Chương 56: Linh Dược (1)
Nhóm Lina chuẩn bị tiến vào rừng. Nơi duy nhất mà con lợn và bộ xương có thể lẩn trốn chỉ có thể là khu rừng.
"Nghe nói người ta thường mất tích trong rừng, và nơi họ trở về cũng là từ rừng."
Đây là thông tin Lina thu thập được trong lúc Kerry mải mê chịch chọt. Thấy hơi có lỗi.
Cả nhóm chuẩn bị đồ đạc để vào rừng.
Trong rừng có gấu, sói và cả quái thú sinh sống nên họ phải chuẩn bị thật kỹ lưỡng. Phải mang theo đủ thức ăn và nước uống.
Những việc này là nhiệm vụ của Kerry. Đây là lúc kinh nghiệm 2 năm làm mạo hiểm giả phát huy tác dụng.
"Chuẩn bị xong hết rồi. Thưa cô Lina."
"Vâng. Cảm ơn ngài. Ngài Kerry. Thật đáng tin cậy."
Khu rừng không cách làng quá xa.
Đi bộ ra ngoài một chút là thấy khu rừng cây cối rậm rạp. Có lẽ vì biết những tin đồn đáng sợ nên anh thấy hơi rùng mình.
Lina không chút do dự bước đi dẫn đầu.
Cả nhóm tiến lên, đạp lên những đám cỏ mọc cao ngang đầu người.
Tiếng gió rít vù vù nghe rợn người, hay chỉ có mình tôi thấy thế nhỉ.
Những người khác trong nhóm có vẻ rất bình thản. Ngay cả bà lão cũng vậy.
"Dấu vết bị đứt đoạn ở đây."
Lina đang lần theo dấu vết thì lắc đầu.
Họ đã tiến khá sâu vào rừng. Không thể vì mất dấu ở đây mà quay về được.
"Đến lượt tôi ra tay rồi nhỉ?"
"... Ngài Kerry? Ngài cũng biết theo dõi dấu vết sao?"
"Không. Mấy thứ khó nhằn đó tôi không biết đâu. Thay vào đó, tôi có cái này."
Kerry lấy ra một quả cầu ma pháp.
"Không lẽ là? Ma pháp truy vết?"
"Đúng vậy. May mắn là trong Quả cầu trữ ma pháp này có sẵn ma pháp truy vết."
Nói dối đấy.
Kerry đã nhờ Bạch Ma Nữ khắc ma pháp truy vết vào Quả cầu trữ ma pháp cấp Rare.
Có nhét ma pháp tấn công cấp thấp vào thì so với sức tấn công của Lina cũng chẳng bõ bèn gì, nên thế này tốt hơn.
Biết ngay là sẽ có lúc dùng đến mà.
Kerry truyền mana vào Quả cầu trữ ma pháp.
Ngay khoảnh khắc đó, một làn sóng mana lan tỏa từ quả cầu. Vài đợt sóng lan ra rồi dừng lại.
Kerry có thể cảm nhận được. Anh có thể cảm nhận chi tiết khu rừng và các loài động vật nằm trong phạm vi của làn sóng mana.
Và anh cảm nhận được có một người trong phạm vi đó.
"Hướng 2 giờ, cách đây 700m có một người. Không biết là ai nhưng... một mình ở trong khu rừng thế này thì đáng ngờ lắm."
"Oa! Tuyệt quá. Tướng công."
"Tạm thời không có manh mối nào khác nên chúng ta cứ đến đó xem sao. Vất vả cho ngài rồi. Ngài Kerry."
"Kerry. Giờ trông cậu ra dáng pháp sư rồi đấy?"
"Khụ khụ... Tài năng đáng sợ thật."
Anh vẫn còn 3 ma pháp chưa phô diễn.
Hai cái là ma pháp cấp thấp trong quả cầu cấp Rare, và một cái là ma pháp cấp trung trong quả cầu cấp Hero. Phải giấu đi để lúc cần mới dùng.
