Chương 2: Bị kỷ luật ngay tại Học viện Anh hùng
Sáng hôm sau, tôi thức dậy và bước ra ngoài thì trước mắt tôi là một tòa kiến trúc đồ sộ, nguy nga sừng sững.
Khuôn viên rộng lớn của học viện điểm xuyết những công trình bằng gỗ và đá, tường nhà được trang trí bằng những phù điêu trang nghiêm. Những cánh rừng xanh mướt bao bọc xung quanh, không khí trong lành đến mức sảng khoái.
Thì ra đây chính là Học viện Đào tạo Anh hùng.
“Chào buổi sáng.”
Giọng Lilia-san vang lên từ phía sau, cô ấy xuất hiện từ lúc nào mà tôi chẳng hề hay biết.
“Một tiếng nữa là bắt đầu tiết học, anh cần phải ăn sáng xong trước lúc đó. Đi đến nhà ăn nào.”
Cô ấy rảo bước đi thẳng mà không đợi tôi trả lời, hướng về một tòa nhà đặc biệt lớn được lát gạch đá.
Khi theo sau cô ấy vào nhà ăn, tôi ngỡ như mình vừa bước chân vào thiên đường. Căn phòng chật kín học viên, và một nửa trong số đó là nữ giới.
Ai cũng dễ thương quá trời, mình chịu không nổi mất thôi!
Tôi bản năng hạ thấp tầm mắt, nhưng đập vào mắt lại là một biển những đôi chân nuột nà lấp ló dưới những tà váy ngắn.
Đúng là cực phẩm, đã con mắt thật. Mình sẵn lòng hẹn hò với bất kỳ ai trong số họ.
“Ngừng cái kiểu cười toe toét đó và đi lấy đồ ăn nhanh lên.”
Lilia-san đá vào bắp chân tôi. Cứ như thể cô ấy đọc được suy nghĩ của tôi vậy.
Mải mê ngắm nhìn các cô gái đi ngang qua, tôi tiến vào giữa nhà ăn, nơi vô số món ăn được bày biện thịnh soạn.
“Tôi được ăn hết chỗ này sao?”
“Đây là tiệc buffet, ăn bao nhiêu tùy thích.”
“Còn chuyện thanh toán thì sao...?”
“Miễn phí cho bất cứ ai thuộc học viện.”
“Đây là thiên đường sao?”
Được thưởng thức bữa ăn xa hoa trong vòng vây của những mỹ nhân là viễn cảnh mà hai mươi tư giờ trước tôi có nằm mơ cũng không thấy.
Hồi còn ở tổ chức, chúng tôi phải chui rúc trong những hang động bẩn thỉu, ăn thịt quái vật hôi hám hoặc rau củ thối rữa một nửa.
Đào tẩu đúng là quyết định sáng suốt nhất đời mình...!!
Tôi cầm khay và đĩa gỗ nhưng bị choáng ngợp trước sự đa dạng của các món ăn, ánh mắt đảo liên hồi đầy do dự. Ngay lúc đó, một nữ sinh tiến lại gần Lilia-san.
“Chào buổi sáng, Lilia-sensei. Đây là học sinh mới chuyển đến ạ?”
Cô gái này nổi bật hẳn so với những người khác trong nhà ăn, đẹp đến mức nghẹt thở. Và ngay khoảnh khắc mắt chúng tôi chạm nhau, cô ấy nở một nụ cười dịu dàng.
Cô ấy đẹp quá rạng ngời, mình không dám nhìn thẳng luôn! Tôi vội vàng cúi mặt xuống.
“Phải, đây là Leon-san, nhập học từ hôm nay. Kỹ năng chiến đấu của anh ta có thể sánh ngang với tôi đấy.”
“Nếu Lilia-sensei đã nói vậy, chắc hẳn anh ấy phải phi thường lắm...”
“Đúng lúc lắm, để tôi giới thiệu luôn. Leon-san, đây là lớp trưởng của lớp chúng ta, Sierra-san. Chào một tiếng đi.”
Lilia-san thúc giục, nhưng Sierra-san tỏa sáng đến mức tôi không thể ngẩng đầu lên nổi.
“Ờ... ừm... rất vui được gặp cô...”
Lầm bầm trong miệng khi đang nhìn chằm chằm xuống sàn nhà là tất cả những gì tôi có thể làm. Lilia-san lộ vẻ ngán ngẩm.
“Leon-san, giọng anh nhỏ quá. Đừng có lầm bầm nữa, nhìn vào mắt người ta mà nói cho rõ ràng vào.”
“Không sao đâu mà, Lilia-sensei.”
Sierra-san lên tiếng xoa dịu rồi quay lại mỉm cười với tôi.
“Ngày đầu tiên nên cậu thấy lo lắng là chuyện tự nhiên thôi. Đừng bận tâm nhé.”
“...Một vị nữ thần...!!”
Vừa tốt bụng lại vừa xinh đẹp? Cô ấy quá hoàn hảo. Tôi cứ ngỡ mọi cô gái đẹp đều sẽ gay gắt như Lilia-san, thế nhưng.
“Anh lại đang nghĩ cái gì bậy bạ đúng không?”
Chắc hẳn cái điệu bộ hớn hở đã phản bội tôi, vì Lilia-san đang lườm tôi đến mức mặt tôi như sắp cháy. Tôi vội thu lại nụ cười và cúi đầu lần nữa.
“Lilia-sensei, đừng dọa cậu ấy chứ. ...Ừm, tớ là Sierra, lớp trưởng. Nếu cậu cần giúp đỡ gì thì cứ tự nhiên hỏi tớ nhé?”
“Thiên thần giáng lâm...!!”
“Leon-san, ngừng cái kiểu mê mẩn đó đi. Sắp đến giờ học rồi, lấy bữa sáng nhanh lên.”
Lilia-san gắt gỏng. Tôi vội vã lao vào khu vực đồ ăn. Tôi muốn thong thả chọn lựa, nhưng nấn ná thêm chắc chắn sẽ bị mắng tiếp, nên tôi vớ đại mấy món thịt lọt vào mắt xanh.
“Này!!”
Lilia-san đánh vào sau đầu tôi.
“Dùng đũa mà gắp chứ.”
Vẫn còn bực bội, cô ấy đưa ra hai chiếc que mảnh.
“Đũa... mình có nghe về loại dụng cụ này rồi. Thì ra đây là chúng sao...?”
Tôi lầm bầm, còn Lilia-san trông như bị sốc.
“Anh không biết dùng đũa? Anh là người tiền sử à?”
“Lilia-sensei, không nên nói thế về sự khác biệt văn hóa đâu.”
