở nên tồi tệ hơn.

Tuy nhiên, lời nói nặng ký đó lại hiệu quả tức thì, Rastiara càng quằn quại hơn, mặt đỏ đến mức không thể đỏ hơn được nữa. Cô ấy lắc đầu nguầy nguậy sang hai bên, làm rối tung mái tóc dài.

"Uwaaa, aaa! Aaaaa, aaaaaaAAAA--!!"

Cùng với tiếng hét có thể hiểu là hoan hỉ hay tuyệt vọng, cô ấy định bỏ chạy khỏi Christ với những động tác nhanh nhẹn như mèo.

Khác với tôi người hiểu theo nghĩa stalker, cô ấy có vẻ đã tiếp nhận nó một cách đàng hoàng theo nghĩa lãng mạn. Chỉ là quá xấu hổ thôi.

Tuy nhiên, ở nơi bị bao vây bởi đám đông đang tán thưởng màn tỏ tình này thì không có đường lui.

Rastiara nhìn qua tôi và chị Tiara, những người quen biết, rồi ngay lập tức chọn chị Tiara và ôm chầm lấy cô ấy.

Lúc này chắc tôi đang nở một nụ cười rất chi là sadist (thích thú khi người khác đau khổ). So sánh nụ cười đó với chị Tiara tràn đầy tình mẫu tử bao dung, ai cũng sẽ chọn bên kia. Đương nhiên rồi.

Và thế là đã đủ.

Đã có nhiều chuyện xảy ra - thực sự là rất nhiều chuyện, nhưng giờ kết cục đã quay về đúng theo kế hoạch.

Giờ đây những "Người Ma Thạch (Jewelcrus)" cần thiết cho nghi thức đã tập hợp đủ. Nhờ tài ăn nói tuyệt vời của chị Tiara, Rastiara đã tự nguyện rơi vào tay chúng tôi.

Chị Tiara vừa xoa đầu Rastiara đang ôm chầm lấy mình, vừa thì thầm dịu dàng.

"Phù phù. Có vẻ Sư phụ cũng chỉ thích mỗi Rasti-chan thôi. Tốt quá rồi nhé... Tình yêu từ hai phía đấy?"

"U, uuuu~! Aaaa--!!"

Rastiara vùi mặt vào ngực chị Tiara như muốn trốn và rên rỉ. Tôi hiểu là cô ấy không muốn bị nhìn thấy khuôn mặt thảm hại đỏ bừng, nhưng cảnh tượng này quá thể đáng.

Nhìn vào tuổi tinh thần thì không sai, nhưng nhìn vào chênh lệch chiều cao của hai người hiện tại - trông như một người lớn đang làm nũng với một bé gái vậy.

Và, dù Rastiara đang áp sát, nhưng không có dấu hiệu nào cho thấy cô ấy định dùng Tiên huyết ma pháp "Tiara Fuzuyazu" để hấp thụ chị Tiara.

Có lẽ vì không còn lý do nữa.

Chừng nào còn lấy tình yêu của chị Tiara làm lý do hành động, thì khi lý do đó biến mất, cô ấy không còn cớ để cưỡng ép "Tái Sinh".

Hay đúng hơn, có lẽ giờ không phải lúc để lo chuyện đó.

Không còn tâm trí đâu mà lo lắng về việc bộ dạng thảm hại của mình bị người dân Fuzuyazu nhìn thấy, cô ấy chỉ biết xấu hổ, quằn quại và rên rỉ vì những cảm xúc không thể xử lý hết.

Chị Tiara xoa đầu Rastiara đủ rồi liền quay mặt về phía Christ.

"Phùuu. Thế này là xong rồi nhỉ? Sư phụ cũng OK chứ? Mà, chuyện ngàn năm trước cậu cứ từ từ nhớ lại là được. Chỉ là, nếu nhớ lại tất cả, thì lúc đó--"

Và rồi, cô ấy để lại lời từ biệt.

Lời đó giống như một lời tiên tri--

"---Lúc đó, hãy yêu thương Rasti-chan thay cho cả hai mẹ con chúng tôi nhé."

