Hồi quy tu tiên truyện

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

(Đang ra)

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

Hibari Yu

Đây chính là câu chuyện "After Love-com" khắc họa cuộc sống của đôi bạn thuở nhỏ từng là người yêu của nhau!

11 41

The Revenge of the Iron-Blooded Sword Hound

(Đang ra)

The Revenge of the Iron-Blooded Sword Hound

Zeom

Cách dịch của mình khá khác so với các bạn đã dịch, nên có thể các bạn đã đọc rồi đọc bản này sẽ thấy lạ lạ, nhưng dù sao cũng mong mn ủng hộ.

18 88

Senpai, anh sẽ thuê em làm bảo vệ tại gia chứ?

(Đang ra)

Senpai, anh sẽ thuê em làm bảo vệ tại gia chứ?

Kei Futagami

Và kết quả là chuẩn như hàng Nhật.

33 824

Tôi Đã Trở Thành Anh Trai Của Thiên Đỉnh

(Đang ra)

Tôi Đã Trở Thành Anh Trai Của Thiên Đỉnh

geulsseuneungongjang

Thế nhưng, dường như có gì đó bất ổn với tình trạng của em gái tôi.

31 111

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

73 942

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

590 18013

Tập 1: Lần hồi quy từ 1 tới 5 - Chương 32: Sinh mệnh (7)

Chương 32: Sinh mệnh (7)

Vào ngày diễn ra trận chiến cuối cùng, chúng tôi có một khoảng thời gian chờ đợi ở bên ngoài kinh đô, và hiện tại tôi đang chăm chú đọc một cuốn sách.

“Hừm, cơ mà vì sao em muốn mượn thứ này vậy?”

Kim Young-hoon nhìn tôi đọc sách và hỏi một cách khó hiểu. 

Quyển sách mà tôi đang đọc không có tiêu đề. Đây mới chỉ là một bản thảo do Kim Young-hoon viết ra.

Vào lần hồi quy đầu tiên, Kim Young-hoon, người đã trở thành Thiên hạ đệ nhất ‘võ’ nhân và chạm tới cảnh giới Ngũ Khí Triều Nguyên, đã sáng tạo ra Việt Tu Cùng Võ Lục, nhằm ban cho nhân loại một khả năng trốn thoát khỏi những tu tiên giả.

Quyển sách ấy được cải tiến thêm nữa và tiến hóa thành Thiếu Tu Việt Võ Lục bởi Kim Young-hoon của lần hồi quy thứ hai. Cuốn sách ấy có một mục đích, là tạo ra cơ hội để nhân loại có thể sinh tồn trước tu tiên giả.

Quyển sách trở thành Thiếu Tu Việt Võ Kinh sau khi Kim Young-hoon của lần hồi quy thứ ba thêm vào sáu tập sách ghi chép những giác ngộ sau khi chiến đấu và trốn thoát khỏi những tu tiên giả.

Kim Young-hoon của lần hồi quy thứ tư đã dung hợp và tinh gọn sáu tập cuốn Thiếu Tu Việt Võ Kinh thành Thiếu Tu Việt Võ Quyết, từ đó vẽ ra con đường tiến tới một cảnh giới mới.

Cuốn sách vô danh mà tôi đang đọc bây giờ là phiên bản cải tiến của Thiếu Tu Việt Võ Quyết, được tiến hóa sâu thêm một tầng bởi Kim Young-hoon của kiếp này qua vô số trận chiến với những tu tiên giả.

Nếu hai quyển Võ Kinh và Võ Quyết viết về quá trình tiến từ Ngũ Khí Triều Nguyên lên một tầng cảnh giới tiếp theo, thì quyển sách vô danh này nói tới một thứ gọi là ‘cực hạn‘ xuất hiện trong cảnh giới mới đó.

Và tất nhiên.

‘Vẫn như vịt nghe sấm.’

Độ phức tạp của hệ thống võ thuật này nằm ngoài tầm với của tôi.

Kim Young-hoon thấy tôi chật vật đọc hiểu từng chữ liền tặc lưỡi một cái.

“Em không cần phải thúc ép bản thân quá đâu. Võ thuật này vẫn chưa hoàn thiện.”

“Thế này mà chưa hoàn thiện sao?”

