Hướng Tới Tầng Sâu Nhất Của Mê Cung Dị Giới

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

162 2902

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

13 44

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

131 2664

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

531 3649

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

699 9628

Hồi 06 - 245. Thành phố mê cung thứ hai

245. Thành phố mê cung thứ hai

Nghĩ kỹ thì chuyện này cũng là đương nhiên.

Việc chúng tôi đuổi kịp đoàn xe của cô bé đơn giản là do chênh lệch số lượng người.

Bên này xe ngựa chở được hai mươi người mà chỉ có ba người ngồi. Trong khi đó, Qunell đi theo đoàn.

Hơn nữa, vì di chuyển vội vàng nên bị quái vật tấn công, không bị đuổi kịp mới là lạ.

Khi tôi đang tận hưởng cuộc tái ngộ với Qunell, một gương mặt quen thuộc bước ra từ một trong những chiếc xe của đoàn. Là nàng công chúa chuẩn mực kia.

"Ô kìa, ngài Kanami phải không? Fufu, lại được ngài cứu giúp rồi."

Hợp với khí chất của cô ấy, chúng tôi diễn một chút cảnh anh hùng và công chúa nhẹ nhàng.

"Mọi người vẫn bình an chứ? Nếu là mọi người thì có vẻ dư sức chạy thoát khỏi con quái vật ban nãy, nhưng vì không phải chỗ lạ nên tôi lỡ tay can thiệp. Mong mọi người lượng thứ."

"Không đâu, chúng tôi được cứu đấy chứ. Quả nhiên ngài Kanami là người có trái tim nhân hậu. Lại được gặp ngài, tôi vui lắm. Fufu."

Chúng tôi cười nói hòa nhã. Chỉ có cô bé Qunell bên cạnh là làm mặt cực kỳ bất mãn và lầm bầm: "Không, để mặc người ta thì tôi vui hơn đấy...".

Và có vẻ người bất mãn không chỉ mình cô bé. Titty bước ra từ cái hố sâu, nhìn tình hình và rên rỉ.

"Rồi xong, công trạng lại về tay Kanamin... Hưm, quả nhiên là thế nhỉ..."

Rõ ràng mình là người hạ quái vật, nhưng người đang nói chuyện với công chúa lại là tôi nên cô bé không vui. Ánh mắt biết ơn của đoàn xe lần này cũng đang tập trung về phía Snow.

Từ xa, tôi thấy Snow đang dùng gương mặt công việc để nhận lời cảm ơn từ những người đi cùng đoàn xe.

"Aaaa, lại có cả Ma Vương nữa chứ... Hội trưởng, ngài không ếm bùa chú kỳ quặc gì lên tôi đấy chứ...? Kiểu như mấy cái khế ước kết nối vận mệnh ấy..."

====================

Thấy Titty xuất hiện, Kunel-chan nhăn nhó mặt mày, tỏ vẻ nghi ngờ ma thuật của tôi.

"Không đâu, tôi nghĩ là tôi chưa yểm bùa gì cả mà?"

"Thế thì đây là ngẫu nhiên sao? Không, cái sự ngẫu nhiên của Hội trưởng có khi còn tệ hơn cả 'Giao ước' nữa ấy chứ... Aaa, chỉ còn chút xíu nữa là trốn được vào 'Thành phố Mê cung thứ hai Daryl' rồi mà..."

Bị cô bé nói như thể tôi là kẻ chuyên gây rắc rối, tôi cảm thấy thật oan ức. Lúc nào tôi chẳng cố gắng sống sao cho êm đẹp và hòa bình nhất có thể.

"A, nhân tiện thì điểm đến tiếp theo của Hội trưởng là đâu vậy? Nếu được thì em muốn tách khỏi Hội trưởng càng sớm càng tốt..."

Chẳng thèm che giấu suy nghĩ thật lòng nữa, Kunel-chan hỏi thẳng lộ trình để tìm đường chuồn khỏi chúng tôi. Nể tình sự thẳng thắn đó, tôi cũng trả lời mà không giấu giếm.

"Mục tiêu trước mắt là 'Thành phố Mê cung thứ hai Daryl'. Tôi định đón những người bạn đang ở đó, rồi tiến vào lãnh thổ 'Liên minh Phương Bắc' và đi thẳng lên 'Viasia' ở phía Bắc."

"Quả nhiên là cùng đường một đoạn rồi. Bọn em cũng phải đi qua 'Thành phố Mê cung thứ hai Daryl'... Aaa, tại sao ngày xưa em lại xây dựng nước Legia ở phía Tây cơ chứ."

"Thôi bỏ cuộc đi, hay là đi cùng nhau luôn? Đi chung một đoạn chắc không sao đâu. Tôi nghĩ rắc rối chỉ thực sự nảy sinh khi vào đến 'Liên minh Phương Bắc' thôi."

"Không, linh cảm của em đang mách bảo điều ngược lại. Rằng nơi nguy hiểm nhất thế giới lúc này chính là 'Thành phố Mê cung thứ hai Daryl'..."

Kunel-chan lắc đầu với vẻ mặt nghiêm trọng.

Rồi cô bé quay sang nói với Titty chứ không phải tôi.

"Ma Vương đại nhân chắc cũng nhận ra, hiện giờ ở đó đang bị bao phủ bởi đám mây đen kia. Y hệt như một ngàn năm trước vậy."

"Cái gì cơ... Là đám mây đen không tan đó sao...?"

"Tuy không đậm đặc bằng ngàn năm trước, nhưng chắc chắn là cùng một thứ. Em chỉ có thể nghĩ rằng đó là điềm báo cho thấy những thảm kịch kinh hoàng của ngàn năm trước sắp lặp lại."

"Hừm. Quả thực, thế giới bắt đầu trở nên hỗn loạn kể từ khi đám mây đen đó bao phủ."

Rowen và Reaper cũng từng nói rằng một ngàn năm trước, thế giới bị bao trùm trong mây đen. Trong số ít những ký ức mà tôi nhớ lại được, hình như tôi cũng luôn nhìn thấy một bầu trời tăm tối.

