Hôm nay tôi lại bị nữ giảng viên trẻ hơn mắng

Truyện tương tự

Vô số yandere muốn giết tôi

(Đang ra)

Vô số yandere muốn giết tôi

EiEn

Vậy thì làm thế quái nào tôi có thể sống sót khỏi tình yêu điên loạn của họ ở thế giới này… hay thế giới sau... hay cả thế giới sau nữa.

4 3

Tình cảm của senpai xinh đẹp nhất trường dành cho tôi bỗng dưng tăng vọt và senpai trở thành yandere??

(Đang ra)

Tình cảm của senpai xinh đẹp nhất trường dành cho tôi bỗng dưng tăng vọt và senpai trở thành yandere??

天江龍,明石龍之介

Dần dần họ bắt đầu tiếp xúc với nhau, nhưng vào thời điểm đó cô ấy đã.....

45 664

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

16 41

Vol 1 - Chương 1: Bị nữ giảng viên kém tuổi xoay như chong chóng

Chương 1: Bị nữ giảng viên kém tuổi xoay như chong chóng

Khi bình minh vừa hé rạng và bầu trời phương Đông bắt đầu hửng sáng, tôi đang dốc sức chạy băng qua khu rừng rậm rạp, âm u. Chẳng có dấu hiệu nào của kẻ truy đuổi, nhưng nỗi sợ hãi vẫn khiến tôi không dám dừng chân.

Hai giờ trước, tôi đã đào tẩu khỏi tổ chức mà mình gắn bó từ thuở nhỏ. Đó là một lũ đàn ông thô lỗ, chẳng bao giờ màng đến lý lẽ, chỉ biết giải quyết mọi chuyện bằng cơ bắp và sự bướng bỉnh.

Tôi biết ơn họ vì đã nuôi nấng một đứa trẻ bị bỏ rơi như tôi suốt 18 năm qua, nhưng ở đó, tôi chẳng thấy chút tương lai nào. Vì vậy, tôi đã hành động.

Nếu bị bắt lại, chẳng biết họ sẽ làm gì tôi nữa. Để tránh bị phát hiện, tôi đã bỏ lại tất cả tiền bạc, đồ đạc, mọi thứ trừ bộ quần áo trên người và một thanh kiếm, tôi trộng cậy tất cả mọi thứ vào nó.

Nhưng tôi có kỹ năng của một thợ săn quái vật đã được rèn giũa qua nhiều năm. Chỉ cần làm việc chăm chỉ, tôi sẽ không chết đói.

Trắng tay hay không cũng chẳng quan trọng. Từ hôm nay, tôi sẽ sống tự do, không phải phục tùng bất cứ ai, không bao giờ phải nhìn sắc mặt kẻ khác để sinh tồn nữa.

“GRÀÀÀO!!”

Bất thình lình, một tiếng rồng gầm vang dội gần đó, làm rung chuyển cả cây cối với sức mạnh của nó. Nghe tiếng gầm này, chắc hẳn là một con hàng khủng lắm đây.

Xác của một con rồng có thể bán được giá rất cao. Nếu làm gỏi nó tốt, tôi sẽ chẳng phải lo về chuyện ăn uống trong cả tháng trời.

Tôi nhanh chóng trèo lên một cái cây gần đó và quan sát về hướng tiếng gầm.

Xuyên qua những tán lá, tôi phát hiện ra những lớp vảy màu nâu đỏ. Một con Hỏa Long, dài khoảng mười mét. Một mình tôi có thể xử lý được.

Ổn định hơi thở, tôi rút kiếm và chờ đợi thời cơ.

Tôi luôn đi săn rồng cùng một nhóm, nhưng lúc này tôi chẳng thấy chút sợ hãi nào. Đằng nào thì trước đây tôi cũng toàn phải gánh những vai trò nguy hiểm nhất, dù phần thưởng nhận được luôn là ít nhất.

Đang lầm bầm oán trách trong lòng, tôi bỗng nhận thấy một người phụ nữ tóc bạc đội mũ đang đứng ngay dưới chân con rồng.

