Chương 146: Mẹ Con (1)
Phải thuyết phục Titania. Bảo nàng ta giao Tinh Linh Kiếm cho Lina.
Vận mệnh của Đại Lục đang đặt lên vai Lina.
Nếu không có Tinh Linh Kiếm và Lina thất bại, cuộc đại chiến mà hắn thấy trong mơ có thể sẽ trở thành hiện thực.
‘Tương lai của Đại Lục đang treo trên cự vật của mình đây.’
Cảm giác cứ như mình đang tự cao tự đại vậy. Dù sao thì, đó không phải là vấn đề quan trọng. Vấn đề cốt lõi là thuyết phục Titania.
“Kerry. Sao chàng cứ đứng ngẩn ra đó thế? Mau vào đây đi.”
“...”
Kerry khóa chặt cửa phòng ngủ rồi bước tới.
Titania dùng ánh mắt tràn đầy dâm ý lướt qua cơ thể Kerry.
Ánh mắt đó của Titania thực sự rất gợi tình.
“Hôm nay Bệ hạ vẫn xinh đẹp như mọi ngày.”
“Hư hư. Hôm nay chàng còn biết nịnh nọt nữa sao?”
“Không phải nịnh nọt, tôi đang nói lời thật lòng đấy.”
Titania là một Nữ hoàng Elf xinh đẹp trong mắt bất kỳ ai.
Tất nhiên, nếu phải chọn phần đẹp nhất, thì đó chính là hoa huyệt đang rỉ dâm thủy vì nứng tình của nàng.
Kerry tự nhiên đặt tay lên hoa huyệt của Titania.
Titania cũng tự nhiên tách nhẹ hai chân ra. Đồng thời, hoa huyệt của nàng nằm gọn trong bàn tay Kerry.
Kerry có thể chiếm lấy hoa huyệt của Nữ hoàng bất cứ lúc nào hắn muốn.
‘Bình thường thì ngoan ngoãn thế này mà.’
Lần trước ở trong phòng ngủ, nàng rõ ràng đã nói chỉ hoãn lại một tuần rồi sẽ đưa Tinh Linh Kiếm cho Lina.
“Bệ hạ...”
“Ta biết. Lý do chàng tìm đến đây...”
Biết rồi mà sao cứ giả vờ không biết rồi dạng chân ra thế kia.
“Nhưng mà... Nhưng mà... Kerry. Nếu ta cho phép lấy Tinh Linh Kiếm, chàng sẽ rời bỏ ta đúng không? Lịch trình đã trễ lắm rồi... Có khi lấy được Tinh Linh Kiếm xong chàng sẽ đi ngay lập tức cũng nên.”
“...”
“Ta chỉ cần nghĩ đến việc chàng rời đi là tim đập thình thịch, không thể chịu đựng nổi. Thật sự... Chàng thật sự phải đi sao? Mấy việc phiền phức đó cứ giao hết cho Dũng giả đi, chàng ở lại đây sống cùng ta không được sao?”
Không được. Đã từng có lúc hắn lo lắng về vị thế của mình trong tổ đội Dũng giả, nhưng giờ đây, một tổ đội Dũng giả thiếu Kerry thì tương lai mịt mù tăm tối.
“Bệ hạ. Đây là việc liên quan đến tương lai của Đại Lục. Dũng giả chẳng phải là tồn tại như vậy sao?”
“Thì đấy. Ý ta là một mình Lina cũng có thể làm tốt mà. Cô ấy là người xứng đáng với danh hiệu Dũng giả.”
Một Nữ hoàng sống qua bao năm tháng lại công nhận con người đến mức này. Quả nhiên Lina là một cô gái tuyệt vời.
Nhưng nếu không có Kerry, chắc chắn Lina sẽ gặp rắc rối lớn.
“Vai trò của tôi trong tổ đội quan trọng hơn Bệ hạ nghĩ đấy.”
“Vậy sao. Hay là trong số các Dũng giả có người chàng thầm thương trộm nhớ?”
“...”
“Ta chỉ nói thử thôi.”
Kerry nhìn Titania đang nằm trên giường. Nàng đang biểu lộ những cảm xúc sống động khác hẳn trước kia.
Tất nhiên, hiện tại là biểu cảm buồn bã.
“Bệ hạ. Xin hãy giao Tinh Linh Kiếm cho Dũng giả.”
