Hướng Tới Tầng Sâu Nhất Của Mê Cung Dị Giới

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

162 2901

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

13 44

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

131 2664

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

531 3646

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

699 9625

Hồi 02 - 29. Hãy học ma thuật nào

29. Hãy học ma thuật nào

Cửa hàng chuyên bán những thứ liên quan đến ma thuật và thuật thức thường được gọi là 『Cửa hàng Ma thuật』.

Cũng giống như cửa hàng kim khí thì gọi là cửa hàng vũ khí vậy.

"Kính chào quý kháccch."

Tôi và Maria đi bộ từ quán rượu đến cửa hàng ma thuật và cùng nhau bước vào.

Nghe từ "Cửa hàng Ma thuật", tôi đã hình dung đến ngôi nhà của mụ phù thủy trong truyện cổ tích, nhưng thực tế không phải vậy.

Nói đúng hơn thì nó giống một hiệu sách ở thế giới cũ.

Các kệ sách được sắp xếp sao cho không cản trở lối đi của khách, và sách được xếp kín đặc trên các bức tường.

Tôi bắt chuyện với người phụ nữ đang ngồi ở quầy.

Đó là một nhân viên bán hàng có đôi tai dài (Elf) và dáng người cao ráo.

"Xin lỗi, tôi đến mua ma thạch để học ma thuật..."

"Ma thạch hả. Chị hiểu rồi. Để xem nào, dạo này hàng tồn kho đang ít dần... Ờm, danh mục đây nhé. Em chọn trong này đi."

Nói rồi cô nhân viên lấy ra một cuốn danh mục cũ kỹ từ dưới quầy.

Lật xem qua, tôi thấy hàng loạt ma thuật được liệt kê bằng chữ. Tuy nhiên, những tờ giấy ghi chú "Hết hàng" được dán khắp nơi.

"Cái 'Hết hàng' này là...?"

"Là hết hàng theo đúng nghĩa đen đấy. Dạo này nước nào cũng khan hiếm hàng hóa. Đã ít hàng rồi mà đại hội với sự kiện lại đang đến gần nữa chứ. Thú thật là chẳng còn món nào ra hồn đâu. Giờ em có đặt trước thì chắc phải sau đại hội mới có hàng. Vì nghề này nguyên liệu thì ít mà sản xuất lại chậm chạp."

Thế giới này có thứ gọi là đấu trường.

Mở rộng ra thì hình như có cái gọi là 『Đại hội Vũ đấu』 để quyết định ai là người đứng đầu trong số những người lấy chiến đấu làm nghề nghiệp. Có vẻ đây là thời điểm những người tham gia đại hội đi mua ma thuật để sử dụng thi đấu.

Thất vọng vì đến không đúng lúc, tôi nhìn vào cuốn danh mục.

Chỉ nhìn lướt qua cũng thấy có đến hàng ngàn loại ma thuật.

"Ra là vậy. Cho tôi xem kỹ một chút nhé."

Ma thuật tấn công và ma thuật hồi phục.

Ma thuật thuộc tính và ma thuật hỗ trợ.

Từ những thứ cơ bản mà tôi đã quen thuộc, cho đến những thứ như ma thuật sinh hoạt hay ma thuật nghi thức, đủ cả.

Trước mắt, tôi muốn mua cho Maria một loại ma thuật hỗ trợ nào đó trong số này.

Tuy nhiên, những cái có vẻ hữu dụng đều đã hết hàng.

Nhân tiện thì Maria đang ở phía sau tôi, tò mò đi ngó nghiêng khắp cửa hàng.

"Maria cũng xem đi. Thấy cái nào hay hay thì tôi mua cho."

"A, vâng. Tôi biết rồi."

Tôi gọi Maria đang đi loanh quanh lại, định để cô bé giúp chọn ma thuật.

Thấy vậy, cô nhân viên có vẻ hoảng hốt ngăn chúng tôi lại.

"Chờ, chờ chút đã quý khách. Chẳng lẽ cậu định cho đứa bé đó học sao?"