Chị Tiara gọi thiếu nữ trong lòng là con gái, và cầu mong cậu hãy yêu thương cô bé.

Trước lời cầu nguyện giống như tình yêu của người mẹ đó, Christ gật đầu đáp lại.

Lời hứa đã được trao, ngay lập tức chị Tiara hét lên với vẻ mặt nghiêm túc.

"Liner-chan! Xin lỗi vì rút lại lời nói trước đây, nhưng sức mạnh và cả tình cảm, chị quyết định sẽ trao hết cho con gái! Bây giờ có vẻ như chị có thể thực hiện 'Dung hợp' với con bé rồi! Thế nên, thay đổi kế hoạch!!"

Cô ấy tuyên bố sẽ đổi người kế thừa sang Rastiara thay vì tôi.

Bây giờ 'Dung hợp' được...? Không, tôi không có ý kiến gì.

Giờ đã thuyết phục được rồi, Rastiara chắc sẽ không kháng cự nữa.

Trải qua bao trắc trở, chúng tôi đã đạt đến lý tưởng của lý tưởng.

Sự xuất hiện của Christ không hề vô ích.

"Đừng bận tâm! Tôi đã nhận đủ từ chị rồi! Vốn dĩ đó mới là cách kết thúc tốt nhất!"

Tôi chấp thuận.

Đồng thời, chị Tiara tác động vào máu của Rastiara trong vòng tay, tái khởi động ma pháp "Tái Sinh".

Ma lực của hai người hòa quyện vào nhau, phát sáng trắng xóa.

Lúc này, Thần thánh ma pháp tối cao của thế giới cộng hưởng với "Tuyến Line" của "Giao lộ số 11", kích hoạt với quy mô lớn nhất.

Chị Tiara xướng lên "Lời chú" cho điều đó.

Để tất cả những người chứng kiến đều hiểu, để ánh sáng rực rỡ hơn, cô ấy xướng lên theo đúng tiếng lòng mình--

"Giờ đây, ta bắt đầu sự kết thúc của nghi thức 'Tái Sinh'--!

Ta là Thánh nhân Tiara Fuzuyazu! Ta sẽ hoàn thành lời tiên tri ngàn năm tại đây! Vì Thủy tổ mà ta 'Tái Sinh', vì Thủy tổ mà ta dâng hiến sinh mệnh! Hỡi thần dân Fuzuyazu của ta! Hãy chứng kiến nghi thức này! Hãy khắc sâu vào mắt! Đây là tất cả của Levan giáo! Hãy đón nhận ánh sáng thần thánh này!!

Rốt cuộc, lời dạy của thần linh cũng chỉ đến thế mà thôi! Nhưng, chính cái thứ 'chỉ đến thế' này lại là tất cả của thế giới!

Vậy thì, ta xin cử hành hôn ước giữa Thủy tổ Kanami và con gái Rastiara!

Cả hai, hãy thề trước giới luật Levan mà ta đã đánh cược mạng sống để đặt ra! Dù có trùng lặp chút ít cũng chẳng sao! Đính hôn là đính hôn!!

Bởi vì--! 'A, thế giới này tình yêu là vĩ đại nhất'! 'Tình yêu là cuộc đời, là ý nghĩa sống của con người'! 'Kẻ nào cản trở đường tình duyên của người khác thì đi chết đi'!

Nhân danh Thánh nhân của Levan giáo, cầu chúc phúc lành cho tiền đồ của hai người--!!"

Tưởng chừng bắt đầu bằng những lời xướng trang nghiêm, nhưng đoạn cuối lại loạn xà ngầu. Tuy nhiên, chính cái "Lời chú" loạn xà ngầu đó mới thực sự hỗ trợ cho ma pháp theo đúng nghĩa đen.

Những lời hoa mỹ chẳng có ý nghĩa gì.

Chỉ những lời từ tận đáy lòng mới làm ma pháp mạnh lên.

Đó là "Lời chú" chân chính - và là "Ma pháp" chân chính.