“... Nếu ta giao Tinh Linh Kiếm, chàng sẽ ở lại cùng ta chứ?”
“Chẳng phải tôi đã nói là không được rồi sao?”
“Vậy thì... Không được. Kerry. Ta... Ta...”
“Bệ hạ. Người phải vững tâm lại. Sau khi chuyến hành trình cùng Dũng giả kết thúc, nhất định tôi sẽ quay lại đây gặp Bệ hạ.”
“... Tuổi thọ của con người rất ngắn. Chuyến phiêu lưu của Dũng giả bao giờ mới kết thúc? Nguy cơ của Đại Lục nằm ở đâu? 10 năm? 20 năm? Kerry. Tất nhiên ta có thể đợi đến lúc đó, nhưng mà... Chàng... Chàng là con người mà.”
“...”
“Vốn dĩ kiếp người đã ngắn ngủi. Ta không muốn lãng phí thời gian đó một cách vô ích.”
Cố chấp thật đấy.
Kerry lén vuốt ve hoa huyệt của Titania. Ngay khi tay Kerry chạm vào, Titania giật mình run rẩy, nhưng lại dang rộng chân ra như muốn hắn làm nhiều hơn nữa.
Vấn đề là nàng không chịu nhìn vào mắt Kerry. Ý là chỉ nhận những gì được cho thôi sao? Khôn lỏi thật.
“Dù Bệ hạ không đưa Tinh Linh Kiếm thì Dũng giả cũng sẽ rời đi vào một lúc nào đó. Người biết rõ điều đó mà?”
“...”
“Tôi muốn chia tay Bệ hạ trong nụ cười. Bệ hạ không muốn như vậy sao?”
“...”
Titania quay mặt đi.
Dù không thấy mặt, nhưng hắn thấy đường quai hàm của nàng đang run rẩy. Có lẽ là vì câu nói đằng nào cũng phải chia tay.
Titania quay phắt lại, đôi mắt ngập nước.
“Thật sự... Thật sự quá đáng lắm. Kerry. Chàng sẽ không hiểu đâu! Chàng không thể tưởng tượng nổi ta đã sống trong địa ngục như thế nào đâu. Chỉ sau khi gặp chàng, ta mới tìm thấy ý nghĩa của cuộc sống. Vậy mà chàng bảo ta phải tự tay vứt bỏ nó sao?”
“...”
“Bảo ta tự mình quay lại địa ngục đó sao? Hư hư... Hức hức... Điều đó thật sự... Quá tàn nhẫn.”
“...”
Kerry đã nhận ra sự ám ảnh của Titania không phải dạng vừa.
Nhưng nghe câu chuyện thì có vẻ nghiêm trọng hơn hắn nghĩ. Dường như còn uẩn khúc gì đó mà Kerry chưa biết.
Thảo nào hành động của Nữ hoàng cho đến giờ mới hợp lý như vậy.
‘Mẹ kiếp... Làm sao đây. Tinh Linh Kiếm rất cần thiết cho Đại Lục.’
Kerry quyết định dùng biện pháp xoa dịu trước.
Hắn chui vào giữa hai chân đang dang rộng của Titania, tích cực chà xát hoa huyệt nàng.
Hoa huyệt đã đẫm dâm thủy phát ra những âm thanh nhớp nháp dâm dục.
Chép chép— Chụt chụt— Chép—
“A hức! Kerry.”
“Bệ hạ. Tôi đâu có nói là chúng ta sẽ xa nhau mãi mãi đâu?”
Kerry đút ngón tay vào hoa huyệt của Nữ hoàng.
Gương mặt đang chìm trong đau khổ của Nữ hoàng trong khoảnh khắc biến đổi thành gương mặt đắm chìm trong khoái lạc.
Một biểu cảm trớ trêu pha trộn giữa nỗi buồn và khoái cảm.
Chép— Phụt— Phập— Phập—
“Ư a hức! Ha a ang! Nếu... Nếu chàng chết trong chuyến đi thì cũng giống như chia tay mãi mãi còn gì.”
“Tôi không chết đâu.”
Hắn sẽ luôn ở nơi an toàn nhất, và nếu nguy hiểm thì sẽ bỏ chạy ngay lập tức. Không chỉ có Màn Chắn Chiều Không Gian mà còn có Phong Ấn Cầu của Bạch Ma Nữ nữa nên không lo.
