Chương 193: Mỹ Nữ (1)
Chúa tể Mana đang đứng trước mặt Lina.
Người luôn giúp đỡ cô trong ký ức mờ nhạt.
Người mà chỉ cần nhớ đến thôi lồng ngực cũng nghẹn ngào.
Chúa tể Mana đứng trước mặt Lina với dáng vẻ hoàn toàn khác so với kiếp trước.
Không phải nói về ngoại hình.
Chúa tể Mana mà Lina biết, dù là vì người yêu cũng sẽ không bao giờ là kẻ thực hiện cuộc thảm sát bừa bãi.
Dù không thể nói là chính nghĩa, nhưng hắn cũng có giới hạn thiện lương.
“Giờ thì thôi chạy trốn rồi sao. Chúa tể Mana.”
“...”
Chúa tể Mana không nói gì.
Đang phớt lờ sao.
Thà thế còn tốt hơn. Lina không tự tin có thể đưa ra quyết định nếu hắn bắt đầu nói chuyện.
Lina tiến lại gần Chúa tể Mana đang đứng đó. Như muốn kết thúc chuyện này.
Thấy dáng vẻ đó của Lina, Victoria tiến lại.
“Lina. Không nhất thiết phải làm thế... Kẻ địch đã bại trận rồi.”
Victoria có thể biết.
Chỉ nhìn bước chân nặng nề của Lina cũng biết tình cảm cô dành cho người đàn ông kia không bình thường.
“Nếu phải làm thì thà để ta...”
Lina lắc đầu.
Chúa tể Mana đã thay đổi.
Hắn là kẻ thù chung đang cố gây ra Thánh chiến trên Đại Lục.
Nếu để người đàn ông này sống, hắn chắc chắn sẽ hồi sinh Hắc Ma Nữ một lần nữa.
Hắn tài năng đến mức đó. Là người đàn ông không thể lơ là.
Không biết tại sao lại thay đổi. Dù có hỏi, có hét lên bao nhiêu lần hắn cũng không trả lời.
Đầu Lina đau như búa bổ.
Lồng ngực ngột ngạt đến mức muốn xé toạc ra.
Bước chân hướng về người đó nặng tựa ngàn cân.
Nhưng cuối cùng Lina cũng đứng trước mặt người đó.
Phía sau chiếc mặt nạ vẫn là ánh mắt vô cơ.
Chỉ nhìn vào đôi mắt đó thôi cũng khiến lòng cô dao động muốn gục ngã.
‘Phải làm thôi... Mình phải cứu thế giới...’
Lina luôn bị ám ảnh cưỡng chế rằng phải cứu thế giới.
Lúc nào cũng ép buộc lịch trình, ép buộc bản thân.
Ban đầu cô tưởng đó là do sứ mệnh của Dũng giả.
Nhưng... giờ thì không biết nữa.
Liệu có thực sự chỉ vì trở thành Dũng giả mà cô ép buộc bản thân như vậy không.
Không biết nữa.
“Giờ tôi sẽ không quan tâm ngài là ai nữa. Dù ngài là ai thì ngài cũng đã thay đổi... Đã trở thành kẻ thù phải tiêu diệt.”
Khi Lina định nắm lấy Tinh Linh Kiếm và lao tới.
Chúa tể Mana mở miệng.
“Ta thay đổi cái gì chứ? Ngươi biết ta sao.”
Giọng nói vô cảm vang lên sau chiếc mặt nạ. Đây là lần đầu tiên cô nghe thấy giọng hắn trong kiếp này.
Cảm giác như đã nghe ở đâu đó chắc là ảo giác thôi.
“... Người tôi biết là một người dịu dàng và dũng cảm. Tuyệt đối không phải kẻ thực hiện hành vi thảm sát. Rõ ràng là vậy mà...”
Kerry đứng nghe bên cạnh thấy hơi xấu hổ. Thực tế chẳng khác nào đang nói với Kerry.
Vì Lina đang nghĩ tên giả mạo kia là thật.