"Thế nên là em không muốn vào 'Thành phố Mê cung thứ hai Daryl' cùng Hội trưởng đâu! Hội trưởng mà vào đó thì kiểu gì cũng có chuyện xảy ra! Rồi kiểu gì em cũng bị cuốn theo! Rồi lại tăng cấp một cách vô ích! Em không muốn bị các quan thần nhìn bằng ánh mắt soi mói mỗi khi kiểm tra sức khỏe nữa đâu!"

Kunel-chan dốc hết nỗi lòng để khẳng định quan điểm với vẻ mặt đầy kịch tính.

Có vẻ như cấp độ hiện tại của cô bé không chỉ tăng nhờ việc hút máu đám ma cà rồng đồng minh, mà còn tăng do mạo hiểm cùng tôi nữa.

Thông tin tôi nhận được qua 'Kết nối' lần trước có vẻ thực sự chỉ là mức tối thiểu. Những chuyến phiêu lưu của Kunel-chan và Aikawa Kanami mà tôi chưa biết dường như vẫn còn rất nhiều.

"Nhỏ nói vậy đó. Kanamin, tính sao đây?"

"Trông cô bé có vẻ biết nhiều chuyện, nên thú thật là tôi muốn cô bé đi cùng một đoạn. Kunel-chan tuy miệng nói không phải người trong cuộc, nhưng có vẻ đã tự mình điều tra rất nhiều thứ trong suốt ngàn năm qua."

"Ừm, đúng vậy ha. Thế thì... Nào, bắt giữ!"

Titty di chuyển ra sau lưng Kunel-chan với động tác cực gọn, không chút thừa thãi, rồi ôm chầm lấy cô bé.

"Biết... biết ngay mà."

Bị tóm gọn một cách dễ dàng, Kunel-chan thả lỏng cơ thể. Có vẻ ngay từ lúc được chúng tôi cứu, cô bé đã lờ mờ dự cảm được kết cục này. Chẳng có chút kháng cự nào đáng kể.

Chỉ có nàng công chúa chính thống là lên tiếng can thiệp vào chuỗi hành động đó.

"A, xin hãy thả Kunel-chan ra! Làm ơn đi ạ!"

Trước ý kiến đầy chính đáng đó, Titty chỉ "hừm hừm" trong họng, nhưng ngay lập tức chính khổ chủ Kunel-chan đã phất cờ trắng đầu hàng.

"Flora-chan, cảm ơn cô. Nhưng tôi bỏ cuộc rồi nên không sao đâu. Chắc chắn chuyến đi lần này ngay từ đầu đã được định đoạt số phận như thế này rồi. Đành phải đi cùng họ đến chừng nào hay chừng ấy thôi."

"Kunel-chan, cô thực sự không sao chứ? Nhìn từ bên ngoài thì, ừm, trông tình trạng tệ lắm..."

"Đáng sợ ở chỗ, đây chính là cách thể hiện tình cảm của những người này đấy... Đã không còn cách nào khác, chúng ta hãy đi cùng nhóm Anh hùng Khai phá một đoạn đường vậy. Em sẽ sang bên chỗ Hội trưởng để được chăm sóc, nên đoàn lữ hành nhờ Flora-chan lo liệu nhé..."

"V, vâng... Nếu Kunel-chan đã thấy ổn thì..."

Đoán trước được những yêu cầu mà chúng tôi sắp đưa ra, Kunel-chan nhanh chóng chốt lại câu chuyện.

Và rồi, những người lính dù đang bối rối khi quan sát chúng tôi cũng bắt đầu đưa đội hình đoàn lữ hành trở lại trật tự theo chỉ thị của nàng công chúa chính thống. Chỉ còn lại Kunel-chan là nhập hội với xe ngựa của chúng tôi. Cô bé đi một mình, không mang theo bất kỳ kỵ sĩ hộ tống nào.

Điều đó cho thấy sự tin tưởng mà Kunel-chan dành cho chúng tôi.

Tất cả quay trở lại xe ngựa của mình, và chuyến đi lập tức tiếp tục.

Tiếng móng ngựa nện xuống đất vang lên dồn dập, cỗ xe bắt đầu rung lắc. Nhân tiện thì tôi là người cầm roi ở vị trí đánh xe. Đơn giản vì khả năng dò tìm địch của tôi cao. Nhưng hơn thế nữa, có một lý do khiến tôi không thể giao vị trí đánh xe cho Titty, người có khả năng dò tìm cao thứ hai sau tôi.

"...Cơ mà, bị sợ hãi dữ quá nhỉ. Ma Vương đại nhân."

Kunel-chan nói toạc ra cái lý do đó.

Tóm lại là như vậy.

Ngay lúc này đây, những ánh mắt từ các cỗ xe chạy song song xung quanh đang đâm chọc vào chúng tôi.

Binh lính và các yếu nhân tò mò thò đầu qua cửa sổ xe ngựa để nhìn. Tuy nhiên, hễ Titty ló mặt ra khỏi ghế đánh xe là tất cả những ánh mắt đó lập tức quay ngoắt sang hướng khác.

Chứng kiến màn thể hiện của Titty trên biển và đất liền, ai cũng có chung một suy nghĩ.

Kẻ đó rất mạnh, nhưng dính vào là rắc rối to. Tuyệt đối đừng chạm mắt... đại loại thế.

Thấy thái độ lộ liễu đó, Titty bĩu môi hờn dỗi.

"Hừ. Tại Kunel cứ gọi ta là Ma Vương này Ma Vương nọ đấy. Mọi người sợ hết cả rồi, từ giờ hãy gọi ta là Dũng giả. Gọi là Dũng giả ấy."

"Đúng là cũng có thể do lý do đó. Nhưng mà, gọi Ma Vương đại nhân là Dũng giả thì em cứ thấy sai sai thế nào ấy. Mà, vốn dĩ Dũng giả là cái gì mới được chứ."