Sierra-san nhẹ nhàng nhắc nhở rồi quay sang tôi.
“Đũa lúc đầu có hơi khó dùng, nhưng chúng rất tiện lợi, cậu cứ thử xem sao.”
“Dùng thế nào vậy?”
“Cậu kẹp chúng giữa các ngón tay như thế này để gắp thức ăn.”
“Tôi hiểu rồi... trông gian nan quá...”
“Vậy thì cho đến khi cậu quen tay, tớ sẽ gắp đồ ăn giúp cậu vậy. Cậu muốn ăn món gì cứ bảo tớ nhé.”
“Vị thần của lòng nhân từ...!!”
Lời tán dương của tôi lại nhận về một cái lườm nữa từ Lilia-san.
“Sierra-san, tôi còn có việc phải làm, nên tôi nhờ cô để mắt tới Leon-san được không?”
“Rõ rồi ạ. Cứ giao cho em.”
Sierra-san đồng ý, tự tin ưỡn bộ ngực đầy đặn của mình. Đúng là một sự hiện diện đầy ấn tượng.
Trong khi đó, Lilia-san gặm miếng bánh mì rồi rời khỏi nhà ăn.
Dưới sự trợ giúp của Sierra-san, tôi đã chọn được đồ ăn, nhưng.
“Chỉ ăn thịt không sẽ mất cân bằng dinh dưỡng đấy. Thêm chút cá và rau nhé.”
Tin tưởng vào sự phán đoán của cô ấy, kết quả là tôi có một đĩa đồ ăn rực rỡ và đầy tính nghệ thuật. Nếu tự chọn, chắc nó chỉ là một đống thịt màu nâu đơn điệu.
Sierra-san thậm chí còn ngồi cùng bàn và kiên nhẫn dạy tôi cách dùng đũa.
Dù tôi có làm rơi đồ ăn bao nhiêu lần đi nữa, cô ấy vẫn không hề bỏ cuộc.
Nhưng vì sự kém cỏi của tôi mà bữa ăn kéo dài lê thê.
“Xin lỗi vì bắt cô phải trông trẻ thế này...”
“Đừng lo mà. Ai cũng có lần đầu tiên thôi.”
“Một thiên thần thuần khiết...!!”
“Hơn nữa, việc này làm tớ nhớ đến lúc dạy em trai dùng đũa vậy.”
Sierra-san mỉm cười như bầu trời thu trong vắt.
Mình muốn cưới cô ấy quá... Đến trường này đúng là quyết định sáng suốt nhất đời mình...!!
Để đáp lại lòng tốt của cô ấy, tôi phải làm chủ đôi đũa này thật nhanh. Nắm chặt đũa, tôi luyện tập không ngừng nghỉ.
“...Đáng yêu quá... Mình muốn nuôi anh ấy quá đi...”

Tôi thề là mình đã nghe thấy Sierra-san lầm bầm như thế khi nhìn tôi chật vật với bữa ăn.
“Hả? Cô vừa nói gì cơ?”
“À, không có gì đâu.”
Sierra-san lúng túng đáp lại rồi nhìn đi chỗ khác.
Chắc mình nghe nhầm thôi. “Đáng yêu” là từ dành cho con gái hoặc mấy đứa nhóc mà, đúng không?
******
Đến khi tôi ăn xong bữa sáng thì cũng gần tới giờ vào lớp. Sierra-san dẫn tôi đến lớp học năm nhất.
Khoảng ba mươi học sinh đã tập trung bên trong, một nửa là con gái. Tất cả đồng loạt quay lại nhìn tôi, xì xào bàn tán.
“Theo lời đồn thì Leon-kun là người được đích thân Lilia-sensei nghiêm khắc đặc cách nhập học đấy. Mọi người đều cực kỳ tò mò.”
Sierra-san giải thích. Đúng là Lilia-san đã hoàn toàn phớt lờ nguyện vọng của tôi mà ép nhập học tại chỗ thật...
Dù vậy, được là chủ đề bàn tán của tất cả các cô gái trong phòng cũng cảm thấy oai phết. Chỗ ngồi là tự do, nên tôi ngồi ngay cạnh Sierra-san ở hàng đầu.
Không gian mới, bầu không khí lạ lẫm. Lại có Sierra-san ngay bên cạnh, tim tôi đập loạn nhịp.
Ngay sau đó, Lilia-san bước vào lớp. Ngay lập tức, những tiếng xì xào tắt lịm.
“Chào buổi sáng cả lớp. Trước tiên, để tôi giới thiệu học sinh mới chuyển đến. Leon-san, lên đây chào mọi người đi.”
Bị thúc giục, tôi đứng dậy và nhìn quanh, chỉ để thấy mọi cô gái trong lớp đều đang dán mắt vào mình.
“...Tôi là Leon... rất vui được gặp mọi người...”
Tôi không kìm được mà quay mặt đi, giọng nói lí nhí như muỗi kêu. Lilia-san thở dài.
Cảm thấy ngượng ngùng, tôi vội vã ngồi xuống, và Sierra-san nhẹ nhàng xoa đầu tôi.
“Không sao đâu. Mọi người trong lớp đều tốt bụng cả, nên không có gì phải lo lắng đâu.”
Thật ấm áp làm sao... Cảm giác như cơ thể đang đóng băng của tôi được sưởi ấm bởi tiết trời xuân vậy.
Trong khi đó, Lilia-san ném cho tôi một cái lườm bực bội trước khi quăng cuốn sách giáo khoa cho tôi và bắt đầu bài giảng.
Theo cuốn sách, tiết đầu tiên là Dược lý Trị liệu, môn học về các đặc tính của thảo dược và cách bào chế chúng.
Tôi cứ ngỡ thảo dược chỉ là thứ gì đó cứ nhai sống là xong, nên tôi đã sốc khi biết có những phương pháp bài bản để tăng cường hiệu quả hoặc giảm bớt vị đắng của chúng.
Lilia-san đang giải thích về một loại cỏ gọi là cỏ Ánh Dương, nhưng mấy thuật ngữ chuyên môn rắc rối đến mức tôi chỉ hiểu được một nửa.
Gác chuyện đó sang một bên, Lilia-san lúc giảng bài trông cực kỳ lộng lẫy. Và vì cô ấy là giáo viên, nên tôi có thể nhìn chằm chằm bao lâu tùy thích mà không gặp vấn đề gì. Quá tuyệt.
Thêm vào đó, khi liếc sang bên cạnh, Sierra-san đang miệt mài ghi chép. Góc nghiêng của cô ấy đúng là của một thiên thần.