“Rốt cuộc trong thời gian qua đã có chuyện gì xảy ra với ngài vậy?”
Chúa tể Mana lặng lẽ nghe Lina nói rồi trả lời bằng giọng lạnh lùng tàn khốc.
“Chẳng có chuyện gì cả.”
“...”
Kerry nhìn Lina.
Biểu cảm của Lina. Thái độ. Bầu không khí.
Tất cả dường như đang truyền tải cảm xúc của Lina một cách da diết.
Lina đang đau buồn.
Đang đau buồn vì người đàn ông đã thay đổi.
‘Lina đã thích Chúa tể Mana rất nhiều. À không. Mình của trước khi hồi quy...’
Lúc đó Natasha bên cạnh nói.
“Sao tướng công lại làm vẻ mặt ngượng ngùng thế? Chẳng lẽ tướng công biết quan hệ của hai người họ sao?”
“... Không. Tôi cũng không rõ lắm.”
Đây là vấn đề.
Kerry cũng không biết chi tiết về Chúa tể Mana.
Nên khó mà mở lời nói tôi là thật còn tên kia là giả.
‘Việc Lina không nhận ra mặt mình cũng lấn cấn nữa.’
Lúc đó Lina nói với cả nhóm.
“Bây giờ sẽ bắt đầu thảo phạt Chúa tể Mana. Xin đừng lơ là. Người đàn ông đó tuyệt đối không phải kẻ dễ xơi. Ngài Kerry xin hãy chuẩn bị sử dụng lá chắn bất cứ lúc nào.”
Cuối cùng Lina cũng hạ quyết tâm.
Không nói những lời như tự mình giải quyết như lần trước nữa.
“Vậy thì lên đây!”
Lina và Natasha lao lên trước. Hậu phương lùi lại tối đa chuẩn bị hỗ trợ.
Khi Lina lao vào Chúa tể Mana.
Chúa tể Mana bắt đầu tấn công khác với lần trước.
Áp lực Mana như muốn nghiền nát không gian ập xuống Lina.
Mặt đất xung quanh Lina lõm xuống.
“Ư hự!”
Lina chống Tinh Linh Kiếm xuống đất, quỳ một gối.
Cô vận Thần thánh lực và Mana lên chống lại ma pháp.
Lina bước từng bước một, nhưng bước chân đó trông quá nặng nề.
Lúc đó Natasha xông lên.
“Để đó cho em! Lina.”
Natasha lao đi như gió, chớp mắt đã bắt được phía sau Chúa tể Mana.
Khoảnh khắc Natasha định giáng Song Long Kiếm xuống.
Chúa tể Mana xòe một tay ra phía sau.
Khoảnh khắc đó Natasha bị hất văng đi với sức mạnh khủng khiếp.
“Á á! Cái gì thế! Tưởng chỉ biết đè xuống thôi chứ?”
Natasha bị hất văng va vào tường.
May mắn là Natasha nhanh nhẹn đạp chân lên tường trụ lại nên không bị thương nặng.
Có vẻ không chỉ đè xuống bằng Mana mà còn có thể hất văng ra.
Năng lực phiền toái thật.
Combo của Lina và Natasha bị chặn lại là chuyện hiếm thấy.
Chúa tể Mana có vẻ biết thực lực của Lina, nên kiên trì dùng Mana đè Lina xuống để tấn công.
Nhờ thế Lina không thể cử động đàng hoàng.
Natasha sau khi bị hất văng một lần cũng không dám tùy tiện lại gần.
Có vẻ cú sốc từ đòn tấn công đầu tiên lớn hơn vẻ bề ngoài.
Lúc đó Thánh nữ ra tay. Cô bắt đầu buff cho Lina và Natasha.
Lấy đó làm điểm tựa, Lina và Natasha bắt đầu dồn ép Chúa tể Mana.
Quả nhiên dù là tên giả mạo thì cũng không đỡ nổi đòn hội đồng.
‘Sức mạnh của tình yêu và tình bạn thật vĩ đại. Hội đồng cũng có thể được mỹ hóa mà.’