Nhóm Lina di chuyển theo hướng Kerry chỉ.
Tại vị trí Kerry nói, có một người đàn ông đang đứng thẫn thờ, trông có vẻ giống dân làng. Rốt cuộc hắn làm gì ở đây.
Bảo là có việc vào rừng thì bộ dạng lại rất kỳ lạ. Hắn thậm chí còn không mang theo trang bị thông thường như rìu.
Cuối cùng thì đành phải bắt chuyện thôi. Kerry gọi người đàn ông.
"Này anh."
"?"
Người đàn ông đang đứng thẫn thờ quay lại.
"Cho hỏi anh làm gì ở đây vậy?"
"... Các người là những người ngoại lai mới đến dạo gần đây sao."
"Vâng. Đúng vậy nhưng..."
"Người ngoài thì đừng xen vào chuyện của làng khác, cứ đi đường của các người đi..."
Cái dị giới chết tiệt này lúc nào cũng thế. Người ngoài thì sao, có vấn đề gì à.
Đang định nổi cáu thì Lina bên cạnh xen vào.
"Xin lỗi vì mới gặp đã đường đột, nhưng anh có thể cho chúng tôi biết chuyện gì được không?
Thực ra chúng tôi là tổ đội Dũng sĩ được Nữ thần Elena lựa chọn. Nghe nói ngôi làng này có tin đồn không hay nên chúng tôi đến để giúp đỡ."
"... Dũng sĩ sao? C-Các người thực sự là những Dũng sĩ trong lời đồn đó sao?"
"Vâng. Đúng vậy."
Nghe đến hai chữ Dũng sĩ, thái độ của người đàn ông thay đổi hẳn. Biết thế chìa danh thiếp Dũng sĩ ra từ sớm có phải hơn không.
Lina không thích bị chú ý nên luôn tránh làm việc này.
Người đàn ông bắt đầu khóc lóc thảm thiết, nói rằng may quá có Dũng sĩ đến giúp. Có chuyện gì thì nói mau đi chứ.
Khóc lóc một hồi, người đàn ông bình tĩnh lại và bắt đầu kể.
"Thưa Dũng sĩ. Xin hãy cứu em gái tôi... à không, cứu ngôi làng của chúng tôi với."
"Vâng. Anh cứ từ từ nói. Rốt cuộc ngôi làng này đang xảy ra chuyện gì vậy."
Người đàn ông sụt sịt mũi nói. Vẻ mặt anh ta như thể nhắc đến thôi cũng thấy sợ hãi.
"Trong khu rừng này có Bạch Ma Nữ... Bạch Ma Nữ đang sống ở đây. Chắc chắn là mụ phù thủy đó đã bắt cóc mọi người!"
Kerry lắc đầu ngán ngẩm.
Tóm tắt câu chuyện của người đàn ông là thế này.
Có một truyền thuyết lâu đời rằng Bạch Ma Nữ sống trong khu rừng này, và dân làng tin rằng mọi vụ mất tích đều do Bạch Ma Nữ gây ra.
Thực ra gặp trực tiếp rồi mới thấy Bạch Ma Nữ cũng không phải là người xấu.
"Vậy sao anh lại đứng thẫn thờ ở đây? Lỡ Bạch Ma Nữ bắt anh đi thì sao?"
"... Tôi không còn cách nào khác. Em gái tôi đã mất tích trong khu rừng này."
"Trông anh không giống đang tìm em gái cho lắm."
"Tôi đang đợi tiếng gọi của em gái... Những người sống sót trở về từ khu rừng đều nói rằng họ được ai đó nghe thấy tiếng gọi và cứu sống.
Nên tôi cũng đợi ở đây, biết đâu lại nghe thấy tiếng của em gái..."
Phải nghe thấy tiếng gọi trong rừng thì mới cứu được người đó? Muốn cứu người thì bắt buộc phải vào rừng. Đáng ngờ thật.