Tôi hoàn toàn bị Sierra-san hớp hồn rồi. Chỉ cần có cô ấy trong lớp này, tôi có thể chịu đựng bất cứ điều gì.
Thế là, tôi phớt lờ hoàn toàn bài giảng, cứ liếc qua liếc lại giữa Lilia-san và Sierra-san. Trường học này là nhất.
******
Ngay sau khi tiết một kết thúc, Lilia-san gọi tôi ra hành lang.
Ngay khoảnh khắc tôi vừa bước ra, cô ấy dẫm mạnh lên chân tôi hết sức bình sinh.
“Ngưng ngay việc nhìn chằm chằm vào tôi và Sierra-san trong giờ học đi.”
Lilia-san đang điên tiết. Rõ ràng là cô ấy đã kìm nén cơn giận suốt tiết học.
“Tôi có nhìn chằm chằm đâu...”
“Vậy là anh có chú ý nghe giảng đúng không? Nói cho tôi biết môi trường sống của cỏ Ánh Dương, thời điểm thu hoạch tốt nhất và cách bào chế nó xem nào.”
“...Tôi không biết một chữ nào cả.”
“Tôi sẽ nghiền nát chân anh.”
Ngay sau lời tuyên bố, Lilia-san định giẫm chân trái của tôi xuống sàn. Tôi theo bản năng rụt chân lại để né tránh.
“Tôi xin lỗi vì đã nhìn chằm chằm...”
“Tái phạm lần nữa là tôi giết anh đấy.”
Với tông giọng thấp đầy đe dọa, Lilia-san hầm hầm bước trở lại lớp học. Tôi đợi năm giây ngoài hành lang rồi mới dám quay về chỗ ngồi.
“Ừm... tớ nghe thấy Lilia-sensei quát tháo. Có chuyện gì không ổn sao...?”
Sierra-san ngồi bên cạnh ngập ngừng hỏi. Cô ấy trông có vẻ lo lắng, nhưng tôi không thể nói ra sự thật được.
“À thì... tôi bị mắng vì không tập trung trong giờ...”
“Chỉ vậy thôi sao? Nếu cậu không phiền, tớ có thể giải thích lại những chỗ cậu không hiểu. Có chỗ nào khiến cậu thấy khó khăn không?”
“Cũng không hẳn là khó khăn, nhưng có quá nhiều thuật ngữ lạ lẫm nên tôi không theo kịp bài giảng...”
“Tớ hiểu rồi. Vậy cậu hãy ghi lại những chỗ không hiểu nhé. Tớ sẽ giảng lại cho cậu trong giờ nghỉ trưa hoặc sau giờ học, được bao nhiêu hay bấy nhiêu.”
“Cảm ơn cô...!”
Thế là tôi hạ quyết tâm thay đổi và thực sự chú ý vào bài giảng, dù có không hiểu đi chăng nữa.
Theo lời dặn, tôi ghi lại những chỗ thắc mắc, giảm bớt việc nhìn Lilia-san và Sierra-san khoảng hai mươi phần trăm. Tôi cũng giấu mặt sau cuốn sách khi liếc trộm Sierra-san để tránh bị Lilia-san phát hiện.
Nhân tiện, tiết hai là Độc chất học, học về các loại thuốc gây tê hoặc thuốc ngủ dùng để đối phó với quái vật, tiết ba là Quái vật học, nghiên cứu về sinh thái và môi trường sống của quái vật, và tiết bốn là Lịch sử, nói về quá khứ của vương quốc.
Tôi vốn ghét những buổi huấn luyện hành xác hồi còn ở tổ chức, nhưng ngồi nghe giảng thế này cũng đau đớn không kém. Tuy nhiên, việc được ở chung phòng với những mỹ nhân khiến mọi thứ trở nên thú vị gấp tỷ lần.
******
Sau giờ học buổi sáng, tôi ăn trưa ở nhà ăn trong khi báo cáo các câu hỏi của mình cho Sierra-san. Có hơn ba mươi câu, nhưng cô ấy vẫn kiên nhẫn giải đáp mà không hề nhăn mặt lấy một lần cho đến tận sát giờ học buổi chiều.
“Cảm ơn cô. Nhờ cô mà tôi thấy mình thông minh lên nhiều rồi đấy, Sierra-san.”
“Không có gì đâu, nếu những lời giải thích vụng về của tớ có ích thì cậu cứ tự nhiên hỏi bất cứ lúc nào nhé.”
Đúng là thiên thần mà. Tôi chẳng biết nói gì ngoài lòng biết ơn. Tôi muốn cưới cô ấy ngay và luôn.
Khi giờ nghỉ trưa kết thúc, tôi cùng Sierra-san đi ra ngoài. Buổi chiều là dành cho huấn luyện thực hành.
“Bây giờ chúng ta sẽ tiến hành huấn luyện diệt quái vật.”
Lilia-san tuyên bố khi chúng tôi tập trung tại lối vào đấu trường trong khuôn viên học viện.
“Tôi vẫn chưa giải thích cho Leon-san, nhưng ngôi trường này có nuôi quái vật trong lồng để huấn luyện chiến đấu. Quái vật được phân hạng, và đánh bại một con đơn độc trong đấu trường sẽ cho phép anh thách thức hạng tiếp theo. Dẫu vậy, tôi nghi ngờ việc có con quái vật nào ở đây có thể làm khó được Leon-san, người đã một chiêu hạ gục rồng.”
Ngay khi Lilia-san vừa dứt lời, một tiếng xì xào rộ lên trong đám đông.
“Một chiêu hạ gục rồng...!?”
“Thật vậy sao...?”
“Nhưng Lilia-sensei đã đích thân đưa anh ta về mà, nên...”
Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía tôi. Tôi phải nói gì đó...
“Lúc đó con rồng đang tập trung vào Lilia-san, nên tôi chỉ may mắn đánh lén được thôi. Chứ đấu tay đôi thì nếu hết vận may là tôi thua chắc.”
Tôi định ra vẻ khiêm tốn, nhưng tiếng xì xào lại càng lớn hơn.
“Không đời nào, chẳng ai dám solo với rồng cả...”
“Vậy là anh ấy có thể thắng trừ khi gặp xui xẻo sao...?”
Các cô gái trong lớp nhìn tôi với ánh mắt nóng bỏng. Cực kỳ xấu hổ, nhưng cũng phấn khích đến phát điên.
Biết đâu có ai đó sẽ ngưỡng mộ mình và muốn xích lại gần hơn...!!
Không, đợi đã, tim mình đã thuộc về Sierra-san rồi...!!
Trong khi đó, Lilia-san đang lườm tôi, rõ ràng là không hài lòng.