"...Ta không hợp làm Dũng giả sao?"

Đột nhiên, Titty hỏi với vẻ nghiêm túc. Kunel-chan vốn tinh ý liền trả lời câu hỏi đó mà không chút màu mè.

"Nói ngắn gọn thì là đúng thế. À, không phải là cái biệt danh Ma Vương hợp với ngài đâu nhé. Nói chuyện thế này mới thấy, ngài hoàn toàn khác với ấn tượng khi nhìn từ xa vào ngàn năm trước, chẳng đáng sợ chút nào. Không phải Ma Vương cũng chẳng phải Dũng giả... em muốn một cái tên gọi thân mật nào đó dễ gần hơn cơ."

Chắc hẳn cô bé cũng giống tôi và Liner, cảm thấy Titty giống như một "bà chị kỳ quặc hàng xóm". Giờ đây, sự căng thẳng như lúc mới gặp đã hoàn toàn biến mất.

"...Vậy sao. ...Nghe được điều đó từ một kẻ đã sống qua ngàn năm như ngươi, thế là đủ rồi."

Nghe vậy, Titty có chút tiếc nuối... nhưng rồi lại thở dài một cách mãn nguyện.

Là người từng liên kết với cô ấy, tôi hiểu.

Câu trả lời "Ma Vương không phù hợp" của Kunel-chan lúc này là một phép màu ngoài mong đợi. Dù là người dân nước khác, nhưng được một người biết về ngàn năm trước khẳng định rõ ràng rằng Lord Titty không phải là "Chúa Tể".

Điều đó giống như nhặt được một "viên đá đẹp" còn quý hơn cả kho báu trên đường về, khiến Titty cười vui vẻ.

"Hừm. Cũng không còn nhiều thời gian nữa, đến lúc phải dừng lại rồi. Được rồi..."

Và thế là, cô ấy từ bỏ trò chơi mà mình định thử trên đường về.

Titty đứng dậy trong xe ngựa, đột ngột cởi bỏ những thứ đang mặc trên người.

"Thôi nghỉ, nghỉ thôi. Dũng giả gì đó không hợp với ta. Không, phải nói Dũng giả không phải là một nghề đơn giản. Ít nhất thì đó là công việc mà ta không làm được. ...Thế nên là, vứt đi, vứt đi này."

Tuy nói vậy nhưng không phải là cởi hết. Cô ấy chỉ để lại một chiếc áo sơ mi và tháo bỏ toàn bộ bộ 'Giáp nhẹ Phi Tường Thúy Thạch Luifinleet' được ông Aliburs tặng.

Sau đó, cô ấy nhanh chóng và khéo léo mặc bộ giáp vừa cởi sang cho Snow đang ngồi gần đó.

"Ơ, ơ?"

Đương nhiên là Snow bối rối.

Nhưng phớt lờ sự bối rối đó, Titty tiếp tục trang bị 'Giáp nhẹ Phi Tường Thúy Thạch Luifinleet' cho Snow.

Vài chục giây sau, một Snow mới ra đời, là sự kết hợp giữa trang phục dân tộc, trang phục Tổng tư lệnh và bộ giáp xanh ngọc. Vì là gu thẩm mỹ của Titty nên có hơi lòe loẹt, nhưng nhờ khéo léo phối lớp áo khoác bên ngoài để che đi bộ giáp nên trông cũng tự nhiên.

Vừa giữ được nét riêng của Snow, vừa có sự uy nghiêm của một Tổng tư lệnh, lại vừa có khả năng phòng thủ của bộ giáp. Một tác phẩm khá tốt so với tay nghề của Titty.

Sau khi hoàn thành Snow phiên bản mới, Titty cuối cùng đưa luôn thanh kiếm của mình, 'Ma kiếm của Thủy tổ và Ma vương Brave Fluorite', ra.

"Snow này. Từ giờ đừng chỉ chiến đấu bằng tài năng thiên bẩm của mình nữa. Cơ thể ngươi vẫn còn bình thường. Hãy cố gắng chiến đấu bằng kiếm kỹ để ma độc không xâm nhập vào cơ thể. Nếu không, một ngày nào đó cơ thể ngươi sẽ trở thành tồn tại gần giống với 'Kẻ đánh cắp lý lẽ' đấy."

Có vẻ Titty cũng đang suy nghĩ về điều mà tôi lo lắng. Cô ấy đang chỉ ra một con đường mới với tư cách là người đi trước để Snow không bị 'Hóa Rồng'.

"Ơ, bảo là chỉ dùng kiếm kỹ thì... em kém khoản đó lắm..."

"May thay, ở đây có một sư phụ kiếm thuật. Và ở đây cũng có một thanh kiếm xứng tầm với ngươi. Đây là thanh thánh kiếm dự định dành cho... Dũng giả huyền thoại đấy. Siêu mạnh luôn nha."

"Thanh kiếm đó... Chị hai, có được không vậy?"

Chắc Snow cũng hiểu đây không phải là món đồ bình thường. Cô bé cẩn thận xác nhận lại.

"Không sao. Có vẻ nghề Dũng giả không hợp với ta. Ta từ bỏ việc sử dụng nó rồi. Vì vậy, ta sẽ giao phó nó cho Snow yêu quý của ta."

"Nhưng mà, em không muốn trở thành 'Dũng giả'... hay 'Anh hùng' đâu? Vì ước mơ của em là trở thành cô dâu mà."

"A, thế cũng được. Không, chính vì thế nên ta mới muốn trao nó cho Snow đấy."

"............? ...Em hiểu rồi. Cảm ơn chị hai."

Dù vẫn còn nghiêng đầu thắc mắc, nhưng hiểu rằng ý chí của Titty đã quyết, Snow nhận lấy nó.

Thấy vậy, Titty gật đầu "ừm ừm" liên tục đầy vui sướng. Những Người Bảo Hộ (Guardian), có lẽ do tuổi tác, thường có xu hướng muốn để lại thứ gì đó. Cô ấy vui mừng từ tận đáy lòng khi có thể để lại những món đồ mình từng dùng cho đứa em gái kết nghĩa.