Ưu điểm lớn nhất của tình yêu và tình bạn đấy.
Dù sao thì nhóm cũng đang dần dồn ép Chúa tể Mana.
Vấn đề là sức mạnh hắn sử dụng đang phá hủy di tích.
‘Do là hàng giả sao. Không biết quý trọng di sản văn hóa hàng thật gì cả.’
Di tích bị hỏng thì gay go.
Nếu di tích bị hỏng và sụp đổ, việc tìm ‘chìa khóa’ của Ma nữ có thể trở nên bất khả thi.
Kerry lo lắng nhìn trận chiến.
Trận chiến của những siêu nhân quả nhiên ầm ĩ. Chỗ này chỗ kia nổ bùm bùm.
“... Gay go rồi.”
Lúc đó quả nhiên một bức tường của di tích bắt đầu sụp đổ.
Ầm ầm-
Nguy hiểm quá.
Chìa khóa của Ma nữ có thể ở trong di tích này.
Nếu nơi này sụp đổ thì làm sao tìm được cái chìa khóa không biết hình thù ra sao ở dị giới không có máy móc hạng nặng này chứ.
Lúc đó.
Từ bức tường sụp đổ ở xa, vàng ròng đúng nghĩa đen đổ ra.
Có vẻ như kho báu của Hoàng đế cổ đại nào đó bị vỡ. Trúng mánh rồi.
Khoảnh khắc mọi người dồn sự chú ý vào vàng.
Chúa tể Mana bắt đầu bay lên trời bỏ chạy.
“Không được để hắn thoát!”
Cả nhóm bắt đầu đuổi theo Chúa tể Mana.
Chúa tể Mana đã kiệt sức, có vẻ bận chạy trốn không ngăn được cả nhóm đuổi theo.
Thực tế thì Chúa tể Mana coi như đã bị bắt rồi.
Khi cả nhóm đuổi theo Chúa tể Mana.
Kerry vẫn đứng yên tại chỗ.
Arwen bên cạnh lo lắng hỏi.
“Ngài Kerry? Không đuổi theo sao? Hay là ngài bị đau ở đâu...”
“Tướng công! Cứ thế này lại để hắn thoát mất.”
“...”
Kerry quan sát xung quanh. Việc Chúa tể Mana bỏ chạy có khi là may mắn trời cho.
Nếu trận chiến cứ tiếp tục thế này, chắc chắn di tích sẽ sụp đổ.
Không, bây giờ cũng sắp sập đến nơi rồi.
Khắp nơi trong di tích nứt nẻ, những bức tường vỡ trông thật nguy hiểm.
Dám cá là nơi này không trụ được lâu nữa. Bây giờ chỉ là đang cố duy trì hình dạng thôi.
‘Nếu bây giờ đuổi theo tên đó... Chìa khóa giải phóng Ma nữ có thể sẽ biến mất xuống lòng đất.’
Tuyệt đối không được.
“Mọi người đuổi theo tên đó trước đi. Việc sau đó nhờ mọi người. Tôi có việc phải làm ở đây.”
Lúc đó Natasha nói.
“Vậy em cũng ở lại!”
“Không được.”
“Hả? Tại sao?”
“Chúa tể Mana không dễ xơi đâu. Nếu Natasha vì tôi mà rút khỏi cuộc công lược... những người khác có thể bị thương. Vốn dĩ đây là việc cá nhân của tôi. Tôi không muốn gây thiệt hại cho nhóm thêm nữa vì việc này.”
“Nhưng mà...”
“Nhờ em đấy. Natasha. Và xin lỗi. Vì đã lôi chuyện riêng tư vào.”
“Không phải chuyện nguy hiểm chứ?”
“Tất nhiên rồi.”
Chỉ cần thoát ra trước khi di tích sụp đổ hoàn toàn là không có vấn đề gì.
Natasha lúc này mới gật đầu.
Những người khác cũng có vẻ muốn nói nhiều điều, nhưng đều kìm nén.
