424. Những người đồng đội dị giới
Tại trung tâm sân tập nền cát, hai Long Nhân đang tung nắm đấm trần vào nhau. Các thành viên của Guild 'Epic Seeker' vây quanh hò reo cổ vũ, quan sát màn 'Thể thuật' đầy uy lực đó. Trong số đó, có người còn cầm cả rượu trên tay.
Bước vào sân tập, chúng tôi bị một thành viên Guild đứng gần cửa ra vào phát hiện.
Cô gái ấy vừa nhìn thấy mặt tôi, mắt đã trợn tròn kinh ngạc, người run lên bần bật.
Đó là Seri-chan, một thành viên kỳ cựu tôi gặp đầu tiên và cũng là nữ kiếm sĩ đầu tiên đấu với tôi tại đây. Chẳng hiểu sao, cô bé vừa hét vừa lao sầm sập về phía tôi.
"M-Ma-Ma-Masterrrrrrr!? À không phải, là ngài Thủy Tổ huyền thoại của Giáo hội Levan chúng em!? Mà hình như cũng không phải, là ngài Aikawa Kanami Christ Eurasia Waldfoozyers von Walker... dạo này phải gọi đầy đủ như thế phải không ạ!?"
Cả cơ thể lẫn lời nói đều có khí thế kinh người.
Seri-chan là cô bé sau khi thua tôi một lần đã trở nên tôn sùng tôi - Guild Master của mình - một cách kỳ lạ.
Tôi dùng hai tay giữ chặt hai vai cô bé lại, lịch sự nhờ vả.
"Ở-Ở đây cứ gọi là Guild Master đi."
"Vâng!! Đã lâu không gặp, Masterrrrrrr!!"
Ồn ào thật. Nhưng tôi cảm thấy như được tiếp thêm năng lượng. Dia bên cạnh không hề nhăn nhó, ngược lại còn gật đầu vui vẻ, có lẽ hai người này hợp tính nhau.
"Thế, Seri-chan. Snow hiện giờ... đang đấu tập với Celldra à?"
"Vâng. Snow-san muốn rèn luyện nên ngài Celldra - Quyền đại diện Tổng tư lệnh - đã đồng ý làm đối thủ. Nghe bảo nếu thắng thì sẽ được cho vào 'Đội chinh phạt tiên phong' ngay lập tức, nên là đấu tập nghiêm túc đấy ạ. Tất cả thành viên Guild đang xem là vì thế đó ạ."
"Ra là vậy. Hèn gì nhiệt khí hừng hực thế này. Trận chiến của những kẻ mạnh, chỉ xem thôi cũng học hỏi được..."
"Không, chả học được gì đâu ạ. Rõ ràng là ngài Celldra đang dạy dỗ bằng sức mạnh chủng tộc Long Nhân... nên với bọn em thì hoàn toàn vô nghĩa! Mọi người chỉ xem vì nó hoành tráng thôi ạ!"
"Đúng thật."
Như để chứng minh lời Seri-chan nói là đúng, mặt đất rung chuyển dữ dội.
Không phải động đất, mà chỉ là chấn động do người với người va chạm nhau khiến cả sân tập chao đảo.
Nguồn phát ra sức mạnh đó là hai người ở giữa sân tập.
Cả Snow và Celldra đều không dùng vũ khí.
Chỉ là cả hai đều 'Long hóa' giới hạn đôi cánh sau lưng và một cánh tay, thực hiện trận chiến tốc độ cao.
Cuộc đọ sức giữa hai kẻ từng mang danh hiệu 'Mạnh nhất' trông thật đậm chất viễn tưởng (SF).
Bởi lẽ, cả hai đều liên tục dùng 'Gió Rồng' để bay lơ lửng (hover) một chút. Những hạt ma lực bắn ra khi vỗ cánh trông như tàu vũ trụ đang rải nhiên liệu đẩy. Không phải chạy sát mặt đất mà là lướt đi, bay lượn tung hoành khắp sân đấu và tung nắm đấm. Gia tốc đột ngột đó nếu là người thường chắc chắn sẽ bị mất thị lực (blackout). Nhưng hai Long Nhân bọn họ thì khác.
Nhanh hơn.
Phải nhanh hơn đối thủ nữa.
Không khí trong sân tập bị xé toạc như phát nổ rồi cuộn trào thành dòng lũ.
Trận giáp lá cà phi nhân loại đó khiến các thành viên Guild phát cuồng.
"Snow!! Cố lên! Chỗ đó kìa, móc mắt hắn điii!!"
Người hét to nhất trong số đó là Teiri Linker, nữ pháp sư, Sub-Master của Guild và là người cưng chiều Snow hết mực.
Và nối tiếp lời cổ vũ sặc mùi bạo lực đó là những tiếng hô hào trần tục của các thành viên Guild.
"Cố lên ạ!! Snow mà thua là bọn này lỗ to đấy!!"
"Snow! Nhây vào!! Nhây vào thì kiểu gì ngài Quyền đại diện cũng sẽ nể mặt cô!!"
"Bọn tôi cược hết tiền ăn vào cô đấy!! Nhờ cả vào cô đóooo!!"