“Ừ thì, võ thuật phải là thứ được lưu giữ và truyền lại. Mặc dù anh đã trở thành một đại cao thủ võ thuật độ cao không ai bằng, anh rồi cũng sẽ chết. Nhưng mà, võ thuật của anh sẽ sống mãi, là di sản của anh, là minh chứng cho sự tồn tại của anh. Chính vì vậy, võ thuật chỉ hoàn thiện khi được lưu truyền.” 

Anh ấy giải thích, mắt nhìn cuốn sách trong tay tôi.

“Yêu cầu tối thiểu để học được võ công này là Ngũ Khí Triều Nguyên. Cũng giống như một cao thủ hạng nhất không thể hiểu nổi thế giới của tuyệt đỉnh, và tuyệt đỉnh sơ kỳ không thể nhìn ra thế giới của Tam Hoa Tụ Đỉnh, bất cứ ai dưới Ngũ Khí Triều Nguyên cũng không thể hiểu được hệ thống võ thuật này. Bởi vì không có cách nào để truyền đạt trọn vẹn thế giới ấy, võ công này vẫn chưa hoàn thiện.”

“Hừm, vậy là võ công này hoàn thiện, nhưng cũng không hoàn thiện, vì yêu cầu tối thiểu quá cao?”, tôi tóm tắt lại lời anh ấy.

“Đúng thế. Anh cần phải đơn giản hóa nó để ngay cả cao thủ Tam Hoa cũng có thể hiểu được…”

Tôi nghe và nở một nụ cười lớn.

“Anh cần gì phải làm thế? Theo em, cứ đưa cho một võ giả có tiềm năng đạt tới Ngũ Khí Triều Nguyên, hoặc là ai đó sở hữu thiên phú giống như anh đây là được rồi. Không cần thiết phải đơn giản hóa làm gì cả.”

“Haha, Eun-hyun à. Thiên phú này của anh chỉ xuất hiện ngàn năm có một mà thôi. Anh đảm bảo với em, thiên phú của anh thâm sâu không nhìn thấu…”

“Hừm, quả đúng là vậy.”

Tôi cũng thấy thế sau khi chứng kiến anh ấy đột phá lên cảnh giới mới sau mỗi lần hồi quy với tốc độ nhanh hơn trước nhiều lần.

‘Nhưng đừng lo, anh Young-hoon à. Em sẽ là người lưu truyền võ thuật của anh cho chính anh vào kiếp tiếp theo.’

Võ thuật của anh ấy sẽ được truyền lại mà không cần phí sức vào việc giản lược.

Bởi vì tôi sẽ luôn chịu trách nhiệm truyền thụ chúng một cách trọn vẹn.

“…Mà anh à, anh tính đặt tên cho cuốn sách này là gì?”, tôi hỏi.

“Hừm, tên sao?”

“Hừm… Quan sát những tu tiên giả (Thiếu Tu), cuối cùng vượt qua giới hạn của võ thuật (Việt Võ), rồi cô đọng những giác ngộ của mình vào trong một bí thuật (Quyết). Người sáng tạo ra Thiếu Tu Việt Võ Quyết có lẽ đã dành cả đời quan sát những tu tiên giả, và cũng chỉ dừng lại ở đó cho tới cuối đời. Đến cuối cùng, ngài ấy chẳng thể nào vượt qua được chúng.”

“Tuy nhiên, anh đã cải tiến Thiếu Tu Việt Võ Quyết và khám phá ra một khả năng để vượt qua những tu tiên giả. Với trình độ hiện tại, anh không hề lép vế trước một tu tiên giả Trúc cơ kỳ! Nếu như đột kích một tu tiên giả Kết đan, anh hoàn toàn có thể gây ra thương tích nghiêm trọng cho hắn…”

Anh ấy viết những chữ cái vào không khí. Nội lực tích tụ từ đầu ngón tay tỏa sáng lung linh giữa không trung.

“Vượt qua tu tiên giả (Việt Tu), vượt qua nền tảng của võ thuật (Việt Võ), và ghi chép những thành tựu ấy vào trong một quyển sách (Lục)!”

Việt Tu Việt Võ Lục!

Đó là tên của cuốn võ công được cải tiến này.

‘Việt Tu Việt Võ Lục…’

Một cái tên nghe như sự kết hợp của Việt Tu Cùng Võ Lục và Thiếu Tu Việt Võ Lục. 

Nhìn những chữ cái trôi nổi trong hư vô, tôi nhớ lại hình ảnh Kim Young-hoon từ kiếp thứ nhất và kiếp thứ hai.

