Hồi Quy Giả Này Làm Miễn Phí!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

235 1503

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

343 1166

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

(Đang ra)

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

鱼鱼鱼干

Khó khăn lắm mới leo lên được vị trí trùm cuối, thế mà tôi lại phát hiện ra một chuyện muốn sang chấn tâm lý. Cái vị Anh hùng số 1 được xưng tụng là Biểu tượng Hòa bình kia sao mà nhìn giống hệt bạn t

217 375

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

638 8184

Web Novel - Chương 148: Thử Thách (1)

Chương 148: Thử Thách (1)

Các Elf tụ tập để xem thử thách Tinh Linh Kiếm được tổ chức sau hàng trăm năm.

Có lẽ hầu hết Elf ở Scandavia đều đã tập trung ở đây.

Các Elf vây quanh tế đàn, mỗi người đều phấn khích bàn tán về sự kiện trăm năm có một này.

“Liệu có thực sự được Tinh Linh Kiếm chọn không? Là con người mà?”

“Đến Elf cũng không được chọn suốt hàng trăm năm qua. Huống hồ là con người... Dù là Dũng sĩ cũng khó đấy.”

“Bệ hạ biết là không được nên mới cho phép con người thử thách Tinh Linh Kiếm đấy. Nếu không thì đời nào Người giao Tinh Linh Kiếm cho con người.”

Vị tổ tiên tạo ra Tinh Linh Kiếm của loài Elf đã nói thế này.

Chỉ có ‘Linh hồn cao khiết’ mới có thể rút được Tinh Linh Kiếm.

Trong lịch sử hàng ngàn năm, số người được Tinh Linh Kiếm chọn chỉ đếm trên đầu ngón tay. Tất cả họ đều là Elf.

Elf còn thế huống hồ con người được Tinh Linh Kiếm chọn. Các Elf lắc đầu.

Đối với Elf, con người là loài ích kỷ, tham lam, phá hoại thiên nhiên vì sự an nguy của bản thân.

Hơn nữa con người cũng là chủng tộc hung ác chuyên bắt cóc phụ nữ Elf.

Tất nhiên, nhờ hoạt động của nhóm Lina mà các Elf đã thấy cũng có những con người tốt, nhưng không thể nhổ bỏ sự bất tín sâu sắc với con người trong một sớm một chiều.

Kerry nghe lén tiếng các Elf và lắc đầu.

‘Nếu là Lina thì làm được.’

Không phải điều kiện nào khác, mà là người có linh hồn cao khiết. Lina không được thì ai được chứ.

“Dũng sĩ hãy lên tế đàn. Rút Tinh Linh Kiếm.”

Titania nói một cách nghiêm trang.

Đồng thời Lina cúi đầu chào nhẹ Kerry. Ý là cảm ơn vì đã tạo cơ hội để rút Tinh Linh Kiếm.

“Tôi tuyệt đối sẽ không để nỗ lực của anh Kerry trở nên vô ích.”

Kerry gật đầu. Thế này coi như đã trả đủ những gì nhận được từ trước đến giờ rồi.

Tinh Linh Kiếm là vũ khí duy nhất thay thế được Thánh Kiếm mà.

Kerry nhìn Titania. Tinh Linh Kiếm đâu phải vật quý bình thường. Việc giao nó ra, dù là Nữ hoàng cũng không phải quyết định dễ dàng.

Titania vẫn gửi ánh mắt có chút buồn bã về phía Kerry. Không sao. Khi chia tay sẽ tặng Titania một món quà nhỏ an ủi.

Chỉ mong nó giúp ích được gì đó.

Tình huống khá nghiêm túc.

Lina đang tiến lại gần tế đàn để thực hiện thử thách Tinh Linh Kiếm, và sự quan tâm chưa từng có của các Elf đang đổ dồn vào đó.

Nhưng cũng có người chẳng quan tâm chút nào đến Tinh Linh Kiếm.

Chính là Victoria.