Trên tay mỗi người đều nắm chặt vài tờ giấy ghi: "Trận đấu tập Tổng tư lệnh lần thứ 007: Phiếu Snow thắng: Tỷ lệ 14.2".
Nhìn cái bàn quản lý giấy tờ đặt ở góc sân tập, có thể thấy một vụ cá cược quy mô lớn đang diễn ra.
"Này, mấy đứa kia... Đừng cổ vũ kiểu đó. Gây áp lực cho cả hai bên đấy."
Cũng có tiếng nói điềm tĩnh trách cứ xung quanh.
Đó là Vorzak-san, chiến binh kỳ cựu, người đóng vai trò tổng quản kiêm người cha của Guild.
Rõ ràng tiếng cổ vũ trong sân tập phần lớn dành cho Snow.
Nhưng nhìn kỹ thì những thành viên mới gia nhập trong năm qua hầu hết đều bình tĩnh nắm "Phiếu Celldra thắng" mà xem.
Có vẻ chỉ những thành viên kỳ cựu mới thiên vị Snow.
Tôi đoán là vụ cá cược này đã diễn ra trong thời gian dài, các thành viên cũ cứ mất tiền (bị móc túi), còn thành viên mới thì hốt bạc. Nếu cứ đà này, đám fan cuồng chiều hư Snow sẽ suy yếu dần và Guild sẽ trở nên trong sạch hơn, tôi thấy hơi vui một chút.
Trong lúc tôi đang phân tích tình hình, trận đấu tập càng trở nên khốc liệt.
Và khi màn giáp lá cà mãn nhãn sắp đi đến hồi kết, Seri-chan bên cạnh hét lên với âm lượng không thua kém gì tiếng gầm của trận chiến.
"Snoooooow-saaaaaaaan! Ngài Kanami đến cổ vũ rồi nèeeeeee! Thể hiện cho tốt vàooooo!!!"
"A, cái đó thì..."
Chắc là thông báo xuất phát từ thiện ý.
Chỉ có điều, diễn biến sau đó thì dù không nhìn thấy tương lai cũng quá rõ ràng.
"Hả, Kanami?"
Giữa trận đấu tập tranh nhau từng khoảnh khắc, Snow thốt lên và lỡ đưa mắt về hướng giọng nói của Seri-chan.
Đôi mắt rồng đỏ sắc bén cũng bắt được hình dáng tôi đứng bên cạnh.
Celldra ở đối diện buột miệng "tsukkomi" (bắt bẻ).
"...N-Này. Nhìn đi đâu đấy, con nhỏ này. Mày thật là..."
Cuộc hội thoại trong khoảnh khắc giữa cơn bão tố ấy chắc chẳng ai ngoài tôi nghe được.
Nhưng chắc chắn Celldra đã thở dài, rồi không chút nương tay tận dụng sơ hở của Snow, tóm lấy cổ tay cô ấy.
"Haa. ...Tạm thời cứ thua đi đã."
"Á á...!!"
Snow lỡ mất tập trung vội vàng quay lại trận chiến, nhưng đã quá muộn.
Khoảnh khắc chạm mắt với Celldra, cô ấy nở nụ cười nửa miệng định làm nũng: "Cái vừa rồi không tính nhé? Không tính, không tính", nhưng đáp lại là cái lắc đầu phũ phàng, và cơ thể Snow bị quăng đi.
"A... á á á, oái, oáááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááá
====================
"Vâng, tôi nghe Snow kể rồi. Có vẻ mọi chuyện đã rất vất vả nhỉ. Và chính vì biết chuyện đó, tôi mới đề xuất cho cậu một kế hoạch nghỉ dưỡng! Chính là dự án du lịch suối nước nóng do Teili Linker này lập ra!"
"Không, thôi khỏi. Tôi xin kiếu. Không cần thiết đâu."
"Ít nhất cũng nghe nội dung đã chứ!? Cậu sành sỏi đời hơn rồi nên sự tôn trọng dành cho tôi cũng giảm đi đấy à!?"
Không có chuyện đó.
Biết bao nhiêu chuyện xảy ra mà thái độ của cô Teili đối với tôi vẫn không đổi, cô ấy thực sự là một người thấu tình đạt lý.
Thế nên, tôi vẫn nói chuyện với cô ấy bằng sự tôn trọng còn hơn cả trước đây. Nhưng chuyện nào ra chuyện đó.
"Mà nói chứ, gần đây có suối nước nóng sao. Chuyện đó làm tôi ngạc nhiên trước đấy."
"Cũng không hiếm lắm đâu? Chỉ là, khác với suối nước nóng ở 'Bản Địa', suối nước nóng ở 'Vùng Khai Phá' hơi đậm đặc một chút. Người có cấp độ thấp mà ngâm vào là say nóng ngay."
Từ cách diễn đạt đó, có thể hiểu nó hơi khác so với suối nước nóng ở 'Thế giới cũ'.
Có lẽ do 'Ma Độc' trong lòng đất rỉ ra, hòa vào nước nóng nên dược tính mới mạnh như vậy. Nghĩ thế, tôi bỗng thấy hứng thú với suối nước nóng dị giới, bắt đầu hơi muốn đi thử.