Có vẻ việc một đứa trẻ cỡ Maria mua ma thuật là chuyện hiếm thấy.

Tôi cao lớn nên không bị coi là trẻ con và có thể tiếp tục mua sắm, nhưng với chiều cao của Maria thì không được như vậy.

"Ờm, cô bé này có vấn đề gì sao?"

"Không, với đứa bé đó thì hơi quá trẻ... Chị nghĩ tốt hơn là nên kiểm tra xem có tố chất sử dụng ma thuật hay không trước đã..."

Chắc là họ không muốn bán ma thuật cho trẻ con. Tôi hiểu cô ấy đang cố gắng từ chối khéo.

Cô nhân viên lấy ra từ dưới quầy đủ thứ như quả cầu pha lê hay giấy chứa câu chú.

"Dùng cái này là biết được sao?"

"Đúng rồi. Chỉ cần đặt tay lên đây là sẽ biết được chất lượng và lượng máu của người đó. Từ đó có thể đo được thể loại ma thuật có thể học và dung lượng chứa."

Có đồ tiện lợi thật đấy, tôi chăm chú quan sát món đạo cụ ma thuật.

Nếu là thế giới ma thuật phát triển thì những đạo cụ thế này được tạo ra cũng là lẽ thường.

Và rồi, tôi suy ngẫm về cụm từ "thể loại ma thuật có thể học và dung lượng chứa" vừa nãy. Có lẽ nghĩa là có giới hạn về ma thuật có thể học. Hy vọng rằng chỉ cần có tiền là có thể học hết ma thuật trong danh mục đã bị dập tắt.

"Nào, cô bé. Em chạm vào đây đi."

Cô nhân viên đưa đạo cụ ma thuật về phía Maria.

"A, vâng."

Nói rồi Maria đặt tay lên.

Ngay lập tức, bên trong quả cầu pha lê bắt đầu xuất hiện một làn sương đỏ.

"Hả? Ồ, ghê, ghê thật. ...Ma lực cấp trung kiên. Lại còn là song hệ Lửa và Vô."

Maria được đánh giá là cấp trung kiên.

Vậy thì tôi và Dia sẽ thế nào nhỉ.

Đột nhiên, tôi cảm thấy sợ khi phải chạm vào quả cầu pha lê đó.

Có vẻ phấn khích vì tìm thấy nhân tài, cô nhân viên khen ngợi Maria tới tấp.

"Cô bé, giỏi quá đi! Chị làm nghề này lâu rồi nhưng hiếm thấy ai trẻ thế này mà có ma lực cao đến vậy đấy!"

"C-Cảm ơn ạ..."

Không quen được khen ngợi, Maria xấu hổ lấy cuốn danh mục che mặt đi.

"Vậy tiếp theo mời cậu em."

Nói rồi cô nhân viên đưa quả cầu pha lê về phía tôi.

Tôi hơi do dự, nhưng rồi quyết tâm đặt tay lên quả cầu.

Sự thay đổi diễn ra ngay lập tức.

Toàn bộ quả cầu pha lê trở nên trong suốt hơn. Vốn dĩ quả cầu đã trong suốt, nhưng những vết bẩn hay vẩn đục nhỏ nhoi đã biến mất, trở nên trong suốt hoàn toàn.

"—A, ủa? Gì thế này. Hiện tượng chưa từng thấy, màu sắc cũng chưa từng thấy. Mà cái này có phải là màu không nhỉ?"

Nói rồi cô nhân viên lấy ra một cuốn sách dày cộp gần đó. Có vẻ cô ấy định dùng nó để tra cứu hiện tượng này.

Tôi đã đoán được đại khái nên ngăn lại.

"Không, được rồi. Không cần tra đâu—"

"Không không, biết ngay ấy mà. Màu trong suốt này, hình như gọi là 『Thuộc tính Không Gian』 (Dimension Attribute). Là một thuộc tính rất hiếm và cổ xưa. Vì màu trong suốt nên cái này không đo được dung lượng rồi... Xin lỗi nhé..."

Cô nhân viên cúi đầu vẻ hối lỗi.

