Hồi Quy Giả Này Làm Miễn Phí!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

235 1503

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

343 1167

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

(Đang ra)

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

鱼鱼鱼干

Khó khăn lắm mới leo lên được vị trí trùm cuối, thế mà tôi lại phát hiện ra một chuyện muốn sang chấn tâm lý. Cái vị Anh hùng số 1 được xưng tụng là Biểu tượng Hòa bình kia sao mà nhìn giống hệt bạn t

217 378

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

638 8184

Web Novel - Chương 198: Biển Khơi

Chương 198: Biển Khơi

Anh lo lắng cho Ma nữ.

Gần đây vì tên giả mạo Chúa tể Mana chết tiệt đó mà anh quá bận rộn.

Phải an ủi Lina đang suy sụp tinh thần vì tên giả mạo, lại phải lo cho cả nhóm đang bất an khi nhìn thấy hắn.

Trong lúc đó Đế quốc lại sắp tuyên chiến. Tên giả mạo lại chui vào di tích.

Lại còn làn khói đen trông như hắc mạc ra vẻ quen biết nữa.

Tóm lại là bận tối mắt tối mũi nên không thể đi gặp Ma nữ.

Đêm nằm xuống giường là ngất đi luôn.

Nói dài dòng nhưng tóm lại một câu là thế này.

Mấy ngày qua không có thời gian gặp Ma nữ.

‘Dù sao cũng chỉ vài ngày. Chắc không sao đâu.’

Kerry đặt tay lên Phong Ấn Cầu của Ma nữ. Có lá bài tẩy để dỗ dành Ma nữ rồi.

Chìa khóa của Ma nữ.

Cuối cùng cũng kiếm được. Đã xác nhận bằng Mắt Nữ Thần nên chắc chắn.

Victoria và Natasha có vẻ định tìm đến đêm nay, nhưng anh đã dặn kỹ là mệt rồi.

Dáng vẻ ỉu xìu trông tội nghiệp, nhưng đành chịu thôi.

Phòng ngủ màu trắng hiện ra trước mắt.

May mắn là Ma nữ không phá phách lung tung như lần mất trí trước.

Nhưng quả nhiên Ma nữ đang đi vòng quanh với vẻ mặt bất an.

Vừa đi vừa cắn móng tay.

“Ma nữ. Chưa ngủ mà làm gì thế?”

Khi Kerry gọi một cách bình thản. Ma nữ quay phắt lại nhìn vào mắt anh.

Đột nhiên nước mắt đọng lại trong đôi mắt đó rồi rơi lã chã.

Ma nữ vừa khóc vừa chạy tới.

“Hu hu! Kerry! Kerry! Đến rồi à! Sao đến muộn thế? Bổn nữ lo lắng lắm biết không!”

Quả nhiên là đang bất an.

“Ngươi đi ra ngoài với vẻ mặt bất an làm Bổn nữ sợ lắm biết không? Sợ rằng... Sợ rằng sẽ không bao giờ gặp lại ngươi nữa!”

Ra là vậy.

Vì lời tiên tri của Elena mà lúc đó Kerry bị dồn vào nỗi sợ cái chết.

Giờ thì không thèm quan tâm lời tiên tri của Elena nữa. Con Elena chết tiệt đó...

Dù sao thì, giờ cái đó không quan trọng.

Kerry xoa đầu Ma nữ đang ôm mình. Cảm nhận được ngực mình ướt đẫm nước mắt nước mũi của Ma nữ. Chắc là sợ lắm.

Cầm tay Ma nữ lên, móng tay bị cắn nham nhở hết cả.

‘Quả nhiên kiếm được chìa khóa là đúng đắn.’

“Ma nữ.”

“Hư hư... Hư ư ư... Hức...”

Ma nữ không trả lời chỉ khóc. Nhưng chắc chắn đang nghe.

“Từ giờ không được cắn móng tay nữa. Hứa nhé?”

Ma nữ vẫn ôm chặt, chỉ gật đầu.

Một lúc lâu Kerry vỗ về trấn an Ma nữ.

Lúc đó Ma nữ mới bình tĩnh lại một chút, bắt đầu buông tay đang ôm chặt Kerry ra.

Tưởng định buông ra thì Ma nữ lại dụi mặt vào ngực Kerry. Là lau nước mắt nước mũi.

‘Này, dù sao cũng bẩn rồi nhưng! Đâu nhất thiết phải lau vào áo tôi chứ!’

Lau sạch nước mắt nước mũi xong Ma nữ ngước nhìn Kerry. Dáng vẻ đó đáng thương đến mức không nỡ mắng.

Dù còn dấu vết khóc lóc nhưng Ma nữ vẫn xinh đẹp.

Ngược lại khuôn mặt đẫm lệ đáng thương lại khơi dậy lòng trắc ẩn. Cố tình làm thế sao.

