Chương 152: Ảo Ảnh (1)
Kerry bước vào phòng ngủ trắng quen thuộc.
Nhìn đâu cũng thấy một màu trắng toát. Bước vào đây, Ma nữ thường đang đọc sách hoặc nhìn ra cửa sổ sẽ mỉm cười chào đón.
Nhưng không hiểu sao không thấy bóng dáng Ma nữ đâu.
Ren rèm giường bị xé rách tả tơi. Đồ đạc cũng chẳng cái nào ở đúng vị trí.
“Ma nữ?”
Có ai đó đột nhập vào đây sao. Nhưng phong ấn cầu là do Kerry giữ. Người khác không thể vào được.
Lúc đó bên tai Kerry vang lên tiếng nức nở.
“Hức... hức... hụt hịt...”
“?”
Kerry lần theo tiếng khóc vòng ra sau giường. Lúc đó mới thấy Bạch Ma Nữ đang ngồi bó gối.
Ma nữ gục mặt vào đầu gối khóc.
“Ma nữ?”
Kerry cẩn thận gọi Bạch Ma Nữ. Bạch Ma Nữ ngẩng khuôn mặt đang gục trên đầu gối lên.
Bạch Ma Nữ nước mắt ngắn nước mắt dài khóc nức nở.
“Kerry? Thật sự... Thật sự là Kerry sao?”
“Thì tôi là Kerry chứ trông giống ai?”
“Ảo ảnh... Không phải là ảo ảnh!”
“?”
Bạch Ma Nữ òa khóc lao vào ôm chầm lấy. Một cái ôm khá mãnh liệt.
“Hư a a ang! Sao giờ mới đến! Sao giờ mới đến! Bổn nữ... Bổn nữ đã sợ hãi thế nào ngươi có biết không!”
“Sợ cái gì chứ? Ở đây chỉ có mỗi Ma nữ thôi mà.”
“Giờ mà còn hỏi câu đó à. Ngươi đã không đến hơn hai ngày rồi còn gì!”
Ừm. Từ lần trước lấy được Màn Chắn Chiều Không Gian xong thì không có thời gian gặp riêng Bạch Ma Nữ thật.
Cũng không có thời gian tranh thủ ghé thăm. Phải làm công tác tư tưởng cho Arain, rồi thuyết phục Titania.
Làm gì có thời gian.
Ngay cả những người ở cùng nhà trọ cũng khó gặp Kerry.
Nhưng mới có hai ngày thôi mà.
“... Ngươi không biết đâu. Kerry. Bổn nữ đã chờ đợi ngươi với tâm trạng thế nào... Hức hức...”
“... Trước tiên lau nước mắt nước mũi đi rồi hãy nói.”
Mặt đẹp thế kia mà để nước mũi chảy ròng ròng.
Kerry lấy khăn tay lau mặt cho Bạch Ma Nữ. Ma nữ đang nói dở cũng ngoan ngoãn để yên vì thích.
Bạch Ma Nữ hít sâu một hơi để trấn tĩnh cảm xúc.
Trớ trêu thay ngay cả dáng vẻ này của Ma nữ trông cũng chỉ thấy đẹp. Người đẹp quá cũng khổ.
“Giờ nói đi xem nào. Ma nữ. Vừa nãy nhìn tôi bảo không phải ảo ảnh.
Tự nhiên nói câu ngớ ngẩn gì vậy?”
“...”
“Nói gì đi chứ.”
Bạch Ma Nữ có vẻ đắn đo.
Nhưng nhìn tình trạng căn phòng cũng biết Bạch Ma Nữ hiện giờ không bình thường.
Ren giường bị xé nát, bàn ghế không ở đúng chỗ mà lăn lóc dưới sàn.
Ban đầu tưởng có ai đột nhập.
Nhưng không phải. Tất cả đều do chính Bạch Ma Nữ làm.
“Nếu không nói thì tôi cũng không giúp được đâu.”
“...”
“Hãy để tôi giúp Ma nữ như Ma nữ đã giúp tôi bấy lâu nay.”
Bạch Ma Nữ lúc đó mới có ý định nói, bà mở miệng.
“Tuyệt đối... Tuyệt đối... Không được giận mà phải nghe nhé?”
“Sao tôi lại giận?”
“Hứa trước đi. Sẽ không giận.”
“Được rồi. Sẽ không giận.”
Ma nữ lúc đó mới an tâm thổ lộ câu chuyện.
Bạch Ma Nữ đã sống một mình ở đây suốt một trăm năm. Không phải do ý muốn của ai mà do chính ý chí của bà.
