Trên bàn rượu bàn chuyện nhân tình thế thái.
Châu Văn nghe Tưởng Nam nói vậy, bèn cười hỏi: “Ông đề cử hai đứa nó đến thế à?”
“Đúng vậy, hiếm có hai đứa nhóc có nền tảng võ thuật tốt như vậy, hơn nữa...” Ông lại vỗ vai Lạc Lam, cười với anh, nói: “Tính cách cậu nhóc này cũng không tệ, không có vẻ kênh kiệu của mấy ngôi sao lưu lượng bây giờ, tôi phải nâng đỡ một phen chứ.”
“Vậy thì phải xem thành ý rồi.”
“Được, thành ý.”
Tưởng Nam nhún vai, rồi vỗ nhẹ vào lưng Lạc Lam, ra hiệu bằng mắt với anh.
Lạc Lam hơi sững người.
Anh không hiểu rõ cuộc trò chuyện giữa hai người họ lắm, nhưng cũng nhìn ra được Tưởng Nam đang giúp anh và Tuyết Nhược Dao tìm kiếm cơ hội.
Thế là, anh cũng cười, cầm chai rượu trắng trên tay lên, đứng dậy cung kính cúi người chào Châu Văn, nói: “Vậy vãn bối xin kính tiền bối một chai...”
Nói rồi, anh lại định tu một hơi cạn sạch chai rượu trắng trong tay.
Nhưng Châu Văn thấy vậy, vội vàng đứng dậy nắm lấy cổ tay anh.
Ông dường như bị dọa cho hết hồn: “Cậu nhóc, tôi nói đùa thôi. Được rồi được rồi, thành ý của cậu tôi nhận rồi. Cậu uống ít thôi, đây là chai thứ mấy rồi? Ba chai rồi đúng không?”
“À... không sao đâu, tôi uống được.”
“Uống được cái con khỉ, ba chai rượu trắng vào bụng, người thường ai mà chịu nổi?”
Lúc này, Châu Duyệt vội nói đỡ: “Ba, không sao đâu, ba cứ để cậu ấy uống. Đã nói rồi, Tiểu Lạc trước đây làm đạo sĩ, võ nghệ đầy mình, cơ thể cũng khỏe mạnh.”
Châu Văn vẫn có chút sợ hãi.
Uống kiểu này, không chừng một chai này vào bụng là cậu nhóc trước mắt phải nhập viện ngay.
“Uống ít thôi, uống ít thôi, cậu nhóc tuổi trẻ hiếu thắng tôi hiểu, không cần phải ra oai trước mặt mấy ông già chúng tôi đâu.”
“Thật sự không sao đâu.”
Lạc Lam cười cười, nhân lúc ông buông tay, liền tu một hơi cạn sạch chai rượu trắng.
Anh ợ một tiếng, rồi ngồi xuống tiếp tục gặm xiên nướng.
Lúc này, Tuyết Nhược Dao ngồi bên cạnh thấy Lạc Lam uống cạn ba chai mà mặt không đổi sắc, liền bĩu môi, cầm chai rượu rỗng anh vừa uống xong đưa lên mũi ngửi thử.
Cô cảm thấy rượu này có vấn đề.
Thế nhưng, khi ngửi thấy mùi rượu, cô suýt nữa thì ngất đi.
“Khụ khụ...”
Lạc Lam nghe tiếng ho bèn liếc nhìn cô, ngẩn ra một lúc, rồi nở một nụ cười gian xảo, gọi lão bản lấy một chiếc ly rỗng, rót đầy một ly rượu trắng vào đó, rồi tráo ly sữa đậu nành của Tuyết Nhược Dao.
“Cô cũng uống chút đi.”
Nguyệt Ý và Tưởng Nam ngồi bên cạnh thấy hành động này của anh, vội đưa tay ra ngăn lại, nói: “Cô bé thì đừng uống thì hơn nhỉ?”
“Không sao đâu.” Lạc Lam cười đáp: “Mọi người đừng nhìn cô ấy như vậy, tuổi cô ấy không nhỏ đâu, chỉ là hơi lùn một chút, bằng tuổi tôi đấy.”