Và đó cũng là khoảnh khắc cô ấy dứt khoát từ bỏ sự tồn tại mang tên Dũng giả mà lòng con trẻ từng khao khát. Cứ như đang nhìn một đứa trẻ chuyển cấp từ cấp hai lên cấp ba và biết được hiện thực vậy... Gương mặt nhìn nghiêng của Titty trông khác lạ đi một chút.

Sau đó, sau khi tung hô Snow và Kunel-chan lên trời thỏa thích trong xe ngựa để biểu lộ niềm vui, Titty tiếp tục câu chuyện.

"Phù... Chà chà, kiệt tác mà ta cùng Kanamin tạo ra không bị lãng phí, tốt quá tốt quá. ...Cơ mà, nếu Dũng giả không phải là thiên chức của ta, thì rốt cuộc ta nên hướng tới cái gì đây nhỉ. Dù không biết thì ta vẫn có thể biến mất được, nhưng mà cũng hơi tò mò nha."

Mãn nguyện để hai thiếu nữ ngồi hai bên, lần này cô ấy bắt chuyện với tôi đang ở ghế đánh xe.

Tôi thấy nội dung câu chuyện lần này có vẻ người lớn hơn mọi khi.

Nếu câu chuyện lúc nãy là của học sinh lớp tám, thì bây giờ chắc là khoảng lớp mười một. Đến độ tuổi đó, người ta thường bất chợt lo lắng về tương lai của mình. Có lẽ Titty, muộn màng sau một ngàn năm, cuối cùng cũng bước vào giai đoạn đó.

"Không phải cậu đã tự nói rồi sao. Là 'Người làm vườn' chứ gì nữa?"

Đầu tiên tôi nhắc lại công việc 'Người làm vườn' mà cô ấy đã làm trong mê cung.

"A, 'Người làm vườn' hả. Cái đó ấy à... hơi bị tầm thường. Chọn làm nghề nghiệp để gửi gắm cả đời thì hơi... Vì thế nên ta mới tìm kiếm một nghề nghiệp nào đó ngầu hơn và tuyệt hơn cơ."

"Đừng có bảo là tầm thường. Xin lỗi tất cả những 'Người làm vườn' trên thế giới đi. Mà tôi nghĩ 'Người làm vườn' mới chính là thiên chức của cậu đấy. Cậu hợp với những công việc tỉ mỉ như 'Người làm vườn' hơn là mấy nghề hào nhoáng. Không thì cậu sẽ làm quá lố mất."

Cái "ngầu và tuyệt" của Titty, dưới con mắt của người xung quanh, có khả năng là "phiền phức kinh khủng". Nếu vậy thì công việc như người làm vườn là tốt nhất. Ngay cả trong mê cung trước đây, dù là ở một thành phố không có linh hồn, cô ấy vẫn được mọi người biết ơn.

"Vậy sao?"

"Đúng thế."

"Thật sự thật sự là vậy sao?"

"Ừ, không sai đâu. Tôi nghĩ Liner cũng sẽ nói y như vậy."

Titty xác nhận lại nhiều lần.

Và tôi cũng gật đầu nhiều lần.

Cuối cùng, Titty dường như đã chấp nhận.

"Vậy à. Quả nhiên, ta nên tiếp tục sống như một 'Người làm vườn' thì tốt hơn nhỉ."

Phải. Đó là một sự xác nhận.

Nói chính xác thì đây không phải là 'Ước mơ tương lai' mà là xác nhận lại 'Ước mơ quá khứ'.

Trên con đường trở về này, cô ấy muốn xác nhận điều đó.

Rằng không phải 'Chúa Tể' hay 'Dũng giả', mà 'Người làm vườn' mới chính là con đường mình nên sống.

Nó chưa đến mức gọi là sự luyến tiếc, nhưng chắc chắn là điều quan trọng đối với cuộc đời của Titty. Nhận được câu trả lời đó, tiếp theo cô ấy bắt đầu vui vẻ suy nghĩ về tôi thay vì bản thân mình.

"Hừm hừm. Vậy ta là 'Người làm vườn'... Thế thì thiên chức của Kanamin là gì nhỉ?"

"Hả, tôi á?"

Nghề nghiệp tương lai (ước mơ)...?

Tức là chuyện sau khi cứu được em gái và những người bạn.

Tôi chưa từng suy nghĩ nhiều về nó, nhưng bị Titty chỉ ra, tôi bắt đầu suy nghĩ nghiêm túc một chút.

Cũng giống như Titty, tôi muốn chọn một công việc vừa sức mình. Đương nhiên, giống như Snow, tôi chán ngấy cái danh 'Anh hùng' rồi.

Vì vậy, từ vụ việc nô lệ và 'Ma Thạch Nhân' mấy hôm trước, tôi nghĩ việc nghiêm túc trở thành bác sĩ cũng không tệ. Hình như hồi còn ở thế giới cũ, tôi cũng từng nghĩ đến những việc gần giống như thế.

Tuy nhiên, điều đó bị Kunel-chan phủ nhận.

"Hừm, Hội trưởng có khí chất của thợ thủ công, nên hợp với nghề bán quần áo hay thợ chế tác hơn. Ngày xưa, anh từng nói muốn cùng em làm công việc liên quan đến trang phục mà. Nói trắng ra thì Hội trưởng giống em, thuộc tuýp thợ thủ công hậu trường thôi."

Cùng một kiểu với Kunel-chan... tức là bản chất là kẻ tiểu tốt, nên không hợp với những nghề liên quan đến mạng sống con người như 'Anh hùng' hay 'Bác sĩ' sao.

Nhưng mà, công việc may mặc à...

Quả thực, nếu không có chuyện em gái hay dị giới, có lẽ tôi đã nghĩ đến hướng đó.

Trước những ý kiến mà chắc chắn sẽ không bao giờ nghe được từ Titty hay những người bạn khác, tôi xem xét lại suy nghĩ của mình. Trong lúc đó, Snow rón rén tiến lại gần Kunel-chan.