Hoa huyệt của Titania ngay cả trong tình huống này vẫn tràn trề dâm thủy. Đến mức hắn tự hỏi liệu nàng có thực sự buồn vì sắp chia tay hay không.
Kerry cử động ngón tay đang ở trong hoa huyệt ngày càng kịch liệt hơn. Eo của Titania, người đang rên rỉ từng chút một, nảy lên.
Tiếng dâm thủy nhớp nháp tràn ngập phòng ngủ.
Chép chép— Chụt— Phụuuut— Phập—
“Hư ư hức! Kerry! Kerry! A a ang! Ngón tay... A ư hức!”
Đôi gò bồng đảo của Titania nảy lên theo nhịp tay dữ dội của Kerry.
Đôi mắt Titania nhìn Kerry với khuôn mặt đỏ bừng đầy dâm đãng.
“Bệ hạ. Như tôi đã nói, dù người không đưa Tinh Linh Kiếm thì Dũng giả vẫn sẽ rời đi. Thay vì thế, chẳng phải để lại một kỷ niệm đẹp rồi rời đi sẽ tốt hơn sao?”
Titania cũng hiểu điều đó bằng lý trí. Nhưng cứ hễ định để Kerry đi là miệng lại không mở ra được.
Nàng không muốn nghĩ đến điều đó nên chỉ biết trốn tránh.
Titania sợ hãi khoảng thời gian dài đằng đẵng phải sống lại cuộc sống nhàm chán và vô vị.
Elf không dễ yêu, nhưng một khi đã yêu thì rất khó dứt ra.
Không phải tự nhiên mà tình yêu với con người là điều cấm kỵ của Elf.
“Tôi muốn Bệ hạ trao Tinh Linh Kiếm cho Dũng giả. Đổi lại...”
“Hơ ư hức... Đổi lại?”
“Tôi cũng sẽ tặng Bệ hạ một món quà nhỏ. Để Bệ hạ không cảm thấy cô đơn khi tôi vắng mặt.”
“A ư hức! Dù, dù là quà gì... Hơ ư ức! Cũng không thể thay thế chàng được đâu. Ha a ang!”
Kerry không dừng ngón tay lại.
Hắn kịch liệt khuấy đảo hoa huyệt của Nữ hoàng Elf. Mỗi lần như thế, hoa huyệt của Nữ hoàng lại trào ra dâm thủy như thể vui mừng khôn xiết.
Phu xuyyy— Chép— Chép chép— Phu xuyyy—
“Tất nhiên không thể thay thế hoàn toàn tôi được. Nhưng sẽ giúp người không thấy nhàm chán trong lúc chờ đợi.”
“Ơ ư hức! Hơ ư ư ang! Hư ư ang!”
Titania dang rộng chân tuôn ra những tiếng rên rỉ. Nhưng ánh mắt nàng đã đủ cho thấy sự hứng thú.
“Tất nhiên, trong thời gian ở lại đây, tôi sẽ ân ái với Bệ hạ thật nhiều.”
“Hơ ư ức! Còn hơn cả thế này nữa? A a ang!”
“Tất nhiên rồi. Từ giờ chúng ta sẽ làm tình không hối tiếc.”
Titania vừa rên rỉ vừa nói trong tư thế dang rộng chân.
“Ke... Kerry. Ha ư hức... Ta... Ta cảm thấy Đại Lục hay cái gì đó... Ha a ang! Ra sao cũng mặc kệ... Hơ ơ ức... Hơ hức! Cuộc sống không có chàng chỉ toàn là sự tẻ nhạt. Ta chỉ muốn sống hạnh phúc cùng chàng ở đây... Ha ang! Thật tốt biết bao.”
“Nếu Dũng giả thất bại thì Scandavia cũng không có hòa bình đâu.”
“Th, thật sự lý do chỉ có vậy thôi sao? Hư ư ư hức!”
“Vậy còn gì nữa?”
“Ta nghe nói... Ha a a ưng! Chàng đã đề nghị... Hi i hức! Arwen gia nhập tổ đội Dũng giả... A a ang!”
Lại nghe được ở đâu thế không biết. Thông tin nhanh nhạy thật đấy.
“Kerry. Ta không muốn nghi ngờ chàng nhưng... Ha ư ưng! Chẳng, chẳng lẽ... Chàng để ý đến Arwen... A a ang! Nên mới muốn rời bỏ ta... Ha a ang! Có phải không?”
“...”
