Houkago, Famiresu de, Kurasu no Ano Ko to

Truyện tương tự

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

(Đang ra)

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

Hametsu

Giữa những tiếng xôn xao, một kẻ có tính cách u ám như tôi thực sự không thể để Kiryuu-san phải bẽ mặt được. Chắc là cậu ấy sẽ tạm thời đồng ý, rồi tìm thời điểm thích hợp để giải quyết sự khó xử này

1 6

Haikyū!! Shōsetsuban!!

(Đang ra)

Haikyū!! Shōsetsuban!!

Kiyoko Hoshi

Những câu chuyện ngoài lề của bộ manga Haikyu!!

43 420

Angel Only Drinks Soda

(Đang ra)

Angel Only Drinks Soda

Maromi Maroyaka

Đây là một câu chuyện tuổi mới lớn pha chút thần bí, nơi mà tình yêu và quá khứ giao thoa.

2 7

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

(Đang ra)

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Nhị lưu trinh tham

Dù sao thì, ai bảo tôi nghèo cơ chứ? Không có tiền, nên phải đi làm Thiếu nữ Pháp thuật thôi...

128 872

Bị Kết Án Trở Thành Dũng Giả ~ Hồ Sơ Thụ Án Của Tiểu Đội Tội Đồ Dũng Giả 9004

(Đang ra)

Bị Kết Án Trở Thành Dũng Giả ~ Hồ Sơ Thụ Án Của Tiểu Đội Tội Đồ Dũng Giả 9004

ロケット商会

Khoảnh khắc hai người bọn họ lập giao ước, cũng là lúc bức màn mở ra cho một khúc tráng ca anh hùng đầy mỏng manh nhưng cũng vô cùng khốc liệt, hứa hẹn sẽ xoay chuyển cả một thế giới đang chìm đắm tro

3 8

Phần 3 - Hội thao - Chương 56 - Định mệnh và trùng hợp

Chương 56 - Định mệnh và trùng hợp

Sau giờ học—đáng lẽ tôi sẽ chờ Kouta tại nhà hàng gia đình, chơi với cậu ấy hoặc là ngồi lì ở quán cà phê nếu Kouta đi làm thêm.

Với tôi, Kazemiya Kohaku, đây chắc hẳn sẽ là quãng thời gian vô cùng quý giá và đáng trân trọng.

Nhưng rồi, bây giờ không giống mọi khi lắm. Ngày hôm nay không chỉ có tôi và bạn trai của mình.

Chúng tôi đang tham gia buổi tập luyện cùng với lớp, tại một công viên gần nhà ga.

Công viên này chắc là lớn nhất thành phố rồi, và chắc chắn là một địa điểm lý tưởng cho cả một tập thể lớp cùng tập luyện.

Đúng rồi, chúng tôi đang có một buổi tập cho đại hội thể thao sắp tới và mọi thứ dưới sự chỉ đạo của Sawada.

Luyện tập không phải ép buộc. Những ai trong các câu lạc bộ thể thao hoặc có lý do cá nhân thì cũng không cần phải tham gia. Nhưng nhờ có sức ảnh hưởng của Sawada, gần như cả lớp ngoại trừ những thành viên các câu lạc bộ đều tham gia.

Trong đó bao gồm cả tôi, Kouta và Inumaki.

Thành thật thì, tôi không muốn tham gia lắm, tôi có rất ít động lực cho hội thao lần này.

…Vì tôi không thể bỏ đi cái suy nghĩ về lời nguyền hội thao.

Nếu là tôi của học kì một thì chắc chắn đã từ chối tất cả rồi.

Nhưng sau kì nghỉ hè, tôi đã đưa ra quyết định khác. Tôi sẽ cố gắng hết sức, dù chỉ là từng chút một. Tôi muốn trở nên trưởng thành hơn và không đổ lỗi cho mẹ mình nữa.

Vậy nên tôi đã không bỏ cuộc chỉ vì tôi không thích nữa.

Nói ra cái này… nghe hơi trẻ con nhưng mà thôi kệ đi. Không một ai cảm thấy thoải mái khi thời gian quý báu với người yêu bị tước đoạt cả. Ngay cả với người lớn cũng sẽ thấy thế thôi… Chắc chắn thôi.

“Được rồi, từ giờ chúng ta sẽ chia ra thành các nhóm dựa trên các môn để tập luyện đến 5h chiều nhé. Lưu ý phải giãn cơ, khởi động cẩn thận. Luôn nạp đủ nước. Tớ có làm ra một danh sách tập luyện gửi trong nhóm lớp, các cậu có thể dùng nó như hướng dẫn.”

“Mày nhiệt tình đến bất ngờ luôn đấy, Takeru.”

