Chương 199: Chuẩn Bị (1)
Đã trải qua một đêm nóng bỏng với Ma nữ.
Ma nữ cứ bảo thấy biển này nọ nói linh tinh, nhưng cũng kệ.
Lâu lắm mới được nghỉ ngơi. Vươn vai dài trên giường.
Sảng khoái.
Cảm giác bao mệt mỏi tan biến hết. Rời khỏi chiếc giường êm ái mở cửa sổ. Thời tiết cũng tuyệt vời.
Khi bước ra khỏi phòng với tâm trạng vui vẻ.
Có tiếng ồn ào vọng lên từ sảnh dưới. Gì thế. Sáng sớm đã đánh nhau à.
Dù sao thì ở dị giới này lắm kẻ vô học thật.
Ở nhà trọ sinh hoạt chung thì phải giữ ý tứ chứ.
Bước xuống cầu thang gỗ kêu cọt kẹt xuống tầng 1. Uống cốc nước rồi đi rửa mặt.
Vừa xuống tầng 1 thì ánh mắt mọi người đổ dồn về phía mình.
Giọng nói khẩn trương của cả nhóm cũng vang lên. Chuyện gì vậy.
“Ngài Kerry!”
“Tướng công. Lên đi. Bây giờ không được xuống!”
“Kerry. Ở đây nguy hiểm!”
“...”
Hóa ra mấy người vô học làm loạn ở sảnh là nhóm mình à...
Chuyện gì mà ầm ĩ thế.
Cả nhóm mặt mày căng thẳng rút cả kiếm ra.
Chủ quán và khách khứa thì hoảng sợ co rúm ở góc phòng.
Trong nơi đầy kịch tính đó, có một người duy nhất thong dong.
Người phụ nữ vừa ngân nga hát vừa nấu ăn trong bếp.
Mái tóc đen nhánh như gỗ mun.
Tương phản với làn da trắng và khí chất đoan trang.
Người phụ nữ mang cảm giác tuyệt sắc giai nhân phương Đông hơn là mỹ nữ trung cổ.
Là Hắc Ma Nữ.
“Dậy rồi sao. Chào buổi sáng. Tình yêu của em. Chờ một chút nhé. Em đang chuẩn bị món ăn tuyệt vời nhất cho ngài.”
Hắc Ma Nữ thản nhiên chào buổi sáng như không quan tâm đến tình hình xung quanh.
‘Tại sao người phụ nữ kia lại ở đây.’
“Đón tiếp ngài ở cái nhà trọ tồi tàn này... Mấy cô gái này có vẻ không biết lễ nghĩa là gì nhỉ.”
Lina nổi giận nói.
“Đây là nhà trọ tốt nhất làng này rồi.”
“Cái nhà trọ tốt nhất ở cái làng hẻo lánh này thì cũng tồi tàn thôi. Chắc chắn đồ ăn thức uống cũng chẳng ra gì đúng không? Cái đó tôi không chấp nhận được. Ăn uống quan trọng thế nào chứ.”
“...”
Lén nhìn món ăn Hắc Ma Nữ đang nấu. Trình độ nấu nướng có vẻ điêu luyện.
Kerry không nói được gì.
Thú thật anh không thực sự ghét Hắc Ma Nữ.
Hắc Ma Nữ đang nấu ăn giữa vòng vây kiếm của cả nhóm nói.
Hắn rửa tay sạch sẽ giữa chừng và tỏ ra rất thong dong.
“Nghe tin con búp bê đó chết rồi.”
“Búp bê? Ý ngươi là Chúa tể Mana sao?”
“A a. Cái tên đó... không xứng với con búp bê đó. Đẳng cấp kém xa. Tôi đã cảm nhận được từ sớm rồi. Rằng đó chỉ là cái vỏ rỗng tuếch.”
Búp bê à. Cách diễn đạt thích hợp đấy.
Sau khi đánh bại Chúa tể Mana, anh và cả nhóm đã xem xét kỹ hắn.
Hắn không phải con người.
Đúng nghĩa là búp bê. Con búp bê được ai đó tạo ra.
“Con búp bê đó giờ ra sao cũng không quan trọng. Em đến đây vì muốn nói chuyện với tình yêu của em... à không. Ngài Kerry.”
Ánh mắt của mọi người trong sảnh tập trung vào Kerry.