Đó là lựa chọn tự nguyện vì sợ hãi sự già nua và cái chết làm mất đi vẻ đẹp.
Ban đầu cũng thấy hơi cô đơn, nhưng sau đó thì chẳng thấy gì nữa.
Bạch Ma Nữ vốn tính không hay cô đơn, vả lại như đã nói, đó là lựa chọn tự nguyện.
Mỗi ngày nhìn bầu trời và đọc sách.
Cuộc sống đơn điệu như quay bánh xe, nhưng không tệ. Đó là cuộc sống đã giác ngộ.
Rồi một ngày Kerry xuất hiện.
Đã có nhiều chuyện xảy ra với Kerry. Ban đầu đương nhiên không thể chấp nhận vị khách không mời này.
Nhưng gặp gỡ liên tục, chẳng mấy chốc đã nảy sinh tình cảm có thể gọi là người bạn đầu tiên trong đời.
Tất nhiên, thâm tâm gần với tình cảm nam nữ hơn nhưng Bạch Ma Nữ không thể thổ lộ điều đó với Kerry.
Bạch Ma Nữ chờ đợi Kerry trong phòng ngủ mỗi ngày.
Kerry đột ngột xuất hiện từ hư không. Nơi này làm gì có lối ra vào kết nối với bên ngoài.
Lúc đi cũng vậy. Kerry xuất hiện như cái bóng rồi biến mất như cái bóng.
Nhìn dáng vẻ đó, một sự nghi ngờ nhỏ nhen nhóm trong lòng Bạch Ma Nữ.
Thực ra Kerry có phải là ‘ảo ảnh’ do bà quá cô đơn mà tự tạo ra không.
Nghe đến đây Kerry thốt lên một câu cạn lời.
“Tôi là ảo ảnh á?”
“Không. Ý là! Ta sợ rằng có thể là như thế.”
Kerry quyết định nghe nốt câu chuyện.
Nỗi sợ rằng Kerry có thể là ảo ảnh do mình tự tạo ra. Điều đó khiến Bạch Ma Nữ ám ảnh với Kerry.
Mỗi khi Kerry bảo phải ra ngoài làm việc là bà lại níu kéo. Không muốn cho ra ngoài. Sợ rằng sẽ biến mất mãi mãi không quay lại.
Bạch Ma Nữ cho rằng Kerry có thể là ảo ảnh, nhưng đồng thời chỉ mong Kerry ở bên cạnh.
Và vài ngày trước. Kerry, người gần đây thường xuyên ghé thăm phòng ngủ, đã không đến nữa.
Dù bận rộn đến mấy cũng tranh thủ ghé qua một chút mà.
“Bổn nữ đã quá sợ hãi. Sợ rằng cứ thế này ngươi sẽ không đến nữa. Liệu ngươi thực sự là ảo ảnh do bổn nữ tạo ra chăng.
Sợ hãi. Nên... Nên ta đã khóc.”
“...”
Kerry cũng cảm nhận được.
Sự ám ảnh của Ma nữ ngày càng trầm trọng. Nhưng không ngờ lại nghiêm trọng đến mức này.
“... Giận rồi sao? Kerry.”
“Vâng. Giận thật rồi!”
“... Hả?”
Bạch Ma Nữ không ngờ Kerry lại nói thế nên mở to mắt ngạc nhiên.
Không giống nói đùa. Không khí cũng không phải để đùa, và thực tế Kerry trông có vẻ giận thật.
Chưa bao giờ thấy giận dữ thế này.
“Xin... Xin lỗi... Kerry... Bổn nữ xin lỗi. Ta sai rồi...”
Ma nữ nhỏ bé lọt thỏm trong vòng tay rưng rưng nước mắt xin lỗi. Bình thường là mình cũng nổi cáu theo rồi đấy.
Ma nữ giờ đang yếu đuối.
Cứ tưởng là Ma nữ mạnh mẽ luôn giúp đỡ mình.
Cứ tưởng có chuyện khó khăn là Ma nữ giải quyết cái một. Hóa ra bà ấy ôm nỗi lo của chính mình một mình.
“Tôi thực sự rất giận! Tại sao không nói trước với tôi? Khổ sở thế thì phải nói với tôi chứ.
Sao lại để đến nông nỗi này!”
Kerry thực sự tức giận.
Bình thường trước mặt cứ tỏ ra không sao nên tưởng là ổn thật.
“Bổn nữ... Càng ám ảnh ngươi... Sợ ngươi thấy áp lực... nên không nói được... Hức... Xin lỗi mà. Ta sai rồi. Đừng bỏ rơi ta. Kerry. Hức hức...”
