Chapter 2
Nghe nói tất cả bắt đầu từ một ngôi trường tư thục được thành lập trên mảnh đất này vào cuối thời Mạc phủ.
Ban đầu, quy mô chỉ vỏn vẹn hơn trăm học sinh, chẳng khác gì một lớp học tư nhân được mở rộng thêm đôi chút. Thế nhưng, từ người sáng lập cho đến đội ngũ giáo viên và học sinh được chiêu mộ, ai nấy đều mang chí lớn và đầy ắp tham vọng. Các thế hệ học sinh tốt nghiệp lần lượt tiến thân vào giới chính trị và tài chính, cắm rễ sâu thành những phe phái học thuật vững chắc, giành lấy vô số đặc quyền. Bán đảo nơi ngôi trường tọa lạc sở hữu điều kiện địa lý biệt lập, xứng danh là một hòn đảo hoang giữa đất liền, và rồi phát triển độc lập thành một đô thị học thuật.
Trải qua ba cuộc đại chiến, trong bối cảnh căng thẳng quốc tế vẫn đang leo thang——
Mười một năm trước,『Luật Đặc khu Văn giáo』cuối cùng cũng được Thượng viện và Hạ viện thông qua. Với khẩu hiệu bề nổi là tôn trọng tối đa tính tự chủ của học sinh nhằm đào tạo nên những nhân tài ưu tú mang đẳng cấp thế giới.
Đa dạng tính.
Nguyên lý cạnh tranh lành mạnh.
Chủ nghĩa thực lực.
Phá bỏ lề thói cũ.
Thực chất của đạo luật đặc biệt được tô vẽ bằng đủ loại ngôn từ hoa mỹ ấy, chính là tách toàn bộ khu vực phía nam bán đảo ra khỏi Nhật Bản và trao cho nó quyền tự trị tối đa. Đó là sự ra đời của Quốc gia Học thuật Độc lập, Học viện Tengai.
*
“Tóm lại, bản thân học viện vẫn được vận hành theo hình thức không khác mấy so với ngày xưa đâu ạ.”
Trong thang máy, Ouka giải thích cho tôi như vậy.
“Em thường nghe mọi người nói rằng dù có độc lập thì ở mức độ đời sống thực tế cũng chỉ bất tiện hơn một chút thôi.”
“Mười một năm trước à... cũng khá gần đây nhỉ...”
Tôi thực sự hối hận vì đã không trau dồi thêm thường thức xã hội mà chỉ cắm đầu vào học để trở thành giáo viên. Mang tiếng là chuyên ngành Văn học hiện đại mà kiến thức thực tế lại quá nghèo nàn.
“Cả thành phố đều là học viện, nghĩa là ngoài chỗ này ra còn có các khu phòng học khác sao?”
Tòa nhà quản lý nơi trực thăng vừa hạ cánh và những tòa nhà xếp dưới chân nó có quy mô chỉ tương đương một ngôi trường tiêu chuẩn. Ouka gật đầu đáp:
“Nơi này gọi là Học xá Nữ sinh Archelirion . Là học xá mà em đang theo học. Học viện Thiên Nhai là tập hợp của rất nhiều ngôi trường. Đơn vị cấu thành đó, về mặt chính thức được gọi là 『Học xá』. Tuy nhiên, tùy từng nơi mà họ tự xưng là Học viện hay Cao đẳng. Mỗi học xá đều vận hành độc lập, từ nề nếp, nội dung giảng dạy đến đồng phục đều khác nhau.”
Ra là vậy. Nếu không phải là tập hợp của nhiều ngôi trường thì làm sao phình to đến mức này được.
“Có khoảng bao nhiêu học xá tất cả?”
“Chỉ tính riêng những nơi có đăng ký với Hội học sinh là hai trăm bốn mươi. Nếu tính cả những nơi không được công nhận thì không thể nắm bắt hết, nhưng chắc khoảng gấp đôi số đó.”
Năm trăm…
Giả sử mỗi trường có năm trăm học sinh, vậy là hai mươi lăm vạn người...
Một quy mô khiến người ta choáng váng.
“Người quản lý chắc phải vất vả lắm. À mà đâu phải chuyện của người khác, từ hôm nay mình cũng là giáo viên rồi.”
“Không đâu ạ. Người quản lý chính là học sinh đấy.”
“... Hả?”
“『Tôn trọng tính tự chủ của học sinh』 ở Học viện Tengai này không chỉ là khẩu hiệu suông, mà mang đúng nghĩa đen của nó. Việc kinh doanh và quản lý học xá đều do học sinh thực hiện.”
Phải một lúc sau, kẻ đang bán tín bán nghi là tôi mới thực sự nếm trải được sức nặng trong sự thật mà Ouka vừa nói.
“Giáo viên cũng là do học sinh thuê đấy ạ.”
Ouka cười tủm tỉm, ghé sát người vào tôi.
“Nói cách khác, chủ lao động của thầy chính là em.”
“Eh? ... Eeehh?”
Không thể nào. Không, nhưng mà... Chính vì là một ngôi trường có cơ chế điên rồ như vậy nên kẻ như tôi mới có thể lẻn vào làm giáo viên được sao?
Thang máy dừng ở tầng bốn. Ouka bước đi trước trên hành lang trải thảm. Tôi vừa đuổi theo vừa rụt rè hỏi:
“À, vậy, tức là em biết hết hồ sơ lý lịch của tôi rồi sao...”
“Vâng, tất nhiên ạ. Hay đúng hơn là chính em đã nhờ ông Hirabayashi giới thiệu thầy cho em.”
Hirabayashi là nhân viên môi giới việc làm đã giúp đỡ tôi. Việc cô ấy biết tên ông ta chứng tỏ chuyện Ouka là người thuê tôi không phải là nói dối.
“Nghĩ đến việc được sai bảo thầy làm chuyện này chuyện nọ dưới danh nghĩa mệnh lệnh công việc, tim em cứ đập thình thịch không thôi.”
Tuy nhiên, tôi hoàn toàn không hiểu tại sao cô bé này lại có sự chấp niệm kỳ lạ với tôi như vậy. Nếu nói về việc gây thù chuốc oán thì tôi nhớ là có vài vụ, nhưng chuyện này thì chịu.