“Thế à? Vậy người khác ra ngoài cũng không sao nhỉ.”
Hắc Ma Nữ gật đầu. Kerry cho tất cả dân làng trừ nhóm mình ra ngoài hết.
Chủ quán đến phút cuối còn van xin đừng đập phá đồ đạc.
Không phải lo. Không có không khí đánh nhau đâu.
Nhìn cả nhóm không lao vào ngay là biết.
Bởi vì Hắc Ma Nữ trước mắt chỉ là phân thân thôi.
“Xin thứ lỗi cho sự vô lễ. Em buộc phải xuất hiện bằng phân thân thế này... Nhưng tấm lòng em là thật.”
“Cũng không đến mức gọi là vô lễ đâu.”
Kerry vừa đỡ lời Hắc Ma Nữ, Lina đã chắn trước mặt Kerry.
Hắc Ma Nữ thấy thế lông mày khẽ giật giật.
Xin lỗi Lina, nhưng Hắc Ma Nữ bảo đến để nói chuyện.
Ít nhất cô ta không thù địch với Kerry, nên nghe thử cũng không hại gì.
“Muốn nói chuyện gì. Hắc Ma Nữ.”
“Giờ không gọi em là tình yêu của em nữa nhỉ...”
“...”
“Không. Xin lỗi. Ngài chắc không biết chuyện đó... Tạm thời làm xong cái này rồi nói chuyện nhé. Chuyện quan trọng đấy.”
Hắc Ma Nữ bắt đầu đảo món ăn trên chảo. Kerry nhìn món ăn đó mắt mở to.
‘Đó là cơm rang mà?’
Món ăn chính ở dị giới là bánh mì và súp kiểu phương Tây điển hình.
Nghe nói cũng có gạo, nhưng có tiền cũng khó tìm nơi bán.
‘Bao lâu rồi mới thấy cơm!’
Quả nhiên người Hàn Quốc là phải ăn cơm!
Suốt thời gian qua ăn bánh mì nhớ món ăn quê hương biết bao.
Ánh mắt tự động dán chặt vào món cơm rang và tuyến nước bọt bùng nổ.
“Hư hư. Quả nhiên sở thích không thay đổi nhỉ.”
“...”
“Tò mò đúng không? Tại sao em lại biết sở thích của ngài Kerry...”
Không tò mò. Đã biết đại khái rồi.
Hắc Ma Nữ nhớ một phần chuyện trước khi hồi quy.
Nhưng câu trả lời nghe được lại hơi khác dự đoán.
“Có thể khó tin nhưng... thực ra em đã nhìn thấy tương lai.”
“Tương lai sao?”
Không. Lại là cái thuyết chó má mới mẻ gì đây.
“Không phải tương lai quá rõ ràng. Là tương lai bị chia cắt như những mảnh vỡ... nhưng em đã nhìn thấy chắc chắn. Tình yêu của em và ngài. Bây giờ trái tim đang đập khi thấy ngài trước mắt cũng bảo rằng đó là tương lai thật sự.”
“...”
“Chính xác mà nói thì đó chắc chắn là... tương lai em không bảo vệ được ngài.”
Là gì nhỉ. Phút chốc não bị đình trệ, nhưng đặt mình vào lập trường của Hắc Ma Nữ thì bắt đầu hiểu ra.
‘Hắc Ma Nữ không tưởng tượng nổi sự tồn tại của người hồi quy. Nên cô ta nghĩ những ký ức bị chia cắt đó không phải là ký ức trước khi hồi quy, mà là tương lai sao?’
Kerry nhìn Lina.
Lina cũng đang làm vẻ mặt vô cùng bối rối.
“Tương lai đó thực sự khủng khiếp.”
Hắc Ma Nữ trừng mắt nhìn Lina. Trong đôi mắt đó lạnh lẽo như chứa đầy oán hận và nguyền rủa.
Lina thoáng giật mình, nhưng vẫn tỏ thái độ kiên quyết.
Nhưng ‘tiết lộ’ tiếp theo của Hắc Ma Nữ khiến Lina cũng không thể giữ bình tĩnh.
“Tình yêu của em... Ngài không được ở bên ả đàn bà đó. Ả ta là... Ả ta là kẻ sát nhân đã giết ngài đấy! Ngài không biết đâu... nhưng em chắc chắn đã thấy ở tương lai. Tương lai khủng khiếp đó... Ả ta dưới danh nghĩa hy sinh vì chính nghĩa đã... ngài...”