Đương nhiên, mặt Kunel-chan tái mét.

Dù kém tôi và Titty, nhưng Snow cũng là một thực lực giả cấp độ thiên tai. Bị cô ấy tiến lại gần với vẻ mặt nghiêm trọng thì ai mà chẳng sợ.

"Q, Quyền Tổng tư lệnh Walker... có chuyện gì vậy ạ...?"

"Chuyện đó bỏ qua đi, gọi tôi là Snow được rồi. Quan trọng hơn, tôi hơi tò mò chút, Kunel-san là gì của Kanami vậy...?"

Vì hai người đã quen biết nên bỏ qua phần giới thiệu chi tiết, nhưng có vẻ Snow để ý đến mối quan hệ giữa tôi và cô bé. Quả thật, với cách nói chuyện vừa rồi của cô bé, không tò mò mới lạ.

"Kể ra thì dài lắm... Mà, đại loại là người quen thôi. Người quen từ 'Ngàn năm trước' mà hôm qua anh đã kể ấy. Đối với anh thì cũng không thân thiết lắm đâu."

Tôi giải thích qua loa. Tôi không muốn mọi chuyện trở nên phức tạp nên cứ coi như quan hệ xã giao hời hợt.

Kunel-chan cũng hùa theo.

"Rất vui được gặp, Snow. Nhân tiện thì em với Hội trưởng thực sự không có gì đâu nên cứ yên tâm. Mà nói chứ, cái cuộc đua chẳng khác nào tự sát đó, có chết em cũng không muốn tham gia đâu. Thật lòng đấy."

Kunel-chan suy diễn sâu xa rồi phán một câu vô cùng thất lễ.

Cuộc đua chẳng khác nào tự sát là ý gì hả.

"...Ừm, hiểu rồi."

Snow có vẻ đã biết được điều mình muốn biết, cô bé gật đầu đầy vẻ thuyết phục rồi lùi lại. Tôi thì chẳng thấy thuyết phục chút nào, nhưng Snow thì khác.

Và rồi, Titty tổng kết lại tất cả những câu chuyện vừa qua.

"Ừm. Hiểu ra nhiều điều rồi ha. Ta là 'Người làm vườn', Snow là 'Cô dâu', Kanamin và Kunel thì... nói rộng ra là 'Thợ thủ công' nhỉ."

"Chà, đại loại thế."

Vậy là chẳng hiểu sao định hướng nghề nghiệp của tất cả mọi người đã được quyết định. Tuy nhiên, Titty vẫn nhíu mày suy tư.

"Vẫn còn gì lấn cấn sao?"

"Không, ta đang tò mò xem Eid, em trai ta, có thiên chức là gì ấy mà. Ta nghĩ không phải là 'Tể tướng', mà là một cái gì đó khác cơ."

Thiên chức của Eid. Nghe có vẻ rất quan trọng.

Có khi đây mới là chủ đề chính đối với Titty.

Nghĩ rằng điều này liên quan đến trận chiến sắp tới, tôi tăng tốc tư duy hết công suất như đang trong chiến đấu.

"Đã làm đến chức 'Tể tướng' thì chắc đầu óc cũng thông minh lắm. Ít nhất là hơn cậu."

"Từ nhỏ nó đã học giỏi rồi mà. Ở ngôi làng đó có phong tục là người học giỏi sẽ trở thành 'Mục sư', nên đó là thiên chức của nó chăng?"

Từ những ký ức có được khi liên kết với Titty, tôi nhớ lại hình dáng của Eid lúc nhỏ. Quả thật, nếu là cậu bé trầm tính đó thì có vẻ sẽ giải quyết những nỗi lo âu của mọi người một cách bình tĩnh.

"Tính cách có vẻ ôn hòa nên cũng có thể lắm. ...Nhắc mới nhớ, Eid luôn ngồi đọc sách dưới cái cây nở hoa trắng giống cái cây kia kìa."

Tôi chỉ tay về phía trước hướng xe ngựa đang chạy.

Ở đó có thứ giống hệt trong ký ức của Titty.

Những cái cây mọc bên cạnh ngôi nhà mái hồi của ông bà cụ đang xếp hàng dài gần con đường cái.

"Ồ. Đã tới chỗ nhìn thấy chúng rồi sao. Đó là loài cây đặc trưng của phương Bắc đấy. Đặc biệt nhiều ở vùng Viasia. Tên gọi là 'Bạch Anh (Pieris Aisia)'. Eid cũng là một Mộc nhân (Dryad) nở hoa trắng, nên chắc nó thích loài cây này lắm..."

Viết là 'Bạch Anh', đọc là 'Pieris Aisia' sao. Quả thực, nó hơi giống hoa anh đào ở thế giới của tôi. Tôi hiểu cảm giác muốn dịch như vậy của tôi ngàn năm trước.

Và loài 'Bạch Anh (Pieris Aisia)' đó gợi nhớ đến hình dáng của Eid - mái tóc trắng cùng cơ thể mảnh khảnh cao ráo.

Một năm trước, tôi gặp Eid cũng ở gần đây.

Lúc đó, hắn ta ở giữa một nhóm toàn 'Ma Thạch Nhân' và...

"...A, nhắc mới nhớ, hắn được gọi là 'Tiên sinh' đấy. Bởi đồng bọn ấy."

"Là 'Tiên sinh' sao...?"

Nghe vậy, Titty đưa tay lên miệng, lẩm bẩm "hừm, hừm" như đang nghiền ngẫm.

"Hừm. Đúng là Eid từng nói dạy dỗ ai đó rất vui. Có lẽ nó không chỉ muốn làm 'Mục sư' dạy dỗ người trong làng, mà muốn làm 'Tiên sinh' ở thành phố lớn để dạy dỗ nhiều người hơn chăng. ...Ra là vậy. Ta là 'Người làm vườn', còn Eid là 'Tiên sinh' sao. Không tệ chút nào."