“Hư ư hức! Không sao đâu. Kerry! Nếu là chàng thì không sao cả. Nếu muốn có Arwen... Cứ lấy đi! Nếu chàng muốn, ngay bây giờ ta sẽ gọi Arwen vào phòng ngủ này. Nếu muốn kết hôn với Arwen cũng được! Hư ư hức! Nhưng đừng bỏ rơi ta. A a ang!”
“...”
Người phụ nữ này định bán con gái để quyến rũ mình sao. Chẳng khác gì phim truyền hình cẩu huyết.
Kerry lắc đầu.
Với tính cách của Arwen, gọi vào đây bây giờ cũng chẳng vui vẻ gì, hơn nữa cô ấy là đồng đội sẽ còn đi cùng nhau lâu dài.
Kerry cố gắng tỏ ra bình tĩnh trước phát ngôn vô lý đòi dâng con gái.
“Sao tôi lại bỏ rơi Bệ hạ chứ? Người sở hữu hoa huyệt xinh đẹp và ngon lành thế này cơ mà.”
“Hơ ư hức! Arwen... Chẳng phải Arwen trẻ và đẹp hơn sao?”
“Trong mắt tôi Bệ hạ đẹp hơn.”
Thú thật thì cả hai đều có nhan sắc cực phẩm. Nếu Arwen là kiểu tươi mới, thì Titania là kiểu chín muồi. Vì là mẹ con nên khuôn mặt giống nhau đến mức khó so sánh.
Nhưng tất nhiên trước mặt thì phải nói Titania tốt hơn rồi.
“Hư hức. Dù chỉ là lời nói... Hư a ang! Ta cũng vui lắm!”
“Bệ hạ... Vậy Tinh Linh Kiếm thì sao?”
“...”
Vẫn chưa quyết định được sao. Đến nước này thì hắn cũng không nhịn nổi nữa!
“Vẫn chưa quyết định được sao!”
Tiếng quát bất ngờ của Kerry khiến Titania hoảng hốt.
“Ke, Kerry?”
Cảm thấy thương hại cũng có giới hạn thôi. Đáng thương là đáng thương, nhưng không tỉnh táo là không tỉnh táo.
“Cái tâm dâm dục đang làm khổ Bệ hạ! Tôi sẽ thanh tẩy cái dâm tâm đang cản trở sự phán đoán sáng suốt đó!”
“Gì cơ? Khoan đã!”
Kerry rút ngón tay ra khỏi hoa huyệt của Nữ hoàng. Và trong nháy mắt, hắn tụt quần xuống, lôi ra con ‘tiểu đệ’ đầy uy dũng.
Titania nhìn thấy cự vật liền lộ ra biểu cảm dâm đãng đầy hoan hỉ. Đúng là dâm thật!
“Hôm nay tôi sẽ không dừng lại cho đến khi dâm tâm của Bệ hạ được thanh tẩy hoàn toàn!”
“Nếu chàng làm thế thì ta vui lắm! Kerry!”
Liệu có thật thế không?
Kerry không do dự đâm lút cự vật vào. Một cú thúc thô bạo không chút dịu dàng.
Nhưng hoa huyệt của Titania đã được kích thích đủ nên đón nhận cự vật của Kerry rất tốt.
Hoa huyệt mở ra mềm mại, nuốt trọn thanh gươm thịt.
“Hơ ư ư ức!”
Đầu Titania ngửa ra sau trong khoảnh khắc. Cự vật khổng lồ và cứng ngắc lấp đầy tử cung.
Titania dang rộng chân đón nhận nó.
Cự vật không ngần ngại ra vào sâu bên trong hoa huyệt.
Bạch— Phập— Bạch— Phụt—
“A ư ư hức! Kerry! Hơ ư hức! Ha a a ang!”
Tiếng rên của Titania vỡ òa. Mỗi lần Kerry lắc hông, tiếng da thịt va chạm bạch bạch vang lên.
Kerry đang đóng cự vật mạnh đến mức chiếc giường rung lên bần bật.
Titania bị khoái cảm đánh úp.
“Hơ hức! Tuyệt quá! Kerry!”
“Hôm nay hãy giác ngộ đi. Bệ hạ! Tôi sẽ không dừng lại cho đến khi Bệ hạ chịu từ bỏ.”
Tất cả là tại cái dâm tâm này! Nếu dâm tâm thoát khỏi đầu óc thì chắc chắn Titania sẽ đưa ra phán đoán đúng đắn!
