Hai ngày sau.
Sáng sớm tinh mơ, Châu Duyệt đã lái xe đến đón Tuyết Nhược Dao và Lạc Lam tới phim trường.
Sau khi đến nơi, cô lại dẫn hai người họ đi chào hỏi Tưởng Nam, nhắc lại chuyện mà Tưởng Nam đã đồng ý hôm trước.
Tưởng Nam quả là người giữ lời, hơn nữa dường như còn khá để tâm đến Lạc Lam và Tuyết Nhược Dao, đã sớm chuẩn bị mọi thứ cho họ, còn đặc biệt sửa lại một chút kịch bản phân cảnh, thêm một đoạn diễn cho vai của hai người.
Mặc dù vẫn là vai quần chúng sống không quá mười phút, nhưng một vai diễn được chính tổng đạo diễn thêm đất diễn thì tuyệt đối không phải người thường có thể đảm nhận.
Đối với những người mới vào nghề như Lạc Lam và Tuyết Nhược Dao, đây cũng được xem là một sự ưu ái rất lớn rồi.
Sau khi nhận kịch bản của ngày hôm nay từ Tưởng Nam, Châu Duyệt bèn dẫn họ đến phòng hóa trang ở hậu trường để thay đồ và trang điểm.
Vừa bước vào phòng hóa trang, họ liền bắt gặp Lữ Tiểu Cầm.
Lữ Tiểu Cầm thấy người đến là Lạc Lam, vội vàng đứng dậy khỏi ghế, chạy tới chào hỏi anh.
“Lạc Lam!!”
“À...” Lạc Lam ngẩn ra một chút, nghĩ ngợi một lát, “Tôi nhớ ra rồi, cô là Lữ Tiểu Cầm đúng không?”
“Mới một ngày không gặp mà đã không nhớ ra tôi rồi sao? Mặt tôi đâu có đại trà đến thế chứ?”
Lữ Tiểu Cầm cười có chút gượng gạo, sau đó nhìn thấy Lạc Lam đang cầm điện thoại, liền vội vàng lấy điện thoại của mình ra, nói: “Đã hẹn rồi mà, anh có điện thoại là phải thêm WeChat của tôi đó nha.”
“Ồ... phải rồi, được thôi.”
Lạc Lam ngơ ngác gật đầu.
Sau một ngày mày mò hôm qua, anh cũng đã có thể thao tác thành thạo.
Nhưng ngay lúc anh chuẩn bị quét mã QR của Lữ Tiểu Cầm, thì đột nhiên cảm nhận được một luồng ánh mắt lạnh như băng.
Anh nghiêng đầu nhìn ra sau.
Một con hồ yêu đang dùng ánh mắt đầy hàn khí nhìn chằm chằm vào sau gáy anh.
“Hít...”
Thấy anh quay đầu, Lữ Tiểu Cầm cũng nghiêng người nhìn ra sau lưng Lạc Lam.
Vì Tuyết Nhược Dao khá thấp nên ban nãy cô ta không để ý cô đi sau Lạc Lam, lúc này mới cười tủm tỉm: “Cô cũng ở đây à.”
“… …”
Sau đó, Lữ Tiểu Cầm đưa tay về phía Tuyết Nhược Dao, tự giới thiệu: “Lần trước quên chưa giới thiệu, tôi là Lữ Tiểu Cầm, hôm nay cô cũng đi cùng bạn trai đến phim trường à?”
“… …”
Thấy Tuyết Nhược Dao mãi không đáp lời, Lữ Tiểu Cầm lại nói: “Có muốn tôi nhờ quan hệ giới thiệu cho cô một vai diễn không?”
Sau câu thứ ba, Tuyết Nhược Dao bèn thở dài một hơi, giơ kịch bản trong tay lên quơ quơ trước mặt cô ta, rồi tìm một chiếc ghế trống trong phòng hóa trang ngồi xuống đọc.
Lữ Tiểu Cầm ngẩn người, tặc lưỡi một cái đầy khinh thường, nhưng ngay sau đó lại vội vàng nở nụ cười, quay sang nhìn Lạc Lam.
“Kết bạn đi, tối nay tôi có hẹn mấy người bạn đi KTV, anh có muốn đi cùng không?”
“À...”
“KTV” là cái gì?
Lạc Lam rụt cổ lại, không biết nên trả lời thế nào, bất giác liếc nhìn về phía Tuyết Nhược Dao.
Tuyết Nhược Dao dường như không có ý định giải đáp cho anh, lúc này đang một tay cầm điện thoại, một tay cầm kịch bản, cúi đầu chăm chú đọc.
Nhưng đúng lúc này, điện thoại của Lạc Lam vang lên một tiếng.
Ting...
— Ma Tôn Đoạn Hồn Tông: KTV là nơi một đám người tụ tập uống rượu, ca hát vui chơi.
Lạc Lam đọc xong, vội vàng gõ chữ “Ồ” gửi lại.
Nếu là nơi ăn chơi, vậy thì anh chắc chắn phải đi rồi, giao tiếp mà, quen biết càng nhiều người càng tốt chứ sao.
Anh vội định gật đầu đồng ý lời mời của Lữ Tiểu Cầm, nhưng ngay khi chuẩn bị mở lời, điện thoại lại nhận được một tin nhắn nữa từ “Ma Tôn Đoạn Hồn Tông”.
— Ma Tôn Đoạn Hồn Tông: Nơi đó tốn kém lắm.
