Houkago, Famiresu de, Kurasu no Ano Ko to

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 8

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 296

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 103

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

Phần 3 - Hội thao - Chương 55 - Cô bạn gái hơn dỗi

Chương 55 - Cô bạn gái hơn dỗi

————Ngày quyết định danh sách các thành viên tham gia hội thao diễn ra sau cuộc nói chuyện của tôi và Kohaku vài hôm.

Mặc dù ủy ban thể dục chủ trì cuộc họp để chọn ra những người tham gia, sự hào hứng của mọi người trong lớp không thực sự cao lắm. Trong khi vẫn có một vài học sinh tự tin vào thể lực của mình và khá năng nổ, những thành viên còn lại không mấy tích cực.

Bầu không khí ấy cứ thế trôi qua, và thời khắc quyết định cuối cùng cũng tới.

“Vâng, tiếp theo là… môn chạy tiếp sức phối hợp nam-nữ. Có bạn nào muốn xung phong tham gia không?”

Kohaku chắc chắn đã nhận ra đây chính là lúc, nên nhanh chóng nháy mắt với tôi.

Tự nhiên giơ tay xung phong thì tất nhiên phải ngại rồi. Trong đầu tôi thoáng qua suy nghĩ “Hay là thôi” nhưng chắc chắn bạn gái tôi không cho phép điều đó xảy ra.

Vậy thì, chúng ta cùng giơ tay thôi nào——

“Chạy tiếp sức hả? Tớ nghĩ mình nên góp một chân.”

Takeru Sawada đột nhiên lên tiếng làm mọi người trong lớp lập tức thay đổi trạng thái trì trệ. Lớp học ban nãy như mặt hồ lặng sóng và cậu ấy vừa ném một hòn đá xuống đó vậy.

“Tớ tham gia nữa!”

“Tớ nữa, tớ nữa!”

“Meiko cũng muốn tham gia!”

“Thôi đừng, cậu chậm chạp lắm, tham gia làm gì.”

“Vậy thì trò truy tìm kho báu thì sao?”

“Eh~?”

“Này này các cậu, không phải quá số lượng cho phép rồi sao?”

“Vậy thì chơi oản tù tì đi.”

“Cái gì vậy trời, trúng trò tớ dở nhất luôn.”

“Vậy rút thăm thì sao?”

Bầu không khí trong lớp đột nhiên thay đổi, như được thổi vào một làn gió mới. Đột nhiên, ai ai cũng sôi động và năng nổ hẳn lên làm cho mọi kế hoạch rối tung cả lên.

Đến cuối cùng, khi chơi trò rút thăm, số phận trêu ngươi khi tôi phải tham gia truy tìm kho báu còn Kazemiya Kohaku là một thành viên trong đội chạy tiếp sức (giống như ban đầu cô đã mong muốn). Nhưng ngay sau đó, tôi nhận được một tin nhắn đến từ Kohaku.

Kohaku: Giờ

Kohaku: Nghỉ

Kohaku: Trưa

Kohaku: Gặp

Kohaku: Tớ

Và đi kèm với đó là vài sticker, thật là bất ngờ khi cô muốn gặp mặt tôi ngay tại trường.

Tôi không thể làm gì ngoài cười gượng, thoạt nghĩ những nỗ lực trao đổi của chúng tôi trước đó giờ ném hết ra ngoài cửa sổ. Nhưng tôi lại hơi vui vì có thể gặp nhau tại trường, đương nhiên không có lý do gì để tôi từ chối cả.

Kouta: Ở đâu?

Không có phản hồi. Có vẻ cô ấy nhắn tin theo phản xạ mà chưa quyết định được chúng tôi sẽ gặp nhau ở đâu để tránh sự chú ý.

“Này Kouta.”

“Hửm?”

Khi vẫn còn cầm điện thoại trên tay, tôi giật nẩy mình khi Natsuki vỗ vai gọi với. Hắn nghiêng người và nói với giọng nhỏ hết mức, lấy tay che miệng để chắc chắn không ai có thể nghe thấy.

“Có phải mày đang kiếm chỗ gặp mặt bí mật với Kazemiya không?”