“Mấy vụ này phải làm đến nơi đến chốn mới vui.”

“Mày thực sự nghiêm túc mấy vụ này quá nhỉ, giống như mấy trận đấu bóng đá ở câu lạc bộ ấy.”

“Taiichi, tao thấy mấy vụ này, mày cố gắng là được, nếu không làm thì thật lãng phí.”

“Thật hả? Nếu tao chơi tất tay vào chạy tiếp sức thì sẽ trở nên nổi tiếng sao? Mấy đứa con gái sẽ có tỏ tình với tao không?”

“Có chứ. Taiichi là người tốt mà, sẽ không lạ nếu mọi người bắt đầu có thiện cảm khi thấy được những mặt tốt của mày.”

“Mày nói rõ hơn những mặt tốt ấy được không?”

“Mày là người thật thà, thẳng thắn….đến không ngờ luôn.”

“Hừm nghe cũng được đấy. Giờ thì tập thôi… Mày này, từ từ, cái “đến không ngờ” của mày có ý gì hả thằng kia?”

Những nhân vật trung tâm của lớp, Sawada và Yagi, đều đang rất phấn khởi.

…Nếu tôi nhớ chính xác, Sawada và Yagi đều trong câu lạc bộ bóng đá. Vì Sawada cầm đầu vụ này nên cậu ấy phải vắng sinh hoạt câu lạc bộ. Yagi cũng vắng giống như Sawada. Nhưng mà theo những gì tôi đánh giá, hình như họ chỉ cố trốn câu lạc bộ thôi.

Sawada… hồi Inumaki có kể, không nghi ngờ gì cậu ấy sẽ trở thành chủ tịch tiếp theo của câu lạc bộ bóng đá. Khả năng lãnh đạo của cậu ấy thể hiện quá rõ ràng. Sự thật khó chối cãi rằng mọi người trong lớp nhiệt tình tham gia vào buổi tập sau giờ học này là nhờ có sức ảnh hưởng của Sawada.

Cá nhân tôi không có mấy ấn tượng tốt đẹp về cậu ấy lắm.

Hồi cấp một và sơ trung, luôn có những người đem lòng thích cậu ấy.

“Kazemiya nè.”

Tiếp cận tôi, người đang nhìn Sawada và những người khác từ xa giống tôi là Shimizu.

Thông thường, cô ấy lúc nào cũng ở bên cạnh Sawada và Yagi, là một thành viên trong nhóm nổi bật.

Có lẽ vì đang tập thể thao, mái tóc đen thường để thả giờ được cột lên ra phía sau. Khi ở khoảng cách gần như thế này… chỉ cần nhìn thoáng qua cũng thấy đứa đó là một mái tóc mượt mà và mềm mại, có lẽ được chăm sóc tỉ mỉ mỗi ngày.

“Kazemiya này, cậu không có trong nhóm chat của lớp đúng không? Đây nè, là danh sách tập luyện mà tớ và Sawada đã nghĩ ra đó.”

Nghĩ lại thì, Shimizu cũng giữ chức vụ là quản lý của câu lạc bộ bóng đá thì phải, nên tôi đoán họ đã cùng nhau lên kế hoạch cho tất cả… Nhưng mà từ từ, tiếp cận kiểu này chẳng phải là một sự cảnh báo quá rõ ràng rồi sao.

Nhấn mạnh là cùng nhau lên kế hoạch, chẳng phải có nghĩa là “Tôi gần gũi với Sawada hơn cô” và đang cố gắng thể hiện điều đó sao?

“À ừ…cảm ơn cậu nhé.”

Tôi được yêu cầu xem qua những thứ cần luyện tập xuất hiện trên điện thoại cô ấy.

Hừm… có lẽ tôi đã đoán ra được điều gì đó.

—Shimizu có lẽ thích Sawada, và cô ấy đang cảnh giác với tôi.

Không có bằng chứng cụ thể. Tất cả chỉ phụ thuộc vào linh cảm của tôi mà thôi. Nhưng trong những trường hợp như thế này thì linh cảm lại thường đúng mới đau. Sau tất cả, vì đều phải trải qua những thứ kinh khủng mà tôi và chị lại hơi giống nhau ở điểm này-khả năng đọc tình huống.

Những điều tương tự đều đã xảy ra ở tiểu học và sơ trung.

Có rất nhiều cô gái yêu thích những người nổi tiếng như cậu ta, và tất cả những cô gái ấy đều cảnh giác với tôi. Và chuyện bọn họ đều lân la tìm cách kết bạn với tôi cũng không còn lạ gì. Sau khi vào cao trung và cắt bỏ toàn bộ những mối quan hệ như thế, tôi mới cảm thấy tốt hơn. Cứ tránh mấy vụ yêu đương đấu đá kiểu này càng xa càng tốt.

