Hôm nay tôi lại bị nữ giảng viên trẻ hơn mắng

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vô số yandere muốn giết tôi

(Đang ra)

Vô số yandere muốn giết tôi

EiEn

Vậy thì làm thế quái nào tôi có thể sống sót khỏi tình yêu điên loạn của họ ở thế giới này… hay thế giới sau... hay cả thế giới sau nữa.

4 3

Tình cảm của senpai xinh đẹp nhất trường dành cho tôi bỗng dưng tăng vọt và senpai trở thành yandere??

(Đang ra)

Tình cảm của senpai xinh đẹp nhất trường dành cho tôi bỗng dưng tăng vọt và senpai trở thành yandere??

天江龍,明石龍之介

Dần dần họ bắt đầu tiếp xúc với nhau, nhưng vào thời điểm đó cô ấy đã.....

45 664

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

16 41

Vol 1 - Mở đầu

Mở đầu

Tại ký túc xá nam của Học viện Đào tạo Anh hùng, khi tôi đang chìm sâu trong giấc nồng thì tiếng mở cửa đột ngột vang lên, kéo văng tôi ra khỏi giấc mơ đang dang dở.

“Hú hu! Leon-cchi! Khách quý của cậu đến rồi đây!”

Một giọng nói trong trẻo, đủ sức xuyên thấu cả căn phòng vẫn còn lờ mờ tối, vang vọng khắp không gian.

Kẻ đột nhập vừa xông vào là một mỹ nhân với mái tóc hồng rực rỡ, đó là Fiona-san, bạn cùng lớp của tôi.

Dẫu là một ứng viên Anh hùng, nhưng bộ trang phục thường ngày của Fiona-san phải nói là cực kỳ táo bạo. Ngay lúc này đây, bộ đồ cô ấy mặc để lộ hoàn toàn vùng bụng phẳng lỳ không chút mảnh vải.

“Cậu vẫn còn ngủ à? Gần năm giờ sáng rồi đấy biết không?”

Fiona-san thong thả tiến lại gần giường tôi, giọng điệu nồng nặc sự trách móc giả tạo.

Cô ấy nói cứ như thể tôi là kẻ lười biếng, nhưng thực tế chúng tôi chẳng có kế hoạch gì với nhau cả, và việc phải thức dậy trước 5 giờ sáng, nói thẳng ra là quá sức vô lý.

Tôi dụi đôi mắt ngái ngủ, chống tay ngồi dậy.

“Mới sáng sớm thế này cậu đến đây có việc gì à...?”

“Tớ vừa thức trắng đêm với hội bạn xong, tự dưng lại thấy ngứa ngáy muốn gặp cậu quá, Leon-cchi, nên tớ tới luôn đây! Làm trò gì đó vui vui đi!”

Fiona-san, đang trong cơn hưng phấn của kẻ thích thức đêm, đưa ra một yêu cầu hoàn toàn vô lý.

“Ơ, cậu đừng có bất thình lình như thế chứ... Tớ có chuẩn bị trò gì vui đâu.”

“Hả? Nói chuyện chán thế. Cậu đang làm tớ mất hứng đấy.”

Giọng cô ấy trầm xuống, đôi mắt dán chặt vào tôi đầy vẻ đe dọa.

“Ồ, cậu nghĩ là có thể phớt lờ tớ sao? Hay là để tớ đi rêu rao với cả trường rằng cậu là kẻ biến thái chuyên lén lút rình mò phòng tắm nữ nhé?”

Lời đe dọa kinh hoàng đó khiến tôi vội vàng nhảy dựng ra khỏi giường.

Trong cơn hoảng loạn, tôi khuỵu cả hai tay hai chân xuống sàn và chẳng hiểu nghĩ gì lại bắt đầu bắt chước tiếng lợn kêu.

“Éc! Éc éc! Éccccc!”

“Cái gì thế này? Chẳng vui chút nào cả.”