Ngay cả ở 'Thế giới cũ', số lần tôi được ngâm mình trong bồn tắm rộng rãi cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Tôi bắt đầu dao động trước sức hấp dẫn của văn hóa tắm bồn.
Cô Teili khéo léo chọc vào kẽ hở đó.
"Hình như đây là lần đầu tiên nhỉ. Suối nước nóng tốt lắm đấy nha. Rất thích hợp để chữa lành mệt mỏi sau những trận chiến dài. Đây là nhà trọ suối nước nóng mà chúng tôi thỉnh thoảng vẫn đi theo đoàn, nên đảm bảo chất lượng."
"Hự...!"
Bị chọc trúng tim đen, lòng tôi lung lay dữ dội.
Cảm giác như sắp đầu hàng đến nơi rồi.
"Cậu sẽ tắm cùng Snow trong dòng suối nước nóng tuyệt vời đó, ở chung một phòng, và qua đêm cùng nhau. Không cần phải ngại ngùng gì cả! Đúng thế, không cần khách sáo gì hết!!"
"Không, tuyệt đối không tắm chung đâu... phòng cũng làm ơn tách riêng ra giùm."
Nhưng cách chọc của cô Teili bắt đầu hơi thô, nên tôi đã thành công chấn chỉnh lại con tim đang dao động.
"Tôi đặt chung phòng rồi. Tên con của hai người tôi cũng nghĩ xong luôn rồi. Kế thừa từ người anh trai quá cố của tôi, đặt là Will thì thế nào?"
"Cũng không có chuyện đó đâu. Làm ơn đừng lôi mấy cái tên nặng nề đó ra một cách vô ích."
Tên của con trai và con gái...
Nếu như.
Nếu như cơ hội đó đến một lần nữa, tôi định sẽ đặt những cái tên thật an toàn.
Tuyệt đối sẽ không đặt cái tên hiếm gặp ngay cả trong giới nghệ sĩ như 'Kanami'.
Có lẽ bố mẹ đã tính toán cho sự nghiệp giải trí tương lai của tôi mà bàn bạc kiểu: "Hiếm lắm mới mang họ Aikawa (Tương Xuyên), hay là đặt những cái tên liên quan đến nước cho đồng bộ nhé? Chắc chắn các nhà sản xuất và khán giả sẽ dễ nhớ hơn đấy", "À, con trai của anh và em mà. Chắc chắn nó sẽ đa tài và trở thành nhân vật lớn, trung tâm của giới giải trí đầy biến động. Nhìn xa trông rộng như thế, một cái tên độc nhất vô nhị là tốt nhất". Và kết quả của cuộc thảo luận đó là 'Kanami' (Qua Ba) và 'Hitaki' (Dương Lang).
Nhưng tôi tuyệt đối sẽ không chọn tên theo cái cách vớ vẩn như vậy.
Cái tên là thứ quyết định vận mệnh của một đứa trẻ. Ở 'Thế giới cũ' thì không nói, nhưng ở 'Dị giới' bên này, quy tắc đó tồn tại rất rõ ràng.
Chính vì hiểu rõ tầm quan trọng của việc đặt tên, tôi lắc đầu.
"Chuyện tên tuổi là... đùa thôi. Nhưng chuyện không cần khách sáo thì không đùa đâu nhé? Chẳng có cô bé nào quyến rũ và dễ thương như Snow đâu, nên lỡ có 'sản phẩm' ra đời thì cũng chẳng ai trách cậu, cũng chẳng ai ngạc nhiên đâu."
Thái độ tiếp xúc với tôi thật sự không hề thay đổi.
Có lẽ cô Teili đã biết rõ 'kết cục của tôi và Lastiara', nhưng vẫn đẩy thuyền: "Hãy kết hôn với Snow đi".
Chính vì thật lòng mong muốn tôi được 'hạnh phúc', nên cô ấy mới khuyên tôi nên sớm nhìn về một tương lai mới.
Cô ấy cố tình đóng vai "kẻ xấu xí xớn vô duyên" ở một vị trí tuyệt妙 để nói ra những điều mà ai cũng khó mở lời.
Tôi hiểu điều đó, nhưng vẫn thấy hơi khó xử.
Tôi chỉ còn biết đưa mắt nhìn về phía Snow, nhân vật chính trong câu chuyện, để cầu cứu.
"Suối nước nóng hả~ Ehehe..."
Nhưng ánh mắt tôi và Snow không chạm nhau.
Có vẻ cô nàng cũng khá ưng ý với kế hoạch suối nước nóng này.
"Suối nước nóng tuyệt lắm đó! Tắm chung đi, Kanami! Em thì không sao đâu!"
"Nhưng anh thì có sao đấy. Ánh mắt của mọi người xung quanh đau lắm. Dù đã quen rồi nhưng đau thì vẫn là đau."
Tuy không bằng Kuneru, nhưng phản ứng này cho thấy Snow cũng tham lam ra phết.
Chỉ có điều, cô nàng không biết tính toán như những kẻ cai trị Liên Hợp Quốc, nên cứ lặp đi lặp lại những lời lỡ miệng thế này.