Hắc Ma Nữ không nói nên lời, nước mắt rơi lã chã.
Dáng vẻ đó khiến không chỉ Kerry, mà cả nhóm đang cầm kiếm căng thẳng cũng bối rối.
Cứ như nhóm Dũng giả là kẻ ác vậy.
Trong số đó người bối rối nhất là Lina.
Lina môi run run nói.
“Ng, ngài Kerry... Lời đó không phải sự th...”
“Không phải sự thật sao? Ngươi thực sự dám chắc không? Ngươi có thể không vứt bỏ ngài Kerry dù thế giới bị diệt vong không? Tuyệt đối không làm được đâu. Vì ngươi là Dũng giả ngốc nghếch mà!”
“...”
“Ta thì khác. Tình yêu đáng thương của em... Tình yêu tội nghiệp của em... Dù có phá hủy cả thế giới em cũng chỉ trân trọng mình ngài thôi.”
Lina không nói được gì.
Cúi gằm mặt như tội nhân. Giấu mặt vào mái tóc vàng óng ả.
‘Có nên thú nhận với Lina là mình biết hết rồi không...’
Không. Bây giờ chưa phải lúc.
“Làm ơn hãy tin lời em. Tình yêu của em...”
Hắc Ma Nữ cũng thế, mà Lina cũng tội nghiệp.
Tôi thực sự không sao mà.
Lina cúi gằm mặt như đại tội nhân, không dám nhìn vào mắt tôi.
Lina không thể chạy trốn khỏi chỗ này vì lo cho Hắc Ma Nữ.
Kerry thấy cảnh đó đau lòng nên quyết định thay đổi không khí.
“Trước tiên ăn cơm đã nhé?”
Nghe lời Kerry cả nhóm làm ầm lên.
“Tướng công. Không được! Sao có thể ăn cơm kẻ địch nấu chứ!”
“Kerry. Phán đoán quá chủ quan rồi. Không giống ngươi chút nào.”
“Ngài Kerry. Tôi... Tôi... không muốn thấy ngài Kerry bị đầu độc!”
Đầu độc á. Công chúa Elf nói lời đáng sợ quá.
Không phải lo. Nếu Kerry quyết tâm đề phòng thì đầu độc là chuyện bất khả thi.
‘Nhìn bằng Mắt Nữ Thần thì chỉ là món ăn bình thường thôi.’
Vốn dĩ Hắc Ma Nữ chuẩn bị món này cho Kerry. Không đời nào bỏ độc.
“Không sao đâu. Ăn đi. Nếu lo thì mình tôi ăn vậy.”
Hắc Ma Nữ vỗ tay vui mừng.
Quả nhiên tin tưởng tấm chân tình của mình, quả nhiên chúng ta là duyên trời định, làm quá lên như thế.
Từng món ăn được bày lên bàn.
Lâu lắm mới thấy món ăn Hàn Quốc.
Không phải món Hàn hoàn toàn, mà là món Hàn cải biên theo kiểu dị giới?
Chỉ thế này thôi cũng cảm tạ trời đất rồi.
Kerry xúc cơm rang bỏ vào miệng trước tiên.
Hạt cơm tơi xốp rang rất chuẩn.
Cả nhóm vì Kerry nên cũng ngồi vào chỗ, nhưng bất an nên chỉ nhìn Kerry ăn.
Kerry ăn ngon lành đến mức Natasha nhìn ngẩn ngơ. Cứ đà này rớt nước miếng mất.
Dù có can ngăn thế nào Kerry cũng cứ thế bỏ thức ăn vào miệng nên không cản nổi.
Cuối cùng cả nhóm bắt đầu từ Natasha cũng động đũa từng chút một.
Tất nhiên Thánh nữ là ngoại lệ. Người phụ nữ không biết ý tứ này không biết hòa nhập bầu không khí.
“Hừ! Ta là Thánh nữ đời nào lại ăn thức ăn do tà vật làm ra.”
Từ bao giờ ra dáng Thánh nữ thế.
Natasha ăn một miếng cơm rang vô thức thốt lên.
“Ng, ngon quá!”
Natasha bối rối vì giọng nói vô thức bật ra, nhưng không dừng ăn.