“À này, tôi được thuê làm giáo viên, nên nếu em mong đợi điều gì đó đặc biệt thì...”
“Tất nhiên em mời thầy đến là để thỉnh giáo rồi! Em muốn thầy dạy cho học sinh Archelirion chúng em những bài giảng mà chỉ có thầy mới làm được.”
“Chuyên môn của tôi là Văn học hiện đại mà.”
“Thầy cứ lấy danh nghĩa là dạy Văn học hiện đại, nhưng hãy dạy những thứ mà các trường học bình thường không dạy ấy ạ.”
Hình như tôi đã lỡ bước chân vào một ngôi trường quái đản rồi.
Nhưng tôi cũng chẳng còn nơi nào để đi, nếu có thể sống được thì đành chấp nhận vậy...
Ouka dừng lại trước một cánh cửa đôi lớn. Tấm biển ghi “Phòng Hội Học Sinh” được gắn trên cửa.
Tôi nhớ lại việc mọi người gọi Ouka là 『Hội trưởng』.
Là Hội trưởng Hội học sinh——chắc vậy nhỉ.
Bên trong căn phòng hoàn toàn khác xa với tưởng tượng của tôi về một phòng hội học sinh. Sàn trải thảm lông dài, rộng bằng khoảng hai lớp học, có bộ sofa và bàn kính tiếp khách, phía trong là những chiếc bàn làm việc trông rất bề thế, trong góc còn có cả bếp nhỏ. Không một bóng người khiến nơi này có không khí như một phòng mẫu văn phòng cao cấp. Tuy nhiên, trên đường đến đây tôi đã bị cho xem quá nhiều thứ đáng kinh ngạc, nên việc phòng hội học sinh có chút xa hoa cũng chẳng làm tôi thấy gì nữa.
Ngồi xuống ghế sofa, tôi đọc đi đọc lại hai lần toàn bộ bản hợp đồng lao động mà Ouka đưa ra, rồi ký tên. Quả thực, Tenrokuin Ouka là người thuê tôi.
“Vậy là thầy đã thuộc về em rồi nhé.”
Ouka ôm chặt bản hợp đồng vào ngực đầy nâng niu. Trong hợp đồng không có ghi điều khoản đó đâu nhé.
“Nào nào, giờ chỉ có hai chúng ta, xin thầy hãy bắt đầu buổi dạy kèm cá nhân ngay đi ạ.”
Vừa nói cô gái vừa ghé sát mặt vào như muốn đè lên người tôi, khiến tôi hoảng hồn lùi lại. Ngực áo blazer của Ouka ép vào bắp tay tôi.
Đúng lúc đó, cửa mở.
Tôi ngã lăn khỏi sofa để thoát khỏi Ouka, rồi cứ thế quỳ gối ngay ngắn trên thảm. Để ai đó nhìn thấy cảnh này thì mất việc như chơi.
Bước vào phòng là một nữ sinh dáng người cao ráo mảnh khảnh. Dù mặc cùng kiểu đồng phục với Ouka, nhưng mái tóc đen ướt át được buộc cao thả dài khiến cô trông như một nàng công chúa con nhà võ, và chính cái khí chất thuần Nhật ấy làm cho màu sắc của chiếc áo blazer trông cũng có chút khác biệt.
“Thần vừa hồi doanh.”
Cô gái nói rồi đặt tay lên ngực chào Ouka theo kiểu quân đội.
“Mừng cậu trở về, Rindou.” Ouka đáp lại, rồi luồn tay xuống dưới nách tôi—kẻ đang co rúm dưới chân—và cưỡng ép kéo đứng dậy. “Thầy giáo ở đây này! Thầy giáo của chúng ta!”
Cô gái tên Rindou mở to đôi mắt sắc sảo đầy vẻ lanh lợi, nhìn chằm chằm vào tôi, sải bước dài tiến lại gần, rồi đứng thẳng lưng cúi chào.

“Hân hạnh được diện kiến. Tại hạ là Phó hội trưởng, Himarizaka Rindou.”
“A, vâng, chào em.”
Tôi cũng cúi đầu. Khác với Ouka, cô bé này có vẻ nghiêm túc đàng hoàng. Phó hội trưởng Hội học sinh sao. Nếu có một người bình thường như thế này ở bên cạnh Ouka, chắc tôi cũng sẽ có chút thời gian để thở phào nhẹ nhõm.
“Xin lỗi thầy về chuyện ban nãy.” Rindou rũ mi nói. “Do phía này phản ứng chậm trễ nên đã khiến thầy phải chịu cảnh tra hỏi khó chịu. Giá mà bắt được hung thủ sớm hơn.”
“Hả? À, ừ, ừm...”
“Nhiệm vụ chính của Rindou là duy trì trật tự trị an đấy ạ.”
Ouka nói chen vào, vẻ mặt đầy tự hào đặt tay lên vai Rindou như muốn khoe với tôi.
“Cậu ấy lãnh đạo Ủy ban Kỷ luật để bảo vệ học viện. Vừa rồi cậu ấy cũng đã tóm gọn cả ổ đấy.”
À, hóa ra người mà Ouka chỉ đạo qua điện thoại ở phòng bảo vệ chính là cô bé này.
“Cảm ơn em. May quá. Giỏi thật đấy, tìm ra hung thủ lẩn trốn trong đám đông nhanh như vậy.”
Tôi vừa nói dứt lời, khóe miệng Rindou khẽ nở nụ cười.
“Được giúp ích cho thầy là niềm vinh hạnh của tại hạ.”
“Rindou này, từ giờ nếu có chuyện gì thì cậu hãy hết mình giúp đỡ thầy nhé.”
“Đã rõ.”
Rindou cởi áo blazer đặt lên sofa, đưa tay lên cổ áo giật phăng chiếc nơ, rồi bắt đầu cởi từng cúc áo blouse từ trên xuống.
“——Ấy, em làm cái trò gì vậy hả!?”
Tôi hoảng hốt nắm lấy tay cô bé.
“Ouka bảo tại hạ hãy cởi trần giúp sức.”
“Đó là phép tu từ thôi!”