Có vẻ hài lòng với câu trả lời tìm được, Titty mỉm cười.

"Ừ, tôi nghĩ thế là vừa đẹp. Thật sự nghĩ vậy."

Tôi cảm giác như vừa quyết định được một điều vô cùng quan trọng.

Việc nói về Eid thế này có vẻ cần thiết cho cuộc hội ngộ sắp tới giữa hai chị em, nên tôi quyết định thúc đẩy câu chuyện chi tiết hơn.

"Này Titty. Kể thêm về Eid đi. Sắp gặp hắn rồi nên tôi muốn biết càng nhiều càng tốt."

"Vậy sao... Thế thì ta sẽ kể chuyện hồi nhỏ của Eid cho nghe nhé..."

Và thế là, suốt quãng đường đến 'Thành phố Mê cung thứ hai Daryl', tôi liên tục nghe chuyện về con người của Eid.

Tất nhiên không chỉ có thế, Titty cũng hỏi tôi về em gái Hinata. Kết quả là tôi bị cười nhạo là tên cuồng em gái (siscon), và tiện thể cũng lộ ra luôn Titty là kẻ cuồng em trai (brocon). Câu chuyện sôi nổi đến mức Snow và Kunel-chan ngồi nghe cũng phải phát hoảng trước màn khoe em của chúng tôi.

Nghe nói Snow và Kunel-chan cũng có anh em, nhưng có vẻ họ không thể hiểu nổi cảm giác của chúng tôi.

Chẳng còn cách nào khác, tôi và Titty phải hợp lực để truyền đạt cho hai người họ hiểu gia đình là sự tồn tại tuyệt vời đến nhường nào.

Trong lúc trải qua khoảng thời gian ý nghĩa đó, thời gian cứ thế trôi đi.

Xe ngựa lao đi trên đường cái, từ ghế đánh xe đã có thể nhìn thấy những đám mây đen trải rộng ở phía xa. Theo lời Kunel-chan thì đó chính là đám mây đen trên bầu trời 'Thành phố Mê cung thứ hai Daryl'.

"Có mây đen thật kìa... Vậy là sắp đến nơi rồi..."

Trông chẳng giống trời nhiều mây bình thường chút nào.

Không phải màu xám, mà là những đám mây đen kịt như màn đêm.

Đương nhiên, nếu đi vào bên dưới đó, thế giới sẽ biến đổi hoàn toàn như ban đêm vậy.

Và trước điểm đến đầu tiên đó, bên trong xe ngựa, Titty đang đứng cảnh giác sau lưng Kunel-chan.

"Buông tay ra được không ạ... Em không trốn đâu mà."

"Không được. Ngươi có vẻ thuộc kiểu người nói dối không chớp mắt. Ta sẽ không để sổng lần thứ hai đâu."

"Quả không hổ danh Ma Vương đại nhân. Bình thường người ta sẽ lơ là trước ngoại hình và cách nói chuyện này của em, nhưng ngài chẳng có chút sơ hở nào nhỉ."

"Với lại cứ gọi ta là Titty. Ngươi sẽ còn sống lâu, nên ta muốn ngươi kể lại về ta với cái tên Titty."

"Ngài ghét cái kính ngữ Ma Vương đại nhân này thật đấy nhỉ. Đã rõ. Tôi sẽ kể lại rằng thiếu nữ tên Titty là một người vui tính, hơi ngốc nghếch và rất hợp làm người làm vườn. Kunel này xin chịu trách nhiệm về việc đó."

"Hừ, ngốc nghếch là thừa rồi đấy. Ngốc nghếch là..."

"Đau! Em đã cố tình lái sang chuyện nhẹ nhàng cho hợp ý ngài rồi mà!!"

Thấy hai người họ đùa giỡn vui vẻ, tôi tập trung vào đích đến. Ít nhất thì chừng nào còn Titty, Kunel-chan sẽ không thể trốn thoát.

Đứng trước 'Thành phố Mê cung thứ hai Daryl' đang đến gần, tôi cảm thấy hơi căng thẳng.

Có lẽ Maria và Reaper đang ở đó. Đón được hai người họ xong, chúng tôi chỉ việc đi thẳng lên 'Viasia' ở phía Bắc.

Nhìn khung cảnh xung quanh con đường biến thành vùng đất hoang, tôi nhớ lại ký ức chiến đấu với Palincron một năm trước. Ngày hôm đó, thế giới cũng đen kịt như đám mây đen đang hiện ra trước mắt kia.

Sau một năm, tôi lại trở về vùng đất chiến tranh này.

Mặt đất méo mó chưa được san phẳng hoàn toàn này là minh chứng cho điều đó.

Biết bao cảm xúc trào dâng trong lồng ngực, nhưng tôi không hề dừng lại, tiếp tục thúc xe ngựa lao về phía trước.

◆◆◆◆◆

Thành phố Mê cung thứ hai Daryl là một thành phố không có tường thành cũng chẳng có trạm kiểm soát.

Về cơ bản, nơi đây luôn mở cửa đón chào, chấp nhận mọi người đến thăm. Có lẽ mục đích là để tập hợp những thám hiểm giả có thực lực ra tiền tuyến, nhưng tôi lại lo lắng không biết gián điệp của nước địch có thể ra vào thoải mái hay không.

Tuy nhiên, với những lữ khách như chúng tôi thì chuyện này lại thuận tiện, chúng tôi vào thành phố một cách suôn sẻ mà không gặp vấn đề gì. Và ngay lập tức, chúng tôi quyết định xuống xe ngựa để đi dạo quanh phố. Đoàn lữ hành của Kunel-chan cần tiếp tế và nghỉ ngơi, còn tôi thì cần tìm đồng đội.

Theo lời Lastiara và Snow, Maria và Reaper hẳn đang ở đây, nhưng mà...

Để tìm đồng đội, tôi mở rộng 《Dimension》 (Không gian) vào trong thành phố tối tăm mờ mịt.