Nhưng với tôi thế là đủ.

Nhìn vào bảng trạng thái của tôi, chuyện thiếu dung lượng là không thể nào. Đúng hơn, hợp lý nhất là dung lượng lớn đến mức quả cầu pha lê không đo đếm được.

Ma lực trong bảng trạng thái của tôi gấp vài lần mức "trung kiên" của Maria, nên chắc chắn không sai đâu.

"Không sao đâu. Biết được thuộc tính của mình là tốt rồi."

"Ưm. Giá mà có đạo cụ đo lường nào khác ngoài quả cầu pha lê thì tốt, nhưng nhà chị không có. Xin lỗi nhé. Chị sẽ lấy danh mục thuộc tính Không Gian ra cho em. Hình như ở đây có cuốn danh mục ma thuật hiếm..."

Nói rồi cô nhân viên lấy ra một cuốn danh mục mỏng và đưa cho tôi.

Lướt qua cuốn danh mục mỏng dính, tôi thấy những thứ như 『Sao』, 『Mặt Trời』, 『Trăng』, 『Quang』, 『Ám』. Ngay cả trong danh mục hiếm này, ma thuật thuộc tính Không Gian cũng đặc biệt ít ỏi.

Chỉ vỏn vẹn hai loại. Mua cả hai vẫn còn dư tiền.

"Ma thuật Không Gian 《Connection》. Ma thuật Không Gian 《Form》. Hình như chỉ có hai cái thôi..."

"Í-Ít thật nhỉ... A, nhưng có vẻ vẫn còn hàng. Mà đúng hơn là vì người thuộc tính Không Gian quá ít nên hàng vẫn còn nguyên."

"Vậy cho tôi cả hai cái."

"Hả? Được sao? Dù chưa biết dung lượng của mình thế nào?"

"Chà, giờ không được thì chắc lúc nào đó sẽ học được thôi."

"Thoáng thật đấy, cậu em. Chẳng lẽ là công tử nhà giàu?"

"Mua mấy ma thuật này thì đúng là nhẹ nhàng thật."

"Ghen tị quá đi mất... Vậy chờ chút chị đi lấy ngay đây."

Cô nhân viên đứng dậy và đi vào trong.

Trong lúc đó, tôi quyết định chọn ma thuật cho Maria.

"Maria thấy sao? Có cái nào thú vị không?"

"Chẳng có cái nào ra hồn cả. Ma thuật tấn công hệ Hỏa thực dụng đều bán hết rồi. Chỉ có hệ Vô là dân số ít hay sao mà còn lại vài món khá tốt."

"Hể."

Tôi nhìn vào cuốn danh mục Maria đang xem.

Quả thật, hệ Hỏa toàn là hết hàng. Ngay cả cái cơ bản như 《Flame Arrow》 cũng không có.

Tiện thể tôi xem qua hệ Băng thì cũng tình trạng tương tự. Nhưng vì tôi tập trung vào ma thuật Không Gian nên không có hệ Băng cũng chẳng sao.

"Lấy cái 《Firefly》 này thì sao?"

"Hả, cái đó ấy ạ?"

Nhìn lướt qua, tôi chỉ bừa một cái.

Ma thuật mang tên loài đom đóm, hình như có thể tạo ra lửa để làm lóa mắt. Có ghi chú là nhiệt lượng thấp nên không có sức tấn công.

"Tôi không mong chờ sức tấn công ở Maria. Tôi muốn cô hỗ trợ."

"Haizz, là vậy sao... A, bên hệ Vô thì cái 《Impulse》 này là nhất đấy. Ma thuật tấn công đàng hoàng."

Nói rồi Maria chỉ vào 《Impulse》 trong cột hệ Vô.

Được mô tả là ma thuật chấn động tầm ngắn. Kẻ địch trúng đòn ở cự ly gần sẽ bị thổi bay vài mét do xung kích.

"Vậy mua hai cái đó đi. Giá cũng phải chăng. À, mua thêm cho tôi một cái ma thuật băng giá nào đó nữa nhỉ."

"......"

"Sao thế?"