Cuối cùng Bạch Ma Nữ sợ Kerry giận nên nấc cụt luôn. Muốn giận cũng không được nữa.
Kerry ôm lấy Bạch Ma Nữ.
“... Kerry. Không giận nữa sao?”
“Giờ cái đó quan trọng à?”
“Với bổn nữ thì quan trọng.”
“Tôi không phải ảo ảnh đâu. Ma nữ.”
“... Lý trí thì biết, nhưng vắng ngươi là cứ thấy bất an không chịu được. Hãy tha thứ cho ta như thế này.”
“Đừng bất an nữa.”
“Bất an mà bảo đừng bất an thì làm thế nào.”
“Vì tôi là thật mà. Ảo ảnh làm sao học ma pháp từ Ma nữ, làm sao truyền tin tức bên ngoài được?”
“Tin tức bên ngoài cũng có thể là hoang tưởng do bổn nữ tự bịa ra trong đầu. Bổn nữ đâu biết chuyện bên ngoài.”
“...”
“Học ma pháp cũng tương tự thế thôi?”
“...”
“Nói thế thôi. Đừng nhìn với vẻ mặt đó. Bây giờ... Bây giờ ta biết ngươi là thật rồi.”
Kerry nhìn chằm chằm Ma nữ.
Quả thật đúng như lời Ma nữ. Dù Kerry nói gì ở đây, cũng không thể đưa ra bằng chứng không phải là ảo ảnh.
Cách giải quyết chuyện này chỉ có một.
“Ma nữ.”
“Sao vậy?”
“Quả nhiên cùng ra ngoài đi. Người sống một mình ở đây cả trăm năm làm sao tinh thần bình thường được?
Ngược lại bình thường đến tận bây giờ mới là kỳ tích đấy!”
“...”
“Tôi ngay từ lần đầu đến đây đã cảm thấy rồi!
Ở trong căn phòng toàn màu trắng thế này mà không bị bệnh tâm thần mới là phi lý!”
“Đ, đừng có nhân cơ hội sỉ nhục gu thẩm mỹ của bổn nữ! Nội thất của bổn nữ không có vấn đề gì cả.”
“Nội thất thì bỏ qua đi. Dù sao thì cùng ra ngoài đi. Người bảo sợ già và chết nên ở đây đúng không?”
Kerry lục túi lấy ra một lọ thủy tinh nhỏ.
Linh dược Kerry định uống hôm nay. Nước mắt High Elf. Uống vào tăng 50 năm tuổi thọ.
“Tặng cái này cho người. Thực ra tôi định uống, nhưng Ma nữ uống đi. Uống cái này khỏe mạnh rồi cùng ra ngoài.”
Xin lỗi Titania nhưng đành chịu thôi.
Dù sao ở cái dị giới phi lý này chắc cũng chẳng chỉ có mỗi cái linh dược tăng tuổi thọ này đâu. Sau này kiếm cái khác uống. Hừm.
Giờ thì có tự tin tự mình kiếm được mấy cái đó rồi.
Bạch Ma Nữ nhìn Nước mắt High Elf rồi mở to mắt. Có vẻ nhận ra đó là vật gì.
“Cái này chẳng phải Nước mắt High Elf sao? Trong số High Elf chỉ có hoàng tộc mới sở hữu được?
Mà giờ này làm gì còn hàng... Quả nhiên là ảo ảnh?”
“...”
“Đùa thôi.”
Kerry nhét Nước mắt Elf vào tay Bạch Ma Nữ. Dù là linh dược quý, nhưng với Bạch Ma Nữ thì không tiếc.
Bà ấy đã vì Kerry nhiều hơn cả linh dược này.
“...”
Bạch Ma Nữ nhìn chằm chằm Nước mắt High Elf trong tay.
Tuy không hoàn hảo, nhưng rõ ràng là một trong những linh dược Ma nữ mong muốn ở bên ngoài.
Nhưng Bạch Ma Nữ lắc đầu.
“... Ta không thể nhận cái này.”
“...”
Sao cho mà không nhận thế!
“Bổn nữ cũng có liêm sỉ. Thứ quý giá thế này sao nhận được. Cái này là của ngươi. Kerry.
Nếu High Elf đưa cái này cho ngươi, thì Elf đó chắc chắn... Dù sao thì, cái này không nhận được.”
“...”
Ma nữ biết nhiều nên có vẻ đoán đại khái tình hình. Tinh ý gớm.