“Vậy sao...” Rindou xụ mặt xuống. Cái quái gì thế này.
“Rindou từ nhỏ đã là một đứa trẻ thực sự ngoan ngoãn và nghiêm túc đấy ạ.”
Tôi có cảm giác đây không phải là mức độ ngoan ngoãn bình thường nữa rồi.
“Ờm... Hai đứa quen nhau từ xưa à?”
“Vâng. Nhà Himarizaka và nhà em có quan hệ thân thiết cả gia đình, em và Rindou đã có mối quan hệ trần trụi từ hồi mẫu giáo rồi.”
“Trần trụi——”
Rindou lẩm bẩm rồi lại bắt đầu cởi cúc áo, tôi cuống cuồng ngăn lại.
“Không được cởi! Chỉ là cách nói ẩn dụ thôi!”
“Rindou từ nhỏ đã là một đứa trẻ thực sự trung thực và ngây thơ đấy ạ.”
“Sống ngay thẳng không giả dối là gia huấn của nhà Himarizaka chúng em...”
“Nói dối và ẩn dụ là hai chuyện khác nhau! Giờ tôi mở lớp dạy Văn hiện đại ngay tại đây luôn nhé!?”
“Xin kính cẩn thụ giáo.” Rindou quỳ gối ngay ngắn trên sofa. “Quả thực tại hạ rất kém môn Quốc ngữ, vẫn chưa hiểu rõ lúc nào thì được cởi quần áo...”
“Lúc thay đồ và lúc tắm! Không được cởi trước mặt người khác! Mà cái này đâu phải Quốc ngữ!”
“Xin hãy yên tâm, tại hạ chỉ cởi trước mặt ban chấp hành Hội học sinh và thầy thôi.”
“Trước mặt tôi cũng không được! Mới gặp lần đầu mà em nói cái gì thế hả?”
“Tuy chưa biết nhiều về thầy, nhưng vì Ouka rất tôn trọng thầy nên tại hạ cũng muốn dốc toàn bộ tâm thân để phụng sự.”
Cái góc độ nảy sinh lòng trung thành này sai quá sai rồi.
“Hơn nữa, Ouka nói rằng mời thầy về là để dạy cho chúng em những thứ chúng em còn thiếu sót.”
Tôi chuyển ánh mắt sang Ouka, cô bé gật đầu với nụ cười rạng rỡ. Hơn nữa Ouka còn quỳ xuống bên cạnh Rindou. Rốt cuộc họ mong đợi cái gì ở tôi vậy.
“Tiếng Nhật rất khó, nên có thể bình thường tại hạ vẫn vô tình dùng những từ ngữ gợi dục mà không biết. Mong thầy chỉ giáo.”
“Ehhhhhh... Mấy cái đó không cần thiết phải dạy đâu...”
“『Trải lòng』 có phải từ gợi dục không?”
“Hoàn toàn không! Nhưng cấm em cởi nhé!”
“『Tay trắng』 có gợi dục không?”
“Nếu không viết bằng Katakana thì chắc là không!”
“『Osprey』 có gợi dục không?”
“Vừa đi trực thăng đến xong đừng có nói mấy câu đó được không!”
“『Tiếng Nhật gợi dục』 có gợi dục không?”
“Là 『Tiếng Nhật dễ hiểu』 chứ! Tiếng Nhật gợi dục thì tất nhiên là gợi dục rồi! Tôi tự nói mà còn thấy loạn hết cả lên đây này.”
“Nếu không mạnh mẽ thì không thể sống, nếu không gợi dục thì không có tư cách sống?”
“Hỏng hết cả phong cách Hard-boiled rồi!”
“Pha phản bác chuẩn xác vừa rồi, quả không hổ danh là thầy. Thật bõ công em mời thầy về.”
Ouka rưng rưng nước mắt cảm động, nhưng tôi muốn được tôn trọng vì những điều khác cơ. Đúng lúc đó, có tiếng cửa mở mạnh bạo từ phía sâu trong phòng Hội học sinh.
“Ồn ào từ nãy đến giờ! Làm sao người ta làm việc được!”
Giọng một thiếu nữ vang lên.
Dù nhận ra hơi muộn, nhưng ở phía góc trái bên trong phòng Hội học sinh có một cánh cửa kích thước khiêm tốn, lúc này đang mở ra và một bóng người nhỏ bé đang ló mặt nhìn.
Đó là một cô bé nhỏ nhắn lọt thỏm.
Mái tóc mang màu sắc kỳ lạ như cát bụi mặt trăng được túm lại đại khái bằng chiếc tai nghe đeo trên cổ, trên người khoác chiếc áo blouse trắng rộng thùng thình. Mặc cùng bộ đồng phục với Ouka và Rindou nên chắc là học sinh của Học xá Archelirion này, nhưng vẻ ngoài non nớt đến mức nói là học sinh tiểu học chứ đừng nói trung học cũng chẳng ai nghi ngờ. Cô bé có những đường nét khuôn mặt lạ lẫm toát lên vẻ đẹp ngoại lai dù có ở bất cứ đâu trên trái đất.

“Muốn làm ồn thì ra chỗ khác! Hoặc là làm hỏng cái họng đó đi!”
Một cô bé mở mồm ra là sặc mùi bạo lực.
“Xin lỗi nha, Alte-chan.”
Ouka cười ngượng nghịu có vẻ hối lỗi rồi chắp hai tay lại.
“Nhưng mà, người thầy chúng ta mong đợi đã đến rồi. Alte-chan cũng ra chào hỏi một chút đi.”
Cô bé được gọi là Alte từ từ tiến lại gần với ánh mắt lộ rõ vẻ cảnh giác.
Cô bé nhìn tôi chằm chằm từ đầu đến chân rồi phán:
“Trông chẳng ra dáng giáo viên chút nào.”
“Ừ. Thầy cũng nghĩ thế.” Tôi đùa cợt đáp lại để làm dịu bầu không khí. “Dù đã hai mươi sáu tuổi rồi nhưng thầy vẫn hay bị nhầm là học sinh.”
“Chẳng phải do cái cách nói chuyện ẻo lả kỳ cục đó sao. Cái gì mà『boku』chứ, cố tình làm thế à? Ra dáng người lớn chút đi?”