"... Anh không thấy đáng ngờ sao? Cứ như thể... đang dụ dỗ người ta vào rừng vậy."
"Sao lại không chứ? Dân làng ai cũng biết là rất đáng ngờ.
Ai cũng sợ hãi khi nghe nói đó là tiếng gọi của người chết. Nhưng... nhưng... em gái ruột của tôi đã mất tích... Làm sao tôi có thể kê cao gối ngủ ở nhà được.
"..."
"Thực tế cũng có khá nhiều trường hợp bình an trở về từ khu rừng.
Nên tôi... không còn cách nào khác ngoài việc đợi tiếng gọi của em gái ở đây. Hu hu hức."
Đại khái là tôi đã hình dung ra bức tranh toàn cảnh rồi.
Hiểu cho tâm trạng của anh ta, nhưng cứ thế này thì chỉ làm tăng thêm số lượng nạn nhân thôi.
Lina có vẻ cũng đoán ra được phần nào sự việc nên nắm chặt tay lại. Lina hít một hơi thật sâu để kìm nén cơn giận.
"Trước tiên anh hãy về làng đi. Ở đây nguy hiểm lắm."
"Nhưng thưa Dũng sĩ... em gái ruột của tôi... chắc chắn con bé đang đợi tôi đến cứu."
"Chuyện tiếp theo cứ giao cho chúng tôi. Chúng tôi sẽ giải quyết việc này."
Người đàn ông nói rằng sẽ không về cho đến khi tìm thấy em gái, nhưng sau một hồi Lina kiên quyết thuyết phục, anh ta cũng chịu quay về làng.
"Chậc. Thật là một người đáng thương."
"Có lẽ... trong rừng vẫn còn những người giống như anh ta."
"Cô định tìm hết những người đó sao? Thưa cô Lina."
"Không."
Bất ngờ thật. Cứ tưởng cô ấy sẽ đòi đi tìm ngay chứ.
"Làm vậy không giải quyết được vấn đề.
Thay vì đi tìm những người không biết đang ở đâu, thà đập nát bọn khốn đang lẩn trốn trong rừng còn nhanh hơn."
Kerry cũng gật đầu. Cách làm của bọn này đúng là khiến người ta sôi máu.
Nhóm Lina tiếp tục khám phá khu rừng.
Càng vào sâu trong rừng, cảm giác càng rợn người. Rốt cuộc bọn chúng đang làm cái quái gì trong khu rừng này.
Lý do bắt cóc rồi lại thả người ra là gì.
Hơn nữa, Bạch Ma Nữ thật đáng thương.
Bị vu oan giá họa rồi bị chửi rủa. Không biết khi kể chuyện này cho Bạch Ma Nữ nghe, cô ấy sẽ phản ứng thế nào. Đáng mong chờ đây.
Nhóm Lina khám phá khu rừng cho đến khi trời tối nhưng không thu được kết quả gì. Không sao.
Họ đã dự đoán trước đây không phải là chuyện có thể giải quyết trong một hai ngày.
Vì vậy họ đã chuẩn bị rất kỹ lưỡng.
Nhóm Lina bắt đầu dựng trại ở một nơi thích hợp trong rừng. Kerry nhóm lửa và bắt đầu nấu ăn cho cả nhóm.
"Oa. Thơm quá. Tướng công. Anh nấu ăn ngon thật đấy, anh học ở đâu vậy?"
"Lăn lộn làm mạo hiểm giả thì tự nhiên phải để ý đến chuyện nấu nướng thôi.
Nguyên liệu nhiều khi rất tệ, nếu không biết nấu thì nuốt không trôi đâu."
So với hồi đó thì bây giờ đúng là thiên đường. Những xiên thịt đang xèo xèo trên lửa và nồi súp kích thích khứu giác.
Cảm giác quây quần bên đống lửa ăn uống cũng có cái thú riêng.