“Dù sao thì cùng ra ngoài đi. Ma nữ.”
“Cái đó cũng khó.”
“Lại sao nữa?”
“Bổn nữ ở đây cả trăm năm là... vì bản thân không thể thoát ra được.
Phong ấn cầu của bổn nữ không phải vật tiện lợi có thể đi lại như đi dạo.”
Phong ấn cầu của Bạch Ma Nữ. Cái tên rõ ràng là phong ấn cầu. Trong bảng trạng thái có giải thích là tự phong ấn bản thân.
Đúng như tên gọi!
“Không! Vậy là không ra được! Cũng không tin tôi không phải ảo ảnh. Rốt cuộc phải làm sao đây!”
“...”
Bạch Ma Nữ bĩu môi lẩm bẩm một mình.
“Gì cơ? Có gì nói to lên xem nào.”
“Ở, ở đây ngươi sống cùng bổn nữ là được mà? Không cần ra ngoài...”
“Cái đó không được.”
“Tại sao?”
“Sống ở đây trăm năm vạn năm làm gì! Dù sao cuối đời cả hai cũng bị bệnh tâm thần rồi ngáo ngơ thôi!”
“...”
Hơn nữa bên ngoài còn những đồng đội yêu thương đang chờ đợi. Không thể từ bỏ họ được.
“...”
Sự im lặng bao trùm giữa Kerry và Bạch Ma Nữ. Không thấy câu trả lời.
Dù Kerry nói gì cũng không thể trở thành bằng chứng không phải ảo ảnh.
Cũng không thể đưa Bạch Ma Nữ ra ngoài.
Kerry thở dài thườn thượt.
“Không còn cách nào khác. Tôi đã định không dùng cách này...”
“Kerry? Có cách gì hay sao?”
Kerry ôm Bạch Ma Nữ đứng dậy. Bạch Ma Nữ ngoan ngoãn nằm trong vòng tay Kerry.
Trên mặt Bạch Ma Nữ hiện lên dấu chấm hỏi.
Vấn đề nghĩ mãi không ra đáp án.
Nhưng Kerry hành động như thể có thể giải quyết vấn đề đó một cách tự tin.
Kerry đặt Bạch Ma Nữ xuống giường.
“Kerry?”
Bạch Ma Nữ thấy lạ. Bảo là định cưỡng bức thì không khí của Kerry lại quá nghiêm túc.
“Thực ra tôi vẫn không thể tin được. Ma nữ.”
“Chuyện gì cơ?”
“Thời gian tôi và Ma nữ bên nhau là bao lâu... Mà bảo tôi là ảo ảnh sao?”
“Cái đó là vì... Xin lỗi mà. Kerry. Nhưng... Bổn nữ cứ thấy bất an không chịu được khi ngươi biến mất.”
“Người phải xin lỗi không phải là tôi.”
“Vậy phải xin lỗi ai?”
“Chính là thằng nhỏ bị tổn thương sâu sắc của tôi!”
Kerry tụt quần xuống. Thằng nhỏ đang tức giận ngẩng đầu lên.
“!”
“Bây giờ thằng nhỏ đang giận lắm. Rằng sự tồn tại của mình chỉ có thế thôi sao.
Sao có thể coi khoái lạc mình mang lại là ảo ảnh được!”
“C, cái đó... Trước tiên... Trước tiên bình tĩnh đã. Kerry!”
“Quả nhiên một thằng nhỏ là chưa đủ.”
Cùng với lời nói đó, Kerry tạo ra dương vật giả bằng mana giữa không trung. Dương vật giả giống hệt cự vật của Kerry.
“Nếu hai cái cùng vào thì tôi... à không. Sẽ không thể tưởng tượng nổi thằng nhỏ là ảo ảnh đâu!”
Kerry nhắm thẳng hai cái cự vật vào hoa huyệt và hậu huyệt của Bạch Ma Nữ.
“Tuyệt đối không thể đâu ạ a a át! Đúng không! Ma nữ!”
Bạch Ma Nữ mở to mắt hét lên.
“Kerry! Sao ngươi chuyện gì cũng định giải quyết bằng tình dục thế hả!
Không! Khoan đã! Đợi chút đã nào! Hai cái không được đâu u u!”
Kerry như mọi khi không nghe lời Bạch Ma Nữ. Ảo ảnh cái gì.
Dám coi cự vật của Kerry là ảo ảnh. Thời gian qua đối xử với Bạch Ma Nữ nhẹ nhàng quá chắc chắn là sai lầm rồi.
“Hai cái cùng lúc không được đâu! Kerry i i!”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