Con rồng sừng sững bên trên cô ấy, sẵn sàng ngoác miệng đớp gọn con mồi. So với khối cơ thể đồ sộ của nó, người phụ nữ đơn độc tay cầm thanh kiếm trông nhỏ bé đến quá đỗi.

Chẳng kịp suy nghĩ, tôi đạp mạnh vào cành cây lao đi.

Nắm chặt chuôi kiếm bằng thép, tôi xoay người dọc trên không trung như một cơn lốc.

Con rồng cảm nhận được sát khí của tôi và bắt đầu quay ánh nhìn sắc lẹm về phía tôi.

Quá chậm. Mày xong rồi con.

Với niềm tin chiến thắng tuyệt đối, tôi vung kiếm không chút do dự, chém đứt lìa chiếc cổ không được bảo vệ của nó chỉ trong một nhát.

Con rồng có lẽ đang định phun lửa, đổ gục xuống đất với cái miệng vẫn còn há hốc, đã cưỡi hạc về trời.

Tôi điều chỉnh tư thế giữa không trung và hạ cánh vững chắc trên cả hai chân.

“Thật không thể tin được...! Chỉ một chiêu thôi sao...!”

Người phụ nữ tóc bạc thốt lên kinh ngạc, ánh mắt nóng bỏng của cô ấy dán chặt vào tôi.

Nhìn gần, người phụ nữ vừa bị con rồng tấn công mang một vẻ đẹp đến nghẹt thở.

Tôi bản năng né tránh ánh nhìn của cô ấy, lau vệt máu trên lưỡi kiếm vào quần áo.

Dù chỉ nhìn lướt qua, nhưng đôi mắt to tròn, hàng mi dài, sống mũi cao và đôi môi mọng của cô ấy quả thực là sự hoàn hảo.

Và cô gái tuyệt mỹ này đang nhìn chằm chằm vào tôi.

Chẳng lẽ nào... cô ấy coi tôi là vị cứu tinh và đã phải lòng tôi rồi sao...?

Cả đời sống trong môi trường toàn đàn ông, tôi gần như không có sự tiếp xúc nào với phụ nữ trẻ. Nói ngắn gọn, khả năng miễn dịch với phụ nữ của tôi bằng không.

Tất nhiên, tôi có hứng thú với người khác giới. Các đồng đội từng rủ tôi đến những khu ăn chơi của người lớn, và tôi cũng đã từng bị lung lay.

Nhưng nỗi sợ về những điều chưa biết luôn chiến thắng, và tôi đã từ chối mọi lần.

Thế nhưng, xin được nhắc lại một lần nữa, tôi thực sự có hứng thú với phụ nữ nhé.

Trong khi tôi đang mải mê suy nghĩ, một bóng đen chuyển động nơi khóe mắt.

Một kẻ mặc áo khoác có mũ, che kín mặt từ mũi trở lên, đang lao vút đi.

“Tôi có một thỉnh cầu, dựa trên sức mạnh của anh. Anh có thể giúp tôi đuổi theo kẻ mặc áo khoác đen kia không? Hắn là một con quái vật hình người chuyên điều khiển rồng và đã tấn công một ngôi làng.” Cô gái xinh đẹp tiến lại gần hơn, khẩn cầu nài nỉ.

Nghĩ đến cảnh một ngày nào đó một cô gái lộng lẫy thế này lại yêu cầu tôi lập đội cùng...!!

Tôi sẵn lòng đánh đổi bất cứ thứ gì để được làm việc cùng nhau, xích lại gần nhau, và biết đâu một ngày nào đó sẽ trở thành người yêu của nhau thì sao...!!

Ôi, hôm nay đúng là ngày tuyệt vời nhất đời mình...!! Rời bỏ tổ chức đúng là quyết định sáng suốt nhất cuộc đời...!!

Thế nhưng.

“...Tôi sẽ tự mình giải quyết.”