Các thành viên bang hội đang giữ khoảng cách xung quanh bắt đầu xôn xao khi thấy dáng vẻ lúc này của Snow. Người cũ thì cổ vũ "Cố lên, Snow", người mới thì bối rối "Ngài Snow lạ quá".
Mặc kệ phản ứng xung quanh, Snow tiếp tục nói.
"Vậy thì, mọi người cùng tắm đi!? Dia nữa, nếu thế thì được chứ gì!?"
"Hả, cái gì!?"
Bất ngờ bị lôi vào chuyện, Dia đứng bên cạnh đỏ bừng cả mặt.
Thật sự khác với Snow, Dia rất ngây thơ. Tôi thực lòng ước giá như con rồng này có được một phần mười dục vọng và sự mặt dày của loài Dragonewt kia.
"Cái gì mà 'vậy thì' chứ. Snow, sao em lại nghĩ là mọi người cùng tắm thì sẽ ổn..."
"Hưm hưm hưm... Muốn thuyết phục Kanami thì mình tôi không đủ sức sao... Được rồi, lát nữa nhờ Maria giúp mới được."
Cô nàng dựa dẫm vào người khác không chút do dự.
Nhìn cuộc trao đổi của chúng tôi, cô Teili cười vui vẻ.
"Fufu... Tạm thời cứ coi suối nước nóng là một lựa chọn cho ngày mai nhé. Nếu hủy thì mấy chị em tôi sẽ tự đi."
Là đề xuất, không phải ép buộc.
Cô ấy nhấn mạnh điều đó để tôi dễ từ chối, nhưng tôi lắc đầu.
"Không. Chắc là tôi sẽ đi suối nước nóng. Chỉ là, tôi nghĩ sẽ không có chuyện hai người ở riêng đâu."
"...Vậy sao. Đi cùng mọi người, cậu đã 'nhìn thấy' rồi nhỉ. Hiểu rồi."
Hiện tại tôi hoàn toàn không dùng ma pháp, nhưng cô Teili có vẻ nghĩ rằng tôi đã dùng 'Tiên Kiến' để nhìn thấy lịch trình ngày mai.
Rất khó để chứng minh mình không dùng 'Tiên Kiến', nên tôi gật đầu mà không phủ nhận.
Đề xuất xong, cô Teili lùi lại và bắt đầu giải thích cho các thành viên bang hội đang xôn xao xung quanh.
"Mấy đứa mới, trật tự nào! Chị đã nói mãi rồi, Snow mà các em thường thấy là ở chế độ công việc, còn bản chất thật là như thế kia kìa! Với lại, kia là ngài Bang chủ chỉ-có-cái-tên của chúng ta, 'Aikawa Kanami Christ Eurasia Valthoodyars von Walker'! ...Phải, cậu ấy cũng là Walker, là Walker đấy. Chỗ này quan trọng nên đừng có nhầm! Tại sao quan trọng á, thì là vì như thế đấy! Mọi người, cấm làm phiền Snow và cậu Kanami nhé!!"
Có cảm giác hơi tùy tiện, và dường như cô ấy đang dần lấp đầy con đường thoát thân của tôi khỏi cuộc hôn nhân với Snow.
Trong lúc đang giải thích, Celdra bước lại gần.
"Hự, Celdra..."
Đầu tiên, Snow ở gần đó làm vẻ mặt chán ghét và nấp sau lưng tôi.
"Xin lỗi vì cắt ngang lúc đang vui, nhưng cho ta nói chuyện với tư cách giáo quan chút. Việc này cũng là công việc đào tạo người kế thừa mà tên Kuneru bên 'Nguyên Lão Viện' âm thầm nhờ vả đấy."
"À, ra là vậy."
Hiểu ý, tôi nhẹ nhàng lùi sang một bên, để Snow và Celdra đối mặt nhau.
"Snow, bước di chuyển của ngươi vẫn còn ngây thơ lắm. Cơ thể ngươi, vai trò là hứng chịu đòn tấn công của kẻ địch, đó cũng chính là tấn công. Sợ bị thương thì chỉ phí phạm tài năng thôi."
"Nh-nhưng mà, đau thì ghét lắm..."
"Sẽ quen ngay thôi. Mà thực ra là bắt đầu quen rồi chứ gì. Chịu đựng đi, nhận đòn nhiều vào."
"Tôi đang nói đến chuyện cho tới lúc quen ấy...! Với lại, quen với đau đớn nghe cứ đáng sợ kiểu gì ấy, ghét lắm..."
"Ghét việc quen với nó sao. ...Cũng phải, đúng là vậy. Có những thứ nên quen và những thứ không nên quen. Điều đó không sai."
"Ồ, ồ? Nói vậy tức là..."
"Hãy quen với nỗi đau thể xác đi. Nếu nhận thức được đau đớn chỉ là tín hiệu của cơ thể, sẽ tiện lợi nhiều thứ lắm."
"Đại diện thay thế ơi... cách nói đó đáng sợ quá..."