Vì bây giờ thời gian rất gấp.
Việc đuổi theo tên giả mạo, và việc tìm chìa khóa của Ma nữ đều gấp.
“Vậy gặp lại sau nhé!”
Lúc đó Lina hét lên.
“Ngài Kerry!”
“?”
“Tôi sẽ đợi trước ở cửa rừng.”
Lời nói chứa đựng sự chắc chắn sẽ chiến thắng.
Giờ mới ra dáng Lina chứ. Dáng vẻ ủ rũ suốt thời gian qua thật đáng thương.
Cả nhóm nhanh chóng chạy ra khỏi di tích đuổi theo Chúa tể Mana.
Kerry dõi theo bóng lưng của cả nhóm.
Và quan sát kỹ di tích chỉ còn lại một mình. Vốn dĩ di tích đã cũ nát giờ bị hư hại nghiêm trọng.
Thú thật thứ bắt mắt nhất bây giờ là đống vàng đổ ra từ bức tường.
“Chỗ này là bao nhiêu tiền đây.”
Những đồng tiền vàng in biểu tượng văn minh cổ đại ngày xưa và đủ loại trang sức.
Bỏ qua giá trị lịch sử, chỉ cần nung chảy hết chỗ này đem bán cũng kiếm được số tiền tiêu cả đời không hết.
“Liệu chìa khóa của Ma nữ có ở chỗ vàng đổ ra không nhỉ.”
Bức tường vàng đổ ra.
Có lẽ đó là nơi như kho báu của Hoàng đế cổ đại Asmodeus.
Kerry bước về phía khe hở nơi vàng đổ ra.
Lúc đó từ phía sau đột nhiên vang lên giọng nói rợn người.
“Quả nhiên con người trước sau như một. Không thay đổi. Vì vàng mà vứt bỏ cả đồng đội. Khư khư.”
Gì thế. Rõ ràng không có hơi người mà.
‘Hơn nữa bảo tôi vứt bỏ đồng đội vì vàng á?’
Không phải, tôi ở đây chỉ để tìm chìa khóa của Ma nữ thôi. Giờ vàng bạc với tôi không quan trọng lắm. Chỉ cần có Thánh nữ thì cách kiếm tiền nhiều vô kể.
Kerry quay lại.
Ở đó có một tồn tại hình người làm bằng khói đen. Chính là cái bóng của Hoàng thất.
‘Gì đây. Cái tên trông như trùm cuối này.’
Chắc chắn không phải kẻ tầm thường. Hắn biết cách tạo bầu không khí đấy.
“Hỏi cho chắc, ngươi là Kerry phải không?”
“... Biết ta sao.”
Dám cá là tôi chưa từng kết bạn với kẻ đen tối như thế kia.
“Ta nghe tên ngươi nhiều ở khắp nơi.”
Tôi nổi tiếng thế từ bao giờ vậy.
“Kẻ cứu ngôi làng Elf Scandinavia. Kẻ uống rượu kết nghĩa với Hiền giả Ma Tháp. Và nghe nói là kẻ cản trở công việc của tổ chức nhiều nhất. Gọi là gì nhỉ? Gã đàn ông phiền toái? Hình như gọi đại loại thế.”
“...”
“Người quen của ta bảo phải cảnh giác với ngươi. Thú thật nhìn trực tiếp thì cảm tưởng là... Tin đồn có vẻ phóng đại rồi. Nhìn việc mờ mắt vì vàng mà mắc bẫy thì biết.”
“...”
Đã bảo không phải vì vàng mà. Mà tên này làm gì thế nhỉ.
Trông có vẻ đáng sợ nên không muốn dây dưa sâu, nhưng đối phương cứ lải nhải thế kia thì không thể không tò mò.
“Có vẻ ngươi biết rõ về ta. Thế còn ngươi là ai? Sao lại đi rình rập người khác.”
Rình rập là trọng tội đáng sợ lắm đấy.
“Ta là ai ư? Nói là ai thì tốt nhỉ... Chờ chút. Tên ta nhiều quá nên ta cũng lẫn.”