“Vậy thì, Leon-san, anh thử đối đầu với con quái vật hạng cao nhất mà chúng ta có ở đây xem nào?”
Tôi đồng ý không chút do dự. Dưới sự dẫn dắt của Lilia-san, tôi tiến vào giữa bãi cát của đấu trường số một. Ngay sau đó, cánh cổng sắt trước mặt mở toang, lộ ra một con Nhân Mã.
Nó dài hơn ba mét, với cánh tay dày như thân mình tôi.
“GUOOOOH!!”
Con Nhân Mã gầm lên một tiếng rồi lao về phía tôi với tốc độ kinh hoàng.
Nhân Mã đáng lẽ phải thông minh và biết nói tiếng người, nhưng con này rõ ràng là chẳng có hứng thú gì với việc trò chuyện.
Mười ngón tay cơ bắp của nó ập tới. Nếu bị nó tóm được, nó sẽ bẻ gãy xương tôi trong nháy mắt, để lại những vết thương không thể chữa lành.
Nhưng tôi không chạy. Tôi lao thẳng về phía trước, hạ thấp người vào giây cuối cùng, đánh cược rằng nó không thể chạm tới nếu tôi trượt xuống dưới bụng nó.
Cảm nhận được ý đồ của tôi, con Nhân Mã đạp mạnh xuống đất, nhảy lên định dùng móng trước nghiền nát tôi.
Mày sai lầm rồi con ạ. Tôi rút kiếm ra với tốc độ nhanh và tung ra một nhát chém hướng thẳng lên trời.
Trong tích tắc, cả hai chân trước của con Nhân Mã bị chém đứt lìa.
Theo đà, tôi chém đôi thân mình nó bằng một nhát kiếm phản công.
Ruột gan nó đổ ra ngoài, định đoạt số phận của nó.
Khi nó ngã quỵ, thở hổn hển và trừng mắt nhìn tôi, tôi vung kiếm chém lìa đầu nó để kết thúc sự đau đớn.
“Làm tốt lắm, Leon-san.”
Lilia-san đứng gần đó, nở một nụ cười thoáng qua rồi thu kiếm vào bao.
“Tôi đã sẵn sàng can thiệp nếu cần, nhưng hóa ra lo lắng là dư thừa rồi.”
“Nó là một con Nhân Mã còn khá non trẻ.”
Tôi đáp lại, lau vết máu trên lưỡi kiếm. Chắc hẳn nó chưa bao giờ đối đầu với một đối thủ liều lĩnh lao thẳng vào chính diện như vậy.
Chẳng mấy chốc, các bạn cùng lớp vây quanh, xì xào về tôi hoặc tò mò quan sát xác con Nhân Mã.
Sau đó, Lilia-san bước đến trước mặt tôi và nói.
“Leon-san, tôi bổ nhiệm cậu làm Trợ giảng của lớp này.”
“Hả?!”
“Không đời nào!!”
Đám đông phản ứng đầy kinh ngạc trước cả tôi.
“Được bổ nhiệm ngay ngày đầu tiên sao...? Chuyện đó có thể sao...?”
“Sau trận chiến vừa rồi thì cũng hợp lý thôi.”
“Trợ giảng cho Lilia-sensei... ghen tị quá đi mất...!!”
Tôi không chắc chuyện gì đang xảy ra, nhưng nghe có vẻ là chuyện lớn. Tôi hỏi.
“Trợ giảng là cái gì vậy?”
“Đúng như cái tên, đó là học sinh sẽ hỗ trợ tôi. Thông thường, vị trí này dành cho học sinh xuất sắc nhất lớp. Thường thì chúng tôi sẽ đánh giá dựa trên thành tích chiến đấu và các bài thi viết, nhưng tôi tin rằng không ai ở đây vượt qua được tài năng của anh.”
Ngay khoảnh khắc Lilia-san tuyên bố điều đó, những tiếng reo hò bùng nổ, theo sau đó là những tràng pháo tay. Nhìn quanh, tôi thấy các cô gái trong lớp nhìn mình với ánh mắt ngưỡng mộ.
Căng rồi đây, biết đâu mình có cơ hội thật. Có khi mình có thể chạm vào ngực con gái mà chẳng cần đến khu ăn chơi của người lớn...
Tôi không kìm được mà nhếch mép cười, gãi đầu rồi nhìn xuống đất.
Sau đó, Lilia-san thu hẹp khoảng cách và thì thầm vào tai tôi.
“Đừng có mà đắc ý quá. Cái danh Trợ giảng nghe thì oai đấy, nhưng thực chất chỉ là chân sai vặt thôi.”
“Đợi đã, thật sao?”
“Dĩ nhiên rồi. Tôi sẽ bắt anh làm việc thối thân cả ngày lẫn đêm, chuẩn bị tinh thần đi.”
Lilia-san cười đắc thắng.
******
“Lúc nãy thật sự kinh ngạc quá. Cậu mạnh thật đấy, Leon-kun...”
Sau giờ học buổi chiều, Sierra-san chạy lại chỗ tôi, nhưng cô ấy trông có vẻ buồn bã một cách kỳ lạ.
“Sierra-san... có chuyện gì không ổn sao?”
“Kh-Không... tớ cũng không rõ nữa, nhưng nhìn thấy một đứa trẻ lớn nhanh như vậy khiến tớ vừa thấy vui mà cũng thấy hơi buồn một chút...”
“...?”
Tôi không hiểu lắm ý của Sierra-san. Đứa trẻ lớn nhanh sao...?
“Tớ đoán là cậu không cần tớ nữa rồi, Leon-san...”
“Không, tôi cần cô lắm chứ. Tôi vẫn chưa biết dùng đũa chút nào cả, và tôi sẽ cần cô giúp đỡ trong các tiết học sau này nữa.”
“Thật sao?”
Khuôn mặt Sierra-san rạng rỡ trở lại ngay lập tức.
“Vậy thì, cậu có muốn đi ôn lại bài giảng hôm nay ở đâu đó bây giờ không?”
“À, xin lỗi. Lilia-san bảo tôi ở lại đây để huấn luyện đặc biệt.”
“Ồ, tớ hiểu rồi.”
“Ừm... nên dù rất tiếc, tôi đành phải nhờ cô giúp đỡ vào lúc khác vậy...”
“Rõ rồi. Vậy hẹn gặp lại ngày mai nhé.”
Sierra-san vẫy tay nhẹ rồi rời đi. Việc phải từ chối lời mời của cô ấy đúng là một cực hình. Các học sinh khác cũng rời khỏi đấu trường, chỉ còn lại tôi và Lilia-san.
“Anh thấy ngày đầu tiên ở trường này thế nào?”