Để lần sau bắt buộc phải đến.

Kerry lấy khăn tay ra. Ma nữ vẫn còn sụt sịt.

Kerry đưa khăn tay lên mũi Ma nữ và nói.

“Xì ra đi. Ma nữ. Xì!”

“Hư ư?”

Ma nữ vô thức định làm theo thì giật mình nhận ra.

Nhận ra Kerry đang trêu mình.

“Vô lễ quá! Bổn nữ là Bạch Ma Nữ huyền thoại đấy. Kerry!”

“Xì mũi xong rồi hãy nói. Hỡi huyền thoại.”

“Hứ!”

Ma nữ như tức điên lên đấm thùm thụp vào ngực Kerry, nhưng chẳng có sát thương gì.

Có vẻ Ma nữ đã bình tĩnh lại phần nào. Giờ là lúc nói về chiếc chìa khóa.

Nói thế nào về việc tìm được chìa khóa để Ma nữ vui nhất nhỉ.

Muốn thấy cảnh Ma nữ vui sướng nhảy cẫng lên.

Chẳng nghĩ ra ý tưởng hay ho nào. Cũng không muốn kéo dài thời gian ở đây nữa.

Kerry cứ thế lấy chìa khóa từ trong túi ra.

Chiếc chìa khóa trang trí bằng vàng lộng lẫy.

Đưa nó ra trước mặt Ma nữ. Ban đầu Ma nữ ngơ ngác, rồi đồng tử giãn ra hết cỡ.

Ma nữ môi run run nói.

“Ch, chẳng lẽ...”

“Đúng rồi. Nó đấy.”

“A...”

Khoảnh khắc đó tưởng Ma nữ đóng băng luôn rồi.

“Ma nữ?”

Gọi mấy lần Ma nữ mới thoát khỏi trạng thái đóng băng.

Rồi ôm cổ Kerry nhảy cẫng lên.

“Kerry! Kerry! Giỏi lắm! Giờ Bổn nữ cũng có thể cùng ngươi ra ngoài rồi! Biển! Bổn nữ muốn cùng ngươi đi xem biển!”

Bộ ngực nặng trịch của Ma nữ ép vào.

Ma nữ người nhỏ nhắn nên trông như đang treo lủng lẳng trên cổ Kerry.

Dáng vẻ khó thấy ở Ma nữ vốn tự hào về khí chất quý tộc tao nhã.

Mà dạo này hay thấy cảnh khóc xong rồi cười nhỉ.

“Ma nữ vui thế tôi cũng thấy vui.”

Ma nữ dùng từ ‘cùng nhau’ nhiều hơn là ‘ra ngoài’.

Có vẻ cô mong đợi việc được ở cùng Kerry hơn là bản thân thế giới bên ngoài.

“Nhưng mà Ma nữ. Ra ngoài rồi có sống hòa thuận với các thành viên trong nhóm được không?”

Ma nữ đang cười tươi rói bỗng nghiêm mặt lại.

“Cái... Ý ngươi là nhóm Dũng giả tên Lina gì đó hả?”

“Vâng.”

“...”

Ma nữ có vẻ suy nghĩ rất lung lắm rồi nói.

“Chẳng phải là mấy ả đàn bà yếu đuối làm ngươi bất an sao. Hừ!”

Quả nhiên là giở thói đanh đá.

“Cái đó là tôi hiểu lầm thôi. Giờ không có chuyện bất an đâu. Họ là những người phụ nữ tốt. Ma nữ cũng có thể thân thiết với họ.”

Đây là hy vọng lớn nhất gần đây.

“Mấy ả đó có đẹp không?”

Đây chắc là lý do lớn nhất để cảnh giác Dũng giả.

“Nhan sắc ai cũng xuất chúng cả.”

“... Đẹp hơn Bổn nữ không?”

Nhìn ánh mắt chằm chằm kia, nếu trả lời sai chắc chắn Ma nữ sẽ dỗi.

“Không đẹp bằng Ma nữ đâu. Tôi chưa thấy người phụ nữ nào đẹp hơn Ma nữ cả. Tất nhiên rồi.”

Nói thật lòng thì dù là cả nhóm hay Ma nữ đều đẹp đến mức khó so sánh sức hấp dẫn với nhau.

Nhưng ở đây phải nói thế này.

Quả nhiên Ma nữ tâm trạng tốt lên, khóe miệng cứ giật giật muốn nhếch lên mà phải kìm lại.

“Nhưng mà này. Giờ có chìa khóa rồi thì có thể ra ngay được không?”

Ma nữ lắc đầu.

“Không dễ thế đâu. Bổn nữ đã can thiệp vào nhiều phần để biến Phong Ấn Cầu thành Utopia. Dù không có chìa khóa, tài năng thiên bẩm của Bổn nữ cũng làm được điều đó.”