“...Kazemiya này, tớ cứ nghĩ cậu sẽ từ chối những buổi tập luyện kiểu như thế này chứ.”

À thì, nghĩ theo nghĩa này cũng là lẽ tất nhiên.

Đương nhiên, nếu như là tôi của hồi học kì một, chắc chắn tôi sẽ từ chối không thương tiếc.

“...Tớ nghĩ từ giờ mình nên cố gắng hơn… vì nhiều lý do.”

Đó không phải là nói dối. Đó là những cảm xúc thật của tôi. Mặc dù tôi không thích hội thao và cả lời nguyền đi theo nó, tôi vẫn quyết định phải cố hết sức mình.

“Hừm… được rồi. Vậy thì cố gắng nhé, mặc dù tớ không biết cậu đang ám chỉ điều gì.”

Nói xong, Shimizu quay lưng về phía tôi và bước thẳng đến chỗ Sawada và Yagi.

“...Tụi mình bắt đầu giãn cơ thôi.”

Tôi không muốn bị chấn thương đâu. Hơn nữa, nếu vận động liên tục thì thời gian sẽ trôi qua nhanh hơn nữa.

(Cũng lâu rồi mới cảm nhận lại sự thù địch với cảnh báo như này.)

Ngay bây giờ, tôi đang có người bạn trai tuyệt vời nhất vũ trụ, và tôi rất rất say mê cậu ấy… không không… Chính vì tôi ở hiện tại như thế này mà tự nhiên lại nảy sinh đồng cảm với Shimizu, cô ấy đang cố gắng níu giữ người mình thích thôi.

(Đúng mà, phải không. Không thể ngồi yên chờ người mình thích bị cướp đi được.)

Tôi nên làm gì đây? Hay là nói thẳng chuyện đó cho Shimizu… rằng tôi đã có bạn trai. Đương nhiên, tôi sẽ không nói thẳng tên Kouta. Shimizu thích Sawada, và ngay cả khi cô ấy biết đến Kouta cũng không sao mà đúng không… Nhưng tôi đã lỡ hứa giữ bí mật với Kouta rồi, tự dưng một mình mình phá vỡ lời hứa cứ kỳ cục thế nào ấy… Tôi nên kể chuyện này với Kouta sao vậy.

“Kazemiya này.”

Khi tôi đang giãn cơ với những suy nghĩ lướt qua trong đầu, Sawada gọi tôi.

Hình như cậu ấy đã tiếp cận tôi sau khi lướt qua Shimizu? Ôi thôi… Tôi cảm giác Shimizu lại lườm mình một lần nữa. Thú thật thì, áp lực đến từ mọi phía xung quanh Sawada luôn.

“Giãn cơ như thế đã ổn chưa cậu?”

“Chừng này chắc hợp lý rồi đó.”

“Tớ hiểu rồi. Vậy thì giờ ta bắt đầu khởi động thôi.”

Mục đích của cậu ta là xem thử tôi như thế nào, hay là để gọi tôi ra luyện tập. Nhưng vì lý do nào đó, Sawada không nói gì hơn, đứng ngay bên cạnh tôi và bắt đầu giãn cơ

…Tôi không có nghĩa vụ phải lại gần phía cậu ấy, nó thực tế chỉ càng thu hút thêm sự ghen tị không mong muốn mà thôi.

“Tớ không nghĩ cậu sẽ tham gia luôn đấy, Kazemiya.”

Cậu ấy nói, trong khi vẫn đang di chuyển cơ thể của mình, làm tôi theo phản xạ mà dừng lại.

“...Shimizu ban nãy cũng hỏi câu tương tự luôn.”

“Vậy cậu trả lời như thế nào?”

“Tớ bảo 「từ giờ mình nên cố gắng hơn」”

“Hừm… cậu đã thay đổi rồi, Kazemiya.”

Tôi biết điều đó. Vì đã có người thay đổi tôi.

“Khi nghĩ tới thời sơ trung, đã có một sự thay đổi nào đó.”

“...Cậu nhắc thế mới nhớ, tớ và cậu đã học cùng trường sơ trung nhỉ?”

“Đúng rồi, đúng hơn là học cùng lớp.”

Tôi cũng biết điều đó. Thực ra là vì có một cô gái đã thích Sawada hồi sơ trung đã để mắt và làm khó tôi. Sawada Takeru, từ đó để lại ấn tượng với tôi là một người có thể mang lại rắc rối. Nhiều đến mức tôi rất rất muốn phàn nàn với Kouta ngay bây giờ.