Di nguyện còn bỏ ngỏ của họ đang dần được thực hiện hóa.

Tôi khẽ mỉm cười, rồi bỏ cuốn Việt Tu Việt Võ Lục vào trong ngực áo. Sau khi đã ghi nhớ toàn bộ cuốn sách, tôi đã sẵn sàng truyền lại nội dung bên trong, dù có phải chết đi vào hôm nay.

“Đi thôi, anh Young-hoon.”

“Ừm, cũng đến lúc rồi.”

Vào ngày hôm nay, vương triều Diên quốc sẽ thay tên đổi họ.

vút! vút!

Bầu trời phía trên Tây Nguyên Thành chớp lóe những luồng sáng xanh đỏ, báo hiệu cuộc đàm phán giữa hai gia tộc đã đi đến hồi kết.

‘Bây giờ, chúng tôi chỉ cần tiến lên.’

vút!

Những luồng sáng màu xanh tỏa ra từ bốn cổng đông tây nam bắc của Tây Nguyên Thành.

Đồng thời, ánh sáng màu đỏ cũng tỏa sáng bốn góc đông bắc, tây bắc, đông nam, tây nam.

Những luồng ánh sáng từ tu sĩ của Mạc Ly gia và Trần gia giao thoa trên bầu trời, kết nên một pháp thuật bao trùm lấy toàn bộ Tây Nguyên Thành.

rầm rầm…

Một pháp trận do hai gia tộc tung ra bao phủ lấy toàn bộ Tây Nguyên Thành, và những người dân trong thành bắt đầu khựng lại và ngã xuống từng người một.

Bất cứ ai dưới tốp giữa hạng nhất đều ngay lập tức mất đi ý thức và ngã gục trên đường phố, còn những võ giả tốp đầu hạng nhất có thể hơi hơi chống cự lại ảnh hưởng từ thuật pháp, dùng vũ khí của mình làm cây gậy chống để đứng vững.

Nhưng chỉ một thoáng lơ là là họ cũng gục xuống như bao người khác.

Ngay cả trong lực lượng chúng tôi, những cao thủ mới tiến vào tuyệt đỉnh và chưa thể nhìn thấy thế giới của ý định cũng ngã gục không lâu sau đó.

‘Kinh khủng thật.’

Điểm đáng sợ của tu tiên giả không chỉ gồm thực lực cá nhân, mà còn cả trận pháp và vô số thần thông kỳ quái.

Một rào chắn có khả năng phong bế một thành phố ngay tức khắc, chỉ cần tám tu sĩ Trúc cơ thi triển nên.

Và đó là tính tới việc những tu sĩ của hai gia tộc đang giữ sức để dè chừng lẫn nhau. Thực tế chỉ cần bốn tu tiên giả Trúc cơ là đủ tung ra pháp trận mực này.

‘Bảo sao chúng coi con người chỉ là sâu bọ. Chúng thậm chí còn không coi phàm nhân tồn tại.’

Nhưng mà…

Sinh ra là con người thì không có bổn phận nào sao?

Vì chúng ta xuất hiện trong hình hài con người, chẳng phải chúng ta cũng phải có trách nhiệm hành động như một con người hay sao?

Nhớ lại những tội ác của Mạc Ly gia, hai hàm răng tôi nghiến lại.

‘Ta sẽ ngăn chặn các ngươi, chừng nào ta vẫn còn tồn tại.’

vù vù

Ngay khi rào chắn được hình thành, tôi dùng bộ pháp nhanh chóng phi tới kinh thành. Đồng thời, những đồ đệ của tôi và võ giả dưới trướng Kim Young-hoon chực chờ quanh Tây Nguyên Thành cũng cầm vũ khí lên và bắt đầu di chuyển.

Thêm vào đó, hơn một trăm tu sĩ mặc áo bào đỏ của Trần gia đang bay trên đầu chúng tôi bằng các pháp khí.

ùuuuuu

Bên trong trận pháp bao trùm toàn bộ Tây Nguyên Thành, một rào chắn màu xanh đậm tỏa ra xung quanh hoàng cung.

Pháp thuật phòng ngự của chúng nhìn có vẻ rất kiên cố.

Bên trong, những tu sĩ áo bào xanh của Mạc Ly gia đang gia cố phòng ngự cho lá chắn và chuẩn bị các thuật pháp.