Ánh sáng chứng minh cho chân lý đó tràn ngập.

"---Thần thánh ma pháp 'Tái Sinh (Revive)'!!"

Chị Tiara hô vang tên ma pháp.

Và rồi, ánh sáng bùng nổ.

Ánh sáng phát ra từ cơ thể của hai "Người Ma Thạch (Jewelcrus)" phình to. Những vảy ánh sáng bay múa, bao phủ một lớp màu cầu vồng nhạt, chói lòa gay gắt - lan rộng đến vô tận.

Bị bao trùm trong ánh sáng vô tận.

Không thể mở mắt nổi.

Thậm chí không thể chứng kiến hai người ở sâu trong luồng sáng.

Ánh sáng này là Thần thánh ma pháp "Tái Sinh (Revive)".

Tôi nghĩ rằng không ai có thể ngăn cản được nữa.

Tôi an tâm rằng thế là xong--

---Lúc đó, một giọng nói vang lên.

Từ sâu trong ánh sáng, một giọng nói rất thoải mái vọng tới.

"Vậy nhé, Liner-chan. Chuyện sau này, chuyện chị Hitaki, và nhiều thứ khác nhờ em cả đấy. Nhân tiện, giải trừ kỹ năng--"

Vào thời khắc quyết định này, chị Tiara buông ra những lời không ngờ tới.

Giải trừ kỹ năng - tức là, cô ấy thú nhận đã yểm một kỹ năng nào đó lên tôi.

"---Hả?"

Tôi ngẩn người, thốt lên một tiếng.

Và rồi, "một cảm giác sai lệch nào đó" vốn luôn bị kỹ năng đánh lừa bắt đầu trào dâng.

Tôi không biết đó là kỹ năng gì. Cũng không thể nhận ra mình đã bị lừa dối điều gì. Nhưng tôi chỉ biết rằng nhờ sức mạnh của kỹ năng đó mà chị Tiara đã có được lòng tin của tôi.

Đồng thời, một tạp âm méo mó lẫn vào trong đầu tôi.

Đó là âm thanh "Rè rè" - như tiếng nhai cát.

Hòa cùng âm thanh quái dị đó, một quang cảnh hiện ra.

Đến lúc đó tôi mới nhận ra, tôi cũng nằm trong đối tượng của Thần thánh ma pháp "Tái Sinh (Revive)".

Bởi ma pháp đó, thứ gì đó bị nhồi vào "Máu" của tôi.

Đó là ký ức.

Quá khứ của chị Tiara đang tràn vào trong tôi.

---Một lâu đài cổ kính hoang phế --- những bức tường đá lạnh lẽo và sàn đá --- không biết là khi nào, ở đâu --- trong một căn phòng của một lâu đài nọ --- có một thiếu nữ tóc bạch kim --- bằng trực giác, tôi hiểu đó là chị Tiara lúc còn sống --- bên cạnh chị Tiara đó, có hai anh em tóc đen --- nhìn mặt là biết ai --- chắc chắn là Christ ngàn năm trước và em gái cậu ta --- ba người cùng cười đùa với nhau --- và rồi, họ đã hứa hẹn --- nội dung lời hứa đó là ---

---Tiếng ù tai như bão cát.

Việc nuốt trọn một khối lượng nén lại của cả một đời người là điều không thể với năng lực xử lý của tôi.

Cơn đau như kim châm tấn công não bộ.

Tuy nhiên, dù có nhắm mắt trốn tránh, ánh sáng vẫn không tắt.

Trong thế giới trắng xóa sau mí mắt, ký ức đó vẫn tiếp tục chiếu.

Vô số tàn ảnh chồng lên nhau sau mí mắt, hình dáng của Thủy tổ và Thánh nhân ngàn năm trước vẫn tiếp tục hiện lên.

"Câu chuyện như bầu trời sao" cứ tiếp tục chiếu sau mí mắt.

Việc hiểu hết tất cả ngay bây giờ là không thể. Thông tin quá khổng lồ đang trôi qua quá nhanh, chỉ giữ cho đầu không bị cháy rụi đã là cố hết sức rồi.