Kerry thì thầm với Victoria bên cạnh.

“Đừng có bóp mông tôi nữa. Victoria. Người ta nhìn thấy thì sao.”

Victoria dính chặt lấy Kerry và lén sờ mông anh.

Mặc kệ Natasha bên kia đang lườm nguýt.

Victoria thì thầm nhỏ với Kerry.

“Không làm thế này thì không chịu nổi.”

“...”

Làm ơn đi, là con người thì đừng thua bản năng chứ!

Nhìn khuôn mặt đỏ bừng của Victoria, thấy rõ thời gian hồi chiêu dục vọng thực sự đã đến giới hạn.

Đành chịu thôi. Ở Scandavia quá bận rộn, không có hoàn cảnh để an ủi Victoria.

Dù sao Victoria cũng tự biết lén lút làm tốt rồi. Giờ cứ lờ đi vậy.

Kerry phớt lờ Victoria và tập trung vào Lina.

Lina đang bước từng bước lên tế đàn cao. Trên tế đàn đó có cắm một thanh kiếm.

Tinh Linh Kiếm Endymion.

Khác với khung cảnh cũ kỹ của di tích xung quanh, Tinh Linh Kiếm tỏa sáng với lưỡi kiếm trắng tinh.

Nhìn thì chỉ thấy là thanh kiếm ngầu lòi, nhưng Tinh Linh Kiếm được biết đến là danh kiếm đứng sau Thánh Kiếm.

Hơn nữa giống như Thánh Kiếm, nó là thanh kiếm tự chọn chủ nhân.

‘Lina à. Làm được mà! Ưỡn ngực lên và rút phăng nó ra!’

Trong bầu không khí trang nghiêm, Kerry thầm cổ vũ Lina.

Nhưng cũng có người không làm thế. Chính là Natasha ngay cạnh Kerry.

“Lina! Cố lên! Rút phăng cái thanh kiếm rách đó ra đi! Ưm ưm ưm!”

Kerry bịt miệng Natasha lại. Tinh Linh Kiếm mà bảo là thanh kiếm rách.

Ánh mắt của các Elf lập tức tập trung lại. Nhưng không phải ánh mắt xấu. Ngược lại họ cười hài lòng và gửi ánh mắt đầy thiện cảm.

Quả nhiên sự quan tâm này thật áp lực.

Lina dường như nghe thấy lời cổ vũ đó, quay lại nhìn cả nhóm và mỉm cười.

Lina leo lên tế đàn để thực hiện thử thách Tinh Linh Kiếm.

Dáng vẻ Lina bước lên tế đàn cũ kỹ đẹp và cao quý đến mức khiến người ta phải thốt lên. Một tia sáng chiếu xuống Lina như tranh vẽ. Đẹp thật sự đấy.

Trong mắt Lina khi lên đến tế đàn là Tinh Linh Kiếm Endymion.

Lưỡi kiếm trắng toát và sắc bén.

Dù đã trải qua hàng ngàn năm nhưng Tinh Linh Kiếm không hề sứt mẻ, thật thần bí.

Trên bức tường phía sau Tinh Linh Kiếm có một bức tranh cổ. Bức tranh nguyên thủy dường như do các Elf ngày xưa vẽ.

Bức tranh vẽ cảnh Elf tổ tiên tạo ra Tinh Linh Kiếm và cắm nó vào đây.

Trong tranh cũng có một Elf đứng xem bên cạnh.

Lina rời mắt khỏi bức tranh.

‘Bây giờ bức tranh không quan trọng.’

Lina tập trung vào Tinh Linh Kiếm. Titania nói như thúc giục.

“Dũng sĩ có thể nắm lấy Tinh Linh Kiếm.”

“Cảm ơn Người. Nữ hoàng của loài Elf.”

Lina cúi chào Titania theo đúng lễ nghi.

Sau đó Lina dứt khoát nắm lấy chuôi kiếm Tinh Linh Kiếm.

“...”