"Snow, Long Nhân (Dragonewt) sống nhàn hạ nhất là làm khiên cho kẻ yếu. Đừng né tránh tấn công, hãy hứng lấy nó. Như thế thì sẽ chẳng ai sợ ngươi cả."
"Không chịu đâu! Né tránh rồi phản công, kết thúc gọn lẹ mới tốt chứ! Chị Titi đã dạy em cách tấn công bằng 'Kiếm Thuật' rồi mà!"
"Haizz... Sự nuông chiều của Vương vẫn còn sót lại, khó làm việc thật..."
Nhiệm vụ của Celdra là đào tạo ra một 'Tổng Tư Lệnh' xuất sắc, nhưng nghe như ông ta đang truyền thụ cách sống 'hạnh phúc' với tư cách một 'Long Nhân' vậy.
Mọi người xung quanh chắc cũng nghe ra như thế. Chính vì vậy, ánh mắt các thành viên bang hội nhìn Celdra rất dịu dàng, chấp nhận ông như một đồng đội.
"Cuối cùng, nếu có thể 'thắng ta', hoặc 'được ta công nhận', thì mới được đi cùng 'Đội Tiên Phong'... Nhưng ta không thấy sự cần thiết. Những việc ngươi làm được, một mình ta đều làm được hết. Do đó, ngươi ở nhà trông nhà."
Và rồi, ông ta lạnh lùng thông báo kết quả kiểm tra.
Nghe vậy, Snow vừa rên rỉ vừa lườm Celdra.
"Gư, nu nu nuuu..."
"Làm cái mặt cay cú đó thì trước giờ sẽ có ai đó nuông chiều ngươi, nhưng ta thì khác. Từ bỏ đi."
"Cũng không phải là muốn được nuông chiều... Chỉ là, thấy ức, thấy bản thân mình thật thảm hại thôi... Với lại đúng như Kuneru nói, tôi chỉ đang nghĩ Celdra đúng là một kẻ đáng ghét..."
"T-Ta nói là vì muốn tốt cho ngươi thôi. Hiểu cho ta đi."
Nghe thấy tên Kuneru, Celdra cảm thấy nguy cơ, vội vàng bồi thêm lời.
Gần đây, tôi nhận được báo cáo từ Kuneru rằng "Không hiểu sao hắn cứ ra vẻ bố nuôi của Snow", giờ thì biết là không sai.
Dù đang sống khá tự do ở thế giới ngàn năm sau, nhưng có vẻ ông ta muốn tránh bị Snow ghét.
"Snow, ngươi không thể vào 'Đội Tiên Phong'. Nhưng ta thề sẽ đích thân đưa người anh trai Glen mà ngươi đang lo lắng về bên cạnh ngươi an toàn. ...Việc để Glen lại 'Huyết Lục' rõ ràng là lỗi phán đoán của ta."
Ông ta còn tuyên thệ thêm nữa.
Tuy nhiên, Snow không chấp nhận những lời đó, vẫn tiếp tục lườm một cách đầy ấm ức.
Celdra chỉ còn biết lúng túng như một ông bố đang đối phó với đứa con gái tuổi dậy thì.
Giữa hai người họ, một thành viên bang hội nãy giờ đứng lùi lại quan sát bước vào.
Là Phó bang chủ xuất thân từ nô lệ giác đấu, anh Volzark.
"Snow, tôi hiểu cô lo cho Glen. Nhưng tôi cũng nghĩ như ngài Celdra nói. Ngài Celdra đi sẽ an toàn và chắc chắn hơn là cô đi."
"Volzark... Nhưng mà, anh hai đang đợi tôi đến cứu..."
"Tôi và hắn quen biết nhau lâu rồi. Nên tôi dám khẳng định, tuyệt đối hắn không đợi cô đâu. Ngược lại, hắn ghét nhất là vì mình mà em gái phải lao vào chỗ nguy hiểm. Hắn là tên cuồng em gái từ trong trứng nước mà."
Tôi cũng nghĩ vậy.
Và nếu Glen Walker có đang đợi, thì người đó là...
Như để chỉ ra người được chờ đợi, anh Volzark quay mặt về phía tôi.
Đã lâu mới gặp lại, nhưng chúng tôi nói chuyện như thể chưa từng có gì xảy ra.
"Lâu rồi không gặp. ...Mà nói chứ, anh Volzark và cô Teili có vẻ không lo lắng lắm cho anh Glen nhỉ? Là vì tin tưởng sao?"
"Chuyện thành viên bang hội tự ý nhận nhiệm vụ rồi chết cũng thỉnh thoảng xảy ra mà... Nhưng đúng là cũng có phần vì bọn tôi tin tưởng hắn. Nếu là thám hiểm giả 'Mạnh Nhất' Glen, thì dù ở đâu, trong hoàn cảnh nào, cuối cùng hắn cũng sẽ chiến thắng và sống sót trở về."
Câu thoại đáng ghen tị thật.
Tôi cũng muốn được nghe câu đó một lần.
Đáng tiếc là, dạo gần đây dù tôi có được coi là 'Mạnh Nhất', thì hình ảnh gắn liền với tôi lại là thua cuộc dễ dàng trong bất cứ hoàn cảnh nào.