"Haizz. Anh đúng là vung tiền qua cửa sổ thật đấy."

Maria lườm tôi vẻ ngán ngẩm.

"Tiền đánh cược cả mạng sống mới có được. Không tiêu thì phí lắm đúng không?"

"Cứ tiết kiệm bình thường là được mà..."

Maria phản đối kịch liệt ý kiến của tôi.

Nhưng vì tôi hành động để không phải ở lại thế giới này lâu dài, nên trong đầu không có khái niệm tiết kiệm.

"Rồi, để quý khách đợi lâu. Ma thạch đây, cậu em."

Trong lúc tôi đang tranh luận với Maria thì cô nhân viên từ trong đi ra.

"Cảm ơn chị. À, tôi chọn xong ma thuật cho cô bé này rồi. Lấy cho tôi Hỏa ma thuật 《Firefly》 và Vô ma thuật 《Impulse》 nhé. Tiện thể lấy luôn Băng ma thuật 《Little Snow》 nữa."

"《Firefly》, 《Impulse》 và 《Little Snow》 nhỉ. Mấy cái đó phổ biến nên chị lấy được ngay. Nhưng mà 《Little Snow》 không hợp thuộc tính của hai người đâu, không học được đâu nhé?"

"À, đừng bận tâm. Thú vui của người giàu ấy mà."

Kết quả lúc nãy không hiện ra thích tính Băng kết.

Nhưng việc tôi dùng được ma thuật Băng kết là sự thật, nên cần phải thử xem sao.

"Haizz, thú vui sao. Bên chị thì bán được hàng là tốt rồi."

"Tôi trả tiền trước nhé."

"À, ừ."

Tổng tiền chưa đến 2 đồng vàng. 《Impulse》 hơi đắt một chút, còn mấy cái kia công dụng hạn chế nên rẻ bèo.

Tôi làm bộ lấy từ cái túi đeo sau lưng như mọi khi, nhưng thực chất là lấy 2 đồng vàng từ 『Túi đồ』.

"Anh ta thực sự ném tiền ra kìa."

Maria nhìn tôi bằng ánh mắt không thể tin nổi.

Làm ơn đừng có nhìn bằng ánh mắt đó mỗi khi nói chuyện tiền nong được không.

"Cảm ơn quý khách. Chà, đúng là người giàu có khác. Vậy chị đi lấy ma thạch cho cô bé ngay đây."

Tôi nhận lại tiền lẻ bạc và ma thạch Không Gian.

Ma thạch Không Gian tỏa ra màu sắc kỳ ảo.

Vật chất thì đúng là ma thạch lấy từ mê cung, nhưng sự gia công thì ở đẳng cấp khác hẳn. Những ma thuật thức khắc chi chít tận sâu bên trong viên đá tạo nên một vẻ đẹp dị thường.

"Đẹp thật. Nuốt thì phí quá."

"Cũng có người đeo lên người đấy ạ. Nghe nói có loại trang sức như vậy."

Maria khoe kiến thức với tôi. Nghe đâu có người dùng đá ma thuật Thần Thánh làm nhẫn cưới để cầu nguyện bình an.

Trong lúc nghe chuyện đó, cô nhân viên mang ma thạch của Maria ra.

"Đây, phần của cô bé đây. Chị kèm theo cả giấy chứng nhận của quốc gia nữa nhé. Có vấn đề gì thì cứ quay lại. Khách sộp nên chị sẽ hậu mãi chu đáo."

"Cảm ơn. Mà này, cái này uống ngay tại đây được không?"

"Được chứ. Chị lấy nước cho nhé?"

"Phiền chị. Lần đầu uống nên tôi muốn có người chuyên môn ở cạnh."

"Okie."

Cô nhân viên nhanh nhẹn vào trong lấy nước ra.

Rồi tôi và Maria dùng chỗ nước đó để nuốt ma thạch.

Tôi có ba viên tính cả ma thuật Băng kết, Maria có hai viên.