Lina cứng đờ người khi nắm chuôi kiếm.

Nhóm Kerry và các Elf nhìn dáng vẻ đó của Lina.

Vẫn chưa có chuyện gì xảy ra. Ngay khi Lina hít một hơi thật sâu định rút Tinh Linh Kiếm lên.

Đột nhiên một giọng nói vang lên trong đầu Lina.

[Á á á á á! Cái này! Cái này rốt cuộc là bao lâu rồi hả trời ơi!]

“...”

[Huhu huhu! Sau hàng trăm năm cuối cùng cũng có người thách đấu! Ta đã muốn nói chuyện biết bao nhiêu! Không ai nghe thấy giọng ta, ta bức bối và tủi thân biết chừng nào.

Cuối cùng! Cuối cùng thì! Này! Nghe thấy giọng ta chứ? A lô? Chẳng lẽ không nghe thấy giọng tôi sao? Trả lời gì đi chứ!]

“...”

Lina cẩn thận buông chuôi kiếm Tinh Linh Kiếm ra. Ghét nhất là ồn ào.

‘Tinh Linh Kiếm là Ego Sword (Kiếm có linh hồn) sao. Có chuyện như vậy à.’

Vốn dĩ kiếp trước của Lina cũng không có ai rút được Tinh Linh Kiếm nên thông tin quá ít.

‘Thực sự phải mang thanh kiếm này đi sao...’

Mới nắm một lúc mà giọng nói oang oang làm đau cả đầu. Lina lắc đầu nguầy nguậy.

Bây giờ không có dư dả để từ bỏ Tinh Linh Kiếm vì lý do nhỏ nhặt.

Lina nắm lấy Tinh Linh Kiếm lần nữa.

[Cô kiaaaa! Cô! Sao lại! Sao có thể làm thế! Nghe thấy giọng ta đúng không?

Nhưng sao lại buông ta ra với vẻ mặt chán ghét thế hả! Xấu tính! Thật sự xấu tính!]

“Xin lỗi. Vì tôi quá bối rối... Quan trọng hơn, ngài là Tinh Linh Kiếm Endymion sao?”

[Không. Ta là Tinh linh chủ trì thử thách Tinh Linh Kiếm! Cái cô Elf đứng xem phong ấn Tinh Linh Kiếm sau bức tranh kia chính là ta đấy. Hừm!]

May quá. Lina an tâm. Sở hữu Tinh Linh Kiếm thì cái giọng ồn ào kia sẽ không đi theo.

[Cái biểu cảm đó là sao! Sao lại an tâm. Thật sự khó chịu đấy!]

“Kh, không có gì đâu. Quan trọng hơn là tôi muốn nhanh chóng thực hiện cái gọi là thử thách Tinh Linh Kiếm.”

[Cô tính nóng nhỉ? Thay vào đó nói chuyện với ta chút đi. Ta đã ở đây một mình hàng trăm năm rồi. Không có ai đến thăm cả. Hức hức. Ta thật đáng thương đúng không?]

“...”

[Nhìn cái mặt lạnh lùng kìa... Người phụ nữ máu lạnh!]

“... Không phải thế. Nếu có gì thắc mắc về thời đại bây giờ thì cứ hỏi tôi.”

Lina rốt cuộc phải nghe câu chuyện pha trộn một nửa than vãn và một nửa kể lể của Tinh Linh.

Tinh Linh của Endymion nói nhiều đến mức dù Lina chỉ giả vờ nghe đại khái, cô ta vẫn lải nhải suốt 30 phút.

Cả khán giả và Lina đều dần mệt mỏi.

Hơn nữa giọng của Tinh Linh Kiếm không truyền đến khán giả, nên càng cảm thấy nhàm chán hơn.

[Phù. Dù sao xả ra thế này cũng thấy thoải mái hơn chút. Cảm ơn nhé. Tên là... gì ấy nhỉ?]

Lina thở phào nhẹ nhõm nói.

“Lina Knightley. Cứ gọi là Lina là được.”