Chỉ là, cái bóng tối trải dài vô tận đó khiến tâm trạng tôi hơi u ám. Mới quá trưa mà cứ như ban đêm vậy. Nếu tình trạng này cứ kéo dài mãi, chắc phải cần sự quyết tâm lớn lắm mới sống nổi ở thành phố này.

Tôi đang nghĩ vậy thì Titty lại thốt ra điều hoàn toàn trái ngược.

"Ồ, y hệt lúc đó. Hoài niệm ghê nha."

Chẳng những không u ám, vẻ mặt cô ấy còn có vẻ vui mừng.

Kunel-chan, người cũng biết về ngàn năm trước, đáp lời.

"Hoàn toàn cùng một tính chất đấy ạ. Nhưng thứ này chẳng tốt lành gì đâu, nên ngài mà cứ vui vẻ như thế thì lại bị xung quanh sợ hãi kêu là 'Quả nhiên là Ma Vương' cho xem."

"Ừ, ừm. Ta sẽ chú ý. ...Chất độc của thế giới lại đậm đặc hơn rồi nhỉ. Không tốt chút nào."

"Vâng. Chất độc rò rỉ từ thế giới đang lang thang tìm kiếm chủ nhân và hóa thành mây đen. Vì nó mà cấp độ của toàn bộ sinh vật trên thế giới dễ tăng lên hơn. Nói trắng ra là nguy hiểm. Ngoài ra, có lẽ tỷ lệ sinh của 'Thú nhân' cũng đang tăng lên."

Kunel-chan nói với giọng đều đều, nhưng thông tin nào cũng vô cùng quan trọng.

Dựa vào kiến thức đó, tôi yêu cầu giải thích thêm.

"Kunel-chan. Em có biết tại sao hiện tượng đó lại xảy ra không...?"

"Xin lỗi Hội trưởng. Đến cả lý do thì em chịu. Em chỉ đoán từ khóa là sự sụp đổ của mặt đất thôi. Trường hợp lần này thì là 'Đại tai ương' một năm trước. Muốn biết chi tiết hơn thì chắc chỉ có Sứ đồ, Thánh nhân, hoặc chính Hội trưởng mới biết thôi."

Nhưng cô bé lại lắc đầu bảo rằng người có thể giải thích chi tiết chính là tôi.

Nghĩ cũng đúng, nên tôi không truy hỏi thêm nữa.

Vừa đi vừa quan sát xung quanh, Kunel-chan nhăn mặt.

"Cơ mà, Thành phố Mê cung thứ hai... So với hồi em đến khoảng nửa năm trước thì tệ thật..."

Tôi không biết chuyện nửa năm trước, nhưng tôi cũng đồng cảm với lời nhận xét đó.

Tôi sắp xếp lại tình hình thành phố thu được từ 《Dimension》.

Đầu tiên, phải xác định thành phố này đang ở giữa chiến trường, là tiền tuyến.

Vì thế, người đi đường ai cũng mang vũ khí, không khí sặc mùi binh đao hơn bất cứ thành phố nào.

Tuy nhiên, không phải là không có sức sống. Dù có chút thô bạo, nhưng đâu đâu cũng tràn ngập tiếng nói cười đầy sinh khí. Cũng không có chuyện ít trẻ em và phụ nữ do sơ tán đặc thù thời chiến.

Hầu hết trẻ em và phụ nữ đó chắc là những thám hiểm giả mới vào nghề bị thu hút bởi mê cung mới ở phía Tây. Từ nãy đến giờ tôi thấy lác đác cảnh 'Liên minh Phương Nam' đang cố gắng trưng binh họ với những điều kiện hấp dẫn.

Những thám hiểm giả ở đây có vẻ kiêm luôn vai trò lính đồn trú.

Vừa là thành phố mê cung vừa là chiến trường, điều đó tạo nên một tình huống đặc biệt.

Và dãy phố nơi các thám hiểm giả ăn ở cũng đặc biệt nốt.

Về cơ bản lều bạt nhiều hơn nhà cửa, hầu hết các cửa hàng đều hoạt động theo kiểu chợ phiên.

Đó là do 'Đại tai ương' mà Palincron gây ra khiến diện tích đất bằng phẳng còn lại quá ít. Không có chỗ để xây nhà tử tế nên đành phải như vậy.

Qua 《Dimension》, tôi cũng cảm nhận được có những nơi đang san lấp và trồng rừng, nhưng chắc phải mất vài năm nữa mới hoàn toàn khôi phục như cũ.

Cuối cùng, là cái 'Hố Lớn' nằm ở trung tâm Thành phố Mê cung thứ hai.

Nếu đúng như lời đồn thì cái 'Hố Lớn' đó đáng lẽ phải trở thành 'Mê cung phía Tây', nhưng mà...

"Hửm? Hồi trước em đến thì đông người hơn cơ mà. Rốt cuộc là có chuyện gì... A, vừa đúng lúc có báo cáo."

Một người lính đi đến sau lưng Kunel-chan và thì thầm vào tai cô bé.

Có vẻ cô bé đã cử người vào thành phố trước cả khi chúng tôi đến. Thán phục trước khả năng làm việc không chút thừa thãi đó, tôi chờ đợi lời của cô bé.

"Ơ, ơ kìa, hình như hiện tại phía mê cung đang bị phong tỏa..."

Và tôi biết cảnh tượng mình thấy qua 《Dimension》 là không sai.

"Nghe đồn là 'Phù thủy đi cùng Tử thần' nào đó đã dùng ma thuật lửa nung chảy lối ra vào. Xung quanh biến thành vùng dung nham, người ta bảo phải mất một thời gian nữa người mới đi qua được. ...Chuyện này chắc phải đi xem tận mắt thôi. Em cũng hơi khó tin."

Dù đã nhận báo cáo nhưng Kunel-chan vẫn nghiêng đầu thắc mắc. Cô bé cứ hỏi đi hỏi lại người lính tư: "Thiệt hả? Thiệt là thiệt hả?".

