Hôm Nay Tiên Ma Đăng Ký Kết Hôn Chưa?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 12

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 297

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 133

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 175

Tập 1: Hôm Nay Tiên Ma Đăng Ký Kết Hôn Chưa? - Chương 40: Chị Châu tâm lý?

“Lạc Lam Lam~~ Hôn một cái đi mà... Hôn hôn...”

“Không hôn! Hồ ly thối, khí chất cao ngạo của ngươi đâu rồi?! Phong thái Ma Tôn của ngươi đâu rồi? Nhặt nó lên lại cho ta!”

Tuyết Nhược Dao cố sống cố chết dúi người vào Lạc Lam, Lạc Lam một tay giữ vai cô, một tay đè lên mặt cô cố hết sức đẩy ra.

Hai người trông thì chỉ đẩy qua đẩy lại đơn giản, nhưng thực chất lực dùng tuyệt đối không nhỏ.

Châu Duyệt đang ngồi ở ghế lái cũng phụ Lạc Lam kéo lại, nhưng Tuyết Nhược Dao lại trực tiếp vung đuôi quét qua, nếu không phải Lạc Lam phản ứng kịp thời đỡ giúp một cái, cô chắc chắn đã bị cái đuôi của Tuyết Nhược Dao quật cho đủ què người.

“Lạc Lam~~ Người ta~~ thích ngươi như vậy, tại sao ngươi lại không chịu hôn người ta chứ~~ Hôn một cái, chỉ một cái thôi mà~~ Ngươi xem, quần ngươi cũng dựng lên rồi kìa.”

Lạc Lam nghe vậy, cúi xuống nhìn thì lập tức hít một hơi lạnh, mắng: “Không có chuyện của ngươi, thụt vào.”

“... ...”

Tiểu huynh đệ thụt vào rồi.

“Lạc Lam Lam~~”

“Hồ ly! Tỉnh lại cho ta!!”

“Ta rất tỉnh táo mà. Ta chỉ muốn thành đạo lữ với ngươi thôi~~ Ta không muốn làm Tông Chủ Đoạn Hồn Tông nữa, chúng ta bỏ trốn đi được không? Ta muốn sinh cho ngươi một trăm con hồ ly nhỏ?!”

“Ngươi là heo à?! Không phải... Ta không sinh cho ngươi, phì!! Ngươi đừng có sinh nữa!!”

Lạc Lam trán vã mồ hôi.

Anh thật sự không ngờ Tuyết Nhược Dao lúc say rượu lại đáng sợ đến thế, may mà cô chưa có linh lực, nếu không thì hôm nay anh chắc chắn phải mất nguyên dương rồi.

Bây giờ anh có chút hối hận vì đã rót cho Tuyết Nhược Dao ly rượu trắng đó.

Nếu không có ly rượu trắng ấy, anh đã có thể hỏi thêm Nguyệt Ý về chuyện ngôi mộ cổ kia.

“Haizz...”

Lạc Lam thở dài một hơi, sau đó dồn toàn bộ sức lực vào cánh tay phải, dùng sức giữ chặt cổ Tuyết Nhược Dao, rảnh ra tay trái, kết thành kiếm chỉ.

“Hy vọng là có tác dụng, trước đây lúc rảnh rỗi cũng có học được mấy chiêu điểm huyệt của phàm nhân... Hây!”

Anh quát lên một tiếng, ngón tay trái điểm thẳng vào vị trí dưới xương quai xanh của Tuyết Nhược Dao hai tấc.

Tức thì một luồng khí từ sau lưng Tuyết Nhược Dao nổ tung, phát ra một tiếng “bốp” vang dội, dọa Châu Duyệt đang lái xe phải giẫm phanh một cái.

Nhưng chiêu điểm huyệt này xem ra có tác dụng.

Chỉ thấy Tuyết Nhược Dao khẽ lảo đảo một lúc, rồi gục đầu xuống, ngã thẳng ra ghế sau, nhắm mắt lại dường như đã ngủ thiếp đi.

Lúc này, Lạc Lam mới thở phào một hơi, đỡ lấy người Tuyết Nhược Dao, đặt cô dựa ngay ngắn vào cửa xe, còn giúp cô thắt dây an toàn.

Lạc Lam lau đi mồ hôi lạnh trên trán.

“Phù... Xem ra võ công của phàm nhân vẫn có thể đối phó được với tu sĩ...” Anh vừa nói vừa nhìn Tuyết Nhược Dao bên cạnh, “...chỉ là phải đối với tu sĩ đã cạn kiệt linh lực.”