“Bằng tuổi cậu? Vậy chẳng phải cũng...”
“Ừm... hai mươi sáu rồi.”
“... ...”
Tưởng Nam và Nguyệt Ý nghe vậy đều vô cùng kinh ngạc, nhưng sau đó họ cũng không ngăn cản nữa, chỉ nói: “Vậy cô bé uống ít thôi nhé, không quen thì đừng uống, để bạn trai cô uống giúp cho.”
“Thấy chưa, mọi người đều nói vậy rồi, cô nếm thử xem?”
Tuyết Nhược Dao ngẩn ra, ngơ ngác cúi đầu nhìn ly rượu trắng, khẽ nuốt nước bọt.
“Thôi.”
“Cô uống một ly, tôi uống một chai.”
“Không...”
“Vậy cô một ly, tôi hai chai?” Lạc Lam cười nói.
“Nửa ly.”
“Được thôi... nửa ly.”
Tuyết Nhược Dao khựng lại một chút, rồi đưa tay lên bịt mũi, uống cạn một hơi ly rượu trắng nhỏ trong tay, sau đó không nhịn được mà ho sặc sụa, ly rượu cũng rơi xuống đất vỡ tan.
“Khụ khụ khụ...”
Thấy vậy, Châu Duyệt ngồi bên cạnh vội chạy tới vỗ lưng cho cô.
“Tiểu Tuyết, em không sao chứ.”
“Không sao.”
Tuyết Nhược Dao hít một hơi thật sâu, nghỉ một lúc lâu, rồi ngẩng đầu nhìn Lạc Lam.
“Bốn chai.”
“Bốn chai thì bốn chai...”
Lạc Lam cười bất đắc dĩ, trực tiếp khui bốn chai rượu trắng để bên cạnh rồi từ từ uống.
Những người khác nhìn về phía họ, cũng không nói gì thêm.
“Lão Châu à, hôm nào ông sắp xếp thời gian, để chúng nó đến chỗ ông thử vai nhé.”
“Được.” Châu Văn nhún vai, rồi lại nhìn Châu Duyệt, hỏi: “Con gái, chúng nó ký hợp đồng với công ty con đúng không?”
“Vâng ạ.”
“Vậy lúc đó ba liên lạc trực tiếp với con.”
“Cũng được ạ.”
Châu Duyệt ngẩn ra một chút, rồi cũng gật đầu.
Sau khi chuyện vai diễn tiếp theo được định đoạt, mọi người lại tán gẫu về một vài chuyện phiếm gần đây.
Lạc Lam không hiểu rõ những chuyện này, phần lớn thời gian chỉ gật đầu phụ họa, khi người khác cười, anh cũng “ha ha” theo.
Đợi họ hết chuyện để nói, Lạc Lam lại gọi: “Chú Nguyệt.”
“À... sao thế?”
“Lúc nãy chú không phải nói sẽ dẫn bọn tôi xuống mộ xem sao, chú thấy ngày mai thế nào? Tôi và cô ấy cũng đang rảnh.”
Nguyệt Ý khựng lại, cười nói: “Đợi khai quật xong đã, bây giờ vẫn đang đào.”
“Vẫn đang đào? Vậy bọn tôi có thể giúp một tay mà.”
“Các cậu?” Châu Văn ngẩn ra, vội xua tay nói: “Không được không được.”
“Tại sao?”
“Khảo cổ đào mộ không phải sân chơi đâu, nguy hiểm lắm.” Châu Văn nhún vai, giải thích: “Hầu hết chủ mộ đều đặt những cơ quan kỳ lạ trong mộ của mình, có những cơ quan qua mấy nghìn năm vẫn hoạt động được. Như ngôi mộ lần này, trong đội của tôi có một nghiên cứu sinh thạc sĩ hơn ba mươi tuổi, đã bị thương trong đó, bị một mũi tên bay ra cắt đứt ngón út.”
Tưởng Nam ngồi bên cạnh nghe ông nói vậy, cũng kinh ngạc thốt lên: “Mũi tên bay ra, đáng sợ vậy sao?”