Cay độc quá!
“Cái này là, ừm, thầy cũng định sửa nhưng nó thành tật mất rồi.”
“Thầy cứ như vậy là được rồi ạ!”
Ouka chen vào nói với vẻ khẩn thiết.
“Nếu thầy đeo kính, mặc vest chỉnh tề rồi nói 『Từ nay tôi sẽ chỉ đạo các em nghiêm khắc』——Ơ kìa? Thế thì cũng tuyệt vời hết sảy nhỉ!”
Rốt cuộc là thế nào.
“Ouka lại cứ dùng sở thích cá nhân để lôi người về như thế...” Alte lườm nguýt.
“Tất nhiên là sở thích rồi! Vương tộc là sở thích cao quý nhất trên đời này mà!”
Ouka vênh mặt nói.
“Hồi tìm thấy Alte-chan chị cũng đã quyết tâm nhất định phải đón em về hoàng thất của chị, nên mới kiên trì đến tận trường mẫu giáo để cầu xin đấy thôi.”
“Hồi đó xấu hổ với phiền phức kinh khủng.”
Alte phụng phịu nói. Tôi thử tưởng tượng cảnh đó. Chẳng phải là tội phạm sao...? À không, lúc tiểu thư Alte ở mẫu giáo thì Ouka chắc cũng chỉ là học sinh tiểu học hoặc trung học nên được tha thứ chăng? Ừm...
“Tóm lại là Ban chấp hành Hội học sinh chúng ta cuối cùng cũng đã có giáo viên cố vấn. Em muốn biến ngày hôm nay thành ngày lễ quốc gia quá!”
Nói rồi Ouka ôm lấy thân hình nhỏ bé của Alte từ phía sau và đung đưa qua lại. Alte tuy có vẻ khó chịu nhưng không hề hất ra. Quan hệ có vẻ tốt——chắc vậy.
“Khoan đã, cố vấn? Tôi á?”
“Vâng! Ah, em chưa nói sao?”
“Ừ, lần đầu mới nghe đấy. Bảo làm cố vấn tôi cũng chẳng biết phải làm gì.”
“Lát nữa em sẽ giải thích chi tiết, nhưng về các công việc vặt hàng ngày thì thầy cứ hỏi Alte-chan, em ấy chắc chắn sẽ hướng dẫn thầy tận tình. Nhỉ?”
Ouka vẫn ôm Alte, dụi má mình vào má cô bé nói. Alte bị ép làm thế với bộ mặt sưng sỉa, đến lúc này mới dùng tay đẩy mạnh để thoát khỏi Ouka, phủi phẳng lại chiếc áo blouse trắng rồi nhìn về phía tôi.
“... Thư ký. Nanahoshi Artemisia.”
Alte cộc lốc tự giới thiệu.
“Tôi lo toàn bộ công việc hành chính. Ouka và Rindou hoàn toàn mù tịt khoản giấy tờ chi tiết.”
“Alte thực sự rất tài năng. Cả việc mặc quần áo cho tại hạ mỗi ngày cũng là em ấy làm.”
Không, cái đó thì em tự làm đi chứ Rindou?
“Thầy chắc cũng đến đây mà chẳng biết gì về học viện, nên em đã tổng hợp tài liệu rồi.”
Nói rồi Alte quay trở lại phòng trong, hai tay ôm một chồng hồ sơ cao đến mức che khuất nửa khuôn mặt mang ra.
Đặt cái rầm xuống bàn tiếp khách.
“Đầu tiên là ăn uống. Nhà ăn của Archelirion chất lượng cao nhưng giá cũng cao, nên em đã tổng hợp các quán rẻ ngon ở khu vực lân cận vào cuốn sách nhỏ này. Ngoài ra, CLB Nấu ăn luôn chào đón người ăn thử, dù không được chọn món. Tự nấu ăn trong ký túc xá là không thể với trang thiết bị hiện có. Ở phòng Hội học sinh thì có thể, miễn không phải món chiên xào. Tiếp theo là chăn ga gối đệm. Thầy không cao lắm nên chắc không sao, nhưng nếu kích cỡ giường không vừa thì báo ngay cho em. Ga trải giường sẽ có thợ giặt ủi đến thay mỗi tuần một lần nên——”
Tài liệu giải thích chi tiết đến nghẹt thở kèm cả ảnh và sơ đồ, nỗi lo về cuộc sống mới vơi đi phần nào nhưng một nỗi lo khác lại dấy lên: liệu tôi có nhớ hết được không.
Do chồng hồ sơ quá dày nên nó bị nghiêng và đổ ụp xuống.
Tôi vội vàng đỡ lấy và đẩy lại lên bàn, nhưng một cuốn sách nhỏ trượt ra từ lưng chừng chồng giấy và rơi xuống chân tôi.
Bìa sách ghi 『Cẩm nang Tiệc chào mừng Thầy giáo』.
“——Ah, c-cái này là...”
Alte đẩy tôi ra, chộp lấy cuốn sách như muốn giật lại và giấu ra sau lưng.
“Cái này không phải! Bí mật nội bộ! Làm cho Ouka và Rindou xem thôi! Thầy không được nhìn!”
Cô bé đỏ mặt tía tai chối bay chối biến, nhưng mà——
“Xin lỗi, thầy lỡ thấy rồi...”
“Quên đi! Dùng đầu óc để nhớ việc quan trọng hơn ấy! Như là tên toàn bộ học sinh chẳng hạn!”
Đột nhiên đưa ra tiêu chuẩn cao quá vậy. Là giáo viên thì có lẽ đó là điều đương nhiên, nhưng mà.
“... Học sinh toàn trường có tất cả bao nhiêu người?”
Ouka tự hào trả lời.
“Chỉ tính những người đã xác nhận được là khoảng hai mươi tám vạn người ạ.”
Tính toán của tôi gần như chính xác. Tôi cảm thấy chóng mặt.
—
Chào hỏi ở phòng Hội học sinh xong xuôi, Ouka dẫn tôi về ký túc xá.