Hơn nữa, được ở cùng những đại mỹ nhân thế này thì ăn gì cũng thấy ngon.
"Lúc nào cũng phải nhờ vả ngài Kerry."
"Tài nấu nướng của Kerry thì tôi cũng biết rõ mà. Fufu."
Cả nhóm ăn ngon lành những xiên thịt và súp do Kerry làm. Dù khu rừng có rùng rợn, nhưng lúc ăn uống thì vẫn rất thi vị.
Ánh trăng đã len lỏi qua những tán cây cổ thụ cao vút từ lúc nào.
Trong lúc ăn, Natasha và Victoria lại chí chóe với nhau.
"Ăn cả rau đi. Natasha."
"... Tôi tự biết ăn. Dạo này sao cô cứ tỏ ra thân thiết thế. Thấy phiền phức quá."
"Fufu. Có chuyện đó đấy. Dù cô có vẻ cũng không ghét đâu nhỉ?"
"Ghét... ghét chứ! Cực kỳ ghét!"
Natasha miệng thì bảo ghét nhưng vẫn ngoan ngoãn ăn rau Victoria gắp cho.
Bầu không khí đã thay đổi khá nhiều so với trước. Quả nhiên để thân thiết thì không gì bằng đụng chạm thể xác.
Trong lúc ăn, Kerry cứ băn khoăn một chuyện.
Đây là khu rừng mà Bạch Ma Nữ từng sống.
Thành thật mà nói, khi nghe Bạch Ma Nữ bị hiểu lầm là kẻ bắt cóc, anh cũng không thấy vui vẻ gì.
Chẳng lẽ anh đã nảy sinh tình cảm với Bạch Ma Nữ rồi sao.
Có lẽ đêm nay anh phải đi gặp Bạch Ma Nữ một chuyến.
Anh cũng tò mò muốn biết phản ứng của Bạch Ma Nữ khi nghe câu chuyện này.
Cả nhóm đã ăn xong.
Trông họ chẳng có chút gì là căng thẳng. Cứ như đang đi cắm trại vậy.
Bữa tối ồn ào kết thúc, cả nhóm phân công người gác đêm rồi chìm vào giấc ngủ.
Kerry cũng chui vào túi ngủ. Anh định sáng sớm sẽ dậy đi gặp Bạch Ma Nữ.
Trong lúc Kerry đang ngủ. Có ai đó cẩn thận lay anh dậy.
Gì thế. Đã đến giờ gác đêm rồi sao. Nhớ lại thời đi lính quá. Chết tiệt.
Nhưng khi mở mắt ra, khuôn mặt hiện lên không giống như thời đi lính.
Đó là Natasha với mái tóc đỏ và đôi mắt to tròn. Chỉ nhìn thôi cũng thấy bao mệt mỏi tan biến.
“Natasha. Đã... đến lượt anh gác rồi sao?”
Hình như người gác trước anh không phải là Natasha thì phải.
“T... Tướng công. Không phải chuyện đó...”
“Em gọi nhầm người à? Không sao đâu. Ngủ tiếp đi. Anh dễ ngủ lắm.”
“Cũng không phải chuyện đó...”
“?”
Vậy rốt cuộc là chuyện gì.
“Dạ... dạ... em nhịn hết nổi rồi...”
“Chuyện gì cơ?”
Natasha ngập ngừng xấu hổ rồi thì thầm vào tai anh.
“... Em buồn tiểu”
“...”
“Đi một mình sợ lắm. Trời thì tối đen... khu rừng lại rùng rợn nữa...”
“Vậy bình thường em không gọi bà nội dậy sao...”
“Nếu bảo bà đi cùng... bà sẽ nổi trận lôi đình mất. Nữ chiến binh của Maruna mà đi tiểu cũng không dám đi một mình sao.
Nhưng... sợ thì biết làm sao được. Trên đời này em sợ nhất là ma đấy.”
“... Có ma xuất hiện thì anh cũng không bảo vệ được em đâu.”