[Ừ. Lina. Cô bảo đến nhận thử thách Tinh Linh Kiếm nhỉ. Ta nghe chuyện thì thấy. Cô có vẻ là người tốt. Chắc sẽ ổn thôi?]

“...”

Lina không hiểu nổi Tinh Linh tự biên tự diễn hết chuyện của mình rồi phán cô là người tốt.

[Cô không cần làm gì cả. Cứ nắm chuôi kiếm thế này ta sẽ tự lo.

Biết điều kiện thông qua thử thách chứ?]

“Linh hồn cao khiết... Chỉ người sở hữu nó mới có tư cách sở hữu Tinh Linh Kiếm. Tôi nghe nói vậy.”

[Đại khái là đúng. Các Elf truyền đạt tốt đấy chứ. Chính xác là ta sẽ nhìn xem cô có cao khiết hay không. Được chứ?]

Nhìn vào sao. Là nhìn vào ký ức chăng. Hay là linh hồn. Có lẽ là cả hai.

Nếu Tinh Linh nhìn thấy cả ký ức kiếp trước thì gay go.

[Có gì khó nói sao? Không sao đâu. Ta sẽ giữ bí mật đời tư cho.]

“... Không còn cách nào khác sao?”

[Không có cách nào khác đâu. Đừng lo quá mà? Hơn nữa sau khi dẫn dắt Tinh Linh Kiếm cho cô, ta sẽ tìm được sự yên nghỉ và biến mất.]

“Yên nghỉ... ý ngài là sao?”

[Phải! Linh hồn ta bị trói buộc ở đây hàng ngàn năm sẽ tìm thấy tự do và trở về với lòng mẹ thiên nhiên.

Tinh Linh Kiếm cũng sẽ biến mất sau thế hệ này.]

“...”

[Thế nên. Dù có gì lấn cấn cũng đừng bận tâm quá.]

Tinh Linh của Endymion nói rằng vì ngày xưa cô ta định trộm Tinh Linh Kiếm nên bị phạt.

Và nếu hôm nay Lina vượt qua thử thách thì đó là lần cuối cùng. Nói là yên nghỉ, nhưng chắc gần với cái chết hơn.

Tinh Linh đang mong muốn cái chết.

Lina thấy tiếc cho dáng vẻ đó của Tinh Linh Kiếm, nhưng không có cách nào an ủi.

Nếu có thể làm gì, thì chỉ là trở thành chủ nhân của Tinh Linh Kiếm như mong muốn của cô ta.

Lina quyết tâm.

‘Đúng như lời cô ta, nếu thử thách lần này kết thúc và cô ta tìm thấy sự yên nghỉ thì không sao.

Hơn nữa dù mình thất bại thì giọng nói của Tinh Linh Kiếm cũng không truyền đến người khác.’

Nghĩa là bí mật dù thành công hay thất bại đều được giữ kín.

“Tôi hiểu rồi. Tôi cho phép nhìn thấu tôi. Tuy nhiên mọi ký ức về tôi xin hãy giữ bí mật.”

[Giữ bí mật đời tư cho khách hàng là đương nhiên! Cứ tin ở ta!]

“...”

Lina hoàn toàn không tin tưởng cái cô Tinh Linh loi choi này.

Nhưng biết làm sao được.

Bây giờ chỉ còn cách tin cô ta thôi.

[Vậy bắt đầu đây!]

“Vâng!”

Ngay khoảnh khắc đó. Lina cảm thấy có thứ gì đó xâm nhập vào đầu mình.

Thứ đó dai dẳng như muốn lật tung cả những ký ức nhỏ nhặt nhất bên trong Lina.

Sau đó là giọng nói phản ứng đúng như Lina dự đoán vang lên.

[Cái này! Không thể nào? Trên đời có chuyện này sao?]

[Vô lý! Chuyện này đi ngược lại dòng chảy nhân quả!]

Giọng của Tinh Linh không còn vẻ đùa cợt như trước.