Lilia-san hỏi khi chúng tôi di chuyển đến chỗ tôi vừa chiến đấu với con Nhân Mã.
“À thì... có quá nhiều con gái, đúng là một nơi tuyệt vời...”
“Cái hàm của anh nãy giờ cứ rớt xuống đất suốt. Sierra-san là người anh thích nhất à?”
“Th-Thích nhất? Tôi chỉ nghĩ ai cũng tuyệt vời cả...”
“Vậy là ai cũng được sao? Thật trơ trẽn.”
“Đ-Đó là hiểu lầm!”
Tôi phản bác, nhưng Lilia-san ném cho tôi một ánh nhìn đầy nghi hoặc.
À thì... đúng là tôi đã nghĩ mình có thể hẹn hò với bất cứ ai, nên cũng chẳng bào chữa được gì nhiều...
“Đủ mấy lời nhảm nhí rồi, bắt đầu huấn luyện đặc biệt nào. Đầu tiên, tôi muốn xem khả năng sức đề kháng của anh trước các ả quái vật tệ đến mức nào.”
Ngay sau lời tuyên bố, Lilia-san nhấn một cái nút, cánh cổng sắt từ từ nâng lên. Rõ ràng, khu vực phía sau là nơi nhốt các quái vật dùng để huấn luyện chiến đấu.
Khi cánh cổng mở hoàn toàn, một cô gái xinh đẹp bước ra. Cô ấy có mái tóc màu xanh biển và mặc một chiếc váy trông như được làm từ nước.
Chiếc váy trong suốt ở vài chỗ, với phần cổ xẻ sâu để lộ khe ngực. Váy rất ngắn, để lộ đôi chân dài đến tận hông.
Đây chính là yêu nữ trong truyền thuyết sao...? Cảm ơn đời...!!
Sau đó tôi nhận ra tóc của cô ta được làm từ một loại vật liệu trong suốt, dạng thạch.
“Đây là giáo cụ cho bài học hôm nay: một nữ quái vật hệ Slime.”
Lilia-san nói với tông giọng nghiêm khắc khi thấy tôi dán mắt vào sinh vật đó.
“Tiêu diệt nó theo cách nào anh muốn. Anh không thể thua một con Slime được đúng không?”
“...Chắc vậy.”
Một con Slime bình thường tôi có thể nghiền nát trong tích tắc mà chẳng cần dùng đến kiếm. Nhưng...
“Anh trai ơi... anh định bắt nạt em sao...?”
Nàng quái vật Slime, tạm gọi là Slime-san, quay đôi mắt rưng rưng lệ về phía tôi.
Tôi vội vàng quay mặt đi, liếc nhìn Lilia-san.
“Không cần phải thấy tội lỗi đâu. Nó chỉ tỏ ra đáng yêu để khiến con người lơ là cảnh giác thôi. Con này bị bắt khi đang tấn công dân làng đấy, nó là một con quái vật tà ác.”
“Đ-Đúng vậy...”
Trấn tĩnh lại, tôi lườm mục tiêu.
“Oa... anh trai ơi, anh đáng sợ quá...”

Không xong rồi. Cô ta đáng yêu quá.
Tôi thừa biết trong đầu cô ta là quái vật, nhưng tất cả những gì tôi thấy là một cô gái mỏng manh, tội nghiệp.
Giết cô ta như bao con Slime khác sao? Tôi không làm được...
Trong lúc tôi còn đang lưỡng lự, con Slime đột nhiên lao tới.
Mải mê ngắm nhìn bộ ngực phập phồng lấp ló sau chiếc váy trong suốt, tôi trúng một đòn vào bụng, khiến tôi nghẹt thở.
Tôi ngã ngửa ra sàn, và Slime-san cưỡi lên người tôi.
“Haha! Anh hoàn toàn đổ đứ đừ em rồi đúng không, anh trai!”
Cô ta nhìn xuống tôi với biểu cảm đê mê. Tôi có thể cảm nhận được sự mềm mại từ hông cô ta chạm vào bụng mình, và cái nhìn lướt qua bên trong chiếc váy ngắn khiến tim tôi đập loạn xạ.
Mình cần phải đánh trả, tôi nghĩ, nhưng cơ thể không chịu cử động. Đây là tác dụng từ sự quyến rũ của cô ta, hay là bản năng của tôi chỉ muốn tận hưởng khoảnh khắc này thêm một chút nữa.
“Thật may cho em khi anh là trai tân! Giờ em sẽ đập anh đến chết luôn!”
Ngay lập tức, Slime-san hớn hở bắt đầu đấm tôi túi bụi.
******
“Nghĩ đến cảnh một kẻ hạ rồng mà lại bị một con Slime hèn mọn đánh bại...”
Lilia-san, người đã dùng xích trói Slime-san lại để cứu tôi, nhìn tôi như nhìn một sinh vật hạ đẳng.
Chúng tôi đang ở trong phòng chờ của đấu trường, nơi tôi được đưa đến sau khi cô ấy đưa con Slime về lồng.
“Chỉ để xác nhận lại thôi, anh không cố ý làm vậy đúng không?”
“Tôi xin lỗi vì đã vô dụng... tôi thực sự chưa quen với phụ nữ...”
“Đành rằng con Slimeđó hở hang thật, nhưng nó vẫn chỉ là quái vật thôi, anh hiểu không?”
“Dù cô có nói thế đi nữa...”
Tôi yếu ớt đáp lại, Lilia-san nheo đôi lông mày thanh tú.
“Chuyện này không thể giải quyết trong một sớm một chiều được...”
Cô ấy khoanh tay, trầm tư suy nghĩ một hồi.
“...Trước mắt, chúng ta cần khiến anh nhìn nhận bọn chúng đúng nghĩa là quái vật, và khiến anh thích phụ nữ loài người hơn.”
“Về lý trí thì tôi hiểu... nhưng mà...”
“Vậy là, anh đang nói anh không thể cưỡng lại việc nhìn chằm chằm vào một ả quái vật mặc đồ thiếu vải sao? Thật thô tục.”
Ánh mắt Lilia-san trở nên lạnh thấu xương, đầy vẻ khinh bỉ. Chẳng thể bào chữa được gì nữa rồi... Nhưng gã đàn ông nào mà chẳng thấy vậy đúng không...?
Thua một con Slime thì thật thảm hại, nhưng vẻ đẹp của một nữ quái vậtđâu có liên quan gì đến sức mạnh...
“Hết cách rồi. Chúng ta phải buộc anh phải hình thành khả năng miễn dịch thôi.”
Lilia-san nói với biểu cảm cay đắng.