Dù có chút kháng cự với việc nuốt đá, nhưng thấy Maria nhỏ tuổi hơn mà nuốt cái ực không than vãn lời nào, tôi cũng không chịu thua mà nuốt xuống.

"Chúc mừng cô bé nhé. Giờ chắc em dùng được ma thuật rồi đấy. Nhưng đừng dùng trong quán nhé. À, còn cậu em có dùng được hay không thì chị không biết đâu nha."

"Tôi biết rồi. ...Sao rồi, Maria. Thấy ổn không?"

"Biết làm sao được ạ. Lần đầu tiên mà."

Maria nhìn chằm chằm vào lòng bàn tay mình, nhưng có vẻ không biết có gì thay đổi.

"Chị ơi. Cho tôi ra ngoài bắn thử chút nhé."

"Cũng không có khách khác, để chị ra ngoài xem cho."

Cô nhân viên tốt bụng đồng ý xem chúng tôi thử ma thuật.

Chúng tôi ra ngoài và được dẫn ra sân vườn của cửa hàng. Có đặt sẵn bia rơm hình người, xem ra việc khách hàng thử bắn là chuyện thường tình.

"Cô bé, tưởng tượng đi nào... Ma lực tuần hoàn trong cơ thể tụ lại ở lòng bàn tay, nhiệt lượng của ma lực đó tăng vọt, lửa tràn ra khỏi tay như nước tràn ly. Và rồi, hô lên. 《Firefly》!"

"—《Firefly》!"

Lửa bùng lên từ tay Maria.

Cô nhân viên cũng quen việc này rồi. Chắc hẳn cô ấy đã hướng dẫn ma thuật cho nhiều người. Có vẻ giao Maria cho cô ấy là yên tâm rồi.

Tôi cũng phải thử ma thuật của mình.

"Cô bé, giỏi quá! Chà, đúng là một khối tài năng. Vậy tiếp theo nào. Tiếp theo là tưởng tượng gom ma lực vô sắc lại. Ma lực vô sắc tụ lại, rung lên như muốn nhảy ra khỏi lòng bàn tay. Nén cái rung động đó lại, nén lại, rồi hét lên. 《Impulse》!"

"—《Impulse》!"

Trong lúc liếc thấy con bù nhìn rơm bị thổi bay ở góc tầm nhìn, tôi tiến hành công việc của mình.

【Ma thuật】

Ma thuật Băng kết: Freeze 1.04Ice 1.06

Ma thuật Không Gian: Dimension 1.42Connection 1.00Form 1.00

Ma thuật Vốn có: Dimension - Đa Trùng Triển Khai (Multiple) 1.02

Dimension - Quyết Chiến Diễn Toán (Gladiate) 1.04

Tôi dùng 『Hiển thị』 để kiểm tra ma thuật mình đang sở hữu.

Mặc dù 《Connection》 và 《Form》 đã được thêm vào, nhưng 《Little Snow》 lại không có.

Trong buổi kiểm tra thích tính tại cửa hàng, quả thực không có yếu tố thuộc tính Băng kết. Chẳng lẽ tôi chỉ có thể học ma thuật Không Gian? Vậy thì sự tồn tại của 《Freeze》 và 《Ice》 mà tôi đang nhớ hiện giờ là thế nào?

Một lý do khác có thể là do thiếu dung lượng, nhưng tôi không dám chắc. Vì việc chẩn đoán thích tính ở cửa hàng ma thuật khá mơ hồ, nên tôi đành phải tự mình thử nghiệm nhiều thứ.

Những điểm chưa rõ sẽ giải quyết sau, trước mắt tôi muốn nắm bắt chi tiết về những ma thuật vừa có được.

【Connection】

Tiêu hao MP 100

Ma thuật Không Gian thượng cấp. Tùy theo năng lực của người thi triển, kết nối các chiều không gian.

【Form】

Tiêu hao MP 1

Cơ bản của ma thuật Không Gian. Gán khái niệm Không Gian - Thời Không.

Chi tiết không khác mấy so với lời giới thiệu trong cuốn danh mục lúc nãy.

Tôi tự nhiên đặt kỳ vọng vào 《Connection》.