Mặc cho bộ não đang ngái ngủ của tôi đã cố gắng hết sức, Fiona-san vẫn đưa ra một phán quyết tàn nhẫn.

“Sao tự nhiên lại làm con lợn? Cậu tưởng thế là buồn cười à?”

“...Tớ xin lỗi.”

“Không, không, đừng có xin lỗi. Tớ chỉ muốn biết tại sao cậu lại chọn bắt chước lợn thôi.”

“Th-Thì... cũng không có lý do gì đặc biệt cả... tớ chỉ cuống quá nên...”

“Cuống quá mà lại hóa thành lợn à? Độ lập dị của cậu đúng là ở cái tầm khác rồi đấy. Đầu óc cậu có bình thường không thế?”

“Tớ không bình thường nổi đâu...”

“Với lại, chất lượng tệ quá. Đã cất công hóa thân thì phải làm cho tới nơi tới chốn đi chứ.”

“Làm tới nơi tới chốn... một con lợn á?”

“Trước hết, mặc quần áo đầy đủ thế này là sai quá sai rồi đúng không? Lợn là phải trần trụi chứ.”

Một tia sáng tinh quái lóe lên trong mắt Fiona-san.

“Vậy nên, sao cậu không cởi đồ ra nhỉ?”

“Khoan, khoan, khoan, cậu đang nói cái quái gì thế?!”

“Hả? Sao cậu vẫn còn mặc đồ thế Leon-cchi? Tại sao? Cậu mặc đồ vào chẳng phải là để cởi ra sao! Cởi mau, cởi mau, cởi mau! Cởi đi, cởi đi, cởi đi! Cởiii!”

“Đừng có hô khẩu hiệu như đang trong tiệc rượu thế chứ!”

Dù đối phương có là một cô gái xinh đẹp đi chăng nữa, thì việc phải đối phó với cái nguồn năng lượng lúc nửa đêm này vào lúc 5 giờ sáng đúng là quá sức chịu đựng...

Ngay lúc đó, cánh cửa phòng tôi lại bật mở mà không thèm gõ.

Bước vào là một mỹ nhân tóc vàng dài thướt tha, đó là lớp trưởng Sierra-san. Cô ấy đang diện bộ đồ ngủ bông xù, trông đáng yêu đến lạ lùng.

Ngay khoảnh khắc Sierra-san nhìn thấy Fiona-san trong phòng tôi, cô ấy gần như thét lên.

“Tôi nghe thấy tiếng động nên mới sang kiểm tra, nhưng mà…”

Cắt ngang dòng suy nghĩ, Sierra-san lao đến và lườm Fiona-san cháy mặt.

“Cậu định làm gì Leon-chan của tôi đấy?!”

“Tớ chỉ đang định biến Leon-cchi thành lợn bằng cách lột sạch đồ cậu ta thôi mà.”

“Cậu rốt cuộc đang làm cái quái gì thế hả?!”

Tiếng la lớn thất thanh, Sierra-san dùng cả hai tay ôm lấy đầu tôi rồi ấn chặt vào lồng ngực mình.

Trán tôi bị bao phủ bởi đôi gò bồng đảo mềm mại. Tôi không thể ngăn mình dồn mọi dây thần kinh để cảm nhận sự xúc chạm đó.

Đây đúng là thiên đường mà...!!

Thế nhưng, vòng ôm của cô ấy chặt đến mức mũi và miệng tôi bị nghẹt cứng. Để được tận hưởng vinh quang từ lồng ngực của một mỹ thiếu nữ, tôi đã phải hy sinh khả năng hô hấp của mình.

Chẳng mảy may nhận ra tình cảnh khốn khổ của tôi, Sierra-san dịu dàng xoa sau đầu tôi.

“Ngoan nào, ngoan nào, nãy giờ con đã sợ lắm đúng không? Nhưng giờ ổn rồi nhé, vì có Mẹ ở đây bảo vệ con rồi!”