Thực ra so với cách này, dùng quan hệ thể xác để uy hiếp có khi hiệu quả hơn, nhưng hắn không muốn làm thế với một Titania đang đau khổ.
“Tôi sẽ cho người thấy tình dục toàn lực của tôi!”
Kerry đã có tiền lệ dùng cự vật khuất phục cả Victoria, người có thể coi là hiện thân của dâm ma.
Hắn đã lắc hông toàn lực cho đến khi Victoria phải đầu hàng.
Tất cả là nhờ uống Bạch Đan.
Sau khi uống viên đan dược đó, dù cân 2 với Victoria và Natasha hắn cũng không bị lép vế, và dù lắc hông bao lâu cũng không biết mệt.
‘Đến Victoria và Natasha còn thắng được thì một Nữ hoàng có là gì!’
Kerry lắc hông toàn lực. Hắn đóng mạnh đến mức tiếng da thịt va chạm vang lên dữ dội.
Mạnh đến nỗi mỗi lần va chạm, bộ ngực khủng của Titania lại nảy lên xuống không thương tiếc như bánh pudding.
Phập! Phụuuut! Phaaat!
“Ha ư ư ư hức! Kerry! Mạnh quá! A ư ư hức! Cứ thế này thì hoa huyệt a a a a!”
Cự vật khổng lồ của Kerry ra vào hoa huyệt không ngừng nghỉ. Mỗi lần như thế dâm thủy lại trào ra từ miệng hang.
Kerry giữ chặt eo Titania. Chặt đến mức không có kẽ hở để thoát ra.
Titania rất vui. Kerry làm nhiệt tình thế này thì sao mà không vui cho được.
Chính lúc đó. Khi Titania đang rên rỉ dâm đãng trước cự vật của Kerry.
Tiếng gõ cửa vang lên. Hai người đồng thời dừng lại như đã hẹn.
Cốc Cốc Cốc
“...”
“...”
Từ trước đến nay ngoài Arain ra thì chưa từng có ai gõ cửa phòng ngủ. Titania vừa thở hổn hển vừa nhìn ra cửa.
“Người không ra lệnh cấm ai tiếp cận sao?”
“Làm gì có. Không. Vốn dĩ... Giờ ta không cần nói thì họ cũng tự biết mà làm...”
Lúc đó, những giọng nói ồn ào từ bên ngoài vọng vào.
“Công chúa! Dù có gấp đến đâu mà không báo trước đã tìm đến phòng ngủ của Bệ hạ thì không được đâu ạ.”
“Công chúa Arwen. Xin hãy dừng lại! Chúng thần rất khó xử.”
‘Arwen?’
Nghe thấy những giọng nói đang tuyệt vọng ngăn cản việc xâm nhập phòng ngủ. Đó là những Elf hầu cận Nữ hoàng.
“Ta muốn vào phòng ngủ của mẹ ta, các ngươi lấy tư cách gì mà ngăn cản. Ta... Hôm nay ta nhất định có chuyện phải nói với Bệ hạ, à không, với mẫu thân!”
“...”
“Bệ hạ! Con là Arwen đây. Con vào được không ạ?”
Tình huống hơi bối rối. Nhưng Kerry vẫn bình tĩnh.
Dù là Arwen thì cũng sẽ không mở cửa phòng ngủ Nữ hoàng khi chưa được phép.
Ngay cả tên Arain cũng không dám tự tiện mở cửa phòng ngủ.
Kerry thì thầm vào tai Nữ hoàng.
“Bảo cô ấy có chuyện gì thì nói ở ngoài cửa.”
Hồi Arain cũng làm thế này.
Nhưng phản ứng của Titania khác hẳn lúc đó. Titania nhìn Kerry và nở một nụ cười đầy ẩn ý. Cái nụ cười điềm gở gì thế này.
Dự cảm chẳng lành của Kerry đã đúng. Mấy lúc thế này hắn luôn đoán trúng phóc.
Titania mở miệng.
“Arwen... Vào đi.”
‘Vãi! Tự nhiên làm cái gì thế!’
Không ngờ tới luôn!
Kerry còn chưa kịp cự nự. Cửa phòng ngủ đã cạch một tiếng bắt đầu mở ra.
Không cần suy nghĩ, Kerry theo bản năng lao mình xuống cạnh giường.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