“...Sao mày biết?”

“Tao có thể mách nước. À thì tại tao nhìn mày nãy giờ mà. Mày trao đổi bằng mắt với Kazemiya này. Rồi hai người còn cùng nhau tham gia môn chạy tiếp sức này, nhưng rồi mọi thứ không như kế hoạch nên cô ấy mới gửi tin nhắn cho mày rằng muốn gặp mặt nói chuyện này, tao đoán đúng mọi thứ phải không?”

“Hoàn hảo, mười điểm về chỗ.”

“Ha haha, hay chưa hay chưa. Thì trong hoàn cảnh này, tao biết một nơi có thể bí mật gặp nhau.”

********

“Tao không bao giờ nghĩ rằng là văn phòng hội học sinh…”

Natsuki đề xuất nơi gặp mặt bí mật với một nụ cười tinh quái, hóa ra đó là văn phòng hội học sinh, ngay trung tâm ngôi trường này.

“Nhưng Natsuki này, mày làm kiểu gì mà mượn được phòng hội học sinh vậy?”

“Mày đang nói cái gì thế? Tụi mình không phải đã từng học chung với chủ tịch hội học sinh sao?”

Raimon à? Đúng là chúng tôi đã từng học cùng nhau, nhưng tôi cũng không dám hỏi mượn văn phòng vì mục đích cá nhân kiểu này.

“Tao luôn tự hỏi này Natsuki, làm sao mày có thể quan hệ tốt vậy?”

“Kiến thức, kinh nghiệm và trải nghiệm, chắc thế?”

“Gì vậy trời.”

Những âm thanh rộn ràng của giờ nghỉ trưa xa dần và chúng tôi đã đến trước cửa văn phòng hội học sinh. Cánh cửa không khóa được mở ra một cách rất dễ dàng. Hình như mới thay vài năm trước thì phải.

Ngay khi bước vào phòng, chúng tôi cảm nhận được mùi mực, mùi giấy và mùi của các loại máy móc trong phòng, khác hẳn so với lớp học. Người đang ngồi bên chiếc bàn văn phòng là một cô gái có mái tóc vàng bồng bềnh và Raimon có vẻ đang nhẹ nhàng âu yếm cô ấy. Đương nhiên, đó là bạn gái tôi, và Raimon đang xoa đầu Kohaku một cách đầy thỏa mãn.

“Xin chào.”

“Ah… Liệu tụi tớ có phiền gì cậu không?”

“À không có chuyện gì đâu, các cậu không cần phải lo.”

Cô gái hội trưởng hội học sinh với mái tóc đen dài, cool ngầu vẫn đang cưng nựng cô gái có mái tóc vàng như thể đang cưng nựng chú cún của mình vậy.

Mối quan hệ giữa hai người họ thực sự vẫn rất kỳ lạ. Có lẽ tôi sẽ hỏi Kohaku một lần nào đó.

“Các cậu muốn ngồi đâu cũng được. Các thành viên hội học sinh khác cũng hiếm khi đến đây nữa là.”

“Được rồi, vậy tớ sẽ ngồi đây.”

Natsuki ngồi đối diện với Raimon. Tôi thì ngồi cạnh thằng này và đối diện với Kohaku, người đang nằm trườn ra bàn trong khi Raimon vẫn đang tiếp tục xoa đầu cô ấy.

“Raimon, tớ xin lỗi vì đã đưa ra đề xuất đột ngột. Thực sự có ổn không khi tụi tớ không phải thành viên hội học sinh mà vẫn đến đây?”

“Không cần bận tâm đâu. Tớ vẫn hay ăn trưa ở đây mà. Và đây là văn phòng hội học sinh nên lâu lâu có vài người đến đây để làm việc. Tớ chỉ không muốn việc này bị lan truyền công khai quá thôi.”

Vậy là miễn tuân thủ các quy tắc thì vẫn không sao.

Nên đó là lý do vì sao Natsuki đề xuất. Tôi thực sự bất ngờ khi Natsuki có thể biết được những quy tắc ngầm như thế này.