“Cái gì cơ, kiểu như đưa tôi đến Cửa hàng người lớn ấy hả?”
“Là một giảng viên, tôi đời nào lại nói ra câu đó. Anh bị điên à?”
“Xin lỗi... Vậy thì làm thế nào...?”
Tôi thận trọng hỏi, Lilia-san mở lời với vẻ mặt cực kỳ miễn cưỡng.
“...Với tư cách là huấn luyện viên của anh, tôi sẽ nghĩ cách.”
“Cô sẽ làm gì cơ...?”
Trong khi tôi còn đang chật vật tiêu hóa lời cô ấy, Lilia-san đột nhiên trút bỏ chiếc áo khoác.
Trước đôi mắt ngỡ ngàng của tôi, cô ấy đưa tay lên những chiếc cúc áo của chiếc sơ mi trắng và bắt đầu cởi chúng một cách nhanh chóng.
Với mỗi chiếc cúc được tháo ra, làn da mềm mại của cô ấy lại hiện rõ hơn.
Cuối cùng, tôi được chiêm ngưỡng lớp nội y ôm lấy những đường cong nữ tính của cô ấy. Nó màu trắng, được tô điểm bằng những đường thêu tinh xảo.
Trong khi tôi còn đang há hốc mồm, cô ấy tiếp tục cởi đồ, trút bỏ hoàn toàn chiếc áo sơ mi.
Giờ đây, phần thân trên của cô ấy chỉ còn duy nhất mảnh nội y đó. Khe ngực căng đầy lộ ra hoàn toàn, cực kỳ khêu gợi.
Theo phép lịch sự, tôi cố gắng quay mặt đi, nhưng không thể không lén nhìn nó từ khóe mắt.
“L-Lilia-san, cô đang làm gì vậy...!?”
“Trông giống đang làm gì? Tôi đang cố giúp anh hình thành tính miễn dịch với nữ giới, rõ quá còn gì.”
Lilia-san tiếp tục với tông giọng sắc sảo.
“Vì rõ ràng anh là một tên biến thái, nên đừng có nhìn đi chỗ khác nữa mà hãy nhìn thẳng vào tôi đây này.”
“D-Dù cô có nói thế...”
Tôi lầm bầm ra vẻ khiêm tốn nhưng vẫn để ánh mắt trôi dạt về phía ngực của Lilia-san.
Những đường cong trắng ngần của cô ấy đẹp đến mức không thốt nên lời. Thật may mắn vì mình còn sống...
“Anh trông như một tên đần ấy.”
Lilia-san buông lời lạnh lùng, rồi đưa tay lên chiếc cúc váy, tháo nó ra và để nó rơi xuống sàn.
“!?”
“Giờ thì, tôi đang hở hang hơn con Slimelúc nãy rồi đấy.”
Lilia-san nói một cách thản nhiên, quan sát phản ứng của tôi.
“Giữa tôi và con quái vậtđó, anh thấy ai hấp dẫn hơn?”
“D-Dĩ nhiên là cô rồi, Lilia-san...!!”
Giọng tôi run rẩy khi nhìn chằm chằm vào cô ấy trong bộ nội y. Tôi phải khắc ghi hình ảnh này vào võng mạc trước khi cô ấy đổi ý.
“...Tôi bảo anh nhìn, nhưng nhìn chằm chằm một cách trơ trẽn thế này sao? Anh đúng là đồ biến thái mà...”
Lilia-san có vẻ ngán ngẩm, nhưng tôi không thể rời mắt được.
“Vì tôi đã đi xa đến mức này, anh chắc chắn sẽ đánh bại được con Slime đó đúng không?”
“Ch-Chắc chắn rồi...!!”
Tôi trả lời mà không hề rời mắt khỏi ngực cô ấy.
Thế rồi, đột ngột, Lilia-san đưa ra một yêu cầu với tông giọng giận dữ.
“Leon-san, anh cũng cởi đồ ra đi.”
“Hả?! T-Tại sao...!?”
“Thật bất công nếu chỉ mình tôi như thế này.”
“Nh-Nhưng cô là người tự chọn cởi đồ mà.”
“Im miệng. Nhanh lên.”
“V-Vâng...”
Hết cách, tôi nhanh chóng trút bỏ bộ đồng phục, để lộ phần thân trên.
“...Cơ bắp đẹp đấy.”
Lilia-san nở một nụ cười nhẹ, quan sát ngực và cơ bụng của tôi.
“Đ-Đừng có nhìn quá nhiều...”
“Ngừng nói mấy câu đáng sợ đó đi và cởi nốt phần còn lại ra.”
“Cái gì cơ...”
Miễn cưỡng, tôi kéo quần xuống, chỉ còn lại chiếc quần lót.
“Ra vậy... thì ra cơ thể đàn ông trông như thế này.”
Lilia-san lầm bầm đầy tò mò.
Cảm nhận được ánh mắt cô ấy dừng lại ở phần bụng dưới, tôi dùng cả hai tay che lại.
“Anh thấy ngại khi bị tôi nhìn như thế à?”
“T-Tất nhiên rồi!”
“Hừm.”
Lilia-san nghe có vẻ ngạc nhiên, rồi nở một nụ cười quái ác.
“Vậy anh có muốn cởi luôn mảnh cuối cùng đó ra không?”
“Không đời nào!”
“Tiếc quá nhỉ.”
Với tông giọng bình thản, Lilia-san bắt đầu mặc lại quần áo. Rõ ràng buổi phục vụ đã kết thúc.
“Bây giờ, hãy đánh bại con Slime đó thật sự đi. Tôi đã làm đến mức này rồi, nên tôi sẽ không tha thứ nếu anh lại bị bỏ bùa lần nữa đâu.”
Sục sôi khí thế, tôi tự tin trả lời.
“Nhất định rồi.”
******
Chúng tôi quay trở lại trung tâm của đấu trường số một, cánh cổng sắt được nâng lên.
Slime-san bước ra, tôi nắm lấy chuôi kiếm bằng tay phải và vỏ kiếm bằng tay trái.
Nhờ Lilia-san, tôi đã có được chút đề kháng trước những người phụ nữ hở hang.
Giờ đây, tôi thậm chí còn không hiểu nổi tại sao mình lại bị lay động lúc nãy.
Với sự bình tĩnh mới tìm thấy, tôi đối mặt với Slime-san.
“Em sợ quá... Anh trai định làm gì em đây...?”
Đôi mắt run rẩy của cô ta chạm phải ánh mắt tôi, và sự tự tin của tôi lung lay ngay lập tức.
Đúng là Lilia-san trong bộ nội y rất đẹp và choáng ngợp, nhưng Slime-san cũng có nét đáng yêu riêng.