"Vậy sao. Tôi chỉ thấy anh Glen lúc làm việc như một quý tộc thôi... anh Volzark từng chứng kiến thời kỳ đỉnh cao của anh ấy thì khác nhỉ."
"Ừ, tôi đã nhìn theo bóng lưng hắn từ xưa rồi. Thám hiểm giả Glen dù rơi vào tình cảnh tuyệt vọng... vẫn bao lần sống sót trở về."
Thú thật, đối với tôi, anh Glen là một 'Anh hùng đã giải nghệ', một người anh trai hiền lành lúc nào cũng nở nụ cười khổ sở.
Nhưng ấn tượng của anh Volzark, người biết rõ chiến tích quá khứ của anh Glen, lại trái ngược.
"Thế nên, tôi không lo cho Glen lắm. ...Giờ người tôi tò mò không phải Glen, mà là ngài Celdra kia kìa. Đại anh hùng ngàn năm trước đang huấn luyện cho Snow của chúng ta, đúng là chuyện như mơ. Tôi nhất định phải xin dự khán các trận đấu tập, xem rất đã mắt."
Nói rồi, anh Volzark nhìn Celdra như một đứa trẻ gặp được nghệ sĩ hay vận động viên thần tượng.
Không chỉ anh ấy, ánh mắt của nhiều thành viên bang hội khác cũng tương tự.
'Epic Seeker' là bang hội tìm kiếm anh hùng.
Và Celdra hoàn toàn phù hợp với điều kiện anh hùng đó.
Chỉ là, Celdra thản nhiên đón nhận những ánh mắt ấy.
Kinh nghiệm làm Tổng Tư Lệnh giúp ông ta quen với nhiều thứ. Chính phong thái ung dung đó khiến các thành viên bang hội càng thêm mê mẩn Celdra.
Nhưng thế này lại nảy sinh một vấn đề.
Đó là điều mà bất cứ đứa trẻ nào yêu thích anh hùng cũng từng nghĩ đến một lần.
Với tư cách đại diện bang hội, anh Volzark buột miệng thốt ra.
"——Này, tôi hơi tò mò chút. Bang chủ và Quyền đại diện Tổng tư lệnh Celdra, ai mạnh hơn?"
Anh hùng A và Anh hùng B, ai mạnh hơn? Một câu hỏi chỉ nghĩ đến thôi đã thấy vui không chịu được.
Các thành viên khác cũng có vẻ rất hứng thú, bức tường người xung quanh thu hẹp lại một vòng như để nghe ngóng.
Trả lời thế nào đây, tôi băn khoăn.
Tôi và Celdra đã từng chiến đấu một lần rồi.
Nên câu trả lời cho thắc mắc đó thực ra đã có.
Tuy nhiên, rất khó để diễn đạt câu trả lời ấy. Thấy tôi bối rối, Celdra trả lời trước.
"Cách đây không lâu, bọn ta đã đánh một trận nghiêm túc và ta thua. Nếu là ngàn năm trước thì có thể là ta, nhưng với Kanami bây giờ, đánh ngàn trận ta thua cả ngàn."
"Hả, đã đánh rồi sao. Và Bang chủ mạnh hơn à. ...Với tư cách là người gần đây được xem các trận đấu tập giữa Snow và ngài Celdra, tôi khó mà tin được lại có sự chênh lệch đến mức thua toàn tập như thế."
Cứ đà này sẽ dẫn đến kết luận phiến diện, nên tôi xen vào ngay.
"Không, Celdra đâu có thua. Đúng là ông đã đầu hàng, nhưng đó là do ông thấy phiền phức thôi đúng không?"
"Đấy, Kanami cứ khiêm tốn kiểu đó... nhưng mà kinh khủng thật sự đấy. Không thành trận đấu được đâu."
Nhưng Celdra phủ nhận ngay lập tức.
Tôi đã thủ thế vì tưởng ông ta định đùn đẩy rắc rối cho tôi, nhưng nhìn biểu cảm thì có vẻ không phải vậy.
"——Nói chính xác thì, Kanami không chịu đánh nữa. Không thành cuộc chiến được. Rốt cuộc, cho đến tận cùng ta cũng không hình dung ra nổi cảnh mình thắng được Kanami... đó chắc chắn là thua rồi. Cảm giác bại trận đó là bằng chứng cho sự thất bại của ta."
Ông ta đang cười.
Sự thật về việc bại trận có lẽ mới mẻ và khiến ông ta vui sướng.
"Tôi nghĩ hòa là được rồi..."
Tôi và Celdra có thực lực ngang nhau. Đó là điểm dừng hợp lý, nhưng Celdra cứ khăng khăng mình thua.
Trước tình huống hơi kỳ lạ đó, anh Volzark suy nghĩ rồi đưa ra một đề xuất rất hợp với nơi này.
"Hai người ý kiến khác nhau nhỉ. Nếu đấu tập nhẹ nhàng như Snow vừa nãy để cho mọi người thấy thì sẽ rõ ràng ngay thôi... Không được sao?"
Vẻ mặt anh ấy đầy háo hức và mong đợi.