Tránh ánh mắt của cô ấy, tôi lầm bầm trả lời. Từ khóe mắt, tôi thấy cô ấy lộ rõ vẻ bối rối.

“Hả? Nhưng mà…”

“Cô chỉ vướng chân thôi, nên hãy ở yên chỗ nào đó an toàn đi.”

Thốt ra những lời đó xong, tôi chạy biến đi mà không đợi câu trả lời.

Tôi không thể tin được mình lại vứt bỏ một cơ hội vàng như thế.

Nhưng ở gần một cô gái xinh đẹp như vậy khiến tay chân tôi run rẩy vì lo lắng, não bộ chẳng thể suy nghĩ thông suốt. Nếu chiến đấu cùng nhau, chắc tôi chỉ phát huy được một phần trăm sức mạnh bình thường của mình mất.

Trong lúc truy đuổi Kẻ Điều Khiển Rồng, tôi rùng mình khi nghĩ lại câu “Cô chỉ vướng chân thôi” nghe thô lỗ đến mức nào, và bắt đầu chìm sâu vào sự tự ghét bỏ bản thân.

Nhưng nói ra sự thật thì xấu hổ mất, mà tôi lại chẳng nghĩ ra được cái cớ nào mượt mà hơn.

Yêu được cô gái đó chắc giờ là điều không tưởng rồi... Ugh, ghét quá đi mất... mình muốn chết quách cho xong...

Nhưng biết đâu, nếu mình hạ được Kẻ Điều Khiển Rồng, thì vẫn còn cơ hội...?

Không, không, thế thì thuận lợi quá rồi...

Mải mê với những suy nghĩ xoắn xuýt đó, tôi đã thấy Kẻ Điều Khiển Rồng ở phía trước.

Nếu không phải tại hắn, có lẽ mình đã được cô ấy cảm ơn vì cứu mạng, và mọi chuyện đã có thể trở nên lãng mạn rồi.

Rút ngắn khoảng cách trong chớp mắt, tôi vung kiếm kèm theo một tiếng hét.

“Tất cả là tại ngươi!!”

Nhưng Kẻ Điều Khiển Rồng đã né được vào giây cuối cùng, khiến chiếc mũ trùm bị rách toạc.

Tôi rút kiếm lại để chuẩn bị cho một nhát chém tiếp theo.

Thế rồi, cơ thể tôi đóng băng.

Khuôn mặt của Kẻ Điều Khiển Rồng lộ ra dưới lớp mũ rách là một nhan sắc tuyệt trần.

Tôi bị mê hoặc bởi sự quyến rũ của cô ta.

Tôi cứ ngỡ con quái vật hình người đó là nam, nhưng không ngờ đó lại là một ả quái nhân.

Trong lúc tôi đứng ngây người ra đó, Kẻ Điều Khiển Rồng trút bỏ chiếc áo khoác rách nát.

Ngay khoảnh khắc đó, tôi cảm thấy như mình vừa bị sét đánh ngang tai.

Bên dưới lớp áo, cô ta chỉ mặc một bộ bikini màu đen, mức độ hở hang vượt xa mọi giới hạn.

Ngoại trừ hai chiếc sừng trên đầu, cơ thể cô ta trông gần như hệt như một người phụ nữ bình thường.

Mà thực ra tôi cũng đã bao giờ nhìn thấy người phụ nữ nào mặc bikini tận mắt đâu, nên khả năng thẩm định của tôi cũng đáng ngờ lắm...

Tôi không thể rời mắt khỏi thân hình mê hoặc ấy. Tôi chẳng còn có thể coi vẻ đẹp này là một mục tiêu cần phải tiêu diệt nữa.

“Chà chà, một cậu bé đáng yêu làm sao.”

Kẻ Điều Khiển Rồng nở một nụ cười đầy khiêu gợi. Tôi cảm nhận rõ sát khí trong ánh mắt cô ta và cố gắng thủ thế, nhưng cơ thể tôi không chịu cử động.

“Vô ích thôi. Bất cứ người đàn ông nào gục ngã trước sự quyến rũ của ta đều sẽ trở thành con mồi cho [Thôi Miên] của ta.”