“Hồi đó, Kazemiya tỏ rõ chán ngấy với mọi người xung quanh luôn mà.”

 

Những gì Sawada đang nói đều đúng. Hồi sơ trung, tôi chán ngán tất cả mọi người. Mặc dù lên năm hai tôi đã có bình tĩnh hơn đôi chút, nhưng những ấn tượng như của Sawada cũng dễ hiểu vì tôi từ chối và cô lập với tất cả mọi người… Nhìn lại thì, quãng thời gian sơ trung là đỉnh điểm của việc tôi liên tục chối từ mọi người.

“Rồi có chuyện gì không?”

“Tớ muốn biết, làm sao cậu lại thay đổi như thế này.”

Trước khi tôi kịp nói tôi không có nghĩa vụ phải trình bày với cậu ta, Sawada đã ngắt lời.

“Tớ và cậu có điểm gì đó giống nhau, Kazemiya à.”

Giống nhau? Tôi và Sawada á?

Câu hỏi của tôi chắc hiển lộ rõ trên khuôn mặt. Với nụ cười gượng, Sawada nói tiếp.

“Tớ cũng có một người anh trai hơn tớ vài tuổi. Anh ấy không giỏi như chị của Kazemiya, nhưng anh ấy thực sự rất hoàn hảo. Luôn nằm trong top đầu khi học cấp hai và cấp ba. Ngoài ra còn là một người cực kì nổi tiếng, khi dẫn dắt câu lạc bộ bóng chày, nó còn từng đi tới được Koshien. Và tớ thì luôn so sánh mình với anh ấy.

Một người anh trai hoàn hảo. Một người em trai luôn so sánh mình với anh ấy. Câu chuyện này nghe quen quen.

“Nhưng mà cậu vẫn rất giỏi mà, không phải chứ?”

“Trông tớ như thế thật hả?”

“Ít nhất tớ thấy thế.”

“Haha. Không may thay, ba mẹ tớ lại không nghĩ thế. Tớ đã liên tục bị vượt lên bởi chị Raimon, người luôn ở top đầu của khối, và ngay cả câu lạc bộ bóng đá cũng không giỏi đủ để có thể tham gia giải toàn quốc. Mọi chuyện đều không diễn ra như ba mẹ tớ mong muốn.”

Mặc dù Sawada đã xuất sắc trong rất nhiều thứ theo góc nhìn của tôi, cậu ta cũng có những hoàn cảnh như thế này nữa sao?

“Vậy nên, tớ rất tò mò về Kazemiya hồi sơ trung. Tớ biết chị cậu là một người nổi tiếng, và tớ biết vì điều đó mà cậu cũng đã có những trải nghiệm không thoải mái gì. Vậy nên tớ cảm thấy được sự đồng cảm, chắc thế ha.”

“...”

Ra thế, Sawada đã trải qua cùng cảm giác với tôi và Kouta… không. Không phải vậy. Nếu có, cảm giác của Sawada về sự đố kị và bất lực giống với tôi hơn.

“Tớ đã luôn muốn nói chuyện với Kazemiya, nhưng tớ chưa bao giờ có cơ hội. Lần này, mọi thứ được quyết định thông qua bốc thăm may rủi, tớ có cảm giác như là được ông trời sắp đặt vậy.”

…Định mệnh hả? Những từ ấy đột nhiên làm lòng tôi có chút gợn sóng.

Đột nhiên tôi nghĩ. Sẽ như thế nào nếu tôi không chọn nhà hàng gia đình đó, vào ngày hôm đó.

Có lẽ tôi đã không gặp được Kouta và chúng tôi đã không trở thành một đôi như thế này.

Khởi đầu của chúng tôi không gì hơn một sự tình cờ.

Nhưng Sawada lại nói là định mệnh, như thể nó mạnh hơn cả “cơ hội”. Và tự nhiên nó khuấy động tâm trí tôi.

“Giờ thì giãn cơ xong rồi. Tụi mình bắt đầu thôi, Kazemiya.”

“...”

Tôi nhìn quanh công viên một lúc. Tôi đang tìm Kouta. Cố gắng trấn tĩnh con tim mình.

Đáng lẽ tôi có thể tìm thấy cậu ấy dễ dàng như mọi lần, nhưng vì lý do nào đó, tôi không thấy. Kouta chỉ xuất hiện khi lọt vào rìa tầm mắt của tôi.

“...Kouta?”

Kouta đang bước đi ở phía lối ra công viên, chắc đó là nơi cậu ấy đang luyện tập.

Cậu ấy không đứng một mình.

Hình như là đang đi bên cạnh ai đó, không phải Inumaki. 

Một cô gái khác trong nhóm.

(Meotome Meiko)

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!