“Đúng vậy, lúc đó đội chúng tôi có bảy người, còn đeo bình dưỡng khí, mặc đồ bảo hộ kín mít, nhưng mũi tên đó vẫn xuyên thủng cả tấm gốm ba lớp bên trong áo chống đạn của cậu nghiên cứu sinh kia.”
Nói rồi, Châu Văn liền lấy điện thoại ra, mở album ảnh, tìm vài tấm hình cho Tưởng Nam và mọi người xem.
Lạc Lam vội ghé qua xem, nhưng anh vừa đứng dậy, đã nghe một tiếng “bịch”.
Quay đầu lại, anh thấy Tuyết Nhược Dao đã nằm sõng soài trên đất.
Lúc này anh mới nhận ra, từ sau khi uống ly rượu ban nãy, Tuyết Nhược Dao đã im bặt, hơn nữa còn luôn dựa vào vai anh.
Anh vừa đứng lên, Tuyết Nhược Dao không có chỗ dựa, liền ngã thẳng từ trên ghế xuống.
Tưởng Nam và những người khác cũng nhìn sang, thấy Tuyết Nhược Dao nằm trên đất không động đậy, vội vàng đứng dậy chạy tới.
“Cô bé không sao chứ?”
Lạc Lam cũng vội ngồi xổm xuống, bế cô từ dưới đất lên.
Dường như cú ngã đó đã khiến Tuyết Nhược Dao tỉnh táo lại một chút, cô mở mắt ra nhìn khuôn mặt Lạc Lam, khẽ nghiêng đầu, rồi đưa tay ra ôm lấy cổ anh.
“Lạc Lam?~~ Hôn ta đi...”
Nói rồi, Tuyết Nhược Dao chu môi, dí mặt mình vào mặt Lạc Lam.
Lần này Lạc Lam cũng vội rụt đầu lại để né.
Anh nhận ra rồi, con hồ ly này say rồi.
Tuy con hồ ly này chỉ uống một ly, nhưng không nghi ngờ gì là đã say mèm.
“... ...”
Tưởng Nam và Nguyệt Ý vây quanh thấy Tuyết Nhược Dao không sao, đều thở phào nhẹ nhõm, ngồi lại vào chỗ của mình.
Lúc này, Tưởng Nam nhìn đồng hồ, thấy đã chín giờ tối, bèn ngẩng đầu hất cằm về phía Châu Duyệt, nói: “Tiểu Châu à, cô đưa chúng nó về trước đi, cũng muộn rồi.”
“À... vâng ạ.”
Châu Duyệt gật đầu, rồi lại nhìn Tuyết Nhược Dao đang làm nũng trong lòng Lạc Lam, không khỏi bật cười.
Rõ ràng là Tuyết Nhược Dao muốn chuốc say Lạc Lam, kết quả chính cô lại là người say.
Nhưng đúng lúc này, chị đột nhiên thấy phần áo sau lưng Tuyết Nhược Dao từ từ phồng lên, hơi sững lại, rồi vội vàng vỗ mạnh vào vai Lạc Lam: “Tiểu Lạc, Tiểu Lạc... mau bế lên.”
“Hả?” Lạc Lam còn chưa kịp phản ứng, nhưng Châu Duyệt vừa chỉ, anh liền hiểu ra.
Cái đuôi không biết giấu ở đâu của Tuyết Nhược Dao đã lòi ra, bây giờ đang chống phồng cả phần áo sau lưng cô, trông như sắp rách đến nơi.
Ở đây còn có người khác mà.
“Lạc Lam... không được nhìn người khác đâu đấy?~ Nhìn ta này, nhìn ta này~~ Muốn sờ đuôi của ta không? Cho ngươi sờ này~~”
Lạc Lam vội quay đầu nói với Tưởng Nam và những người khác một câu: “Vậy em đưa cô ấy về trước nhé, mọi người cứ uống tiếp đi ạ.”
“Đi đi, đi đi.”
Được Tưởng Nam gật đầu, Lạc Lam ôm lấy eo Tuyết Nhược Dao, để lưng cô dựa vào bụng mình, bế thốc cô lên rồi chạy như bay về phía chiếc xe của Châu Duyệt đang đỗ ven đường.
Châu Duyệt chào họ một tiếng, rồi lên xe đưa họ đi.