Ngay khi cô ta dứt lời, một làn sóng buồn ngủ ập đến không thể chống lại. Mí mắt tôi nặng như chì, và ý thức bắt đầu mờ mịt.

Tôi cố gắng căng mắt ra, nhưng tầm nhìn cứ hẹp dần.

Thứ cuối cùng tôi nhìn thấy là khe ngực đầy đặn của Kẻ Điều Khiển Rồng.

“Chúc ngủ ngon mãi mãi.”

Khi ý thức chìm vào bóng tối, tôi cảm thấy hối tiếc vì mình chưa bao giờ được chạm vào ngực phụ nữ.

Lẽ ra mình nên đi đến khu ăn chơi đó mới phải…

******

“Tỉnh lại đi....Này....Dậy mau!”

Một giọng nói cao vút vang lên, ngay sau đó là một cú đánh đau điếng vào bên phải đầu, khiến tôi bừng tỉnh.

Mở mắt ra, tôi vẫn đang ở trong rừng. Cô gái xinh đẹp lúc đối đầu với con rồng đang lườm tôi cháy mặt khi tôi đang nằm ngửa dưới đất.

Tôi đã chuẩn bị tinh thần để chết khi mất ý thức, nhưng tôi vẫn còn sống. Chắc hẳn cô ấy đã cứu tôi.

6.jpg

“Anh bảo tôi là ‘chỉ vướng chân thôi’, rồi sau đó lại bị đo ván ngay lập tức à. Anh là đồ ngốc à?”

Ngay khoảnh khắc mắt chúng tôi chạm nhau, cô ấy đã mắng xối xả.

Chẳng phải điều đầu tiên nên nói trong tình huống này là kiểu như “Anh có sao không?” hay “Anh thấy trong người thế nào?” ư...?

“Nói cho cùng, bị hạ gục bởi [Thôi Miên]chỉ trong một nốt nhạc, cái đầu của anh chứa bao nhiêu là tư tưởng dâm dục thế hả? Lúc bất tỉnh anh cứ cười toe toét như một tên biến thái ấy.”

“Tôi xin lỗi...”

Tôi đảo mắt đi nơi khác khi xin lỗi. Cô gái xinh đẹp vừa mắng vừa tiến sát lại gần, và vẻ rạng ngời từ khuôn mặt cực phẩm của cô ấy ở khoảng cách gần thế này là quá sức chịu đựng đối với tôi.

“Tôi đã ưu tiên cứu anh, và vì thế mà Kẻ Điều Khiển Rồng đã trốn thoát mất rồi. Tôi đã mất ba ngày mới lần ra dấu vết của ả, anh định đền bù chuyện này thế nào đây?”

Những lời càm ràm của cô gái xinh đẹp vẫn không dứt. Nhưng tôi lại thấy quá đỗi phấn khích khi được cô ấy nói chuyện ở cự ly gần như vậy, nên dù bị mắng, tôi vẫn không kìm được mà nhếch mép cười.

“Tại sao anh lại nhìn đi chỗ khác rồi cười như thế? Anh nghĩ là không cần phải nghe một cô gái nhỏ bé như tôi nói à?”

“Kh-Không, không phải thế đâu.”

“Vậy thì nhìn thẳng vào mắt tôi đây này.”

“...”

Bị ra lệnh, tôi xoay ánh nhìn về phía cô gái xinh đẹp.

Nhưng tôi chẳng thể chịu đựng được lâu và nhanh chóng nhìn đi chỗ khác.

Không ổn rồi. Cô ấy quá đỗi đáng yêu, không thể nhìn trực diện nổi.

“...Chẳng lẽ, anh không phải né tránh ánh nhìn của tôi vì muốn thách thức, mà chỉ vì anh đang... thẹn thùng sao...?”

Dường như nhận ra hành vi kỳ lạ của tôi, cô ấy hỏi với tông giọng nửa tin nửa ngờ.

“Kh-Không, không phải thế...”