====================

Tuy nhiên, tôi vẫn nhặt nhạnh được vài mảnh vỡ.

Trong lúc chắp nối những mảnh ký ức ấy lại với nhau, tôi chợt nghĩ.

...Câu chuyện này khác xa quá thể...

Tôi buột miệng hét lên.

Tôi lao về phía luồng sáng, cố gắng giữ lại cô Tiara đang dần tan biến.

"Chuyện này là... Này, khoan đã! Đợi chút, cô Tiara, giải thích cho tôi đi...!!"

"Xin lỗi nhé, Liner. Chuyện là vậy đó... Cứ thế này mà chứng kiến đi nhé."

Thế nhưng, cô ấy bảo tôi hãy im lặng mà xem.

Quả thực, nếu bây giờ tôi đào bới chuyện cũ lên, Rastiara vốn đã chịu đầu hàng có lẽ sẽ lấy lại hơi sức mà làm phản mất.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, tôi không thể nhắm mắt làm ngơ trước cảnh tượng này. Nếu những ký ức tôi vừa thấy là thật, thì mọi tiền đề đều bị lật đổ. Mọi ý nghĩa đều đảo chiều.

Tất cả mọi thứ đều đã sai.

Tôi nhận ra mình đã bị cô Tiara gài bẫy.

Nhưng đồng thời, tôi cũng hiểu ra rằng cô Tiara chỉ tin tưởng mỗi mình tôi mà thôi.

"...Ừ, ta tin tưởng cậu. Thế nên, nhờ cậu cả đấy."

Đọc được suy nghĩ đó của tôi, cô Tiara đường hoàng đưa ra yêu cầu.

Tại sao cô Tiara chỉ cho mình tôi xem ký ức đó... tôi hiểu rồi.

Người có thể tin cậy được, giờ đây chỉ còn mỗi mình tôi.

Người cộng sự duy nhất mà cô ấy tìm thấy sau hơn một ngàn năm đằng đẵng. Đó chính là tôi.

Đúng như kế hoạch ban đầu của cô Tiara, sức mạnh và tình cảm sẽ được trao cho Rastiara.

Còn ký ức, cô ấy chỉ để lại cho mình tôi.

Sức mạnh để vượt qua định mệnh thì trao cho Rastiara, còn trách nhiệm thì đùn đẩy hết lên vai tôi.

Đúng là một sự thiên vị nực cười, nhưng tôi chẳng còn cách nào khác ngoài gật đầu.

"...Làm là được chứ gì, làm thì làm!"

Vài ngày trước, tôi đã hứa.

Để trả ơn cho khóa huấn luyện đặc biệt, tôi đã hứa rằng nếu Christ và cô em gái đi sai đường, tôi sẽ chiến đấu với họ.

Cho dù bây giờ có nghe tin cô em gái đó là một con quái vật vượt xa trí tưởng tượng của tôi đi chăng nữa, tôi cũng không có ý định nuốt lời những gì đã hứa.

Có vẻ hài lòng với câu trả lời đó của tôi, từ sâu trong luồng sáng, tôi cảm giác như nghe thấy một tiếng "Cảm ơn" nhỏ nhẹ.

Giờ có phàn nàn với cô Tiara cũng chẳng ích gì.

Tôi sẽ hợp tác để nghi thức thành công.

"Rastiara! Từ giờ sự thật của cô Tiara sẽ đi vào bên trong cô! Hãy so sánh và xác nhận lại một lần nữa đi! Cảm xúc của chính bản thân cô ấy!!"

Mục đích của cô Tiara là khiến Rastiara thừa nhận tình cảm của chính mình.

Mọi sự chuẩn bị đều đã hoàn tất.

Giờ chỉ còn việc tất cả chúng tôi cùng đẩy lưng cho Rastiara tiến tới.

Hai người 『Jewelcrus』 được bao bọc trong ánh sáng ma thuật, những bông tuyết ma lực (Tiarei) lả tả rơi xuống từ bầu trời.