Tôi không kìm được mà lơ là cảnh giác, nhận ngay một cái lườm từ Lilia-san.
“...Xin lỗi nhé, nhưng nếu tôi thua trận này, tôi không biết chuyện gì sẽ xảy ra đâu. Tôi buộc phải hạ cô thôi.”
Gạt bỏ sự do dự, tôi rút kiếm và chĩa về phía Slime-san. Nhưng.
“Không mừ... em sẽ làm chuyện gì đó tuyệt vời cho anh nếu anh dừng lại...”
Vừa nói, Slime-san vừa đưa tay lên dây áo của mình.
Và chậm rãi bắt đầu kéo chúng xuống.
Khi chiếc váy tụt xuống, khe ngực nguyên sơ của cô ta hiện ra. Và rồi.
Bộ ngực hình dáng hoàn hảo của cô ta lộ ra hoàn toàn.
Cô ta không hề mặc nội y. Những gò bồng đào trắng ngần, nhụy hoa ửng hồng lộ ra không chút mảnh vải che.
Tôi hiểu rõ cô ta là một nữ quái vật, một sinh vật không phải người, và là mục tiêu cần tiêu diệt.
Nhưng dẫu vậy, vẻ đẹp đó là không thể cưỡng lại.
“Nếu anh buông thanh kiếm đó xuống, em sẽ cho anh xem thứ còn tuyệt vời hơn nữa...”
Ngay khoảnh khắc giọng nói cô ta lọt vào tai, tôi đã ném thanh kiếm quý báu, thứ quý giá như mạng sống của mình xuống đất.
“Hì hì, anh trai ngốc nghếch quá đi ♪”
Slime-san nở một nụ cười táo bạo và lao về phía tôi, bộ ngực vẫn còn để trần.
Tôi cảm nhận được sự nguy hiểm nhưng không thể né tránh, nhờ vào bản năng đàn ông của mình.
Kết quả là tôi va chạm trực diện với Slime-san. Tận hưởng cảm giác mềm mại từ cô ta, tôi bị đẩy ngã ra sau.
“Em sẽ khiến anh phải hối hận vì đã dùng em làm giáo cụ huấn luyện! Chết đi! Chết đi!”
Ngồi cưỡi lên người tôi, Slime-san hét lên và bắt đầu đấm tôi túi bụi.
Mỗi lần cô ta vung tay, bộ ngực lại rung rinh theo nhịp chuyển động. Không nghi ngờ gì nữa, đó là cảnh tượng tuyệt mỹ nhất mà tôi từng thấy trong đời.
******
“Bắt tôi phải làm đến mức đó mà anh vẫn thảm hại thế này sao...! Anh cần phải bị trừng phạt...!”
Lilia-san, người đã cứu tôi một lần nữa, đứng khoanh tay, lườm tôi khi tôi đang quỳ gối chỉ với chiếc quần lót trên người.
Cô ấy đang nổi trận lôi đình, và ngay khoảnh khắc quay lại phòng chờ, cô ấy đã ra lệnh.
“Cởi đồ ra”.
“Nh-Nhưng tôi đã trụ được lâu hơn lần đầu mà.”
“Vô nghĩa nếu kết quả vẫn là bị bỏ bùa. Anh đã đứng chôn chân ra đó nhìn con Slimekéo váy xuống, đúng không?”
“Cái đó thì...”
“Anh đúng là loại cặn bã nhất.”
“Ý tôi là, cô chỉ cho tôi thấy đến bộ nội y thôi mà Lilia-san, nên là...”
“Cái gì? Anh đang nói đây là lỗi của tôi đấy à?”
Lilia-san nhíu đôi lông mày thanh tú, lườm tôi cháy mặt.
“Không hề! Tất cả là lỗi của tôi!”
“Đúng rồi đấy. Đừng bao giờ đổ lỗi cho người khác.”
“Vâng...”
Khi tôi cúi đầu, Lilia-san nhìn tôi như nhìn một thứ gì đó đáng bị dẫm đạp.
“Thật tình... Anh có kỹ năng và cơ bắp như thế này... Chẳng lẽ cắt quách cái đó đi thì mới hết tà tâm sao?”
Ngay khoảnh khắc ánh mắt cô ấy hạ xuống phần thân dưới của mình, tôi nổi da gà vì kinh hãi.
“Làm ơn, gì cũng được trừ cái đó...”
Tôi còn chưa kịp dùng nó lần nào mà... Không, dù có dùng rồi tôi vẫn sẽ ghét chuyện đó...
“Được rồi, vậy thì hình phạt là một trăm cái chống đẩy.”
Ngay khi cô ấy dứt lời, tôi nằm rạp xuống sàn và bắt đầu chống đẩy với tốc độ cao. Lilia-san nhìn xuống tôi với vẻ mặt tối sầm lại.
“Một trăm cái chống đẩy quá dễ đối với anh sao?”
“Phải, kiểu huấn luyện này là chuyện hằng ngày ở tổ chức rồi, nên tôi chẳng thấy hấn gì.”
“Ra vậy...”
Lilia-san mím môi không hài lòng, rồi đặt chân phải lên lưng tôi.
“Vậy tôi sẽ thêm chút trọng lượng.”
Ngay lập tức, tôi cảm thấy sức nặng của cô ấy ép xuống.
Trong khoảnh khắc đó, một cảm xúc lạ lẫm trào dâng trong tôi.
Tôi không thể giải thích rõ ràng, nhưng nó cảm thấy... dễ chịu?
Hiện tại, tôi vẫn tiếp tục chống đẩy trong khi Lilia-san đang dẫm lên mình.
“Cái gì... Anh vẫn có thể tiếp tục ngay cả khi thế này sao?”
“Ừ, chuyện này xảy ra suốt mà. Hơn nữa, Lilia-san, cú dẫm của cô nhẹ hơn nhiều so với mấy gã hay bắt nạt tôi lúc trước.”
“Hừm...!”
Lilia-san phát ra một tiếng bực bội, nhìn chằm chằm vào mặt tôi.
“Tại sao anh lại trông có vẻ hạnh phúc khi bị dẫm lên thế?”
“Hả? Hạnh phúc?”
“Anh đang cười toe toét như điên ấy. Anh là đồ biến thái khi bị người khác hành hạ à?”
Ngay khi cô ấy hỏi, tôi nhận ra bản chất thực sự của cảm xúc đồi bại đang cuộn trào trong ngực mình.
Không đời nào... không thể như thế được...
Hồi ở tổ chức, tôi cũng từng chịu đựng sự đối xử tương tự từ mấy gã to con, và điều đó đã thúc đẩy tôi bỏ trốn.