“Nhân tiện thì, cậu-bạn-trai à, Cậu an ủi cô bạn gái này cho tôi được không? Tôi bắt đầu thấy mệt rồi, và tôi cũng bắt đầu thấy nản vì phải nghe cô ấy phàn nàn nữa.”

“Để đó cho tớ. Này Kohaku, đến giờ dậy rồi. Cậu không nên bỏ bữa trưa đâu đấy.”

“...Tớ sẽ ăn mà.”

Kohaku chầm chậm ngồi thẳng dậy và mở chiếc hộp bên cạnh cô ấy. 

Như một tín hiệu, Natsuki, Raimon và tôi cũng lấy ra phần ăn của mình.

“Narumi này, đồ ăn trưa của cậu trông ngon quá.”

“Ừa, em gái kế của tớ làm đấy.”

Kotomi đã làm đồ ăn của mình và cho bố mỗi buổi sáng. Ban đầu, em ấy có bảo để em làm luôn cho nhưng tôi đã từ chối. Tôi không muốn nhận sự giúp đỡ từ em gái kế, và hồi đó tôi cũng tránh tiếp xúc với gia đình quá nhiều.

Tuy nhiên, khi học kỳ hai bắt đầu, tôi đã nhờ Kotomi làm cho luôn phần ăn trưa của mình, và đương nhiên con bé vui vẻ đồng ý.

“Em gái kế à? Hai người đã thân hơn với nhau rồi nhỉ?”

“Thân thiết… Tớ không rõ lắm, nhưng chúng tớ bắt đầu nhìn giống như một gia đình hơn trước rồi. Nhưng mà nhờ em ấy làm cơm có cứ có gì đó lạ lạ ấy.”

“Lạ gì cơ?”

“À thì, em ấy nói cái gì mà “Nội dung cho sách tham khảo đây rồi”. Tớ thực sự không hiểu em ấy có ý gì lắm.”

“Ai cũng có bí mật riêng mình cả mà, đặc biệt là với gia đình mình.”

“Inimaki này, cậu mua đồ ăn ở cửa hàng tiện lợi à?”

“Ừ, tớ yêu bánh mì, đặc biệt là bánh của cửa hàng tiện lợi. Tớ đã thử rất nhiều loại khác nhau. Và cái tớ ưng nhất có lẽ là bánh mì đào phiên bản giới hạn với đào, dưa hấu và tương ớt.”

“Tao nghe thôi là hết muốn ăn rồi.”

“Tớ đồng ý.”

Khẩu vị của Natsuki có hơi kì quặc. Ngay cả mẹ hắn ta cũng bối rối vì thế quái nào mà hắn lại thành như thế này.

 

“Nhưng buồn thay, cái bánh mì tớ thích không bao giờ bán lại nữa.”

“Thì có ai ăn được cái mày thích đâu, bán làm gì.”

“Này này, đừng nói thế chứ. Này Raimon, còn hộp cơm trưa của cậu thì sao. Nhìn nó như đã được cân bằng dinh dưỡng và tính toán từ trước vậy… Cậu tự làm nó thật hả?”

“Ừ, tớ đã làm nó cho mình đấy.”

…Cô ấy tự làm luôn cơ à?

Tôi nghĩ chắc cuộc sống ở nhà của Raimon có nhiều thứ mà mình không biết, chắc là không nên tìm hiểu thêm.

“Nhưng ngay cả Kohaku cũng tự làm cơm trưa dạo gần đây mà, nhỉ?”

“Thật luôn sao?”

“Ừa, cậu ấy đã cố gắng hết sức có thể… chắc vậy.”

“...Rồi rồi, tớ không giỏi như bé Kotomi hay Shiori được chưa. Mặc dù chị hai có khen tớ nhưng đánh giá của một người có ánh mắt kỳ lạ như thế thì khó mà tin được.”

À thì, không biết biểu cảm của chị Kuon khi nhận được cơm hộp của Kazemiya sẽ như thế nào nữa.

“Dù sao thì… Ughhhhhh… Thật là tồi tệ…. Tại sao vụ chạy tiếp sức và tìm kho báu lại có thể tệ đến mức này chứ…”

“Cậu ấy như thế này được một lúc rồi hả.”