Ở trong đó, Rastiara với khuôn mặt đỏ bừng, bối rối trước những tình cảm của cô Tiara đang tuôn chảy vào trong 『Máu』 của mình.

"A, aaaa, aaaa... Không phải... nói dối... Tình cảm của Mẫu thân... đang truyền tới... Mẫu thân thực sự chỉ yêu mến Kanami như con cái thôi sao...? Aaa, aaaaa...!!"

Có lẽ, khi bức tường giữa hai người biến mất, cô ấy đang thực hiện cái gọi là 『Thân Hòa』 với cô Tiara.

Nhờ lời thú nhận trước đó, cuối cùng cuộc đời của hai người họ đã chồng khít lên nhau một cách chính xác.

Và rồi, khi chồng tình cảm của cô ấy lên mình, Rastiara dần hiểu ra sai lầm của bản thân.

"Người mà Kanami thích, là tôi...? Chỉ mình tôi thôi sao...? Tình cảm đó, tất cả đều sinh ra từ tôi ư...?"

Điều đáng ngạc nhiên là, chỉ trong vài giây ngắn ngủi, cô Tiara đã thực sự thuyết phục được Rastiara.

Cô Tiara vừa xoa đầu con gái vừa đáp lời.

"Là vậy đó. Ta đâu có mong chờ ngày tái ngộ với Sư phụ. Nếu có mong muốn điều gì, thì đó chỉ là hạnh phúc cho những đứa con gái yêu quý của ta mà thôi... Hãy sống hạnh phúc nhé... Nào, phần còn lại tùy thuộc vào bé Rasuchi đấy..."

Cứ như thế, được gửi gắm tình cảm, được ủy thác nguyện vọng, Rastiara...

"...V, vâng! Xin lỗi, Mẫu thân...! Con sẽ sống...! Vì con thích Kanami... nên con không thể đưa cơ thể này cho Mẫu thân được! Con không chọn Mẫu thân, con chọn chính mình!! Con sẽ nỗ lực hết sức để bản thân được hạnh phúc!!"

Rastiara lớn tiếng thề nguyện cho hạnh phúc của chính mình, như để giữ trọn di ngôn của cô Tiara.

Rằng cơ thể 『Jewelcrus』 đó không thuộc về ai khác mà là của chính Rastiara, cô ấy đã đáp trả lại tất cả những ràng buộc của Fuzuyazu.

Có vẻ hài lòng với kết cục đó, bàn tay đang xoa đầu Rastiara của cô Tiara dừng lại. Và rồi, sức lực dần dần rời khỏi cơ thể cô ấy.

Thông qua nghi thức, tất cả mọi thứ đều được kế thừa vào bên trong Rastiara. Ánh sáng hội tụ, ma lực cô đặc lại, linh hồn di chuyển từ cơ thể này sang cơ thể khác... Đương nhiên, điều đó đồng nghĩa với việc cơ thể của cô Tiara sẽ ngừng hoạt động.

Lời từ biệt khàn đi, rồi tan biến.

"Tuyệt lắm, bé Rasuchi... Thế này là ta yên tâm rồi... Vậy nhé, tạm... biệt..."

"Vâng, vĩnh biệt! Mẫu thân!!"

Lời từ biệt của Rastiara tràn đầy sinh khí, vỡ òa trong ánh sáng.

Cùng lúc đó, cơ thể của cô Tiara hoàn toàn bất động.

Ánh sáng và ma lực đều đã cạn kiệt, hơi thở và nhịp đập của mạch máu cũng ngừng lại, cô ấy đã trở nên trống rỗng theo đúng nghĩa đen.

Hoàn thành vai trò là Tiara Fuzuyazu, cô ấy đã biến mất khỏi thế giới.

Tôi sẽ không còn có thể cãi lại người sư phụ hay gây ức chế một cách kỳ lạ đó nữa.

Đối với tôi, vừa rồi cũng là lời tạm biệt cuối cùng.

Sự biến mất của cô Tiara đánh dấu nghi thức đã hoàn tất.