Ngay lúc ấy, Kim Young-hoon bay lên.

thụp! thụp!

Anh ấy từng bước một nhảy lên không trung, rồi giang tay ra.

“Toàn quân chú ý! Chuẩn bị tiến công!”

Giọng nói của anh ấy vang tới khắp Tây Nguyên Thành.

Từ trên không, Kim Young-hoon nhẹ nhàng chìa tay về phía trước.

Một viên bi tuôn ra từ sâu trong lòng bàn tay.

‘Đó là…’

Tôi quan sát cái cảnh giới mà anh Young-hoon đã ngộ ra này.

Viên bi từ từ bay lên và tỏa ra ánh sáng chói lóa.

Một cảnh giới mới mà anh ấy lại là người tiên phong đạt tới.

Một giác ngộ phi thường nhận được khi viết ra Việt Tu Việt Võ Lục!

Cang Hoàn trong tay anh ấy chia làm ba.

Ba viên bi hiện ra!

Tuy nhiên, ba Cang Hoàn xoay quanh Kim Young-hoon như thể ba tiểu hành tinh, rồi lại chia làm ba một lần nữa.

Chín Cang Hoàn!

Chín quả cầu Cang Khí xếp thành hàng sau lưng Kim Young-hoon.

Nhưng ngay tức khắc, một Cang Hoàn di chuyển ra trước mặt anh ấy, tám viên bi còn lại chia ra hai bên trái phải.

BÙM!

Chín luồng ánh sáng đâm vào rào chắn bảo vệ hoàng cung, tạo ra chín lỗ hổng.

“Xông lên!”

bùm!

Những tu sĩ Luyện khí của Trần gia ném ra những pháp khí, và chúng chui vào trong những miệng lỗ hổng và dính lấy chứng, khiến lá chắn không thể tái tạo.

Có lẽ không ngờ tới uy lực lớn như vậy chỉ từ một đòn của Kim Young-hoon, những tu tiên giả của Mạc Ly gia đang kinh ngạc há hốc mồm.

vút!

Bằng Sơn Quân Việt Nhạc Phi, tôi đạp dọc bức tường thành và nhảy vào lỗ hổng mà Kim Young-hoon tạo ra.

“Một tên phàm nhân đã xâm nhập vào trong! Mau-”

Đoạn Mạch Đao Pháp, Sơn Phong!

vút!

Đòn đâm phủ lên một lớp Kiếm Cang xuyên qua miệng của tên Mạc Ly gia đang hét lên, để lại một lỗ lớn trên đường tủy sống của hắn.

Đoạn Nhạc Kiếm Pháp, chiêu thứ chín.

Sơn Thủy Họa.

bùm! bùm! bùm!

Thanh kiếm thấm đẫm Kiếm Cang chém ra khắp mọi hướng.

Nhìn có vẻ lung tung, nhưng mỗi đòn đều được tung ra theo những chuyển động hoàn hảo!

Mỗi một đòn đều tuân theo quỹ đạo tối ưu, chém xuyên qua phòng thủ của những tu sĩ Luyện khí sơ kỳ của Mạc Ly gia, xé xác thân thể chúng thành nhiều mảnh.

Từ tường thành hoàng cung xuất hiện một cái lỗ, và một luồng sương máu ngay lập tức hình thành xung quanh chỗ tôi đang đứng.

“Hừ, là cao thủ tuyệt đỉnh! Toàn quân, thả cương thi, rút về niệm phép từ xa.”

rít! rít!

Những xác chết đen như than lao tới tôi, đồng thời rải ra tử khí trên đường đi.

Đoạn Nhạc Kiếm Pháp!

Chiêu thứ hai, Nhập Sơn.

Chiêu thứ mười bốn, Khí Sơn Tâm Thiên.

Liên chiêu.

Khí Sơn Nhập Đạo! (氣山入路)

vút!

Tôi chuyển về thế thấp, đồng thời mở tung toàn bộ kinh mạch, cường hóa nội lực thêm nhiều lần, và chém ngang một đường rộng.

vung! bùm!

Chỉ bằng một đòn này, toàn bộ cương thi đang lao lên đồng loạt bị chặt đứt chân và ngã xuống đất.

‘Thâm Sơn! Đăng Mạch!’

Bước lên bằng Sơn Quân Việt Nhạc Phi, tôi tiếp cận một tu tiên giả đang niệm chú từ sau lưng, rồi chém một đường chéo lên trên.

rắc!