Mọi người xung quanh cũng cùng một biểu cảm, gật đầu tán thành đề xuất "nói hay lắm".
"Đ-Đấu tập?"
"Ta và Kanami..."
Tôi và Celdra nhìn nhau.
——Tuyệt đối không được.
Chúng tôi toát mồ hôi lạnh, gạt phăng đề xuất đó.
"Chỗ này sẽ bị phá hủy mất, khó lắm."
"Sân tập bền lắm, tôi cũng định giăng kết giới ma pháp như hồi 'Đại Hội Vũ Đấu' mà."
"Sức mạnh của tôi và Celdra hiện giờ đều khắc chế đặc biệt với mấy thứ như kết giới. Sẽ xuyên thủng như thường thôi."
Vừa lẩm bẩm, tôi vừa nhìn quanh với ánh mắt nghiêm trọng —— nhìn quanh 'Thế giới' này.
Anh Volzark không coi lời tôi nói là đùa.
Nghĩ đến trận chiến với 'Người Dị Giới' Hitaki gần đây, có vẻ anh ấy đã tưởng tượng ra trận đấu tập thực sự sẽ ở mức độ 'không còn lại hình thù đất nước', nên dù miễn cưỡng nhưng cũng gật đầu "Vậy sao..." chấp nhận.
Chỉ là, một thắc mắc mới nảy sinh trong anh ấy.
"Vậy thì, trận chiến nghiêm túc một lần đó... hai người đã đánh ở đâu?"
Tôi đã chuẩn bị sẵn câu trả lời cho việc này.
"Ở một nơi rất xa, rất rộng. Một thế giới giống hệt nơi này nhưng hơi khác một chút——"
"À, là cái nơi gọi là 'Dị giới' đó hả?"
Anh Volzark dễ dàng đoán ra địa điểm là 'Dị giới'.
Sau trận chiến với 'Người Dị Giới' Hitaki, sự tồn tại của chiều không gian khác dường như đã được nâng cấp từ truyện cổ tích lên thành hiện thực.
"Vâng, đúng vậy. Bên đó thực sự rất rộng, nên chúng tôi đã tìm một nơi không có ai và lén lút chiến đấu ở đó."
"...Xin lỗi. Có vẻ tôi đã đưa ra một đề xuất hơi nông nổi. Bang chủ đã không còn ở đẳng cấp chiến đấu trên những sân khấu mà chúng tôi biết nữa rồi."
Với vẻ mặt thoáng buồn, anh Volzark nói thay nỗi lòng của các thành viên bang hội.
Trong trận chiến tổng lực khi tôi mới đến đây lần đầu, anh Volzark vẫn còn có thể so tài với tôi. Bất cứ thành viên nào cũng hừng hực khí thế rằng tùy cách đánh mà có thể thắng được tôi.
Tuy nhiên, sau trận chung kết 'Đại Hội Vũ Đấu' đó —— và hơn nữa, sau khi kết thúc 'Trận chiến cuối cùng' lần này, anh ấy cười buồn bã nhận ra rằng Bang chủ của họ thực sự đã đi đến một nơi rất xa —— đến 'Dị giới' rồi.
Vì thế, sẽ không còn ai nói với tôi câu "Hãy đấu với tôi lần nữa".
Điều đó khiến tôi cũng thấy hơi chạnh lòng, chỉ biết cười trừ.
Đề xuất đấu tập bị hủy bỏ, tôi nhìn quanh tìm những người bạn đồng hành ban đầu.
Chẳng biết từ lúc nào, Snow và Dia đã đứng đối diện nhau ở một góc, tạo dáng kỳ quặc.
"——Sao? Dia, thế này sao?"
"Ồ, được đấy. Giống tên đó lắm. Rất giống tên 'Kẻ Cướp Đoạt Chân Lý Gió' kia."
"Ehehe... A, Dia cũng dễ thương lắm. Giống chị Sith. Chắc do tóc hơi dài ra nhỉ?"
"Không, giống mụ đó thì đâu phải lời khen... Nhưng mà cảm ơn nhé. Tôi vui lắm."
Hai đứa đang tận hưởng hết mình bộ 'Quần áo Dị giới' được tặng.
Khi tôi lại gần, Dia quay sang.
"Hửm? Rốt cuộc là không đấu tập à?"
"Nếu đấu thì cần chuẩn bị nhiều thứ lắm. ...Với lại hôm nay anh đã quyết định là ngày dành cho Dia và mọi người, chứ không phải cho mọi người trong 'Epic Seeker'."
Thế nên, làm sao có thể bỏ mặc hai đứa để đi đấu tập được.
Nghe tôi nói vậy, Celdra chốt lại câu chuyện.
"Chà, vậy đấy. Kanami chỉ đến đón Snow thôi, nên hãy vui vẻ tiễn họ đi. Nếu muốn xem đấu tập mãn nhãn thì giờ ta sẽ đấu với các phó bang chủ. Chắc chắn sẽ là tài liệu tham khảo tốt cho các trận đánh trùm theo nhóm."
Đề xuất mới này khiến anh Volzark và cô Teili ngạc nhiên.
"Chúng tôi á, ngay bây giờ?"