“...”
Khoe nhiều tên à.
“Phải rồi. Chắc ngươi không biết nhưng... cái tên này có vẻ được đấy.”
Cái bóng đi về phía ngai vàng trống rỗng giữa phòng.
Và ngồi xuống ngai vàng một cách tự nhiên như thể đó là chỗ của mình.
“Đây là ta.”
“...”
Nếu không hiểu lầm ý hắn muốn nói thì... Hắn đang tự xưng là Hoàng đế cổ đại.
“... Ngươi là Asmodeus sao?”
“Ồ. Biết cái tên đó à. Hiểu biết phết nhỉ.”
Asmodeus.
Ma nữ từng bảo Asmodeus có thể vẫn còn sống từ thời cổ đại đến giờ.
Bảo là có ghi chép hắn đi lục lọi khắp các di tích trong suốt thời gian dài.
Không ngờ đó là sự thật.
Khoảnh khắc đó.
Mana xung quanh Asmodeus bắt đầu dao động dữ dội.
Dù khoảng cách khá xa, nhưng Kerry có thể cảm nhận rõ ràng.
Kerry triển khai Shield gần như theo bản năng.
Trước mắt lóe lên, tầm nhìn nhuộm trong ánh sáng. Sau đó ánh sáng mãnh liệt bắn vào Shield.
‘Tên khốn. Đang nói chuyện vui vẻ tự nhiên lại đánh lén.’
“Cũng có thực lực để tạo ra tin đồn nhảm đấy. Nhưng liệu có đỡ được cái này không?”
Ánh sáng vàng rực rỡ bao quanh Asmodeus.
Có vẻ là Thần thánh lực của hắn mà anh đã thấy trong bức bích họa.
Thần thánh lực từng đối đầu với Hắc Ma Nữ chắc chắn không tầm thường.
‘Cái này gay go rồi đây.’
Không sao. Đến cái dị giới phi lý này chưa từng gặp kẻ địch nào dễ xơi cả.
Lúc nào cũng toàn kẻ địch mạnh hơn mình.
Nên anh tin lần này cũng sẽ vượt qua được.
Nhưng có vẻ không phải vậy.
Choang-
Shield từ chiếc vòng tay cổ đại mà Kerry tự hào vỡ tan tành. Mana cũng biến mất một mảng lớn.
Ánh sáng của Asmodeus quả thực là sức mạnh áp đảo.
Ánh sáng áp đảo đó xuyên qua cơ thể Kerry.
“Khụ hự...”
Sức lực rời khỏi cơ thể.
Không thể đứng vững, ý thức như muốn bay xa, vô cùng nguy kịch.
Đột nhiên mặt đất dềnh lên ngay trước mũi.
Không. Mặt đất không thể dềnh lên được. Là do anh đang ngã xuống.
‘Chẳng lẽ mình chết thế này sao?’
Kerry ngã xuống sàn mà không kịp để lại lời trăn trối nào ra hồn.
‘Nếu có cái gọi là đèn kéo quân (hồi tưởng trước khi chết), hy vọng nó sẽ chiếu cận cảnh những đêm nóng bỏng mình đã tận hưởng ở dị giới này...’
Trong lúc áp má xuống sàn lạnh lẽo và suy nghĩ vớ vẩn.
Thế giới của Kerry chớp tắt và thay đổi.
Thành một thế giới trắng xóa không có gì tồn tại.
Trong thế giới hư vô đó có một người phụ nữ đang đứng.
Người phụ nữ mặc chiếc váy giống với váy Elena mặc.
Chiếc váy bay phấp phới dù đứng yên, nhìn xuyên thấu lúc ẩn lúc hiện.
Không phải Elena. Người phụ nữ trước mắt toát lên khí chất quý phái không thể so sánh với Elena.
Kerry nhìn mỹ nữ đang mỉm cười và nói.
“Đây là thiên đường sao?”
Ở cùng mỹ nữ thì nơi nào cũng cảm thấy như thiên đường.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