Kiếm Cang xuyên qua pháp chú phòng ngự và chia thân người hắn làm đôi.

“Ahhh! Ahh… Tên phàm nhân…!”

Những kẻ khác kinh hãi và tung ra pháp chú.

vút!

bùm!

vù!

Thủy cầu, phong đao, và âm hoàn bay tới tôi từ nhiều hướng khác nhau.

‘U Cốc!’

Đồng thời với U Cốc, tôi thi triển Thiếu Tu Việt Võ Lục để xuyên qua những ý định giữa các đòn pháp thuật, và thay đổi quỹ đạo bay của chúng.

Tôi xoay người tại chỗ, và triệt tiêu đi cả ba đòn.

Những đòn tấn công còn không thể chạm vào quần áo tôi.

“Cái, cái gì…”

‘Khối Nham.’

vút! vút! vút!

rắc!

Xoay người tại chỗ, tôi tung Kiếm Cang dưới dạng lốc xoáy về phía những tu tiên giả ngơ ngác.

Trước khi chúng kịp tung ra những chiêu mới, tất cả đều bị cuốn vào trong luồng Kiếm cang và xé xác thành trăm mảnh.

Thịt vụn bay tứ tung, lấp đầy bầu không khí xung quanh bằng mùi máu.

Động tĩnh lớn như vậy đã thu hút ánh nhìn từ các tu sĩ khác.

“Ngăn tên phàm nhân kia lại!”

“Mau thả toàn bộ cương thi!”

“Tiêu diệt hắn cho ta!”

Hàng trăm cương thi thấm đẫm độc tử thi lao như điên tới chỗ tôi.

Đồng thời, những người khác cũng đã tiến vào từ lỗ hổng đằng sau.

bùm!

Ba trăm mười bốn đồ đệ tay cầm vũ khí xếp thành hàng sau lưng tôi.

“Xử lý chúng đi. Ta đi trước đây.”

Sau khi đưa ra mệnh lệnh ngắn gọn, tôi nhảy xuống từ trên tường thành.

Những đồ đệ của tôi khẽ gật đầu và, dẫn đầu bởi Vạn Hào, chúng xông lên chém tan đám cương thi.

vút!

Tôi đang chuẩn bị tiếp đất.

Bỗng một luồng gió lạnh thổi tới.

Và rồi.

bùm!

Một cây thương xé gió đâm tới tôi.

‘Tư thế này không thể né đòn, và cố đánh bật nó chỉ rơi vào thế bất lợi.’

Tôi đánh giá nhanh tình hình.

Và ngay lập tức, tôi vung kiếm về phía tường thành.

rắc!

Truyền Kiếm ti vào lưỡi kiếm, tôi đâm thanh kiếm sâu vào bức tường, rồi lợi dụng điểm tựa này để nhảy lên cao. Sau đó, dồn lực vào hai chân, tôi xoay vòng trên không và đá cây thương văng lên trời.

keng!

Đòn phản công hoàn hảo của tôi khiến nó bay ngược về sau, đồng thời tôi rút thanh kiếm cắm trong tường ra và dùng Thiên Cân Trọng để tiếp đất an toàn.

Những võ giả, bao gồm tên đã ném cây giáo vào tôi, bắt đầu lập vòng vây.

“Hồ hồ, lâu rồi không gặp, các bằng hữu!”

“Câm miệng, tên gian trá! Chúng ta chưa từng gặp kẻ nào như ngươi!”

Những khuôn mặt tôi biết từ hồi còn làm ở Ảnh Vệ.

Chỉ huy và Đoàn trưởng của Ngoại môn thị vệ đoàn, 

Thống lĩnh và Phó thống lĩnh Cấm vệ quân, Đề đốc và Phó đề đốc Ngự lâm quân, Đại thống lĩnh đội Hộ vệ hoàng gia, còn có cả các Tả thị vệ. 

Những người mà tôi thi thoảng mới gặp.

Vai trò của họ cũng giống với Ảnh Vệ, chỉ khác là chúng tôi ẩn nấp trong bóng tối.

‘Hơi khó để giết bọn họ.’

Họ chỉ làm theo mệnh lệnh mà thôi, chứ có tội tình gì đâu?

Từng người đều chỉ đang tỏ lòng trung quân ái quốc như đã được dạy.

“Đừng lo, ta sẽ không giết các người đâu.”