“Rồi sao?”

“Nhưng có những phần tài năng của Bổn nữ không thể chạm tới. Việc mở hoàn toàn Phong Ấn Cầu là như vậy. Nhưng giờ thì xong rồi. Có chìa khóa thì trực tiếp sử dụng chức năng, hoặc nếu không được thì giải mã chức năng là xong.”

“Giải mã mất bao lâu?”

“Hai tuần là được. Hai tuần nữa Bổn nữ cũng... có thể dẫm lên mặt đất thật sự.”

Hai tuần à. Giá mà ra được ngay thì tốt, nhưng cũng không phải thời gian quá dài để chờ đợi.

“Tôi sẽ chờ. Ma nữ.”

Trước đó phải giải thích về Ma nữ với cả nhóm thế nào đây.

Lúc Kerry đang suy nghĩ.

Ma nữ với vẻ mặt hào hứng nắm tay Kerry kéo đi.

“Kerry. Trước tiên lại đây đã. Ra ngoài cùng Bổn nữ có nhiều việc phải làm lắm.”

Bucket list đó hả?

“Cái đó lần trước làm rồi mà.”

“Chưa lên lịch trình chi tiết mà. Thế giới bên ngoài sau bao lâu mới trở lại. Chuẩn bị bao nhiêu cũng không đủ!”

Ma nữ mặt mày hớn hở tràn đầy mộng mơ.

Nhưng Kerry buộc phải dội gáo nước lạnh vào khuôn mặt hớn hở đó của Ma nữ.

Nếu đằng nào cũng phải nói, thà nói trước khi kỳ vọng lớn thêm còn hơn.

“Kerry. Ngươi đã từng thấy biển chưa? Xấu hổ quá nhưng thực ra Bổn nữ chưa từng thấy biển. Trước khi vào đây chỉ mải mê nghiên cứu ma pháp thôi.”

“...”

“Nước muối lấp đầy đường chân trời. Thật tuyệt vời đúng không? Ma pháp của Bổn nữ cũng không tạo ra được thứ vĩ đại như thế. Quả nhiên tự nhiên là vĩ...”

“Ma nữ!”

“... Sao vậy? Kerry.”

Đến lúc định nói thì khó mở lời. Nhưng phải nói thôi.

“Cái đó... Dù có ra ngoài thì cũng khó mà đi xem biển ngay được.”

“T, tại sao? À không. Hiểu rồi... A... Phải rồi. Bây giờ ngươi đang làm việc quan trọng mà nhỉ?”

“Vâng. Xin lỗi nhưng chuyện của Hắc Ma Nữ... cho đến khi giải quyết xong hoàn toàn thì khó mà đi ngắm biển được.”

Nơi Kerry đang ở là nội lục, cách biển rất xa.

Ở dị giới không có máy bay hay tàu hỏa, chỉ việc đi ra biển thôi cũng không biết mất bao nhiêu tuần.

Ma nữ có vẻ hơi ỉu xìu.

Đang hào hứng nói chuyện giờ vai rũ xuống trông thật tội nghiệp.

“... Ta hiểu mà. Bổn nữ cũng đâu phải đồ ngốc. Chẳng phải chuyện liên quan đến vận mệnh Đại Lục sao? Bổn nữ... thực sự không sao. Ngược lại còn tự hào về ngươi. Kerry.”

“...”

Miệng nói thế nhưng cảm xúc dâng trào, mí mắt Ma nữ run lên bần bật.

Quả nhiên là đã mong đợi rất nhiều.

Ma nữ bây giờ cần được an ủi. Sự an ủi hoàng kim như thể đã thực sự đi biển.

“... Đừng khóc. Ma nữ. Ma nữ khóc tôi đau lòng lắm.”

“Bổn nữ không khóc! Có phải trẻ con đâu... Bổn nữ không khóc vì chuyện này. Bổn nữ là Bạch Ma Nữ mà!”

Ma nữ nhìn thẳng vào mắt như muốn chứng minh mình không khóc thật.

Ma nữ không khóc thật, nhưng vẫn ỉu xìu.

“Đang khóc mà?”

“Hả? Vừa nãy khóc còn để lại dấu nước mắt sao? Bổn nữ thực sự không khóc mà. Kerry.”

“Không. Ma nữ đang khóc.”

“?”

“Không phải ở trên mà đang khóc ‘ở dưới’ kìa.”

“Ở dưới...?”

Kerry nhẹ nhàng kéo Ma nữ lại. Thấy đôi mắt xao xuyến của Ma nữ.

Chắc mong đợi điều gì lãng mạn lắm nhưng hoàn toàn không phải thế.

Tay Kerry hướng về hoa huyệt của Ma nữ.

“Á!”