"...Làm luôn đi nhỉ. Có vẻ vui đấy. Tất nhiên là ngài Celdra sẽ nương tay chứ?"
"Tất nhiên. Ta sẽ đóng vai trùm ở mức suýt soát không thể đánh bại, nên hãy vượt qua giới hạn mà khiêu chiến đi. Số lượng khoảng 4 đánh 1 là vừa đẹp."
Nghe vậy, các thành viên bang hội dời sự chú ý khỏi chúng tôi.
Một phần vì hứng thú với trận đấu tập mới, một phần cũng là sự tinh tế muốn để chúng tôi được yên tĩnh.
Các tinh anh của bang hội dàn hàng giữa sân tập.
Bên cạnh Celdra, không hiểu sao thợ rèn chuyên thuộc của bang hội là anh Alivers lại đứng đó như một người hỗ trợ.
Có vẻ Celdra đang nhờ thử trang bị. Nhìn kỹ thì thấy góc sân tập đã chuẩn bị sẵn đủ loại vũ khí giáp trụ. Khác với tôi, Celdra rất hợp với trang bị hạng nặng nên chắc ông ta muốn thử nhiều thứ lắm.
Bắt gặp ánh mắt của anh Alivers, chúng tôi chào nhau bằng ánh mắt rồi tôi bắt đầu di chuyển.
Snow đang cố bế Dia lên để đi, thấy vậy liền yêu cầu tôi dùng ma pháp.
"Vậy thì, đến chỗ Maria thôi. Kanami, mở 《Connection》 đi, mở đi."
"Hả, đến chỗ Maria á? Bây giờ luôn?"
Tôi cứ tưởng là đi lấy dụng cụ đan len trước.
Nên tôi buột miệng hỏi lại Snow, người đang bị Dia gạt tay ra liên tục.
"Hả? Thì em muốn nhìn vẻ mặt vui mừng của Maria khi nhận quà mà... Chắc hôm nay nhỏ đang ở nhà tôi thôi... ủa?"
"A, à. Ra thế, hai người ở chung nhà à. Nếu đi lấy dụng cụ đan len thì đằng nào cũng phải gặp Maria."
Tôi quên mất chuyện Snow và Maria sống chung nên cuộc hội thoại hơi bị lệch pha.
Giống như Dia, trong hai tháng qua, Snow cũng đi theo con đường giống như ở 《Thế giới mùa đông (Wintry Dimension)》, hai người họ cùng sống trong ngôi nhà trên đồi mà tôi đã mua trước đây.
Đồng bộ cái tên 'Walker', cứ như một gia đình——
"Chắc chắn là có quà cho cả Maria đúng không? ...Không có á? Nếu không có thì em dừng ở đây thôi... Hay là báo cáo với hai người kia là chỉ có Maria không có quà nhỉ? Ehehe."
"Không, có mà. Có nên yên tâm đi. Cứ thế này đi cùng anh."
"Đ-Đừng làm em sợ chứ!! Đừng có dọa là chỉ mỗi Maria không có quà chứ! Maria mà cáu kỉnh là ảnh hưởng trực tiếp đến đời sống của em đấy!!"
Nghe ý kiến sặc mùi sống chung, tôi cười khổ.
Nhưng sự ngạc nhiên vẫn còn đó.
Một Snow như thế, lại rất tự nhiên nghĩ rằng "Muốn nhanh chóng cho Maria mặc thử 'Quần áo Dị giới' và nhìn vẻ mặt vui mừng của nhỏ".
Snow có vẻ giống Kuneru, nhưng bản chất thì——đã hoàn toàn khác.
Điều đó khiến tôi thấy vui đơn thuần. Rất an lòng.
"Dạo này Maria toàn đọc mấy cuốn sách khó hiểu thôi. Chắc chắn là ở nhà. Đi nhanh thôi, Kanami."
"...Ừ, đi nào. ——《Connection》."
Tôi thiết lập điểm đến là ngôi nhà trên đồi và tạo ra vùng dịch chuyển.
Rồi bước qua cánh cổng đó.
Đón Snow ở sân tập, tiếp theo là nhảy vọt không gian đến phòng khách nơi Maria đang ở.
Tầm nhìn chuyển từ ngoài trời sang trong nhà, mùi không khí cũng thay đổi hoàn toàn.
Giống như phòng làm việc lúc nãy, cách bài trí rất hoài niệm.
Ánh nắng chan hòa, ánh sáng hắt vào từ cửa sổ chói chang. Tuy làm bằng gỗ nhưng có nhiều nội thất làm từ ma thạch được chọn lọc kỹ càng, tiện nghi và an ninh đều tuyệt vời. Giữa phòng khách đặt một chiếc bàn lớn.
Một thiếu nữ tóc đen đang chống cằm bên chiếc bàn đó, một tay lật trang sách.
Thiếu nữ nhìn thấy 《Connection》 mở ra gần cửa ra vào nhà mình, liền ngước mắt lên khỏi trang sách.
"——Ơ, anh Kanami?"
Đôi mắt đen láy của Maria phản chiếu hình ảnh tôi.
--------------------
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