Tấn công mà không giết chết những tu tiên giả rất khó khăn vì rào chắn phòng ngự.

Nhưng với phàm nhân như họ, mọi chuyện dễ dàng hơn nhiều.

vút!

Vô Tận Chiến Ám Khí Thuật, Trực Xà!

Ám khí chớp cái liền đâm vào vai Thống lĩnh Cấm vệ quân.

Những mũi kim châm đều được tẩm độc, và ngài ấy sẽ sớm bị tê liệt.

Tôi cắn một viên thuốc giải lấy ra từ ngực áo và rải độc tê liệt khắp xung quanh.

Vô Tận Chiến Ám Khí Thuật, Ảo Ảnh Lộ Xà!

Một vài ám khí sượt qua thân thể của Đoàn trưởng và Phó đoàn trưởng Thị vệ đoàn từ trong làn sương độc.

Tôi bôi độc lên lưỡi kiếm, rồi bằng Thâm Sơn tôi đâm người tới Đề đốc Ngự lâm quân và Đội trưởng Tả thị vệ, thanh kiếm khẽ sượt nhẹ qua da họ.

Những người còn lại đều là thành viên của đội thị vệ.

Vô Tận Chiến Ám Khí Thuật, Song Sát Xà!

rít! rít!

Hai ám khí phóng theo hai quỹ đạo khác nhau bay tới họ, và trong khoảnh khắc đó tôi vào tư thế dùng kiếm.

Đoạn Mạch Đao Pháp, Sơn Phong!

vung!

Một đòn đâm xuyên qua những phó đội trưởng đang chặn lấy ám khí, và độc từ lưỡi kiếm thấm vào người họ, khiến họ ngã gục ngay sau đó.

‘Toàn bộ đều không trúng độc chết người, Ngự Y Đường có thể chữa trị dễ dàng những vết thương như thế này. Thái Y của hoàng cung còn có tài nghệ cao hơn tôi một bậc, ắt hẳn ngài ấy sẽ chế ra thuốc giải.’

Tôi bỏ lại những cao thủ tuyệt đỉnh đang sùi bọt mép ở đằng sau và quan sát những tòa nhà xung quanh.

‘Trong những tình huống nguy hiểm, hoàng đế sẽ lánh nạn tại Long Yểm Điện. Ít nhất đó là thông tin công khai.’

Tuy nhiên, tôi, phó thủ lĩnh của một đội quân chuyên bảo vệ hoàng đế từ trong bóng tối, biết rõ điều này hơn ai hết,

“Địa điểm trú ẩn thực sự là Cẩn Cảnh Các, là một trang viên nằm ở phía tây bắc của hoàng cung.”

Trong thời gian ở Ảnh Vệ, tôi thường tự hỏi vì sao chúng tôi phải hộ giá cho một tu tiên giả.

Hay vì sao một nơi trú ẩn như vậy lại cần thiết.

Sau cùng thì, kể cả nếu quân lính quyết định nổi loạn và âm mưu chiếm đoạt hoàng cung, bọn chúng cũng không thể vượt qua chúng tôi. Tại sao phải xây dựng một địa điểm như vậy?

Nhưng giờ mọi chuyện đã rõ.

‘Nơi này để phòng trường hợp những gia tộc tu tiên khác quyết định lật đổ hoàng triều.’

rít!

Một đàn cương thi với số lượng còn nhiều hơn trước bắt đầu gào thét lao lên.

Phải có đến hàng trăm con ở đây.

Không có tu tiên giả nào điều khiển bọn chúng. Có vẻ như các cương thi được thả ra tự do để lấy quân số đàn áp những kẻ xâm nhập.

rắc

Có bao nhiêu người đã phải hy sinh để luyện ra số lượng cương thi này?

Tôi nghiến chặt răng và cầm chắc thanh kiếm.

‘Cũng sắp đến lúc rồi…’

thụp!

Ngay lúc ấy, những đồ đệ của tôi nhảy xuống từ trên tường thành.

“Có bao nhiêu người hy sinh?”

“Thưa, không một ai.”

“Cảm ơn con. Các con đã dọn dẹp mọi thứ chưa?”

“Chúng con mới xử lý đám cương thi. Những kẻ Mạc Ly còn lại đang giao chiến với các cao thủ dưới trướng Young-hoon sư bá và Trần gia.”