“Nãy giờ thì có những triệu chứng như này rồi.”

“Tớ xin lỗi vì đã làm phiền cậu.”

“Không sao đâu.”

Raimon đáp lại lời xin lỗi của tôi một cách bình thản.

“Phản ứng đó là là sao hả? Chúng ta gặp một vấn đề nghiêm trọng đấy. Kouta, chắc cậu đang nghĩ ‘đừng xuống tinh thần chỉ vì cái lễ hội trường’ phải chứ?”

“...Thành thật thì, tới đang nghĩ là ‘đừng xuống tinh thần chỉ vì cái lễ hội trường’.”

“.......”

“Nào, đừng đá tớ.”

Kohaku đá nhẹ tôi bên dưới bàn với khuôn mặt giận dỗi. Tôi đã từng thấy biểu cảm này rồi, nhưng phản ứng của cô ấy thực sự trông vẫn rất cuốn.

Cả Kouta và Raimon đều hơi quá rồi đấy. Kazemiya, tớ hiểu cảm giác của cậu mà.

Natsuki cắn miếng bánh mì, uống một ngụm sữa và nói tiếp.

“Đó là vì lời nguyên hội thao mà.”

“Năm ngoái mày có kể tao đấy, gì mà ‘Cặp đôi nào tham gia chạy tiếp sức phối hợp thì chắc chắn sẽ kết hôn trong tương lai còn chỉ cần một trong hai người tham gia tìm kho báu, họ chắc chắn sẽ tìm được tình yêu mới’.”

“Ừ ừ, đúng rồi. Tao có thử tìm hiểu thêm rồi, cái lời nguyền này coi ra mà chính xác đấy. Ít nhất trong vòng 20 năm tao đã kiểm tra, tỉ lệ đúng lên đến 100%”

“Cái gì cơ!? Không thể nào! Không ổn rồi.”

Khuôn mặt Kohaku ngay lập tức trắng bệch. Thành thật thì, tôi cũng khá bất ngờ nhưng cái tôi sốc hơn cả là thằng Natsuki này chịu tìm kiếm số liệu từ tận 20 năm trước luôn sao.

“Natsuki, đừng chọc bạn gái người khác mày.”

“Hahaha, Xin lỗi, xin lỗi. Tại biểu cảm của Kazemiya trông thú vị quá.”

“Chứ còn gì nữa. Kohaku ở lớp trông ngầu lòi lạnh lùng các thứ, giờ lại đang yêu say đắm Kouta đến mức này. Tớ không bao giờ tưởng tượng được cảnh cậu ấy bị ảnh hưởng bởi một tin đồn như thế.”

“Này hai cậu, tớ có một số bức ảnh hồi sơ trung, mấy cậu có muốn xem không?”

“Muốn chứ.”

“Này này hai người kia, đừng có tự tiện chia sẻ ảnh khi chưa có sự đồng ý chứ.”

“Cho tớ xem với.”

“Này…!?”

“Tớ sẽ gửi cậu sau.”

“Shiori!”

Rồi xong, đẳng cấp của Kohaku trong nhóm này giờ đây đã trở nên rõ ràng-một người luôn bị chọc ghẹo.

“…Bỏ qua chuyện cái lời nguyền đó đúng hay không, nếu Kohaku không thích, cậu ấy hoàn toàn có thể từ bỏ tham gia mà.”

Chúng tôi đều mỉm cười trước ý kiến hoàn toàn hợp lý của Raimon, chỉ ngoại trừ Kohaku đang phồng má ra vẻ giận dỗi.

“À thì, Kazemiya cũng đã nghĩ đến, nhưng Sawada đã quyết định nhanh chóng trước khi cậu ấy định làm gì.

“Thực tế, không còn nhiều thời gian và mọi thứ trước đó khá trì trệ. Vậy nên Sawada đã thay thế ủy ban hội thao và làm người kêu gọi để rồi mọi thứ được quyết định chỉ trong một nốt nhạc. Cậu ấy không đồng ý bất kỳ lời từ chối nào và nhanh chóng nộp danh sách cho giáo viên. Thú thực thì, tớ thực sự rất ấn tượng với phong thái làm việc ấy.”