Lượng ánh sáng và ma lực khổng lồ tan biến vào trong Rastiara, chỉ còn lại những bông tuyết Tiarei yếu ớt bay lượn.

Những khán giả xung quanh hiếm khi nào lại im lặng dõi theo như vậy.

Cả tôi và Christ đều không nói nên lời.

Chỉ duy nhất một người, Rastiara ở trung tâm, vừa hít thở sâu vừa thốt lên.

"Aaa, cái cảm xúc yêu thích to lớn ở trong tôi này, thật may vì nó là của tôi... Tất cả, tất cả đều là của tôi... Thế này thì cuối cùng mình cũng có thể tự tin nói thích Kanami rồi. Mình có thể chịu trách nhiệm cho riêng mình mà tỏ tình. Cảm ơn, Mẫu thân..."

Như đuổi theo những bông tuyết Tiarei đang bay lên trời, cô ấy ném lời cảm ơn về phía không trung.

Khuôn mặt ấy trông sảng khoái như vừa trút bỏ được gánh nặng, toát lên vẻ chắc chắn rằng sẽ không còn cuộc chiến hay sự thù hằn nào xảy ra nữa.

Tôi giải trừ tư thế chiến đấu, tra kiếm vào vỏ, và cũng thở hắt ra một hơi dài.

"Aaa, là tình cảm của cô đấy. Tất cả luôn... Haizz, cuối cùng cũng xong rồi sao. Phiền phức thực sự..."

Tôi nói lời kết thúc.

Và rồi, bắt đầu tính toán cách giải tán.

Làm sao để thoát khỏi vòng vây khán giả, xử lý Federt và Emily thế nào, có quá nhiều việc phải làm. Tôi muốn kết thúc tất cả để sớm được ở một mình.

Phải nhanh chóng về nhà, ở một mình, và đọc ký ức của người phụ nữ dối trá kia... cô Tiara.

Nếu không sắp xếp lại những thông tin vừa bị nhồi vào đầu lúc nãy, những gì cô Tiara để lại sẽ trở nên vô nghĩa.

Tôi vừa lục lọi sơ qua đống ký ức mới trong đầu, vừa chăm chú quan sát cơ thể Rastiara. Trải qua nghi thức này, cả tôi và Rastiara chắc chắn đều đã mạnh lên.

Không còn nghi ngờ gì nữa, Rastiara chắc chắn đã tăng trưởng về mặt chỉ số... đặc biệt là 『Tố chất』. Còn tôi thì được rèn luyện về mặt phi chỉ số... những 『Chỉ số không hiển thị bằng con số』.

Cô Tiara đúng là một người phá cách, nhưng tôi không thể không cảm thấy mang ơn. Để báo đáp ân huệ đó, tôi định bắt tay vào dọn dẹp hậu quả của nghi thức này cho nhanh...

"Đừng đi vội, Liner."

Thế nhưng, Rastiara ngăn tôi lại.

Cô ấy dồn sức mạnh vào tứ chi vừa được cường hóa bởi sức mạnh của cô Tiara, gây áp lực lên tôi hệt như một Vệ thần mê cung.

Ma lực cuộn trào như muốn nói rằng nếu tôi nhúc nhích, cô ấy sẽ tung ra một đòn ma thuật chí mạng.

"Cái...!? Tại sao chứ...!?"

Khác với bộ dạng kiệt sức của tôi, Rastiara tràn trề sức sống.

Có thể thấy rõ sau nghi thức, cô ấy còn mạnh hơn cả trước đó. Một sự chênh lệch sức mạnh buộc tôi phải nghe lời. Cực chẳng đã, tôi đành dừng bước hỏi lại.

"Tại sao ư...? Vì từ đây mới là phần chính. Và tôi nghĩ Liner có nghĩa vụ phải chứng kiến phần chính đó."

Tôi nghệch mặt ra, không hiểu cô ấy đang nói gì.

Có dự cảm chẳng lành.