“Tốt lắm. Từ giờ, các con hãy theo ta! Chúng ta sẽ tiến tới nơi trú ẩn của hoàng đế!”

“Vâng! Sư phụ!”

Trước những lời này, các đồ đệ hét lên đầy hưng phấn.

“Trước hết, chúng ta phải phá qua đám cương thi này. Chúng chỉ là thứ cản đường, không cần phải tiêu diệt tất cả. Toàn bộ, dàn trận cánh én!”

Tôi dẫn đầu, và bọn chúng xếp thành hình tam giác ở đằng sau.

“Xông lên!”

“Vâng!!!!!”

Với trình độ của cao thủ tuyệt đỉnh, cùng với nội lực cao cường, mỗi đồ đệ của tôi sở hữu tốc độ và sức mạnh tương đương với một kỵ binh.

Mặc dù số lượng có phần lép vế, sức mạnh và tốc độ của chúng không hề kém cạnh một chút nào so với những cương thi.

Tôi lao lên trước, truyền Kiếm Cang vào thanh kiếm, và mở đường cho các đồ đệ.

Đoạn Nhạc Kiếm Pháp, chiêu thứ tư.

“Lưu Lăng!”

Tôi gọi tên chiêu thức chuẩn bị tung ra giống như lúc tập luyện, và các đồ đệ giãn khoảng cách tương ứng và kết trận.

Một trận pháp bình thường yêu cầu phải vung chiêu đồng loạt, nhưng điều này không phải vấn đề với những cao thủ tuyệt đỉnh sở hữu khả năng tựa như đọc suy nghĩ.

Thậm chí, mỗi người lại bù đắp những khuyết điểm cho nhau.

Đòn đâm ban đầu của tôi kết nối với những đồ đệ ở đằng sau, bừng lên khí thế giống như một chiếc xe tăng cán nát những cương thi trước mặt.

Khí Sơn Tâm Thiên!

Tôi khai mở kinh mạch và vận thêm nhiều Kiếm Cang hơn nữa.

rầm rầm!

Tôi nghiền vụn những cương thi trước mặt và tiến lên.

Những đồ đệ ở hai bên cũng truyền nội công vào vũ khí, và đẩy lui những xác chết.

Hàng trăm cao thủ tuyệt đỉnh mở đường xuyên qua biển cương thi đen ngòm.

‘Đây rồi!’

Chúng tôi tiếp tục đột phá qua lũ cương thi, và bức tường chia cách nội viện của hoàng cung hiện lên trong tầm mắt.

Đoạn Nhạc Kiếm Pháp, Lăng Cốc Chi Biến!

Tôi giải phóng kiếm khí và phá hủy bức tường cùng không gian xung quanh. Sau đó tôi tiến lên trước và chui qua lỗ hổng bên trong.

Những đồ đệ ở hai bên cũng nhanh chóng xếp gọn thành hai hàng theo sau tôi. 

Đằng sau bức tường, vườn hoa của hoàng đế, Cấu Hoa Viên, hiện ra trước mắt.

‘Phía trước là ảo trận.’

May mắn thay, uy lực cũng không quá mạnh, và tôi biết rõ toàn bộ sinh môn bên trong.

“Tất cả các con, theo sát ta!”

Nhớ lại những lối thoát của Cấu Hoa Viên, tôi lần lượt bước qua sinh môn, và ảo trận dần được hóa giải.

Những đồ đệ thoát ra ngay sau tôi, còn lũ cương thi vô tri chỉ biết lạc lối kẹt lại trong ảo cảnh của Cấu Hoa Viên. 

Ở góc vườn hoa, một bức tường khác hiện ra.

Sau khi đã cắt đuôi đám Cương thi, thay vì nhanh chóng phá hủy bức tường như vừa nãy, tôi dùng Sơn Quân Việt Nhạc Phi nhảy qua và tiếp đất ở phía bên kia.

Trước mắt tôi là một cái lầu nhỏ lơ lửng bên trên một hồ nước, trong không gian yên tĩnh chẳng có lấy bóng người.

Những đồ đệ cũng tràn vào từ sau tôi.

“…Sư phụ, ở đây không có ai…”

Không nói lời nào, tôi vận Kiếm Cang và chém về phía lầu nhỏ.

bùm! 

Đòn tấn công va vào một rào chắn vô hình bao bọc xung quanh lầu và biến mất.

“Chính là nơi này! Quế Hoa, bắn pháo hiệu!”