Sierra-san dỗ dành tôi bằng giọng nũng nịu với trẻ con. Xin được đính chính, cô ấy chỉ là bạn cùng lớp, không phải mẹ tôi, cũng chẳng có quan hệ huyết thống gì cả.

Tuy nhiên, cơ hội để được gần gũi với một mỹ nhân như Sierra-san là cực kỳ hiếm hoi, nên tôi đành chấp nhận bị đối xử như một đứa trẻ và tình nguyện làm gối ôm người thật cho cô ấy một lát.

Nhưng hơi thở của tôi đã chạm đến giới hạn.

“Sierra-san, tớ ổn rồi. Cảm ơn cậu.”

Tôi cố gắng luồn lách để thoát ra trong khi vẫn bày tỏ lòng biết ơn. Thế nhưng…

“ ‘Tớ ổn rồi’...? Ý con là con không cần mẹ nữa sao? Con muốn tự lập à?”

Ánh mắt Sierra-san trở nên nghiêm túc đến đáng sợ khi cô ấy đòi hỏi một câu trả lời.

“Leon-chan, đối với con, mẹ là gì?”

“Cậu là... một người bạn cùng lớp tốt bụng…”

Sai rồi!”

Gần như gào lên, Sierra-san lại ấn đầu tôi lún sâu vào ngực mình.

“Sao con có thể quên cơ chứ?! Ta là Mẹ của con mà!”

“V-Vâng, cậu là Mẹ, còn tớ là con của cậu.”

“Không phải chỉ là đứa con bình thường đâu!”

“...Phải rồi, con là một đứa bé yếu ớt không thể làm gì được.”

“Cụ thể là sao?! Con mấy tuổi rồi nào?!”

“...Là một đứa bé thậm chí còn chưa biết đếm tuổi.”

Ngoan quá! Đúng là như thế! Leon-chan là một bé cưng yếu ớt, không có mẹ là không làm được gì hết! Không có mẹ là con sẽ không ổn chút nào đâu!”

Sierra-san vừa hét vừa dụi mặt tôi vào khe ngực đầy đặn của mình.

Bản năng làm mẹ bùng nổ của cô ấy giờ đã biến thành một dạng bạo lực thuần túy.

Nhưng vì bộ ngực đó quá đỗi hoàn hảo, tôi có thể tha thứ cho bất cứ điều gì.

“Này!! Dừng ngay cái trò đóng vai kỳ quặc đó lại đi!!”

Trong khi tôi đang tận hưởng cảm giác thiên đường thì Fiona-san hét lên.

Ngay lập tức, cô ấy túm lấy cổ áo tôi và giật mạnh ra phía sau.

Nhưng Sierra-san không hề nhượng bộ. Cô ấy lao tới, lại áp chặt người vào mặt tôi một lần nữa.

“Đây không phải trò đóng vai kỳ quặc! Đây là sự gắn kết giữa mẹ và con!”

“Không đời nào! Cậu và Leon-cchi hoàn toàn là người lạ mà đúng không?!”

“Cậu sai rồi! Leon-chan là đứa con mà tôi đã hạ sinh mà không cần trải qua cơn đau đẻ đấy!”

“Cái kiểu sinh đẻ đó làm gì có trên đời! Sao cậu lại có thể khoái chí khi đối xử với một gã bằng tuổi mình như trẻ con thế hả? Leon-cchi chẳng qua chỉ là một tên biến thái thích vùi mặt vào ngực cậu thôi!”

“Thằng bé không phải biến thái! Đứa trẻ bị thu hút bởi bầu sữa mẹ là chuyện hết sức bình thường!”

Sierra-san bảo vệ tôi bằng sự chân thành thuần khiết, nhưng thực tế tôi chẳng coi cô ấy là mẹ chút nào. Tôi đang nhìn cô ấy bằng ánh mắt cực kỳ bất chính đây.

“Đúng đấy Fiona-san. Tớ chỉ đang làm những việc của một đứa trẻ bình thường thôi, không phải biến thái đâu.”