Nếu đúng như lời mô tả, có vẻ tôi có thể trở về thế giới cũ ngay bây giờ.

Khi tôi đang kiểm tra ma thuật của mình thì Maria, người đã tập xong ma thuật, tiến lại gần.

"Chủ nhân! Em dùng được ma thuật rồi!"

"...Ra ngoài đường đừng gọi thế nữa. Với lại, im lặng chút đi. Tôi cũng phải thử ma thuật."

Maria thực sự rất vui sướng, nhảy cẫng lên.

Tuy nhiên, nếu 《Connection》 có thể đưa tôi về thế giới cũ, thì người nên vui sướng nhảy cẫng lên phải là tôi mới đúng. Tôi mặc kệ Maria và niệm chú.

Hình ảnh.

Đó chỉ là một ước nguyện duy nhất.

Ước nguyện trở về thế giới cũ.

"—Ma thuật 《Connection》!"

Tôi giơ một tay lên, dồn toàn bộ ma lực để xây dựng hình ảnh.

Ma lực can thiệp vào không gian tuôn trào từ lòng bàn tay. Nó nuốt chửng không khí xung quanh, cô đặc lại trong lòng bàn tay. Khối không khí bị nén lại đó tạo thành một bức tường được cấu thành từ ma lực màu tím nhạt.

Đó là một cánh cửa ma thuật vô định hình, như phản chiếu trên mặt nước dao động.

Tôi đặt tay lên cánh cửa đó.

Nếu đúng như hình ảnh tưởng tượng, thứ này sẽ dẫn đến thế giới cũ của tôi.

Tôi đẩy cửa, định mở ra—

"—Không mở được."

Nó không mở.

Thấy tôi cứ đẩy rồi kéo cánh cửa ma thuật, cô nhân viên tò mò lại gần.

"Hô, lần đầu tiên thấy đấy. Đây là ma thuật Không Gian 《Connection》 sao. Được tận mắt chứng kiến loại ma thuật chỉ thấy trong sách vở, cảm động quá đi mất. Nhưng mà cái đó, để nguyên thế thì không mở được đâu. Hình như phải niệm thêm lần nữa để tạo thành một 'Cặp' thì nó mới hoạt động."

"Hả?"

"Nào nào. Niệm thêm lần nữa đi."

Cô nhân viên có vẻ biết chi tiết về ma thuật này hơn cả tôi. Tôi quyết định nghe theo chuyên gia và niệm chú thêm lần nữa.

"—Ma thuật 《Connection》."

Làm theo lời cô ấy, tôi tạo thêm một cánh cửa nữa ngay gần đó.

"Rồi. Giờ thì chỗ đó và chỗ kia chắc đã thông nhau rồi đấy. Nếu đúng theo tài liệu."

Tóm lại, nó giống như cánh cửa thần kỳ tự lắp đặt vậy.

Tôi đã hiểu cách dùng ma thuật này.

"Ra là vậy. ...Được rồi, đi đi. Maria."

"Hả, không chịu đâu. Trông đáng ngờ lắm. Sợ lắm."

Tôi cũng thế.

Dù là cánh cửa do mình tạo ra, nhưng chui qua một cánh cửa màu tím nhạt rõ ràng không phải vật chất thế kia cần rất nhiều dũng khí.

Cực chẳng đã, tôi vừa cảnh giác vừa dùng tay phải đẩy cửa.

Lần này không có lực cản, cánh cửa mở ra.

Ngay lập tức, cánh cửa kia cũng mở ra, và cánh tay phải của tôi thò ra từ đó.

Sợ vãi...

"Đúng như tài liệu nhỉ. Chúc mừng cậu em."

"C-Cảm ơn."

"Nhưng mà xóa đi nhé. Vướng víu lắm."

"A, vâng."

Tôi rút tay về, hình dung việc xóa cánh cửa trong đầu.

Cánh cửa biến mất không chút vấn đề.

Có vẻ đây không phải là phương tiện để 『Trở về』.