Trước khi tôi kịp dứt lời, một âm thanh pháo nổ đã vang lên, và pháo sáng chói rọi bầu trời đêm.

vút! đoàng!

Trên trời tỏa ra một đám mây ngũ sắc.

Đồng thời, khoảng năm tu sĩ Trần gia cũng bay tới trên pháp khí phi hành.

“Tên hoàng đế trốn ở đây!”

“Tốt lắm! Bọn ta sẽ phá giải pháp trận.”

Những tu sĩ Trần gia vây quanh rào chắn từ trên không và niệm chú.

chói lóa

Một ánh sáng lóe lên phá vỡ rào chắn vô hình, và lão hoàng đế cùng Cấm Vệ lộ nguyên hình ở bên trong lầu.

Hàng tá tu sĩ áo xanh của Mạc Ly gia đang chờ đợi từ trong.

Khuôn mặt Mạc Ly Chính nhăn lại, vặn vẹo giống như ma quỷ.

“Chết tiệt! Làm thế nào các người tìm thấy nơi này! Chỉ có Cấm Vệ và Ảnh Vệ mới biết về Cẩn Cảnh Các thôi mà!”

bùm!

Mạc Ly Chính thốt lên, và một trong những tu sĩ Trần gia sau khi phá bỏ rào chắn liền bắn thêm một luồng pháo sáng.

Làn khói trắng tỏa ra trên trời, báo hiệu hoàng đế đã được tìm thấy.

Cùng lúc đó.

bùm!

Hàng tá tu sĩ Trần gia đang giao chiến với tu sĩ Mạc Ly gia ở bên ngoài tường thành bỗng lao như bay về phía chúng tôi.

Không lâu sau, chúng bay tới nơi và nhanh chóng vào vị trí.

Ánh sáng chói lòa hiện ra, và một pháp trận được hình thành.

“Nhiệt! (熱)” 

ràooooo!

Một quả cầu lửa khoảng mười mét lơ lửng trên bầu trời.

“Đi! (去)”

Hỏa cầu tạo nên bởi trận pháp của Trần gia lao xuống lầu nhỏ.

rầm!

Ngoài rào chắn ảo ảnh che giấu cảnh vật bên trong, Mạc Ly gia còn tạo thêm nhiều trận pháp phòng ngự khác xếp chồng lên nhau, bao phủ toàn bộ lầu bằng sắc xanh.

xìiiiii

Tuy nhiên, hỏa cầu làm bốc hơi toàn bộ nước dưới hồ, bao bọc không gian xung quanh bằng hơi nước.

Qua màn hơi nước ấy, phong thuật và âm thuật bắn về phía những tu sĩ Trần gia đang bay trên trời.

Đám Mạc Ly gia cũng bắt đầu bay ra ngoài.

Một kẻ từ Trần gia niệm chú và hét về phía tôi.

“Tên phàm nhân kia! Bọn ta sẽ đảm nhiệm đám tu sĩ, ngươi hãy xử lý thị vệ của hoàng đế! Uy lực từ hỏa cầu đã làm suy yếu rào chắn đáng kể, ngươi có thể dùng Kiếm Cang mà phá qua!”

“Đã rõ.”

Đáp lại hắn ta, tôi liền nhảy xuống cái hồ đã cạn nước và tiến tới lầu nhỏ.

Ngay khi tôi gần tới nơi

Một cây kích bay ra từ cái bóng bên dưới chiếc lầu.

keng!

Tôi đánh bật đòn tấn công và nhìn đối phương với một nụ cười.

“Đội trưởng đội Ảnh Vệ, Đồ Hổ Kích, Quách Nhật Quốc. Đã lâu không gặp ngài.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

極恨: Hán tự là cực hận, nhưng mà khá chắc tác sai hán tự. Ngạc nhiên thật, t biết :v 連繫技: Gốc là liên hệ kỹ lmao :v, nhưng nghe 36 quá Âm hoàn(陰環).hoàn ở đây là cái vòng Long Yểm Điện(龍奄殿): Điện nơi trấn yểm rồng Cẩn Cảnh Các (瑾景閣): Cẩn = ngọc quý. Các = lầu Cấu Hoa Viên (構花園): Cấu = cấu thành Đồ Hổ Kích (屠虎戟): Đồ = đồ sát :D. note: đặt là đả hổ nghe có vần hơn bao nhiêu không...