Tôi cố gạt đi, vì quá xấu hổ để thừa nhận điểm yếu của mình trước phụ nữ, nhưng cô gái xinh đẹp dường như đã nắm thóp được và nở một nụ cười đầy ranh mãnh.

“Tôi đã thấy khả năng đề kháng trước sự quyến rũ của anh tệ đến mức bất thường, nhưng giờ tôi hiểu rồi, anh chỉ là loại đàn ông dở tệ trong việc đối phó với phụ nữ thôi, phải không? Thú vị đấy.

Giọng cô ấy đầy vẻ quả quyết, cùng với một nụ cười quái ác.

Tôi đã từng thấy ánh mắt đó trước đây. Đó chính là nụ cười của lũ đàn anh tàn ác ở tổ chức khi chúng nghĩ ra một trò hành hạ mới và từ từ tiến lại gần.

“Đ-Đó là một sự hiểu lầm thôi. Tôi vừa nhớ ra mình có việc gấp, nên tôi xin phép đi trước.”

Tôi cố trốn thoát với giọng nói run rẩy, nhưng cô ấy đã chộp lấy bàn tay phải của tôi, giữ tôi lại.

Ngay khoảnh khắc đó, một luồng điện xẹt qua cơ thể tôi.

Bàn tay con gái... mềm mại quá...!!

Nghĩ đến cảnh một ngày nào đó một cô gái đáng yêu như thế này lại nắm tay mình...!!

“Chúng ta vẫn chưa nói chuyện xong đâu. Và anh đang cười quá nhiều chỉ vì tôi chạm vào tay đấy. Khả năng miễn dịch của anh rốt cuộc là thấp đến mức nào vậy?”

Cô gái xinh đẹp nhanh chóng buông tay ra, nói với vẻ ngán ngẩm.

“T-Tôi xin lỗi...”

“Anh là mạo hiểm giả đúng không? Anh không có đồng đội nào à?”

“...Vì vài lý do, tôi chỉ mới hành động một mình từ vài giờ trước thôi.”

“Hiểu rồi. Có kế hoạch gia nhập tổ đội nào không?”

“Không có... Tôi nghĩ mình đi một mình cũng ổn...”

“Hạ gục được rồng thì đúng là ấn tượng thật, nhưng nếu anh cứ tiếp tục phiêu lưu một mình mà không rèn luyện khả năng đề kháng với phụ nữ, anh sẽ chết chắc đấy. Những nữ quái nhân tiến hóa để mê hoặc đàn ông loài người có ở khắp mọi nơi.”

“...Tôi sẽ cẩn thận.”

“Ở cái trình độ này của anh thì ‘cẩn thận’ thôi là không đủ đâu.”

Cô ấy ném cho tôi một cái nhìn đầy khinh bỉ khi tôi vẫn tiếp tục né tránh ánh mắt của cô ấy.

Sau đó, cô ấy đặt ngón trỏ lên môi, biểu cảm trở nên suy tư. Ngay cả lúc đang suy nghĩ cô ấy cũng đẹp quá mức...

“Tôi không thể để một tài năng có thể solo rồng chết một cách vô nghĩa được. Tôi sẽ lo cho anh.”

“Hả...?”

“Tôi là huấn luyện viên tại Học viện Đào tạo Anh hùng, nên hãy nhập học ở đó đi.”

“Học viện đào tạo...”

Theo phản xạ, tôi nhớ lại những ngày tháng địa ngục ở tổ chức.

Những buổi huấn luyện thực chất chỉ là những trò tra tấn trá hình. Những hình phạt tập thể phi lý. Sự bạo hành không ngừng nghỉ cho đến khi tôi ngất đi. Những lời thóa mạ đẩy tâm lý tôi đến bờ vực...

Huấn luyện ư? Không, cảm ơn. Tôi chẳng bao giờ muốn trải qua chuyện đó một lần nữa.

“Ờ... xin lỗi, nhưng tôi muốn tránh những buổi huấn luyện khắc nghiệt...”