Nằm trên ngọn đồi có thể bao quát toàn bộ khuôn viên Học xá Nữ sinh Archelirion, ký túc xá đó được xây bằng gạch đỏ, mang vẻ đẹp cổ điển và sang trọng. Tuy nhiên, nét cổ điển chỉ nằm ở vẻ bề ngoài, nội thất bên trong là một khu chung cư hiện đại đúng nghĩa. Lối vào có khóa tự động, trang bị đầy đủ tủ giao nhận đồ.
Dù ở sảnh hay hành lang, tôi đều lướt qua nhiều nữ sinh mặc cùng đồng phục. Mọi người đều cúi đầu chào Ouka: “Chào Hội trưởng!”, “Mừng Hội trưởng về ạ.”
Tôi rụt rè hỏi bóng lưng Ouka đang đi trước lên cầu thang.
“Này, đây là ký túc xá học sinh đúng không...?”
“Vâng. Ah, thầy yên tâm, thầy sẽ được dùng phòng đôi một mình ạ.”
“Không, không phải chuyện đó.”
“Ah, thầy muốn có bạn cùng phòng ạ? Phải rồi ha, em cũng ghen tị vì Alte-chan và Rindou ở cùng phòng lắm, nhưng Mẫu thân bắt em phải đi học từ nhà nên đành chịu, nhưng nếu thầy tha thiết yêu cầu thì em sẽ ở bên thầy từ sáng đến tối!”
“Không không, sao lại lái sang chuyện đó. Không phải thế.”
Tôi nhìn quanh và hạ thấp giọng.
“Ở cùng ký túc xá với học sinh... không ổn đâu nhỉ?”
Ouka dừng lại ở chiếu nghỉ, nghiêng đầu thắc mắc.
“Có vấn đề gì sao ạ? Gần học xá nên tiện lợi, lại thông với nhà ăn, có xe buýt đưa đón, Wi-Fi miễn phí phủ sóng toàn tòa nhà.”
“Không phải vấn đề đó, ý là, tôi là giáo viên mà.”
“Là thầy thì em nghĩ sẽ hòa nhập với học sinh dễ dàng thôi ạ.”
Đã bảo không phải vấn đề đó mà! Nếu phụ huynh học sinh biết được thì chẳng phải sẽ phản đối kịch liệt sao?
Tuy nhiên, căn phòng Ouka dẫn tôi đến rộng rãi đến mức không nghĩ là ký túc xá sinh viên, phòng ngủ và phòng khách tách biệt đã chẳng giống ký túc rồi, toilet và phòng tắm cũng riêng biệt, thậm chí còn có cả phòng để quần áo tuy hơi nhỏ. Ánh sáng cũng rất tốt.
“... Phòng tốt thật...”
So với những nơi tôi từng sống trước đây thì đâu cũng là thiên đường, nhưng sự chênh lệch này khiến tôi hơi choáng váng.
Trong góc phòng ngủ, túi du lịch của tôi cũng đã được chuyển đến. Vừa đến nơi đã gặp sự cố kinh khủng, tôi còn lo nó bị mang đi đâu mất, nhưng họ đã lấy lại được cho tôi. May quá.
“Thầy thích là em vui rồi. Trường tốt bắt đầu từ ký túc xá tốt, đúng không ạ.”
Ouka vui vẻ dẫn tôi đi xem khắp phòng và giải thích cặn kẽ từng chi tiết nhỏ.
“Phòng của Alte-chan và Rindou là phòng 3019 ở tầng ba, nên nếu có gì bất tiện thầy cứ sang đó bất cứ lúc nào.”
“Ừ. Cảm ơn em...”
Thế là ván đã đóng thuyền, tôi phải sống trong ký túc xá nữ. Có ổn không đây? Nhưng mà tôi cũng chẳng còn chỗ nào khác để đi, cũng không thể lang thang tìm nhà khi đêm nay chưa có chỗ ngủ, thôi thì đừng để ý tiểu tiết nữa mà nhận lòng tốt này vậy. Có vấn đề gì thì lúc đó tính sau.
“Vậy thì, thưa thầy.”
Ouka mời tôi ngồi xuống bàn phòng khách, rồi bản thân cũng ngồi xuống đối diện.
“Chắc thầy mệt rồi, nhưng xin hãy để em nói về công việc.”
“A, ừ, ừm.”
Tôi nuốt nước bọt, nhìn lại vào mặt Ouka.
Cô bé là chủ lao động của tôi. Tôi không đến đây để chơi. Tôi đến để làm việc.
“Em mời thầy đến là vì muốn thầy làm cố vấn cho Ban chấp hành Hội học sinh chúng em.”
“Chuyện đó lúc nãy em nói rồi. Tức là, không phải với tư cách giáo viên sao?”
“Không ạ. Tất nhiên là với tư cách giáo viên chứ. Sau này em cũng muốn thầy dạy cho các học sinh ở học xá nữa, nhưng mà... Thực ra...”
Ouka tiếp lời có chút ngập ngừng.
“Thời gian đầu em không muốn thầy quá nổi bật. Em muốn thầy hạn chế đứng trên bục giảng. Lý do là vì ở học viện này, giáo viên giỏi sẽ bị tranh giành quyết liệt.”
“Hả.”
Tôi không hiểu ý lắm.
“Tranh giành á. Không, chẳng lẽ đang đi bộ thì bị bắt cóc chắc.”
“Không đâu ạ. Những vụ như thế cũng xảy ra khá thường xuyên.”
Nói nghiêm túc đấy hả? Không thể nào?
Nhưng mà việc cái học viện này cái gì cũng nằm ngoài thường thức thì chỉ trong ngày hôm nay tôi đã bị cho thấy quá đủ rồi...
“Ở học viện, nhân tài chính là tài sản. Thực sự theo đúng nghĩa đen. Vì vậy săn đầu người bằng vũ lực là chuyện cơm bữa. Một người như thầy, chỉ cần có chút tiếng tăm là chắc chắn sẽ bị cả học viện nhắm đến ngay!”
Tôi nghĩ chuyện đó hoàn toàn không có đâu. Tôi im lặng nhún vai.
“Vì lẽ đó, thầy hãy tạm thời ẩn mình, trước mắt hãy làm gia sư riêng cho Ban chấp hành Hội học sinh chúng em, dạy cho chúng em nhiều thứ.”