Lúc này, Châu Duyệt đang lái xe ở phía trước nhìn tình hình phía sau qua gương chiếu hậu, thấy cái đuôi thò ra từ dưới chiếc áo thun trắng của Tuyết Nhược Dao, bèn yếu ớt hỏi: “Tiểu Lạc à...”

“Ừm?”

“Tiểu Tuyết hóa ra là... hồ ly biến thành à?”

Lạc Lam suy nghĩ một chút, dù sao cũng đã bị nhìn thấy rồi, qua mấy ngày tiếp xúc thì Châu Duyệt cũng là một người tốt biết điều, thế là anh nhún vai gật đầu đáp.

“Đúng vậy, như chị thấy đó, cái đuôi này... Xì...”

Lạc Lam đưa tay nắm lấy cái đuôi sau lưng Tuyết Nhược Dao lắc lắc, định để Châu Duyệt nhìn rõ hơn qua gương chiếu hậu.

Nhưng Lạc Lam vừa nắm lấy, Tuyết Nhược Dao liền nhíu mày, mím môi, dọa Lạc Lam vội vàng buông đuôi cô ra.

Thấy cô không bị đánh thức, anh mới thở phào nhẹ nhõm.

Châu Duyệt nhìn mà có chút buồn cười, nhưng đã cố nhịn.

Cô lại nhìn Tuyết Nhược Dao đang ngoan ngoãn dựa vào cửa sổ xe ngủ say qua gương chiếu hậu, nói: “Thảo nào lại quyến rũ như vậy, nếu không phải chị là phụ nữ, chắc giờ đã lao vào rồi.”

“Quyến rũ?” Lạc Lam nhướng mày, bất giác lại ngắm nhìn gò má nghiêng của Tuyết Nhược Dao, thở dài, “Đây là trường hợp đặc biệt.”

“Trường hợp đặc biệt?”

Lạc Lam gật đầu, giải thích: “Tuyết Linh Hồ bình thường không có mị khí, tuy rằng sau khi hóa hình cơ bản đều là người xinh đẹp, nhưng cũng chỉ là xinh đẹp thôi, hoàn toàn không thể nói là quyến rũ được. Con hồ ly này là do mẹ ruột của cô ấy là một con Mị hồ, nên mới mang một chút mị khí trên người.”

“Thì ra là vậy... Chị đọc trong sách thấy hồ yêu toàn là những kẻ họa quốc họa dân.”

“Nếu chị có cơ hội gặp mẹ cô ấy, chị mới biết thế nào là quyến rũ.” Lạc Lam nhớ lại, lắc đầu nói, “Trước đây ở Cổ Lan có một buổi yến tiệc sau phiên đấu giá, mẹ cô ấy vào đó tìm đàn ông, kết quả vừa bước vào cửa, tất cả nam tu bên trong đều bị mị khí của bà ấy mê hoặc đến thần hồn điên đảo, ngay cả mấy con chó đực gác cổng cũng bị mê hoặc.”

“Rồi sao nữa?”

“Rồi mẹ cô ấy tại trận lột sạch những nam tu vừa mắt ra vắt kiệt một lượt, sau đó thì bỏ đi.”

“Cứ... cứ thế bỏ đi?”

Lạc Lam ôm trán, thở dài: “Đúng vậy, vụ án đó được đưa thẳng đến chỗ tôi. Lúc đó mấy nam tu bị hại kia, khi tỉnh lại mới phát hiện quần đã biến mất tăm, không chỉ mất mấy trăm năm tu vi mà còn rước vào người một đống bệnh tật, sau đó những người đó phải tĩnh tâm tu dưỡng hơn mười năm mới dưỡng tốt lại cơ thể, kết quả còn mắc chứng sợ phụ nữ, hễ thấy con gái là run lẩy bẩy.”

“... ...” Châu Duyệt nghe mà ngẩn người một lúc, tưởng tượng ra cảnh tượng đó, liền rùng mình một cái, “Đáng sợ thật.”

Nhưng nghĩ lại, Lạc Lam và Tuyết Nhược Dao là đạo lữ mà.

Cô khựng lại một chút, tuy cảm thấy hỏi vấn đề này không hay lắm, nhưng đời tư của tiên nhân thật sự khiến cô tò mò không chịu nổi, bèn vẫn mở miệng hỏi.

“Vậy Tiểu Lạc, Tiểu Tuyết có ngày nào cũng vắt kiệt cậu không?”

“Gì cơ?”

“Cậu và Tiểu Tuyết không phải là... người yêu sao? Hơn nữa còn ở chung...”