“Bên dưới ướt át thế này. Nhìn xem. Biết ngay là đang khóc mà.”

“Kerry!”

Kerry hôn Ma nữ.

Ma nữ ưm a định nói gì đó rồi dần im lặng.

Cơ thể Ma nữ mềm nhũn như kem tan chảy, rồi đón nhận đôi môi và bắt đầu nụ hôn.

Chụt chụt tiếng âm thanh của dục vọng dính dấp vang lên.

“Ma nữ. Muốn đi biển sao?”

Ma nữ khẽ gật đầu.

“Nhưng không sao. Kerry. Bổn nữ chỉ cần có ngươi là được.”

Kerry xoay người Ma nữ lại. Ma nữ bám vào bàn và chổng mông lên.

Khe suối hiện ra giữa cặp mông như trái đào.

Dâm thủy đang chảy ròng ròng từ khe suối màu hồng đó. Ma nữ xấu hổ đỏ mặt.

Cự vật của Kerry lớn lên như muốn xé toạc quần.

Cởi quần ra và cọ cự vật vào hoa huyệt nhớp nháp của Ma nữ.

“A a ư ưt!”

Hoa huyệt của Ma nữ run lên. Cảm nhận được cơ thể cứng đờ vì căng thẳng.

Anh nhẹ nhàng vuốt ve bộ ngực lớn của Ma nữ để cô thả lỏng.

Cảm giác bộ ngực đầy đặn trong tay thật tuyệt.

Anh nhẹ nhàng kéo và vuốt ve đầu vú cứng ngắc ở giữa.

“Ha a ư ưt! Kerry... Kerry...”

“Giờ tôi cho vào nhé. Ma nữ.”

Ma nữ kiễng chân lên và bắt đầu căng thẳng tột độ.

Đại vật của Kerry lúc nào nhận vào cũng choáng váng.

Lơ là một chút là chân bủn rủn ngã quỵ ngay.

Cự vật của Kerry thô bạo đâm vào hoa huyệt nhớp nháp của Ma nữ.

“Ha a a ang!”

Cùng với tiếng rên, Kerry lắc hông.

Mỗi lần như thế chiếc bàn Ma nữ bám vào lại kêu lạch cạch. Cú doggy (kiểu chó) mạnh mẽ đến thế.

Ngực Ma nữ cũng nảy lên dữ dội.

Háng Ma nữ và háng Kerry va vào nhau phập phập.

Phập- Phụtt- Bạch- Bép-

“Ha ư ưt! Kerry! A ư ư ha ang! Kerry! Lúc nào làm cũng thực sự tuyệt vời! Hư ư ư ư ít!”

Mỗi khi Kerry nắm lấy hông Ma nữ và lắc, tiếng rên của Ma nữ lại bật ra.

“Ma nữ. Không đi biển được nhưng có thể tưởng tượng ra biển mà đúng không?”

Phụtt- Phập- Bạch-

“Ơ hư ưc! Hư i ít! Kerry! B, Bổn nữ chỉ nhìn thấy biển qua tranh vẽ thôi mà... Ha a ưng!”

“Tưởng tượng nước biển xanh ngắt lấp đầy đường chân trời, lấp lánh dưới ánh nắng. Chúng ta đang ngắm nhìn cảnh đó trên bãi biển đầy cát. Vừa ân ái như thế này.”

Trong lúc đó Kerry vẫn tiếp tục lắc hông. Da thịt va chạm vang lên tiếng dâm dục trong phòng ngủ.

Bạch- Bép- Phụtt-

Ma nữ mắt trợn ngược, mặt đỏ bừng rên rỉ. Biểu cảm thật dâm đãng.

Lâu lắm mới gặp Kerry, ham muốn tình dục cũng tích tụ bấy nhiêu.

Ma nữ muốn cùng Kerry đi biển.

Muốn ngắm bãi biển cùng Kerry, và muốn ân ái ở đó.

Ma nữ làm theo lời Kerry tưởng tượng ra biển.

Tưởng tượng ra biển xanh và bãi cát đầy cát mà cô chỉ nghe qua tranh và lời kể.

“Kerry! Hơ ư ư ưt! Ha ư ư ưng!”

Có lẽ do endorphin tràn ngập trong não Ma nữ.

Khoảnh khắc đó biển cả trong tưởng tượng hiện ra trước mắt.

Thấy biển thật lấp lánh dưới ánh nắng. Thấy cát của bãi biển.

Ma nữ đang làm tình với Kerry trên bãi biển tuyệt đẹp.

Dâm thủy từ hoa huyệt Ma nữ phun ra phì phì.

“Kerry! A hư ư ưt! Biển! Thấy biển rồi! Kerry! Ha ư a a ang!”

Hôm nay Kerry không đưa Ma nữ lên đỉnh (Hong Kong), mà đưa thẳng ra biển luôn.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!