Giọng nói tràn ngập kinh ngạc và chấn động.

[Hồi quy giả... Không ngờ Hồi quy giả thực sự tồn tại trên đời!]

“Tuyệt đối giữ bí mật với người khác.”

[Chuyện đó đừng lo... ạ? Quan trọng hơn cô rốt cuộc... là ai?]

“...”

Lina im lặng rồi nói. Điều có thể nói lúc này chỉ có một.

“Tôi là Dũng sĩ. Không hơn không kém.”

[Được... rồi. Nhưng dù là Dũng, Dũng sĩ thì ta cũng lớn tuổi hơn nhiều. Nói trống không được chứ?]

“Cứ tự nhiên.”

[Được rồi. Vậy giờ ta sẽ nhìn tiếp vào cô! Dù là Dũng, Dũng sĩ thì ta cũng không bỏ qua loa đâu!]

Cùng với lời nói đó, Tinh Linh nhìn sâu vào tâm trí Lina.

[Oa a... Tuyệt thật... Cô... Quả nhiên đã sống một cuộc đời hoàn toàn khác với người thường. Cả kiếp trước lẫn kiếp này... Cô...]

Có lẽ vì đã sống hai cuộc đời.

Tinh Linh nhìn vào tâm trí Lina khá lâu.

[Phải. Ra là vậy. Cô quay về để ngăn chặn Thánh chiến kinh hoàng ở kiếp trước.]

“...”

[Tâm tư lớn nhất cảm nhận được từ cô là sự cao cả và hy sinh. Và... Ơ? Tại sao...?]

“?”

[Tại sao lại cảm thấy nỗi buồn sâu sắc thế này? Cô... Tại sao lại đang khóc?]

“... Tôi đâu có khóc?”

[Không phải. Đang khóc mà. Cô đang nhìn người đàn ông không rõ mặt và trào nước mắt kìa!]

Người đàn ông không rõ mặt mà Tinh Linh Kiếm nói. Lina thường thấy người đàn ông đó trong mơ.

Tinh Linh hỏi Lina tại sao không thấy mặt người đàn ông này, nhưng Lina cũng không biết.

[Mỗi lần nhìn người đàn ông không rõ mặt cô đều khóc. Ra là vậy. Lina... Dũng sĩ đã thích người đàn ông đó.]

“!”

“Tôi... Người đàn ông đó sao?”

[Phải. Định giấu cả ta sao? Cứ thành thật thổ lộ đi. Xấu hổ cũng dễ thương đấy.

Ta cũng từng thấy những linh hồn được coi là thuần khiết, nhưng linh hồn thuần khiết và cao khiết thế này là lần đầu tiên. Quả nhiên là Dũng sĩ.]

[Nào. Vậy xem tiếp nhé. Chuyến phiêu lưu kiếp trước của Dũng sĩ. Thú vị đấy.]

Lúc đó. Tinh Linh của Endymion hét lên.

[Á á á á! Cái gì thế này! Cô... Rốt cuộc tại sao lại làm thế! Cô đã làm gì người đàn ông đó!]

“...”

[Lý do cảm thấy nỗi buồn lớn từ Dũng sĩ là thế này sao... Không thể nào...]

Lina bối rối.

Cô đã làm gì người đàn ông không rõ mặt đó chứ.

Lina cảm thấy bực bội vì ký ức về người đàn ông đó cứ mờ mịt như bị nhiễu sóng.

[Giờ thì hiểu rồi. Dũng sĩ có ký ức mờ nhạt về người đàn ông không rõ mặt... Có gì đó đang cản trở ký ức của cô.

Có lẽ như thế lại tốt cho cô hơn cũng nên.]

Có vẻ Tinh Linh có thể đọc được ký ức về người đàn ông không rõ mặt.

Lina hỏi với vẻ mặt nghiêm túc.

“Không. Tôi cần phải biết về chuyện đó. Tôi... đã làm gì người đàn ông đó?”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!