"Những gì người đó nói là thật đấy. Tôi cũng thấy qua 《Dimension》 rồi."

Cảnh tượng 'Hố Lớn' nhìn qua 《Dimension》 chỉ toàn một màu đỏ.

Xung quanh 'Hố Lớn' đã biến thành biển dung nham đỏ rực.

Có lẽ trước đây từng có cầu thang đá để đi xuống đáy 'Hố Lớn', nhưng giờ tuy vẫn còn tàn tích, tất cả đã bị dung nham đỏ phá hỏng.

Cảnh tượng đó làm tôi nhớ đến khu vực tầng hai mươi bốn của 'Mê cung' Liên hợp quốc.

"Hội trưởng đã nói vậy thì chắc là thế rồi. ...Ra là vậy. Thế nên người mới vắng đi một chút. Mê cung mới là điểm thu hút chính của thành phố, giờ bị phong tỏa thì chỗ này chỉ còn là vùng nguy hiểm nơi tiền tuyến thôi."

Có vẻ đã bị thuyết phục nhờ lời nói đỡ của tôi, Kunel-chan cho người lính lui xuống.

"Tạm thời cứ đi xem thử đã. Chắc chắn là không sai đâu, nhưng tôi muốn Snow cũng đưa ra phán đoán."

Đi đầu, tôi dựa vào thông tin từ 《Dimension》 để bước đi trong thành phố.

Dọc đường, chúng tôi bị nhìn với ánh mắt tò mò nhiều lần, nhưng nhờ tôi và Titty dùng ma lực uy hiếp nên không gặp rắc rối gì. Toàn là thám hiểm giả có tay nghề nên họ cảm nhận được sức mạnh của chúng tôi và không gây sự, thật may quá.

Chui qua khu chợ lều bạt, băng qua quảng trường trưng binh, chúng tôi đến được khu trung tâm.

Ở đó, một cái 'Hố Lớn' đường kính một kilomet toang hoác trên mặt đất. Và ở vòng ngoài, dung nham đỏ rực đang chảy cuồn cuộn, không thể lại gần. Dù đã nhìn qua 《Dimension》, nhưng khi đến gần trực tiếp, sức nóng thật khủng khiếp. Có thể cảm nhận được ý chí của 'cô ấy', người đã làm ra chuyện này: tuyệt đối không cho bất cứ ai tiến vào mê cung phía Tây.

Cũng cảm nhận được điều tương tự, Snow là người đầu tiên lên tiếng.

"Ka, Kanami, cái này chắc là..."

"Quả nhiên cô cũng nghĩ vậy sao?"

"Nghe đồn là 'Phù thủy đi cùng Tử thần' mà... Chẳng thể nghĩ ra ai khác được..."

"Nhưng mà, theo 《Dimension》 thì hai người họ không có ở thành phố này. Rốt cuộc là đi đâu rồi nhỉ?"

"Lần cuối tôi nhận được thư thì nghe nói họ ở đây... Có vẻ họ đã di chuyển rồi. Lá thư tiếp theo chắc sẽ gửi đến Cork, gay go rồi đây."

Sau khi Snow xác nhận xong, tôi càng tin chắc vào danh tính của 'Phù thủy đi cùng Tử thần'.

Tiện thể, tôi cũng hơi rắc rối vì không biết cô ấy đã đi đâu.

Nhưng chỉ là hơi rắc rối thôi.

Với việc tìm người kiểu này, ma thuật của 'Kẻ đánh cắp lý lẽ của không gian' như tôi rất phù hợp. Tôi lập tức kiểm tra chỉ số của mình rồi nhờ Titty đang đứng bên cạnh.

"Titty, nhờ cậu chút được không? Tôi sắp dùng khá nhiều ma lực đấy."

"Hử, hửm? Chẳng lẽ định dùng đại chiêu ở đây sao?"

"Ừ, tôi sẽ dùng 《Diễn Toán Quyết Chiến Đa Chiều 'Hồi Ức'》. Cái chiêu tôi dùng lúc đấu với cậu trong mê cung ấy."

"L, là cái đó sao...? Nhưng mà có ổn không đấy? Lúc dùng cái đó, trông cậu bị bào mòn ghê lắm mà..."

"Tất nhiên là tôi sẽ không dùng toàn lực như lúc đó đâu. Cũng không định thực hiện 'Hội tụ ký ức' của linh hồn. Tôi chỉ dùng ma lực hiện có để tìm dấu vết của kẻ đã gây ra thảm trạng này thôi. Cũng có nhiều điều tôi muốn xác nhận nữa."

"Nếu không vượt quá giới hạn thì được. Ta hiểu rồi. Việc cảnh giới trong lúc cậu dùng ma thuật cứ giao cho ta."

"Cảm ơn. Vậy tôi bắt đầu ngay đây. ...Ma thuật 《Diễn Toán Quyết Chiến Đa Chiều 'Hồi Ức' (Dimension Gladiate 'Recall')》."

Không cần niệm chú.

Tiến đến sát mép dung nham, tôi dồn toàn bộ ma lực vào thuật thức.

Cách dùng y hệt như lúc đấu với Titty.

Từ bức tranh gợi lại ký ức. Từ ma thạch gợi lại nhân cách. Đọc thông tin từ linh hồn đó và tưởng tượng ra sự truy hồi.

Bằng ma thuật đó...

Khoảnh khắc biển dung nham này được sinh ra.

Ma thuật đã gây ra điều đó.

Nhân vật đã phóng ra ma thuật đó.

...Vượt qua chiều không gian thời gian, tôi nhìn thấy quang cảnh ấy.

Đó chính là ma thuật 《Diễn Toán Quyết Chiến Đa Chiều 'Hồi Ức'》.

'Hiện tại' và 'Quá khứ' kết nối với nhau.

Và rồi, như đang mơ, thế giới tôi nhìn thấy dần thay đổi.

Tôi biết được ngọn ngành câu chuyện cho đến khi cái 'Hố Lớn' này bị nhuộm đỏ...

--------------------

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!