“... Có vẻ không phải là——dạy môn Văn hiện đại cấp ba nhỉ...?”
“Dạy cách chiến đấu ạ.”
Cách chiến đấu.
Cái gì thế. Họ đang cầu mong điều gì ở tôi vậy?
“Em sẽ kể từ đầu nhé. Câu chuyện hơi dài một chút.”
Tôi gật đầu.
Ngón tay Ouka lướt trên mặt bàn, vẽ một hình chữ nhật dài thật dài.
“Trước đây, tại Học viện Tengai, mỗi học xá đều có hội học sinh riêng. Nếu tôn trọng tính tự chủ của học sinh thì đó là điều đương nhiên——có lẽ vậy, nhưng tệ nạn cũng rất nhiều. Việc thương lượng tốn quá nhiều thời gian, đến khi dự thảo luật được thông qua thì người đề xuất đã tốt nghiệp từ đời nào, những trường hợp như thế nghe nói xảy ra thường xuyên.”
Hàng trăm ngôi trường, hàng chục vạn học sinh. Thống nhất ý chí là điều không thể. Thiếu niên thiếu nữ có quá nhiều điều muốn làm, mà thanh xuân thì quá ngắn ngủi.
“Trải qua vài cuộc kháng chiến, hội học sinh toàn trường đã quy về một mối——”
“Kháng chiến...?” Một từ sặc mùi bạo lực thốt ra, nhưng chắc là phép ẩn dụ thôi nhỉ?
“Vì truyền thống trường là không kiêng nể gì mấy chuyện đó. Ah, nhưng mà, về sau hình như chuyển sang hình thức cử đại diện, chọn môn thi đấu và luật chơi để phân thắng bại.”
Nghĩa là lúc đầu thực sự là ẩu đả bạo lực sao.
“Dù sao thì, tổ chức được thành lập khi đó chính là Đại Thống Nhất Hội Học Sinh Học viện Tengai. Ngoài nó ra, mọi tổ chức khác đều bị cấm xưng danh là hội học sinh. Toàn quyền của học viện tập trung vào một Hội trưởng Hội học sinh duy nhất.”
“Vậy, mọi người gọi là Hội trưởng, nghĩa là Ouka, là người đó...”
“Vâng. Em là nguyên thủ hiện tại của học viện.”
Nguyên thủ là cách nói hơi quá, nhưng nếu là một quốc gia độc lập trên thực tế do học sinh vận hành thì cũng không hẳn là sai.
“Trường to thế này thì bầu cử hội học sinh chắc vất vả lắm...”
“Ah, không bầu cử đâu ạ. Hội trưởng Hội học sinh là cha truyền con nối.”
Tôi tròn mắt. Cha truyền con nối? Hội trưởng Hội học sinh á? Tôi chưa từng nghe ngôi trường nào như thế cả?
“Thực tế mẹ em cũng là Hội trưởng Hội học sinh bảy đời trước.”
“Ehhhhhh... Hội trưởng Hội học sinh mà cha truyền con nối thì có vô lý không? Vì tốc độ thay thế thế hệ ấy.”
Giả sử trường hợp nhiệm kỳ dài nhất, lên làm hội trưởng từ năm nhất tiểu học, thì cũng chỉ là mười hai năm.
“Vâng. Vì vậy ở Học viện Tengai có cái gọi là 《Nhị Thiên Lục Cung》, tức là tám Vương gia. Đó là các nhánh gia phả của những người sáng lập học viện, giữa các Vương gia cũng thường xuyên có kết hôn hoặc nhận con nuôi, nên tất cả đều là họ hàng cả.”
“Giống nhà tướng quân Tokugawa nhỉ...”
“Vâng, chính xác là cảm giác đó đấy ạ! Khi Hội trưởng Hội học sinh tốt nghiệp, hội cựu học sinh của Nhị Thiên Lục Cung sẽ chọn ra Hội trưởng Hội học sinh đời tiếp theo từ những đứa con của các Vương gia đang theo học.”
Hình như trong tiểu thuyết khoa học viễn tưởng nào đó, chế độ chọn hoàng đế của đế quốc vũ trụ cũng là hội nghị các trưởng lão như thế.
Việc Ouka cứ nhắc đi nhắc lại Vương quốc với Vương tộc, hóa ra cũng không hẳn là nói quá.
“Vậy ra Tenrokuin là Hội trưởng Hội học sinh danh chính ngôn thuận được các tiền bối công nhận nhỉ.”
Cứ tưởng Ouka sẽ gật đầu đầy tự tin như mọi khi, nhưng cô bé lại hạ giọng: “Đúng là vậy, nhưng mà”.
“Chỉ được cựu học sinh công nhận thôi thì chưa đủ. Nếu không khiến tất cả các gia chủ Vương gia đang theo học công nhận quyền uy thì không thể gọi là Vua thực sự.”
“Khiến họ công nhận, bằng cách nào?”
“Miễn là đôi bên đồng thuận thì thủ đoạn nào cũng được. Trong lịch sử, chỉ có ba Hội trưởng Hội học sinh khuất phục được toàn bộ Vương gia và hoàn thành Lễ Đăng quang Hoàn toàn, và nghe nói cả ba người đó đều có sức mạnh cơ bắp kinh khủng theo nghĩa đen.”
Vũ lực sao. Dễ hiểu thật. Không, khoan đã.
“Em muốn tôi dạy cách chiến đấu, là ý đó sao? Không, hoàn toàn không thể nào đâu? Nhìn tôi là biết mà đúng không, đánh nhau thì tôi còn tự tin thua cả học sinh trung học cơ sở đấy?”
“Xin lỗi vì đã nói những điều gây hiểu lầm ạ.” Ouka cười. “Em cũng hoàn toàn mù tịt về bạo lực, em sẽ chọn cách phù hợp với mình.”
Tôi thầm thở phào nhẹ nhõm.
“Hơn nữa, bạo lực không phù hợp với mục tiêu cuối cùng của em với tư cách là Vua.”
“Mục tiêu cuối cùng là...”
“Sự độc lập hoàn toàn của Học viện Tengai với tư cách một quốc gia.”