“Không cần phải lo. Chương trình học được thiết kế riêng cho trình độ của mỗi học sinh, nên anh có thể phát triển theo tốc độ của riêng mình.”

“Dù vậy, tôi thấy thoải mái hơn khi ở một mình.”

“Chính vì thế tôi mới nói là nó nguy hiểm đấy! Bị một con ả quái nhânkhác bỏ bùa là anh xong đời luôn.”

“Tôi hiểu điều đó, nhưng hiện tại tôi chẳng còn đồng nào trong túi, không có tiền đóng học phí.”

“Xác con rồng anh săn được có thể đem bán để trang trải học phí. Thêm vào đó, nhập học có nghĩa là anh sẽ có đồng phục, cơm ăn và phòng ký túc xá, nên anh sẽ không phải chật vật sinh tồn đâu.”

“...Đó đúng là một lời đề nghị hấp dẫn, nhưng sống tập thể không phải gu của tôi.”

“Ugh, anh đúng là đồ phiền phức!”

Cô gái xinh đẹp hét lên đầy bực bội, rút kiếm ra và chĩa thẳng vào cổ họng tôi.

“Nếu tôi không cứu anh, anh đã chết rồi! Điều đó có nghĩa là mạng sống của anh thuộc về tôi! Tôi không chấp nhận sự không vâng lời!”

“Đã rõ.”

Tôi phục tùng trước khi kịp suy nghĩ.

Đó là sự đe dọa trắng trợn và logic hết sức vô lý, nhưng bản năng của tôi đã chọn đầu hàng.

Dẫu vậy, cô gái xinh đẹp vẫn giữ ánh nhìn nghi hoặc, để đầu mũi kiếm sắc lẹm lướt nhẹ trên cổ họng tôi.

“Nếu anh giả vờ tuân lệnh rồi bỏ trốn, tôi sẽ săn đuổi anh đến tận cùng địa ngục và giết chết anh.”

“Tôi thề với thần linh là tôi sẽ không chạy trốn.”

“Tốt. Từ giờ trở đi, đừng đưa ra câu trả lời nào khác ngoài sự đồng ý.”

Hài lòng, cô ấy chậm rãi thu kiếm vào bao.

“Nhân tiện, tên và tuổi của anh là gì?”

“Leon, 18.”

“Hiểu rồi. Tôi là Lilia, 17.”

“Đợi đã, cô mới 17 mà đã là huấn luyện viên rồi sao?”

“Đúng vậy. Dù sao thì tôi cũng là một thiên tài mà.”

Lilia-san tự hào ưỡn ngực. Biểu cảm tự tin đó của cô ấy đúng là đáng yêu đến phát điên.

******

Sau đó, Lilia-san canh chừng tôi khi chúng tôi quay lại chỗ xác con rồng, chỉ để nhận ra rằng nó quá đồ sộ để một người có thể mang đi. Hồi ở tổ chức, chúng tôi luôn dùng xe kéo, nên tôi thậm chí còn chưa nghĩ đến điều hiển nhiên này.

“Hãy vào thị trấn và nhờ người mua sắp xếp một chiếc xe kéo.”

“Đợi đã, chẳng phải họ sẽ tính phí sao? Nếu chúng ta xẻ thịt nó ra đến mức trọng lượng có thể mang vác được, chúng ta có thể tự mình vận chuyển vài chuyến vào thị trấn.”

“Anh định bắt tôi phải nhúng tay vào việc lao động chân tay à?”

“...Tôi sẽ tự mình xẻ thịt và vận chuyển một mình. Chắc mất khoảng nửa ngày.”

“Anh định bắt tôi phải đợi nửa ngày sao?”

“X…”

“Im lặng.”

Tôi vừa mới thốt ra được một âm tiết thì cô ấy đã cắt ngang bằng một tông giọng không thể lay chuyển.

“Tôi khá giỏi việc khâu vá đấy. Có muốn tôi khâu miệng anh lại để anh không bao giờ có thể cãi lời nữa không?”

“Tôi xin lỗi.”