“Nhưng điều đó không phải sẽ làm cho lớp cảm thấy bị cưỡng ép sao?”

“Ngược lại mới đúng. Cậu ấy là đại diện của con trai năm hai, hoàng tử Sawada Takeru. Cậu ấy rất giỏi sử dụng lời nói của mình để đưa mọi người vào một khuôn khổ theo ý mình.”

“Chỉ ngoại trừ một người.”

Không cần phải nói, người đó là Kohaku.”

“(Hưm)...”

“Kohaku này, tớ hiểu hoàn cảnh bây giờ, và cậu cũng biết không thể làm gì khác khi mọi thứ đã được quyết mà? Sao cậu vẫn trông khó chịu thế?”

“À thì… thực ra Kohaku không thực sự khó chịu vì cậu không tham gia chạy tiếp sức.”

“Sawada đã ‘cầm đầu’ mọi người, và tất cả mọi người đều rất háo hức, đặc biệt là trong trò chạy tiếp sức. Trong lớp, ngoài trừ những ai tham gia các ủy ban hay câu lạc bộ tất cả sẽ luyện tập sau giờ học. Nhân tiện nói luôn, hôm nay bắt đầu.”

“À, tớ hiểu rồi. Vậy là Kazemiya khó chịu vì không thể hẹn hò sau giờ học với thằng Narumi, nhỉ?”

“...Nhưng, cái đó là vấn đề sao…?”

“Vấn đề lớn đó, cậu-bạn-trai à.”

“Tớ đền bù cho cậu sau mà, lo gì.”

“Ồ, nghe ga lăng quá.”

Raimon mỉm cười và thanh lịch gói hộp cơm trưa đã ăn xong lại, sau đó đứng dậy.

“Cảm ơn vì bữa ăn. Giờ tớ phải đi rồi.”

“Cảm ơn vì bữa ăn. Lớp của Raimon sẽ chuyển phòng học tiết sau mà nhỉ?”

Thằng này nhớ cả thời khóa biểu lớp khác cơ à… Thôi thì không lạ lắm, cũng dễ hiểu với thằng này.

“Giờ tớ cũng có hẹn với bạn rồi.”

“Hai cậu cứ dùng văn phòng đến khi nào cũng được. Tí nữa ra cũng không cần khóa cửa đâu.”

Với những tạm biệt, Natsuki và Raimon nhanh chóng rời khỏi văn phòng hội học sinh.

Giờ chỉ còn mình tôi và Kohaku ở trong phòng, một mình hai đưa trong căn phòng này.

“... Tớ đoán chắc có lẽ họ giữ ý.”

“Cũng có khi. Cả Natsuki và Raimon đều giỏi đọc bầu không khí mà.”

“...Hừmmmm.”

“「Sao mà mình trẻ con dữ trời, thật xấu hổ」à?”

“Đừng có đọc suy nghĩ người khác như vậy chứ.”

“Kohaku à, đọc cậu thực sự quá dễ, nhưng điều đó lại làm cho cậu dễ thương.”

Nên tôi biết cô ấy đang cần điều gì lúc này.

“Kohaku.”

“Hửm?”

“Lại đây.”

“...Được thôi.”

Kohaku, người đang ngồi đối diện tôi nhanh chóng di chuyển đến vị trí còn trống bên cạnh tôi, ngay chỗ mà ban nãy Natsuki vừa ngồi. 

Vì đây là văn phòng hội học sinh, chúng tôi phải hành xử sao để tránh gây rắc rối cho Raimon. Tôi vẫn tiếp tục nhìn vào màn hình điện thoại, tận hưởng khoảnh khắc bên Kohaku. Ở trường chúng tôi phải giả vờ không quen biết, nhưng giờ đây, chúng tôi có thể tạm quên cái lời hứa đó đi.

Qua cửa sổ trong phòng, tôi có thể nghe được tiếng học sinh vui chơi dưới sân trường.

Những khoảnh khắc quý giá với Kohaku như thế này thực sư rất thú vị và làm tôi rất hạnh phúc.

“Dạo này… Tớ có làm hơi quá không?”