Nhưng giờ đây, tôi lại cảm thấy vui sướng thay vì đau đớn sao...? Bởi vì đó là Lilia-san sao...?
Trong khi tôi còn đang vật lộn với sự bối rối, Lilia-san ngồi xuống lưng tôi.
Và cô ấy nhấc cả hai chân lên khỏi mặt đất, dồn toàn bộ trọng lượng lên người tôi.
Mình có thể cảm nhận được hông của Lilia-san qua lớp váy của cô ấy...!!
“Thấy thế nào? Có đau không?”
Lilia-san hỏi một cách tinh nghịch, nhưng tôi quá choáng ngợp để trả lời ngay lập tức.
Mềm mại quá...! Đây là thiên đường sao...!
Để kéo dài cảm giác này thêm dù chỉ một giây, tôi bắt đầu diễn kịch.
“Chậc... gian nan quá... ugh...!”
Tôi rên rỉ như thể đang chật vật, giảm tốc độ chống đẩy xuống còn một nửa.
“Hì hì, vậy sao?”
Lilia-san vắt chéo chân trên lưng tôi, phát ra tiếng cười khoái chí.
Có vẻ cô ấy chưa nhìn thấu được vở kịch của tôi, tôi vẫn còn dư thừa sức lực.
Tận hưởng cảm giác từ làn da mềm mại của cô ấy, tôi tiếp tục.
Ước gì khoảnh khắc này có thể kéo dài mãi mãi...
“...Ơ kìa? Vừa nãy là đến cái thứ mấy rồi nhỉ?”
Sau một hồi nhún nhảy lên xuống, Lilia-san nói với tông giọng phóng đại.
“Tôi quên mất rồi, nên bắt đầu lại từ đầu nào. Một, hai~”
Cô ấy bắt đầu đếm một cách vui vẻ.
Cô ấy có thể coi đó là sự hành hạ, nhưng đối với tôi, nó chẳng khác gì một phần thưởng.
“...Chín mươi chín, một trăm.”
Khi cơ bắp tay đã gần đến giới hạn, tôi hoàn thành một trăm cái chống đẩy.
Cẩn thận không để Lilia-san ngã, tôi chậm rãi đổ rạp xuống sàn.
“...Anh trông có vẻ cực kỳ thỏa mãn đấy, Leon-san.”
Đứng dậy, Lilia-san nhìn chằm chằm vào mặt tôi, lầm bầm đầy vẻ cáo buộc.
“Kh-Không, tôi có vui sướng gì đâu...”
Nhưng dư vị quá mãnh liệt. Tôi không thể ngừng mỉm cười.
“Bình thường người ta sẽ tức giận khi giáo viên làm vậy. Thế mà anh lại trông hào hứng đến thế... Anh thực sự là đồ biến thái thích bị người khác hành hạ đúng không?”
“Kh-Không phải...!!”
Tôi chắc chắn không phải dạng người đó...!
Nhưng nếu không, cái cảm giác phấn khích này là gì...?
“Tôi tự hỏi mấy cô gái trong lớp sẽ nghĩ gì nếu họ biết anh là một tên biến thái còn chẳng thắng nổi một con Slime nhỉ.”
“…!?”
“Hì hì, anh sẽ ghét chuyện đó bị lộ ra đúng không? Nếu muốn tôi giữ bí mật, thì đừng bao giờ làm tôi giận nữa nhé.”
Lilia-san cười đắc thắng.
“Tạm thời hôm nay tôi tha cho anh đấy.”
“Vâng... cảm ơn cô vì nhiều chuyện...”
“Chúng ta sẽ thực hiện huấn luyện đặc biệt như thế này hằng ngày vào tầm giờ này.”
“…Hả?”
“Có vấn đề gì sao?”
“À thì, tôi đã hy vọng được ôn lại bài giảng cùng Sierra-san sau giờ học...”
“Yêu cầu bị bác bỏ. Hình thành tính đề kháng trước các nữ quái vậtlà ưu tiên hàng đầu của anh.”
“Không thể nào...”
Chết lặng trước lời phán quyết tàn nhẫn của cô ấy, tôi lại nhận thêm một cái lườm nữa từ Lilia-san.
“Nói cho anh biết, tôi cũng bận rộn lắm đấy. Tôi đang dành thời gian riêng cho anh đấy, nên hãy biết ơn đi.”
...Cô ấy nói đúng. Lớp của cô ấy có khoảng ba mươi học sinh, vậy mà tôi là người duy nhất được đối xử đặc biệt thế này.
“...Lilia-san, tại sao cô lại cất công huấn luyện đặc biệt cho tôi vậy?”
“Hả? Vì anh là đồ rác rưởi, rõ quá còn gì.”
“Không, tôi hiểu điều đó, nhưng tại sao lại bận tâm đến loại rác rưởi như tôi? Cô đã theo tôi qua bao trận đấu với Slime-san, thậm chí còn cởi đồ vì tôi nữa...”
Khi tôi hỏi, Lilia-san thở dài.
“Chẳng phải rõ ràng sao? Bởi vì anh có tài năng bẩm sinh. Khi thấy anh hạ gục con rồng chỉ bằng một nhát kiếm, tôi đã nghĩ rằng anh có thể là người sẽ đánh bại Ma Vương vào một ngày nào đó.”
“Ma Vương...!?”
“Đánh bại Ma Vương là tâm nguyện lớn nhất của nhân loại. Vì điều đó, cởi đồ chẳng là cái gì cả.”
Lilia-san nhìn thẳng vào mắt tôi với biểu cảm nghiêm túc.
Cô ấy có vẻ không hề tâng bốc tôi chút nào.
“Vậy nên lần tới, cô hãy cởi luôn quần lót ra…”
“Ai mà làm thế chứ!!”
Lilia-san hét lên, vỗ mạnh vào má tôi một cái.
“...Dù sao thì, anh là học sinh tài năng nhất mà tôi từng thấy. Tôi sẽ không tha thứ nếu anh chết một cách thảm hại dưới tay một con nữ quái vật đâu.”
Nói rồi, cô ấy búng vào trán tôi một cái.
Ôm má và trán, tôi trào dâng một cảm xúc mãnh liệt. Đây là lần đầu tiên có ai đó thực sự tin tưởng vào tôi.
Bắt đầu từ hôm nay, mình sẽ làm việc chăm chỉ vì cô ấy.
Và mình phải vượt qua buổi huấn luyện đặc biệt này càng sớm càng tốt để còn có những khoảnh khắc ngọt ngào bên Sierra-san nữa chứ...!
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