Và thế là, tôi lủi thủi đi theo Lilia-san hướng về thị trấn gần nhất.

Trên đường đi, Lilia-san giải thích rằng Học viện Đào tạo Anh hùng, đúng như tên gọi của nó, là một cơ sở chuyên đào tạo các Anh hùng, những người có sứ mệnh đánh bại Ma Vương. Ngoài việc học cách chiến đấu với những con quái vật mạnh mẽ, học sinh còn được học về Ma pháp, thảo dược, cạm bẫy và nhiều thứ khác.

Trường chấp nhận kỳ thi đầu vào từ năm 16 tuổi, với thời gian tốt nghiệp trung bình là bảy năm. Nếu không vượt qua được các thử thách thì sẽ không được thăng cấp, nhưng những học sinh xuất sắc có thể học nhảy lớp và tốt nghiệp sớm. Lilia-san đã tốt nghiệp chỉ trong vòng một năm và vượt qua kỳ thi huấn luyện viên, trở thành người trẻ tuổi nhất trong lịch sử.

“Vậy là tôi cần phải thi đầu vào đúng không? Tôi tự tin về khoản chiến đấu, nhưng kiến thức về thảo dược hay mấy thứ đó thì tôi chịu, nên tôi nghi là mình sẽ trượt.”

“Không cần thi cử gì hết. Chính tôi sẽ cấp phép nhập học cho anh.”

“Cô có quyền hạn đó luôn à...?”

“Có quy định cho việc đó. Kỹ năng chiến đấu của anh ít nhất cũng ngang ngửa tôi, nên tôi sẽ không để mấy bài kiểm tra học thuật lãng phí tiềm năng đó đâu.”

“Tôi hiểu rồi.”

“Anh đang định cố tình thi trượt để chuồn đúng không? Tôi không để anh thoát dễ dàng thế đâu.”

“Kh-Không, tôi đời nào lại định bỏ trốn...”

“Tốt. Nếu anh quý mạng sống của mình, đừng có dại mà giở trò khôn lỏi với tôi.”

Lilia-san ném cho tôi một cái lườm.

Ánh mắt sắc sảo của cô ấy khiến tôi rùng mình, cảm giác như có luồng điện chạy khắp cơ thể.

Cảm giác mà mình chưa từng trải qua trước đây rốt cuộc là gì vậy nhỉ...?

Sau khi đến thị trấn, chúng tôi ghé thăm một người thu mua quái vật để lấy xác con rồng, thu về số tiền đủ để trang trải cho chi phí sinh hoạt của một người trưởng thành trong ba tháng... hoặc đó là những gì tôi nghĩ.

“Để đảm bảo anh không bỏ trốn, tôi sẽ quản lý số tiền này.”

Tất cả số tiền vàng tôi nhận được đều bị Lilia-san tịch thu sạch sẽ.

“Đó rõ ràng là kiểm soát rồi còn gì.”

“Muốn bị khâu miệng lại không?”

“…!!”

Thấy tôi im bặt trong cơn hoảng loạn, Lilia-san nở một nụ cười đắc thắng.

“Tôi sẽ lo học phí một năm cho anh, nên anh sẽ không phải lo về chuyện ăn, mặc, ở. Nếu anh cần bất cứ thứ gì khác, hãy nói với tôi, và tôi sẽ cấp kinh phí nếu thấy hợp lý.”

Lilia-san đơn phương quyết định mọi thứ rồi bắt đầu rảo bước đi đâu đó.

Kỳ lạ là, tôi chẳng thấy phiền lòng chút nào. Thực tế, nhìn thấy cô ấy mỉm cười khiến tôi cảm thấy như mình mới là người có lợi. Đây chính là sức mạnh của một cô gái xinh đẹp sao...?

******

Sau sáu giờ ngồi xe ngựa, chúng tôi đã đến Học viện Đào tạo Anh hùng.

Lúc này đã là ban đêm, nên rất khó để nhìn rõ các tòa nhà của học viện.