Nó có lẽ tương đương với ma thuật đặt điểm dịch chuyển tức thời trong game. Nếu có thể 『Trở về』, thì phải là trường hợp tôi đặt được cánh cửa này ở thế giới cũ. Tất nhiên, nếu làm được thế thì tôi đã chẳng phải khổ sở thế này.

Tôi xốc lại tinh thần, định nhờ cô nhân viên xem nốt ma thuật còn lại.

"Xin lỗi. Chị có thể chỉ cho tôi về ma thuật còn lại không?"

"Cái còn lại... là 《Form》 nhỉ. Ừm, 《Connection》 có tranh minh họa nên dễ hiểu, chứ 《Form》 thì ít tài liệu lắm. Chỉ biết là nó 'Gán' thuộc tính Không Gian thôi..."

Đáng tiếc là ma thuật còn lại hoàn toàn phải tự mò mẫm.

Tôi đành phải bắn thử vậy.

"Trước mắt tôi cứ dùng thử xem sao. —Ma thuật 《Form》."

Hình ảnh cấu trúc ma thuật còn sơ sài, tôi phóng ma lực vào không trung.

Thứ xuất hiện ở đó là một bong bóng xà phòng màu tím nhạt.

"Bong bóng, hả?"

Cô nhân viên lạ lẫm dùng đầu ngón tay chọc vào cái bong bóng đó.

Nó không vỡ như bong bóng xà phòng mà tan biến một cách dễ dàng.

"Là bong bóng nhỉ."

Tôi cũng có cùng cảm tưởng.

Nhưng chỉ mình tôi biết rằng nó không chỉ đơn giản là vậy.

Chỉ mình tôi, người đang chi phối cái bong bóng đó, mới có thể hiểu được theo trực giác.

Cái bong bóng này, nó bị lệch.

Đường viền của bong bóng này không thể được tạo nên từ nước. Vì không phải thuộc tính Thủy nên đó là đương nhiên.

Thứ tạo nên đường viền tròn trịa đó là sự lệch lạc của không gian.

Một cái bong bóng mang đặc trưng của thuộc tính Không Gian.

Dù chưa hiểu chân ý của cụm từ "Gán thuộc tính Không Gian", nhưng chắc chắn cái bong bóng này mang thuộc tính Không Gian và nằm dưới sự chi phối của tôi.

"Sao rồi cậu em. Có hiểu ra gì không?"

"Không, chẳng hiểu mấy... Chỉ biết nó là cái bong bóng thôi..."

Nếu giải thích cảm giác ma thuật cho chuyên gia là cô nhân viên đây, có thể tôi sẽ biết cách sử dụng hữu hiệu. Tuy nhiên, tôi đã có được loại ma thuật ít người dùng ở thế giới này. Cảm giác muốn giấu kín nó chiếm ưu thế, nên tôi nói dối cô nhân viên.

"Vậy sao. Tiếc nhỉ."

"《Form》 đúng là chẳng biết dùng làm gì... Nhưng cảm ơn chị đã giúp. Cả tôi và cô bé này đều là người mới mà."

"Không có chi, công việc mà."

Tôi cúi chào cô nhân viên đang lắc đầu.

Rồi tôi gọi Maria, người đang chọc chọc vào cái bong bóng của tôi để nghịch.

"Maria, bên đó xong chưa?"

"Xong rồi ạ. Tôi nắm được bí quyết rồi."

Maria có vẻ đầy tự tin.

Được cô nhân viên khen có tài năng nên có cảm giác cô bé đang phổng mũi.

"Vậy chúng tôi xin phép. Cảm ơn chị nhiều. Chắc chúng tôi sẽ còn quay lại."

====================

"Vâng, tạm biệt anh trai. Cả cô bé nữa nhé."

"Cảm ơn đã giúp đỡ. Xin phép ạ."

Chúng tôi chào tạm biệt nhau, rồi tôi và Maria rời khỏi cửa hàng ma thuật.

Nhân viên cửa hàng vẫy tay cho đến khi bóng dáng chúng tôi khuất hẳn.

Cứ như thế, tôi và Maria đã học được ma pháp mới.

--------------------

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!