Ánh mắt Ouka nhìn về nơi xa xăm.
Không nhìn tôi, người đang ở ngay bên cạnh. Cô bé này rốt cuộc đang mong cầu điều gì. Độc lập hoàn toàn? Chẳng phải hiện tại đã đủ độc lập rồi sao? Cần hộ chiếu, địa lý cách biệt, có thể điều động tổ chức thực thi vũ lực ngang ngửa cảnh sát, lại có những quy tắc riêng khác biệt với nội địa Nhật Bản.
“Thầy nghĩ điều kiện của một quốc gia độc lập là gì ạ?”
Tôi nghẹn lời trong giây lát.
Kinh tế Chính trị không phải chuyên môn của tôi. Nhưng mang tiếng là người đi dạy mà câu hỏi mức độ này không trả lời được thì thật xấu hổ.
“... À thì. Là chủ quyền được quốc tế công nhận——chăng?”
Ouka mỉm cười gật đầu.
“Nếu là bài kiểm tra xã hội thì đó là câu trả lời mẫu mực. Nhưng câu trả lời đó vô dụng đối với kẻ đang định xây dựng một quốc gia độc lập. Bởi vì chủ quyền là kết quả chứ không phải nguyên nhân. Không phải vì có chủ quyền nên mới là quốc gia độc lập, mà vì độc lập nên mới có chủ quyền.”
Tại sao tôi lại phải nghe chuyện này từ một cô bé mười mấy tuổi——và ý nghĩ rằng cô bé đang thổ lộ một điều vô cùng quan trọng nên tôi phải đón nhận nó——hai luồng suy nghĩ giằng co trong tôi.
“Tóm lại chủ quyền chỉ là cách nói lặp lại (tautology) của sự độc lập. Thứ chúng em cần là cái gì đó cụ thể hơn. Phải làm gì hơn nữa để Học viện Tengai thoát khỏi cái ách của nước Nhật và bước ra thế giới...”
Nói đến đó Ouka ngừng lại, lấy từ túi ngực áo blazer ra một vật.
Cô bé mở mảnh giấy gấp tư đó ra cho tôi xem.

“Câu trả lời em tìm ra là đây.”
Con số 10000 và khuôn mặt phẳng lì của Shibusawa Eiichi. Tờ tiền của Ngân hàng Nhật Bản.
“Phát hành tiền tệ chính là điều kiện của một quốc gia độc lập. Hiện trạng là trong học viện vẫn đang sử dụng đồng Yên Nhật. Thế này thì bị giam cầm trong nước Nhật cũng là đương nhiên. Phải phát hành tiền tệ của riêng mình, được thị trường quốc tế công nhận giá trị và giao dịch. Em cho rằng đó là điều kiện cần và đủ của một quốc gia độc lập.”
Tôi gật đầu.
Tôi chỉ có thể gật đầu.
Tôi hiểu điều cô bé nói. Và thấy nó cũng hợp lý. Nhưng câu chuyện quá lớn.
“Nếu vậy, thứ đầu tiên cần có là nền tảng kinh tế hùng mạnh!”
Ouka rướn người tới trước.
“Gia tộc Tenrokuin cũng có chút tiền, nhưng vẫn còn thiếu lắm. Em muốn dùng tiền để khuất phục tất cả Nhị Thiên Lục Cung, nắm trọn quyền lực tài chính trong tay. Chỉ có điều, hội học sinh của chúng em không có sức mạnh đó. Sức mạnh để vặt tiền của người khác.”
Một khối không khí mắc nghẹn trong cổ họng tôi.
Cuối cùng——câu chuyện đã kết nối lại.
Kết nối vào một nơi mà tôi không hề mong muốn.
“... Vì thế, em muốn tôi dạy cho, đúng không?”
“Vâng! Khi nghe Hirabayashi-san kể chuyện, em đã nghĩ đây chính là định mệnh. Người thầy mà em ngưỡng mộ lại đang tìm việc làm.”
Tôi nhớ lại khuôn mặt gã môi giới Hirabayashi. Tên đó, sao lại giấu nhẹm chuyện quan trọng thế này chứ. Tôi đã đến đây với suy nghĩ ngây thơ là có thể lẻn vào làm giáo viên bình thường ở một ngôi trường bình thường.
Không——
Làm gì có chuyện ngon ăn thế.
Công việc mà kẻ có vết nhơ như tôi có thể kiếm được, sao có thể là công việc đàng hoàng.
Nghĩ thế này thì thất lễ với Ouka quá. Cô bé đã cất công chọn và thuê tôi.
Đã tìm ra tôi——từ trong đống rác rưởi.
“Này, em có vẻ biết tôi từ lâu rồi, nhưng mà, ừm. Tôi không có ký ức là đã từng gặp em.”
“Chỉ là em biết thầy một chiều thôi ạ. Vì em đã xem phiên tòa công khai.”
Xem phiên tòa? Không thể nào, chắc chắn không phải xem trực tiếp. Khi đó Ouka mới là học sinh tiểu học——không, khéo còn chưa vào tiểu học ấy chứ. Chắc là vụ đó lên tin tức nên sau này cô bé đọc biên bản ghi chép chăng. Cần gì phải quan tâm đến thứ như thế chứ.
“Chuyện về tôi... những người khác trong hội học sinh cũng biết sao?”
“Không ạ. Em vẫn chưa nói.”
Tôi ấn lưng vào ghế tựa, thở hắt ra một hơi sâu.
“Cảm ơn em đã quan tâm...”
Tôi lấy tay che mặt suy nghĩ một lúc.
Qua kẽ ngón tay, tôi thấy Ouka đang làm vẻ mặt vô cùng hối lỗi.
“Em thực sự tôn trọng thầy, ngưỡng mộ thầy, nên em không muốn thầy hiểu lầm. Không phải là em lợi dụng điểm yếu hay gì đâu ạ. Em chưa nói với mọi người cũng vì không thể tự tiện làm điều gì mà chưa hỏi ý kiến thầy, còn với cá nhân em thì em nghĩ đó không phải là chuyện đáng xấu hổ hay cần phải che giấu.”