"Ph... Phần chính? Này, cô định làm gì? Giải tán được rồi chứ? Hôm nay tôi mệt lắm rồi. Tạm thời cứ giải tán đi, rồi mai hay gì đó..."

Tôi đề xuất phương án thay thế, nhưng lúc đó Rastiara đã chẳng còn nhìn về phía tôi nữa.

Cô ấy đặt thi thể của cựu Tiara trong tay nằm xuống chiếc ghế dài gần đó, rồi với vẻ mặt như vừa đổi mới tâm tính, cô ấy bắt đầu tết lại mái tóc rực rỡ của mình.

Mái tóc dài suôn mượt, trang nghiêm và xinh đẹp dần biến thành kiểu tóc tết ba bím trẻ con và ngây ngô.

Đó là kiểu tóc giống hệt lúc cô ấy chiến đấu ở 『Đại hội Vũ đấu』 một năm về trước.

Kiểu tóc của những ngày được Christ cứu rỗi, được tự do chiến đấu theo ý thích dưới ý chí tự do của mình.

Đến nước này, cô ấy thể hiện ý chí quay về với sơ tâm, đứng dậy và trừng mắt.

Nơi ánh nhìn đó hướng tới, đương nhiên là...

"Tôi sẽ không dùng Mẫu thân làm cái cớ nữa! Fuzuyazu cũng không liên quan!! Từ đây về sau là lời nói của tôi, không phải của 『Thánh nhân』 hay 『Hiện nhân thần』! Tôi, người sẽ trở thành 『Đại anh hùng』, chính 『Rastiara』 này!! Phải truyền đạt tình cảm ấy! Vì cả Mẫu thân nữa! Ngay bây giờ!!"

Cô ấy trừng mắt nhìn Christ và hét lên.

Tôi hiểu tiếng hét đó không chỉ dành cho Christ, mà là lời tự giới thiệu với đám đông khán giả xung quanh. Cô ấy đang hừng hực khí thế muốn đưa ra câu trả lời ngay tại đây cho tất cả mọi người cùng biết.

Tôi hoảng hốt, cố ngăn cản hành động liều lĩnh đó.

"Ngay bây giờ á!? Khoan, chờ đã!"

"Trước đây tôi đã nói rồi đúng không? Sau khi nghi thức 『Tái sinh』 kết thúc, tôi sẽ xác nhận xem tình yêu giữa tôi và Kanami có phải là thật hay không...!"

"Xác nhận...? Không, cái đó thì tôi biết nhưng mà... mấy chuyện đó hai người tự lôi nhau vào phòng riêng mà làm! Không phải việc làm ở đây!"

"Chỉ có hai người thì xấu hổ lắm chứ sao!"

Nhưng tôi lại bị phản bác bằng một lý lẽ không thể hiểu nổi.

Nhìn kỹ thì mặt Rastiara lại đỏ bừng lên rồi. Đối với hành vi 『Xác nhận tình yêu』 sắp bắt đầu này, chính cô ấy là người xấu hổ nhất.

Dự cảm chẳng lành không dứt, tôi hét lên.

"X, xấu hổ!? Cô định làm cái quái gì thế hả!!"

"Làm gì ư... Thì là 『Tỏ tình』 chứ còn gì nữa!!"

"Hả!?"

Hình như là tỏ tình.

Hình như cô ấy đã quyết tâm thực hiện màn tỏ tình một đời một kiếp đặt cược cả nhân sinh ngay bây giờ.

Sự bùng nổ của đứa trẻ bốn tuổi không biết đã bước vào tuổi dậy thì hay chưa này, không ai cản nổi nữa rồi. Nhờ sức mạnh của kỹ năng 『Ác Cảm』, tôi thấm thía điều đó.

Thấy tôi câm nín, Rastiara bước từng bước về phía trước.

Dáng đi hệt như một đấu sĩ đang tiến về phía đối thủ trong đấu trường.

Nếu khuôn mặt kia không đỏ bừng vì xấu hổ, thì trông chẳng giống bộ dạng sắp đi tỏ tình chút nào.