“Điều đó không phải tốt sao? Lúc nào cũng vui vẻ, theo tớ thấy cũng dễ thương đó chứ. Tớ thích.”

“Theo tớ thấy… Cái 「theo tớ thấy」của cậu là cậu đang chẳng thèm nhìn vào tớ này.”

“Là do lỗi của cậu đấy, dễ thương quá làm gì. Mà cậu cũng chọc tớ hời nhiều nữa.”

“Ầy… Bỏ qua chuyện đó…”

Cô ấy nhanh chóng chuyển chủ đề. Tôi đoán cô đã nhận ra mình trong thế bất lợi.

“Kouta… Cậu thực sự…không quan tâm đến cái lời nguyền sao?”

“Cậu nghĩ chúng ta sẽ chia tay chỉ vì tham gia mấy trò trong hội thao sao?”

“Nhưng… Tớ là người duy nhất lo lắng về chuyên này, tớ cảm thấy mình thật ngớ ngẩn… Ngoài ra, sao nãy giờ cậu cứ nghịch điện thoại và làm lơ tớ vậy.”

“Tớ đang tìm kiếm vài thứ.”

“Cậu đang kiếm gì vậy?”

“À thì…? Nhiều thứ.”

“... Mấy cái kiểu như phim người lớn hả?”

“Cậu nghĩ bạn trai mình là ai vậy?”

Tôi hoàn toàn không có động lực gì để mở mấy cái video đó ở văn phòng hội học sinh lúc này, và cả trong tương lai cũng thế.

“Vậy cho tớ xem.”

“Tớ chưa cho cậu xem được.”

“Càng nói càng thấy khả thi. Tớ sẽ không tha cho tôi lăng nhăng đâu ngay cả khi là video đi nữa!”

Sau đó, cậu ấy chộp lấy điện thoại và nhìn vào màn hình.

“Cái gì thế này… ‘Địa điểm du lịch được đề xuất?’ Hửm….? Cậu lên kế hoạch đi với ai vậy?”

“Với người trước mặt tớ này?”

“...Hả?”

Tôi chỉ vào Kazemiya Kohaku, người duy nhất ở đây.

“Đi du lịch… Ý cậu là… với tớ?”

“Ừ, cũng không hẳn là đi du lịch nhưng tớ nghĩ sẽ thật tuyệt nếu có thể đi hẹn hò đâu đó sau hội thao. Như một phần thưởng cho sự cố gắng của hai tụi mình. Tớ nghĩ tớ sẽ làm thêm một công việc nữa.”

“....A.”

Có lẽ Kohaku đã nhận ra ý định của tôi.

“Không phải là tớ không quan tâm đến cái lời nguyền. Nhưng tớ nghĩ mình nên chú ý hơn đến tương lai sau này của tụi mình.”

“~~~~~!”

Mặt cô ngay lập tức chuyển sang đỏ, trông rất thú vị. Cô là người dễ thương nhất thế giới, ngắm cô bao nhiêu lần tôi cũng không biết chán.

“Ưm.”

Kohaku vùi mặt mình vào trong ngực tôi.

“Kouta này, tớ thực sự, thực sự…rất yêu cậu.”

“Kohaku, tớ cũng rất yêu cậu, đến mức gặp rắc rối ở trường luôn.”

“Cậu nhớ tớ ở trường hả?”

“Hơn nhiều so với tớ tưởng tượng.”

“Hem hem… Vậy thì tớ sẽ làm cậu nhớ mình hơn nữa.”

Như để kìm nén hơi ấm ngọt ngào dâng lên trong lòng, tôi ôm và vuốt ve đầu Kohaku.

“Hừm, tớ nghĩ mình đã sạc đủ để cố gắng hết sức sau giờ học rồi. Chắc chắn tớ sẽ làm hết sức.”

“Cả tớ cũng sẽ cố gắng.”

Tôi mong mình có thể trở thành một người bạn trai xứng đáng hơn nữa với Kazemiya Kohaku.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

bà này là siscon mà=)) Easter egg: Ông bố của Kotomi cũng tham gia trò này rồi xong mới có vợ mới là me của Kouta này=))