Nhìn thấy dòng chữ này, Lạc Lam lập tức rụt cổ lại, đổi giọng nói: “À... tối nay tôi có việc rồi, không đi được.”
“Việc gì thế? Bận đi với bạn gái à?” Lữ Tiểu Cầm cười cười, sau đó liếc nhìn Tuyết Nhược Dao đang cúi đầu chăm chú đọc kịch bản ở bên cạnh, thở dài, “Mà nói mới nhớ, bạn gái anh lạnh lùng với anh quá nhỉ.”
Nói rồi, Lữ Tiểu Cầm bước thẳng một bước đến trước mặt Lạc Lam, hơi nghiêng đầu cười: “Có nghĩ đến chuyện đổi bạn gái không? Ví dụ như... tôi thì sao? Tôi thấy anh cũng đáng yêu lắm đó.”
“… …”
Nghe vậy, Lạc Lam vội thẳng lưng, lùi về sau một bước.
Anh cứ tưởng cô nàng này muốn kết bạn với mình, ai ngờ cô ta lại muốn lên giường với anh?!
Lúc này, Châu Duyệt đứng sau lưng Lạc Lam cũng không nghe nổi nữa.
Cô vội bước lên ngắt lời: “Tiểu Cầm, dù gì em cũng là diễn viên hạng hai rồi. Nói những lời này với người khác, nếu truyền ra ngoài thì sự nghiệp diễn xuất của em cũng coi như chấm dứt đấy.”
Thấy Châu Duyệt ra mặt, Lữ Tiểu Cầm vội lùi lại một bước, lè lưỡi cười nói: “Chị Châu, em đùa chút thôi mà.”
Châu Duyệt chống nạnh, cau mày nhìn cô ta, quát: “Đùa mà như em à?”
Thấy vậy, Lữ Tiểu Cầm rụt cổ lại, nháy mắt trái với Lạc Lam một cái rồi chuồn về chỗ ngồi ban nãy.
Đợi cô ta đi rồi, Châu Duyệt mới thở dài, nói với Lạc Lam: “Tiểu Lạc à, cậu đừng để bụng nhé. Con bé đó tính tình trước giờ vẫn vậy.”
“À... tôi không để bụng đâu, sau này tôi tránh xa cô ấy một chút là được.”
Lạc Lam nhún vai, sau đó nhờ Châu Duyệt gọi chuyên viên trang điểm đến giúp anh trang điểm rồi đi thay đồ.
Không lâu sau, phim trường cũng đã chuẩn bị xong, nhân viên hiện trường chạy đến gọi họ.
Đây là vai diễn chính thức đầu tiên của họ.
Lạc Lam vào vai một thích khách ám sát phi tần.
Tuyết Nhược Dao là nữ vệ sĩ thân cận của vị phi tần đó.
Chỉ là, đạo diễn đã đặc biệt thêm cho họ một phân cảnh riêng.
… …
Năm Đại Thành thứ năm, bên hồ Bạch Long.
Một ngư phủ đội nón lá, rẽ nước chèo thuyền vào bờ.
Bên bờ, một nam tử mặc hắc y, ôm kiếm đứng đợi đã lâu.
Người này chính là Lạc Lam.
Đợi thuyền của ngư phủ cập bến, Lạc Lam đưa tay vành nón, cười hỏi: “Lần này là ai?”
“Thanh Phi.”
“Thanh Phi?” Lạc Lam kéo vành nón, ngờ vực hỏi, sau một thoáng chần chừ, anh lại hỏi tiếp: “Thù lao đâu?”
“Vĩnh Vương đã gửi bảy trăm lạng bạc đến tận tay mẫu thân của ngươi ở quê nhà rồi.”
“Vậy sao...” Lạc Lam thở dài một hơi, rồi vuốt ve thanh trường kiếm trong lòng, than rằng, “Xem ra, chuyến này của ta là một đi không trở về rồi.”
“Thanh Phi là mầm họa, Thánh Thượng vì mê đắm nhan sắc của ả mà bỏ bê triều chính, phải trừ khử.”
“Hiểu rồi.”
Lạc Lam gật đầu nhận lời, đoạn xoay người cầm kiếm lên đường, thẳng tiến kinh thành.
Thanh trực kiếm màu xanh biếc trong tay anh là một cặp hùng thư song kiếm, do sư phụ tặng cho anh và sư muội, nhưng ba năm trước, sư muội của anh trong lúc ám sát thủ lĩnh Thiên Hành Hội đã không may bị bắt, từ đó bặt vô âm tín.
Trong ba năm qua, Lạc Lam vẫn luôn tìm kiếm thanh kiếm còn lại trong cặp song kiếm, nhưng không hề tìm thấy chút manh mối nào.
Lần ám sát Thanh Phi này, có lẽ cũng là lần ra tay cuối cùng của anh.
Hoàng cung là nơi trọng địa, cho dù là một thích khách đứng đầu bảng xếp hạng như anh cũng không thể tùy tiện ra vào, hơn nữa một khi Thanh Phi chết, Cấm Vệ Quân trong cung chắc chắn sẽ phong tỏa thành.
Nhưng, một khi đã nhận nhiệm vụ thập tử nhất sinh này, cũng có nghĩa là anh đã không còn ý định sống sót trở về.
Thanh Phi có liên quan đến Thiên Hành Hội, nếu lần này có thể giết được ả, cũng xem như báo thù cho sư muội mà anh yêu thương.