Không, hoàn toàn không phải thế. Nghĩ kiểu gì thì cũng là chuyện đáng xấu hổ mà.
“... Ừ, à, xin lỗi vì đã khiến em phải bận tâm suy nghĩ theo hướng kỳ lạ. Giờ đây là nơi làm việc của tôi, công việc được giao tôi sẽ làm tử tế. Dù không biết kẻ như tôi có giúp ích được gì không.”
Vẻ mặt Ouka trở nên vô cùng buồn bã. Hàng mi dài phủ bóng tối sẫm lên đôi mắt màu màn đêm. Chắc là cách trả lời của tôi không vừa ý cô bé. Vì không còn cách nào khác, vì không còn nơi nào để đi, vì là lời của chủ nhân nên phải tuân theo——cô bé không muốn tôi phục tùng vì những lý do đó. Có lẽ vậy.
Nhưng cô bé cụp mắt xuống một lần, và sau một lúc ngước lên nhìn tôi, gương mặt đã trở lại nụ cười Vương tộc thường ngày.
“Cảm ơn thầy. Mọi người cũng sẽ vui lắm.”
Cảm giác tội lỗi dâng lên tận cổ họng.
Ouka đang giấu giếm ngay cả với những người bạn đồng hành tin cậy nhất trong Ban chấp hành Hội học sinh. Là vì tôi. Tôi lại thấy an tâm vì được giấu giếm. Nếu có thể, tôi muốn chuyện này được giấu kín mãi mãi.
Với những cô gái mà tôi sẽ chạm mặt hàng ngày ở phòng Hội học sinh.
“... À, thành viên Ban chấp hành Hội học sinh, chỉ có hai người tôi gặp hôm nay thôi à?”
Ouka, Rindou, Alte. Để vận hành một tổ chức lớn như Hội học sinh thì ba người có vẻ thiếu.
“Vâng... Ah, không——”
Ouka hơi ngập ngừng.
Cô bé lấy điện thoại ra, thao tác gì đó rồi đưa cho tôi. “Tính tất cả thì thành viên ban chấp hành có bốn người. Lúc nãy em có nói là thầy hãy tạm thời ẩn mình và làm gia sư riêng cho ban chấp hành đúng không ạ. Trước tiên, em muốn thầy phụ trách người thứ tư này. Đây là hồ sơ chi tiết của bạn ấy.”
Trên màn hình hiển thị dày đặc thông tin về 《người thứ tư》 đó.
Ban chấp hành Đại Thống Nhất Hội Học Sinh - Phụ trách tạp vụ, Kotobuki Hinano.
Có kèm theo cả bức ảnh mặc đồng phục Học xá Nữ sinh Archelirion. Mái tóc tết bím hơi quê mùa, đeo kính, nhìn thế nào cũng chỉ ra một cô bé mười mấy tuổi.
Tôi ngửa mặt nhìn trần nhà.
Lấy lại bình tĩnh, tôi nhìn lại vào màn hình điện thoại, đọc chi tiết hồ sơ.
Tốt nghiệp một trường trung học danh tiếng ở Nara, tháng Tư này chuyển vào Cao đẳng Học xá Nữ sinh Archelirion. Là một tài năng xuất chúng từng đạt giải nhất toàn quốc trong kỳ thi thử tiểu luận nhưng kém khoản giao tiếp và bộc lộ cảm xúc, gặp khó khăn trong giao tiếp nói chung, thời trung học đã nhiều lần xung đột với giáo viên và cha mẹ về vấn đề chọn đường đi, cuối cùng được gửi đến Học viện Tengai theo ý định của bà nội (một danh sĩ địa phương và có tiếng nói rất lớn trong gia tộc Kotobuki). Được Ban chấp hành Đại Thống Nhất Hội Học Sinh chiêu mộ nhờ tài năng xử lý văn bản. Dự kiến nhậm chức tạp vụ hội học sinh từ mùa xuân này. Vì là thành viên của Ban chấp hành Hội học sinh, nơi tập trung quyền hạn và bí mật, nên có nhiều điểm đáng lo ngại, cần có người hỗ trợ thường xuyên bên cạnh…
Một bản hồ sơ chi tiết đến mức như bắt người đọc trải nghiệm lại cuộc đời người khác.
Đọc lướt qua xong, tôi lại ngửa mặt nhìn trần nhà lần nữa.
Một học sinh ở vị trí có vẻ đầy rắc rối thế này, tôi phải phụ trách sao?
“Đây là công việc chỉ có thầy mới làm được, đúng không ạ?” Ouka nói với ánh mắt đầy kỳ vọng.
Tôi thì hoàn toàn không nghĩ là mình làm được.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
一肌脱ぐ là một quán dụng ngữ trong tiếng Nhật. Nghĩa bóng là ra tay giúp đỡ, xả thân tương trợ. Còn nghĩa đen là Cởi một bên vai áo kimono ra (để lộ da thịt/vai) 胸襟を開くlà một quán dụng ngữ trang trọng trong tiếng Nhật. Nghĩa bóng là Trải lòng, mở lòng. Còn nghĩa đen là Phanh ngực áo và cổ áo ra 手ぶら/Tebura có nghĩa thông thường là Tay không, tay trắng. Còn trong ngữ cảnh này, từ 手ぶら lại đồng âm với 手ブラ/Tebura, từ này có nghĩa là dùng tay che ngực. Osprey (Bell/Boeing V-22 Osprey) là tên một loại máy bay quân sự của Mỹ. Vì thế nên khi nghe từ này, ông main nghĩ ngay tới máy bay/trực thăng Từ Osprey trong tiếng Nhật phát âm là オスプレイ/Osu-purei. Mà Osu (オス / 雄) có nghĩa là Giống đực, con trai. Còn Purei (プレイ) thì là Play (Chơi, hành sự, làm tình). Nên từ Osu-purei ở đây có thể hiểu là Hành vi tình dục của nam giới やらしい日本語/Yarashii Nihongo/Tiếng Nhật gợi dục やさしい日本語/Yasashii Nihonho/Tiếng Nhật dễ hiểu Funfact: Archelirion là 1 phân chi thuộc chi Loa kèn (danh pháp khoa học: Lilium)