“Hưm. Kerry. Ngươi từng ăn những món thế này theo lời mụ phù thủy kia sao?”
“Vâng. Giống món ăn quê hương tôi đã kể.”
Quê hương thân thương ơi. Cơm gạo nhớ biết bao. Giờ mà có thêm miếng kim chi đặt lên thì không còn gì mong muốn hơn.
“Ồ hô. Món ăn nước Kerry à. Kỳ lạ thật.”
Căng thẳng tan biến dần theo món ăn ngon.
Cả nhóm quên mất Hắc Ma Nữ và tiếp tục bữa ăn.
Hắc Ma Nữ nhìn Kerry ăn một cách hài lòng rồi nói.
“... Mỗi lần đều ăn vui vẻ cùng cả nhóm thế này sao?”
“Thường là vậy.”
Hắc Ma Nữ nắm chặt tay. Nhưng Kerry không thấy.
“... Chắc đi du lịch cùng nhau lâu rồi nhỉ? Trông mọi người thân thiết quá.”
“Vâng. Cũng khá lâu rồi.”
Khuôn mặt Hắc Ma Nữ thoáng hiện vẻ bất an.
“Ban đêm đương nhiên là ngủ riêng phòng với các cô gái chứ?”
“Đương nhiên rồi.”
Hắc Ma Nữ thở phào nhẹ nhõm như an tâm.
Lúc Kerry đang mải mê với món ăn quê hương lâu ngày mới gặp.
Natasha nhìn Hắc Ma Nữ cười đắc ý.
“Tướng công. Cái này ngon lắm! Em đút cho nhé?”
Cố tình làm trò đút ăn mà bình thường chẳng bao giờ làm.
Ý đồ của Natasha quá rõ ràng. Định khoe khoang sự thân thiết với Hắc Ma Nữ.
Kerry liếc nhìn Hắc Ma Nữ, quả nhiên mặt cô ta đang tối sầm lại.
Hắc Ma Nữ cố tỏ ra bình thản, nhưng không ngăn được cơ mặt giật giật.
Hắc Ma Nữ nhìn Natasha và nói.
“Từ nãy giờ thấy ngứa mắt rồi... Cái cách gọi tướng công đó là sao? Theo tôi biết thì ngài Kerry chưa kết hôn mà.”
“Sắp kết hôn với tôi rồi.”
“!”
Tôi bảo kết hôn bao giờ!
Kerry suýt phun cơm đang ăn ra.
“Natasha... Nói dối là xấu đấy.”
“Hức! Tướng công không định cưới em sao?”
Không. Hỏi thế thì lại khó bảo là không.
Hắc Ma Nữ cứng đờ như đá, sau đó nắm bắt tình hình và có vẻ bình tĩnh lại.
‘Làm ơn. Đừng thế nữa. Cứ sống hòa thuận với nhau không được sao?’
Câu nói ‘Tất cả cùng yêu nhau thì hạnh phúc’ của Victoria sao tự nhiên nghe như lời tiên tri thế này.
Bữa ăn kỳ lạ cùng kẻ địch cũng sắp kết thúc.
Lina không nói một lời nào chỉ ăn cơm.
Cảm giác như ăn cho có lệ theo bầu không khí.
‘Lina vẫn cảnh giác Hắc Ma Nữ nhưng... Nếu cô ấy có thiện cảm với mình đến mức này, có khi dùng lời nói khuyên giải được cũng nên.’
Nếu giải quyết bằng lời nói thì còn gì bằng.
Kerry nhìn Hắc Ma Nữ và bắt đầu mở lời.
“Cái này tôi hỏi cho chắc thôi nhé...”
“Không cần dùng kính ngữ với em đâu. Tình yêu của em.”
“... Vẫn chưa quen nên dùng kính ngữ tốt hơn. Dù sao thì, không đánh nhau mà giải quyết vấn đề được không?”
Khoảnh khắc đó xung quanh im lặng.
Vì thấy Hắc Ma Nữ có thiện cảm với Kerry nên nghĩ có thể cô ta sẽ đồng ý.
Chẳng phải ai cũng thấy Hắc Ma Nữ yêu đơn phương Kerry cuồng nhiệt sao.
Hắc Ma Nữ bắt đầu mở miệng trả lời câu hỏi của Kerry.
Nhóm Lina nín thở quan sát.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