Khán giả xung quanh có lẽ cũng cùng chung cảm nhận, họ đang cười khúc khích trước sự vụng về của Rastiara.

Mặc kệ sự ngán ngẩm của tôi và tiếng cười của khán giả, Rastiara tiến tới...

"Kanamiiii...!!"

Cô ấy hét to hết cỡ tên của người mình sắp tỏ tình.

Vì xấu hổ nên tiếng hét nghe tràn ngập cảm giác "hét đại cho xong".

"Aaa, anh sẽ không chạy trốn đâu! Rastiara!!"

Christ cũng y hệt như vậy. Cũng vụng về y như thế.

Dự đoán được màn tỏ tình mà Rastiara sắp thực hiện, cậu ta cũng đỏ mặt tía tai mà hét trả lại.

Thành thật mà nói, đối với một Christ luôn coi trọng thể diện, tình huống này có thể gọi là tồi tệ nhất. Chắc chắn cậu ta cũng đang mong muốn đổi địa điểm như tôi vừa nói lúc nãy.

Tuy nhiên, đến nước này cậu ta lại phát huy sự mạnh mẽ của con tim một cách vô ích.

Những vị chủ nhân của tôi đều là đồ ngốc, nên chắc họ nghĩ rằng nếu là tình yêu đích thực thì trong bất kỳ hoàn cảnh nào cũng có thể hét lên lời yêu thương được.

Chắc chắn là từ những kinh nghiệm cho đến ngày hôm nay... không được chạy trốn tại đây, không được nói dối tại đây, không được sai lầm tại đây, nếu không đối diện bằng tấm lòng chân thật tại đây thì sẽ hối hận... cậu ta đang thể hiện ý chí không lùi bước dù chỉ một bước. Một cách vô ích.

Christ cũng đã quyết định sẽ 『Tỏ tình』.

Và với vẻ mặt khiến người ta nghĩ rằng màn tỏ tình lần thứ hai này mới là màn chính thức, Christ cũng bước lên một bước.

Tại 『Ngã tư số mười một』 đã bị phá hủy một nửa, dưới ánh nhìn của người dân Fuzuyazu, đôi nam nữ đối mặt nhau... Christ và Rastiara.

Và tôi, kẻ bị bắt buộc phải chứng kiến cảnh đó.

Muốn về quá...

Thực sự muốn về quá đi mất...!

Chỉ cần bị nhìn thấy là người quen của hai kẻ xấu hổ này thôi, tôi cũng đỏ cả mặt. Tôi muốn giả vờ không quen biết và bỏ chạy ngay lập tức. Hay đúng hơn là muốn ngăn lại. Nếu có thể thì tôi muốn ngăn lại.

Nhưng không ngăn được.

Một kẻ đã chiến đấu suốt cả ngày hôm nay đến mức kiệt sức như tôi thì không thể địch lại ai trong số họ cả.

...Aaa, tệ hại thật...!!

Trước cái kết cục tưởng như tuyệt vời nhất mà lại là tồi tệ nhất này, tôi méo xệch cả mặt.

Và rồi, bắt đầu.

Không thể chạy trốn, màn tỏ tình thực sự của hai người họ bắt đầu ngay trước mắt tôi.

Ngày mai, thứ Hai tôi sẽ đăng bài.

Ngày 25, tập 6 phát hành.

Cơ hội tốt để nhìn lại khuôn mặt của Rastiara đang ở trong tâm bão lúc này (quảng cáo)!

Bao gồm trận chung kết của Chương 3 『Đại hội Vũ đấu』. Khác với chương 7, Rowen sẽ có một cuộc nói chuyện rất nghiêm túc. Tôi đã cố gắng viết cho dễ đọc theo phong cách sách xuất bản. Bên cạnh đó, xin hãy ngắm nhìn những minh họa tuyệt vời mà tôi đã cố chấp đưa vào bằng được. Cùng với văn bản.

Tôi nghĩ đây là sức hấp dẫn của sách giấy. Tôi nghĩ các bạn sẽ có được nụ cười hơi khác một chút so với bản Web.

--------------------

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!