“... ...”

Lạc Lam há miệng hồi lâu mới từ từ nói: “Chị Châu, đó là... giả thôi.”

“Giả?”

“Tôi vốn nghĩ sau khi chúng tôi đến thế giới này, chắc chắn phải luôn đi cùng nhau. Nếu có người khác hỏi về quan hệ của hai chúng tôi, thì sẽ dùng ‘người yêu’ để trả lời. Dù sao thì chúng tôi trông hoàn toàn không giống anh em.”

Châu Duyệt nghiêng đầu, lại nhìn qua gương chiếu hậu so sánh khuôn mặt của Lạc Lam và Tuyết Nhược Dao, gật đầu nói: “So với anh em, hai người đúng là giống một cặp hơn.”

“... ...”

Nghe cô nhận xét như vậy, Lạc Lam im lặng một lúc, cũng lặng lẽ nhìn khuôn mặt của Tuyết Nhược Dao.

“Chị thấy giống à?”

“Giống mà.” Châu Duyệt gật đầu nói, “Trai tài gái sắc, hay là chị thấy, hai người kết hôn luôn đi cho rồi. Nhìn ảnh đại diện WeChat của hai người kìa, xứng đôi biết bao...”

Lạc Lam khựng lại, giải thích: “Đó là cô ấy tự ý đổi giúp tôi, không liên quan đến tôi.”

“Nhưng cậu cũng có đổi lại đâu?”

“... ...”

“Hì.” Châu Duyệt thấy anh không nói gì nữa, liền cười khẽ một tiếng, nói: “Tiểu Lạc, cậu nói cậu và Tiểu Tuyết không phải một cặp, nhưng chị thấy cậu có vẻ cũng có ý với Tiểu Tuyết lắm.”

“... ...”

Lạc Lam khoanh tay, cúi đầu hít một hơi thật sâu, sau đó nhìn vào mắt Châu Duyệt trong gương chiếu hậu, đáp: “Phải công nhận là, con hồ ly này cười lên trông rất đẹp.”

“Ồ~~”

“Nhưng cũng chỉ lúc cười thôi.” Lạc Lam vội vàng đính chính, “Bình thường cô ấy hung dữ lắm, đã bướng bỉnh lại còn tính cách chẳng ra sao. Ai cưới cô ấy sau này chắc chắn sẽ gặp xui xẻo.”

“Ai lại nói con gái nhà người ta như thế.” Châu Duyệt nhíu mày, nói, “Tiểu Tuyết xinh đẹp như vậy, cậu bây giờ không nắm bắt cơ hội, sớm muộn gì cũng bị người khác cướp mất.”

“Không đâu, không đâu.”

Châu Duyệt nghi ngờ nheo mắt: “Cậu tự tin thế à?”

“Với sự hiểu biết của tôi về con hồ ly này, cô ấy tuyệt đối không thể nào để mắt đến những người đàn ông khác được.”

“Vậy cậu nghĩ cô ấy để mắt đến cậu à?”

“... ...” Lạc Lam sững người, nghiêng đầu lại nhìn Tuyết Nhược Dao, rồi lập tức rụt người lắc đầu, đáp, “Sao có thể chứ? Cô ấy chỉ muốn cướp nguyên dương của tôi thôi, không liên quan gì đến việc để mắt! Chị có tin không, chỉ cần cô ấy cướp được nguyên dương của tôi, là sẽ lập tức trở mặt không quen biết ngay.”

“Thật sao? Mà nguyên dương là gì vậy?”

“Tinh của nam là dương, lần đầu tiên thì gọi là nguyên dương. Nữ giới cũng có cách nói nguyên âm.”

“Hả? Lần đầu tiên?” Châu Duyệt vẻ mặt không thể tin nổi, vội hỏi, “Tiểu Lạc, trước đây cậu chưa từng một lần nào sao?”

“... ...”

“Không thể nào? Cậu không phải đã sống mấy nghìn năm rồi sao? Sao có thể một lần cũng...”

Lạc Lam hít một hơi thật sâu, lườm cô một cái, gắt: “Dừng lại, chính là một lần cũng chưa có, chị muốn sao?! Muốn nói tôi ngàn năm còn trinh thì cứ nói, đây là do công pháp tôi luyện, không thể mất nguyên dương, hiểu không?”

“Hiểu hiểu hiểu...” Châu Duyệt mím môi cười cười, sau đó liếc nhìn hai người ở ghế sau qua gương chiếu hậu với ánh mắt đầy ẩn ý, lắc đầu thở dài, “Đúng là một đôi oan gia.”