“Câm mồm đi, đồ biến thái.”

Fiona-san vẫn đang đấu mắt với Sierra-san, thốt ra những lời đó bằng tông giọng lạnh đến thấu xương.

Đúng lúc đó, cánh cửa lại bật mở một lần nữa, vẫn không thèm gõ.

Bước vào là một mỹ nhân tóc bạc trong bộ đồng huấn luyện viên màu xanh hải quân, đó là Lilia-san.

Dù mới mười bảy tuổi, Lilia-san đã là một thiên tài, người đã trở thành huấn luyện viên tại trường này và là giáo viên chủ nhiệm của chúng tôi.

“Tôi nghe thấy tiếng phụ nữ phát ra từ ký túc xá nam, và tôi đoán ngay là phòng của Leon-san. Quả nhiên không sai...”

Với gân xanh giật giật nơi thái dương, Lilia-san đưa ra một tuyên bố lạnh lùng.

“Tất cả các em, chống đẩy một trăm cái cho tôi.”

Và thế là, cả ba chúng tôi phải nằm xuống sàn để thực hiện hình phạt.

“Ugh... tại sao tớ lại bị kéo vào chuyện này cơ chứ...?!”

Fiona-san lẩm bẩm đầy cay cú, nhưng vì cô ấy là nguồn cơn của đống hỗn loạn này, tôi chẳng thấy cảm thông chút nào.

“Leon-chan... Mẹ xin lỗi vì đã không bảo vệ được con...”

Sierra-san vừa chống đẩy bên cạnh tôi vừa hối lỗi.

“Loại hình phạt này là chuyện cơm bữa với tớ rồi, nên cậu đừng lo.”

“Đúng vậy. Leon-san quả thực ngày nào cũng tìm cách chọc điên tôi cho bằng được.”

Giọng nói của Lilia-san tràn ngập sự giận dữ khi cô ấy đặt bàn chân phải lên lưng tôi, dồn sức nặng ép xuống. Gót đôi bốt của cô ấy lún sâu vào cơ bắp, mang lại một cảm giác đau đớn nhưng lại dễ chịu một cách kỳ lạ.

“Tăng độ khó cho hình phạt này chút nào. Dù sức nặng của tôi chắc cũng chẳng thấm tháp gì với em.”

“Lilia-sensei! Xin cô đừng giẫm lên Leon-chan nữa!”

“Từ chối. Đây là một phần của việc huấn luyện.”

“Nhưng mà…”

“Lớp trưởng đừng bận tâm. Leon-cchi là tên biến thái thích được Lilia-sensei giẫm lên lắm đấy.”

“Này, tôi không phải biến thái...!”

Tôi lên tiếng phản đối trong khi vẫn tiếp tục chống đẩy, nhưng Fiona-san ở ngay bên cạnh ném cho tôi một cái nhìn khinh bỉ.

“Cậu đang cười toe toét như một kẻ bệnh hoạn khi bị cô giáo giẫm lên kìa, thế mà còn định bắt tớ tin à?”

“...”

Kh-Không, không phải như thế đâu. Chỉ là cơ mặt của tôi đang gặp trục trặc, khiến khóe miệng tự dưng nhếch lên thôi. Tôi tuyệt đối không có tận hưởng việc bị Lilia-san giẫm lên đâu...

Thế nhưng, ngay cả trong tình huống lố bịch này, việc được vây quanh bởi ba mỹ thiếu nữ vẫn khơi dậy trong tôi một niềm hạnh phúc nhất định. Con trai là thế mà, đặc biệt là một gã như tôi, người đã sống cả đời mà không hề có hơi ấm phụ nữ bên cạnh...

Những ngày tháng hồi hộp đến nghẹt thở này đã bắt đầu từ khoảng một tuần trước, một cách đầy bất ngờ. Ngòi nổ chính là lần gặp gỡ Lilia-san trong rừng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

đổi chỗ nào