Vốn dĩ Natasha còn mạnh hơn anh mà.
“Hức! Đừng nhắc đến ma nữa! Đã sợ lắm rồi.”
“Là Natasha nhắc đến ma trước mà.”
“Tóm lại là nhanh lên đi. Tướng công. Nhanh lên. Em nhịn lâu lắm rồi.”
Natasha giậm chân bình bịch.
Kerry đành phải ngồi dậy. Rồi anh cùng Natasha đi vào góc tối của khu rừng.
Từ xa vẫn có thể nhìn thấy cả nhóm đang ngủ.
“T, Tướng công đợi ở đây nhé... Em ra bụi rậm đằng kia giải quyết rồi về ngay.”
“Ừ. Anh biết rồi. Natasha.”
“Nhỡ đâu... anh đừng đi chỗ khác nhé? Nhất định phải ở đó đấy?”
“Anh biết rồi. Đừng lo.”
Natasha chui vào bụi rậm.
Rồi có tiếng rào rào vang lên. Nghe giống hệt tiếng lúc Natasha phun nước (squirting).
Nhắc mới nhớ, vẫn còn một chuyện cần kiểm tra với Natasha.
Huấn luyện phục tùng.
Anh vẫn chưa kiểm tra hoàn toàn hiệu quả của nó.
“Phù. Sống lại rồi.”
Natasha đã cởi bỏ bộ giáp nặng nề và đang mặc trang phục thường ngày mỏng nhẹ. Đương nhiên rồi, đi ngủ thì ai lại mặc giáp chứ.
Chiếc váy của Natasha bay phấp phới trông thật nứng.
“Natasha. Nhẹ nhõm rồi chứ?”
“... Không biết. Xấu hổ lắm, anh đừng hỏi mấy câu như thế.”
“Vén váy lên cho anh xem em đã lau chùi sạch sẽ chưa nào.”
“!”
Khuôn mặt Natasha đỏ bừng lên, cô nói.
“E, em tự biết lau sạch sẽ rồi. Tướng công. Anh quá đáng thật đấy. Anh đang trả thù vì em gọi anh dậy giữa đêm đúng không?”
Natasha trừng mắt lườm anh, nhưng trông chỉ thấy đáng yêu.
Quan trọng hơn, Natasha hiện tại hoàn toàn không nhận ra mình đang làm gì.
Trong vô thức, Natasha đang vén váy lên.
Đúng như mệnh lệnh của Kerry.
Bên dưới lớp váy, chiếc quần lót của Natasha hiện ra.
Có lẽ vì sợ Kerry phải đợi nên cô mặc vội vàng, phần thịt hoa huyệt đầy đặn lộ ra bên mép quần lót. Oa. Đệt. Nứng vãi.
Bài huấn luyện phục tùng đã thành công rực rỡ.
Natasha lúc này mới nhận ra tình trạng của mình và nhìn xuống dưới. Cô thấy tay mình đang vén váy lên.
“...”
“...”
Một sự im lặng ngượng ngùng bao trùm.
“Á á á! Tướng công quá đáng lắm!”
Rõ ràng là tự mình cho xem mà.
Natasha rơm rớm nước mắt bỏ chạy về chỗ ngủ.
Đỉnh thật. Không ngờ hiệu quả của bài huấn luyện phục tùng lại đến mức này.
Natasha chui tọt vào túi ngủ trốn.
Dù sao thì cũng tỉnh ngủ rồi, hay là mình đi gặp Ma Nữ một lát nhỉ.
“Natasha. Anh đi dạo hóng gió một lát rồi về nhé.”
“Anh muốn làm gì thì làm! Tướng công thật quá đáng!”
Thấy hơi có lỗi. Chắc sáng mai phải dỗ dành Natasha cẩn thận mới được.
Kerry đi vào rừng và nắm lấy Phong Ấn Cầu của Bạch Ma Nữ.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