“Anh sẽ ở ký túc xá nam, nhưng giờ chuẩn bị phòng là điều không thể, nên đêm nay hãy ngủ ở phòng tôi. Có một chiếc giường không dùng đến.”

“Hảaa?!”

Mình vừa nghe thấy điều gì đó không thể tin nổi sao...? Liệu đây là sự thật hay mình đang gặp ảo giác đây...?

“Nh-Như thế có ổn không...? Tôi ngủ ngoài trời cũng được mà...”

“Có cả đống giấy tờ anh cần phải điền vào tối nay, thêm vào đó là chuẩn bị đồng phục và những thứ tương tự. Sẽ hiệu quả hơn nếu chúng ta ở chung phòng.”

“Tôi hiểu rồi...!!”

Nếu là vì hiệu quả, mình sẽ được ở trong phòng của Lilia-san? Hiệu quả là tuyệt nhất!

Thế là, tôi được dẫn đến ký túc xá của các huấn luyện viên và bước vào phòng của Lilia-san.

Ngay khoảnh khắc bước vào, một mùi hương ngọt ngào ngập tràn trong không khí. Đây chính là mùi hương trong phòng phụ nữ à...!! Từng bộ phận từ mũi đến phổi của mình đều đang được tận hưởng sự sung sướng này...!!

“Tôi có mang một bộ đồng phục chắc là vừa với anh đấy, mặc thử đi. Tôi đi lấy đống giấy tờ trong khi anh thay đồ.”

Lilia-san rời khỏi phòng, để lại mình tôi đơn độc.

Trước mắt tôi là tủ quần áo của cô ấy.

Chẳng lẽ nào... đồ lót của cô ấy đang ở trong đó sao...?

Không, không, thế là sai trái. Mày không thể làm chuyện như thế.

...Nhưng có lẽ chỉ cần nhìn trộm một cái thôi...

Khi tôi vừa vươn tay về phía tủ quần áo, cánh cửa bật mở với một tiếng rầm.

“LE ONN. Ra ngoài này ngay cho tôi.”

Rõ ràng, ý đồ của tôi đã bị nhìn thấu hoàn toàn.

Tôi bị lôi ra hành lang và bắt quỳ xuống sàn nhà cứng ngắc.

“Kẻ thù của tất cả nữ giới. Thứ rác rưởi bẩn thỉu. Đồ cặn bã vô giá trị. Tên biến thái đáng sợ. Tội phạm không màng đến cảm xúc của người khác. Một thứ sâu bọ còn tệ hơn cả côn trùng không nên được sinh ra trên đời. Đó chính là con người của anh đấy, Leon-san. Hãy chấp nhận đi.”

Lilia-san lườm tôi với một biểu cảm kinh hoàng, những lời chửi bới tuôn ra như súng liên thanh.

Đó chỉ là một sự bốc đồng thoáng qua, nhưng tôi suýt chút nữa đã phạm tội. Tôi chẳng có gì để bào chữa.

Sau khi chịu đựng trận oanh tạc bằng lời nói của cô ấy một lúc, Lilia-san có vẻ đã thỏa mãn, cô ấy khóa chặt cửa phòng lại và đi lấy giấy tờ.

Tôi thay đồng phục ngay tại hành lang, sau đó tiếp tục quỳ để đợi cô ấy quay lại.

Khi Lilia-san quay lại, cô ấy gật đầu hài lòng với bộ đồng phục tôi đang mặc.

“Kích cỡ có vẻ ổn đấy. Giờ thì đọc và điền hết đống giấy tờ này đi, sau đó thì ngủ ở hành lang.”

“Đợi đã, tôi được ở một nơi có mái che sao? Tôi cứ tưởng mình sẽ bị tống cổ ra khỏi ký túc xá rồi chứ.”

“Thật mừng vì anh đã ý thức được mức độ nghiêm trọng của tội lỗi mình gây ra. Hẹn gặp lại vào ngày mai.”

Lilia-san nói một cách sắc lẹm rồi đóng sầm cửa lại.

…………

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!